Truyen3h.Co

[Đoản] TRUY

14.

Th_Letter

Mặc dù Trương Triết Hạn hôn mê với chẩn đoán của bác sĩ tình trạng xấu nhất là không thể tỉnh lại, nếu may mắn có thể hy vọng ý chí của người bệnh.

Nhưng ai cũng biết với người tinh thần vốn đã không ổn định thì chuyện tỉnh lại gần như là bất khả thi.

Khi biết kết quả Cung Tuấn hoàn toàn sụp đổ, cảm giác bất lực càng tăng thêm đè nặng tâm trí và thân thể, khiến các bác sĩ cảm thấy hắn và người vẫn đang hôn mê kia kì thực chẳng khác gì nhau.

Đều là những người sắp chết.

Hắn biết chính hắn không thể gục ngã bởi vì vẫn còn chuyện quan trọng hơn cần làm.

Trương Triết Hạn tuổi thơ trải qua những gì hay bị gia đình vứt bỏ, hắn trước kia chưa từng nghĩ đến càng không muốn quan tâm nhưng bây giờ điều Trương Triết Hạn không dám đối mặt, hắn sẽ giúp y.

Nhấn vào dãy số:" Em đến bệnh viện X một chuyến đi".

Đối phương giọng điệu lo lắng hỏi, Cung Tuấn cũng chỉ trả lời qua loa rồi cúp máy.

Một người thông minh như Minh Hạ nếu nhìn thấy hắn ở cùng Trương Triết Hạn đương nhiên sẽ đoán ra được ít nhiều.

Chỉ là hắn không quan tâm đến ánh mắt người khác nữa, hắn chỉ muốn giúp Trương Triết Hạn tìm lại được gia đình của mình.

Không lâu sau Minh Hạ đã đến, trước căn phòng là một nam nhân đang đứng nhìn vào bên trong - là Cung Tuấn.

"Anh có ổn không?" Minh Hạ chạy đến bên cạnh Cung Tuấn, nhìn sắc mặt hắn thật sự không ổn chút nào.

"Em vào trong thăm cậu ấy được không?" Giọng hắn khàn khàn lại không chút gợn sóng.

Dù không hiểu lắm nhưng Minh Hạ vẫn đồng ý.

Trong căn phòng rộng lớn với một chiếc giường cùng với máy móc nằm xung quanh, vài sợi dây nối đến nam nhân nằm yên trên giường không chút huyết sắc, nếu không nhìn đến điện tim đồ trên màn hình vẫn đang chạy những đường gập ghềnh yếu ớt nhìn qua thật...

Đến khi nhìn kỹ nam nhân bất tỉnh kia, đôi mắt Minh Hạ mở lớn, sự kinh ngạc đánh ập đến khiến cậu phải qua vài giây mới lấy lại bình tĩnh lại gần nam nhân yên tĩnh kia.

"Cậu ấy tên Trương Triết Hạn".

Cung Tuấn lúc này đã vào phòng đứng bên còn lại của chiếc giường.

Giống y hệt mình.

Đây là ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Minh Hạ.

Mặc dù có chút gầy cùng làn da hơi tái nhợt nhưng cậu biết nếu nam nhân này vẫn mạnh khoẻ thì quả thật sẽ giống nhau như đúc.

Thậm chí nếu đôi mắt kia mở ra, con ngươi kia có vẻ sẽ sáng và trong hơn ánh nắng ngoài kia.

Minh Hạ cảm giác như vậy, mặc dù cậu chưa từng nhìn thấy.

Từ khi nhìn rõ nam nhân kia, tim cậu thắt lại từng hồi.

Máu cũng chảy nhanh hơn.

Tựa như có một sợi dây liên kết họ lại với nhau.

Minh Hạ nhìn Cung Tuấn cảm thấy bản thân dường như đã thấy được đáp án nhưng lại có lớp sương mờ che khuất, dù sao cậu từ nhỏ đến lớn vẫn chưa từng nghe qua...

"Phải, cậu ấy là anh em sinh đôi với em".

Minh Hạ gần như cảm thấy cơ thể không còn cảm giác, tay phải chống lên bàn mới có thể đứng vững.

Phải biết rằng lời Cung Tuấn nói ra chắc chắn là đúng vì nếu không chỉ cần xét nghiệm sẽ có kết quả thôi.

Cậu không kháng cự thông tin này chỉ là nó đến quá bất ngờ khiến cậu không thể xác định cảm xúc của mình là phấn khích hay bi thương.

"Và cũng là người tôi yêu".

Giọng Cung Tuấn một lần nữa vang lên.

