Truyen3h.Co

ĐỒNG BỌN

13

NhiBi1554

Vậy là tròn 1 năm rồi t mới ra chap mới =)))) đứa con nàyyyyyy đóng mốc cả chap này dành tặng cho bé nào đóooooo tại nhớ fic này của toaiiiiiiiiii đọc được chap này ăn bánh dui dẻ nhó còn sauuu đó thì chị hong biết đâu nhaaaaaa

Ngày hôm sau, Soobin lại biến mất, sáng sớm tỉnh dậy Hoàng Sơn phát hiện mình đang ôm Khoa, dường như trong trí nhớ chỉ lưu lại lúc hai người bọn họ cứ tự nhiên ngủ cùng nhau như vậy.

"Tin, nên dậy rồi." Hoàng Sơn ghé vào tai Khoa dịu dàng gọi, cảm giác tỉnh lại có cậu bên cạnh thật tốt.

Khoa trở mình, theo thói quen đưa tay gác lên người Sơn. Anh nắm lấy tay cậu cười một tiếng, bất luận Tin nổi giận thế nào trong mắt anh cậu vẫn như đứa nhỏ đáng yêu.

"Tin ơi, sắp trễ rồi."Sơn đưa tay ra nhéo mặt cậu một cái, nhìn hàng lông mi của cậu rung rung mắt từ từ mở ra. Đôi mắt từ từ tập trung nhìn người trước mắt, vươn người một cái lại tiếp tục say giấc nồng.

Sơn dậy rửa mặt trước, mặc quần áo tử tế rồi kéo cửa sổ ra để ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào mặt cậu.

"... Mệt quá, hôm nay tôi không đi đâu." Câu lấy tay che mặt nằm lỳ trên giường, trong lòng cho rằng Soobin sẽ để cho mình ngủ tiếp.

"Tin, đừng ngủ nữa, không kịp giờ làm bây giờ." Sơn đỡ lấy vai Khoa kéo cậu dậy. Khoa mơ màng nghe đối phương gọi mình là Tin, đầu óc nhất thời không tiếp ứng được, híp mắt nhìn Sơn chằm chằm.

"Sao vậy?" Tay anh quơ quơ trước mặt cậu.

Chậc." Cuối cùng cậu cũng nghĩ thông, người trước mặt là Nguyễn Hoàng Sơn. Không để ý đến anh, Khoa buồn bực gãi đầu, kéo chăn ra đi vào nhà vệ sinh.

Nhìn vào gương, không hiểu sao cậu lại thấy bực bội, tối qua ngủ rất trễ, bây giờ cả người đều không có chút sức lực nào, đã vậy còn có người một mực bắt cậu dậy. Cậu tức giận nhổ nước súc miệng trong miệng ra,Khoa mở vòi nước dùng nước lạnh rửa mặt để mình tỉnh táo hơn.

----

Lúc cậu xuống lầu phát hiện Sơn đã nướng xong bánh mì, đang phết phô mai lên mặt bánh, lúc thấy mình còn cười một cái. Cậu không nói gì, xoa bụng đang bị đau dạ dày, đi thẳng đến tủ lấy bột yến mạch và sữa ra đổ vào chén, sau đó lấy thêm cái muỗng ngồi lên salon bắt đầu ăn.

Sơn dừng động tác phết phô mai, đứng tại chỗ nhìn Khoa.

"Tin, anh nướng bánh mì cho em rồi."

"Không muốn ăn." Cậu híp nửa con mắt chậm rãi nhai bột yến mạch.

"Không phải chúng ta đã giải quyết xong rồi sao?" Sơn có chút lúng túng, anh phát hiện trí nhớ của mình khi thì mơ hồ khi thì rõ ràng, ngay cả hôm qua xảy ra chuyện gì cũng không nhớ rõ lắm, chỉ cảm nhận được ở bên cạnh Khoa rất hòa thuận, hơn nữa còn rất vui vẻ.

Cậu không trả lời anh, uống một ngụm sữa xong thì ném cái muỗng xuống đứng dậy, toàn bộ quá trình hoàn toàn không để ý đến Sơn.

"Tin." Sơn nắm lấy cặp của Khoa trước khi cậu ra khỏi nhà.

"Nếu vẫn chiến tranh lạnh. vậy tại sao tối qua chúng ta lại ngủ chung?"

Em đi làm về đã thấy anh ngủ trên giường em rồi, nên em không gọi anh dậy." Cậu nhíu mày, nói dối.

Sơm cho rằng mình lại làm cho đối phương chán ghét nên không dám kéo cậu nữa, chỉ nói câu đi đường cẩn thận rồi buông cậu ra.

