Chương 31
Chương 31:
Hoa nhoài người dậy, châm cho mình một điếu thuốc.
Mùi thuốc lá chầm chậm hòa vào không gian, cô khẽ liếc mắt xuống nhìn gã đàn ông đang ngủ úp sấp người bên cạnh mình.
Hơi nóng của điếu thuốc kẹp giữa ngón tay không thể làm cho cơ thể cô ấm áp thêm một chút nào.
Hít một hơi thật dài, cảm nhận khói thuốc len vào tận lồng ngực căng phồng, rồi từ từ thả ra một làn khói trắng lờ mờ lởn vởn trước mặt. Kent không là loại thuốc nhẹ với cô, nhưng lại thuốc cô muốn hút nhất, mùi thơm của nó khiến cô cảm thấy nhớ đến một người, trên người người ấy luôn vảng vất mùi hương ấy.
- Em vẫn chưa ngủ sao?
Tiếng thều thào bên cạnh làm Hoa dừng hút thuốc nhìn xuống, bật cười nhẹ lắc đầu.
Gã ta chồm dậy, ôm lấy người cô đè xuống dưới, rúc cái đầu lởm chởm tóc bạc của mình vào cổ cô, liếm nhè nhẹ rồi cà cà hàm răng xuống dưới ngực cô ngậm lại. Hoa ưỡn người khó chịu nhưng lại để mặt gã hành sự, miệng cô nở một nụ cười chua chát, quay sang nhìn cơ thể trần trụi của mình trong gương.
- Thế này em có sướng không?
Gã chọc một ngón tay xuống bên dưới, rê nhè nhẹ, cái miệng lần xuống đùa nghịch với thân dưới của cô.
- Rên lên… anh muốn nghe tiếng em rên rỉ, khiêu gợi lắm mèo con của anh.
Ưm…ưm… em đúng là mê người.
Hoa xoay người dí điếu thuốc lá xuống thành giường, đưa tay kéo đầu gã đàn ông kia lên, nhìn sâu vào đôi mắt gã. Tuy tuổi tác khiến khuôn mặt hắn nhăn nheo theo những nếp nhăn, nhưng ánh mắt hắn lại khiến cô ngửa cổ ra sau mà cười. Tiếng cười lanh lảnh kết thúc nhanh chóng, khi cô cúi xuống hôn gã cuồng nhiệt, dùng cạn nguồn sinh lực trong lồng ngực mình để luôn lách vào cái miệng nhớp nháp của của hắn.
Căn phòng vang lên những âm thanh va chạm kịch liệt, những tiếng kêu rên khiêu khích Hoa, chăn gối văng tung tóe cùng với tiếng thở hồng hộc của gã đàn ông trung niên.
Hắn đập tay xuống giường, đẩy mạnh người lên, nắm lấy tóc Hoa lật người cô xuống dưới, vắt một chân của cô lên cổ gã, điên cuồng va đập thân dưới vào bên trong cô.
Hoa thét lên một tiếng, khóe miệng phát ra gã cười khà khà lẫn cùng tiếng thở dốc…
- Rên to lên …
Gã nói to, những động tác cũng càng lúc càng mạnh dần.
Hoa nuốt khan nước bọt, nắm chặt lấy ga giường, miệng không ngừng kêu rên những tiếng nghe thảm thiết đầy ma mị.
Một lúc sau, gã nằm phịch xuống đè cả thân người nặng nề lên người cô, hôn lên khóe miệng vẫn còn đọng chút nước miếng trắng trắng của cô, rút người ra nằm ngửa sang bên cạnh, bàn tay mân mê mái tóc còn ướt mồ hô của cô.
- Tối mai …anh sẽ đến đón em..
- Anh không định về với vợ sao? Hoa nhếch môi cười nhạt.
- Anh muốn có thời gian bên em nhiều hơn, cưng ạ…em đúng là mê người.
Hoa nhổm người dậy, nằm nghiêng sang nhìn gã.
- Con trai anh dạo này sao rồi?
