Truyen3h.Co

Đối lập

Chương 5: Những cơn ác mộng.

nhan_2604

Tôi đứng trân trân một chỗ nhìn Hoàng, bốn mắt chạm nhau. Tôi tiến sát gần, chạm vào khoé môi hơi rỉ máu của Minh Hoàng:

- Mày bị thương rồi!

- Vết thương nhỏ thôi, tao không sao.

- Thế vết thương thế nào mới là lớn?

Minh Hoàng kéo tôi lại gần sát, thủ thỉ:

- Thảo lo cho tao à?

Tôi nghiêm túc đẩy Hoàng ra, tránh né ánh mắt sâu thẳm và long lanh của thằng con trai trước mặt:

- Không, ai tao cũng vậy thôi.

Minh Hoàng nhún vai, nó ghé sát mặt vào chỗ tôi, tay cầm ống tay áo của tôi:

- Thảo băng bó cho tao đi.

Tôi dắt Hoàng đến tiệm thuốc gần nhà, mua một chút băng gạc và oxy già rồi gợi ý cho Hoàng ra ghế đá gần công viên ngồi.

- Ngồi xuống đi.

Trời tối, công viên khá đông người. Chỗ thì hát hò ríu rít, chỗ thì bày bim bim và coca ra ngồi nói chuyện. Thành phần nhiều nhất là các cặp đôi ngồi nắm tay nhau trong bóng tối.

Hoàng ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh tôi, sau khi xử lý kĩ vết thương và dán băng gạc cho Hoàng, tôi ngước mắt lên nhìn toà nhà lớn đối diện công viên. Nhiều lúc giữa thủ đô xô bồ, tôi chẳng biết mình đã lớn lên bằng cách nào nữa.

- Hôm nay Hoàng có muốn về nhà không?

- Sao tự dưng Thảo hỏi thế?

Tôi hơi lắc đầu, muốn hỏi nó có muốn đi chơi qua đêm với tôi không nhưng lại thôi.

- Có chuyện gì à?

- Không.

- Hôm nay tao nghe thấy bố với mẹ Thảo cãi nhau.

Mặt tôi hơi tối lại, tôi quên mất là thứ gì Nguyễn Minh Hoàng muốn biết thì nó sẽ điều tra cho bằng được. Hoàng quan tâm đến cuộc sống của tôi vì lí do gì tôi cũng không biết, chỉ là nó nói ra làm cho vết thương của tôi trở nên đau đến lở loét. Nhưng suy cho cùng Hoàng cũng chẳng nói gì sai.

- Ừ, không phải mẹ tao. Bố và mẹ kế cãi nhau nên tao không muốn về nhà.

Gió thổi qua tóc mái tôi, loà xoà nhưng chẳng đủ quan trọng để có thể khiến tôi đưa tay lên để vuốt gọn lại. Minh Hoàng vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt ấy, một ánh mắt mà tôi chẳng cách nào hiểu được. Hoàng luôn rất khó hiểu, tôi cảm giác sẽ chẳng bao giờ biết được nó nghĩ gì, vậy mà nó lại luôn rất dễ dàng nhìn thấu tôi. Cái cảm giác rõ ràng bản thân đã rất cố gắng để che giấu nhưng vẫn bị nhìn thấu thật chẳng dễ chịu chút nào.

Hoàng hơi cười, rút điện thoại ra gọi cho ai đó:

- Tao dẫn bạn tới được không, là con gái?

Hình như nghe được sự đồng ý từ đầu dây bên kia, Minh Hoàng ra hiệu bảo tôi ngồi lên xe. Nó lấy áo buộc ngang eo tôi, ghé sát tai tôi thủ thỉ:

- Toàn bạn thân của tao thôi, Thảo đừng ngại, có gì cứ nói với tao nhé.

Tôi không biết nữa, dẫu từng rất ghét Minh Hoàng nhưng giây phút hiện tại tôi lại chẳng hề bài xích cảm giác ngồi sau lưng nó. Minh Hoàng rú ga khởi động motor, chở tôi vào một con ngõ nhỏ trong khu phố cổ khá quanh co rồi dừng lại ở một club lấp lánh ánh đèn. Tôi là người có cuộc đời bình thường đến mức tầm thường. Tôi không giỏi giang, cũng chẳng ăn chơi, cứ sống một cuộc đời như bèo trôi, sóng đẩy hướng nào thì tôi đi hướng đó.

