#53 2
Âm thanh Lê Quang Hùng vang lên, Trần Đăng Dương muốn giơ tay lấy đi tay của Quang Hùng che khuất mắt mình, một giây sau đôi môi của Quang Hùng liền chạm vào môi hắn.
"!"
Hắn ngẩn người một chút, lúc này Quang Hùng đột nhiên không nhẹ không nặng cắn hắn một cái, trong nháy mắt hắn bị đau, hàm răng của Quang Hùng cắn chặt đôi môi hắn, đầu lưỡi tiến vào vòm miệng của hắn nhè nhẹ cuốn lấy lưỡi hắn.
Hô hấp của Đăng Dương đột nhiên cứng lại, toàn thân run lên, sau đó cấp tốc đoạt lại quyền chủ động, lập tức chiếm lấy đầu lưỡi Quang Hùng, tàn nhẫn mà cướp đoạt hô hấp của đối phương.
Mà ngay tại lúc này, Quang Hùng luôn luôn phối hợp với hắn, đột nhiên trên tay lại dùng sức, đem hắn đẩy ngã xuống giường, cái tay giữ mắt hắn từ đầu đến cuối không có buông ra.
Đôi môi ngắn ngủi chia lìa, lồng ngực hai người kịch liệt chập trùng, Đăng Dương khàn giọng đè lại tay Quang Hùng.
- Đừng hồ đồ, để anh xem em một chút.
Nói xong lời này, hắn thuận thế muốn túm tay Quang Hùng xuống.
Thế nhưng Quang Hùng vẫn cứ không nói lời nào, cúi đầu ngăn chặn đôi môi hắn, lôi kéo tay hắn nhẹ nhàng đùa nghịch mỗi một ngón tay của hắn.
Hiếm thấy Quang Hùng chủ động thân mật như thế, trái tim Đăng Dương ầm ầm nhảy lên, cảm giác mừng như điên làm cho hắn dần dần sa vào môi lưỡi dây dưa, một giây sau chỉ nghe "cùm cụp" một tiếng, trong nháy mắt hai cái tay của hắn bị trói ở đỉnh đầu.
Thân hình hắn trong nháy mắt cứng đờ.
- Em muốn làm gì, thả ra.
- Không phải em nói rồi sao, phải cẩn thận trừng phạt anh.
Âm thanh Quang Hùng mang theo giọng mũi ôn nhuận vang lên bên tai, trong nháy mắt Đăng Dương giãy dụa, một miếng vải đen bịt kín con mắt của hắn.
Sau khi triệt để che khuất con mắt của hắn, Quang Hùng hơi thở ra một hơi, lúc này mới ngồi thẳng lên, lộ ra một đôi mắt ướt át đỏ chót.
Nếu như vừa nãy không lập tức che đôi mắt Đăng Dương, bộ dạng ngu xuẩn rơi nước mắt của anh nhất định sẽ bị tên này nhìn thấy, đến lúc đó anh muốn trốn cũng không được.
Đăng Dương tự nhiên bất mãn không nhìn thấy mặt Quang Hùng, trên tay giãy giụa, trầm giọng nói.
- Quang Hùng, em cảm thấy có thể khóa được anh sao?
Quang Hùng lung tung chật vật lau nước mắt, khóe miệng nhếch lên.
- Có khóa được hay không, phải khoá mới biết, anh đừng lộn xộn nha.
- Trói tay anh chính là dây xích, chuyên dùng để trói bệnh nhân tâm thần, càng giãy dụa càng thu chặt, đến lúc đó cổ tay bị thương cũng đừng trách em.
Một giây sau một chân Đăng Dương kéo tới, Quang Hùng sớm có phòng bị, đem hai dây xích ở chân giường thuận thế quấn vào cổ chân hắn, đột nhiên vừa thu lại, trực tiếp bó hắn thành một hình chữ "Đại."
Lần này tứ chi Đăng Dương đều bị trói chặt, triệt để mất đi năng lực phản kháng, hắn không nhịn được nhíu lông mày.
- Nhanh chóng buông ra, đừng tìm đường chết, bằng không đừng trách anh trừng trị em.
Quang Hùng chà chà hai tiếng.
- Vừa nãy anh còn nói xin lỗi em, hiện giờ lại muốn trở mặt?
