Truyen3h.Co

DongHae & KiBum

DongHae & KiBum

DanielRuan

Author: donghayyy

Title; If You Were Gay

source: Here

Genre; General

Pairing; KiHae

Rating; PG

Summary: Kibum đã yêu Donghae mấy năm rồi, nhưng cậu không biết phải bày tỏ tình cảm của m như thế nào nữa. Cuối cùng sau khi giúp Heechul bảo Donghae vặn nhỏ cái thứ nhạc lặp đi lặp lại và làm ồn cả khu nhà gần 45 phút vừa qua, cậu đã phát hiện ra rằng điều cậu không bao giờ ngờ tới lại xảy ra. Và đó là gì mời đọc ở phía dưới nhé :-"

tài liệu được sử dụng trong fic: if you were gay

If You Were Gay

Kibum và Donghae luôn ở cạnh nhau. Lần đầu tiên khi Kibum đặt chân đến nơi này, chính Donghae là người đã chào đón cậu bằng nụ cười và cái ôm thật ấm áp. Kể từ lúc đó, tình bạn của họ luôn rất bền vững, và cậu luôn được Donghae ủng hộ mọi chuyện. Kể cả chuyện cậu muốn theo đuổi sự nghiệp diễn xuất cảu mình và nhận được rất nhiều chỉ trích từ phía những người khác, Donghae vẫn bảo cậu cần phải cố gắng hơn nữa và luôn đứng sau cổ vũ mọi quyết định của cậu dù cho có chuyện gì đi nữa.

Cậu không chắc chắn từ khi nào, nhưng tình bạn của cậu dành cho Donghae dần dần tiến những bước cao hơn qua năm tháng, nhưng chỉ khi cậu không thể nói chuyện được với ai đó, hay để Donghae 1 mình mà không có nguy hiểm gì rình rập đe dọa đến tình bạn tuyệt vời giữa 2 người cậu mới nhận ra điều ấy. Chuyện cậu yêu người ta và luôn ôm ấp tình cảm đó là 1 điều hiển nhiên và điều cuối cùng là cậu muốn lấy hết can đảm để nói ra điều đó bằng 1 hơi dài" Hey, Em biết chúng ta đã là bạn của nhau khá alau rồi. Nhwnng em chỉ nghĩ rằng em nên nói với hyung là em yêu hyung. Chỉ là suy nghĩ của em rằng hyung nên biết điều ấy. Đúng chứ? Được rồi. Hôm nay thời tiết thật đẹp phải không?"

Kibum cảm thấy nói chuyện kiểu ấy thật khó. Bởi vậy cậu đã luôn lo lắng và bực tức suốt năm rưỡi qua, và để mỗi ngày, mỗi lúc nụ cười của Donghae, mỗi khi Donghae cười, hoặc bất cứ khi nào cậu ta làm điều gì đó hết sức kute(và cậu ta luôn làm điều ấy mỗi ngày theo như cậu nhận thấy) cậu càng lúc càng yêu cậu ta hơn. Điều đó càng làm ngực cậu đau nhói mỗi lần cậu cảm thấy vô cùng thích hyung của mình, 1 người như vậy quá cute để làm hyung của cậu, nhưng cậu không thể làm gì hơn được.

Có rất nhiều lựa chọn. 1 trong số đó chính là nói với bạn thân của cậu, và nghe được điều cậu hi vọng nhưng cậu vẫn còn chút nghi ngờ về khả năng thành công của nó và cậu không muốn làm tổn thương ai hết. 1 lựa chọn khác là cố gắng rời xa Donghae để quên đi tình cảm cậu dành cho người đó nhờ khoảng cách giữa 2 người nhưng cậu không thể làm được điều ấy.

Cậu nằm dài trên giường, nhìn chằm chằm vào cuốn tạp chí trên tay dù cậu chẳng mảy may đọc đến nó vì đầu óc cậu còn đang ở phương trời nào.Đúng lúc ấy cậu nghe tiếng gõ cửa của ai đó, và cậu hạ thấp cuốn tạp chí xuống, ghé đầu nhìn cái cửa đang mở và thấy Heechul hyung của cậu đang đứng với vẻ mặt cực kỳ tức giận, tay thì chống ngang hông. Hyung ấy nhìn cậu đầy giận dữ và Kibum khẽ nhíu mày như để hỏi tại sao hyung lại nhìn em như vậy.

"Cậu". Cậu ta chỉ tay vào cậu trước khi chỉ tiếp về phía cuối hành lang, theo hướng phòng của hyung ấy và đó cũng là phòng của Donghae. "Tôi cần cậu ngay lập tức bảo Donghae tắt thứ nhạc kinh dị mà cậu ta đang nghe ngay. Làm sao tôi có thể tập nhảy bài Nobody khi mà cậu ta cứ cho phát đi phát lại bài hát kinh khủng đó trong suốt 45 phút vừa qua cơ chứ? Cậu biết đấy tôi cũng là 1 người kiên nhẫn mà, Kibum, nhưng..."

"Hyung? Kiên nhẫn?" Cậu đã phải cố nhịn cười khi nhìn thấy ánh mắt đầy đe dọa của Heechul ném về phía cậu với hình mũi tên, tay vẫn giữ nguyên trên hông. Cậu bắt đầu nhìn người hyung vẫn giữ nguyên thái độ đó của mình 1 lát trước khi rời khỏi cái giường, vứt quyển tạp chí lên bàn và nói"Được rồi.Được rồi.Em sẽ đi là được chứ gì"

"Cảm ơn em"Heechul đã bớt bực dọc và quay ra mỉm cười hài lòng, bước vào phòng để nhường lối ra cho Kibum."Trong lúc ấy, hyung sẽ dùng tạm phòng em".

Kibum định nói điều gì đó nhưng không kịp vì cánh cửa phòng cậu đã đóng sập lại ngay trước mắt cậu. Ngay sau đó cậu đã nghe thấy âm thanh của bài hát của Wonder Girls từ phòng cậu bay ra, cậu đành thở dài và bước đi về phía cuối hành lang. Hôm nay mọi người đều có lịch nên các phòng gần như là trống trơn. Mặc dù vậy, vẫn có Kyuhyun vẫn đang ngồi ho húng hắng, trông cậu ta thật tẻ nhạt như cái trò chơi cậu ta đang cầm trên tay, trong khi Kangin đang ngồi chăm chú coi tivi ngay bên cạnh cậu ta. Khi cậu đến gần cuối hành lang, cậu nghe thấy âm thanh kết thúc của 1 bài hát với nhạc khá vui nhộn bay ra từ sau cánh cửa phòng đó. Cậu dừng lại, khẽ nhíu mày khi nghe được Donghae đang hát rõ to theo bài đó.

Sau vài giây, cậu gõ cửa phòng và mở cửa rồi nhận thấy Donghae đang nhảy nhót tưng bừng trước cái dàn âm thanh của cậu ta, chặn Kibum lại như 1 kẻ say rượu đang nhảy điệu boogi để kết thúc nốt cái bài hát nghe cứ như đang ở phòng thu âm vậy. Kibum lại nhíu mày, không thể nhịn cười được khi thấy nụ cười dài đến tai của Donghae vẫy vẫy tay trong không khí khi chẳng nghe được cậu ta đang hát gì cả.

Bản nhạc kết thúc, và Donghae quay lại nhìn Kibum, cười tươi lần nữa khi cậu cho dừng lại bản nhạc vừa mới bắt đầu chạy lại. Họ nhìn nhau vài giây, Donghae lại nở nụ cười như 1 đứa trẻ trong căn nhà bằng kẹo và Kibum mỉm cười theo, mặc dù nỗi đau nơi ngực của cậu lại nhói lên.

"Donghae hyung"

"Mm?"

"Hyung đang nghe gì vậy?" Kibum theo dõi ánh mắt khá hào hứng của Donghae.

"Chỉ là bài hát hay nhất trước giờ thôi" .Donghae giải thích và Kibum nhìn thấy nụ cười tươi của cậu ta, cậu lại nhíu mày.

"Em không phủ nhận nó là bài hát khá hay với hyung khi mà hyung đã nghe đi nghe lại nó gần tiếng đồng hồ rồi"

"Oh hyung chỉ như gã ngốc trong bữa tiệc thôi". Donghae bĩu môi, vẫy tay về phía cửa như 1 ý bảo chắc cậu đã nói chuyện với Heechul về việc này trước khi quay trở về chỗ dàn âm thanh. Sau đó, cậu ta đặt tay lên vai Kibum, tay còn lại nhanh chóng túm lấy cổ tay cậu và kéo lại chỗ chiếc ghế cạnh bàn để vi tính, đẩy cậu ngồi xuống đó" Đây, đây. Em fai nghe nó mới được"

Kibum khẽ chớp mắt trước cảnh tượng trên, cậu không ngờ được việc mình bị đẩy đến chiếc ghế này, nhưng cậu cũng không bao giờ phản đối ý kiến của Donghae bao giờ vì vậy cậu quay lại chỗ để dàn âm thanh.

"Đó là 1 bài hát ở Mĩ. Avenue... hay cái gì đó. Hyung chỉ nghe duy nhất 1 bài này nhưng nó khá kì quái".

Cậu ta ấn nút Play và Kibum nghe âm thanh gần như là nói bằng mũi vậy. Kể về 1 người đọc cuốn sách yêu thích của mình và không hài lòng khi có sự xuất hiện của người khác. Nhưng sau đó người đó lại để ý đến 1 anh chàng bị gay mà cậu gặp ở sân ga điện nngaafm, và Kibum lại khẽ nhíu mày, nhìn Donghae đang ngồi ở trên giường và tươi cười với cậu, gần như là với 1 vẻ mặt đầy háo hức. Sau đó bài hát lại lặp lại và Donghae ồn ào hát theo khi đang ngồi trên giường.

"♫ If you were gay, that'd be okay.

I mean cause, hey, I'd like you anyway.

Because you see, if it were me,

I would feel free to say, that I was gay. ♫"

Kibum nhìn Donghae 1 cách hiếu kì khi mà người đó vẫn tươi cười với cậu từ trên giường, tự hỏi liệu có phải cậu ta cố tình bật phần còn lại là "But I'm not gay" ko. Cậu không muốn chấp nhận ý nghĩ đó mặc dù tự nói với mình rằng cần phải tỉnh táo. Đó là bản đối thoại ngắn trong bài hát và Donghae đứng lên khi bài hát bắt đầu lại.

"♫ If you were queer, I'd still be here,

Year after year, because you're dear to me. ♫"

Donghae mỉm cười thật đáng yêu, nhảy nhót quanh ghế Kibum ngồi, dừng lại 1 chút ngay trước mặt cậu để ngả người vào cậu và búng mũi cậu với ngón tay mảnh dẻ của mình. Kibum chớp mắt và bắt đầu theo dõi Donghae 1 cách tò mò, trong khi cậu ta vẫn tiếp tục hát.

"♫ And I know that you would accept me too,

If I told you today, "Hey! Guess what, I'm gay!" ♫"

Lần nữa, Donghae lại hát phần "But I'm not gay" và Kibum khẽ nhíu mày, lắc đầu và cảm thấy buồn cười khi Donghae cứ đi vòng tròn quanh mình. Mặc dù vậy cậu nuốt ực nước miếng khi Donghae nhảy qua và thượng lên đùi cậu, tay vòng qua ôm cổ cậu. Kibum khá shock, chớp mắt, cố gắng chống lại ham muốn được vòng tay qua eo cậu ta.

"♫ I'm happy just being with you,

So what should it matter to me what you do in bed with guys? ♫"

Donghae cười lớn và rời khỏi đùi Kibum, tiếp tục nhảy vòng tròn trong khi hát.Kibum nhận thấy cậu nghe thấy lời bài hát mà cậu chưa từng được nghe trước đó. Bây giờ cậu băn khoăn liệu có phải đó là 1 tín hiệu rằng Donghae đã hiểu cảm xúc của cậu và cũng muốn cậu nói với cậu ta. Cậu lại tiếp tục đấu tranh tư tưởng

"♫ If you were gay, I'd shout HURRAY

And here I'd stay, but I wouldn't get in your way.

You can count on me to always be

Beside you every day, to tell you it's okay,

You were just born that way,

And as they say, it's in your DNA, ♫"

Sau đó ,Donghae dừng màn biểu diễn nhảy nhót của mình(và có vài thứ mà Kibum nhận thấy rằng điều đó là khá ổn cho cậu lúc này). Donghae đứng trước mặt Kibum, đặt tay vào dongsaeng của mình và hát lớn

"♫ You're gayyyyyyyy ♫"

Sau đó Donghae bước nhanh, nghiêng người sang fia bên fai mặt Kibum và nở 1 nụ cười ngọt ngào

"If you were gay~ ♫"

và đặt 1 nụ hôn lên mũi cậu. Kibum chớp mắt đầy ngạc nhiên, ngạc nhiên vì mặt cậu cảm thấy nóng dần lên. Những năm qua, Donghae không bao giờ hôn 1 người khác kiểu như vậy. Thường là ở má, và chắc chắn cũng không thường xuyên làm điều đó như Heechul hyung. Tuy nhiên Kibum biết anh đủ lâu để hiểu những kiểu nụ hôn khác thường như hôn lên trán hay má là không phải thường xuyên. 1 vài thứ về ngày hôm nay tuy vậy... Thật sự nó rất khác lạ vì 1 lí do nào đó và Kibum lo lắng liệu trông cậu có ngu ngốc giống như 1 cô nữ sinh đang ngượng ngùng hay không nữa, bẽn lẽn 1 cách ngu ngốc.

Donghae chỉ mỉm cười và đứng lên, tắt nhạc đi. Sau đó quay lại trước mặt Kibum và nói"Hyung đoán là, trong màn vừa rồi, có 2 chàng trai" Donghae bắt đầu tay ôm từ sau lưng cậu. Cậu đã phải mím môi lại, Kibum biết rằng điều đó là chuyện bình thường hàng ngày. Nó là 1 trong rất nhiều hành động đáng yêu của Donghae làm cho ngực của cậu càng nhói đau. "Họ đã từng là bạn nhiều năm, và chỉ 1 người nghĩ rằng người còn lại là gay.. Nhưng sự thật không fai như vậy và hỏi thử coi, thậm chí nó không thay đổi điều gì giữa họ nếu anh ta nói lên điều đó cả".

Kibum nhận thấy rằng Donghae bắt đầu nhìn lên cái đựng đĩa ở fia trên dàn âm thanh, và cứ chăm chú nhìn nó. Và sau 1 hồi xem xét khá kĩ, cậu nhận thấy 1 chút e thẹn dưới má người hyung của mình. Có lẽ cậu không chú tâm vào bài hát quá nhiều. Cậu cúi xuống, đặt khuỷu tay lên đầu gối, tay giữ chặt bàn tay hyung ấy

"Và nếu người đó nói rằng, thật ra người đó là gay,.. người còn lại sẽ nói sao?"

Donghae chớp mắt, ngẩng lên nhìn cậu và nhún vai. Mặc dù Kibum có thể nhìn thấy ánh mắt của cậu ta sáng lên như kiểu cậu ấy đã rất hi vọng vậy" Rất nhiều là đằng khác" Cậu ta trả lời.

ĐôI lúc Kibum nghĩ rằng họ không chỉ đang nói về những nhân vật trong câu chuyện trên nữa ồi. Bởi vậy trong 1 khoảnh khắc, Kibum quay chiếc ghế về phía Donghae đang đứng.Hyung của cậu nhìn cậu, khẽ nhíu mày, và không nhận ra rằng tay của cậu đang run lên khi cậu từ từ cầm tay Donghae. Sau đó cậu nhìn chằm chằm vào người đang đứng trước cậu, nhíu mày lại

"Và nếu em nói rằng em yêu hyung lâu lắm rồi thì sao?"