- Ha ha ha…sao em đột nhiên hỏi đến nó.
- Em tò mò thôi, em chỉ là người tình nên không được hỏi han đến con trai anh sao?
- Cưng à, đừng bảo giờ nói là người tình của anh..Em là người anh yêu con mèo nhỏ ạ.
- Ha ha ha…người anh yêu….ư?
Gã ngạc nhiên nhìn điệu cười của Hoa, rồi đưa tay vuốt ve khuôn mặt mịn màng của cô dưới ánh sáng mờ mờ của đèn ngủ, vươn dậy dặt lên môi cô nụ hôn như để khẳng định lời mình nói.
- Em sẽ kể cho anh nghe một câu chuyện.
Đưa tay vuốt vầng trán cũng như mái tóc lấm chấm bạc của gã đàn ông, Hoa mỉn cười cưng nựng hắn.
- Em kể đi.. Hắn nói, nhưng mắt thì nhắm nghiền lại tận hưởng bàn tay mền mại của Hoa luồng qua mái tóc mình.
- Trước đây…khi em còn đi học em biết một người, anh ta yêu một cô gái rất sâu đậm rồi lại chọn cách từ bỏ cô ấy. Anh ta đã nói với em rằng tình yêu không đi liền với thù hận. Nhưng anh ta ấy muốn cô gái kia hận mình hơn là yêu mình, vì hận làm con người ta bớt đi đau khổ.
- Sao nữa…tiếng ngáp dài, gã đàn ông lẩm bẩm thở hắt ra.
- Nhưng…thật buồn cười, anh ta lại không đoán được rằng giữa hận và yêu cô gái ấy không thể nào phân biệt được, nên dù hận hay yêu đều khiến cô ấy đau khổ. Em đã từng ngưỡng mộ tình yêu của họ, muốn một ngày em sẽ tìm được một người yêu mình như cô gái ấy. Nhưng…cuộc đời chưa bao giờ cho em cơ hội ấy, vì trong lòng em chỉ có hận chứ không hề có tình yêu.
Hoa nói trong tiếng ngáy đều đều của người đàn ông bên cạnh, cô nằm xuống quay người đi
- Anh chưa bao giờ tò mò xem tôi hận ai sao?
Lời cuối cùng cô hỏi, không có tiếng đáp lại.
Hoa nhắm mắt đưa mình chìm vào giấc ngủ, miệng cong cong một nụ cười trỗng rỗng như không, đâu đó mùi thuốc lá vẫn vương ở từng hơi thở của cô, tựa như một nỗi đau chưa bao giờ phai nhạt.
------------------------------
An làm thủ tục xong, ngồi chờ ở ngoài hành lang phòng bệnh
Ghế chờ lạnh ngắt, cô tựa người vào khẽ rùng mình.
Hàng làng dài sâu hút, nền đá hoa lạnh lẽo chốc chốc lại có tiếng bước chân đanh lại nện xuống phát ra những thanh âm trầm buốt làm một vài người đang đắp chăn nằm dài trên ghế phải ngẩng đầu ra nhìn.
Đức vẫn nằm trong phòng mổ, An thì vẫn ngồi ngoài đây chờ đợi anh ta dù mắt cô không còn mở nổi nữa.
An mệt mỏi lôi điện thoại gọi điện lại cho Tuấn Anh nhưng không thấy có người nhấc máy, gọi điện cho chị Lan trưởng phòng cũng không thấy nghe điện.
Cô đành gọi lại cho Hùng nói tình hình cho hắn biết, vì cô đang đi xe của hắn nên muốn nhắn trước với hắn nhờ Sơn chở về.
Nói xong cuộc điện thoại với Hùng, thì lúc này Tuấn Anh mới gọi điện lại cho cô.
- Vâng, sếp Đức bị viêm ruột thừa đang cấp cứu. Em đang ở trong bệnh viện cùng anh ấy. Cô trình bày ngắn gọn trong điện thoại.
- Không có vấn đề gì nghiệm trọng chứ, mổ xong chưa.