Minh Hạ không nhìn Cung Tuấn chỉ lo nhìn người anh hoặc em sinh đôi với mình, cùng dung mạo cùng dòng máu lại khác họ khác luôn cả hoàn cảnh bởi một người có ý thức người thì không.

Cậu đưa tay vuốt nhẹ gò má Trương Triết Hạn, bàn tay nắm thấy tay y.

"Anh ơi".

Câu nói khiến Minh Hạ có chút giật mình vì giọng nói nghèn nhẹn thốt ra lại có cảm giác gần giống với giọng của Cung Tuấn.

Nhìn thấy y, Minh Hạ chỉ muốn gọi một tiếng anh vì cảm giác cậu nhận được là y đã trải qua rất nhiều chuyện.

Dần ổn định lại cảm xúc, Minh Hạ cũng gọi cho ba mẹ đến.

Ông Minh phản ứng giống Minh Hạ nhưng vì đã sống lâu năm cùng với công việc kinh doanh khiến ông bình tĩnh hơn không ít.

Nhưng bà Minh lại không như vậy, bà là người sống tình cảm lại nghe thêm thông tin cùng với kết quả xét nghiệm ADN đã khóc rất lâu.

Có lẽ vì đứa con vốn tưởng đã mất nay đã trưởng thành nhưng khi đoàn tụ lại không thể nguyên vẹn.

Bà Minh khóc rất lâu cũng ngồi bên cạnh Trương Triết Hạn thật lâu.

Tình cảm của ông bà Minh không vì không nhìn thấy Trương Triết Hạn dần trưởng thành mà xa cách, thậm chí càng thương càng đau lòng cho y.

Đến cuối cùng bí mật mà Minh Hạ chưa từng được biết, Cung Tuấn và những người khác càng không biết.

Năm đó khi bà Minh mang thai đang ở trong phòng sinh, quả thật đã sinh một cặp sinh đôi là hai bé trai kháu khỉnh.

Khi đó Minh gia đã có quyền lực từ trước nhưng lại dần thất thế không còn mạnh mẽ như trước nên các đối thủ kẻ thù vẫn luôn bỏ đá xuống giếng.

Chỉ là vẫn không khiến Minh gia hoàn toàn sụp đổ nên bọn chúng lại lợi dụng y tá để bắt một trong hai đứa trẻ mới ra đời.

Trong hai đứa bé, có một đứa sinh ra trước lại rất ngoan ngoãn không quấy khóc quá nhiều như đứa em sinh ra sau vài phút.

Y tá có lẽ vì còn chút nhân tính nên không dùng thuốc mê lên đứa trẻ vì vậy đứa bé không khóc quá nhiều ấy đã là mục tiêu để bọn chúng thực hiện âm mưu.

Chỉ là định dùng đứa bé làm con tin nhưng vừa đem ra ngoài đã nằm im như đã dừng thở, mạch đập lại vô cùng chập chờn khiến bọn bắt cóc thầm đoán là không xong liền vứt đứa bé cách khá xa bệnh viện.

Cô y tá lúc đó cũng bị bọn chúng trở mặt gần như là thừa sống thiếu chết, nhưng có lẽ vì ân hận việc bản thân đã làm nên đã quay lại dùng hết sức lực làm ấm và sơ cứu cho đứa bé và đưa đến cô nhi viện gần đó nhất.

Sau đó y tá đó đã mất nên manh mối cũng biến mất.

Ông bà Minh vì đã tìm đủ mọi cách tìm kiếm nhưng vẫn không nhận được dù chỉ là một thông tin nên mới giấu Minh Hạ rằng cậu vốn có một người anh song sinh.

Trương Triết Hạn ở cô nhi viện vài năm lại gặp được một người đàn ông cảm thấy vừa mắt với y, liền muốn đưa y về nuôi dưỡng và trở thành một tay đua khiến trong giới nghe danh đã sợ.

Cung Tuấn từng nghe Trương Triết Hạn có một lần nhắc đến người đàn ông đã nhặt y cũng đã lớn tuổi lại bảo vệ y chu toàn đến khi y thực sự trưởng thành và cũng đã mất vì tuổi già.

Có lẽ ông ấy là một người tốt nên Trương Triết Hạn vẫn giữ được đôi mắt trong veo và lương thiện dù ở trong môi trường khắc nghiệt người chết ta sống như vậy.

_______
Hỏng biết mọi người sao chớ sao tui đọc lại (tại tui quên cốt truyện😅😅) cứ thấy tui viết nó cứ bị sao sao ấy.

Tui cũng tự định là sửa lại hết luôn mà thấy mười mấy chương cái tui quải ngang luôn thoi đành viết tiếp vậy hehe.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co