Chương 48
Hắn nhìn nàng chằm chằm, dường như người trên thế gian này đều biến mất, trong ánh mắt, trong ánh mắt hắn chỉ dung nạp được hình bóng một mình nàng.
Hòa Sinh sửng sốt, trong ánh mắt của hắn chất chứa bao cảm xúc, mà không có một ngôn ngữ nào có thể miêu tả được.
Nói như thế nào đây nhỉ, nàng chưa bao giờ bị người khác nhìn chằm chằm bằng ánh mắt như thế.
Đầu tiên là vui mừng khi mất đi rồi lại được, rồi sau đó chính là ủ rũ vì lại mất đi làn nữa.
Mà bây giờ, trong mắt của hắn, hung ác muôn phần, cơ hồ muốn nhìn chòng chọc thân thể của nàng thành một lỗ thủng.
Hòa Sinh có chút sợ hãi, vô thức trốn ở bên cạnh Thẩm Hạo. Nàng lúc này trông rất mờ ám, gần như kích thích Vệ Cẩm Chi phát cuồng.
Là nàng, người sống sờ sờ ở trước mặt, hoàng hôn quay đầu, nàng cũng đã là nữ nhân của người khác.
Vì sao!
Vì sao lại như vậy!
Diêu Hòa Sinh rõ ràng là nữ nhân của Vệ Cẩm Chi hắn!
Bi phẫn hòa vào trong lòng, hận đến vô cùng, cả người cứng đờ, ngay cả hít thở cũng không thông.
Hắn kinh ngạc đứng chết chân tại chỗ, đoàn người vây quanh đã đi lên phía trước. Thẩm Mậu bị bộ dáng của hắn hù sợ, vội vàng nhẹ giọng gọi hắn, gọi vài tiếng cũng không có trả lời.
Vẫn giống như một xác chết không nhúc nhích.
Thẩm Mậu dưới tình thế cấp bách, một chưởng đập lên lưng hắn. Vệ Cẩm Chi lấy lại tinh thần, trong cổ họng có mùi ngai ngái ồ ồ xông tới, hắn khống thế không nổi phun ra một búng máu.
Ruột gan đứt từng khúc, đau lòng đến tận xương.
Người đã đến tình trạng thương tâm gần chết, ho ra toàn là máu, đã hoàn toàn bất chấp, mặc cho bi thương đào khoét thân thể.
Nàng đứng ở cách đó không xa quay đầu lại, vẻ mặt vừa lạ lẫm vừa kinh ngạc, khắc thật sâu vào trong mắt của hắn.
Với nàng mà nói, hắn hiện tại bất quá là người xa lạ mà thôi.
Hắn nhìn nàng ngẩng đầu cùng Thẩm Hạo bên cạnh vành tai và tóc mai chạm vào nhau, trong miệng nói gì đó, rồi Thẩm Hạo đi về phía hắn, bước chân nhẹ nhàng, khuôn mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng.
"Tam đệ, vị môn khách này của đệ làm sao vậy, có muốn gọi thái ý hay không?" Thanh âm của hắn không vội không chậm, nhưng ánh mắt tràn ngập tìm tòi nghiên cứu, cùng với một tia cảnh cáo đắc ý.
Vừa rồi ánh mắt môn khách của Thẩm Mậu nhìn Hòa Sinh, hắn từng chút một đều nhìn ở trong mắt. Bởi vì có mọi người ở đây, hắn không tiện phát tác mà thôi.
Vệ Cẩm Chi nghiêng đầu, đuôi mắt đảo qua phương hướng Hòa Sinh. Muốn liếc mắt nhìn, nhưng lại sợ nhìn sẽ khiến mình đau lòng.
May mà hắn hoàn toàn che dấu ánh mắt.
Đối với phản ứng của Vệ Cẩm Chi, Thẩm Mậu đang trong trạng thái trợn mắt há hốc mồm, bỗng dưng nghe Thẩm Hạo hỏi như vậy, lúc này kịp phản ứng, đi tới phía trước một bước, che chở Vệ Cẩm Chi ở sau lưng.
"Hặc hặc, không có việc gì, ta mới vừa luyện quyền với hắn, hơi nặng tay chút, mới ho ra máu đấy, các ngươi đi chơi đi, đừng quản chúng ta."
