Truyen3h.Co

[DomicMasterd] Không Ly Hôn

#72 2

Kunz_ne

Lê Quang Hùng liên tục giãy dụa, nhưng không tránh khỏi trói buộc.

- Mày không phải hận tao và Đăng Dương làm thịt Trạch Long sao, vậy trực tiếp giết chúng tao là được.

- Chỉ có thể dùng chiêu bỉ ổi này, con mẹ nó mày có phải đàn ông hay không!

- Hai chúng ta đều là mất trí nhớ đối với mày có ích lợi gì!

- Mỗi ngày nhìn kẻ thù chạy trước mặt, mày không cảm thấy buồn nôn à!

- Quang Hùng, cậu không cần kích tôi, giết hai người trò chơi này quá đơn giản.

Hàn Minh nở nụ cười băng lãnh, ở trên cao nhìn xuống Quang Hùng.

- Lại nói, ai nói tôi muốn để cho hai người đều mất trí nhớ?

Quang Hùng trong phút chốc nheo mắt lại, Hàn Minh cúi đầu tiến đến bên tai anh, dùng âm thanh toàn bộ căn phòng này cũng có thể nghe thấy nói.

- Tôi có thể làm cho Đăng Dương mất trí nhớ, tự nhiên cũng có thể làm cho anh ta khôi phục ký ức.

- Cậu nói nếu như anh ta tận mắt thấy người mình yêu bị tôi tẩy não.

- Lại biến thành người của tôi, sau đó lại khôi phục ký ức, chuyện này rốt cục có bao nhiêu thú vị?

Quang Hùng gắt gao siết nắm đấm, một đôi mắt sắc bén cơ hồ muốn xé xác Hàn Minh ra thành mảnh nhỏ, giận dữ cười nói.

- Tao nghĩ tuy mày là người Á Hi, nhưng ít ra vẫn là đàn ông.

- Bây giờ mới biết mày căn bản không xứng làm người, chỉ có thể dùng thủ đoạn hèn hạ đạt được mục đích, chẳng trách chỉ có thể làm chó săn trốn chui trốn lủi!

- Con mẹ nó cậu-...!

Hàn Minh giơ tay muốn đánh Quang Hùng một cái, nhưng đối diện với đôi mắt không chịu khuất phục của anh, không khỏi cười lạnh.

- Chuyện tôi làm có đê tiện hay không, tôi không quan tâm.

- Tôi muốn chỉ là kết quả, cậu cũng rất mạnh miệng, chờ đến khi cậu hưởng qua tư vị tẩy não, tôi xem cậu có mở ra cái đùi lớn xin tôi thượng cậu hay không!

Nói xong lời này, gã vỗ tay một cái, hai tên lính lập tức đi tới, một người trong đó giữ chặt thân thể Quang Hùng, một người khác cầm mũ bảo hiểm kim loại đội vào đầu anh.

Lúc này máy móc lần thứ hai chuyển động, mũ bảo hiểm bốc lên ánh sáng mày lam, mắt thấy sắp ăn sâu vào não của Quang Hùng, anh không biết từ đâu đột nhiên xông tới một luồng sức lực, tránh khỏi trói buộc, đột nhiên từ trên bàn mổ ngồi dậy, nắm chặt nắm đấm đánh vào mấy tên binh lính ở đây.

Trong nháy mắt mấy người bên cạnh cùng nhau tiến lên, cùng dựa vào nơi hiểm yếu chống lại Quang Hùng.

- Không biết tự lượng sức mình.

Hàn Minh hừ lạnh một tiếng, nhìn trước mắt mấy người lao vào đánh nhau, hướng Đăng Dương đứng bên cạnh mặt không thay đổi, phất phất tay.

- Anh đi bắt cậu ta lại cho tôi.

Trần Đăng Dương không hề nói cái gì, tựa như tia chớp cấp tốc vụt đến trước mặt Quang Hùng, vừa vặn lúc này Quang Hùng một đấm vung qua, Đăng Dương lập tức nắm lấy cổ tay anh.