- Nếu như em tức giận muốn đánh anh cũng được, không cần trói anh thành như vậy, anh sẽ không đánh trả.
- Ai muốn đánh anh a, em không nỡ để anh đau!
- Vậy em rốt cuộc muốn làm gì?
Trước mắt một mảnh tăm tối, tứ chi không thể động đậy, cũng không đụng tới Quang Hùng cảm giác quá mức gay go, khẩu khí của Đăng Dương cũng trở nên bắt đầu nôn nóng.
Quang Hùng trầm thấp nở nụ cười.
- Em không muốn làm gì, chỉ muốn làm anh thôi.
Nói xong anh tiện tay bắt đầu cởi bỏ quần áo của Đăng Dương, bởi vì còn ở trong phòng bệnh, trên người Đăng Dương vẫn mặc quần áo bệnh nhân rộng lớn, một loạt nút buộc tùy ý kéo một cái, liền lộ ra lồng ngực màu đồng cổ tinh tráng.
Quang Hùng nhìn mê tít mắt, không nhịn được đưa tay sờ sờ, đầu ngón tay từ cổ áo của hắn chui vào, mập mờ chạm vào cơ bụng của hắn.
Thân thể Đăng Dương trong nháy mắt cứng đờ, thái dương đột nhiên nhảy ra gân xanh.
- Em lặp lại lần nữa!?
- Em không phải đã nói rất rõ ràng sao, em cũng không nghĩ ra nên trừng phạt anh thế nào.
- Đánh anh em sẽ đau lòng, không bằng anh để em "làm" anh một lần, dù sao anh cũng sẽ không mất miếng thịt nào.
- Anh yên tâm, tuy rằng bây giờ em chưa có kinh nghiệm, thế nhưng qua đêm nay sẽ có.
Quang Hùng nói xong bắt đầu động thủ cởi quần Đăng Dương.
Đầu Đăng Dương vang lên ong ong, suýt chút nữa coi chính mình nghe lầm.
- Em là phục tùng giả, lại muốn "làm" anh? Em điên rồi sao!
- Mau dừng tay, nếu không người không chịu nổi chính là em.
Hắn không ngừng mà giãy giụa, không biết làm sao thân thể bị trói chặt ở trên giường, căn bản không có cách nào nhúc nhích, Quang Hùng trực tiếp nằm ở trên người hắn, đè lại tứ chi của hắn, có chút không phục nói.
- Lời này của anh có ý gì? Em coi như là biến dị, thế nhưng vẫn có bộ phận giống anh, tại sao em không thể " làm" anh.
- Em đây là vi phạm quy luật tự nhiên!
- Quy luật chính là dùng để phá vỡ, đừng sợ, em sẽ nhẹ nhàng.
Quang Hùng càng diễn kịch ác bá càng nghiện, khóe miệng ngẩng đầu, bày ra một bộ dạng thổ phỉ, "roẹt" một tiếng triệt để xé ra quần áo Đăng Dương.
Thân thể rắn chắc cường tráng ở trong căn phòng mờ tối hiện ra càng mê người, đường nét trôi chảy hai chân thon dài ẩn chứa sức mạnh kinh người, trên bả vai mỗi một phần cơ nhục đều nhô lên vừa đúng, không khác nào một con báo đen hung ác tao nhã, mặc dù ngủ đông, bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu đều sẽ nhào lên đem con mồi nuốt chửng sạch sẽ.
Trong không khí tràn ngập mùi vị cây cỏ nồng nặc, hòa lẫn mùi vị bạc hà, bao phủ cả phòng, hormone cầm kiếm giả và phục tùng giả va chạm vào nhau không thể ngăn cản, hai người bọn họ vẫn chưa làm gì chỉ là như vậy đối diện nhau, hô hấp của hai người trong nháy mắt trở nên dồn dập.
Thời gian dài chia lìa, khiến thân thể so với lý trí càng thêm thành thực, Đăng Dương ngửi thấy được mùi vị bạc hà gần trong gang tấc, đầu vang lên ong ong, trên cổ tay dây xích trói buộc vang lên răng rắc, khàn tiếng gầm nhẹ nói.
- Mau buông ra!