Cậu khá ngạc nhiên khi Donghae lại cười rất tươi và trở lại ngồi trên đùi cậu, vòng tay qua cổ cậu và ôm chặt lấy cậu. " Hyung sẽ nói thời gian mà em yêu đủ lâu rồi đó". Sau đó, hyung ấy cúi xuống và đặt 1 nụ hôn nhẹ nhàng lên bờ môi Kibum, miệng vẫn mỉm cười

"Và hyung cũng fai nói rằng hyung đã yêu em từ lâu lắm rồi!"

~~~~~the end~~~~~

Author : sweetcake_suju aka Kẹo đê tiện aka Siu nhơn mèo máy

Rating : M

Pairing : KiHae

Disclaimer : tôi ước là tôi được sở hữu hai thằng, nhưng đáng tiếc là hai thằng đã sở hữu nhau nên tôi không chen chân vào được.

Category : Pink, humor, romantic?

P/S: Fic nào Kẹo dành tặng cho vợ chuột, cho Gồ iu và cho chồng Xù hâm.

Chuột à, anh xin lỗi vì món quà sinh nhật muộn này, dù nó không hay và có nhiều lỗi, nhưng anh hy vọng em vẫn thích nó. Tin vào những gì em nghĩ là đáng tin và đáng để em yêu nhé em. Anh iu vợ của anh nhiều lắm :X

DongHae's love warming-up project

Cũng đã một thời gian dài Kim Ki Bum mới quay lại với nhóm. Kể từ khi anh có những hoạt động riêng, không cùng tham gia quảng bá album và cả Super Show, có một người cứ suốt ngày thần mặt chồng cằm ngồi cửa sổ, mắt lơ đãng nhìn về chân trời. Vậy nên, chuyện Ki Bum quay về quả là một tờ vé số độc đắc với người đó. Nhưng cậu ngốc đó vẫn băn khoăn một chuyện, liệu rằng Ki Bum có còn yêu cậu không? Đợt CF vừa rồi, Ki Bum làm việc với một dàn đồng nghiệp tòan mỹ nam mỹ nữ , có điều gì chắc chắn là người yêu của cậu không xiêu lòng đâu chứ? Trái tim chàng trai cá cứ băn khoăn chẳng yên. Không được, cậu phải làm gì đó để hâm nóng tình yêu của cậu và Bummie, nhất định trái tim Bummie phải chỉ được thuộc về cậu mà thôi. Nhưng làm sao nhỉ? Cậu chẳng có kinh nghiệm gì trong chuyện này cả, nếu không làm đúng, khéo Bummie của cậu sẽ khó chịu mất thôi.

Sau một hồi ngẩn ngơ (lại) bên cửa sổ, cậu nghiệm ra rằng "Một tay làm chẳng lên non, ba tay chụm lại nên hòn núi cao", "Muốn biết phải hỏi, muốn giỏi thì phải lết cái thân đi học ", cái gì mình không biết thì phải học hỏi những người đã từng trải. Sau khi chiêm nghiệm ra một cơ số tục ngữ trên, bạn Lee DongHae của chúng ta đã vào cuộc và bắt tay hành động. Hờ, cứ chờ xem, con Cá của chúng ta một khi suy nghĩ một cách sâu sắc và nghiêm túc thì sẽ như thế nào.

Đầu tiên là việc chọn người để học hỏi. Eun Hyuk và Ee Teuk là lựa chọn số một, hai người đó thân thiết với cậu nhất, chuyện tình cảm của họ lúc nào cũng rất suôn sẻ, chọn họ thì chắc chắn cậu sẽ nắm được trái tim Bummie của cậu thôi.

[Author: cái câu anh nghiệm ra là đúng, nhưng cái người anh chọn thì sai hòan tòan, cá ngốc ạ TT___TT]

- Eun Hyuk này!

- Hả? Sao?

- Cậu và Sung Min hyung vẫn ổn chứ?

- Uh, ổn. Chỉ có điều dạo này anh ấy thì suốt ngày chỉ ngồi trong phòng tập ghita cho Oppa Band, không thèm sang phòng tớ cùng xem phim nữa, cũng buồn.

- Vậy à?

- Nhưng sao? Cậu có chuyện gì à? Cô đơn hả? Muốn hẹn hò với tớ không?

- Này! Tớ không muốn bị Sung Min hyung giết đâu.

- Haha, tớ cũng không muốn Bummie nó xé xác tớ ra đâu, đùa thôi!

- Biết là cậu đùa, nhưng mà dù sao cũng không nên thế...mà...Eun Hyuk này?

- Có chuyện gì cậu nói đi, sao cứ gọi tớ mà chả nói gì?

- Cậu, giúp tớ được không, tớ đang khó nghĩ quá.

- Chuyện Ki Bum chứ gì

- Sao...sao cậu biết * lắp bắp *

[Mắt anh nhìn rõ hai chứ Bummie thế thì ai mà không biết hả Hae =.=]

- Ai ngồi cửa sổ lảm nhảm tên thằng bé suốt ngày, lại còn hỏi.

- Tớ...tớ muốn...muốn...muốn...

- Đừng có cà lăm nữa.

- Tớ...chỉ là muốn hâm nóng tình cảm với em ấy - Dong Hae nóng bừng mặt [Nếu gọi mặt Dong Hae là đỏ thì chưa đủ, bây giờ mặt cậu nhìn giống y chang một người bị nhốt trong nhà tắm hơi 24 tiếng.]

- À...Thế thì sao?

- Nhưng tớ không biết làm cách nào cả? Cậu có ý gì giúp tớ không?

- Cách á? Tất nhiên là có chứ, khà khà. Cậu thật là ngốc lắm Hae à, nếu Sung Min hyung là người ngốc nhất thế giới, thì vị trí của cậu là thứ hai đấy.

- Đừng có giễu tớ.

- Chứ gì nữa, điều đơn giản nhất để giữ chặt tim người mình yêu, chính là "khóa môi"

- Khóa...khóa môi? Là sao?

- Cậu thật sự là quá ngốc mà. Thôi được rồi, tối nay, xuống kí túc xá tớ, tớ sẽ cho cậu thấy.

============================

10h tối, tại phòng khách của kí túc xá của Eun Hyuk.

- Cậu cứ nấp ở đây đi, cấm thò mặt ra đấy.

- Thế này có ổn không?

- Chỉ cần cậu đừng cho Sung Min hyung thấy là được, anh ấy mà thấy, tớ cũng chết nữa chứ đừng nói là cậu.

- Được rồi, tớ sẽ cố gắng.

Không gian yên ắng bao trùm lên căn phòng khách nhỏ, Dong Hae nấp sau cánh cửa phòng Eun Hyuk nhìn ra. Vừa tò mò vừa thích thú xen lẫn chút lo lắng, Dong Hae không thể đứng yên một chỗ được. Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng thằng bạn thân nhí nhố của cậu có thể làm những hành động lãng mạng chỉ có trên phim ảnh, đại loại như cái việc "khóa môi" này vậy. Thật ra thì cậu cũng đâu có ngốc lắm, cậu cũng biết một ít "khóa môi" là gì, chỉ có điều cậu muốn tận mắt chứng kiến để cho rõ ràng mà thôi, sau này còn phải áp dụng với Bummie của cậu nữa. "Tai nghe mắt thấy" bài học thì mới nhớ lâu được.

* cạch cạch *

"Có lẽ là Sung Min hyung"

- Là hyung à?

- Hyuk Jae à?

- Em đây, sao hôm nay anh về muộn thế.

- Hôm nay Oppa Band showcase mà, xong rồi anh cũng phải đi uống với các hyung ấy vài chén để ăn mừng.

- Anh uống rượu à?

- Em biết tính anh mà, anh làm gì uống được rượu. Chỉ ngồi đó chung vui thôi, anh bắt Jung Mo uống hết phần anh, haha, cậu ấy tửu lượng cũng đáng gờm lắm đấy.

Lần này thì thật sự là quá đáng rồi, cáu chuyện mấy ngày hôm nay Min lỡ hẹn với cậu vì lịch quay Oppa Band, anh ấy lại suốt ngày gắn bó với Jung mo làm Eun Hyuk nóng bừng đầu. Thật ra chuyện giúp đỡ Hae cũng là thời cơ để Eun Hyuk có đủ dũng khí nổi giận với Min.

- Jung Mo, Jung Mo, Jung Mo,...tại sao anh cứ suốt ngày Jung Mo, ngay cả khi nói chuyện với em anh cũng Jung mo, anh thích cậu ấy à?

- Ơ, em bị sao thế? Trong band cậu ấy bằng tuổi anh, chơi thân với nhau cũng là điều bình thường thôi mà, tại sao lại nổi giận.

- Bằng tuổi, bằng tuổi thì cậu ấy có quyền ôm anh à, bằng tuổi thì anh cứ cười với cậu ấy và nhìn cậu ấy bằng ánh mắt đó à? Anh nói đi, là anh thích Jung mo, đúng không? Nếu thích thì anh cứ nói thẳng đi, em sẽ rút lui, em sẽ chẳng gây chuyện phiền phức cho anh nữa.

- Tại sao em lại thế này? Em ghen à? Anh đã nói anh và cậu ấy chỉ...ah...hmm

Một bóng người đổ lên thân hình Min, tay ai đó vòng qua eo Min, xiết thật chặt, và môi người đó đang chiếm hữu anh. Cậu hôn anh, đắm đuối và mãnh liệt.

- Hứa với em, hyung, hứa với em rằng anh sẽ không thân mật với người khác ngoại trừ em, hứa với em đừng dùng ánh mắt đó nhìn bất cứ ai ngòai em, hứa với em nụ cười của anh chỉ là của riêng em. Hứa với em, yêu em mãi mãi, được không hyung?

Khuôn mặt Sung Min thoáng một niềm vui, và ánh mắt anh được lấp đầy bởi hạnh phúc, anh mỉm cười, nhẹ nhàng ôm lấy Hyuk Jae.

- Anh hứa. Anh hứa tất cả những gì em muốn. Anh yêu em, Hyuk Jae của anh.

- Em cũng yêu anh, rất nhiều. Anh làm em phát điên mất rồi, Sung Min hyung của em.

Một nụ hôn nữa, cũng nồng nhiệt không kém lần trước. Không gian và thời gian như ngừng chuyển động, để hai con nguời đang yêu đắm chìm bên nhau.

Dong Hae thở dài, cái không khí này càng làm cậu khao khát người đó hơn. Cậu có thể cảm nhận được tình yêu Eun Hyuk và Sung Min dành cho nhau nhiều đến thế nào, Ki Bum và cậu, liệu có thể có được những giây phút như thế này.

Dong Hae lầm lũi bước ra khỏi căn hộ, miệng cứ lẩm nhẩm liên tục. Cái mục đích cậu đến đây là để tận mắt thấy một màn 'khóa môi' chứ không phải cái cảnh yêu đương nồng thắm như thế này. Hyuk Jae là chúa lạc đề, Lee DongHae là vua lạc đề, tác giả là ông hoàng của...lạc đề.

CHAP 2: LỜI KHUYÊN CỦA LEADER VÀ ĐÊM ĐẦU TIÊN

Sau khi học tập được kinh nghiệm quý giá của anh chàng "khỉ gió" lạc đề kia, Dong Hae bắt đầu đăng kí vào lớp học thêm, à không, khóa huấn luyện tình yêu của thầy Ee Teuk.

- Alo, Teukie hyung à!

- Dong Hae hả em? Anh mới làm xong Sukira, sắp về kí túc xá rồi, em muốn ăn gì à?

- Dạ không, chỉ là, em có chuyện này cần hỏi ý kiến anh.

- Là chuyện hâm nóng tình yêu với KiBummie hả?

- Sao, sao anh biết... - Dong Hae giật thột, tự hỏi phải chăng giọng cậu cũng hằn sâu chữ KiBummie như trong mắt?

- Em nghĩ em nói cho Eun Hyuk biết thì 11 thành viên còn lại của Super Junior sẽ không biết hả? Hyukkie nó kể tất cả cho anh nghe rồi.

- Trời ơi, Eun Hyuk nói cho anh biết hả? Đồ khỉ, cậu sẽ chết dưới tay tớ * nghiến răng *

- Dong Hae, nghe anh nói này, chuyện này em cần phải nghiêm túc. Ki Bum không phải đứa dễ đánh đổ, nó cũng khá là đa nghi nữa, nhưng lại là kiểu người đã yêu một người thì yêu đến chết, thế nên, một khi em đã nắm chặt được trái tim nó, nó sẽ mãi mãi ở bên em.

- Vâng, em hiểu. Nhưng em lại không biết làm sao cả? Lỡ như vì chuyện này mà Bummie giận em thì sao? - Giọng Dong Hae đầy lo lắng.

- Em phải nhất nhất làm theo lời khuyên của anh. Để giữ được trái tim người mình yêu, theo như kinh nghiệm của anh, thì có một cách luôn phát huy tác dụng (Au: tác hại thì có!). Đó chính là..."Đêm đầu tiên."

- Đêm...đêm...cái gì ạ?

- Anh đảm bảo cách đó sẽ thành công 100%

*Nuốt nước bọt*

- Em...em kh..khô..không biết làm thế nào cả?

*Lắp bắp*

* Đỏ mặt*

- Anh...anh có thể dạy em không?

- Uhm... Hôm nay Kang In sẽ về kí túc của chúng ta, em cứ đợi bọn anh về. Sau đó, anh sẽ kéo Kang In vào phòng và hé cửa cho em, em nhìn qua khe cửa đó nhé. Nhưng đừng xem lâu, em chỉ cần xem 15 phút đầu thôi, còn lại khi em làm với Ki Bum, tình yêu sẽ đưa hai đứa em đi tiếp, như thế tự nhiên hơn. Vả lại, cái này cũng không tốt cho em nếu xem quá nhiều. (Au: Ờ, anh biết là không tốt, nhưng anh đang xúi người ta làm cái việc đó, hay quá ha!)

1h sáng, kí túc xá của Dong Hae.

Cậu gà gật trên chiếc ghế salon đợi hai ông anh, khổ thân, sự việc học hành quả thật là rất gian khổ, bao nhiêu khó khăn và chông gai chứ chả chơi. Mắt nhắm mắt mở, cậu khẽ nhìn chiếc đồng hồ, đã hơn 1h khuya, không biết Bummie của cậu đang làm gì? Có nhớ cậu như cậu nhớ em hay không? Thẫn thờ nhìn những ngôi sao bên cửa sổ, cậu bất giác gọi tên em. Từ khi yêu nhau đến bây giờ, chưa bao giờ hai đứa lại xa nhau lâu đến vậy, ngay cả đến cơ hội gặp mặt cũng khó. Hàng đêm những ý nghĩ về em lại tràn về, cậu lúc nào cũng trằn trọc một lúc rồi mới chìm vào giấc ngủ. Cậu ghét những bài tình ca, cậu tránh xem những bộ phim lãng mạn về tình yêu cũng từ đó. Cậu sợ chúng sẽ làm cậu quá khao khát em mà không làm chủ được bản thân mình và lao đến em mà không suy nghĩ. Nhưng, thời điểm em lại về bên cậu đã rất gần rồi, cậu chỉ cần cố thêm một chút, chỉ cần học thêm một kinh nghiệm nữa là cậu sẵn sàng đến bên Bummie rồi.

- Dong Hae, ngủ gục à?

- Kang In hyung? Không, em chỉ ngồi xem mấy cái tạp chí vớ vẩn đợi Teukie hyung về ấy mà.

- Đợi Teukie hyung? Để làm gì?

- Để học...à không, để...để.. ăn ấy mà

- Ăn? Ăn cái gì?

