Truyen3h.Co

[DomicMasterd] Không Ly Hôn

#75 2

Kunz_ne

Lê Quang Hùng vừa vào phòng liền thấy cảnh này, anh nhíu mày nở nụ cười.

- Anh đến đây lúc nào? Em chỉ ra ngoài tiễn khách một lúc, không nghĩ tới anh đến nhanh như vậy.

Anh vừa nói vừa đi vào bên trong, liếc về lỗ tai Đăng Dương hơi đỏ lên, còn cảm thấy được có chút kỳ quái.

- Này ban ngày anh đắp chăn làm gì, anh không thoải mái sao?

- Nói đến anh có nhìn thấy Tiểu Phúc không, thằng nhóc vẫn chơi ở đây mà.

- Lúc em sắp ra cửa còn nhờ y tá để ý nó một chút, nó chạy đi đâu rồi?

Tiểu Phúc nghe thấy tên của mình lập tức phản ứng, lại nghe ra là âm thanh ba ba, vì vậy muốn từ trong chăn bò ra ngoài, Đăng Dương vội vàng nắm cái mông nhỏ của nó.

- ...Vừa nãy em tiễn ai vậy, ngay cả Tiểu Phúc cũng không để ý.

Quang Hùng vội vã tìm con trai, cũng không có tâm tư để ý hắn, tự mình lẩm bẩm.

- Tổng cộng không tới mấy phút, thằng nhóc còn có thể chạy chỗ nào, có phải là bị y tá ôm đi, em phải đi nhìn một chút.

Nói xong anh quay người muốn đi ra ngoài, lúc này Đăng Dương ở phía sau kêu lên "Ai ai ai" vài tiếng, một bộ dạng đau không nhúc nhích được.

Quang Hùng vội vàng xoay đầu, liền thấy Đăng Dương muốn vung vẩy cánh tay, anh lập tức tiến lên đè hắn lại.

- Cánh tay của anh còn bị thương, lộn xộn cái gì, nằm xuống đi.

- Em đã nói anh không thể chạy loạn, anh xem hiện tại đã hơn nửa tháng, vết thương của anh một chút không thấy khá lên, anh có muốn sau này để lại di chứng không?

- Chuyện này không giống nhau, anh phải đưa cơm cho em.

Đăng Dương thành công giữ lại Quang Hùng, trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý không dễ phát giác.

Quang Hùng bật cười liếc nhìn hắn một cái.

- Em hiện tại nhảy nhót tưng bừng, anh mới là bệnh nhân già yếu,

- Anh đưa cơm cho em làm gì? Lại nói bệnh viện không phải là có nhà ăn à.

- Đồ ăn bệnh viện không đủ dinh dưỡng, em nhìn lại em xem thời gian này em sút đi bao nhiêu cân.

- Nếu như anh không đưa cơm cho em, không chừng ngày nào đó em sẽ gầy trơ xương.

Đăng Dương nói xong tức giận liếc nhìn Quang Hùng một cái, đem hộp cơm mình mang tới đẩy về phía trước.

- Em nhìn xem anh chuẩn bị đồ ăn gì cho em, đồ ăn ở nhà ăn bệnh viện không đảm bảo, hơn nữa họ đâu thể làm mấy món tinh xảo này.

- Canh sườn hầm rong biển, tôm sốt chua ngọt, còn có bánh bao bột đậu.

- A oa~

Một tiếng âm thanh trẻ con vang lên, Tiểu Phúc nghe thấy một chuỗi món ăn như thế thực sự không nhịn được, thừa dịp Đăng Dương không chú ý, từ trong chăn thò ra đầu nhỏ.

Quang Hùng: "..."

Đăng Dương: "..."

Đứa nhỏ không phát hiện hai người lớn nhìn thấy vẻ mặt của nó, cong lên cái mông bò ra ngoài chăn, dò đầu nhìn hộp cơm, hận không thể đem đầu chôn vào bên trong hộp cơm.

- Ba ba...ăn cơm cơm!

Đứa nhỏ hưng phấn nhảy nhót hai lần, nhìn Quang Hùng cười khanh khách phất tay.

Nhìn Đăng Dương ngồi ở đó không nhúc nhích, Quang Hùng vừa bực mình vừa buồn cười, không nhịn được ở trong lòng lườm một cái.

- Tiểu Phúc mới hơn một tuổi, anh lại đem nó nhét vào trong chăn như thế! Anh muốn làm gì, mưu sát con trai em à?

- Nó cũng là con trai của anh được không.

Đăng Dương lại một lần nữa nhắc lại quyền làm cha của mình.

- Cho nên anh đem nó nhét trong chăn?

Mặt Đăng Dương đỏ ửng.

- Là con thỏ nhỏ chết bầm này tự mình chạy vào.

- Là do...

