Chương 11
Sáng thứ Hai, Trọng bước vào ngân hàng với vẻ ngoài vẫn hoàn hảo như mọi khi: vest đen cắt may vừa vặn, cà vạt thắt chặt, tóc vuốt ngược gọn gàng, mùi nước hoa nam tính thoang thoảng. Không ai nghi ngờ gì. Không ai biết trong túi xách da của anh đang giấu một đôi vớ đen cũ kỹ, sờn rách, vẫn còn vương mùi hôi chân nồng nặc của Long – món quà gã gửi cách đây vài tuần. Anh giữ nó như báu vật, đêm nào cũng ngửi, liếm, rồi tự sục đến kiệt sức.
Buổi sáng trôi qua bình thường: họp hành, ký duyệt hồ sơ, chỉ đạo nhân viên. Nhưng càng đến gần trưa, Trọng càng bồn chồn. Cặc anh đã cương cứng từ lúc ngồi vào bàn làm việc, chỉ vì mỗi lần mở ngăn kéo là lại thoáng thấy đôi vớ thúi nằm yên đó.
Đúng 12 giờ, văn phòng dần vắng. Hầu hết nhân viên đi ăn trưa hoặc về phòng nghỉ. Anh Tuấn – kế toán trưởng, người đàn ông khoảng 40 tuổi, cao lớn, hay mặc tất cotton dày và giày tây đen bóng – như mọi hôm, chọn nằm nghỉ trưa ngay tại bàn làm việc của mình ở góc phòng kế toán. Anh ta gối đầu lên cánh tay, mắt nhắm nghiền, thở đều đều, giày tây đã cởi ra đặt dưới sàn, bên trong là đôi tất đen ẩm mồ hôi sau cả buổi sáng làm việc.
Trọng đợi thêm vài phút cho chắc chắn không ai để ý. Rồi anh lặng lẽ đứng dậy, đi ngang qua phòng kế toán với vẻ mặt như đang đi photocopy tài liệu. Cửa phòng khép hờ. Anh bước vào, tim đập thình thịch.
Anh Tuấn vẫn ngủ say, không hay biết gì.
Trọng quỳ xuống ngay bên dưới bàn làm việc, sát chân anh Tuấn. Mùi hôi chân từ đôi giày tây đen bóng xộc lên – không nồng bằng của Long, nhưng đủ để khiến anh run rẩy. Anh cúi sát, mũi chạm vào lòng giày, hít thật sâu. Mùi da thuộc lẫn mồ hôi tích tụ, hơi tanh, hơi mặn. Anh liếm nhẹ lớp lót bên trong giày, lưỡi lướt qua lớp vải ẩm, vị đắng lan tỏa.
“Ư… mùi đàn ông… mùi chân… nhưng vẫn không phải ba Long…”
Rồi anh đưa tay cầm đôi tất đen anh Tuấn vừa tháo ra, vẫn còn ấm nóng và ướt át. Anh ấn đôi tất vào mặt, hít hà liên tục, tay kia luồn xuống quần, sục cặc mạnh mẽ qua lớp vải. Đôi vớ của Long được anh lấy ra khỏi túi, đặt cạnh đôi tất của anh Tuấn để so sánh. Mùi của Long mạnh hơn, thúi hơn, xâm chiếm hơn. Chỉ cần ngửi một chút thôi là anh đã rên khẽ:
“Ba ơi… con nhớ ba… con đang liếm giày, ngửi vớ của đàn ông khác… nhưng chỉ có vớ của ba mới làm con sướng thế này…”
Anh ngậm một bên đôi tất của anh Tuấn vào miệng, bên kia là vớ của Long. Hai mùi hòa quyện, nhưng rõ ràng mùi Long lấn át hoàn toàn. Trọng sục nhanh hơn, nước dãi chảy ra khóe miệng, mắt đỏ hoe vì kích thích. Anh Tuấn vẫn ngủ say, hơi thở đều đều, không hề hay biết có một phó giám đốc đẹp trai, cơ bắp cuồn cuộn đang quỳ dưới bàn mình, liếm giày và ngậm vớ dơ.
Cuối cùng, Trọng cong người, bắn tinh đầy tay, một ít văng lên sàn. Anh thở hổn hển, vội lấy khăn giấy lau sạch, đặt lại đôi giày và tất vào vị trí cũ như chưa từng có chuyện gì. Đôi vớ của Long được anh cẩn thận bỏ lại túi, ôm chặt như báu vật.
Ra khỏi phòng kế toán, Trọng trở về bàn làm việc, mặt vẫn bình thản, thậm chí còn mỉm cười chào một nhân viên đi ngang. Nhưng trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
*Ba Long ơi… con làm hết sức rồi… nhưng vẫn không đủ… con cần ba về… cần ba đụ con… cần ba biến con thành chó thật sự…*
Buổi chiều trôi qua trong im lặng.
Không tin nhắn từ Long.
Không dấu hiệu gã sẽ trở về sớm.
Trọng biết, nếu cứ thế này, anh sẽ còn làm những việc dâm loạn hơn nữa. Và anh không còn biết dừng lại ở đâu.
Cuối tuần thứ Bảy, Trọng nhận lời mời nhậu của anh Minh – trưởng phòng tín dụng, người mà anh đã lén liếm giày và ngửi vớ mấy lần trong giờ nghỉ trưa. Anh Minh lớn hơn anh vài tuổi, cao to, da ngăm, hay mặc vest hơi chật vì cơ bắp, tính tình thoải mái, thích nhậu nhẹt.
“Trọng ơi, cuối tuần rảnh không? Tụi anh rủ vài thằng nữa đi nhậu quán quen, lâu rồi không gặp, đi cho vui!” – anh Minh gọi điện, giọng hào sảng.
Trọng đồng ý ngay. Không phải vì thích nhậu, mà vì một ý nghĩ đen tối đang lởn vởn trong đầu: *Anh Minh say thì… sẽ không biết gì.*
Tối thứ Bảy, cả nhóm khoảng năm sáu người tụ tập ở quán nhậu ven sông, bia chảy như suối, đồ nhậu đầy bàn. Trọng uống vừa phải, giữ tỉnh táo, nhưng vẫn cười nói vui vẻ như mọi khi. Anh Minh thì khác, uống hết ly này đến ly khác, mặt đỏ gay, giọng lè nhè, tay vỗ vai Trọng liên tục:
“Mày khỏe thật đấy Trọng, tập gym dữ quá, cơ bắp cuồn cuộn. Tao già rồi, uống tí là lăn quay!”
Đến gần 11 giờ đêm, cả đám đã say bí tỉ. Hai ba thằng lảo đảo về trước, chỉ còn Trọng và anh Minh ngồi lại. Anh Minh gục xuống bàn, đầu gục lên cánh tay, thở khò khè, mắt nhắm nghiền. Trọng nhìn quanh – quán đã vắng, chủ quán đang dọn dẹp ở góc xa, không ai để ý.
Trọng nuốt nước bọt, tim đập thình thịch.
Anh lặng lẽ kéo ghế lại sát anh Minh, cúi xuống dưới gầm bàn. Đôi giày tây đen bóng của anh Minh vẫn còn nguyên trên chân, nhưng lớp da đã ẩm vì mồ hôi cả buổi tối. Trọng đưa tay nhẹ nhàng cởi một chiếc giày ra, rồi chiếc thứ hai. Mùi hôi chân nồng nặc xộc lên ngay lập tức – không phải mùi của Long, nhưng đủ mạnh để khiến cặc anh cương cứng trong quần.
Anh ấn mũi vào lòng giày, hít thật sâu, lưỡi liếm nhẹ lớp lót bên trong. Vị mặn chát, tanh tanh lan tỏa. Rồi anh nhìn xuống đôi tất đen anh Minh đang mang – tất cotton dày, ướt đẫm mồ hôi. Trọng nhẹ nhàng lột một chiếc tất ra, đưa lên mũi ngửi, rồi ngậm vào miệng, sục cặc qua lớp quần.
“Ư… mùi đàn ông… mùi chân anh Minh…”
Anh Minh vẫn say mèm, không hay biết gì. Trọng càng được đà, tay run run kéo khóa quần anh Minh xuống. Con cặc của anh Minh bật ra, hơi mềm vì say rượu, nhưng vẫn to và nặng mùi. Trọng không do dự, cúi xuống ngậm lấy, bú nhẹ nhàng, lưỡi quấn quanh đầu khấc, liếm sạch lớp da quy đầu còn dính chút nước tiểu sót lại.
Anh Minh khẽ rên một tiếng mơ màng, nhưng vẫn không tỉnh, chỉ vô thức cựa quậy. Trọng càng hăng, tay sục cặc mình nhanh hơn, miệng bú mạnh hơn, lưỡi liếm dọc thân cặc, xuống tận bìu, rồi luồn xuống liếm lỗ đít anh Minh – nơi còn vương mùi mồ hôi và mùi đàn ông thô ráp.
“Ư… sướng quá… ba ơi… không, anh Minh… con bú cặc anh… liếm đít anh… con là chó dơ bẩn…”
Trọng rên khẽ trong cổ họng, miệng vẫn ngậm chặt cặc anh Minh. Anh Minh vô thức cương lên trong miệng anh, nhưng vẫn say không biết gì. Trọng sục điên cuồng, rồi bắn tinh đầy tay, một ít văng lên sàn quán.
Xong việc, anh vội vàng lau sạch bằng khăn giấy, mặc lại quần cho anh Minh, xỏ giày và tất vào như cũ. Anh Minh vẫn gục đầu ngủ, không hay biết đã bị một phó giám đốc đẹp trai, cơ bắp cuồn cuộn bú cặc và liếm đít suốt mười phút dưới gầm bàn.
Trọng đứng dậy, mặt đỏ bừng, chân run run. Anh gọi taxi chở anh Minh về, viện cớ “anh say quá, để em đưa về”. Trên đường về, anh ngồi cạnh anh Minh, tay vẫn còn vương mùi cặc và đít anh ta.
Về đến nhà, Duy đã ngủ say. Trọng lặng lẽ vào phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ, nhưng đầu óc vẫn quay cuồng. Anh lấy đôi vớ thúi của Long ra khỏi túi, ngửi một cái thật sâu, rồi thì thầm:
“Ba Long ơi… con vừa bú cặc, liếm đít đàn ông khác… nhưng con vẫn chỉ muốn ba… con nhớ ba quá… ba về đi… con không chịu nổi nữa rồi…”
Anh sục thêm một lần nữa trong phòng tắm, bắn tinh vào vòi sen, nước mắt chảy dài hòa lẫn với nước.
Long vẫn chưa về.
Nhưng Trọng biết, anh đã không còn là con người nữa.
Chỉ là một con chó dâm đãng, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để thỏa mãn cơn thèm khát, dù chỉ là tạm bợ.
Ba tháng công tác cuối cùng cũng kết thúc, nhưng Long không về hẳn.
Gã chỉ được phép nghỉ phép đúng một ngày – thứ Bảy – trước khi phải bay tiếp sang tỉnh khác làm dự án sửa chữa lớn cho một khu công nghiệp.
Sáng thứ Bảy, Trọng đang ở công ty xử lý nốt vài việc tồn đọng (ngân hàng vẫn mở cửa nửa ngày cuối tuần cho khách VIP), điện thoại rung lên một tin nhắn ngắn gọn từ số quen thuộc:
“Ba về phép một ngày. Đang ở dưới hầm xe ngân hàng mày. Xuống đây ngay, con chó. Đừng để ai thấy.”
Tim Trọng đập thình thịch như muốn vỡ ngực.
Anh nhìn đồng hồ: 10 giờ sáng. Văn phòng tầng trên vẫn còn vài nhân viên, nhưng hầm xe thì vắng tanh – chỉ có vài chiếc xe của lãnh đạo đậu ở góc khuất.
Trọng đứng dậy, giả vờ cầm tập hồ sơ đi xuống tầng hầm “kiểm tra tài liệu lưu trữ”. Chân anh run run, cặc đã cương cứng từ lúc đọc tin nhắn.
Xuống đến hầm, ánh đèn vàng vọt, không khí mát lạnh. Long đang đứng dựa vào một chiếc xe tải dịch vụ, mặc áo bảo hộ lao động cũ kỹ, đầu trọc lấp ló mồ hôi, nụ cười đểu quen thuộc hiện rõ trên mặt. Gã hút điếu thuốc, phả khói trắng xóa.
“Chào con chó ngoan. Ba về có một ngày thôi, phải chiều ba cho đã nhé.”
Trọng không nói gì, chỉ quỳ sụp xuống ngay giữa hầm xe, đầu cúi thấp.
Long cười khẩy, bước tới, giẫm nhẹ mũi giày thể thao bẩn lên mu bàn tay Trọng.
“Đẹp trai, chức cao, cơ bắp cuồn cuộn… mà vẫn quỳ dưới chân ba như chó. Ba thích.”
Gã kéo Trọng vào góc khuất sau dãy xe tải – nơi có một khoang nhỏ dùng để chứa đồ nghề sửa chữa, cửa sắt khép hờ, không ai hay. Long đẩy Trọng vào trong, khóa cửa lại. Không gian chật hẹp, tối om, chỉ có ánh đèn hắt từ hầm xe lọt qua khe cửa.
Long cởi phăng quần lao động, con cặc to dài đã cương cứng bật ra, đầu khấc bóng nhẫy. Gã ấn đầu Trọng xuống:
“Bú đi. Ba đi đường xa, chưa tắm, cặc bẩn lắm. Bú sạch cho ba.”
Trọng ngậm lấy ngay lập tức, miệng ngậm trọn, lưỡi liếm dọc thân cặc, xuống tận bìu, vị mặn tanh mồ hôi và mùi đàn ông nồng nặc khiến anh rên rỉ trong cổ họng. Long giữ đầu anh, thúc mạnh vào họng:
“Đúng rồi… bú như chó đói. Ba nhớ cái miệng mày lắm.”
Sau vài phút bú liếm, Long kéo Trọng đứng dậy, lật anh lại, ấn mặt vào tường sắt lạnh. Gã lột quần tây Trọng xuống tận mắt cá, chổng mông anh lên cao. Không cần bôi trơn, Long nhổ nước bọt vào tay, bôi lên lỗ hậu rồi đâm mạnh một phát.
“Áaaa… ba ơi… sướng quá… đụ con mạnh nữa…”
Long thúc liên hồi, tiếng da thịt va chạm vang vọng trong khoang nhỏ. Gã cắn mạnh vào vai Trọng, thì thầm dâm đãng:
“Ba chỉ có một ngày thôi. Chiều nay ba phải bay tiếp. Nhưng ba sẽ để lại quà cho con chó ngoan.”
Trọng cong người, nước mắt chảy dài vì sướng, miệng rên rỉ không ngừng. Long bắn tinh sâu bên trong, nóng hổi, đầy ứ. Xong việc, gã rút ra, vỗ mông Trọng một cái thật mạnh:
“Giữ sạch sẽ nhé. Ba về sẽ kiểm tra.”
Long lấy trong túi đồ nghề một chiếc quần lót cũ kỹ, màu xám, đã sờn và ướt đẫm mồ hôi, mùi đàn ông nồng nặc xộc lên ngay khi gã đưa ra. Gã nhét thẳng vào miệng Trọng:
“Quà đặc biệt. Quần lót ba mặc suốt chuyến công tác. Ngửi đi, mặc đi, ngủ với nó đi. Đừng giặt. Ba muốn con chó của ba lúc nào cũng ngửi thấy mùi ba.”
Trọng ngậm chặt chiếc quần lót, nước dãi chảy ra khóe miệng, mắt đỏ hoe gật đầu lia lịa. Long cười khẩy, mặc quần lại, vỗ mặt anh một cái:
“Ba đi đây. Nhớ ngoan. Đừng để thằng Duy biết… hoặc biết cũng được. Ba không ngại dạy cả hai đứa.”
Gã mở cửa, bước ra hầm xe, biến mất như chưa từng đến.
Trọng ngồi bệt xuống sàn, cơ thể run rẩy, hậu môn còn đầy tinh dịch nóng hổi, miệng ngậm chiếc quần lót thúi của Long. Anh lấy điện thoại, quay một đoạn clip ngắn: mình quỳ dưới sàn hầm xe ngân hàng, miệng ngậm quần lót, mặt dính tinh trùng, thì thầm:
“Ba Long ơi… con nhận quà rồi… con sẽ giữ sạch sẽ… chờ ba về…”
Anh gửi clip đi, rồi đứng dậy, chỉnh lại quần áo, xịt nước hoa, trở lên văn phòng với vẻ mặt bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng từ hôm đó, chiếc quần lót thúi luôn nằm trong túi xách hoặc ngăn kéo bàn làm việc của anh.
Mỗi khi cô đơn, anh lại lấy ra ngửi, liếm, rồi sục cặc, tưởng tượng Long đang ở đây, đè anh ra đụ ngay giữa ngân hàng.
Một ngày phép ngắn ngủi, nhưng đủ để đẩy Trọng sâu hơn vào vực thẳm.13
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co