- Vẫn chưa xong ạ.
- Được rồi, tôi tới ngay.
An cúp máy, ngửa đầu ra đằng sau gánh nặng của cô như vừa được trút bỏ.
Nếu ngày hôm ấy cô không bị sút lưng thì có lẽ cô không thể biết được họ là 2 anh em, nếu không biết được điều ấy thì ngày hôm nay cô không biết gọi cho ai để báo tình hình của anh ta.
Cô nhắm mắt, đầu cô hiện lên hình ảnh nhợt nhạt của Đức lúc anh ta nhìn cô, lúc anh ta nói với người bác sĩ kia cô là vợ anh ta…tại sao anh ta lại nói thế, tại sao cô và anh ta lại luôn đụng nhau trong những tình trạng này…Nếu như chẳng may cô và anh ta có hẹn hò thật thì có lẽ bệnh viên sẽ là nơi thường xuyên được đến chăng?....Và cô đang nghĩ gì vậy, cô mở trừng mắt sửng sốt nhìn xung quanh…cái ý đó vừa trôi qua tư tưởng làm cô thấy mình thật là một kẻ thích hoang tưởng.
Đức mổ xong, bác sĩ lại gần gọi cô đi đến phòng anh ta nằm điều trị.
- Để ý chồng cô xem anh ấy bao giờ xì hơi thì báo cho chúng tôi.
- Vâng. An dù miệng cười đáp lại lời bác sĩ, nhưng trong lòng thì đang than thân trách phận.
Cô lại gần giường Đức nằm, anh ta vẫn đang say ngủ, khuôn mặt miên man ngủ của anh ta trông thật hiền lành khác hẳn với cái người mặt mày lúc nào cũng cau có ở trên công ty. Lúc mới gặp Đức, không hiểu sao cô đã có cảm giác như anh ta mang đến cho cô một sự quen thuộc không thể diễn tả thành lời. Dù hành động hay cách nói chuyện của anh đều khiến cô có một ấn tưởng vô cùng xấu, nhưng không hiểu sao cô không hề cảm thấy sợ khi ở gần anh ta. Một người luôn tỏ ra khó gần, nhưng thật chất anh ta lại là một người dễ tính.
Như một phản xạ vô điều kiện, cô luồn những ngón tay mình vào lòng bàn tay đang khép hờ của anh ta. Một bàn tay lạnh ngắt làm cho các ngón tay cô đông cứng lại, nhìn lại chợt thấy mình đang làm một việc vô cùng buồn cười, ngọ ngẩy để rút tay ra..Bỗng tay Đức chuyển động nắm lấy những ngón tay đang động đậy muốn rút ra kia lại. An ngạc nhiên nhìn anh, đôi mắt anh không hề dịch chuyển vẫn ngắm nghiềm, khuôn mặt vẫn như đang ngủ say một cách bình thản…
Thời gian cứ trôi qua….bàn tay cô vẫn ở nguyên trong bàn tay anh không hề động đậy nữa.
Cái cảm giác này thật quá đỗi chơi vơi.
Tại sao cô không đủ dũng khí để rút tay ra khi anh đang nắm tay lại? Cô đang cố trốn tránh thứ mà mình luôn khao khát , một cảm giác ấm áp của trái tim khi có ai đó nắm lấy tay cô như bao năm trước đây, một bàn tay khỏa lấp sự trống vắng tê tái cõi lòng này.
- Sao rồi?
Tuấn Anh đến từ lúc nào vỗ vai An, cô khẽ giật mình vội rút tay ra khỏi bàn tay kia, mỉn cười ngước lên nhìn người kia đáp.
- Vâng, xong rồi nhưng anh ấy vẫn chưa tỉnh.
- Ừ. Thôi em về đi, vất vả cho em còn lại để anh lo.
- À, vâng…
An cầm túi định đứng dậy, chợt Tuấn Anh cười nhìn cô nói vô cùng thân thiện.
- À, An này Hương bạn em ấy, cô ấy quê ở đâu thế?