Gương mặt Tiểu Phúc vù vù dán vào mặt Quang Hùng, âm thanh ngọt ngào nói.

- Là do mẹ...bắt Tiểu Phúc gọi...cha, Tiểu Phúc không muốn, mẹ liền để...đói bụng bụng bụng...

Đứa nhỏ tuy rằng mồm miệng không rõ, nhưng là dòng suy nghĩ đặc biệt rõ ràng, phối hợp với gương mặt bánh bao, độ tin cậy trong nháy mắt tăng vọt.

Đăng Dương không nghĩ tới con thỏ nhỏ chết bầm này dĩ nhiên cáo trạng hắn, đối diện đôi mắt nheo lại của Quang Hùng, hắn gấp giọng mở miệng.

- Tiểu hỗn đản chớ có nói hươu nói vượn a, vừa nãy cha cho con ăn bánh bột đậu rồi còn gì.

Tiểu Phúc trốn về sau lưng ba ba, lôi kéo một ngón tay ba ba, bẹp bẹp miệng đôi mắt nhỏ giống như quả nho uỷ khuất nhìn Quang Hùng.

- Ba ba...Tiểu Phúc muốn chú Dũng Dũng...

Một câu nói này khiến Đăng Dương trực tiếp tức giận, được rồi...hắn mới rời khỏi mấy ngày, vợ hắn cùng con hắn đều bị tên tiểu tam Đăng Dương cướp đi!

Nhìn thấy sắc mặt Đăng Dương phát xanh, Quang Hùng phi thường không tử tế nở nụ cười, không nhẹ không nặng đâm cái mông nhỏ của Tiểu Phúc một chút.

- Người này chính là chú Dũng Dũng của con, sau này cũng là mẹ con.

Đứa nhỏ không lý giải được câu nói này, mà nghe hiểu bốn chữ "chú Dũng Dũng", nhìn Đăng Dương liếc mắt một cái, tuy rằng bộ dạng người này không giống chú Dũng Dũng, hơn nữa còn hung tàn không cho mình ăn bánh bao, nhưng mẹ kỳ thực rất đẹp trai...hơn nữa mùi vị trên người, Tiểu Phúc rất thích...

Nghĩ tới đây, trên mặt đứa nhỏ đỏ ửng tựa hồ xấu hổ, nhìn sắc mặt cứng rắn của Đăng Dương, lại nhìn một chút bánh bao bột đậu trong tay, cười khúc khích đột nhiên nhào tới.

- Dương Dương cũng ăn!

Đứa nhỏ giống như quả cầu thịt xông lại, khoé miệng Đăng Dương không nhịn được câu lên một chút, giơ tay muốn ôm chặt nó, kết quả lần này thật sự đụng phải vết thương trên cánh tay, đau đến nỗi hắn không khỏi kêu đau một tiếng.

Một tiếng này khiến mặt Quang Hùng biến sắc.

- Có phải là ảnh hưởng tới vết thương, để em xem một chút.

- Không không...

Đăng Dương vung vung tay vừa định nói với Quang Hùng cánh tay sớm đã tốt rồi, vừa nãy chỉ là ảnh hưởng vết thương ngoài da, thế nhưng lời mới vừa đến bên miệng, hắn lại tàn nhẫn mà nuốt xuống, mặt không chút thay đổi nói.

- Đúng vậy đau lắm.

Hắn nói xong còn đem cánh tay thu vào trong chăn, trên mặt còn không quên lộ ra biểu tình đau đớn.

Quang Hùng nhìn sắc mặt hắn trắng bệch, lập tức đau lòng, đột nhiên có chút hối hận liên hợp Tiểu Phúc bắt nạt hắn.

- Tiểu bàn tử này rất nặng anh cũng không phải không biết.

- Trên cánh tay có thương tích anh còn ôm nó làm gì.

- Đến lúc đó thương thế lại tăng thêm thì làm sao bây giờ.

Nói xong anh liếc mắt nhìn Tiểu Phúc bên cạnh, đứa nhỏ tựa hồ ý thức được bản thân làm chuyện sai lầm, vào lúc này đang cúi đầu tội nghiệp đứng ở nơi đó, dáng dấp này khiến Quang Hùng không nhịn được cười, đâm đâm cái mũi nhỏ của nó.

- Tiểu bàn tử, tối hôm nay không cho phép con ngủ chung với ba ba.

- Tí nữa ba ba sẽ thông báo cho chú Đặng, để cho chú ấy mang giường nhỏ của con đến.

Nghe nói như thế, đứa nhỏ ngẩng đầu lên, trong giây lát đôi mắt lệ uông uông, bĩu cái môi, nha oa...ba ba dĩ nhiên không ngủ cùng nó, còn gọi nó là tiểu bàn tử nha nha nha nha nha...