Tầng một khá đông người, là một billiards club. Minh Hoàng nắm tay tôi, kéo tôi về phía sau:

- Đi sát tao, Thương Thảo bé thế này nhỡ may bị lạc thì sao?

Tôi không nói gì, chỉ im lặng đi sau Minh Hoàng. Hoàng dẫn tôi lên tầng ba, tôi vẫn núp sau lưng nó, nghe được giọng nói của một bạn Nam hỏi Hoàng:

- Bạn nữ mày bảo đâu?

Minh Hoàng không trả lời, kéo tôi lên đứng trước:

- Nay bạn tao không về nhà được nên mang đến đây, có phiền không?

Một bạn nam liếc nhìn tôi rồi bảo:

- Xinh như tiên thế này thì phiền làm sao được?

- Tránh ra, đừng làm bạn tao sợ.

Minh Hoàng dắt tay tôi ngồi xuống ghế, thật ra tôi cảm giác hơi sợ vì toàn con trai. Dường như đọc được suy nghĩ của tôi, Minh Hoàng vỗ vỗ lưng tôi, trấn an:

- Đừng sợ, chúng nó toàn người tốt giống tao thôi.

- Nếu giống mày thì tao càng phải sợ.

Minh Hoàng hơi cười cười nhìn tôi, hình như dạo này tôi nói chuyện với Hoàng có vẻ tự nhiên hơn. Tôi ngồi một góc nhìn các bạn nam trong phòng, hình như đều không cùng trường. Nhưng ngoài Minh Hoàng, tôi có quen một bạn nam khác ở đây, là Nguyên Vũ. Tôi ngồi co người trên sopha, tay vẫn cầm ly nước ngọt có ga chưa mở. Tầng ba chính xác là một quán bia private, các bạn của Hoàng cũng không làm tôi khó chịu.

Tầm hai mươi phút sau có thêm hai bạn nữ nữa đến, siêu siêu xinh. Một bạn tóc đỏ dâu ngang vai, khuôn mặt thanh tú mang chút vẻ bất cần, bạn nữ còn lại tóc ngắn ngang vai, dáng người đầy đặn, chỗ cần to thì không nhỏ, chỗ cần nhỏ thì chẳng hề to. Bạn nữ tóc đỏ khá hoạt ngôn, bạn ngồi xuống cạnh tôi:

- Cậu là Thảo đúng không?

- Cậu biết tớ à?

Bạn hơi cười, lộ ra chiếc răng thỏ siêu duyên.

- Biết chứ, tớ là Quế Anh, là bạn của Hoàng.

- Tớ là Thanh An.

Tôi nhoẻn miệng cười, cảm giác xa lạ và ngưỡng mộ tràn vào não bộ.

- Tớ là Thương Thảo, bạn cùng lớp của Minh Hoàng.

Quế Anh phá lên cười, ghé tai tôi thủ thỉ:

- Minh Hoàng sợ cậu chán nên gọi bọn tớ tới.

Nói thật thì lúc nói chuyện với Quế Anh và Thanh An khiến tôi khá thoải mái, các cậu ấy rất hài hước và nói chuyện cực kỳ có chừng mực. Tôi ngồi giữa Thanh An và Quế Anh, cảm thấy không còn gượng gạo như lúc mới đến nữa. Quế Anh chạy ra quầy nước, lon ton oder một ly nước cam và một ly nước chanh, cô nàng mang ly nước chanh đến cho Nguyên Vũ.

- Vũ uống đi. Bọn mày uống ít thôi không tí tao cho ngủ gầm cầu hết đấy.

Cả đám cười ồ lên, có một bạn nam tóc húi cua giơ tay phát biểu:

- Mày nhớ chăm sóc bạn thân của bạn Hoàng tao đấy.

Quế Anh đạp bạn nam một phát ngay bụng, lườm rồi mới bảo:

- Huy hả? Bạn thằng Hoàng hay bạn mày?