- Bạn ấy ở Hà Nội.
- Cô ấy đang sống cùng em?
- À, vâng…tại Hương muốn tự lập nên…
- Ừ, anh hiểu rồi. Anh nhờ em một chuyện, chủ nhật tuần sau em có thể sắp xếp để anh và cô ấy gặp mặt được không?
Lời đề nghị khiến An có chút lúng túng.
- Chuyện này…thì…
- Em cứ lấy cớ rủ cô ấy đi ăn, rồi nhắn tin cho anh đến, coi như mình tình cờ gặp nhau thôi. Cô ấy có trách thì anh sẽ đứng ra chịu hết.
Dụng ý quá đầy đủ, tâm tình quá rõ ràng, An có muốn cũng không thể từ chối được. Con người Tuấn Anh là vậy, thứ anh ta nhờ người khác khó mà khước từ.
- À vâng, vậy…
- Em đồng ý rồi nhé.
- Em…
- Chuyện hôm nay, cũng như chuyện sắp tới anh cảm ơn em. Lần tới anh sẽ mời em một bữa thật ngon Ok.
- Vâng… An miễn cưỡng trả lời, dù lòng rất ái ngại.
- …………..
Cuối cùng thì An cũng ra được khỏi cái nơi đầy mùi thuốc sát trùng ấy về nhà.
Vừa và đến nhà, cô vội chạy đến mân cơm xới vội một bát đầy dồn thức ăn vào để ăn. Bụng cô từ tối đến giờ đói cồn cào không lúc nào ngừng kêu, cộng thêm ngồi ngoài hành lang lạnh quá nên suýt nữa cô cũng ngất ở đấy.
- Woai mày ăn như chết đói.
Sơn vươn vai ngáp dài đi ra, lấy sữa uống.
- Hùng đâu? An hỏi trong tiếng nhồm nhoàm.
- Ngủ rồi, mệt quá không thở nổi nữa, nằm bẹp trong phòng rồi.
- Ờ, haixx…tao đúng là xui xẻo, cả tối không được ăn gì, lại còn phải đưa người ta đến bệnh viện mổ ruột thừa nữa chứ.
- Tao nghe Hùng kể rồi, cái số mày đúng là lận đận, năm mới sang rồi mà vận đen có vẻ chưa hết.
- Ha ha ha, mai phải đi chùa giải xui thôi.
- Nói là phải đi đấy, không xui chết mẹ mày.
- Biết rồi, mai nghỉ mà, tao với mày đi, bảo Hùng nghỉ một chút đi cùng.
- Ờ..thôi tao vào xem nốt phim đây, đang đoạn nóng bỏng thì mày về phá đám.
- Biến.
An bất cười nhìn theo bộ dạng ngoe ngẩy cái mông của Sơn đi vào phòng.
Cô khẽ thở dài sượt nhìn bát cơm hổ lốn của mình, cố nuốt mấy miếng rồi vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt, chèo lên giường làm luôn một giấc ngủ say không biết trời đất, lâu lắm rồi cô mới ngủ ngon thế…một ngày mệt nhoài cũng chầm chậm trôi qua.
……………..
- Chiều mày có đi thăm sếp Đức không?
Chị Lan gọi điện hỏi phá giấc ngủ ngon lành lúc sáng sớm của An.
Ngay đến giấc ngủ của mình cũng vì anh ta mà bị phá đám, cô thầm nghĩ.
- Mấy giờ mọi người đi ạ?
- Lát nữa, 9h. Hẹn nhau ở cổng công ty.
- Để chiều được không ạ.
Nhìn đồng hồ treo tường, giờ đã là 8h30, An lười biếng trả lời.
- Chiều mọi người bận cả rồi, thôi dậy đi chuẩn bị mà phóng đến đây các chị đợi.
- Vâng…
Cô thở dài cúp máy, hất chăn hậm hực đi vào phòng vệ sinh, cả tối qua mình đã ở lại với anh ta rồi giờ lại phải lê xác đến, quá bằng bắt tội người ốm yếu như mình, vừa đánh răng cô vừa than thở.