Hắn càng giãy dụa mãnh liệt, hormone cầm kiếm giả càng thêm nồng nặc, thân thể Quang Hùng không khống chế được nhũn ra từng trận, cảm giác nóng rực kéo tới làm cho anh miệng khô lưỡi khô, theo bản năng liếm môi một cái, một cái tay đem Đăng Dương đè lên giường.
- Đừng tốn sức, đừng hòng em mở trói cho anh, tối hôm nay em phải ăn anh vào trong bụng, tuyệt đối không để lại dù chỉ một chút.
Nói xong lời này, anh kéo xuống lớp bình phong cuối cùng trên người Đăng Dương, đặc biệt tàn ác cắn lên ngực hắn, sau đó tàn nhẫn mà hướng dần xuống dưới, trầm giọng nói.
- Anh cảm thấy sao, lập tức cho anh khoái hoạt.
Trên đùi xúc cảm nóng bỏng khiến da đầu Đăng Dương trong nháy mắt nổ tung, tức đến nổ phổi rống.
- Lê Quang Hùng nếu em dám, đừng trách anh sau này sẽ làm em đến chết!
- Lời này hay là để dành cho anh đi.
Quang Hùng cười nhẹ một tiếng, cố ý tiến đến bên tai hắn nhẹ giọng nói.
- Em muốn tiến vào rồi.
Nói xong lời này, Đăng Dương đột nhiên muốn ngồi dậy, lại bị còng tay lập tức kéo về.
- ...Ừm!
Một tiếng rên vang lên, Đăng Dương cảm giác mình bị thứ gì đó ấm áp trơn trượt chạm vào.
"...!?" Lỗ chân lông của Đăng Dương đều nổ tung, thế nhưng trước mắt hắn một mảnh tăm tối, cái gì cũng không nhìn thấy.
Lúc này Quang Hùng nằm úp sấp trên bả vai của hắn, chặt chẽ cắn môi, mồ hôi trên mặt không ngừng chảy xuống, không nhịn được ở trong lòng thầm mắng một tiếng:
"Sao cái chỗ này lại nhỏ quá vậy?"
Trong lòng mặc dù đang mắng người, thế nhưng ngoài miệng anh nhất định phải chiếm tiện nghi, cúi đầu liếm đôi môi Đăng Dương, nghẹn giọng hỏi.
- Này, em...làm anh có...sướng hay không?
Cảm giác bị áp bức mãnh liệt từ bốn phương tám hướng kéo tới, khiến hô hấp của Đăng Dương triệt để rối loạn, hắn như một con hùng sư phát điên, trong cổ họng phát ra tiếng thở dốc ồ ồ, giờ mới hiểu được "trừng phạt" trong miệng Quang Hùng có ý gì, trong miệng không nhịn được mắng một tiếng.
- Mẹ nó...
Hơi ưỡn thân thể lên trên, hắn ngẩng đầu lên dựa vào xúc giác lập tức cắn chặt đôi môi Quang Hùng ở trên mặt trên cổ đối phương hạ xuống nụ hôn điên cuồng.
- Đây là trừng phạt?
- ...A ân...đương nhiên là!
Lồng ngực Quang Hùng kịch liệt chập trùng, còn không quên đánh Đăng Dương một cái.
- Anh chuyên tâm đi! Bây giờ là em đang làm anh!
Đăng Dương quả thực không biết nên nói cái gì, sau cảm giác phẫn nộ sợ hãi chính là mừng như điên, giờ khắc này hắn hận không thể giơ tay đánh Quang Hùng một cái, để cho đối phương đừng nói hươu nói vượn nữa!
- Vậy em có thể nhanh lên một chút không, chưa từng thấy người nào không chuyên nghiệp như thế.
- Con mẹ nó tật xấu của anh...sao lại nhiều...như vậy...a...!
Quang Hùng chặt chẽ cắn môi, từ lỗ tai đến cái cổ đều đỏ ửng, hai cái chân thon dài trắng nõn để tại hai bên, ngón chân bám vào ráp trải giường quân đội màu xanh, không cách nào khống chế cuộn mình lên.
