C5
Đến khi tới mục trường thì đã sắp chiều tà, nhưng sắc trời hôn ám kia cũng không che lấp được sự tồi tàn của phòng ốc.
Lăng lão gia còn thề thốt bảo Trần gia là bá chủ một phương, xem ra là lừa người rồi. Hay là, Trần lão gia muốn lấy về một nàng dâu không môn đăng hộ đối nên mới nói dối như thế? Thật là đáng thương.
Chẳng hiểu sao, Quang Hùng vẫn không tin một người tâm cao khí ngạo như Trần Đăng Dương lại nói dối về gia cảnh của mình.
Nhưng nếu cha biết người tới thực sự là một 'nam thê' thì không biết phải chịu đả kích cỡ nào? - Nghĩ tới điểm đó, ngay cả Quang Hùng thường ngày ngoan hiền cũng có phần tức giận với Lăng Sương, bực nàng đã làm tổn thương trái tim của một ông già.
Xe ngựa vừa tiến vào mục trường thì gà bay toán loạn, chó sủa ầm ĩ. Đăng Dương quát một tiếng, bọn chúng liền ngừng lại.
Phòng ốc quả như Đăng Dương đã nói, không thấy một chỗ nào ra hồn, thậm chí không có phòng phụ, chỉ có độc một gian, đứng sừng sững giữa trời đất bao la, chẳng chút mỹ cảm nào hết.
Quang Hùng cũng không oán giận. Khi y còn chưa tới Lăng gia làm việc thì nơi ở cũng chỉ bé tí teo, còn nhỏ hơn đây rất nhiều. Nếu chỉ có hai người họ cùng ở thì tin chắc sẽ không quá chật chội.
Huống hồ, Quang Hùng nhìn quanh bốn phía, lập tức thấy yêu mến nơi này. Xa xa là núi cao xanh biếc, gần bên là nước chảy suối reo, một vùng thảo nguyên mênh mông vô bờ... Ở một nơi mỹ lệ như thế, y đâu còn gì đòi hỏi nữa.
Đăng Dương xuống xe, đẩy ra cánh cửa vốn chẳng mấy khi dùng tới. Vì lâu ngày không có người ở nên bên trong ẩm ướt đầy mùi nấm mốc, hoàn toàn trái ngược với không khí trong lành ngoài kia.
"Ở đây là thế đấy." Đăng Dương chăm chú nhìn phản ứng của Quang Hùng, mong chờ sự khinh hoàng và khiếp sợ hiện trên gương mặt y. "Cha và ta cùng đệ đệ - Thiên Hạo, đều ở tại mục trường của Trần gia, tuy rằng lớn hơn nơi này một chút, nhưng nhà cửa cũng vậy thôi. Ta không biết cha viết thư nói với nhà nàng thế nào, nhưng mà-" hắn nhún vai, "Tình hình thực tế là vậy đấy, không có nhà cửa xa hoa đâu."
"Ngay cả mục trường của Trần gia cũng rất nghèo túng, khổ cực vô cùng, thời gian tới e là khó giữ được. Chúng ta sợ cha biết nên vẫn không nói ra." Đăng Dương càng dối càng hăng, "Lần này cha bảo chúng ta tìm một nơi sống qua kỳ tân hôn, nhưng để cha không biết chúng ta chẳng còn nơi nào để đi, đành phải đưa nàng tới đây thôi."
Cha thật đáng sợ! - Quang Hùng cau mày. - Không ngờ cha lại nói dối ghê gớm như thế. Cũng may là người tới không phải Lăng Sương, bằng không chẳng biết sẽ xỉ vả cha như thế nào nữa.
Y xoay người chạy về xe ngựa, sau khi lên liền kéo màn xuống, không biết đang làm cái gì.
Đăng Dương nhìn y hành động, tuy rằng nói là sự việc nằm trong dự tính, nhưng cũng có phần thất vọng.
Đây là sự 'kiên quyết' của nàng sao?