………..
Đoàn người kéo nhau vào phòng bệnh.
Đức đang ngồi đọc thứ gì đó, nhìn thấy bọn họ, anh ta vội đặt thứ đó xuống hướng mắt về phía họ gật đầu chào.
- Vết mổ còn đau không ạ.
Nga nhanh nhảu hỏi.
- Tôi đỡ đau hơn rồi.
Vừa đáp lời cô ta, Đức khẽ liếc mắt tìm kiếm ai đó đang đứng lẫn mình trong đám đông kia.
- Hôm nay bọn mình có chút quà mang đến thăm Đức, chúc Đức sớm bình phục nhé.
Chị Lan khách sáo đặt túi quà lên bàn nhìn anh cười.
An đứng lẫn trong đám đông, lơ là nhìn qua cửa sổ xuống dưới, cũng chẳng thèm quan tâm xem người đang ngồi trên giường bệnh kia nói gì.
Cô ta…bỗng khiến anh cảm thấy khó chịu trong người.
Lát sau bà Đức đến, An cũng cùng mọi người ra về luôn. Từ lúc đến đến lúc về cô cũng chẳng nhìn anh lấy một lần.
Đức cảm thấy bức bối trong người, cô ta không cần phải tỏ ra miễn cưỡng đến như vậy, hay cô ta giận anh vì hôm qua nói rằng cô ta là vợ anh.
Tự nhiên, anh cảm thấy nhói nhói ở vết mổ, tức mình quăng quyển sách đang đọc qua một bên vén chiếc áo lên.
…………………..
An cùng Sơn đi chùa, trời đã sẩm tối, người ra người vào chùa cũng trở nên đông hơn.
Đi thắp hương được một vòng, cô rủ Sơn ra quán của Hùng.
Nhìn cái dáng vẻ thơ thẩn của An cả ngày hôm nay, trên đường đi Sơn không kiềm được hỏi.
- Mày hôm nay tâm hồn cứ để đi đâu thế?
- Ờ…tao vẫn bình thường mà.
- Haixx, bình thường gì mày cứ lơ đãng nghĩ gì mà mấy lần tao gọi chẳng trả lời.
An im lặng không nói …
Có một việc Đức đã đoán nhầm đó là không phải An tỏ thái độ miễn cưỡng với anh, mà đột nhiên hôm nay đến thăm anh cô cảm thấy ngại.
Chẳng hiểu sao cái cảm giác ấy lại kéo đến khi cô vừa bước vào phòng bệnh, nhìn thấy anh đang ngồi đó. Đột nhiên lại ái ngại không dám nhìn vào khuôn mặt ấy…
An thở dài sượt, uống một ngụm trà.
Sơn lắc đầu ngao ngán nhìn cô.
- Mày như kiểu đang tương tư.
- Haizzz….có anh nào tương tư thì tốt.
- Hùng đâu rồi.. An thì thầm hỏi.
- Đang đi lấy hàng rồi..
- Cả ngày hôm nay không được nhìn thấy cái mặt nó thấy nhớ kinh.
- Mẹ mày, giờ mới nhớ đến nó thì có.
- Ờ, dù sao cũng phải gặp nó, để đỡ phải trả tiền nước..
Cô chẹp miệng, Sơn nhìn cô cười lớn.
- Tao biết ngay mà, tốt đẹp chưa.
- Mày thì cũng thế thôi bà cô ạ…
- Ha ha ha…..
Hùng vừa về quán, vừa vào đã thấy hai cô bạn đang ngồi cười nói vui vẻ, hắn bất giác mỉn cười bước lại gần, ngồi xuống hòa vào cuộc nói chuyện.
Chợt một cuộc điện thoại gọi đến cắt ngang cuộc trò chuyện.
An vội bắt máy, khuôn mặt tự nhiên sa sầm lại.
-------------
Đức nặng nhọc bế trên tay một cô bé, máu từ măng tai cô chảy ướt đẫm áo của cậu.
