Truyen3h.Co

ĐỒNG BỌN

4

NhiBi1554

Chạng vạng tối gió thổi nhè nhẹ, anh dắt cậu đi trên đường, để cậu đi ở phía trong.

"Hôm nay vui không?"

"Vâng."

Cậu thuận miệng trả lời anh, thật ra hôm nay không vui như trong tưởng tượng, huống chi nửa đường Soobin còn xuất hiện.

"Lừa người ta, rõ ràng không vui." Anh chặn trước mặt cậu.

Anh Khoa ngẩng đầu nhìn anh , trong mắt có từng tia mong đợi.

"Không cùng em chơi mấy trò kia là anh không đúng, về nhà đợi nghe em xử lý có được không?"

Hoàng Sơn xoa xoa đầu cậu, không chú ý đến trong mắt cậu có chút mất mác, tiếp tục nắm tay cậu đi về phía trước.

Khoa cúi đầu, có mấy lời đã đến miệng nhưng vẫn nuốt xuống. Thừa nhận, không thể cãi nhau cũng không thể ồn ào. Sự dịu dàng của Hoàng Sơn là nguyên nhân khiến Khoa thích anh, làm gì cũng không gay gắt không nóng nảy, đối xử với mình thì tốt đến mức tối cao. Khi vừa mới ở chung với nhau cậu còn cảm thấy rất tốt, như vậy có thể tránh rất nhiều cãi vả, hơn nữa mình cũng hưởng thụ loại cảm giác cưng chiều này. Nhưng ba năm luôn như vậy có quá nhàm chán hay không? Có lúc thật hy vọng anh có thể phản bác mình một chút, hoặc đừng chỉ biết nói xin lỗi rồi cười, một chút thay đổi có thể để tâm tình mình thay đổi.

Nhìn bóng lưng của Hoàng Sơn , cậu đột nhiên cảm thấy nếu Sơn có thể bá đạo được một phần mười Soobin thì tốt.

Trên giường cậi không một tấc vải, dính thật chặt trên người Sơn vịn bả vai anh.

"... A..." Khoa ngước cổ lên, ánh mắt mơ màng.

Đầu lưỡi Hoàng Sơn trượt trên gáy Khoa , không nhanh không chậm.

Cảm giác tê dại từ bên tai từng chút một chiếm đoạt cậu , cậu đưa tay luồn vào tóc của anh , khó chịu giãy giụa.

Chẳng biết tại sao thân thể hôm nay vô cùng trống rỗng, hy vọng có thể bị đối xử hung hãn.

"Sơn, vào thẳng đi... đừng dây dưa nữa..." Chân cậu dây dưa ở eo Sơn.

Thấy người yêu chủ động như vậy, Sơn cũng không hoảng không vội, tay phải xoa eo cậu.

"Không được, như vậy em sẽ bị thương."

Anh hôn một cái lên mặt cậu.

Lần nào cũng vậy.

Khoa nghiêng đầu sang một bên.

Hôm nay nén tức giận trong lòng, bây giờ Hoàng Sơn lại bắt đầu một bộ dịu dàng quan tâm tới mình, làm cậu chỉ cảm thấy lửa trong người trong nháy mắt đều bị dập tắt.

"Tin..."

Anh cũng ngẩng đầu lên, nghi hoặc nhìn cậu.

"Sao anh phải như vậy? Lúc nên cứng rắn lại càng muốn thỏa hiệp, bây giờ em muốn anh thỏa hiệp, anh lại làm theo ý mình."

"... Anh làm chuyện gì để em không vui sao?"

Giọng Sơn vẫn dịu dàng như cũ giống như lông chim vậy.

Cậu buồn bực nắm chặt tóc, che kín mặt.

"Xin lỗi Sơn, hôm nay... em không có tâm tình."

Anh không giải thích được nhìn cậu, không nói gì, buông cậu ra.

"Không sao, chờ em có tâm tình rồi làm tiếp."

Cậu ngồi dậy, mặc quần áo tử tế rồi xuống giường tự rót cho mình một ly nước, thấy anh nằm trên giường đưa lưng về phía mình thì trong lòng có chút hối hận.

Nhưng tâm trạng đột nhiên tới cậu cũng không còn cách nào khác, nhất là hôm nay Soobin và anh tương phản quá lớn, trong lúc nhất thời cậu không thể cầm chắc cán cân trong lòng mình, cái nhìn cực đoan về anh sinh ra, tính cách dịu dàng của anh như làm nền cho Soobin thậm chí có chút yếu đuối.

Trở về giường, cậu đưa lưng về phía Sơn thở dài.

"Anh biết em không vui, không vui thì cứ nói, nếu không giấu trong lòng sẽ sinh bệnh." Sơn chủ động trở mình ôm lấy cậu.