Không bao lâu sau, Quang Hùng lại xuống xe, trang phục đã đổi khác. Y thay bộ trang phục bằng vải thô mà Cúc tỷ đưa cho. Dù Lăng Sương thỉnh cầu y giả trang nhưng cũng không đưa cho y bao nhiêu xiêm y đẹp, bảo là dù sao y cũng không biết dùng, rồi sai Cúc tỷ mang quần áo cũ cho y, không ngờ giờ cũng được dùng tới.
Tuy rằng sợ những trang phục cũ đó khiến Đăng Dương nghi ngờ, nhưng đâu nghĩ được nhiều thế, bảo y mặc y phục lụa là mà quét dọn, chuyện lãng phí vậy làm sao y làm nổi.
"Làm gì vậy..." Đăng Dương không kịp nghi ngờ vì sao Quang Hùng lại thay đồ cũ, Quang Hùng đã như một cơn gió lướt qua hắn, thẳng vào trong phòng.
Hắn cũng vào theo y, vèo một cái, một chiếc đệm bông cũ nát đã bay tới trước mặt.
"Nàng làm cái quái gì vậy?" Hắn bực bội ném thứ sắp mục nát đó xuống.
"Đương nhiên là bắt đầu quét dọn rồi!" Miệng nói tay làm, Quang Hùng vẫn không ngừng nghỉ.
"Nàng điên rồi!" Đăng Dương thiếu chút rống lên, "Việc chúng ta cần làm bây giờ là quay xe lại, sau đó đưa nàng về Giang Nam..."
Quang Hùng trách cứ liếc hắn một cái.
"Huynh mới điên ý. Việc chúng ta nên làm lúc này là cùng nhau cố gắng, giúp cha tạo nên một ngôi nhà khiến cha cảm thấy mỹ lệ cao ngạo. Dù là đắp từ bùn mà thành, cũng không phải là quá tồi tệ."
Miệng còn đang nói thì Quang Hùng đã mang hết những tạp vật trong phòng bỏ ra ngoài. "Chúng ta cùng cố gắng. Bây giờ, nếu huynh có thể động thủ trợ giúp thì ta sẽ rất biết ơn đấy."
Đăng Dương đứng ngây tại chỗ. Mãi cho đến khi một tấm đệm khác bay tới thì hắn mới theo bản năng đón được.
Cái... cái loại phản ứng này, hắn chưa từng ngờ tới, tim đập loạn nhịp, hồi lâu mới gọi lại hồn. Đã đâm lao thì phải theo lao, hắn đương nhiên không thể chọn chính lúc này mà nói với Hùng nhi là, ở mục trường của nàng đã có căn nhà rộng rãi mà cha thiết tha ao ước.
Nhưng mà... Đăng Dương phát hiện khóe miệng đang cong lên.
Không ngờ nàng lại muốn cùng mình nỗ lực, tạo ra một căn nhà khiến cha tự hào. Phản ứng đó thật đáng yêu quá!
Không! Không! Đó chỉ là giả thôi. Chờ đến lúc nàng phát hiện ở đây khổ thế nào, việc nhiều không kể xiết, chắc chắn sẽ tự động rút lui thôi. Bây giờ chỉ giả bộ như vậy, mình không thể bị nàng mê hoặc được.
Hắn khom lưng cầm những thứ Hùng nhi đã lôi từ phòng ra, mang tới bên suối, châm lửa đốt. Sau đó tới cửa, đầu tiên cẩn thận nhìn một vòng rồi mới tiến vào. Hùng nhi đang dùng cái chổi không thể cũ hơn nữa mà quét tước, bụi bay đầy trời, đương nhiên, Hùng nhi cũng không còn sạch sẽ.
Nhưng không biết vì sao, Đăng Dương lại nghĩ, Hùng nhi của bây giờ còn đẹp hơn lúc mới gặp trong bộ đồ tân nương.
"Hùng nhi, ta muốn đi làm chiếc giường mới, nàng xem phải đặt ở đâu?" Giọng hắn đã mềm mại đi nhiều.
"Giường ư?" Hùng nhi dừng lại.