- Ah...ăn...ăn...em không biết. Hyung ấy bảo sẽ mua đồ ăn khuya về cho em, nên em đợi. Thôi hyung đừng hỏi nữa, em đi ngủ đây.

Nói rồi Dong Hae chui tọt ngay vào phòng ngủ, xớ rớ ở phòng khách, lỡ buột miệng nói cái gì sai thì mọi chuyện đổ bể hết.

- Ơ thế không đợi thức ăn à?

- Em không đói nữa!

- Cái thằng bé này!

- Kệ em ấy đi, chắc Hae nó buồn ngủ rồi - Tiếng Ee Teuk vang lên sau lưng Kang In.

- Hôm nay em ấy cứ lạ lạ sao ấy. Có phải nó nhớ Ki Bum quá không nhỉ?

- Thôi, đừng lo cho chuyện người khác nữa, lo cho chuyện chúng ta đây này. - Ee Teuk bất chợt ôm chặt lấy Kang In từ đằng sau và áp đầu lên đôi vai rộng của Kang.

- Anh lại thế nữa rồi.

- Đi mà, chỉ hôm nay thôi.

Ee Teuk cầm lấy tay Kang và nhẹ nhàng kéo tay Kang vào phòng mình, không quên một cái nhìn "lừa tình" và một nụ hôn cháy bỏng đặt lên môi Kang. Như vô thức, Kang để mặc cho người yêu kéo mình đi mà không một chút phản ứng. Thấy Dong Hae đứng lấp ló trong một góc nhìn ra, Teuk nháy mắt cho cậu em một cái làm tín hiệu. Và lớp học tình yêu của chúng ta bắt đầu!

Dong Hae chui ra khỏi phòng và len lén tiến đến góc tường sát bên mép cửa phòng Ee Teuk. Sau khi loay hoay tìm tư thế để nhét thân-hình-của-một-chàng-trai-23-tuổi vào cái chỗ chỉ-đủ-cho-một-em-bé-5-tuổi, Dong Hae của chúng ta bắt đầu căng mắt, giỏng tai theo dõi bài học.

"Khi hai đứa đã vào phòng, trước tiên em phải dùng ánh mắt để biểu lộ tình cảm nồng cháy trong em để nhen nhóm cảm xúc của cậu ấy. Sau đó, bắt đầu hướng cậu ấy vào trò chơi. Em chỉ nên nhẹ nhàng thôi, từ từ từng chút một. Với em thì em nên để cậu ấy chủ động trước, sau đó em hãy tấn công nhẹ nhàng từ trên, cởi áo cậu ấy ra cũng là cả một vấn đề đấy, dùng tay luồn vào bụng, dùng miệng kéo áo lên và để cậu ấy kết thúc phần còn lại, sau đó..."

Những lời giảng giải được ông anh truyền đạt lúc chiều, bây giờ đang chạy chầm chậm trong đầu Hae, cũng với hình ảnh sinh động được hai người được coi là anh cả của nhóm thực hiện. Cậu nuốt nước bọt, từng dây thần kinh như căng lên, mắt cậu không chớp lấy một lần, vì cậu không muốn bỏ sót một giây hành động nào.

Ee Teuk ôm lấy cổ Kang In.

.

.

.

Ee Teuk đặt những chiếc hôn lên khắp mặt và người Kang In.

.

.

.

Ee Teuk khẽ rên nhẹ khi Kang In đáp trả bằng cách cắn nhẹ vào vành tai anh.

.

.

.

Kang In bắt đầu tiến dần xuống dưới.

.

.

.

Và...

"Này, anh đang xem cái gì thế hả?" - Một giọng nói rắn rỏi vang lên cạnh Hae, chen ngang cái cảnh đang hấp dẫn.

"Bài học cho "đêm đầu tiên" "

"Là sao?"

"Là...Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!" Suýt chút nữa tiếng thét của cậu đã vuột ra khỏi cổ họng và truyền ra miệng với âm lượng cao chót vót sau khi cậu quay lại nhìn cái người dám cả gan phá đám. May thay người đó đã nhanh trí bịt miệng cậu và kéo xềnh xệch cậu ra ngòai ban công. Mặt Dong Hae lúc nãy còn đỏ bừng vì bài học có rating cao, giờ đây lại chuyển sang trắng bệch, cậu nhìn xuống, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất là tìm xem mặt đất có cái lỗ nẻ nào để cậu chui xuống nấp cho khỏi xấu hổ hay không.

- Em thật không hiểu nổi anh nữa.

- Anh...anh...

- Nói cho em biết, tại sao anh lại làm vậy? Như vậy là xâm phạm đời tư của người khác đấy anh biết không. Vả lại, cảnh đó...cảnh đó...anh không nên xem. Em thật sự thất vọng quá hyung à.

- KiBum, anh chỉ là..., anh...anh xin lỗi. Anh chỉ muốn học hỏi những kinh nghiệm hâm nóng tình yêu thôi. Anh...anh xin lỗi, chỉ là anh quá nhớ em. Anh sợ...anh sợ lắm. Anh sợ em không còn yêu anh nữa, anh sợ em sẽ yêu một người khác, một người không ngốc nghếch như anh, một người tài giỏi và thông minh. Anh sợ lắm, chúng ta đã ở xa nhau một thời gian rồi, người ta bảo "xa mặt cách lòng ", anh không muốn mất em, KiBum! Anh nhớ em, anh yêu em! Anh làm thế chỉ vì muốn chúng ta sẽ gần gũi hơn. Chuyện Eun Hyuk bày anh "khóa môi", chuyện Teukie hyung muốn anh xem "đêm" , đều là tại anh sai cả. Đáng lẽ anh không nên làm thế. Anh xin lỗi...anh xin lỗi...anh xin lỗi...- trái tim cậu như bị bóp nghẹt, cậu bắt đầu không làm chủ được bản thân, và rồi...cậu vỡ òa trong những lời xin lỗi.

Đứng lặng người, KiBum nhìn những giọt nước mắt của người anh yêu lăn dài. Hôm nay về sớm, cậu vội vàng đến ngay kí túc để được gặp anh, cứ ngỡ điều bất ngờ này sẽ làm anh vui, vậy mà giờ đây cậu lại phải nhìn anh khóc. Cậu cũng không ngờ rằng thời gian và khỏang cách giữa hai đứa lại tác động đến anh mạnh như vậy. Tính cách lạnh lùng và vô tâm cậu đã làm tổn thương anh. Tình cảm anh dành cho cậu lúc nào cũng tràn đầy, không mất đi dù chỉ một chút, vậy còn cậu, cậu làm được gì cho anh? Có chăng chỉ là làm anh khóc và buồn, như thế này, ngay trước mặt cậu. Một nỗi đau vụt nhói lên trong cậu.. Bất giác, cậu muốn bảo vệ anh, muốn làm tất cả vì anh. Cậu lần tìm trong túi chiếc khăn tay anh tặng cậu, lau đi những giọt nước mắt, khẽ nâng nhẹ cằm anh, cậu nhìn thẳng vào đôi mắt đầy nước mặc cho anh vẫn không tiếp tục nói những lời xin lỗi.

"Anh xin lỗi, anh xin lỗi...anh sai rồi. Em đừng giận anh, đừng thất vọng về anh. Anh xin...ah..hmm....."

Đôi môi KiBum giữ chặt lấy môi cậu, không để nó thốt lên hết lời xin lỗi. Chặt...thật chặt...Ngọt...thật ngọt...Đắm say...thật đắm say. Là khóa môi! Mắt DongHae mở to, những giọt nước mắt vẫn rơi, đầu óc cậu hòan tòan trống rỗng vì bất ngờ. Giống như là một giấc mơ, giấc mơ mà cậu vẫn thường hay thấy khi chìm vào giấc ngủ, một nụ hôn ở ban công trong đêm trăng với em. Cậu ngất ngây đắm chìm trong cái cảm giác tuyệt vời này, cảm giác của hạnh phúc, cảm giác của tình yêu. Áp đầu cậu vào lòng, em luồn đôi bàn tay vào mái tóc cậu, và giọng nói trầm ấm của em...

"Anh đừng xin lỗi, người xin lỗi phải là em. Em chỉ là một thằng lạnh lùng và ích kỉ, chính em đã tổn thương người mà em yêu nhất. Em xin lỗi, DongHae hyung. Tha lỗi cho em nhé?"

Cậu ngẩng lên nhìn em, mỉm cười và đặt một nụ hôn nhẹ lên môi em.

"Nụ hôn này là câu trả lời của anh được không?"

"Anh ngốc của em, đừng bao giờ nghĩ đến chuyện hâm nóng tình yêu của chúng ta cả. Bởi vì, tình yêu Kim KiBum dành cho Lee DongHae không bao giờ nguội lạnh hoặc vơi bớt đi. Trong trái tim KimKiBum chỉ có duy nhất một hyung cá ngố, nhạy cảm, và đáng yêu. Anh ấy là thiên thần của Kim KiBum, KiBum cần anh ấy nắm tay KiBum và cùng nhau đi hết suốt cuộc đời này."

Đêm Seoul se lạnh, có hai con người tay trong tay nhau, trái tim họ đập cùng một nhịp, nụ cười họ đầy hạnh phúc, và đôi mắt họ tràn ngập một thứ tình cảm ngọt ngào và sâu sắc mà có lẽ đến cuối đời họ cũng không thể quên được.

Ánh trăng trải dài.

Bình yên bên nhau...

"Dong Hae hyung, bài học "khóa môi" của EunHyuk hyung bày cho hyung thì em đã làm rồi, giờ chúng ta chuyển sang thực hành bài học của Ee Teuk hyung nha?"

The End.

P/S: Mình thế là do mình quá đau mắt nên mình ko hề đọc lại cái fic để check lỗi chính tả cũng như diễn đạt, reader nào đọc thì chỉ ra hộ mình để mình sửa với :((, cảm ơn nhiều nhều ha :((

Mình đúng là viết fic ngày càng tệ mà :((

Chuột ơi, anh xl, fic này nó ko được hay, thông cảm cho anh nha em :((, tiếng việt của anh đang bị lụt mà :((

Author: Wind

Disclaimer: They belong with ELF and they belong together :X

Pairing: KiHae is main. Bonus, HanChul

Category/Genre: Romantic

Rating: K

Summary: "Hannie sẽ không quay về ..."

A gift, to Kita, Ki, Joychan, especially, Cá and all fans of KiHae couple, for missing days, from Wind, with love

A late gift for March, 13th

To be home

"DongHae oppa, KiBum giờ đang ở đâu vậy? Bao giờ oppa mới về ....?"

DongHae cứ ngồi tần ngần trước desktop. Cậu đã type cậu trả lời. Rồi lại xóa đi. Type. Xóa đi. Cứ thế không biết bao nhiêu lần nữa .

Thở dài, Dong Hae đành tắt máy tính đi.

Cậu không trả lời câu hỏi

.... Hay không thể trả lời

Bài phỏng vấn đó cứ ảm ảnh mãi lấy cậu

"Từ giờ tôi chỉ nghĩ tới việc tham gia đóng phim truyền hình và kịch. Tôi sẽ phải nói chuyện với công ty nhiều hơn để quyết định tôi sẽ tham gia Vol.4 hay tham gia những hoạt động một mình hay chỉ tập trung vào diễn xuất trong thời gian tới".

Cậu không muốn rời khỏi Super Junior. Nhưng không đứng cùng Super Junior thì cũng nghĩa lý gì chứ.

2 năm 3 tháng không tham gia hoạt động của nhóm. Cũng là 2 năm 3 tháng 2 người không bên nhau

2 năm 3 tháng, chỉ là những lần lướt qua nhau

2 năm 3 tháng, chỉ là những cái tin nhắn hờ hững

2 năm 3 tháng, chỉ là 1 câu "Saranghamnida" qua truyền hình

2 năm 3 tháng, chỉ là một lần đứng cạnh nhau

2 năm 3 tháng, chỉ là khoảng trống không đáp lại

Giận à .....

Giận gì chứ ....

Khi cậu quyết định không tham gia trình diễn It's U

Anh đâu thấy giận

Khi cậu thông báo không đi tour SSII

Anh đâu thấy giận

Anh chỉ thấy đau

Mà quyền gì chứ mà giận ....

Quyền gì chứ ....

21.8, tới thăm cậu ở phòng tập. Nhìn cậu hăng say như vậy.... Nghĩ tới sắp được đứng trong biển xanh ngọc bích cùng cậu, bất giác, anh mỉm cười ....

Và thì ...giờ đây là ....

SSII đã đi được 2/3 chặng đường ....

Nhưng có những khoảng trống chưa bao giờ lấp đầy

Có đôi lúc, anh vô thức tìm cậu trên sân khấu. Để rồi ngơ ngác nhận ra, cậu đâu có ở đó ....

Có đôi lúc nghe thấy fan hét "Kim Ki Bum", thấy Hee Chul hyung đóng giả cậu, anh cười. Nhưng lòng lại đau thắt lại.

Anh nhớ những cái ôm từ phía sau của cậu

Nhớ những khoảng khắc cùng cậu đùa nghịch

Nhớ nụ cười hiền, ánh mắt ấm áp của cậu

Anh nhớ....

...rất nhớ.....

....cậu ...

"Em vẫn chưa đi ngủ à?"

Dong Hae giật mình quay lại, Lee Teuk đang đứng sau đằng sau, khuôn mặt không thể che giấu sự mệt mỏi

"Em đợi hyung mà"

"Dong Hae ngoan"- Lee Teuk xoa đầu Dong Hae - "Được rồi. Giờ em đi ngủ đi. Hyung tắm đã"

"Dạ"- Dong Hae trèo lên giường và chui vào chăn- "Hyung ngủ ngon"

"À, Dong Hae này"- Lee Teuk mở tủ quần áo

"Dạ?!"

"Tuần sau chúng ta bắt đầu luyện tập cho vol 4 đấy"

"Vol 4 ạ?!"

"Uh"- Lee Teuk vẫn mải mê- "Bộ pajama hình thiên thần của anh đâu nhỉ?"

"Uhm"- Dong Hae hoàn toàn không để ý tới câu hỏi của Lee Teuk- "Vậy ..."- Anh ngập ngừng - "Còn Ki Bum thì ...."

Lee Teuk dừng hẳn việc tìm kiếm, xoay người lại, đối diện với Dong Hae. Anh đang ngồi bó gối, thất thần nhìn khoảng không trước mắt

"Ki Bum sẽ tham gia cùng chúng ta ...."

"... nhưng..." - Lee Teuk cố tránh né ánh mắt hy vọng của Dong Hae- "Phần của em ấy sẽ không quan trọng hoặc có thể dễ dàng thay thế. Để phòng trường hợp đợt quảng bá ca khúc, Bummie không tham gia ..." - Lee Teuk thở dài

"Uhm... Em hiểu rồi"- Dong Hae vùi hẳn mặt xuống gối.

Anh thấy sống mũi mình cay cay .

Day after day, time has no wait

N' I just can't get you out of my mind

Nobody knows, I hide it inside

I keep on searching, but I can't find

Cái phòng tập hơn 40m2 bỗng trở nên nhỏ bé bởi hơn chục con người. Ai nấy đều vui vẻ bởi sự xuất hiện của KangIn và KiBum. Dù đôi lúc, DOng Hae thấy cái nén thở dài của Hee Chul hyung ... Mọi người xúm xít quanh 2 con người lâu rồi mới lại đứng cùng Super Junior ... Duy chỉ có anh là không ... Anh cười đùa cùng EunHyuk và cố giả vờ không quan tâm tới cậu