Cửa đóng lại, Sơn cố nhớ lại xem tại sao mình phải chạy đến phòng ngủ của cậu , đáng tiếc là cái gì cũng không nhớ nổi, ký ức trong đầu như một giấc mơ vậy. Sơn hơi sợ, chuyện này xảy ra một năm trước, khi đó bản thân cả ngày chìm đắm trong uất ức, tinh thần thường xuyên ngẩn ngơ trí nhớ thì lộn xộn. Sơn lắc đầu một cái, cảnh cáo mình không được nghĩ nhiều, chỉ vì bây giờ đang chiến tranh lạnh nên tinh thần bất ổn thôi.

Đột nhiên nhớ tới gì đó, anh lấy điện thoại ra mở phần nhật ký, quả nhiên bản thân không ghi lại chuyện xảy ra. Không có ngoại lệ nào, tổng hợp mấy ngày qua chỉ viết một câu:

[Hôm nay Tin cũng không muốn làm hòa]

Sơn rất buồn, ngã lưng ra sau ghế salon thở một hơi thật dài.

Khoa mang bộ mặt đầy mệt mỏi đi làm, vừa vào phòng làm việc đã bị gọi đi. Đứng trong phòng làm việc của lão cấp trên bất tài nghe ông quở trách, tức giận trong lòng cậu tăng lên, cậu đột nhiên nhớ tới lời của Soobin, không nhịn được mở miệng cãi lại.

Hậu quả của việc mạnh miệng là cậu bị trừ một tháng lương còn tưởng ngay cả tiền thưởng cuối năm cũng mất, ông chủ còn bảo cậu về nhà làm việc nhân tiện tự kiểm điểm trong một tuần, nếu không có Phúc ngăn lại, sợ rằng Khoa đã bị đuổi.

Ra khỏi phòng làm việc, Phúc giận dữ kéo Khoa qua một bên.

"Cậu đang làm cái gì vậy? Hôm qua xin nghỉ không lý do là bản thân cậu sai, huống chi cậu còn cắt máy của người ta."

"Cái gì cũng là tớ sai, sao cậu không đứng trên lập trường của tớ mà suy nghĩ đi?"

" Trần Anh Khoa, hôm nay cậu nổi điên cái gì?"

Khoa đen mặt không nói.

"Suy nghĩ chút đi, để cậu về nhà tự kiểm điểm mấy ngày cũng tốt." Phúc đỡ trán, cậu biết Khoa đang trong cơn giận, không nên kích động thêm.

Đưa Khoa đến cửa công ty, Phúc bỗng nhiên muốn hỏi gần đây cậu và Sơn thế nào.

"Cậu..."

Khoa thấy dáng vẻ muốn nói lại thôi của Phúc, biết cậu đang quan tâm mình, chỉ là bây giờ cậu không như trước muốn nói hết với Phúc.

"Tớ không sao, vẫn đang chiến tranh lạnh với Sơn ."

"..." Phúc không nói gì, vỗ vai cậu một cái bốp.

"Phúc, tớ sợ ở nhà sẽ lại cãi nhau với Sơn."

"Tại sao?"

"Hôm nay tâm trạng của tớ rất tệ."

"Nhìn là biết ngủ không đủ giấc chứ gì? Về ngủ thêm thì sẽ tốt lên thôi, không quan trọng, tuần sau tiếp tục đi làm lại."

Phúc khá lo lắng cho Khoa, mỗi người lúc gặp vấn đề tình cảm thường suy nghĩ lung tung, bản thân lại không bên cạnh cậu cũng không thể khuyên can cậu.

"Nếu không vui thì gọi cho tớ, đừng trút giận lên Hoàng Sơn , được không?"

"Ừ."

Nhìn bóng lưng của Khoa, Phúc luôn cảm thấy không an tâm.

Cậu không muốn về nhà sớm nên ghé vào một cửa hàng bán đồ ăn nhanh ăn bữa trưa xong mới về nhà, sau khi vào nhà thấy Sơn đang cho cá vàng ăn.

Anh thấy cậu cũng muốn hỏi sao cậu lại về, nhưng do dự hồi lâu vẫn không thể nào mở miệng, chỉ cầm đồ ăn của cá trong tay nhìn Khoa ,mí mặt cậu đột nhiên nặng trĩu, dời mắt đi cũng không giải thích một lời nâng bước lên lầu.

...

Cuối cùng Sơn cũng nhịn không được, anh muốn gọi hỏi Minh Phúc rốt cuộc gần đây Khoa bị làm sao.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co