Có vẻ Huy cảm thấy khá uất ức, bạn ngước đôi mắt đầy nước lên nhìn Quế Anh rồi bảo:

- Mày đừng tưởng có thằng Vũ bảo kê thì tao không dám làm gì mày!

Quế Anh cười khẩy, bạn không nói gì mà sải bước về phía tôi.

- Cậu uống nước cam đi, tớ oder cho cậu đó.

- Ủa Quế, của tao đâu?

- Tự oder đi, gì cũng tao.

Thanh An câm nín, quay qua nói với tôi:

- Thảo ơi tớ tổn thương rồi.

An vùi đầu vào vai tôi nũng nịu làm tôi nhột, cười phá lên:

- Thảo cười xinh thế?

Thanh An cảm thán, Quế Anh thì nói to hơn:

- Ừ, tao cũng thấy thế, Hoàng nhỉ?

Minh Hoàng không nói gì, ánh mắt tràn ngập ý cười. Chúng tôi ngồi đến tầm mười hai giờ đêm thì mọi người về hết, trong căn phòng kín chỉ còn mình tôi và Hoàng.

- Thảo có muốn về nhà không?

Tôi không muốn nhưng dù thế tôi vẫn phải về.

Lúc ra khỏi cửa đi lấy xe, Minh Hoàng cẩn thận đội mũ bảo hiểm cho tôi, lúc cài quai mũ nó hỏi:

- Bây giờ bọn mình có miễn cưỡng được xem là bạn không?

- Đừng làm bạn với tao, có gì vui đâu?

Hoàng thoáng nét hụt hẫng, nhưng nó cũng rất nhanh lấy lại cái khuôn mặt cà lơ phất phơ thường ngày, đáy mắt tràn ngập ý cười:

- Thảo xinh thế này, làm bạn với Thảo đương nhiên là vui rồi.

- Linh tinh.

Tôi lẩm bẩm chửi Hoàng, chân đứng im không hề nhúc nhích. Hoàng lại cúi người, ghé sát tai tôi:

- Thảo có lên xe không hay để tao bế lên?

Thôi được rồi, tôi không cãi lại Nguyễn Minh Hoàng.

Đây không phải lần đầu Hoàng chở tôi về, cũng không phải lần duy nhất tôi cảm giác tự ti bởi ranh giới mong manh giữa tôi và nó.

Đúng, tôi biết vòng tròn xã hội của Hoàng rất lớn, chỉ không ngờ nó lại là bạn của Nguyên Vũ.

Có một người khi tôi đau khổ nhất, suy sụp nhất, khi cả máu mủ ruột thịt cũng quay lưng lại với tôi, cậu ấy là người bất chấp mọi thứ để cứu tôi.

Tôi biết cậu ấy cứu tôi là có mục đích, nhưng tôi cũng hiểu bản thân là người chỉ cần người khác giúp mình một chuyện nhỏ, tôi sẵn lòng dâng cho người ta cả mạng sống. Khi ấy, chiếc phao cứu sinh mà Vũ cho tôi có lẽ còn quan trọng hơn cả mạng sống.

Năm mười bốn tuổi, tôi bị xâm hại. Đêm nào tôi cũng mơ đi mơ lại một giấc mơ, mơ về cái ngày tăm tối ấy.

Từ một cô bé thích mặt váy ngắn xoè, tôi bắt đầu cất gọn những chiếc váy ấy vào trong tủ, dẫu là mùa đông hay mùa hè đều mặc quần áo dài tay. Tôi bị cơn ác mộng, bị nỗi sợ hãi nhấn chìm đến không thở nổi.

Năm tôi mười bốn tuổi, dì tôi mặc sự phản đối của bố mẹ mà đưa tôi đi kiểm tra tâm lý. Kết quả cho thấy tôi bị trầm cảm và lo âu mức độ nặng.

Những năm tháng sau này, dì từng nói với tôi điều bà hối hận nhất là tiết lộ kết quả kiểm tra tâm lý của tôi cho bố mẹ biết. Mẹ rõ ràng biết tôi thật sự bị bệnh tâm lý, rõ ràng đáy mắt bà có dao động, nhưng bà vẫn để mặc cho bố nhốt tôi vào phòng tối cả tháng trời. Bố tôi bảo chính vì tôi quá sung sướng nên mới thế, chứ làm gì có bệnh gì là bệnh tâm lý. Ông nhốt tôi vào một căn hầm tối, nơi chẳng có ánh sáng nào có thể lọt vào. Bố tôi không khoá cửa, vì ông là người biết rõ nhất tôi không dám chạy trốn.

Đúng, sau khi chạy trốn, tôi còn sống nổi sao?

Những giấc mộng ấy lại đến với tôi, bằng một tần suất dày đặc hơn. Tôi từng ôm chân bố, rằng tôi rất sợ bóng tối, chỉ cần ông thả tôi ra, tôi hứa sẽ ngoan. Khi ấy tôi vẫn là một đứa trẻ, tuy biết rằng cần đấu tranh nhưng điều đó đâu quan trọng bằng việc cứu thoát mình khỏi bóng tối cơ chứ?

Chỉ cần được sống, tôi có thể chấp nhận không truy cứu tất cả mọi chuyện.

Nhưng ngày ấy bố tôi lại xem đó là một điều ai cũng có thể chịu được, ông cũng từng bị ông nội nhốt trong phòng tối nhưng đâu có sao.

Đúng, sự thật rằng tôi không sao. Nhưng không phải vì tôi đủ mạnh mẽ để vượt qua mà vì tôi gặp được Phạm Nguyên Vũ.

Cậu ấy là người mở cửa cho tôi, giúp tôi thoát khỏi căn phòng tối tăm. Cậu ấy là người dùng tất cả số tiền tiết kiệm của mình để van xin bố tôi thả tôi ra ngoài, cũng là người sau khi thấy tôi giải quyết một thuật toán đơn giản đã quỳ cả đêm dưới mưa để cầu xin bố cậu ấy đứng ra đòi công bằng cho tôi.

Nói thật thì đến tận bây giờ, tôi vẫn không hiểu tại sao Nguyên Vũ lại biết tôi ở đó, cũng không hiểu tại sao cậu ấy lại có thể phá cửa ra để cứu tôi. Nhưng có một sự thật rằng những điều ấy cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Từ năm mười bốn tuổi, tôi không còn gia đình hoàn thiện nữa.

Cũng từ khi đó, Phạm Nguyên Vũ trở thành người mà tôi có thể vì cậu ấy mà nhảy xuống biển lửa.

Vì vậy khi được Vũ ngỏ lời gia nhập đội thám tử tư của cậu ấy với một mức đãi ngộ mơ ước, tôi đã không chần chừ mà đồng ý. Đến tận bây giờ tôi vẫn nghĩ nếu không có Nguyên Vũ, có lẽ tôi cũng chẳng còn sống nữa.

Quãng đường từ club về nhà tôi cũng không quá xa, tôi và Minh Hoàng cũng chẳng hề nói với nhau câu nào. Mãi đến khi xuống xe, tôi vẫn khăng khăng bảo:

- Trời lạnh lắm, mày cầm khăn của tao đi.

Minh Hoàng có vẻ bất lực với tôi, nó đỡ lấy chiếc khăn rồi nghiêng đầu đáp:

- Thảo vào nhà trước đi rồi tao về.

Tôi quay người bước vào nhà, mãi đến khi bước qua cánh cửa gỗ ở tầng một mới nghe được tiếng xe rời đi của Hoàng.

- Mày đi đâu mà về muộn thế?

Mẹ kế tôi ngồi ở chiếc ghế sopha màu xám đậm đặt giữa phòng khách, hai chân cô ta vắt chéo, tay đang cầm tách trà đặt nhẹ xuống bàn. Cô ta chỉ hơn tôi mười tuổi nhưng bố vẫn ép tôi gọi cô ta là mẹ.

Có lẽ tôi sẽ nghe theo nếu bản thân vẫn đang phải sống bám vào bố mình. Đến giờ phút này, điều duy nhất khiến tôi vẫn còn ở lại cái nhà này chính là người đàn ông chủ nhà này là người có quan hệ máu mủ ruột thịt với tôi.

Tôi xem như không thấy mà quay gót đi lên tận cầu thang nhưng bị tiếng quát của bố gọi giật lại:

- Mày điếc à?

- Con nghe thấy rồi, nhưng con không muốn trả lời.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co