Giá như .... Anh quay lại ... Và thấy đôi mắt đang nhìn mình chăm chú ... Nét buồn phảng phất trong đôi mắt đó ....

Night after night, I hear myself say

Why can't this feeling just fade away

***

Dong Hae nằm phịch xuống giường, mệt mỏi.

Hình ảnh 1 ngày ở đất nước xa lạ trôi ngược trong kí ức

Là 2 cái áo của một cô bé chìa ra cho anh trong phòng chờ. "Cái này là của KiHaer Việt Nam tặng anh. Anh nhớ mang về cho cả Ki Bum oppa ná"

Là 1 tấm banner anh thấy khi dừng lại chào fan ở sân bây, như đáp lại sự nhiệt tình của họ.

"Hee Chul hyung này ..." - Dong Hae ngồi dậy, ôm chặt cái gối, ngó đăm đăm cái con người đã bất ngờ xuất hiện ở Nội Bài làm cả biển sapphire thảng thốt im lắng, rồi vài giây sau đó, nổ tung lên, vỡ òa trong niềm vui sướng.

"Gì?!"- Hee Chul vẫn không rời mắt khỏi bức thư pháp "HanChul" fan tặng, có vẻ thích thứ lắm ...

"Han Geng hyung ấy ... " - Dong Hae không dám nhìn Hee Chul nữa, anh ấp úng - " .... 2 người xa nhau lâu như vậy ... uhm ... có bao giờ niềm tin của hyung lung lay không ....uhm...bao giờ hyung nghĩ ...uhm ... hyung ấy ... không về nữa không..."

HeeChul thôi nghịch ngợm. Anh im lặng, nhìn Dong Hae. Rồi bỗng bỏ tờ thư pháp ra. Lao lên giường và ...đè Dong Hae

"Aishii ... Cái thằng này ... muốn làm hyung tự kỷ hả?"

"Dạ...em không..."- Dong Hae lắc đầu ...

"Hannie sẽ không về"- Hee Chul nói dứt khoát

Dong Hae kinh ngạc, anh ngẩng đầu lên. Và bắt gặp nụ cười của Hee Chul

"Vì cậu ấy chẳng đi đâu cả ..."- Hee Chul vẫn mỉm cười- "Gia đình không nhất thiết phải hữu hình. Gia đinh là ở đó"- Hee Chul chỉ tay vào tim Dong Hae - " Hạnh phúc của Hannie là bên anh. Số phận của cậu ấy là anh. Và cậu ấy, luôn giữ anh ở đây"- Lần này, Hee Chul đặt tay lên ngực mình

Đã lâu rồi, Dong Hae mới thấy vẻ mặt đầy nghiêm túc của Hee Chul. Và những lời sâu sắc từ hyung ấy ...

"Và Ki Bum cũng thế"- Hee Chul đập nhẹ lên ngực Dong Hae

Dong Hae ngơ ngác nhìn Hee Chul

Và rồi toe toét cười

Chợt nhận ra .... 1 điều thật bình dị ....

Tít ... tít

Chiếc điện thoại bật sáng báo tin nhắn tới

"Hyung à, từ ngày mai, em sẽ ngủ với hyung na. Nhớ mang quà Việt Nam về cho em"

From Snow White

"P.S: Em nhớ hyung"

Và nụ cười chợt hiện lên ... Hạnh phúc ...

Đêm đó, Dong Hae mơ về tấm banner có hình cậu và anh, với dòng text

"No matter where you are

You belong with me"

Và cả nụ cười của cậu

Sapphire blue sky

*Author: HaeKi

*Rating: PG-13

*Disclaimer: Những gì không thuộc về người khác thì là của tôi. Đất trời, cỏ cây, hoa lá, etc. cũng là của tôi nốt.

*Category: Romance (sến lội đầy sông, sáo bay đầy đồng)

*Pairing: KiHae

*Summary: "Vậy mà thấm thoắt đã 2 năm trôi qua rồi...

Cậu cũng yêu anh được chừng ấy thời gian rồi... Và cũng giấu kín nỗi lòng này, âm thầm dõi theo anh, ở bên anh suốt ngần ấy ngày tháng qua rồi...

Cậu trốn tránh được lần này qua lần khác, nhưng cậu biết rõ không thể cứ trì hoãn mãi. Sắp đến lúc cậu phải rời đi, rời xa nơi đây, rời xa anh... Cậu cũng có thể lặng lẽ mang theo tình yêu tội lỗi này và tiếp tục chôn giấu ở một góc thật sâu trong trái tim mình cho đến hết quãng đời còn lại không?"

* * *

DON'T TAKE ANYTHING OUT WITHOUT MY PERMISSION

DON'T TAKE ANYTHING OUT WITHOUT MY PERMISSION

I

Xào xạc... Bóng lá lay động theo cơn gió nhẹ thoảng qua, chập chờn đung đưa dưới những vệt nắng lấp lóa. Nắng rực rỡ dát vàng cả đồi cỏ mênh mông xanh rờn. Không gian ngập nắng nhuộm sắc màu của ánh hoàng kim chói chang. Chỉ trừ mảng trời phía trên cao vời vợi kia...

...

KiBum nằm dài dưới tán tuyết tùng già rậm rạp, ngửa mặt ngắm nhìn nền trời xanh biếc không chút gợn mây. Tiếng côn trùng rả rích đan xen giữa những nhánh cỏ rập rờn theo vũ khúc nhè nhẹ của gió thức tỉnh cả một khoảng không tĩnh lặng êm đềm.

Cậu vòng tay lên gối đầu và khép hờ mi mắt, lim dim cảm nhận hương cỏ thơm phảng phất lẫn trong gió thoảng. Những tia sáng lọt qua vòm cây điểm xuyết vệt trắng nhảy múa phía trên cao.

Yên tĩnh quá.

Không một gợn sóng nhỏ xao động khung cảnh thanh bình êm ả...

...

Tọt... tọt... tọt...

Gì thế này?

...

Bầu trời của cậu đang bị nắng chiếu đến tan chảy sao?

Thứ dịch lỏng nhớt và dính nhỏ giọt tong tỏng xuống mặt cậu. Lại còn có vị... sữa nữa chứ?

KiBum nặng nề hé mí mắt và nheo lại. Thoáng một cơn chếnh choáng vì ánh sáng rọi vào đột ngột. Cậu mơ hồ nhận ra bầu trời của mình bị che lấp bởi cục gì đó đen đen không rõ hình thù. Chớp mắt vài lần để cố quen với ánh sáng và xua đi cảm giác mờ ảo. "Cái cục đó" hiện ra mỗi lúc càng rõ hơn. Mắt, mũi, mồm, tai,... Mái tóc nâu sẫm lơ lửng che khuất vầng sáng rực rỡ và bầu trời xanh bao la của cậu.

-Ăn kem không?

-DongHae...?

Cậu uể oải nhổm dậy, vuốt mặt lau vào ống quần anh, làu bàu:

-Chảy xuống đầy mặt em rồi đây này. Kem hay nước dãi của hyung thế?

-Đánh cho hỏng người bây giờ!

Anh tung chân đạp nhẹ cậu một cái rồi ngồi xuống bên cạnh. Trên mép vẫn còn dính nguyên vệt kem vani nham nhở. Cậu bật cười, lấy tay quệt đi cho anh. Rồi lôi ra trong chiếc túi đầy ắp đồ ăn vặt của anh hộp caramen và bắt đầu nhấm nháp, tận hưởng hương vị mát lạnh thấm vào từng giác quan khắp cơ thể.

-Em lại nằm đây ngủ đấy à?

-Em chỉ mới chợp mắt thôi.

-Sao em cứ có kiểu ngủ lung tung, "dừng đâu là nhà, ngã đâu là giường" thế?

-Sống giữa thiên nhiên mới tốt cho sức khỏe.

Anh ngậm que kem đã ăn hết trong miệng, quay sang nhìn cậu nhăn nhó kiểu "Em có bị ấm đầu không đấy?" Bình thường thì anh sẽ còn sờ trán cậu cơ. Nhưng giờ anh đang bận hai tay hai súng, bên yogurt bên Fruit Juice, chọn lựa xem "xử l‎ý" cái nào trước. Cậu lại lắc đầu cười, chỉ yogurt. Và anh bóc yogurt ra chén ngon lành. Hồi đầu anh vẫn thường nhíu mày than phiền cậu trầm quá, lặng lẽ đến kì lạ. Suy nghĩ lại tưng tửng thất thường chẳng giống ai. Thỉnh thoảng còn đột nhiên phát ngôn mấy câu... có cũng được mà không có cũng chẳng sao!

Nhưng cả 4 khu kí túc xá ở học viện DaeSang này vốn có ai là bình thường đâu? Kí túc xá mà cậu đang ở, Super Junior, thì lại càng không. Này nhé, "huynh trưởng" JungSu lúc nào cũng nằm ườn một chỗ than thở sao ngoài trời nóng/lạnh/mát/nắng/gió/mưa... thế nhỉ? (Nói chung là thế nào hyung ấy cũng kêu ca được.) Cũng không bao giờ động chạm bất cứ công việc tay chân nặng nhọc nào dù danh chính ngôn thuận là trưởng kí túc xá đầy quyền uy. (Cùng lắm là ngồi trông đồ trong lúc mọi người bận ra ngoài thôi) Lười đến mức nếu cái remote TV lỡ có văng xa một chút thì hyung ấy sẽ dùng chân khều và điều khiển nó chứ nhất quyết chẳng thèm thò tay ra với đâu.

HeeChul hyung thì nổi danh là "quái nhân" có tiếng. Style trang phục miễn bàn, vô phương cứu chữa! Làm dạo ấy cậu cứ đứng ngẩn tò te, nhìn mãi, nhìn mãi... vẫn không biết nên mở miệng kêu "hyung" hay "noona". Tất nhiên hyung ấy đẹp khỏi nói, từng chi tiết trên gương mặt đều hoàn hảo. Nhất là cái mũi thẳng và cao mà hyung tự hào nhất. Thế mà có lần không biết đi đứng kiểu gì trượt ngã ngay trong phòng tắm, máu me loang lổ. Mọi người cuống cuồng sợ tái mét, còn hyung chỉ lo chạy tán loạn tìm gương soi xem mũi mình có bị lệch đi phân nào không. Nhờ nhan sắc trời cho ấy nên HeeChul hyung luôn thích nổi bật và được mọi người chú ‎ý. Nhưng hyung ấy là kiểu người mà khi máy quay lia đến lần đầu sẽ mỉm cười, làm dáng dễ thương, hôn gió này nọ. Lúc sau máy quay trở lại thì sẽ bị hyung lườm cho rách mắt "Nhìn cái gì mà nhìn. Xéo!"

Trông sang bên kí túc xá DBSG thì cậu lại càng tự hào mình vẫn còn "bình thường" chán. Có lần cậu bắt gặp lũ con gái trong trường không biết làm thế nào mà chôm chỉa được nhật kí của ChangMin. Cậu mới nhìn thấy thế chứ kịp ‎ý kiến gì đâu mà họ đã hét ầm lên, bỏ của chạy lấy người. Cậu nhặt quyển nhật kí bị vứt lại, liếc ngang liếc dọc, không có ai. "Thiên thời địa lợi nhân hòa" nên cũng tò mò lén lút mở ra xem. Có mấy trang thế này.

Quote

"Ngày... tháng... năm

Món mỳ mình ăn hôm nay thật là ngon.

Ngày... tháng... năm

Món mỳ mình ăn hôm qua thật là ngon.

Ngày... tháng... năm...

Món mỳ mình ăn 2 hôm trước thật là ngon."

(!!!)

Thế đấy. Các cụ đúc kết rồi, "gần mực thì đen, gần đèn thì sáng", "đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy"... Cậu sống cạnh lũ người quái dị "mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười" này, chỉ trở nên "bất bình thường" (một tẹo) chứ chưa phát động kinh đã là đội ơn tổ tiên ông bà phù hộ độ trì lắm rồi.

.

.

.

Ba mẹ ngày nào cũng gọi điện thúc giục cậu về Mỹ. Nhưng cậu viện đủ thứ lý do để nấn ná mãi, ngó lơ những lời càu nhàu trách mắng. Dù vấn đề đó làm cậu mệt mỏi và phiền phức chết đi được. Bởi vì ở đây có rất nhiều thứ quan trọng mà cậu không thể dễ dàng bỏ lại. Có Super Junior là gia đình thứ hai, có bè lũ đồng đảng thân thiết bên DBSG. Và còn có cả anh nữa...

-Hyung lại nhuộm màu tóc mới đấy à?

Cậu ngắm tóc anh ánh lên sắc nâu đỏ dưới nắng hoàng hôn hiu hắt lụi tàn.

-Uh. Đẹp không?

Anh vuốt vuốt mấy lọn tóc, háo hức xoay qua xoay lại chờ lời khen của cậu. Cậu phì cười. Hội chứng hoàng tử của anh lại trầm trọng thêm rồi.

Cậu là du học sinh mới về nước. Từ bé đã cùng gia đình di cư sang Mỹ và lớn lên ở đó. Nên ngày đầu tiên trở về, mọi thứ đều bỡ ngỡ và lạ lẫm lắm. Cậu theo hướng dẫn của người quản l‎ý được sắp xếp vào kí túc xá. Lủi thủi và cô độc. Đứng trước toàn những người xa lạ không quen biết, cậu lại càng lạc lõng. Thế nhưng anh bước ra đầu tiên, ôm cậu và nói "Wellcome to our house!" Có một câu ngắn gọn, đơn giản thế thôi mà anh ấp úng khổ sở, chốc chốc lại liếc mảnh giấy giấu trong lòng bàn tay mãi. Cậu vừa cảm động vừa buồn cười, cố tình trêu lại

"Thank you. Nice to meet you. It's the first time I have come here. So, I hope that everything will be alright. Can we make friends?"

Sau khi cậu tươi cười xổ luôn một tràng tiếng Anh như thế thì anh chỉ biết nghệt mặt ra đần thối. Trông ngố quá đi. Cậu muốn lăn đùng ra cười ngay được thôi. Hôm ấy cũng là một ngày mùa hạ nền trời xanh ngắt đầy nắng và gió...

Vậy mà thấm thoắt đã 2 năm trôi qua rồi...

Cậu cũng yêu anh được chừng ấy thời gian rồi... Và cũng giấu kín nỗi lòng này, âm thầm dõi theo anh, ở bên anh suốt ngần ấy ngày tháng qua rồi...

Cậu trốn tránh được lần này qua lần khác, nhưng cậu biết rõ không thể cứ trì hoãn mãi. Sắp đến lúc cậu phải rời đi, rời xa nơi đây, rời xa anh... Cậu cũng có thể lặng lẽ mang theo tình yêu tội lỗi này và tiếp tục chôn giấu ở một góc thật sâu trong trái tim mình cho đến hết quãng đời còn lại không?

* * *

DON'T TAKE ANYTHING OUT WITHOUT MY PERMISSION

II

-Đấy! Thiên nhiên, thiên lủng... cho lắm vào. Lần sau mà còn "tắm nắng" kiểu đấy thì chết với hyung!

-Chỉ cảm xoàng thôi mà.

Cậu khụt khịt nhìn anh tất bật chạy qua chạy lại đến chóng cả mặt. Chẳng biết tại thời tiết hay vì suy nghĩ nhiều quá mà cậu bỗng dưng ngã bệnh. Thực ra cũng chỉ là một buổi sáng thức dậy muộn hơn thường ngày, nhiệt độ cơ thể nóng hơn thường ngày, trong người hơi mệt mỏi hơn thường ngày... Thế mà anh chưa chi đã ầm ĩ lên như thể cậu thập tử nhất sinh đến nơi ấy. Rồi còn trốn học về sớm, ngồi túc trực bên cạnh cậu suốt. Cậu vừa mở mắt ra anh đã lại la mắng, càu nhàu rồi. Ở đâu có chế độ chăm sóc người bệnh kiểu đấy cơ chứ.