Đăng Dương không nhìn thấy mặt của Quang Hùng, mà là có thể tưởng tượng đến thời khắc này trước mắt hắn là một hình ảnh hoạt sắc sinh hương, trong lúc nhất thời hô hấp của hắn càng trở nên gấp gáp hơn, thế nhưng Quang Hùng vẫn cứ không nhanh không chậm, điều này làm cho hắn càng ngày càng táo bạo.
- Em đến cùng có được hay không, làm như vậy anh căn bản không cảm giác được.
- Eo của em có thể có một chút sức lực hay không, như vậy một chút cũng không sảng khoái, cần anh dạy cho em không?
- ...Đi sang một bên!
Quang Hùng tàn nhẫn mà cắn Đăng Dương một cái, da đầu từng trận ngứa ngáy, đột nhiên trong dạ dày không có bất kỳ triệu chứng nào quay cuồng một hồi, sau đó một cảm giác buồn nôn xông tới, dưới chân anh mềm nhũn, trực tiếp ngã ở trên giường.
Sắc bén đâm nhói từ nơi sâu xa nhất vọt tới, một loại cảm giác phá vỡ từ bên trong thân thể xông ra, anh không khống chế được rên lên một tiếng.
Trong cổ họng Đăng Dương một trận gầm nhẹ, cũng bị lần kích thích này làm cho toàn thân run rẩy, rốt cuộc không khống chế được lửa giận trong lòng, đột nhiên thoát khỏi trói buộc trên cổ tay, lập tức giữ chặt eo Quang Hùng, vén lên miếng vải đen che mắt hắn.
- Anh làm sao...!?
Quang Hùng đột nhiên mở to hai mắt, hít vào một ngụm khí lạnh.
Đăng Dương mang theo gương mặt hung ác, hai mắt đỏ thẫm chăm chú nhìn Quang Hùng.
- Anh sớm nói vật này không trói được anh.
- Vậy anh vừa nãy làm sao...
- Chơi với em thôi, nhìn em chuẩn bị làm sao tìm đường chết, em cho rằng anh thật sự để cho em đắc thủ?
Nói xong lời này, hắn cắn chặt đôi môi Quang Hùng, nguy hiểm câu môi nở nụ cười.
- Hiện tại em có thể tàn nhẫn mà "trừng phạt" anh.
Nói xong lời này, hắn đột nhiên dùng sức, đung đưa kịch liệt khiến Quang Hùng hét lên một tiếng, trong nháy mắt đầu anh muốn nổ tung, thế nhưng căn bản không kịp nói chuyện, anh liền bị thú hoang phát điên trước mắt kéo vào vực sâu.
Quá lâu không có chạm vào nhau, khoái cảm cực lớn theo nhau mà tới, giường bệnh đáng thương hung ác lay động, đến lúc đỉnh cao, Quang Hùng bị Đăng Dương ôm lấy, trước mắt giống như dòng lũ kéo tới, nhưng chính là không kiềm chế được.
Đăng Dương tựa như điên vậy cắn lỗ tai của Quang Hùng, ác liệt dùng sức.
- Gọi lão công nghe một chút.
- ...Con mẹ nó anh ân a...cút!
- Không gọi vẫn như vậy.
Đăng Dương chưa hề biết chính mình có thể ác liệt như vậy, thế nhưng đối diện Quang Hùng hắn liền không có lý trí, nỗi nhớ nhung cùng cảm giác hận thù dày vò ở trong lòng, làm cho hắn chỉ muốn càng thêm tàn nhẫn mà bắt nạt Quang Hùng.
Bị dằn vặt đau đến không muốn sống, Quang Hùng không khỏi run cầm cập, thậm chí xông tới ảo giác một loại cảm giác khủng bố một giây sau sẽ bạo liệt, kích thích mạnh mẽ thi nhau vọt tới, anh ôm chặt phía sau lưng Đăng Dương, dưới sự cưỡng bức dụ dỗ của Đăng Dương, triệt để quên mất lý trí cùng xấu hổ, nước mắt trào ra, anh nhẹ giọng khàn khàn nói một câu.
- Lão công.
Một giây sau, Đăng Dương vốn là biến thành dã thú hoàn toàn điên rồi.
Bóng đêm lan tràn, từ từ vô hạn, cuối cùng trước khi hôn mê Quang Hùng cũng không hiểu rõ, đây rốt cuộc là ai đang "trừng phạt" ai.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co