"Ừ." Đăng Dương làm như không có chuyện gì mà nói tiếp. "Ở đây chẳng có gì cả, cho nên ta muốn trước khi mặt trời lặn hẳn, làm một chiếc giường để dùng, những cái khác thì để mai giải quyết."
"Vậy là... chúng ta sẽ ngủ chung ư?"
"Hùng nhi!" Đăng Dương nhìn y như trách móc, "Ta sẽ không bội ước đâu, nàng có thể tin ta được mà. Chúng ta chỉ ngủ cùng, vậy thôi, ta sẽ không chạm vào nàng đâu."
"À!" Quang Hùng kinh hoàng, lại xấu hổ. Đăng Dương đã sớm nói rồi mà, y phải tin hắn mới đúng chứ.
Nhưng mà, cái thân thể nam nhân này... nếu ngủ cùng Đăng Dương, sẽ không bị lộ chứ?
"Hồi đầu khi cha bảo chúng ta ở cùng nhau, cũng không biết chuyện ở mục trường Thiên Phong. Nàng biết cha đang ốm mà." Đăng Dương có phần áy náy khi đổ trách nhiệm lên đầu ông già.
"Không sao đâu." Quang Hùng hiền lành lại hiểu ý người nói, "Nhưng mà, huynh không thể làm hai cái giường đặt hai góc được sao? Ta không sợ nhỏ đâu."
"Nàng không tin ta?" Đăng Dương làm bộ bị tổn thương.
"Không, không phải." Quang Hùng vội vàng nói. Dù sao từ đầu đến giờ, những điều hắn nói đều là thật mà. "Ta... ta ngủ không đẹp đâu."
Đó đương nhiên là nói dối, y cũng không nghĩ Đăng Dương sẽ tin.
Quả nhiên, "Nàng sợ ta?"
"Không... không phải!" Quang Hùng chột dạ cúi đầu.
Đăng Dương đến gần y, dùng ngón cái và ngón trỏ nâng cằm y lên, nhìn chăm chút vào cặp mắt đó.
Con ngươi của Hùng nhi trong veo như nước, rất có thần...
Thật đẹp.
Nhưng trong đó, liệu có ẩn chưa điều gì?
Ngơ ngác đứng cho Đăng Dương nhìn, Quang Hùng hoàn toàn không hiểu vì sao Đăng Dương lại muốn nhìn y bằng ánh mắt sắc bén như thế. Khiến cho trái tim y đập loạn nhịp, rất sợ không tự chủ...
Lại nói thật ra.
"Không sợ ta thì được rồi." Đăng Dương buông y ra. "Chúng ta dù gì cũng là phu thê, phải ở chung cả đời mà."
Bất hạnh thay!
"Huynh làm xong giường rồi sao?" Quang Hùng kinh ngạc nhìn chiếc giường gỗ đã thành hình ngay trước mắt, không ngờ Đăng Dương chặt cây rồi đục đẽo, không bao lâu đã hoàn thành được. Y vừa sắp xếp trong nhà tươm tất thì Đăng Dương cũng làm xong công việc.
"Không lớn lắm, đủ cho hai ta ngủ."
Không làm giường to vì Đăng Dương cho rằng hai người sẽ không ở đây lâu dài. Hắn tin rằng chẳng mấy ngày sau, Hùng nhi sẽ hối hận thôi.
"Giỏi quá." Từ ngữ khí đến nét mặt đều lộ ra vẻ sùng bái.
Đăng Dương thực sự không phải công tử chỉ biết hưởng thụ, mà khẳng định là một thanh niên chịu được kham khổ, tương lai đầy hứa hẹn. Tiêu công tử của tiểu thư chẳng thể so với hắn được.
Tai nghe lời tán thưởng của Quang Hùng, Đăng Dương có phần hài lòng, bất giác cũng khích lệ nói, "Nàng cũng thu xếp gian nhà rất sạch sẽ."
"Là nhờ có huynh giúp mang mấy thứ nặng nhọc kia ra ngoài nên nhà mới được gọn gàng như vậy. Những thứ đó ta chuyển không nổi."
"Ta là nam nhân, những việc cực nhọc đương nhiên là phải để ta làm rồi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co