-Bummie, dậy lau người rồi thay quần áo đi.

Anh khẽ lay.

Cậu lồm cồm bò dậy, lay hoay cởi 3 cái khuy áo rồi sực tỉnh, dừng lại.

-Sao thế? Nhanh lên anh còn lau người cho nào!

Anh vung vẩy cái khăn mất kiên nhẫn. Cậu ậm ừ bối rối.

-Em tự làm được. Hyung ra ngoài kia chờ đi...

-Hả?!

-Em đâu đến mức ốm liệt giường!

Anh hiểu ra sự lúng túng sau cái vẻ mặt ngại ngùng đỏ bừng của cậu, và bật cười giòn tan.

-Ngại gì chứ? Em có cái gì mà anh không có nào?!

-Hyung mà cứ ở đó thì em không thay đồ nữa.

Cậu hậm hực nằm xuống, trùm kín chăn im lìm. Anh có gọi thế nào, nài nỉ, dọa nạt hết mức... cậu cũng nhất quyết không thèm ló mặt ra. DongHae đành xuống nước chịu nhượng bộ. Anh dặn cậu phải lau kĩ người nhưng không được để bị thấm lạnh, lau xong phải mặc áo vào ngay, blah blah blah... và một đống thứ hổ lốn khác mà tai cậu lùng bùng không nghe rõ.

-Hey... Hyung không được nhìn trộm đâu đấy.

Cậu ngóc đầu nhìn theo dè chừng cho đến lúc anh ra hẳn khỏi phòng và có tiếng sập cửa thì mới yên tâm "thoát y" tiếp.

Anh thì hiểu được cái gì chứ. Cậu có thứ mà anh không có đấy. Ở đây này, trong trái tim đang đập thình thịch muốn vỡ tung cả lồng ngực này này. Anh có thấy ai muốn phơi bày cơ thể ốm nhom, chả hấp dẫn tẹo nào trước mặt người mình yêu không? Anh ngốc lắm. Có tu luyện thêm cả đời thì vẫn cứ ngốc thế! Cá ngốc!

...

"Đó là một buổi chiều cuối thu se lạnh... Những cơn mưa lá nhảy múa, xoay vòng giữa không trung. Tiếng cành khô đập vào nhau rào rạo, mùi đất ẩm bốc lên hăng nồng. Khoảng trời u ám nặng nề như muốn đổ ập xuống. Gió lành lạnh đung đưa tiếng phong linh lanh canh vang vọng khắp căn phòng tĩnh mịch.

Anh về muộn. Như thường lệ, nhẹ nhàng bước tới ôm ghì cậu từ phía sau khi cậu mải chăm chú dán mắt vào một đề án khoa học trên máy tính. Cậu không quay lại vì biết thế nào cũng chạm má anh đang dựa sát bên cổ.

-Sao trễ thế? Lớp hyung lại học phụ đạo nữa hả?

-Umh..._Anh ngái ngủ đáp uể oải

-Ăn gì nhé?

-Không...

-Hay để em đi xả nước tắm cho hyung?

-Không... Tối nay sang giường anh ngủ nhé?

Cậu bật cười.

-Hyung sao vậy? Đừng nhõng nhẽo nữa, em còn nhiều việc lắm đây này.

Anh nũng nịu dụi tóc vào má cậu nhồn nhột.

-Anh thấy bất an và lo sợ lắm. Dạo này anh với em chẳng mấy khi gặp được nhau. Hai khối chuyển lịch học lệch ca, nên anh về em đã đi rồi, mà anh đi thì em lại về. Cứ như mặt trăng với mặt trời ấy. Có lúc anh cảm tưởng em đang tan biến dần trong cuộc sống hối hả bận rộn này vậy.

-Em vẫn luôn ở đây mà. Em đang ở bên hyung đấy thôi.

-Thế nên anh không muốn buông em ra tẹo nào. Lỡ một lúc nào đó em xổ lồng vụt bay mất thì biết làm sao đây?

-Thì không phải hyung sẽ nên cầm vợt chạy theo đuổi bắt em về sao?_Cậu cười, nửa đùa nửa thật.

-Nhung nếu em không muốn bị giam cầm nữa...

Đó là cậu hoàn toàn tự nguyện mà...

-Hyung nằm ngoài nhé? Em hay bị lăn xuống đất lắm. Mau thay đồ ra đi, khuya lắm rồi.

Cậu tắt máy tính, kéo tay anh ra giường, mang theo cả chăn gối sang. Anh náo nức chạy đi thay quần áo và cả tối bám chặt cậu không rời. Cậu cũng mệt mỏi ngáp dài và bắt đầu chìm vào những cơn mơ...

...

Chút ánh sáng chiếu lọt qua khe cửa đánh thức cậu dậy với cái đầu lâng lâng mơ màng. Căn phòng vắng tanh và trống trải, nghe rõ cả tiếng rèm cửa tung bay chạm khẽ lớp kính mờ phủ hơi sương.

Anh đi rồi.

Cậu lại chỉ có một mình...

..."

...

..

.

-Khuya thế này rồi hyung không ngủ mà còn ngồi đó làm gì thế?

Cậu choàng tỉnh trong đêm và giật mình nhận ra anh ngồi lặng thinh giữa bóng tối lạnh lẽo. Anh ngồi đó từ bao giờ thế? Lúc cậu ngủ anh xuống canteen ăn cơm tối cơ mà.

-Trông chừng em. Lúc ngủ em hay đạp chăn ra ngoài lắm.

Anh đáp rồi ấn đầu cậu xuống gối, bắt cậu "ngủ tiếp đi, đừng có thắc mắc lăng nhăng những chuyện không đâu." Cậu quay mặt vào tường, ngăn lòng mình thổn thức không yên. Cậu muốn ôm anh, rất muốn ôm anh... Muốn lắm, từ lâu rồi. Nhưng cậu vẫn còn đủ l‎ý trí để kiềm chế hành động điên rồ mù quáng đó. Cậu hiểu rõ chỉ cần lỡ tiến sai một bước thôi, tất cả sẽ kết thúc trong nháy mắt. Ngày mà cậu nhận ra sự thật của trái tim rằng cậu yêu anh thì... dường như cũng có một khoảng cách vô hình ngăn cản vừa được dựng lên mà khiến cậu sợ rằng, khi bước qua ranh giới ấy để chạm vào anh thì ngay lập tức mọi thứ tan biến trước mắt cậu.

...

-Hyung...

-Gì thế?

-Nếu một ngày, em không ở cạnh hyung nữa... thì hyung có buồn không?

-Em định đi đâu?

Anh rời tay khỏi bàn phím máy tính quay ra nhìn cậu, đôi mắt tối sẫm lại.

-À, không... Ví dụ như em về nhà nghỉ hè chẳng hạn.

-Ôi giời..._Anh thở hắt ra nhẹ nhõm_Thế mà em cứ làm như sắp đi xa lắm, sinh ly tử biệt luôn ấy. Làm anh xém rụng tim. Mà tại cái mặt em lúc nào cũng nghiêm túc thế cơ.

-Hyung sẽ nhớ em chứ?

-Tất nhiên rồi. Lúc nào anh cũng nhớ em, mong ngóng em từng ngày. Nhưng anh sẽ không lo lắng đâu. Vì kiểu gì mà chẳng ở dưới cùng một bầu trời. Trời ở Mỹ hay trời ở Hàn Quốc dù có xanh xám khác nhau thì cũng là khí quyển của trái đất thôi. Nên anh sẽ ngoan ngoãn chờ em trở về.

Anh ngẫm nghĩ rồi cười ngây ngô. Cậu vùi mặt xuống gối nóng ran. Vị cay nồng nghèn nghẹn xộc lên sống mũi làm mắt cậu hoe đỏ ngấn nước. Cậu sẽ không trở về đâu. Và dù ở dưới cùng vòm trời này mà cậu với anh cũng mãi không thể gặp nhau được thì sao? Anh sẽ nhớ tới cậu trong bao lâu? Sẽ chờ đợi cậu đến chừng nào? 3 tháng, 6 tháng, 1 năm, 2 năm, 5 năm... Dần dần hình bóng cậu sẽ mờ nhạt, trôi vào dĩ vãng, trở thành miền kí ức bị lãng quên của anh thôi. Anh không thể nhớ cậu cả đời như cậu nhớ anh được đâu. Vì tình cảm anh dành cho cậu khác thứ tình yêu mà cậu ấp ủ cho anh.

Cậu ôm chặt lồng ngực mình đau thắt. Và thiêm thiếp chìm vào giấc ngủ chập chờn với một giọt nước mắt đắng chát lặng lẽ lăn tràn qua gò má...

* * *

DON'T TAKE ANYTHING OUT WITHOUT MY PERMISSION

III

Mẹ cậu nóng ruột, thúc dữ lắm rồi. Còn dọa sẽ sang tận nơi lôi cổ cậu về bằng được. Nhà có mỗi đứa con trai cưng mà cứ bỏ đi biệt xứ hoài, chẳng thèm ngó ngàng gì ba mẹ già ngồi chờ đợi mòn mỏi khô héo. Cậu đau lòng và day dứt, áy náy lắm. Nhưng cậu đi rồi thì ở đây cũng sẽ có người chờ đợi cậu như vậy... Hơn nữa cậu vẫn còn vài điều trăn trở, không yên tâm về anh.

-Này...

SiWon hu‎ých tay làm cậu bừng tỉnh ngơ ngác, nhìn theo hướng anh ấy chỉ sang dãy bàn bên kia. Cậu quên béng là đang giờ nghỉ trưa và cậu vẫn chưa đụng đũa một chút nào bữa ăn đã nguội ngắt của mình.

Lẫn trong đám người đông đúc, nhốn nháo, cậu vẫn dễ dàng nhận ra bóng dáng anh thấp thoáng... Đi bên cạnh một cô gái lạ trẻ trung và xinh đẹp.

Trước giờ anh chỉ quan tâm game và âm nhạc, chưa từng hứng thú với con gái. Nên dù rất được hâm mộ nhưng vị trí "girl friend" của anh vẫn để trống mãi. Anh thường khoác vai cậu phàn nàn, con gái rất phức tạp, khó hiểu, lại rắc rối nữa. Anh chỉ cần có mỹ nam tử như cậu bên cạnh là đủ lắm rồi. Anh sẽ yêu thương cậu trọn đời mà không cần một cô gái nào khác cả. Anh hùng hổ tuyên bố trước bàn dân thiên hạ như thế và mọi người đều đập bàn vỗ tay rầm rầm tán thưởng trò đùa bạo dạn của anh. Riêng cậu thì hoàn toàn không hề muốn coi đó là lời nói đùa tẹo nào. Lòng cậu chùng xuống, vui buồn đan xen lẫn lộn...

...

Nhưng cả cái canteen này đang chính mắt chứng kiến anh nói cười vui vẻ với một . cô . gái, chứ không phải cậu. Trong lòng cậu bỗng dậy lên cảm giác oán giận, tủi hờn, nhen nhúm cả sự ghen tuông, đố kị. Giống như anh vừa quay ngoắt, phản bội cậu một cách trắng trợn ngay trước toàn thể nhân chứng, khách khứa đã tham dự "hôn lễ" của anh và cậu vậy...

-Ai vậy?_SiWon huých cậu lần nữa.

-Em không biết._Cậu lạnh lùng nuốt miếng cơm nghẹn đắng trong cổ họng.

-Em và nó kè kè như hình với bóng suốt ngày, lại ở chung phòng. Em không biết thì ai biết?

-Jessica Jung_KyuHyun trả lời_Tên tiếng Hàn là Jung Soo Yeon. Học sinh mới của khóa này, cũng vừa ở Mỹ về giống hyung đấy, KiBum.

-Hình như đây là lần đầu tiên anh thấy thằng nhóc DongHae chịu nói chuyện quá 3 câu tử tế với "sinh vật khác giới tính mang gen XX" thì phải. Nó toàn "Chào", "Gì?", "Ừ", "Thế à?", "Cảm ơn", "Tạm biệt",... Đại loại là thế._HanGeng bổ sung thêm vào.

JungSu cũng vừa mới tới, quăng phịch cặp xuống bàn than vãn rằng anh ấy lại bị tụt huyết áp rồi, không khí ẩm ướt và khó chịu quá... HeeChul xuất hiện ngay sau đó, dĩ nhiên không thể cho qua thông tin nóng bỏng của vụ scandal tiêu biểu nhất tuần này. Chỉ với vài câu chào hỏi mấy em xinh xinh năm nhất nai tơ ngơ ngác, anh đã nắm được tình hình đại cuộc.

-Con bé đó vô tình gặp DongHae ở sân bóng rổ khi Hae nhà mình vừa thực hiện một cú ném 3 điểm "Perfect". Chắc nó bị "bắn rụng mặt trời", xin được chết dưới chân Hae kể từ giây phút đó. Theo thống kê của "DaeSang news" thì số nạn nhân rơi vào tình trạng này không phải hiếm. Lạ cái là nó bắt chuyện với Hae rất nhanh, mà em Hae nhà ta lại không hề tỏ thái độ khó chịu hay chán nản như mọi lần. Hơn nữa còn chuyện trò rất chi là thân mật, tình củm. Cứ theo đà này chắc tiến tới là dắt tay nhau vào thánh đường đấy...

-Hyung!_SungMin ngắt lời khi nhận ra sắc mặt KiBum nãy giờ thay đổi liên tục. Hết đỏ ửng, xanh xao, tái mét, lại chuyển sang trắng bệch.

Người ta bắt đầu yêu thì "chết trong lòng một tí". Còn cậu thì chết hẳn rồi, chết toàn tập rồi, chết không kịp ngáp ấy chứ. Điện não đồ của cậu chắc cũng thành một đuờng thẳng tưng chạy xa tít tắp mù khơi luôn rồi. Vì đầu cậu bây giờ ngoài lùng bùng mấy từ "thánh đường", "đám cưới", "thân mật", "tình cảm"... thì chẳng nghĩ được bất cứ thứ gì khác. Cậu cúi gằm mặt, ăn ăn... nhai nhai... nuốt nuốt... trong trạng thái hoàn toàn vô thức.

...

-Bummie à?

...

-Snow white?

...

-KiBum ssi?

...

-KIM KI BUM!!!

Anh bắc loa gào vào tai cậu làm cậu giật nảy người rụng hết sạch số nơron thần kinh còn lại trong não. Cậu lắc mạnh đầu, xoa xoa bên tai bị ù nhìn anh nhăn nhó.

-Hyung làm gì thế? Lủng màng nhĩ đấy!

-Gọi hồn em về chứ còn gì nữa. Hyung đến ngồi lù lù bên cạnh từ lúc nãy mà em chẳng thèm liếc lấy một cái. Cứ lâng lâng phiêu du ở tận đâu ấy.

-Cậu cũng chả vừa mới ăn chơi hưởng lạc ở cõi tiên bồng về còn gì. Khai thật đi, em gái "hot girl" ấy ở đâu ra thế?

HyukJae chĩa cái muôi múc canh vào cổ anh hăm dọa nạt nộ. Hyung ấy tự nhận là cao thủ trên tình trường, đi cua gái suốt ngày mà còn chưa từng vớ được em nào xinh tươi như hoa như mộng thế. Cả lũ được thể bu lấy anh chất vấn, hỏi han loạn xạ đủ điều. Anh ở trung tâm bị quay như chong chóng mà cũng chả hiểu mình đã làm gì nên tội.

...

Cậu thở dài, nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ. Cô gái ấy xinh thật, lại dễ thương, sắc sảo nữa. Không hợp chút nào với tuýp người trầm lặng ít nói như cậu. Thì ra anh thích con gái như thế... Nhưng sao anh cứ bám dính lấy cậu không rời nhỉ? Anh phải cảm thấy buồn chán, tẻ nhạt chứ? Anh luôn bên cậu, làm cho cậu yêu anh thật nhiều, bất chợt hi vọng thật nhiều để rồi bây giờ... Vẫn biết không phải lỗi của anh, không phải tại ai cả nếu anh không yêu cậu. Nhưng không thể ngừng ấm ức anh ác quá, đối xử tàn nhẫn với cậu thế này... Ít nhất cũng phải chờ cậu đi đã chứ!!!