- Đăng Dương...

Quang Hùng không dám tin nhìn Đăng Dương trước mặt, đồng tử đung đưa kịch liệt, thế nhưng trong đôi mắt Đăng Dương lạnh như băng không có nửa phần nhiệt độ, nhìn anh không khác gì đang nhìn một vật chết.

Anh không khống chế được một quyền đánh tới, muốn thức tỉnh tên khốn kiếp này, thế nhưng Đăng Dương hoàn toàn không khách khí với anh, quay đầu qua một cước liền đá tới.

- Con mẹ nó anh tỉnh lại đi! Anh biết mình đang làm gì không!

Quang Hùng hướng hắn gầm nhẹ, viền mắt đau nhức từng trận, thế nhưng Đăng Dương không chỉ không thu tay lại, trái lại động tác càng ngày càng ác liệt, hai người giống như hai con thú hoang bị nhốt lao vào đánh nhau, đây là một màn Hàn Minh muốn nhìn nhất, gã hưng phấn cười to, còn không quên tiếp tục phát hiệu lệnh.

- Bắt lấy cậu ta cho tôi, lại để cho cậu ta chạy thoát, tôi sẽ để anh tẩy não một lần nữa.

Đăng Dương lại giống như người máy nhận mệnh lệnh, động tác càng ngày càng trở nên tàn nhẫn, lúc thường Quang Hùng vốn không phải là đối thủ của hắn, vào lúc này đã sức cùng lực kiệt, một đấm vung ra dưới chân mềm nhũn anh đột nhiên té xuống, Đăng Dương bắt được cơ hội đem anh tàn nhẫn mà đặt trên bàn mổ phía sau lưng.

Đối diện đôi mắt đen láy kia, nước mắt Quang Hùng rơi xuống.

Anh xưa nay không nghĩ tới có một ngày, người đem anh đưa lên "Đài hành hình" sẽ là Đăng Dương...

Bởi vì tư thế của hai người, giống như đang ôm nhau, tình cảnh này chọc vào mắt Hàn Minh khiến gã đột nhiên nhíu mày, thế nhưng nhìn đến biểu tình trên mặt của Quang Hùng, gã không khỏi thưởng thức.

Dù sao hiện tại hai người họ đều rơi vào trong tay gã, bọn họ muốn chạy khỏi nơi này còn khó hơn lên trời, huống hồ chờ đến lúc Đăng Dương khôi phục ký ức, biết là chính mình tự tay đâm Quang Hùng một dao...ngẫm lại cũng thật là làm cho người ta hưng phấn.

Nghĩ tới đây, Hàn Minh lộ ra thần sắc vặn vẹo lại vui sướng, gã không sai người để cho hai người tách ra, mà quay sang người bên cạnh liếc mắt ra hiệu, mũ bảo hiểm kim loại lại một lần nữa đeo ở trên đầu Quang Hùng.

Ánh sáng màu lam sau khi đo lường huyết mạch, phát ra hồng quang chói mắt, máy móc chuyển động, Quang Hùng triệt để từ bỏ giãy dụa, không nhúc nhích nằm tại chỗ cũ, nhìn Đăng Dương gần trong gang tấc, hướng hắn kéo kéo khóe miệng.

- Nếu như em quên anh, anh nhất định phải giúp em nhớ lại.

Thanh âm của anh rất thấp, phát ra mỗi một chữ phảng phất dùng hết cả sức lực.

Mặt hai người quá gần nhau, trong con ngươi đen láy của Đăng Dương, anh thấy được cái bóng của mình, anh biết đến sợ là hắn căn bản nghe không hiểu lời của anh, nhưng vào lúc này đồng tử Đăng Dương tựa hồ lóe lên một cái, sau đó cơ hồ dùng âm thanh chỉ có hai người mới có thể nghe thấy nói.

- Em không cần bận tâm cái này...

- ...Cái, cái gì?