- Đồ ngốc, em tỉnh dậy đi…Không anh sẽ không chơi với em nữa đâu.
Cậu mếu máo, vừa nhìn gương mặt trắng bệch của cô vừa khóc.
- Hu hu…đồ ngốc…em mà không tỉnh lại anh sẽ không chơi cùng em nữa. Đồ ngốc.
Bàn tay cậu run rẩy, cô bé như sắp tuột khỏi bàn tay nhỏ bé đang nắm chặt lấy cô. Cậu cảm thấy mình bất lực một cách ngu xuẩn.
- Mở mắt đi, em không được chết. Sau này…anh còn lấy em nữa cơ mà…Hu hu hu…
Cô bé vẫn không trả lời, máu vẫn chảy, Đức hoảng hốt lắc lắc người cô bé.
- Ông ơi…ông ơi… Cậu gọi đến khàn giọng nhưng không nghe tiếng đáp lại.
- Ông ơi, cứu cái Sún…cái Sún chết rồi…ông ơi.
Đức hét lên, nước mắt của cậu rơi lã chã xuống khuôn mặt không nhúc nhích của cô bé kia.
Mọi người trong nhà chạy ùa ra, bế cô ấy rời khỏi bàn tay cậu.
- Đưa con bé đi bệnh viện.
- Gọi xe đi…
Đám người trở nên nhốn nháo, Đức đứng đó khóc, nấc lên liên hồi liên tục lau nước mắt nhìn theo cánh tay ông đang bế cô bé kia.
- Em phải sống…hic hic….sau này anh nhất định sẽ lấy em….
---------------------
An chạy đến phòng bệnh, nhẹ lau mồ hôi lấm tấm trên trán.
Cô thở gấp nhìn người đang thư thả ngồi trên giường bệnh, anh ta nhìn cô khẽ nhíu mày rồi lại chăm chú nhìn vào cuốn sách.
- Bác sĩ nói rằng…anh phải mổ lại…sao lại…
- Thế nên cô vội vàng chạy đến sao?
- Anh…
- Không sao cả, họ kiểm tra lại rồi.
- Thật chứ?
- Ừ, cô lo lắng cho tôi lắm sao. Bạn tôi làm trong bệnh viên này, nó trêu thôi.
Anh mỉn cười, mắt vẫn không rời khỏi quyển sách.
- Anh…lấy tính mạng mình ra làm trò đùa thế à.
An quát nhìn người đàn ông kia, gã chẳng thèm chú ý đến biểu cảm cô, tỉnh bơ đưa tay vịn lấy tay cô bước xuống.
- Nếu tính mạng tôi… đổi được giây phút có em ở bên cạnh, cũng đáng.
Cô chân chân nhìn anh ta, giọng nói anh ta rất nhỏ đủ để một mình cô nghe rõ, chỉ vài tich tắc thôi trái tim cô cảm giác như ngừng đập.
Cô buông tay xuống.
Không nói thêm lời nào, ngoảnh mặt chạy đi.
Anh không kịp đuổi theo cô vì vết mổ làm anh không thể chạy được.
Anh đã trêu đùa quá đáng chăng. Ít ra thế anh mới biết cô không phải không hề quan tâm đến anh.
Hóa ra cô ấy vẫn dễ giận dỗi như ngày nào…
Phải chăng anh quá vội vàng, làm cô ấy không kịp chấp nhận.
Hay do người con trai trong lòng cô vẫn tồn tại chưa bao giờ nhạt phai.
- Chẳng phải anh đã nói rằng, anh sẽ lấy em sao. Em không nhớ gì ư? Một chút cũng không nhớ về anh sao?
Đức lặng người, đôi mắt anh không rời khỏi cánh cửa đang đóng trước mắt mình, một màu trắng đục ngầu, tim anh thắt lại.
--------------
Có một điều mà chúng ta thường luôn phụ nhận đó là: Dù là người khôn ngoan thế nào, chúng ta vẫn chỉ là một kẻ ngốc ngếch trong tình yêu….
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co