Truyen3h.Co

Đơn phương

Chap 1 ☺️

dontknowhowtoactgirl

"Giữa những năm tháng trong veo của tuổi thanh xuân ấy, Jimin đã đặt trọn rung động của mình vào một người"

Những ngày ngồi trên ghế nhà trường của Jimin tưởng chừng như chỉ là chuỗi ngày vô vị với những tiết học dài đằng đẵng, tiếng thầy cô giảng bài đều đều vang lên trên bục giảng. Thế nhưng, có một người đã bất ngờ bước đến trái tim của Park Jimin và làm đảo lộn hoàn toàn tất cả mọi thứ.
Park Jimin thật sự không nghĩ rằng mình lại để ý đến Min Yoongi nhiều đến thế

Những ấn tượng ban đầu trong tâm trí cậu chỉ là về một cậu bạn giỏi Toán, dáng người cao, tinh tế và vô cùng ít nói. Thế nhưng chính vì sự lặng lẽ đặc biệt ấy, Jimin lại vô thức chú ý đến đối phương nhiều hơn một chút mỗi ngày...

Ban đầu mọi chuyện chỉ đơn giản là những cái nhìn thoáng qua trong giờ học.

Đó là khi Jimin đang chống cằm nhìn lên bảng đen, ánh mắt cậu lại vô tình đưa về phía chỗ Yoongi đang ngồi. Cậu thật sự chẳng nghĩ ngợi gì cả, chỉ là nhìn vài giây rồi lập tức quay mặt đi nơi khác...

Nhưng rồi những lần gọi là "vô tình" ấy lại ngày càng xuất hiện nhiều hơn.

Jimin nhận ra Yoongi là một người rất ít nói. Khi ngồi trong lớp, cậu ấy chỉ lặng lẽ im lặng nghe thầy cô giảng bài và gần như chẳng bao giờ lên tiếng. Yoongi dường như hoàn toàn vô tâm với những trò cười hay những trò chọc ghẹo vô tri mà đám con trai cùng tuổi thường hay bày ra. Cậu ấy luôn giữ được vẻ tĩnh lặng như dòng nước mát, không bị lay chuyển bởi bất cứ thứ gì xung quanh.

Còn tại sao cậu lại để ý đến người ta nhiều như vậy ư? Chính cậu cũng chẳng thể nào giải thích rõ nổi.
Có thể là vì Yoongi thật sự khác biệt. Khác hoàn toàn với thế giới ồn ào nhưng lại đầy sự buồn tẻ mà Jimin đang sống

"------"

Trong một buổi học Toán nọ, khi cả lớp vẫn đang còn loay hoay với bài toán hóc búa mà thầy vừa giao trên bảng. Yoongi bất ngờ được gọi lên. Jimin chỉ vô thức ngoái đầu nhìn theo bóng lưng ấy, ban đầu cũng không mong đợi điều gì quá nhiều.

Nhưng chính lần này, có một điều gì đó đã khiến cậu nhìn lâu hơn dự định rất nhiều rồi.

Cách Yoongi dứt khoát cầm lấy viên phấn, cách những bước giải vô cùng chi tiết được cậu ấy viết ra một cách chậm rãi, rõ ràng và không hề có chút vội vã.

Jimin không hiểu hết những con số ấy. Nhưng cậu hiểu rõ một điều: Min Yoongi- ít nhất là trong lòng cậu hiện tại- đã không còn chỉ là một người bạn học bình thường nữa rồi.

Dù vậy, cậu vẫn không thể chắc chắn về việc điều đó thật sự có ý nghĩa là gì...

Cậu tự nhủ với lòng rằng, chỉ là bản thân muốn để ý thêm một chút thôi.
Chỉ là thỉnh thoảng đưa mắt nhìn về phía cậu ấy.

Chỉ là những điều rất nhỏ nhặt diễn ra trong cuộc sống hằng ngày.
Nhưng chính từ những điều "chỉ là" nhỏ bé đó, mọi thứ... đã bắt đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co