Quang Hùng coi chính mình nghe lầm, trong phút chốc mở to hai mắt, còn không đợi truy hỏi, đột nhiên "ầm" một tiếng súng vang lên ở bên tai, bức tường thuỷ tinh bên cạnh trong nháy mắt hóa thành vô số mảnh vỡ, một lực sóng trùng kích bỗng nhiên đem tất cả mọi người hất tung lên.

Mặt đất kịch liệt run rẩy, trước mắt một mảnh cát bay đá chạy, toàn bộ phòng giải phẫu trong nháy mắt loạn thành một đống, mà bên trong khói đặc cuồn cuộn, trong mắt Đăng Dương vốn là không hề có thần thái đột nhiên nâng lên mặt Quang Hùng, cúi đầu lập tức hôn lên đôi môi anh.

Quang Hùng trong nháy mắt bối rối, căn bản không phản ứng kịp xảy ra chuyện gì, lúc này âm thanh quen thuộc của Đăng Dương vang lên bên tai.

- Bởi vì hiện tại nên bận tâm chính là bọn họ!

Một câu nói kết thúc, toàn bộ phòng giải phẫu đều đung đưa, vô số hòn đá từ đỉnh đầu rơi xuống, Đăng Dương dùng thân thể lập tức che trở Quang Hùng, kéo ra trói buộc trên người anh, cầm tay anh chạy ra ngoài, lúc này Hàn Minh đột nhiên phản ứng lại.

- Không được hoảng loạn! Chặn đứng hai người bọn họ!

Tất cả mọi người trong nháy mắt móc ra súng, hướng về phía Đăng Dương cùng Quang Hùng, vài tiếng "ầm ầm ầm" vang lên chính là một trận bắn phá, lúc này khói bụi dần dần tản đi, Hàn Minh liếc mắt liền thấy được phương hướng hai người rời khỏi, ấn xuống nút lệnh khẩn cấp trên thiết bị truyền tin hét lớn một tiếng.

- Đuổi theo cho tôi!

Cảnh báo mãnh liệt, trong nháy mắt ánh sáng màu đỏ nổi lên bốn phía.

Lúc này Quang Hùng đột nhiên phục hồi tinh thần lại, liếc mắt nhìn Đăng Dương bên cạnh mình, trong đầu rối loạn.

- Anh...chuyện này rốt cuộc là như thế nào?! Anh bây giờ là Đăng Dương hay là Đăng Dũng.

- Đến tột cùng anh có mất trí nhớ hay không...mẹ nó, em hiện tại có chút hỗn loạn.

- Nếu không anh trước tiên nói cho em lần hành động này có phải là chỉ có một mình anh?

- Em đã xem qua bản đồ toà nhà này, nơi này trú binh ít nhất có hơn trăm người.

- Hiện tại Hàn Minh đã ấn nút cảnh báo, chỉ dựa vào hai chúng ta căn bản là...

Không chờ anh nói xong, Đăng Dương đột nhiên dừng bước chân, Quang Hùng suýt chút nữa ngã ở trên người hắn, lại bị hắn lập tức đặt ở trên tường bên cạnh.

Mới vừa rồi bị hắn ấn ở trên bàn mổ bóng tối vẫn cứ quanh quẩn ở trong lòng, Quang Hùng theo bản năng giãy dụa, lại bị hắn dùng hai tay nâng mặt lên.

- Sợ?

Quang Hùng đầu trống rỗng.

- Em...

- Suỵt...cái gì cũng đừng hỏi, anh biết em có rất nhiều vấn đề.

- Mà bây giờ không phải là lúc nói chuyện này, em trước tiên hãy nghe anh nói.

- Nơi này không phải là cao ốc trước kia giam cầm em, mà là căn cứ bí mật của Hàn Minh.

- Trú binh nhiều nhất không vượt quá năm mười người, gã sợ người của quân bộ Á Hi tìm được em, cho nên sớm đem em chuyển đến chỗ này, ngược lại là giúp anh một đại ân.