Đối diện biểu tình làm bộ đáng thuơng của con trai, Đăng Dương phi thường không tử tế câu lên khóe miệng một chút, thậm chí phi thường ấu trĩ đối với con trai lộ ra biểu tình đắc ý.

Hắn và Quang Hùng từ núi Thương Lan đến bây giờ, rốt cuộc không có một lần cùng giường cùng gối, đương nhiên trong lúc hắn là Đăng Dũng làm mộng xuân đêm đó không tính, thật vất vả đoàn tụ, lại bị vết thương chết tiệt này gây khó khăn, chỉ có thể tạm thời chia cách thê tử.

Nhưng bây giờ hai người đã không có đáng ngại, con trai ngu xuẩn cũng bị đuổi xuống giường, quả thực là thiên thời địa lợi nhân hoà!

Nghĩ tới đây, hắn vẫn luôn dùng một tay chống đỡ thân thể muốn ngồi xuống, Quang Hùng nhanh chóng nâng hắn dậy, thuận tiện giúp hắn ở phía sau lưng nhét vào cái gối, động tác này khiến cho hai người dính vào nhau, Đăng Dương vừa ngẩng đầu có thể nhìn thấy một đoạn cổ trắng nõn thon dài của Quang Hùng, âm thầm ngửi mùi vị bạc hà trên người đối phương, hắn cố tình che giấu giả bộ ho nhẹ một cái đổi chủ đề.

- Đúng rồi, em còn chưa nói vừa nãy đi ra ngoài tiễn người nào?

Hắn vừa nói, một bên gian nan cầm lấy hộp cơm trên bàn, Quang Hùng tiện tay nhận lấy, đem vài món thức ăn chia làm ba phần, một phần trong đó xé thành miếng nhỏ, nói.

- Còn có thể tiễn ai, chỉ có thể là người của quân bộ thôi.

Nhắc tới chuyện này Đăng Dương nhíu lông mày, từ sau khi hai người ở Á Hi sống sót trở lại mẫu tinh, phòng bệnh này không thiếu người ra vào.

Lúc trước hắn bị Á Hi quản chế, rất nhiều chuyện thân bất do kỷ, cho nên thừa dịp khôi phục ký ức chỉ có thể lập tức liên hệ quân bộ tìm kiếm trợ giúp, nhưng như vậy không thể nghi ngờ khiến hai người lần thứ hai đẩy lên trên đầu sóng ngọn gió.

- Bọn họ vẫn chưa chịu thôi, mỗi ngày đều tới đây, bọn họ nghĩ mình đang đi tham quan đoàn xiếc thú sao.

Quang Hùng xì cười một tiếng.

- Ai bảo hiện tại hai chúng trở thành tâm phúc? Lúc trước hai chúng ta vô thanh vô tức biến mất lâu như vậy.

- Không ai biết chúng ta đi Liệp Ưng, cũng không ai biết chúng ta trải qua cái gì.

- Kết quả vừa mới có tin tức chính là bị nhốt Á Hi cần thiết trợ giúp, đổi lại là anh, anh sẽ nghĩ như thế nào?

Nói xong anh gắp một miếng thịt để vào trong bát Đăng Dương, tiện tay gắp lên một miếng tôm đút cho Tiểu Phúc.

- Bọn họ hiện tại nhất định nghe được tin tức Á Hi bên kia.

- Biết đến chúng ta làm nổ trụ sở của quân địch, cho nên trong lòng khẳng định hiếu kỳ lai lịch của chúng ta.

- Càng hiếu kỳ hơn hai người chúng ta là quân nhân DomicMasterD làm sao lại dính líu quan hệ đến địch quốc.

- Bát quái lớn như vậy, nếu là em cũng không nhịn được đi thăm dò.

Đăng Dương liếc mắt nhìn một đống lễ vật chất đầy khắp phòng, khinh bỉ xì một tiếng.

- Cũng chỉ là mấy loại người muốn lấy lòng, thấy sang bắt quàng làm họ, muốn bấu víu quan của chúng ta.

- Nếu như lần sau mấy người đó còn đến anh sẽ không để bọn họ vào cửa.

Quang Hùng bật cười, chà chà hai tiếng.

- Ai bảo ngài là đại thiếu gia Trần gia, em chỉ là tên lính quèn.

- Những người quân bộ làm gì có ai dám trêu chọc anh?

- Bọn họ không dám đi tìm anh, chỉ có thể tìm em hạ thủ.

- Bọn họ đến em liền gặp à? Còn có người vừa nãy đến là lai lịch gì, còn cần em tự mình đi đưa tiễn?

Đăng Dương ăn một miếng chuối tiêu Quang Hùng tự mình đưa tới, vẫn không nhịn được hừ lạnh một tiếng.

Quang Hùng nở nụ cười.