...

Thế nhưng mà...

Nghĩ đi thì cũng phải nghĩ lại. Yêu một cô gái tương xứng, kết hôn, rồi có gia đình êm ấm, sung túc, yên vui... Đó mới là hạnh phúc bình thường và trọn vẹn anh đáng được hưởng. Cậu còn mong chờ điều gì hơn nữa cho tương lai và cuộc sống của anh đây? Chẳng phải cậu vẫn luôn tự nhủ sẵn sàng hi sinh tất cả chỉ để anh giữ được nụ cười hồn nhiên, trong sáng trên môi mà? Mới san sẻ anh một chút cho người khác mà cậu đã giãy nảy lên, khó chịu bực bội thế này thì làm sao đem lại vui vẻ thoải mái cho anh được, chứ nói gì hạnh phúc sau này. Tự nhiên cậu xấu hổ vì bản thân ích kỉ và dễ bị kích động quá, không như cái vẻ ngoài luôn bĩnh tĩnh, bàng quan trước mọi thế sự thường ngày.

Phải rồi. Như vậy mới đúng. Nếu đó là người anh yêu thật lòng... Anh nên tới với cô gái ấy và tiến đến một kết thúc có hậu như cuối mỗi câu chuyện cổ tích. "Hoàng tử sẽ cưới công chúa và họ mãi mãi sống hạnh phúc bên nhau trọn đời." Còn cậu... Cậu phải tạm cất giấc mơ của mình lại thôi. Ngoài yêu anh, ở bên anh và được anh chăm sóc, bảo vệ như "em trai yêu quý‎ của hyung", thì cậu có thể đem lại gì cho anh nữa? Yêu cậu ư? Anh sẽ yêu cậu như thế nào khi đó là thứ tình yêu trái với luân thường đạo l‎ý. Cậu và anh sẽ ở bên nhau thế nào khi bị cả thế giới phản đối. Cậu sẽ làm thế nào để thỏa mãn mong ước "có ngôi nhà nhỏ ấm cúng với những đứa con xinh xắn đáng yêu" của anh... Hãy để mình cậu chịu đựng sự dày vò đau đớn này là đủ rồi...

Hai chúng ta, một người cô đơn là quá đủ rồi...

Hai chúng ta, một người bất hạnh là quá đủ rồi...

...

* * *

DON'T TAKE ANYTHING OUT WITHOUT MY PERMISSION

IV

-Mẹ à, cho con thêm một chút thời gian đi. Con chưa thể về NGAY bây giờ được.

[...]

-Con sẽ về ngay khi có thể. Con hứa.

[...]

-Vâng. Con biết, con hiểu mà. Nhưng thực sự con vẫn còn một số việc chưa giải quyết...

-Bummie! Bummie! Bummie ah!

Anh bất ngờ xộc thẳng vào phòng tắm khi cậu vẫn còn đang quấn trên mình mỗi cái khăn trắng ở ngang hông. Cậu quay vội đi luống cuống lấp liếm cho qua chuyện với bậc mẫu thân sôi sục máu nóng phía đầu dây bên kia.

-Thế nha, mẹ. Con sẽ liên lạc lại sau. Con yêu mẹ. Chào mẹ.

Tít.

-Mẹ em gọi à?

Anh vẫn bình thản hỏi ngây thơ. May quá. Có lẽ anh vừa về đã chạy nhào vào đây nên chắc không kịp nghe ngóng gì hết. Cậu chưa muốn để anh hay bất cứ ai biết, vì bây giờ chưa phải thời điểm thích hợp. Cậu cần thêm một chút thời gian để ổn định vài thứ và có thể tạm biệt anh trong thanh thản, nhẹ nhõm mà không cần phải ưu tư gì nữa. Khi nào quyết định rõ ràng cậu sẽ tự nói với anh...

Mải nghĩ ngợi lung tung cậu chợt nhìn qua gương và hoảng hốt nhận ra anh vẫn đứng dựa tường nhìn cậu chằm chằm. Mà cậu thì... không có gì ở phía trên hết!

-Hyung sao còn chưa đi ra?!!

Cậu vơ bàn chải, kem đánh răng, cốc, giấy vệ sinh, cả cọ toilet... ném anh tới tấp. Chẳng hiểu làm thế nào mà anh vẫn bình an vô sự vượt qua "màn mưa bom lửa đạn" dữ dội ấy và tới áp sát cậu từ sau lưng nhanh đến nỗi cậu không kịp phòng bị hay phản kháng gì hết. Lớp áo thun mềm mại anh mặc cọ vào phần thân trần của cậu kích thích cả người run lên nóng bừng. Từng mạch máu ào ạt tuôn chảy trong huyết quản. Vẫn tư thế đó, anh nhẹ nhàng xoay cậu lại, cùng nhìn vào gương.

-Lâu rồi anh không để ‎ý... Em gầy đến thế này cơ à?

-Bỏ ra!

Cậu hậm hực vùng vẫy. Anh càng siết chặt cậu hơn nữa, đặt nhẹ cằm lên bờ vai xương gầy mảnh khảnh của cậu. Quẫy đạp trong vô vọng mãi thì cậu mệt xụi lơ, thôi không giãy nữa mà nhìn sâu vào đôi mắt nâu buồn phản chiếu trong gương. Cậu cau mày khẽ cằn nhằn nửa trách móc nửa hờn dỗi.

-Hyung biết em khi tắm hay quên chốt cửa mà, sao lại tự tiện xông vào rồi "sàm sỡ" người ta thế này chứ...

-Ôm em như thế này rất thích._Anh nhắm mắt mơ màng.

Anh cứ luôn như vậy. Hồi đầu anh hay đột ngột ôm chầm lấy cậu làm cậu phát hoảng, vùng mạnh ra và tránh anh như tránh tà. Lâu rồi thì cậu quen và thấy cũng chẳng có vấn đề gì cả. Chẳng có gì là không tốt, cậu càng được... lợi dụng cơ hội gần gũi anh. Chí ít điều đó an ủi cậu phần nào khi ngày ngày đối mặt mà cứ phải kìm nén.

-Cũng phải để em mặc quần áo đàng hoàng đã chứ, rồi hyung muốn ôm ấp lúc nào chả được. Lỡ có ai vào nhìn thấy lại tưởng em và hyung abc... này nọ, hiểu lầm chết đấy.

-Kệ họ chứ!_Anh thản nhiên buông thõng một câu.

Cậu không đáp, nhưng trái tim thì đã xốn xang "rung rinh" lắm rồi. Trong lòng rạo rực, sung sướng vô cùng. Chỉ thiếu nước vỡ òa nhảy tưng tưng khắp phòng thôi. Cậu để mặc anh ôm như thế mà tiếp tục công việc bôi kem trị mụn dang dở của mình. Gần đây trên nước da trắng trẻo mịn màng của cậu đột nhiên nổi mấy cái nốt tấy đỏ mọng nước. Thật xấu xí. Nó làm cậu giảm tự tin khi đứng trước anh bao nhiêu. Cậu là "Snow white" cơ mà.

-Aissh... Bực mình thật.

Cậu xả mạnh vòi nước rửa tay. Anh ngước hỏi cười tủm tỉm.

-Mấy cái mụn á?

-Umh.

-Em bắt đầu dậy thì rồi hả?

-D... Dậy thì gì chứ!

-Con trai đang tuổi lớn có mụn là chuyện bình thường mà. Em tức làm gì?

-Em 17 tuổi rồi!

-Đối với anh em vẫn là con nít.

-Em lớn rồi.

Cậu hậm hực đi ra, tất nhiên là lôi xềnh xệch anh theo trong tình trạng bám dính nhau như thế. Khó khăn lắm mới đẩy được anh rời khỏi một chút để xỏ tạm cái quần short vào.

-Vừa nãy hyung tìm em có chuyện gì mà?

-AH!_Anh đập tay sực nhớ_Đi với anh. Nhanh lên!

-Đi... đi đâu?! Khoan đã...

-Anh có thứ này hay lắm muốn cho em xem. Mau đi nào!

-Em còn chưa mặc áo mà!!!

* * *

-Gì thế này? Lại JongWoon hyung bày trò à? Sao phải bịt mắt chứ? Em vừa tắm xong, không thích chơi đập dưa hấu trên bãi biển đâu.

-Yên. Ngoan nào.

Anh giữ lấy cánh tay cậu đang quơ cào loạn xạ trong không trung rồi hùng hục kéo đi. Cậu không ngừng thắc mắc "Đi đâu vậy?", "Sao hyung không để em tự đi?"... Nhưng anh chỉ đáp qua loa "Lát nữa em sẽ biết." và im lặng bước đều đều trên con đường mòn rải sỏi đá lạo xạo.

...

Khi dải khăn bịt mắt được tháo xuống, cậu từ từ hé mở... Ngạc nhiên và hơi ngỡ ngàng vì hình như mình đang ngồi cao cao trên một cái chòi gỗ xưa cũ. Bầu trời vẫn trong xanh yên ả, mây trắng lững lờ trôi. Và phía dưới... My God! Mắt cậu mở to, căng tròn hết cỡ.

Cả biển vàng chói lọi trải dưới chân cậu. Cứ như đem mặt đất dát lên một lớp vàng của ánh dương rực rỡ huy hoàng. Sắc vàng trải ra vô tận, nối liền với cả đường chân trời thành hai mảng màu hài hòa đặt cạnh nhau bừng sáng giữa không gian êm dịu...

Cậu cứ ngây người ra thế thôi nếu không có tiếng anh lay tỉnh.

-Đẹp không? Em có thích không?

-Cả cánh đồng hoa hướng dương rộng lớn như vậy, sao có thể nở rộ cùng lúc thế nhỉ? Thật kì diệu.

Anh hì hục băm chặt quả dưa hấu lăn tròn lông lốc. Cậu lắc đầu chán chường giành con dao từ tay anh, khéo léo cắt ra thành từng miếng nhỏ gọn gàng, đẹp mắt. Anh thứ gì cũng học dễ dàng, sao chỉ động đến nữ công gia chánh là trở nên thiểu năng không chịu được thế nhỉ? Thế mà lúc nào cũng đòi trở thành người cha tốt. Anh sẽ chăm sóc con kiểu gì chứ.

-Hyung cõng em, vác quả dưa to khủng bố này mà vẫn leo lên được tới đây à?

-Anh đâu có siêu nhân dữ vậy! Chuẩn bị từ trước đấy. Thưởng ngoạn du sơn thì phải có cả nghệ thuật ẩm thực đi kèm cho đủ bộ chứ. Người ta đi biển uống nước dừa, anh em mình ngắm hoa hướng dương ăn dưa hấu. Không kém phần long trọng và hoành tráng. Hahaha...

Anh biết lãng mạn và ngọt ngào như vậy từ bao giờ thế? Trước đây anh chỉ toàn dẫn cậu đến trung tâm điện tử, các nhóm nhảy đường phố, CLB Music... thôi. Cậu lẽo đẽo theo anh đi khắp mọi nơi, mọi ngõ ngách thâm sơn cùng cốc nhất ở SM Town này. Nhưng lần đầu tiên anh đưa cậu tới chốn thiên đường đẹp lung linh thơ mộng thế.

...

Cái sự "lãng mạn" của anh cũng chỉ dừng lại ở đấy. Từ bé tính anh đã hiếu động, nghịch ngợm, chẳng chịu ngồi yên lâu bao giờ. Lớn lên vẫn vậy, không trưởng thành chín chắn hơn được là bao. Cậu thề ba của một đứa trẻ như thế hẳn phải là người đàn ông bao dung và nhẫn nại lắm. Anh bắt đầu chọc ngoáy nát bét mấy miếng dưa và rủ cậu thi xem ai phun hạt dưa xa hơn. Ở đây, trong khung cảnh tuyệt vời này ư? Đất trời, cỏ cây, hoa lá - kiệt tác kì diệu của thiên nhiên và... anh - chu mỏ phì ra những chấm đen bay vèo vèo kia.. Cứ như tranh đả kích!

"Thiên đường" của cậu chính thức chấm dứt và tan biến hẳn khi anh phán xanh rờn một câu như sét đánh ngang tai giữa trời quang mây tạnh.

-Jess đã chỉ cho anh chỗ này đấy. Cô ấy rất hiểu biết và luôn giúp anh khám phá nhiều điều thú vị.

Bầu trời và cả cánh đồng hoa như đang nứt toác, vỡ vụn ra thành từng mảnh rơi lả tả ngay trước mắt cậu. Miếng dưa ngọt lịm ban nãy bị ngậm thành bã trong miệng rồi. Những lời nói cứ tự bật ra mà không hề được ý‎ thức trước.

-Hyung thích Jessica lắm à?

-Ừ. Cô ấy khác với bọn con gái bình thường. Jess... ... ... Jess... ... ... Jess... ... ...

Jess... ... ... Jess... ... ... Jess... ... ...

Cậu không nghe rõ và cũng không hiểu anh đang nói gì nữa. Tai cậu ù hẳn đi trong cơn giông bất chợt ập đến dữ dội.

Gió thốc mịt mù, cuốn xoáy tất cả những gì trên đường đi của nó. Không gian xám đặc một màu quay cuồng hỗn loạn. Tiếng sấm gào thét theo sau tia chớp chói lòa như muốn rạch đôi bầu trời. Lất phất những hạt mưa âm âm. Tí tách. Ào ạt. Mưa xối xả thành từng dòng trắng đục. Những cánh hoa rơi, lá vàng khẽ chao nghiêng, trôi theo dòng nước xoáy về phía chân trời xa xăm...

...

-Trời vừa đẹp thế, sao đã mưa ngay được nhỉ?

Anh đưa tay hứng những giọt nước mát lạnh chảy dọc trên mái nhà, buông xuống khẽ chạm cánh hoa vàng ướt đẫm mỏng manh, vỡ tung thành muôn ngàn mảnh nhỏ li ti tan biến trong không trung.

...

..

.

"Vì trời có quá nhiều nỗi buồn nên trời phải khóc..."

* * *

DON'T TAKE ANYTHING OUT WITHOUT MY PERMISSION

V

Tháng 7 rực lửa... mùa của nắng vàng mật ong, của những cánh đồng hoa hướng dương nở rộ và cơn mưa bất chợt vụt đến rồi biến mất, đọng lại trên những vũng nước trong veo. Mùa yên bình, êm ả với những dàn đồng ca mùa hạ râm ran mỗi trưa hè, mùa của sự hồi sinh khoảng trời xanh ngọc.

Gíó vi vu qua tán lá xào xạc khúc tĩnh nhạc không lời trong đêm tối lạnh hơi sương. Ngồi bất động, đôi mắt mở to vô hồn nhìn đờ đẫn vào màn đêm tăm tối nghĩ về tất cả... Cậu không biết đã bao lâu trôi qua trong khoảng thời gian ấy nhưng cậu cảm thấy lạnh, cái lạnh thấm sâu đóng băng từng mảng tâm hồn vụn nát trong cậu... Cuộc sống cho cậu rất nhiều sự chọn lựa, rất nhiều những ngã rẽ. Cậu có thể yêu bất kì cô gái nào trên thế giới này. Nhưng trớ trêu thay trái tim cậu lại chỉ trao về anh mà thôi. Cũng như năm xưa Adam cố tình ăn trái cấm, cậu biết là không thể mà vẫn quyết định một thứ tình yêu chỉ toàn mang lại đau khổ, bất hạnh và suy cho cùng thì cũng chẳng đi tới đâu.

"...

-DongHae hyung...

-Humh?