Đôi môi Đăng Dương dán vào chóp mũi Quang Hùng, từng chữ từng câu nói, trong con ngươi màu mực hiện ra sự bình tĩnh quen thuộc, bóng dáng này giống hệt bóng dáng lúc trước của Đăng Dương đã từng cùng anh sóng vai trên chiến trường, nhìn hắn như vậy trái tim Quang Hùng ầm ầm nhảy lên.

Anh không khống chế được xoa mặt Đăng Dương, đã không nhận rõ được trước mắt là thật hay là giả.

- ...Anh rốt cuộc là ai, em đã...không dám nhận...

Đăng Dương liếc anh một cái, lỗ tai không biết là bởi vì nguyên nhân gì hay là do ánh đèn chiếu xuống mà trở nên đỏ ửng, hắn cúi đầu cắn vào đôi môi Quang Hùng một cái, thấp giọng nói.

- Em nghĩ anh là ai, dù có là ai thì anh cũng là chồng em!

Lời này đổi thành Đăng Dũng trước kia mới vừa cùng anh nhận thức mấy ngày nhất định không nói ra được, Quang Hùng trố mắt một hồi lâu, theo dõi lỗ tai của hắn ngày càng đỏ bừng, nhất thời không tìm về thanh âm của mình.

- Đăng Dương...?

Đăng Dương không lên tiếng, lôi kéo anh tiếp tục chạy thật nhanh về phía trước, Quang Hùng cả người lâm vào mông mị, hoàn toàn theo không kịp nhịp điệu của tên này, vô số nghi hoặc xuất hiện trong đầu, vẫn là cảm giác mình đang nằm mơ, theo dõi lỗ tai đỏ lên của Đăng Dương liền không nhịn được kêu một tiếng.

- Ừm...cái kia, lão công?

Đăng Dương đột nhiên dừng bước chân, Quang Hùng lại suýt chút nữa ngã ở trên người hắn, vừa ngẩng đầu đối diện gương mặt triệt để đỏ ửng của Đăng Dương.

- Tuy rằng nói hiện tại không nên hỏi nhiều vấn đề như vậy!

- Thế nhưng chân đã mềm nhũn rồi, làm sao thoát thân đây!

Âm thanh quen thuộc táo bạo nổ tung ở bên tai, Quang Hùng giờ khắc này mới xác định hắn thật sự là Đăng Dương, cảm giác không thật vẫn quanh quẩn trong lòng, trái tim của anh sắp nhảy ra cuống họng, không kịp hỏi nhiều nữa, nắm chặt lấy tay Đăng Dương chạy về phía trước, sợ mình chậm một chút nữa "ảo giác" trước mắt sẽ lập tức biến mất.

Nhưng vào lúc này xa xa đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, vẻ mặt hai người đồng thời trở nên nghiêm túc, sau đó truy binh từ hai đầu hành lang bao vây lại đây.

Trước có mãnh hổ sau có sói đói, hai người bị bao vây ở trong đó, lập tức tiến thoái lưỡng nan, Hàn Minh cười lạnh một tiếng.

- Ở trong lòng bàn tay của tôi hai người nghĩ bản thân có thể chạy thoát à!

Ra lệnh một tiếng, hai bên truy binh hét lớn một tiếng hướng về phía hai người nhào tới, hai người dựa lưng vào nhau, Quang Hùng không nhịn được cười khổ một tiếng.

- Trú binh tuy có ít, nhưng chỉ dựa vào hai chúng tôi cũng là tốn công phí sức.

Đăng Dương một cước đá bay một tên truy binh nhào lên, nhếch miệng.

- Anh đã dám động thủ, dĩ nhiên không phải không có chuẩn bị.

Một câu nói xong, hắn đột nhiên bảo vệ Quang Hùng trốn đến một góc chết, trong lúc tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng lại, trần nhà trên đỉnh đầu "oanh" một tiếng đập xuống, đá vụn nhất thời rơi xuống một chỗ, một nhánh bộ đội vũ trang từ trên trời giáng xuống.

Quang Hùng thình lình nhìn thấy được huy hiệu trên tay áo bọn họ, chính là quân đoàn bộ đội đặc chủng DomicMasterD!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co