Hắn một cước vừa vặn giẫm lên vết máu Vệ Cẩm Chi nhổ ra trên ghềnh đất, khiến đế giày dính máu, làm hắn vừa nhìn xuống liền ngẩn người.
Thẩm Hạo ý vị thâm trường "Nha" một tiếng, kéo dài âm điệu. Có ý tứ bảo hắn mau dẫn người rời đi.
Thẩm Mậu cắn răng, hạ thấp eo, nói nhỏ với Vệ Cẩm Chi: "Nhịn xuống, đừng ho!"
Vệ Cẩm Chi thật vất vả nín lại. Thẩm Mậu cười hì hì quay đầu lại nói với Thẩm Hạo: "Nhị ca, ngươi xem, ta nói hắn không có việc gì mà."
Nói xong, hắn liếc mắt nhìn Vệ Cẩm Chi, như muốn chứng minh cái gì, một tay thản nhiên áp trên lưng Vệ Cẩm Chi, một tay giơ lên cao, trùng trùng điệp điệp đánh xuống.
Nhìn từ phía trước, mỗi một chưởng đều giống như đánh vào trên lưng Vệ Cẩm Chi. Kì thực, tay kia của hắn đã nhận lấy tất cả sức nặng.
Nếu không phải trước kia đã nhận lời, để Vệ Cẩm Chi và tiểu nương tử ở một mình gặp mặt, hắn mới không cần làm loại hi sinh này, thực mẹ nó đau quá đi!
Thẩm Hạo hờ hững thu hồi ánh mắt, vứt bỏ một câu: "Phái người xử lí vết máu dưới đất đi."
Nói xong, hắn chắp tay sau lưng, chậm rãi di chuyển bước chân, trở lại bên cạnh Hòa Sinh. Nhấc cổ tay của nàng, nhẹ giọng dịu dàng: "Dọa nàng sao?"
Hòa Sinh lắc đầu, "Ho như vậy, rất đáng thương."
Thẩm Hạo kéo tay nàng đi lên phía trước, "Nàng tốt bụng thật đấy."
Ma ốm bên cạnh tam đề, hắn có nghe thấy. Làm việc tàn nhẫn, túc trí đa mưu, vẫn có thể xem là một kì tài. Nếu không phải có tam đệ, hắn ngược lại muốn thu dùng môn hạ kia.
Hòa Sinh dừng bước chân một chút, giống như đứng ngồi không yên, cảm giác sau lưng có người nhìn chằm chằm vào nàng. Nàng nắm chặt bàn tay Thẩm Hạo, không dám quay đầu nhìn lại.
Người kia, sợ là nhận nhầm người a?
Đợi mọi người đều rời đi, Thẩm Mậu vội vàng thu chân về, quan sát vết máu ở trên giày, phát điên gầm nhẹ: "Chết mất chết mất, giày của lão tử!"
Không có hắn chống đỡ, Vệ Cẩm Chi cả người vô lực, mắt thấy sẽ ngã sang bên cạnh.
Thẩm Mậu mất sắc, vội vàng tiến lên đỡ nửa người hắn, mắng: "Đang yên đang lành, ngươi nổi điên làm gì, bỗng nhiên phun nhiều máu như vậy, không biết còn tưởng ngươi vừa chết cha chết mẹ!"
Vệ Cẩm Chi từ trong đả kích vẫn chưa kịp hồi thần, mặc hắn xô đẩy, cả người giống như lạc mất hồn phách.
Thẩm Mậu không muốn nhìn dáng vẻ nửa chết nửa sống này của hắn, lại không dám đánh hắn, chỉ có thể sáp đến mắng chửi: "Vệ Cẩm Chi, ngươi bị tinh trùng xông lên não hả!"
Vệ Cẩm Chi thờ ơ.
Thẩm Mậu thơ dài, cúi đầu gọi người lau sạch vết máu trên mặt đất, thuận tiện giơ giày lên cho người ta lau.
Vết máu trên mặt đất được lau sạch sẽ, nhưng mặt giày của hắn là làm từ tơ lụa, vết máu thấm vào, lau sao cũng không sạch.
Thẩm Mậu giậm chân một cái, quay đầu lại rống Vệ Cẩm Chi: "Ngươi biết giày này ai làm không? Là mẫu phi của lão tử, Thục phi nương nương! Ngươi bồi thường đi!"
Trước mặt không một bóng người.
Thẩm Mậu kéo khóe miệng, ủa, người đâu rồi?
Tìm rất lâu, cuối cùng ở một chõ kênh mương trong rừng sâu rậm rạp tìm được người.
Đi qua, thấy hắn ta ngồi rủ trên cỏ, ánh mắt ngốc trệ, cây sen cao cao ở sau lưng lan tràn ra, ngay chỗ kênh mương chảy xuôi, nức nức nở nở, vô cùng bi thương.
Thẩm Mậu bình thường tùy tiện đã quen, vừa định gọi tên hắn thì hắn đã quay đầu lại, trên mặt rất bình tĩnh, vết máu trên khóe miệng đã lau khô, khôi phục thành Vệ Cẩm Chi nghiêm khắc lãnh đạm ngày thường.
Trong lòng Thẩn Mậu thả lỏng. Nam tử hán đại trượng phu, có cái gì phải khó chịu hay sao? Hong hóng gió, đau buồn toàn bộ lập tức bay đi.
Thẩm Mậu đi trước nói với Vệ Cẩm Chi: "Đợi ta dẫn nhị ca đi, ngươi có cái gì muốn hỏi thì tranh thủ hỏi đi, có oan báo oan có cừu báo cừu, đừng giấu ở trong lòng, thổ huyết nhiều, không tốt đâu."
Vệ Cẩm Chi buồn bực không nói lời nào.
Hai người một trước một sau đi tới, cũng không đi về phía đám người tấp nập mà tìm cành thô cỏ rậm đến gối đầu, ở đó phóng tầm mắt nhìn đi, vừa vặn thu hết cảnh tượng mọi người phía dưới đang khí thế ngất trời thi đấu nướng thức ăn vào mắt.
Thẩm Mậu dặn dò: "Ngươi trước đứng ở đây, không nên cử động. Cô nương kia nhất định là ở trong đình bên cạnh nghỉ ngơi, ta hiện tại lập tức đi qua, trước tiên dẫn dụ nhị ca rời đi, dùng biện pháp cho nô tỳ xung quanh lui ra. Có lẽ chống đỡ không được bao lâu, ngươi nắm chắc thời gian nhé."
Dứt lời, hắn sải bước dời đi.
Vệ Cẩm Chi yên lặng xem tình hình. Sau một lúc lâu, Thẩm Hạo quả nhiên bị Thẩm Mậu dẫn rời đi, Thẩm Mậu thừa dịp Thẩm Hạo không chú ý, hướng gò núi nhanh chóng phất tay.
Vệ Cẩm Chi đi về phía dưới núi, bởi vì bước chân quá nhanh, suýt nữa té ngã.
Đình nghỉ mát, đám nô tì bỗng nhiên tản ra. Hòa Sinh đang nghi hoặc thì một nô ti đứng đầu đáp: "Tam điện hạ ném đi vật rất quan trọng, bảo chúng nô tì đi tìm."
Hòa Sinh gật đầu, không đem việc này để trong lòng.
Nhiều người ở đây, hơn nữa Thẩm Hạo ở ngay phía trước cách đó không xa, một mình nàng đợi cũng không ngại.
Phía sau đình nghỉ mát là một hồ nhỏ, thanh phong từng trận, thổi vào lòng người, sảng khoái tinh thần. Hòa Sinh chống cằm, vô cùng buồn chán, đứng lên muốn đi tìm Thẩm Hạo. Lại nghĩ tới hắn không cho đi qua, sợ nàng dính lửa than, nói nướng thịt là chuyện của nam nhân, nàng chỉ cần chịu trách nhiệm ăn là được.
Hòa Sinh dừng một chút, dứt khoát ngồi xuống nghỉ ngơi.
Lần sau nơi không có nữ quyến như vậy, dù nói gì nàng cũng không đi.
Quá không thú vị, chơi không vui gì hết.
Vì thỏa mã chút lòng hư vinh, vô duyên vô cớ lãng phí thời gian cả ngày của nàng, nếu không đã có thể tìm Cảnh Trữ vương phi tìm học cưỡi ngựa đánh bóng.
Một người nhàm chán, nàng không tự chủ muốn tìm chút chuyện tiêu khiển. Vừa nghĩ, Hòa Sinh nhịn không được hừ lên cười khẽ.
Vệ Cẩm Chi bước chân nhẹ vô cùng, hắn dáng người gầy yếu, mặc một thân áo bào trắng rộng, gió lay động ống tay áo, nhìn từ phía sau, hắn trông giống như một tiểu đạo sĩ.
Hòa Sinh nhắm mắt thiu thiu ngủ, có người tới trước mặt cũng hoàn toàn không biết gì cả.
Cách một bàn đá, Vệ Cẩm Chi thoáng cúi người nhìn nàng.
Lông mi nàng dài như quạt, cánh mũi nhỏ xinh đẹp đẽ, bờ môi tựa trái anh đào. Đây là gương mặt mà hắn quen thuộc.
Vốn trong người ngập lửa giận oán khí, phút chốc tan thành mây khói.
Hắn duỗi ngón tay ra, vô thức muốn vuốt ve khuôn mặt làm hắn nhớ thương tưởng niệm sâu sắc, đầu ngón tay thiếu chút nữa đã chạm đến da thịt nàng thì khẽ giật mình, thu tay về.
Hòa Sinh hoảng hốt cảm thấy trước mắt có cái gì đó chợt hiện ra, bỗng dưng mở to mắt, sợ tới mức lui về phía sau.
Nhưng vì không ngồi vững vàng nên lập tức ngã trên mặt đất.
Vệ Cẩm Chi đi tới phía trước đỡ một chút, tuân thủ nghiêm ngặt cấp bậc lễ nghĩa, tay chỉ nhẹ nhàng nhấc liền buông ra.
Hắn thi lễ, nghiêm mặt: "Ta đánh mất chiếc vòng tay, có lẽ ở đình nghỉ mát, vừa thấy cô nương ngủ say nên không dám quấy rầy. Ta tìm xong lập tức rời đi, sẽ không làm phiền cô nương."
Hắn nói nghiêm túc như vậy, nếu nàng tránh đi thì có vẻ không tốt. Thấy hắn quả thật cúi người tìm đồ, dáng vẻ chăm chú, mỗi ngóc ngách cũng kĩ càng đảo qua, không hề nhìn nàng.
Hòa Sinh nhớ tới hắn chính là người vừa rồi ho ra máu, nhớ kĩ ánh mắt vô cùng lo lắng của hắn, trong lòng lo sợ bất an, mở miệng hỏi: "Công tử, ngươi nhận thức ta sao? Vừa rồi gặp mặt, ngươi có phải nhận lầm người hay không?"
Ánh mắt vừa nãy đáng sợ như vậy, vừa nhìn một cái đã có thể làm nàng hoảng hốt, vẫn là hỏi rõ ràng thì tốt hơn.
Vệ Cẩm Chi quay người lại, cười: "Cô nương là người được Bình Lăng vương sủng ái, ta là dân đen, nào có thể nhận thức người cao quý như vậy? Vừa rồi chỉ là thấy cô nương quen mặt, lớn lên giống một cố nhân của ta, bởi vậy nhìn thêm mấy lần."
Người này lớn lên cũng không dễ nhìn, bề ngoài có chút thô thiển, vậy mà lại có một đôi mắt thâm sâu, trái ngược với khuôn mặt của hắn, quả thật là không tương xứng.
Chính là một đôi mắt như vậy, chỉ cần khẽ mở xoay chuyển là có thể làm người đối diện không được tự nhiên.
Khinh miệt, cao ngạo, mang theo ngạo khí trách trời thương dân, dường như đang đợi nàng tự mình xin tha thứ, ép người không thở nổi.
Người này giống như chán ghét nàng?
Hòa Sinh nhíu máy, khép tay hỏi: "Cố nhân của công tử, là bạn bè hay là cừu nhân?"
Vệ Cẩm Chi mí mắt không nháy, thốt ra: "Giống như bạn cũng giống như địch."
Khó trách.
Hòa Sinh khuyên, người với người, từ thân thiết đến nhìn với đôi mắt hình viên đạn, quan hệ hai người bập bềnh không biết người, nhất định là vừa yêu vừa hận, mới khiến cho người không hạ được quyết tâm.
Chán ghét cũng là phải thôi. Bảo nàng đối mặt với Vệ lão gia và Vệ phu nhân, chỉ sợ cũng thích không nổi.
Một lát sau, hắn đã tìm hết đình đá cũng không có kết quả. Hòa Sinh cho là hắn muốn đi, đột nhiên thấy hắn quay đầu lại hỏi, "Cô nương, tiểu sinh có một vấn đề, không biết cô nương có thể trả lời hay không?"
Hòa Sinh ngơ ngẩn, trước mặt người ngoài không thể mất cấp bậc lễ nghĩa, huống chi là người bên cạnh Tam điện hạ: "Ngươi nói là được."
Vệ Cẩm Chi hỏi: "Nếu như cô nương đánh mất một vật rất quan trọng, mới đầu tìm hoài cũng tìm không thấy, sau khi tìm thâsy được rồi, cũng đã bị người khác chiếm thành ciuả mình, xin hỏi cô nương, nên làm như thế nào?"
Đại khái là nói vòng tay. Hòa Sinh đáp: "Ngươi yên tâm, ta nếu như gặp lại vòng tay của ngươi, nhất định sẽ phái người trả lại cho ngươi. Nhưng không biết, vòng tay của công tử, trông như thế nào?"
Vệ Cẩm Chi đuôi mắt mỉm cười, cũng không để ý vấn đề của nàng, nói: "Cô nương có ý tứ là, nếu như chiếm được đồ của người khác, nhất định phải trả lại hay sao?"
Hòa Sinh khẽ giật mình, ngẫu nhiên gật đầu. Hài đồng ba tuổi cũng biết cấp bậc lễ nghĩa, nhặt vật không báo thì là kẻ trộm rồi.
Vệ Cẩm Chi cúi đầu khép tay áo, "Vòng tay của ta, phía trên có khắc chữ.", rồi lập tức cúi lễ cáo từ.
Hòa Sinh bĩu môi trách móc, "Có khắc chữ a..."
Nàng giương mắt nhìn người đã đi, thân ảnh chậm rãi nhập vào rùng xanh biếc, đợi đến lúc không thấy bóng dáng, nàng mới thu hồi ánh mắt, nằm sấp trên bàn đá, thở dài một hơi.
Quả nhiên là quái nhân.
Trận đấu nướng thịt chấm dứt, mọi người ngồi xếp bằng trên ghế, chiếc kỉ trà lê hoa trước mặt mỗi người, trên bàn bày đầy thịt nướng, mùi thơm bắn ra bốn phía.
Thẩm Hạo rút dao nhỏ ra khỏi vỏ kiếm khảm bảo thạch, động tác ưu nhã cắt thịt thành miếng, thấm tỏi băm đậu phộng hạt tiêu, cuộn lại thành cuốn, đút cho nàng ăn.
"Ta tự mình nướng đó, nàng nếm thử xem."
Hòa Sinh mở miệng nhai miếng thịt, khích lệ: "Ăn ngon lắm>"
Được một tiếng khích lệ của nàng, động tác cắt thịt nướng của Thẩm Hạo dừng lại, từng miếng đút cho nàng ăn, bản thân cũng không hề ăn, chỉ nhìn nàng ăn, trong mắt hàm chứa vui vẻ.
Mọi người nhìn ở trong mắt, ở đây đều là những hán tử hoàng gia, mọi người quan hệ thân thích, ngày thường quen biết, nhao nhao ồn ào.
Thẩm Khoát cũng ở đây, kêu lớn tiếng nhất: "Mời cô nương ăn!"
Thẩm Mậu ăn đến vui vẻ, cũng đi theo hô to: "Ơ ơ ơ, tiểu nương tử mau đút cho nhị ca ăn thịt!"
Bên cạnh, Vệ Cẩm Chi --Ba! một tiếng bẻ gãy chiếc đũa.
Thẩm Mậu rót rượu mạnh Đông Châu, đưa đũa cho hắn, nhớ tới chuyện vừa rồi, hỏi hắn: "Nói rõ hết chưa, ngươi và nàng cuối cùng có thâm cừu đại hận gì?"
Vệ Cẩm Chi ghét bỏ vứt chiếc đũa hắn đưa tới, xoay người lại gọi người đổi một đôi đũa khác.
Thẩm Mậu không cho là đúng, xé chân dê gặm, nói: "Không phải đại gia không giúp ngươi, thật sự là nhị ca không dễ chọc. Người trước mặt hắn, ta tạm thời vẫn không động được, bằng không thì, trực tiếp giết người tặng ngươi cũng được a!"
Vệ Cẩm Chi liều chết nhìn chằm chằm vào đôi bích nhân đối diện.
"Chuyện dừng ở đây, đa tạ lòng tốt của Tam điện hạ."
Thẩm Mậu né người sang một bên, sáp đến trước mặt hắn, "Ngươi phải giúp ta chỉnh đốn cục diện rối rắm. Vừa nãy ta dẫn nhị ca rời khỏi, nói cho hắn biết bạc giúp nạn thiên tai, là ta tham ô đó."
Vệ Cẩm Chi một ngụm rượu phun ra, giận không kìm được: "Đây chính là tội lớn phải cách chức đó!"
Thẩm Mậu nhún nhún vai, tay dính đầy nước thịt, cố ý quẹt lên áo bào trắng không nhiễm bụi của hắn, "Đây không phải là vì ngươi sao. Dù sao nha, chuyện đã đến nước này, có thể sống dở chết dở thì cũng có đường sống để bàn bạc, ngươi thế nhưng là nhân vật số một trước mặt lão tử, ta sợ cái gì."
Vệ Cẩm Chi cong ngón tay, xoay người, đưa tay giọi nữ nhi hồng lên mặt hắn.
Rượu mạnh tiếp xúc với da, cực kì cay. Vệ Cẩm Chi hỏi: "Tỉnh chưa?" Cho là hắn không gì là không làm được sao, thằng nhãi ranh bướng bỉnh, thực làm người hận nghiến răng nghiến lợi.
Thẩm Mậu cười hắc hắc, quệt chút rượu đưa vào miệng liếm, há miệng đáp: "Không có tỉnh!"
Đột nhiên trong bữa tiệc có người hô to: "Hôn một cái, hôn một cái!"
Trong lòng Vệ Cẩm Chi xiết chặt, đầy Thẩm Mậu ra, nhìn về phía bàn đối diện kia.
Thẩm Hạo ngẩng mặt, hỏi người thẹn thùng trước mặt, "Là ta tiến tới, hay là nàng sáp tới đây?"
Hòa Sinh chưa bao giờ đùa vui ồn ào như vậy, mặc cỡ đỏ bừng cả mặt, lúc này muốn đứng dậy, lại bị hắn đè lại.
Hắn uống rượu, lúc hít thở tràn đầy ấm hương, chậm rãi tới gần, trên người huân hương và mùi rượu tan ra quyện vào nhau, mùi cồn ngọt xông vào mũi.
Mắt say lờ đờ mê ly, ôm phía sau lưng của nàng, cúi người hô lên trán.
Động tác Thẩm Hạo cẩn thận từng li từng tí, sợ hôn mạnh làm nàng mất hứng, đôi môi rung động, nhẹ nhàng từ mặt nàng quét qua.
Hòa Sinh mặt đỏ tai nóng.
Thẩm Hạo nhấc tay nàng, giọng nói phảng phất như cách một tầng mành sa, mập mờ thân thiết: "Là ta muốn cho tất cả mọi người biết, ta rất mình nàng." Kể cả tên xấu xí ban nãy.
Âm thanh reo hò của mọi người không ngừng truyền đến.
Sắc mặt Vệ Cẩm Chi trắng xanh.
Thẩm Mậu nhân cơ hội liếc mắt qua, ánh mắt đảo qua vẻ mặt Vệ Cẩm Chi, một đường xuống phía dưới, đọng lại trên đôi giày gấm dính máu.
Ánh mắt phức tạp, Thẩm Mậu vẫn tiếp tục ăn thịt uống rượu, vỗ vai Vệ Cẩm Chi, "Đến, uống một chén!"
Vệ Cẩm Chi thu hổi ánh mắt hàn lệ, nhận chén ngọc hắn đưa tới, uống một hơi cạn sạch.
***
Trong phòng tối như mực, Ân quản gia đại phủ Vệ gia ở trong bao bố, liều mạng giãy giụa.
Hắn vừa rồi đang chuẩn bị thay y phục đi ngủ, đột nhiên cổ tê rần, còn chuwa hô lên tiếng, đã bị đánh ngất xỉu, đợi tỉnh lại, lập tức bị người bắt giữ trong bao bố, hoảng sợ muôn phần.
Đột nhiên nghe có tiếng đẩy cửa vào, Ân quản gia bị hù sợ, không dám lộn xộn.
Có người đi tới, ở phía trên bao bố mở ra, đỉnh đầu buông lỏng, vốn là thả hắn ra. Ân quản gia bất chấp tất cả, trực tiếp chạy ra bên ngoài, bất đắc dĩ trong phòng sơn đen như mực, căn bản thấy không rõ đường, đi hai bên cũng không tìm ra phương hướng.
Trong phòng bỗng dưng sáng rõ, ánh nến sáng rực, Ân quản gia quay đầu lại nhìn, nam tử ngồi ở chủ vị nhìn không rõ khuôn mặt. Lại nhìn cho kĩ chút ít, thì ra trên mặt đeo mặt nạ.
Ân quản gia tim đập nhanh, không dám ở lại lâu, bỏ chạy.
Vệ Cẩm Chi nhẹ nhàng dặn dò một tiếng: "Dẫn người tới."
Tùy tùng mỗi tay kéo một người, đúng là thê tử và nữ nhi của Ân quản gia bị trói chặt, ném đến dưới chân Vệ Cẩm Chi.
Ân quản gia không dám trốn tiếp, té nhào cầu xin tha thứ.
Vệ Cẩm Chi lấy chủy thủ, tháo vỏ xuống, vuốt vuốt chuôi đao chạm trổ, mở miệng hỏi: "Chuyện Vệ nhị thiếu phu nhân, từ đầu tới đuôi, một chữ không được bỏ sót, nói rõ ràng."
Ân quản gia nghe giọng nói này, cảm thấy có vài phần quen thuộc, nhưng đang trong tình cảnh này, ông cũng không suy nghĩ được đến những vấn đề như vậy. Trong bụng suy đoán, ông là tâm phúc của Vệ lão phu nhân, phải đưa người đến Thịnh Hồ cũng như chuyện phóng hỏa, đều do ông một tay xử lí.
Hiện tại đột nhiên hỏi chuyện Vệ nhị thiếu phu nhân, nhất định là muốn truy cứu chuyện phóng hỏa.
Ân quản gia cắn chặt răng, không chịu nói.
Vệ Cẩm Chi đưa tay, một đao đâm vào lồng ngực Ân nương tử, lại tàn nhẫn rút ra, động tác lưu loát, không chút nào dây dưa dài dòng.
"Cuối cùng cho ngươi một lần cơ hội." Dứt lời, hắn gác dao găm trên cổ nữ nhi Ân quản gia, ánh mắt hung ác, từ trên cao nhìn xuống.
Nữ nhi Ân quản gia gào khóc dữ dội, hắn chần chờ nửa giây, cuối cùng cúi thấp đầu, "Nói, ta toàn bộ đều nói."
Từ mục đích Vệ lão phu nhân đưa Hòa Sinh đi Thịnh Hồ, cùng với việc ngại nàng làm mất mặt nên dặn dò nàng giả dạng thành biểu cô nương, sau lại sai người phải nhổ cỏ tận gốc, toàn bộ nói ra.
Vệ Cẩm Chi nắm chặt nắm đấm, thì ra là như vậy! Hắn thật tâm phó thác cho người nhà, người nhà lại chà đạp tín nhiệm của hắn giẫm ở dưới chân.
Nghìn phòng vạn phòng, không nghĩ tới cuối cùng là bị người thân thừa cơ, hắn một lòng phải bảo vệ người, bọn họ lại trăm phương ngàn kế nghĩ phải xử trị cho thống khoái.
Thật đúng làm cho lòng người rét lạnh.
Ân quản gia đã đem hết những gì chứa trong bụng nhổ ra, nằm sấp bắt lấy áo Vệ Cẩm Chi, hô to: "Ta là vô tội, cầu công tử tha mạng. Là Vệ lão phu nhân sợ Vệ nhị thiếu phu nhân còn sống, sau này làm hại đại sự của thiếu gia trong nhà, mới hạ chỉ thị diệt trừ, cùng ta không quan hệ a!"
Vệ Cẩm Chi đứng lên, rủ ánh mắt xuống, quét mắt nhìn góc áo bị người níu lại, khẽ nhăn trán.
"Ân quản gia?"
Ân quản gia mừng rỡ đáp lại, còn chưa kịp mở miệng, sau lưng đã cảm thấy đau đớn, chủy thủ chính xác xuyên qua tim hắn.
Vệ Cẩm Chi nhấc chân lên đi ra ngoài phòng, cũng không quay đầu lại.
"Đã là người Vệ gia lại không biết giữ mồm giữ miệng, bí mật chấn động như vậy còn dễ dàng lộ ra, sống cũng vô ích, chẳng bằng chết thì tốt hơn."
Ngày hôm đó mặt trời tươi đẹp cao chiếu, người đại phủ Vệ gia trang phục lộng lẫy, chờ uy chấn Hầu phu nhân sắp tới, tâm trạng mỗi người đều tốt, trong đó Vệ Linh hưng phấn nhất.
Hầu phu nhân đã nói hôm nay tới đây đưa thiếp canh, hai người bát tự hợp lại, chọn ngày tốt lành, cửa hôn sự này coi như hết thảy đều kết thúc.
Vệ lão phu nhân vẫy Vệ Linh đến bên cạnh, sửa sang lại tóc mai xõa ra cho nàng, dặn dò: Từ nay về sau, ngươi chính là thế tử phi của Hầu phủ uy chấn rồi."
Vệ Linh cười đến hàm súc, trong lòng kích động không thôi.
Chuyện chờ mong lâu như vậy, rốt cuộc phải thực hiện rồi. Uy chấn Hầu phủ phú quý ngập trời, thế tử lại tuấn tú lịch sự, được vị hôn phu này, nàng coi như là trèo cao nhập hào môn, cuộc đời này viên mãn.
Vệ nhị phu nhân vui mừng, cầm khăn lau nước mắt, "Linh Nhi của ta, rốt cuộc làm cô dâu rồi."
Vệ nhị lão gia ghét nhất nữ nhân khóc sướt mướt, nói: "Khóc cái gì, ngày đại hỉ, cao hứng còn không kịp, khóc tang cái gì?"
Vệ lão phu nhân kéo Vệ nhị phu nhân, ánh mắt sáng lấp lánh. Từ xưa tới nay, nữ nhi vẫn luôn thân thuộc mẫu thân, đợi sau này Vệ Linh thành nữ chủ nhân Hầu phủ rồi, nếu muốn Vệ gia dựa vào, còn cần đến Vệ nhị phu nhân xuất mã. Bà răn dạy Vệ nhị lão gia: "Ngươi thì cái, nàng cao hứng khóc hai tiếng có làm sao đâu, nhà ai gã nữ nhi mà không khóc?"
Vệ nhị lão gia không lên tiếng.
Vệ lão phu nhân không thể chờ đợi được hỏi: "Hầu phu nhân đã tới?"
Bà tử bẩm lời nói: "Hầu phu nhân không có tới, phái người đưa thư tới."
Vệ nhị lão gia xé mở phong thư, cung kính đưa tới trước mắt Vệ lão phu nhân. Lão phu nhân lấy ra kính tây dương, nhìn kĩ từng chữ một, đọc đến cuối cùng, sắc mặt bà liền cứng ngắc, tay không kiềm chế được run run, kinh tây dương trên tay cũng vì thế mà rơi xuống đất, vỡ thành từng mảnh vụn.
Vệ Linh chờ không được lên tiếng hỏi: "Tổ mẫu, Hầu phu nhân đưa tới là thiếp canh thế tử sao?"
Môi của lão phu nhân trắng bệch, thanh âm run rẩy, từ trong lồng ngực nặn ra giọng nói tức giận: "Hầu phủ nói, hôn nhân này không chắc."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co