-Bây giờ... hyung có thoải mái, vui vẻ không?

-Có chứ. Yah ~ ... Đây là khoảng thời gian đẹp đẽ hạnh phúc nhất suốt ngần ấy năm sống trên đời của anh đấy. Anh đang có tất cả những gì mình yêu thương, trân trọng nhất. Còn em?

-Em cũng thế.

-Sao bỗng dưng em lại hỏi vậy? Nghe như lời trăn trối tiễn biệt trước lúc đi xa ấy.

-...

...

-Hyung à...

-Umh.

-Hyung thích trẻ con lắm phải không?

-Ừ. Anh muốn nhà mình lúc nào cũng tràn đầy tiếng cười đùa náo nhiệt của lũ trẻ. Anh sẽ dạy chúng chập chững những bước đi đầu đời, sẽ dắt tay chúng ngày đầu tiên đến trường, sẽ kể chuyện cổ tích ru chúng ngủ mỗi đêm. Rồi anh sẽ cùng các con làm thật nhiều việc khác nữa, đá bóng, câu cá, thả diều... Mà em thích con trai hay con gái?

-Miễn con của em là được rồi.

-Anh muốn có con gái đầu lòng cơ!

-Em có đẻ con cho hyung đâu mà hyung lại kêu với em!

..."

...

"...

-Bummie! Vào giường đi, ngủ ngoài đó sẽ bị cảm lạnh đấy. Ban công nhiều muỗi lắm.

-Em chỉ hóng gió một chút thôi.

-Đêm nay trời nhiều sao quá. Ngày mai lại nắng vỡ mặt ra đây. Không biết... trong cái đống những đốm sáng chi chít kia, ngôi sao hộ mệnh của anh ở đâu nhỉ?

-Ở cạnh ngôi sao của em ấy.

-Thế ngôi sao của em ở đâu?

-Cạnh ngôi sao của hyung.

-Hự. (!!!)

-Thế nên em sẽ bảo vệ cả hyung nữa, dù ở bất cứ nơi nào.

-Phải là anh bảo vệ em mới đúng. Thôi, đi ngủ. Không lại ốm lăn ra đấy thì còn đòi bảo vệ ai.

..."

...

"...

-Vâng, con thu xếp xong rồi.

[...]

-Mẹ yên tâm. Con đặt vé máy bay rồi.

[...]

-Tuần sau con sẽ về.

..."

...

Quyết định thôi. Cậu đã lang thang trên hai bờ thực-ảo quá lâu và giờ thì đã đến giới hạn cậu phải quyết định dứt khoát. Việc còn lại chỉ là thông báo với anh...

"You are the one, ojig nomani nae sarang

You are the sun, ddasuhi gamssaon miso

You are my love, ddo na yogshi gudaemanui ojig dan han saram

Onjeggajina gyothe issoyo..."

-Yeoboseo?

Cậu hấp tấp chộp lấy cái điện thoại réo chuông ầm ĩ. Bản nhạc đặc biệt cài đặt dành riêng cho anh.

-DongHae hyung.

[Bummie à...]

-Đúng lúc quá. Em cũng đang có chuyện cần nói với hyung. Bao giờ hyung về?

[...]

Câu trả lời của anh rơi vào im lặng. Một nỗi bất an mơ hồ trỗi dậy trong linh cảm của cậu.

-Hyung...?

[... Bummie... Ba mất rồi...]

Giọng anh khàn khàn, nghẹn vỡ trong đau đớn... Cậu bàng hoàng với nỗi buồn lặng thinh...

...

-Hyung đang ở đâu?

...

Cậu vứt vé máy bay vào ngăn bàn, vội vã lao ra ngoài, băng xuyên qua đêm tối mịt mùng. Hơi sương như phả khắp người cậu những đòn tấn công lạnh cóng, mưa quất vào mặt đau rát khiến cậu hoàn toàn mất phương hướng. Cậu chạy thục mạng như rút hết toàn bộ hơi sức trong cơ thể. Lúc này cậu chỉ nghĩ đến anh, chỉ biết có anh trong cuộc đời này của cậu mà thôi...

* * *

Cậu đứng bên cạnh anh trong suốt tang lễ, như một thành viên chính thức của gia đình anh. Mẹ anh suy sụp, quá yếu nên thường xuyên phải nằm trên giường bệnh. Anh trai DongHwa ở xa chưa về kịp. Anh trở thành trụ cột của gia đình. DongHae hyung không khóc, cũng tỏ ra rất cứng cỏi mạnh mẽ, đảm đương giải quyết mọi công việc hậu sự. Nhưng luôn nắm chặt tay cậu không rời, ngay cả lúc ngủ gục vì mệt mỏi. Cậu để anh nằm gối lên chân mình, nhìn trân trân bức hình quấn băng trắng trên bàn thờ.

Ba anh có nụ cười rất hiền và ấm áp, như anh vậy. Lần đầu tiên anh đưa cậu về nhà chơi, ba mẹ anh đều mừng rỡ ra mặt, nồng nhiệt tiếp đãi cậu như một vị khách qu‎ý khiến cậu ngại ngùng lúng túng quá chừng. Cả buổi ba anh cứ quấn qu‎ýt lấy cậu, hỏi han đủ điều về anh "DongHae ở trường thế nào?", "Nó có bạn gái không?", "Nó học giỏi môn gì?", "Nó có chịu ăn uống đầy đủ, nghỉ ngơi đàng hoàng không?", "Bạn bè của nó tốt chứ?"... Đến mức anh phải xen vào than phiền "Ba để cho em ấy thở đã chứ". Ba anh cười xòa, xin lỗi cậu và dắt cậu đi thăm thú giới thiệu khu vườn nhà anh.

Lúc ra về, ba anh đột nhiên giữ cậu nán lại và siết chặt tay, nhìn sâu vào đôi mắt bối rối của cậu. Trong một thoáng, cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Cậu thất thần hoảng sợ vì dường như người đàn ông nhạy cảm từng trải này đã nhận ra tình yêu khác lạ cậu dành cho anh. Nhưng ba anh chỉ ôm cậu, vỗ vai và nói "Con hãy chăm sóc cho DongHae nhà bác nhé. Bác chỉ biết nhờ con thôi"... "Vâng." Cậu đã mỉm cười, gật đầu đáp lại ánh mắt tin tưởng kỳ vọng mà ba anh đặt nơi cậu. Bóng ba anh đứng vẫy xa dần, khuất hẳn trong lớp bụi mờ sau kính chiếu hậu của ô tô...

Rồi ba anh ốm. Ban đầu chỉ là mua thuốc về nhà uống. Sau đó thì nhập viện. Suốt khoảng thời gian đó anh vẫn rất bình tĩnh, không hề hoảng loạn hay mất tinh thần chút nào. Có những lúc anh thường ôm chặt cậu, thủ thỉ rằng giữa ba và anh đã từng có rất nhiều điều kì diệu. Nên anh tin lần này cũng sẽ...

Lần cuối cùng cậu tới bệnh viện thăm ba anh, đi một mình... Anh bận rộn với kì thi cuối kỳ và mắc kẹt giữa những bài kiểm tra chồng chất. Ba anh yếu lắm, gần như rơi vào trạng thái hôn mê. Cậu ngồi đó rất lâu, kể tất cả mọi chuyện về anh trong thời gian qua. Dù không chắc ba anh có nghe được không. Khi đứng dậy chuẩn bị quay đi, chợt những ngón tay gầy guộc chới với nắm nhẹ tay cậu. Ba anh ngước nhìn cậu, với niềm hi vọng trao gửi như ngày nào...

...

-Hyung...

Cậu lay khẽ vai anh. Nhưng anh đổ rạp người, ngã khuỵu hẳn trong vòng tay cậu. Anh say khướt, nồng nặc hơi rượu. Anh không hay uống, cũng uống không giỏi. Khác hẳn với cậu. Không biết do cậu có tửu lượng đáng ngưỡng mộ, hay vì cơ thể cậu miễn dịch với thứ chất cồn này mà dù có uống bao nhiêu cũng chẳng thể say nổi. Có những lúc cậu ước say được như người ta để phút chốc quên bẵng mọi sự đời phiền não ảm đạm, đắm chìm trong cảm giác mơ ảo phù phiếm. Nhưng HanGeng hyung lại bảo "Uống rượu tiêu sầu càng sầu thêm". Đó là một câu hát trong bộ phim nổi tiếng. Tỉnh dậy rồi mới càng thấy thấm đau, giật mình thảng thốt nhận ra giấc mơ tan biến. Ác mộng quay trở lại hành hạ dày vò trong từng cơn mê sảng...

-Umh... um...

Anh cựa mình dụi đầu, rúc sâu vào lòng cậu. Cậu nhẹ nhàng nâng anh dậy, đỡ lên giường, và dọn dẹp đống chai cốc liểng xiểng, lăn lóc đầy sàn. Anh say rồi thì cậu càng phải tỉnh táo. Nếu không ai sẽ kéo anh ra khỏi nhưng cơn mộng mị khủng khiếp đó, ai sẽ nâng đỡ anh lúc anh gục ngã, ai sẽ kéo anh về khi anh bước lạc lối...

...

Nước mắt anh chảy dài rơi ướt gối. Đôi lông mày nhíu lại co giật. Anh đang trằn trọc trong ám ảnh không yên. Cậu hì hục đẩy giường mình, kê sát với giường anh. Chui vào chăn và ôm anh, dịu dàng cùng chìm vào giấc ngủ.

"Bác à... Bác tin con mà, phải không?"

* * *

DON'T TAKE ANYTHING OUT WITHOUT MY PERMISSION

VI

-Noona~... Em năn nỉ mà. Giúp em lần này nữa thôi. Chỉ vài ngày nữa, nhất định đấy.

[Chị không biết đâu! Chị giúp mày hết cách rồi đấy. Mẹ đang lồng lộn lên kia kìa. Đòi mày mà không vác mặt về ngay thì sẽ điều động phản lực, cơ động... rải bom đánh sập cái học viện DaeSang đó luôn đấy!]

-Noona thương em đi...

[Aiish...!!! Ở đấy có cái của nợ gì mà níu kéo mày ghê thế? Bất chấp cả tính mạng dám kháng chỉ "omma đại nhân"! Muộn nhất là 2 ngày nữa. Chị không dùng kế hoãn binh lâu hơn được đâu.]

-Vâng. Cảm ơn noona. Em yêu noona nhiều.

[Ai mày chả yêu!!!]

Cạch.

Tiếng dập máy phũ phàng làm cậu chói tai, tim gan phèo phổi giật đùng đùng. Sao noona càng "thượng thọ" thì càng cục cằn, thô lỗ thế nhỉ? Con gái gì mà chẳng thùy mị nết na chút nào hết. Chúa dạy cấm có sai, "mèo già hóa hổ báo". Phù... 2 ngày ư? Cậu phải tìm cách nào để nói với anh đây...

-Eh, nhóc!

-Humh...?_Cậu giật mình ngó nghiêng

HanKyung bất thình lình xuất hiện như vừa nhảy xổ ra từ bụi cây, ôm vai bá cổ cậu cười ranh mãnh.

-Làm gì mà ôm điện thoại đứng bần thần giữa đường, ngó mặt trời cười một mình thế cưng? "Tình yêu" vừa gọi à?

-Bậy. Chị gái em.

-Chuyện gì mà có vẻ căng thẳng thế?

-Trường mình sắp bị khủng bố.

-HỬ???

HanKyung vừa ở lớp vũ đạo về. Anh ấy học khoa nghệ thuật nên thường xuyên phải luyện tập rất khổ cực. Chứ không theo kiểu đồ thị hàm sin, lúc rảnh rỗi đến mụ mẫm đần thối cả người ra, lúc thì cong đuôi vắt giò lên cổ mà cật lực phi nước đại... như bên chuyên ngành công nghệ thông tin của cậu. HanKyung được mệnh danh là "hoàng tử cơm chiên" của kí túc xá Super Junior. Là một trong những bảo vật vô giá, được xếp loại động vật qu‎ý hiếm đứng đầu sách đỏ cần bảo vệ nghiêm ngặt của học viện DaeSang nói riêng và cả SM Town nói chung. Hyung đẹp trai lồng lộng, tài năng tỏa sáng, khí phách có thừa, gia tài kếch sù, tiền của không vứt đâu cho hết, trình nấu nướng thì xếp hàng đỉnh (thế nên cái lũ DBSG tham lam "đứng núi này trông núi nọ" kia có JaeJoong hyung rồi mà vẫn cứ toàn kéo nhau sang ăn trực hoài thôi. Dơ đến thế là cùng!) Tuy nhiên ngoài bạn bè thân thiết trong kí túc xá thì ít ai biết rằng anh không phải người Hàn Quốc. Thề có cái bóng đèn cao áp trên cao kia là HanKyung mang quốc tịch Trung Quốc 100%. Cậu cũng từng nghi ngờ, nhưng điều tra rõ hộ chiếu, giấy khai sinh... thì đúng thế thật. Dù hoàn hảo đến mấy thì ai cũng có "gót chân Asin", và yếu điểm dễ tấn công nhất của anh là: tiếng Hàn cực tệ! YoungWoon cứ lợi dụng sơ hở này mà trêu chọc, đè đầu cưỡi cổ HanKyung suốt. Ai bảo hyung ấy hiền mà lại ngố cơ.

-Dạo này DongHae khá lên nhiều rồi. Tốt quá. Nó mà cứ suy sụp, buồn bã ủ dột thì...

-Hyung biết rõ DongHae hyung không phải dạng người ủy mỵ yếu đuối mà.

HanKyung lếch thếch theo KiBum lướt dọc các kệ sách cao ngất ngưởng trong thư viện, khệ nệ bê chồng sách dày cộp mà cậu chất lên mỗi lúc một đầy, sắp vượt quá mặt anh rồi.

-May mà có KiBum luôn ở bên cạnh nhỉ?

-Cả mọi người nữa.

Cậu mỉm cưởi, xếp thêm một quyển bách khoa toàn thư che kín mắt làm HanKyung lảo đảo bước xiêu vẹo.

-DongHae oppa, em yêu anh...

Tiếng thì thầm khe khẽ trầm ấm làm HanKyung suý‎t buông rơi cả đống sách nặng trịch. Cậu vội bịt miệng kéo phăng anh nấp vào một góc khuất. Cả hai cẩn trọng ngó đầu ra thập thò. DongHae và Jessica đứng ngay đó, cạnh cửa sổ rèm trắng tung bay phấp phới. Và họ ôm nhau tay trong tay thắm thiết. Tim cậu lại trào lên nỗi đau nhói buốt vẫn âm ỉ suốt thời gian qua. Cậu thẫn thờ đứng dậy, lẳng lặng bỏ đi để lại ánh mắt của HanKyung lo lắng dõi theo mãi sau lưng...

...

Chuyện gì đến rồi cũng sẽ phải đến. Cậu không mong chờ sẽ chứng kiến như vậy, nhưng đó vốn là sự thật mà cậu nên và phải chấp nhận. Cậu đã xác định rõ và quyết tâm rồi mà.

Kim Ki Bum. Đến lúc rồi. Dũng cảm đối diện, nuốt trọn nỗi cay đắng tủi hờn này. Hít một hơi thật sâu, rồi ngẩng cao đầu bước tiếp thôi.

...

* * *

Mùa mưa bão.

Cả tuần nay trời âm u xám xịt như vậy. Mưa rả rích. Mưa cứ rơi... rơi mãi... Nghe tiếng mưa rơi tí tách dưới mỗi bước chân. Khuya lắm rồi, căn phòng cuối dãy hành lang vẫn sáng đèn. Tiếng nhạc anh bật vọng ra du dương...

Ngoài này yên tĩnh quá. Chỉ có tiếng nước rơi, vỡ tung trên những nhánh lá mỏng manh. Cậu nhắm mắt để nỗi buồn mênh mang trống trải trôi tuột theo cơn mưa. Tiếng nhạc hoà trong tiếng mưa... đắng ngắt... cay nồng... vị hăng hăng thoảng trong hơi đất ẩm ướt...