Mỗi lần cãi nhau Sơn luôn quan tâm như vậy làm lửa giận của Khoa tưởng chừng đang dâng cao lại bị gắng gượng dập tắt, không phải là không tức giận mà ngại cậu lại phát tiết lần nữa.

Khoa quyết định hôm khác nói toàn bộ phiền não của mình cho Minh Phúc nghe.

Ba ngày sau

"Anh Trần, sao anh đến đây?"

Duy Thuận thấy Anh Khoa đứng ở cửa phòng làm việc thì có chút bất ngờ.

"Tôi có thể vào không?"

"Tất nhiên, mời vào."

Duy Thuận kéo cái ghế bên cạnh qua tỏ ý mời cậu ngồi.

Cậu tỏ vẻ lúng túng, không biết mở miệng thế nào, Duy Thuận liếc mắt một cái biết ngay suy nghĩ của cậu.

"Anh cần tôi giúp gì sao?"

"Tôi..." Trong bụng cậu có một đống tâm sự, cậu tính trút toàn bộ với Minh Phúc nhưng đối phương không màng đến cậu, nhất quyết bảo cậu đi nói cho bác sĩ Phạm.

"Không sao, có chuyện gì phiền não cứ nói đi." Duy Thuận cười với cậu.

Có lẽ thân thiết với Duy Thuận giúp cậu buông bỏ được chút khó chịu, cậu bắt đầu nói hết chuyện của mình, từ chuyện Soobin xuất hiện đến chuyện đi khu trò chơi vào cuối tuần.

"Hóa ra tính cách của Soobin là như vậy..." Duy Thuận cũng không giật mình vì đa số nhân cách thứ hai sẽ tương phản rất lớn với nhân cách vốn có.

"Anh ta không nổi điên thì tốt, phát điên lên giống như con quỷ."

Cậu căm tức ôm đầu, lần đầu nói ra được tất cả mọi thứ, cậu mới phát hiện mình nén nhiều thứ trong lòng như vậy.

"Anh ta xuất hiện làm rối loạn cuộc sống của tôi, nhưng tôi cảm thấy lòng mình cũng bắt đầu bị khuấy loạn."

Cậu ngẩng đầu nhìn Duy Thuận , Thuận rất hào hứng lấy mắt kính xuống, muốn tiếp tục nghe cậu nói.

Tôi và Hoàng Sơn bên nhau lâu như vậy, cho dù có lúc tôi sẽ cảm thấy nhàm chán, nhưng cho tới bây giờ không đổ nguyên nhân lên người Sơn. Nhưng từ khi Soobin thường xuyên xuất hiện, tôi lại bắt đầu cho là loại mệt mỏi này do tính cách của Hoàng Sơn gây ra, ba ngày trước thậm chí tôi còn trách anh ấy, tôi cảm thấy tôi cũng có chút không bình thường, bác sĩ Thuận, cậu hiểu ý tôi không?"

"Ý anh là, anh và Nguyễn Hoàng Sơn tồn tại một ít vấn đề nhưng anh không ý thức được, đến khi Soobin xuất hiện, qua so sánh anh bắt đầu phát hiện vấn đề này, hơn nữa biết nguyên nhân là do Nguyễn Hoàng Sơn khiến anh cảm thấy chán nản?"

Lời của Duy Thuận đâm thẳng vào tim cậu , mình có ý này sao? Chán ghét Hoàng Sơn như vậy làm cậu cảm thấy sợ.

"Bác sĩ này, cậu thấy tôi nên làm gì?"

"Nếu chỉ có Soobin gây rối cho anh, có lẽ tôi có thể giúp được, nhưng cái này là tự trong lòng anh chiếm một số lớn, tôi không biết nên nhúng tay vào chuyện tình cảm như thế nào." Quả nhiên Duy Thuận rất bối rối.

"Được rồi, làm phiền rồi, nói ra tôi cũng dễ chịu hơn."

Khoa đứng dậy toan rời đi, người ta đã nói không quản được mình cũng không nên dây dưa nữa.

"Nói cho anh một đề nghị nhỏ, đưa lời anh nói với tôi hôm nay nói hết lại với anh ấy sẽ tốt hơn, anh ấy đối xử với anh tốt như vậy nhất định sẽ đồng ý thay đổi vì anh; còn thuốc anh phải kiên trì cho anh ấy uống, tâm tình anh ấy ổn định lại, Soobin tự nhiên sẽ xuất hiện ít đi."

"Cảm ơn cậu, bác sĩ Phạm."

Nhìn cậu đi xa dần, Duy Thuận cảm thấy sau này cậu sẽ còn tới tìm mình.

Nhưng vẫn hy vọng tình hình có thể chuyển biến tốt hơn.

Lắc đầu, Duy Thuận lại đeo kính lên.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co