Truyen3h.Co

(Dodaeng) 7 NGÀY YÊU!

Chap 13

Pisces_Alexx

《Ngày thứ ba》

Có một câu hỏi, bạn đã bao giờ cảm thấy 24h trong cuộc đời mình tẻ nhạt, vô nghĩa chưa? Tôi đoán là có rồi, cũng là tôi, ngày ấy thời gian bên chị, chị ở cạnh hay mỗi lúc tôi và chị vui vẻ với nhau, tôi thừa nhận tôi đã không trận trọng thời gian đó, chỉ ngay khi hai chúng tôi không còn gặp nhau tôi nhận ra mình đã sai, sai một cách trầm trọng, điên cuồng, vô hồn, ương bướng là 3 từ diễn tả khi không còn thấy chị. Không trận trọng thời gian mình sống chỉ nghĩ về một thứ: là chị, tôi muốn thấy chị, nhìn thấy chị với vẻ khao khát tình này nơi tôi, muốn ôm chị thật chặt, nói rằng "em nhớ chị" tôi muốn như vậy, đến khi tìm thấy chị, tôi nhận ra.... mình đã hết thời gian....

Bảy ngày... bảy ngày tôi bắt buộc phải kết thúc mọi việc... kiền nén ham muốn mình muốn làm với chị trong tương lai... bảy ngày tôi yêu chị trong thấp thỏm.... bảy vừa là nỗi đau, hạnh phúc của tôi

Ra căn bếp nấu bữa sáng tình yêu cho cả hai, thần người ra tôi nhớ mình phải làm việc gì đó, nó không quan trọng nhưng cảm giác của tôi đó là niềm vui mỗi ngày thì phải... rốt cuộc... tôi không nhớ... cảm thấy nặng nặng ấm áp sau lưng mình, con người nhỏ bé dụi đầu Doyeon dùng giọng ngái ngủ đáng yêu nói:

_Chào buổi sáng!

_Buổi sáng tốt lành, Yoojung unnie!_ tay với chị đưa lên đằng trước, ngắm gương mặt bánh bao tròn trĩnh ấy

_Sáng hôm nay em không đánh thức chị dậy nga~ hơi buồn đấy_ rồi dụi dụi ôm lấy eo cậu dựa vào,

Doyeon thoáng giật mình nhẹ, phải rồi, là đánh thức chị đó là niềm vui buổi sáng của cậu mà... cậu quên nó???.... thấy người mình dựa bất động, Yoojung nhích người ra cậu đang nghĩ điều gì? Sao lại thừ người ra thế kia

_Tr...trứng cháy Doyeon!_ ngửi mình khét khét, là món trứng cậu chiên đã cháy khét lên

_Hả? A...._ tiếng cô làm cậu thoát khỏi suy nghĩ, luống cuống thấy trứng cháy cầm chảo ra bồn nhanh

Khi mọi việc giải quyết ổn thỏa, Doyeon thở dài... không lẽ nào cậu thật sự quên đánh thức Yoojung chứ... lỡ.. lỡ như sau này cậu quên luôn Yoojung thì sao...khoan, nói vớ vẩn gì vậy chứ

_Em ngồi xuống ghế đi! Chị nấu cho món khác chúng ta ăn

_Em xin lỗi!_ cuối cằm mặt, cậu nói lời xin lỗi lí nhí, đến cả buổi sáng cả hai mà cậu cũng chẳng nấu được thật đáng trách

Yoojung nhìn thấy Doyeon cuối mặt xin lỗi rất dễ thương tựa như đứa trẻ năm nào, chạy lại nhận lỗi khi chị bị đánh vì tội dẫn em đi chơi về khuya mà lí do là cậu nằng nặc đòi không về thiếu điều suýt khóc đên nơi. Nâng gương mặt cậu nhìn vào mắt mình khẽ lắc đầy ý bảo không sao mà song tiếp tục công việc nấu ăn

Ăn bữa sáng xong, họ ôm nhau ra ghế ngồi coi phim, coi phim giữa chừng Doyeon cất tiếng:

_Chị muốn ra ngoài không?_ Yoojung nhìn Doyeon với vẻ chưa hiểu lắm, ra ngoài là ra đâu

_Ý là... khụ khụ... hẹn hò... ừm thế đó_ tránh ánh mắt cô cười tủm tỉm, ra là muốn hẹn hò với người ta, thì nói đại đi mắc cỡ chi không biết

....