Không biết từ khi nào... cậu bỗng thấy yêu mùa hạ. Mùa hạ với cái nóng cháy bỏng mạnh mẽ, mùa hạ với nắng vàng rực rỡ đến chói lòa. Mùa hạ tưng bừng rộn rã âm vang giữa đất trời mênh mông, mùa hạ sáng rực những sắc màu tràn đầy sức sống mãnh liệt. Và mùa hạ với ngày giông bão mưa gió thất thường như khoảng lặng u ám mông lung phủ kín vòm trời xanh trong cao vời vợi.

...

Cạch.

Cánh cửa phòng hé mở. Cậu đứng đó lặng im. Ướt sũng, lạnh ngắt.

-Bummie! Sao giờ này mới chịu về? Đã dặn mang ô đi rồi cơ mà, ướt thế này...

Anh hốt hoảng ào đến vồ vập lấy cậu, kéo cậu ngồi xuống giường, lau đầu, sấy tóc... rồi lôi trong tủ ra bộ pizama bắt cậu thay ngay. Cậu giữ tay anh, ngước mắt cười buồn.

-Hyung à... Tối nay hyung uống với em nhé?

...

Hyung... Em xin lỗi

...

Em yêu hyung... KiBum yêu DongHae, không phải tình cảm như một "người em trai".

Em đã chấp nhận đánh đổi tất cả để được yêu hyung. Chỉ như vậy thôi cũng đủ "đau" lắm rồi. Vì vậy hyung nhất định phải hạnh phúc thay cho cả phần của em nữa nhé. Hyung không được ốm, không được buồn, không được đau khổ... Hyung luôn khỏe mạnh và vui vẻ mới xứng đáng với tình yêu này em dành cho hyung, biết không? Hyung phải nhớ nhé, tự chăm sóc tốt bản thân. Vì từ bây giờ em không thể ở cạnh hyung nữa đâu.

Tạm biệt, hyung của em...

Và lần đầu tiên cậu đặt nhẹ lên môi anh một nụ hôn ngọt ngào pha lẫn cả vị mặn đắng của nước mắt. Cậu vuốt mái tóc mềm mại và ngắm nhìn thật lâu gương mặt anh bình yên say ngủ. Cậu sẽ lặng lẽ rời khỏi nơi này, mang theo cả tình yêu thầm kín dành cho anh đến một phương trời rất xa và chôn giấu nó thật chặt trong tâm hồn mình. Lời nguyện cầu luôn nhớ về anh...

* * *

Cạch.

Cánh cửa khép lại, khẽ khàng sập nhẹ sau lưng. Cậu kéo valy, cố gắng bước thật êm để không gây ra bất cứ tiếng động lạ nào giữa đêm khuya thanh vắng, cả khu kí túc xá yên ắng lặng ngắt như tờ... Cậu sẽ nhớ nơi này lắm, nhớ gia đình thứ hai thân thương và tất cả những kỉ niệm êm đềm trong suốt 2 năm qua.

Bậc thềm nơi hàng sáng YoungWoon hyung đuổi đánh và vật HyukJae hyung xuống đập túi bụi vì dám ăn trộm trứng luộc của hyung ấy. Cái bàn cũ kĩ ở phòng sinh hoạt chung ngày nào RyeoWook cũng cặm cụi tỉ mẩn lau chùi sạch sẽ, để rồi chưa đầy 3s sau đó JongWoon hyung lại đánh đổ bột ngũ cốc loang lổ ra đấy. Gốc cây cạnh cửa sổ do chính tay SungMin hyung trồng mà có lần vì bị HeeChul hyung chiếm nhà vệ sinh cả ngày trời, JungSu hyung bí quá nên đành "bậy" luôn ở đó. KyuHyun trông thấy liền vác xẻng rượt hyung chạy te tua khắp thị trấn trong tình trạng... khóa quần chưa kịp kéo. Kết quả là cây thì héo, mà người cũng xác xơ tàn tạ. Đặt ở dưới gầm cầu thang, lỉnh kỉnh bộ xoong nồi đồ cổ từ thời tiền sử dã chiến HanGeng hyung vật vã vác từ Trung Quốc sang (không hiểu để làm gì?!) DongHee hyung hở một tí là chôm đi rêu rao "Nhôm đồng sắt vụn bán đê~". Còn SiWon hyung tử tế hơn, chỉ lôi ra bày bừa, đập gõ inh ỏi luyện đánh trống thôi. Duy nhất đợt nó được sử dụng hữu ích là khi tu sửa phòng ăn, JungSu hyung lôi cả đám ra xếp hàng, bắt mỗi đứa đội một cái nồi trên đầu để quét sơn...

...

-Em định đi như vậy sao?

Bóng người sừng sững đột ngột bước ra từ bóng tối đen ngòm làm ngực cậu nổi trống thình thịch. Cứ như phục kích sẵn cậu ở góc quẹo này vậy.

-HanKyung hyung...

-Anh biết em sẽ đi, nhưng có cần lén lút mờ ám thế này không? Em đang chạy trốn, tẩu thoát, đào ngũ... khỏi Super Junior đấy à?

-Không... không phải. Nhưng... Sao hyung biết?

-Hôm ba DongHae mất, anh không liên lạc được với DongHae nên chạy vào phòng em tìm địa chỉ nhà nó. Anh đã thấy vé máy bay... Gia đình kêu em về phải không?

-Em xin lỗi. Em cũng để lại thư và lời giải thích rồi. Chuyến bay của em lúc 2h sáng, không tiện đánh thức mọi người.

-Còn DongHae thì sao?

Những từ cuối cùng dậy lên trong cổ họng cậu vị nghẹn đắng ngắt, khô rát. Cậu bóp chặt tay nắm của valy, cười gượng gạo.

-Nếu hyung ấy thức dậy bây giờ, em sẽ không đi nổi...

Im lặng.

...

-Aiish... Sao cứ phải hành hạ nhau khổ sở thế cơ chứ. Để anh lấy xe đưa em ra sân bay.

-Thôi, hyung à!_Cậu gọi giật lại_Taxi em gọi chờ sẵn dưới kia rồi. Hyung tiễn em ra cổng nhé?

HanKyung ngần ngại lưỡng lự rồi cũng gật đầu, đi cùng cậu một quãng đường ngắn.

...

Ánh đèn pha xa mờ dần và biến mất hẳn trong đêm tối. KiBum đi thật rồi. HanKyung may mắn còn được gặp mặt cậu ấy, những cũng chẳng kịp nhắn nhủ dặn dò gì nhiều. Anh chỉ bắt cậu hứa dù ở đâu thì hãy luôn nhớ tới mọi người và nơi này luôn chào đón cậu bất cứ lúc nào. Super Junior cũng là nhà của cậu.

...

Anh thở dài, đút tay túi quần lững thững trở về. Quái lạ! Thời buổi gì mà lắm người thích dầm mưa lang thang vào cái giờ canh ba nửa đêm khuya khoắt này thế. Kẻ lẳng lặng ra đi thì còn hiểu được, nhưng đến cả người hạnh phúc ở lại như Jessica mà cũng làm gì thơ thẩn trong khuôn viên thế kia?

-Hi, Jessica-ssi!

-HanKyung oppa..._Jesssica âu sầu thiểu não

-Sao thế? Sướng quá, trằn trọc không ngủ được nên ra ngắm cảnh đêm mưa à? À ừ nhỉ. Người đang yêu nhìn đời bằng con mắt màu hồng mà, đến đống phân còn thấy đẹp nữa là.

Jessica ngẩng lên liếc xéo cau có.

-Anh đang cố tình cười nhạo trên sự đau khổ tột cùng của người vừa bị thất tình đấy à?

-Ủa? Em dám bắt CÁ hai tay sao? Có DongHae của bọn anh rồi mà còn chưa thỏa mãn hả?!

-ĐÃ BẢO LÀ EM BỊ THẤT TÌNH MÀ LẠI!!!

Jess hét ầm lên, ôm mặt òa khóc nức nở. Nhưng đó không phải vấn đề to tát lắm với anh. Anh quan tâm chuyện khác lớn hơn cơ. Hình như có gì đó không ổn trong vụ tình cảm rắc rối này. Anh dỗ dành, gặng hỏi Jess.

-Hôm qua em... bày tỏ... hức... nói với anh ấy... hức... hức... nói rằng...

-Tỏ tình! Biết rồi, khổ lắm!!!_HanGeng hết nhẫn nại, gắt nhặng xị.

-Nhưng anh ấy... hức... ngay lập tức từ chối thẳng thừng. Em đã vô cùng kinh ngạc vì... hức... anh ấy đối xử rất tốt với em nên em nghĩ... hức... anh ấy cũng có tình cảm với mình...

Anh đang sốt ruột chết được đây mà cô nàng thì mãi cứ sụt sùi không nên lời. Bực mình quá đi mất!

-Em không hỏi nó là tại sao à?

-Anh ấy nói chỉ coi em như em gái nhỏ, anh ấy có "‎ý trung nhân" rồi... Cả đời này anh ấy sẽ chỉ yêu người đó thôi, toàn tâm toàn ‎ý vì người đó, mang lại hạnh phúc cho người đó... Anh ấy còn nói điều này cũng là di nguyện của ba anh ấy và anh ấy hứa với ba rồi.

-Ai vậy?

-Em không biết. DongHae oppa cười và bảo nhất định sẽ thổ lộ, giành lấy trái tim của người ta. Nhưng còn đang chờ...

-Chờ gì?

-"Chờ một ngày trời trong xanh trở lại."

-Đã thế sao hai người còn ôm nhau trong thư viện?!!

-Sao anh lại cáu với em?! Lúc đó em rất đau khổ nên đã khẩn cầu anh ấy cho em ôm một lần thôi, để em được an ủi đôi chút...

HanKyung không thèm đôi co lằng nhằng với cô ta thêm nữa, hùng hục chạy như bay về kí túc xá, đạp tung cửa phòng dựng ngược DongHae dậy...

Hai người này... một kẻ ngu, còn một kẻ thì ĐẠI NGU!!!

* * *

DON'T TAKE ANYTHING OUT WITHOUT MY PERMISSION

VII

-Không kịp rồi...

HanKyung đấm mạnh tường khuỵu xuống thở dốc. Đã phi xe hết tốc độ, đánh võng lạng lách khắp các nẻo đường đến mức bị cả binh đoàn cơ động rượt đuổi ầm ầm. Vậy mà vẫn trễ. Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Chuyến bay của KiBum mới chỉ vừa cất cánh có vài phút. Nhưng muộn thì vẫn cứ là muộn. Có những lúc chậm một khắc thôi cũng đủ khiến người ta hối hận nuối tiếc cả đời. Huống chi Lee Dong Hae còn bỏ lỡ những "vài phút". Anh để cậu vuột khỏi tầm tay mất thật rồi.

Anh đứng lặng giữa đại sảnh ồn ào, nhìn thẫn thờ màn đêm đen ngòm vô vọng ngoài khung cửa kính. Cậu đi luôn à? Thậm chí một lời tạm biệt hay chỉ ngoái lại nhìn anh một lần thôi cũng không à? Sao cậu nỡ đối xử tàn nhẫn với anh như thế chứ... Cậu chỉ biết âm thầm bỏ trốn một mình, còn tình yêu của anh dành cho cậu thì sao đây? Nó không có tí miligam trọng lượng nào hay sao mà cậu chẳng hề cảm nhận được thế? Cậu thông minh, xuất sắc, luôn hiểu vấn đề sâu hơn người ta một bậc. Vậy mà điều đơn giản nhất là anh yêu cậu thì cậu lại không chịu hiểu. Cậu cứ thử lật tung cả quả địa cầu này lên xem, làm gì có hyung nào đối xử với "em trai" như anh chứ?

Anh em mà luôn theo sát 24/7, không rời mắt khỏi cậu, dùng mọi thủ đoạn đánh bật tất cả các đối tượng khả nghi mới chỉ có ý‎ định mon men lại gần cậu à? Anh em mà phải nhấp nhổm rình mò, bò sang giường ngắm cậu ngủ mỗi đêm à? Anh em mà lén lút hôn trộm cậu khi cậu bất tỉnh nhân sự vì bị bóng đập vào đầu à? Anh em mà lại đưa cậu về ra mắt gia đình và quỳ xuống thành khẩn "Ba, đó chính là người con yêu. Xin ba hãy ủng hộ con." à? Anh em... Cậu không thèm hiểu thì thôi, bị bỏ bùa mê thuốc lú gì mà lại nghĩ anh yêu Jessica được cơ chứ. Anh hay đi với cô ta là để thăm dò xem mua thuốc gì bôi cho cậu nhanh khỏi mấy cái mụn. Anh nói chuyện nhiều với cô ta để biết nên mua quà gì gửi tặng gia đình cậu bên đó khi cậu về nghỉ hè. Anh hay kể về cô ta để khích cậu, để cậu chú ý rằng anh cũng có thể bị cướp mất bất cứ lúc nào đấy... Trò đùa trẻ con của anh trở thành tai hại quá mức rồi.

-DongHae à...

HanKyung ái ngại đặt tay lên vai anh lay gọi. Anh đã thừ người ra bất động như tượng đá chết khô hơn nửa tiếng đồng hồ rồi. Sắp đủ tiêu chuẩn để đưa vào nhà xác ướp lạnh đến nơi rồi. Anh cắn môi, bàn tay run rẩy nắm chặt bức thư cậu để lại trên giường...

-Em không để tất cả kết thúc như thế này đâu. Chỉ mới có vậy mà đã từ bỏ thì không xứng đáng được là người đàn ông của Kim Ki Bum!

-Hả?!

-Về thôi. Sáng sớm em còn đi tìm việc làm thêm. Từ giờ phải kiếm thật nhiều tiền.

-Gì... Đợi đã! Lối ra ở bên này cơ mà, em đi vào khu vực soát vé làm gì thế?! Tự dưng em đòi có tiền làm gì?

-Mùa hè năm sau chúng ta sẽ du lịch Hawaiiiii!

-Sao cơ? Này! Đợi anh, cái thằng mù đường bẩm sinh kia! Đã bảo lối ra đằng này cơ mà. Đâm đầu vào cầu thang thoát hiểm làm gì!!!

...

..

.

Em xuất hiện, bước vào cuộc đời anh, khiến anh thất điên bát đảo, sống dở chết dở vì yêu em... Rồi bây giờ em tưởng muốn phủi tay mang theo trái tim anh ra đi "về nơi xa ấy", là có thể cất bước đi dễ dàng nhẹ tênh như vậy sao? Em coi thường Lee Dong Hae này quá đấy. Dù có phải chống lại thượng đế thì anh vẫn nhất quyết yêu em cho bằng được. Dù có phải lang bạt đến cùng trời cuối đất thì hoàng tử cũng sẽ chiến đấu cho đến hơi thở cuối cùng để tìm lại công chúa. Hoàng tử phải cưới được Snow White!

Hãy đợi đấy!

(Ba, ba ở trên đó chắc... bay qua bay lại, di chuyển thuận tiện hơn. Tạm thời ba lượn sang bển trông chừng Snow White của con dùm con một thời gian nhé!)

...

* * *

Một mùa hè rực lửa nữa lại đến rồi...

...

Nắng chiếu chói mắt quá. Cậu giật dây kéo rèm che lại một chút rồi tháo kính, đóng laptop và nằm gục lên đó suy nghĩ miên man.

"Lúc nào anh cũng nhớ em, mong ngóng em từng ngày. Nhưng anh sẽ không lo lắng đâu. Vì kiểu gì mà chẳng ở dưới cùng một bầu trời. Trời ở Mỹ hay trời ở Hàn Quốc dù có xanh xám khác nhau thì cũng là khí quyển của trái đất thôi. Nên anh sẽ ngoan ngoãn chờ em trở về."

Có thật không? