Lần 4(H++)
Sau màn “bú mlem” khiến Bống rên không thành tiếng, Hùng đứng dậy, liếm môi như thể còn chưa đủ. Nhưng khi Dương toan ngồi dậy, thì Hùng bất ngờ ngồi thẳng lên đùi em, hai tay chống vào vai, ánh mắt nửa trừng nửa dỗi:
“Em làm gì anh dữ vậy, hả?”
Dương mím môi, vừa thích vừa tội lỗi.
“Vì vợ của em ngon quá… không kiềm được…”
Không nói thêm lời nào, Hùng nâng người lên, rồi từ từ hạ xuống, để "thằng nhỏ" của Dương từ từ trượt vào. Cả cơ thể nóng rực như phát sốt. Dương nắm chặt eo anh, ngửa cổ rên khẽ:
“Ư-Ưmmm… Vợ…”
Hùng khẽ nhắm mắt, bắt đầu nhún – chậm, đều, đầy kiểm soát. Mỗi lần xuống là mỗi lần Dương rướn người nghênh đón, đôi tay vuốt dọc hông vợ, miệng thì thào liên tục:
“Trời ơi… chặt quá… vợ ơi, chặt quá…”
“Ngồi lên người em bao nhiêu lần rồi mà còn nói?” – Hùng thở dốc, da ửng đỏ.
Dương rên gấp hơn, hông đẩy ngược lại đầy bản năng. Mồ hôi, tiếng thở, tiếng va chạm da thịt dồn dập như muốn đốt cháy căn phòng tắm.
Nhưng khi Hùng vừa nhún nhanh hơn một nhịp, Dương siết eo anh lại, rướn người bế thẳng vợ lên khiến Hùng giật mình:
“Ê, em làm gì—”
“Yên.” – Dương nói khẽ, ánh mắt ngầu lên – “Đến lượt em làm loạn rồi.”
Cậu xoay anh lại, đặt ngồi sát mép bệ rửa mặt, hai chân mở ra. Lưng Hùng dán vào gương mờ hơi nước, mắt long lanh. Cậu chồng nhỏ nhìn vợ như báu vật, rồi xô thẳng vào, một cú đầy.
“Ưm—! Dương…!”
“Em sẽ đâm anh đến khi nào cái bệ này nứt thì thôi…”
“Bống… nhẹ… nhẹ thôi… anh không đứng vững được đâu…”
“Không cần đứng. Em bế vợ em nổi.” – Dương cười, hôn anh ngấu nghiến, tay vẫn giữ nhịp va chạm mạnh mẽ, vững vàng.
Tiếng rên bật ra không kịp nén. Hùng chỉ còn biết bấu bệ rửa, đầu ngửa ra, miệng khẽ kêu từng nhịp:
“Chồng ơi… tha cho anh… mai còn đi làm mà…”
“Không. Hôm nay chủ nhật. Em đặt lịch ăn vợ nguyên ngày rồi.”
“Bống chết tiệt… chết tiệttttt…”
Thân thể va chạm đến độ nền gạch vang tiếng bạch bạch liên hồi. Hùng mềm nhũn trong vòng tay Dương, mắt ngấn nước, da đỏ ửng, mồ hôi hòa cùng nước lạnh rơi xuống ngực cả hai. Cho đến khi cậu đâm lần cuối cùng thật sâu, ép chặt vợ vào ngực…
Cả hai cùng rên khẽ, run lên, và thở dốc.
Một lúc lâu sau, Hùng lịm trong lòng Dương, tay quấn quanh cổ cậu như mèo ướt:
“Mai… anh khỏi dậy nổi luôn á Bống…”
“Vậy anh khỏi mặc quần luôn nha. Em nuôi
H ko nhaa, này là hài hước hay seg vayyy:))))
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co