Đến khu vui chơi, Doyeon dẫn Yoojung đi đến trò này hết trò khác nhưng cô phát hiện ra cậu luôn nhìn vào điện thoại xem màn hình có ai gọi hay nhắn tin không, có khi cô để ý cậu cứ cắm mặt nhắn tin liên tục rồi lại quay ra cười bâng quơ cho có đánh lạc hướng cô. Đến khi cả hai đói, bụng họ đi vô quán ăn gần khu đây gọi món Yoojung vẫn thấy Doyeon cầm điện nhắn tin với trạng thái bồn chồn, cô không kiềm lòng được hỏi:

_Em nhắn tin cho ai mà lo lắng thế?

_Hở... à... ừ... kh... không có ai, chị đừng bận tâm_ lắp bắp, giật mình không phải tính cậu, chắc chắn là dấu cô điều gì, món ăn được đưa ra cậu cười cười

_Chị ăn đi! Ăn nhiều vô, chị muốn đi chơi đâu nữa không em dẫn chị đi

_Không cần! Về nhà _ cô lạnh lùng nói

_Ơ.... nhưng.... _ ánh mắt Yoojung thấy Doyeon bối rối vô cùng, nghi ngờ lại càng tăng lên, chẳng lẽ cậu có ai khác ngoài cô?

Tay Doyeon lén lấy điện thoại nhắn tin gửi cho một người 101 tin nhắn chỉ với một cậu "Con mèo Kang chết dẫm nhà cậu! Trả lời tôi nhanh, thứ tôi cần có chưa?"

Ăn xong, Yoojung xách túi đứng dậy không thèm nhìn Doyeon, Doyeon hối hả trả tiền vôi níu tay Yoojung lại

_M.... mình đi mua sắm đi! Em có thứ cần mua_ Yoojung nhíu chân mày, giữ chân cô để cho tình nhân có cơ hội thoát chứ gì, hừ, đừng hòng

Hất tay cậu ra, khoanh tay lại, mặt vẫn lạnh lùng nói:

_Em có người khác?

_Hả? Không! Chị gì vậy?_ cậu chỉ có mình cô, ai vô đây chứ trời

Cô không nói gì, đi ra hướng xe vô xe ngồi, cô vẫn chưa tin được cậu, tạm thời không nói việc này. Doyeon không hiểu, tự nhiên đâu ra tưởng cậu có người khác thế, ngồi trên xe nhìn cô quay hướng cửa xe không thèm nhìn hay nói gì. Đúng lúc điện thoại cậu 'ting' lên tiếng cậu lôi ra xem là tin nhắn của Mina, con mèo này cũng chịu trả lời, chết trôi chỗ nào chẳng thèm trả lời giờ nhắn tin đúng lúc cậu không hiểu sao Yoojung đang giận mình đây

"Xin lỗi vì giờ tớ mới nhắn lại nhưng.... Doyeon à... chuyện là hộp quà của cậu tớ lỡ để làm mất, lục tung banh trường mới biết một người khác cầm đi nhầm, tớ gọi hẹn thì người ta hẹn mình ở quá Bar xxxx cậu tới với tớ nha"

Nhăn trán, mèo Kang này... nhờ chút chuyện cũng không làm xong haizzz, thôi đành giúp nàng như giúp mình vậy, đặt lâu rồi chẳng lẽ bỏ, quay sang Yoojung thì cô liền quay đi hướng khác, nghĩ hồi lâu nhớ lại biểu hiện chị,à.... giờ Doyeon hiểu cô giận vì điều nào rồi nhưng cậu không giải thích cứ im lặng lái xe đưa cô về nhà

_Em ra đây lát!_ mở cửa, Doyeon chỉ để lại một câu xong phóng xe đi không thèm xe Yoojung nói như thế nào

...

Ấm ức. Vô cùng ấm ức là từ để miêu tả tình trạng hiện tại của Yoojung . Không một lời nói hay giải thích nào mà cứ lẳng lặng bỏ đi như thế thì hỏi sao cô đây không nghi ngờ cho được. Dù có tin cậu cách mấy đi chăng nữa, cũng là phụ nữ, ai mà chẳng ghen?

Đợi cho chiếc xe đi được một đoạn. Cô nàng hối hả bắt lấy một chiếc taxi gần đó và bám theo cậu. Trong lòng buồn có, hận có. Yoojung thật không dám nghĩ tới cái cảnh bản thân mình bắt ngay tại trận một cặp gian phu.

Chiếc xe dẫn tới một quán bar nhỏ ngay tại trung tâm thành phố. Nhìn qua là biết chỉ có những tay chơi xa xỉ, nhà mặt phố bố làm to mới bước vô được ngưỡng cửa của nó. Cỡ cô mà vào á! Thì đừng mong là còn ra được. Nhưng vì thắc mắc vì sao Doyeon lại đến, vì yêu cậu, vì nghe theo con tim mách bảo. Trời cho cô lá gan hùm nên bám theo cậu cho tới cuối, bất chấp mọi thứ.

Nhưng khi vừa mới đẩy cửa bước vào, tiếng nhạc xập xình kèm theo những ánh đèn leg chói lóa khiến cô đây không tài nào thoải mái cho được. Không gian khá tối cũng cản trở phần nào làm cô mất dấu người thương. Lạc vào đám đông. Sự ngỡ ngàng như nai tơ đã thành công thu hút được ánh nhìn từ phía mọi người, đặc biệt là những tên lang băm.

_Này em gái. Đi một mình hử?

"....."

_Sao không trả lời? Khinh thường tụi anh à?

_Không....không có...tôi chỉ

_Lần đầu phải không? Đi chơi với tụi này đi là quen liền à. Lại đây_ một tên chủ động nắm lấy tay cô cố ý ve vãn.

_Không! Buông tôi ra!

_Này đừng từ chối. Anh đây sẽ tiếp đãi em...

_Buông cô ấy mau!!!

Từ đâu đó Doyeon lao ra đẩy tên lang băm kia xuống đất, còn không quên bẻ tay hắn ra khỏi người Yoojung. Người hắn đáp đất một cái thật đau, tay cứng đờ. Bị tấn công bất ngờ, hắn mắt chữ A mồm O nhìn 2 người trước mặt.

_Doyeon....em

_Chị không sao chứ!?

_Chị sợ lắm...._ Yoojung sợ hãi bám chặt cánh tay cậu

_Ngoan. Có em ở đây

_Mẹ kiếp!!_ hắn khi này mới lấy lại bình tĩnh lồm chồm đứng dậy: "Mày dám bẻ tay ông đây á. Có biết đụng đến ai rồi không!?"

Hắn quạt nộ. Một chân đạp gãy chiếc ghế tanh bành khiến những người chung quanh phải khiếp sợ. Có cả Doyeon. Nhưng cậu không biểu lộ cảm xúc ra ngoài, vẫn giữ khuôn mặt lạnh tanh trừng nhìn hắn.

_Cớ tôi phải biết anh? Cũng chỉ là tên khốn nạn háo sắc cả

Hắn giận đến đỏ tấy cả mặt. Trước giờ chẳng có ai dám coi thường hắn. Vung nắm đấm xông lên toan đánh cậu. Nhưng may thay lúc nhỏ Doyeon có học chút võ nghệ, đối đầu với tên lăng băm này chỉ dễ như ăn bánh. Chẳng mấy chốc đã xử lí xong.

_Mày....ặc....tụi bây còn đứng đó...Mau xông lên!!!

Mấy tên vệ sĩ cao to hung hăng từ sau đi tới. Yoojung tái mét hết mặt mày, nắm chặt lấy tay cậu. Doyoen lúc này cũng hoảng, một mình chắc chắn đấu không lại chúng. Bèn siết chặt tay cô nhỏ giọng:

_Yoojung này....

_Sao??

_MAU CHẠY!!!

Vừa dứt lời. Cậu đã đem cô chạy thẳng ra ngoài. Bọn chúng ban đầu cũng đuổi theo, nhưng vì chạy quá nhanh nên chúng cũng chẳng buồn đuổi lấy. Cậu và cô lúc này cũng đã yên ổn trong xe. Khi cả hai bình ổn cậu bắt đầu lái xe, nhưng Yoojung nhận ra... Doyeon đang tức giận, cậu im lặng và không hoàn toàn ngó ngàng đến cô, người tức đáng lẽ phải là cô chứ không phải cậu

_Em dặn chị phải chờ em về mà! Tại sao chị lại đến đó?_ Doyeon cất tiếng hỏi

_Chị.... chị.... chị theo em....._ cậu quay nhìn Yoojung cần giải thích

_Em biểu hiện lạ! Hẹn hò với chị mà không hoàn toàn chú tâm cứ chỉ nhìn điện thoại, em có người tình ở ngoài? Không phải chị tò mò, em muốn yêu ai....ưumm....

Doyeon bịt miệng chị lại bằng nụ hôn, nói vớ va vớ vẩn yêu chị chưa hết ở đó nghĩ đến người tình khác. Cậu còn chưa cưng chiều thõa hết bản thân nữa làm sao mà yêu ai, dứt khỏi nụ hôn nhìn mặt Yoojung nhẹ thở gấp má ửng hồng đáng yêu hết cả lên

_Đâu ra cho chị cái suy nghĩ đó vậy? Em có việc đi một tí xong sẽ về....

_Nhưng đi đâu không đi lại đi Bar...._ cố gắng gân cổ cãi cậu tí nhưng nhìn cậu trừng mắt giọng Yoojung nhỏ dần lại, chu chu môi ra im bặt

Tay xoa đầu Yoojung cậu nhẹ nhàng nói:

_Sẽ không có việc em bỏ chị đi với tình nhân khác... chị vẫn là người em yêu và.... hãy luôn tin tưởng em, tin cho mối quan hệ chúng ta được chứ?

Sự nhẹ nhàng, ân cần cùng giọng nói khiến Yoojung quên mệt mọi nghi ngờ, gật đầu lấy

...

Về khuya, khi Yoojung đã ngủ say mình cậu đứng ra lan can sân phòng mình, để mặc cơn gió lạnh đưa vào người

_Ư..... appa.... đừng.... DỪNG LẠI ĐI.... con xin_ nghe tiếng Yoojung kêu thảm thiết trên giường, Doyeon lật đật chạy bên nằm xuống ôm lấy

_Đừng sợ.... đừng sợ....

_KHÔNG! Đừng mà.... hức.... _ Yoojung vẫn không ngừng kêu la, giãy giũa mạnh hơn
  

_Là em.... Doyeon! Doyeon đây_ như nghe cậu nói, Yoojung ngưng giãy cơ thể thả lỏng đi

Cảm nhận người dưới thân đã yên hơi thở chầm chậm, Doyeon hôn mái tóc, trán ôm nhẹ lấy chị xoa lưng chị cho chị thoải mái, nhìn Yoojung cậu xót cực.... là lỗi cậu.... lỗi của cậu... nếu như  không vì một phút mất kiểm soát của bản thân thì....

"Em xin lỗi, em xin lỗi rất nhiều Yoojung....."

______________________________________

#P. Axx
#G

Chap này khá cục súc, cho G xin lỗi🙇‍♀️

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co