Truyen3h.Co

Đoản văn

Đoản văn - cre:扶他柠檬茶

TammmyTammy

Ngày trước có một băng trộm, thủ lĩnh là một tên đạo tặc rất nổi danh , gọi hắn là A Thâu

A Thâu là hiệp đạo chuyên làm chuyện lớn, tầm thường như vàng bạc không để trong mắt. Từ bảo châu trên nóc phủ Đại tướng quân thẳng đến môi thơm của hoa khôi, không có vật gì hắn không trộm được tới tay

Lần này ở Dương Châu dân gian tuyển tú phát hiện một vị mỹ nhân tuyệt thế, sắp vào cung làm phi tử cho Hoàng thượng . A Thâu buông lời: Lần này muốn trộm là vị mỹ nhân này.

Mặc dù trong cung canh phòng nghiêm ngặt tử thủ, ngày chờ tiến cung đó, bên trong kiệu vẫn bị đánh tráo thành đầu gỗ. Mỹ nhân bị đánh cắp.

------------

Sau khi đem tân nương trộm trở về sào huyệt , trong đoàn đều rất hưng phấn, nhưng mọi người là hiệp đạo, cũng chỉ có thể hưng phấn về tinh thần . Cho nên A Thâu chỉ trộm khăn đội đầu của nàng: Muốn đi đâu thì đi đó , trở về làm hoàng phi cũng được

Kết quả khăn đội đầu vừa vén lên, mỹ nhân tuyệt thế ở dưới đáy lạnh lùng giương mắt, ánh mắt như kiếm, kiếm quang động tâm.

Đẹp là đẹp vậy.

Lại có hầu kết
---------------

Kiếm tiên vốn là vào cung ám sát hoàng thượng.

Thật vất vả nghĩ biện pháp được làm tân nương lăn lên kiệu hoa, không nghĩ đến bị một tên trộm, đem mình trộm ra cung mất rồi.

Hai người cứ như vậy gặp được nhau, cũng coi là nghiệt duyên.

-------------
Bất tri bất giác nửa năm trôi qua.

Lần gặp mặt thứ hai là ở pháp trường. Kiếm tiên quỳ xuống đoạn đầu đài, quan văn tuyên án: Ý đồ vào cung hành thích không thành , chém đầu thị chúng.

A Thâu ở trong đám người, hai người ánh mắt đối nhau. Hắn vỗ tay hai cái, nhất thời pháp trường chung quanh khói mù nổi lên bốn phía, đợi sau khi hỗn loạn lắng xuống ,phạm nhân đợi chém đã không thấy.

Ở trên xe bò ra thành , A Thâu duỗi người: Đạo trưởng đã lâu không gặp, kiến tiên giống như ngươi tặc tâm không chết thật hiếm thấy.

Kiếm tiên không nói lời nào, lúc đến thôn trấn kế tiếp không từ mà biệt.
----------------------

Cõi đời này kiếm tiên không coi là nhiều, nhưng mọi người nói chung biết bọn họ là dạng gì —— ẩn cư thế ngoại, không hỏi tục chuyện. Khi thì trượng nghĩa xuất thủ, phiêu nhiên nhi khứ.

Phần lớn là lão đầu râu bạc, tiên phong đạo cốt. Có thể cả đời ngay cả rĩ mũi cũng không đào, chớ đừng nhắc tới giống như vị tổ tông này ám sát hoàng đế.
----------------

Lần gặp mặt thứ ba, là ở Giang Nam.

Hoàng đế nghi thức dọc theo con đê chậm rãi bước qua, chuẩn bị đến hành cung Giang Nam nghỉ mát . A Thâu cùng các anh em liền ngồi ở trên tửu lâu phía xa nhìn. Lần này bọn họ định trộm hàm thiết trong miệng ngự mã

Bỗng nhiên, A Thâu gặp được khuôn mặt quen thuộc, từ lầu hai không tiếng động nhảy xuống, vỗ vai bạch y nhân trong đám đông. Người nọ quay đầu, quả nhiên là kiếm tiên.
---------

Làm sao, lại muốn hành thích? Hắn cười hì hì: Đạo trưởng, ngươi như vậy không được, cả đời cũng không cách nào đắc thủ.

Lời này chẳng qua là nhạo báng, nhưng kiếm tiên lại nghiêm túc giống như đứa bé : Vậy phải làm sao?

A Thâu cười khanh khách, ho khan một tiếng: Đạo trưởng đưa lổ tai đến gần đây.

Kiếm tiên kinh ngạc tiến tới. Không đợi được câu trả lời, đợi được một cái hôn của A Thâu .

A Thâu: Lần trước bị không từ mà biệt trong lòng tức giận, đạo trưởng nên hiểu một chút.

Kiếm tiên rất hiểu, đánh cho hắn bị khiêng trở về tửu điếm.
---------------

Kiếm tiên là trung thần , cha bị người vu cáo, dẫn đến gia tộc tiêu diệt, hắn lúc nhỏ đang chạy trốn gặp sư phụ. Ở trong núi rừng ẩn cư hơn mười năm sau, hắn quyết định xuống núi vì người nhà báo thù .

A Thâu: Thật vất vả sống sót, cần gì phải đi chịu chết nữa chứ ?

A Thâu: Ta cũng trải qua huyết hải thâm cừu a. Nhưng mà a, đạo trưởng, trần duyên dịch tán, sinh tử đảo mắt, có thể vui mừng lúc nào thì cứ vui mừng lúc đó thôi.

Kiếm tiên cầm kiếm của mình, bước ra phòng khách, trước khi đi chỉ nói: Đa tạ ngươi.

Đi ra không quá mấy bước, trên vai nhiều thêm một con khỉ; A Thâu mặt dày mày dạn: Đạo trưởng dừng bước! Ngươi nếu là quả thực tặc tâm không chết, hai ta nếu không thì hợp lại làm một vố lớn?

Dù sao, A Thâu cùng các anh em chuẩn bị đi trộm hàm thiết của ngự mã ; thuận tiện giúp kiếm tiên chui vào hành cung, chẳng qua là một cái nhấc tay.

Kiếm tiên suy nghĩ một chút: Sẽ không dính líu các ngươi?

A Thâu: Sẽ.

A Thâu: Nhưng mà ngươi cho là trước trộm tân nương không dính líu sao, cướp pháp trường không dính líu sao?

A Thâu nói, nếu là sợ dính líu, còn gọi hiệp đạo cái gì .

Hiệp đạo a, đến lượt là tiêu sái đạp nguyệt mà đi, là tên cuồng đồ không từ cố kỵ tiền nhân hậu quả .
-------

Đêm trước khi động thủ, hai người nằm ở trên mái nhà tửu điếm uống rượu. A Thâu bỗng nhiên nói: Đạo trưởng, ta cảm thấy ngươi quả thực không thích hợp làm kiếm tiên.

Hắn cảm thấy kiếm tiên lòng phàm quá nặng. Xuất thế cao nhân chủ yếu chính là coi nhẹ ân cừu, nào có giống như kiếm tiên vậy, suốt ngày nghĩ báo huyết hải thâm cừu.

Kiếm tiên: Ngươi nói đúng

Kiếm tiên: Báo xong thù, ta liền đem hết thảy buông xuống.

A Thâu: "Hết thảy buông xuống" cái gì cũng quá nghiêm trọng, cũng không phải là lão già. Vẫn là có thể uống rượu hưởng lạc ,  hà tất chuốc khổ chứ?

Chẳng qua là trần thế nhiều khổ nạn như vậy,  có can đảm đi chuốc khổ lác đác không có mấy ai.

Kiếm tiên hỏi, vậy ngươi lại vì sao phụng bồi ta, ăn khổ của ta ? (苦 = khổ, đắng)

A Thâu trở mình, đem vò rượu uống cạn : Người động tâm, ăn cái gì đắng đều là ngọt.

Kiếm tiên không để ý tới hắn, từ nóc nhà nhảy xuống, trở về phòng ngủ.
-----------
Lẻn vào hành cung đối với đám hiệp đạo này mà nói dễ như trở bàn tay. Chờ A Thâu bọn họ đắc thủ, hắn để cho những huynh đệ khác đi trước, mình giúp kiếm tiên đi báo thù.

Trên đường đi đến ngự tẩm,  A Thâu cuối cùng khuyên hắn: Ngươi phải suy nghĩ cho kỹ, giết người này, thiên hạ sẽ đại loạn. Sẽ có rất nhiều rất nhiều người giống như ngươi và ta vậy, trên lưng mang huyết hải thâm cừu.

Kiếm tiên không quan tâm.

  A Thâu: Hắn cũng không tệ lắm. Mặc dù giết rất nhiều người, cũng dùng qua thần tử không tốt như vậy .....

  A Thâu: Rất nhiều khi, dùng gian thần trung thần, đều là thân bất do kỷ.

Gian thần vu cáo phụ thân kiếm tiên đã bị xử tử. Kiếm tiên hỏi, vậy ngươi nói, trừ giết hắn, ta còn có thể làm như thế nào để an ủi tộc nhân trên trời có linh thiêng?

Cánh cửa kia đang ở trước mắt, chỉ cần đẩy nó ra, cũng chỉ còn lại có một ông lão ngủ say không chút phòng bị nào

Lúc này, bên cạnh truyền tới tiếng binh lính nghiêm nghị quát mắng. Thị vệ cuối cùng vẫn là phát hiện bọn họ.

Là đi về trước, hay là quay đầu bỏ trốn?

Kiếm tiên không chút do dự đẩy cánh cửa kia ra, lại bị  A Thâu níu lại, bỏ chạy ra ngoài.
--------
Bọn họ leo lên tường cung cao ngất .  A Thâu để cho kiếm tiên đi lên trước, mình lại bị mủi tên bắn trúng, treo ở trên sợi dây.

Phía dưới có tướng lãnh nói, đó không phải là công tử nhà tội thần ?

Kiếm tiên cho là hắn nói mình, nhưng mà cẩn thận nghe lại, lại là nói đến A Thâu.

  A Thâu là con trai của gian thần , cũng chính là kẻ thù của kiếm tiên

Hắn đối với kiếm tiên cười khổ, đưa tay ra.

  A Thâu: Ta không còn khí lực rồi...

Nhưng mà kiếm tiên chẳng qua chỉ nhìn hắn. Lại có một mủi tên bắn trúng, máu trơn nhẵn máu thấm ướt dây thừng chạy trốn

  A Thâu vẫn đưa tay: Kéo ta một cái, có được hay không?

Có được hay không?

Kiếm tiên nhìn hắn dần dần tuột xuống, rơi vào trong đao quang kiếm ảnh phía dưới , cuối cùng thật giống như nghe một tiếng kêu khóc.

Kiếm tiên rời đi.

Rất nhiều năm sau đó, trên giang hồ sinh ra truyền thuyết về kiếm tiên. Hắn không hỏi thế sự, lại khi thì trượng nghĩa xuất thủ.

Nhưng hắn có một đặc thù.

Có người nói, hắn ăn thứ gì, đều cảm thấy đắng.

  -end-

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co