- Nếu như là nhân vật lớn em còn lâu mới tiếp, mới vừa mới tới là một học đệ trường quân đội,

- Trước ở trong trường học cùng em quan hệ rất tốt, sau đó còn cùng em tham gia khoá học điều khiển cơ giáp.

- Anh cũng biết cậu ta đấy, cậu ta vừa đến, nghe nói em ở đây còn cố ý mua hoa quả.

Một câu nói xong, Đăng Dương liếc mắt nhìn quả chuối cắn dở trong tay, đột nhiên ghét bỏ để qua một bên.

- Không ăn.

Quang Hùng ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn.

- Sao vậy anh mới ăn được một chút thôi mà.

- No rồi.

Đăng Dương dựa vào đầu giường, khép mắt, một bộ dạng không muốn phản ứng người khác, kết quả mới vừa nói xong lời này bụng liền phi thường phối hợp kêu rột rột hai tiếng.

Lê Quang Hùng: "..."

Đăng Dương: "..."

Quang Hùng liếc mắt nhìn gò má ửng hồng của Đăng Dương, suy nghĩ một hồi không nhịn được cười ha hả, nếu như anh không đoán sai cái tên này đại khái là...ghen đi, loại dấm chua này cũng ăn đến hăng hái như thế.

- Cái tên nhà anh còn không bằng Tiểu Phúc, anh xem một chút thằng nhóc con ăn còn nhiều hơn anh.

Nói xong lời này, Tiểu Phúc phi thường phối hợp ợ một tiếng no nê, một mặt cười khúc khích vỗ vỗ bụng nhỏ tròn vo của mình.

Trong lúc nhất thời sắc mặt Đăng Dương kém hơn, kéo chăn một cái quay lưng lại, tức giận nói.

- Nói không ăn sẽ không ăn, em từ đâu tới cuối nhiều lời như vậy.

Hắn chỉ muốn cùng thê tử ở chung một phòng, không muốn có sự xuất hiện của bất kỳ tên kỳ đà cản mũi nào, thế nhưng Quang Hùng rõ ràng không chút nào nhớ đến hắn, có công phu chiêu đãi những người trong quân bộ cũng không tìm hắn, có thời gian tiễn học đệ cũng không tìm đến hắn, có tâm sự đút cơm cho thằng nhóc cũng không quản hắn!

- Này, anh sẽ không phải giống Tiểu Phúc để em đút cho anh ăn đi?

Quang Hùng cười híp mắt cúi đầu đến gần.

Đăng Dương sau lưng cứng đờ, hoàn toàn không có ý tứ tiếp lời.

- Được rồi, chúng ta không ăn hoa quả có được không, em thấy anh mang canh sườn thơm quá a.

- Bên trong còn có bắp ngô, ôi còn có cẩu kỷ cùng đảng sâm, món đồ này không phải là tráng dương đi?

- Chà chà, anh thật sự không uống sao, anh xem em đều bưng tới đây rồi.

"Rầm" một tiếng cũng không chỉ là Tiểu Phúc vẫn là người nào đó tàn nhẫn mà nuốt nước miếng một cái.

Âm thanh ôn nhuận mang theo ý cười của Quang Hùng vang lên bên tai, lỗ tai Đăng Dương toàn bộ đỏ lên, gương mặt cứng rắn quay đầu lại, vừa định miễn cưỡng nếm thử, kết quả mới vừa ngẩng đầu, Quang Hùng đột nhiên kéo qua một cái gối ngăn trở mặt của hai người, tiếp tới hôn lên đôi môi hắn.

Canh sườn còn nóng ở giữa răng môi hai người lan tràn, hương vị nồng nặc quanh quẩn bên chóp mũi.

- Nha?

Tiểu Phúc nhìn chằm chằm hai người phía sau ngồi, lộ ra thần sắc kinh ngạc, nỗ lực muốn đứng lên lén lút đến gần, kết quả ăn quá no chết sống không bò lên được.

Cũng không biết là ai trước tiên khẽ cười nhẹ, Đăng Dương chỉ là trố mắt một giây, sau đó nhanh chóng đoạt lại quyền chủ động, hai người trao đổi một nụ hôn cực kỳ triền miên, phảng phất canh sườn kia đột nhiên có công hiệu, khiến cho thân thể hai người không mấy chốc liền nóng lên.

Đăng Dương không vừa lòng chỉ là hôn môi, tay phải thuận thế lôi áo sơ mi của Quang Hùng ra tiến vào trong đó.

Nhưng ngay khi hắn nghiêng người đem Quang Hùng đè xuống giường, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa chói tai, Tiểu Phúc a a a a vài câu, Quang Hùng đẩy hắn ra, trên mặt nghẹn đến đỏ bừng.

Trong nháy mắt mặt Đăng Dương tái nhợt, không nhịn được tàn nhẫn mà nắm lấy nắm đấm, thời khắc này rất muốn giết người.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co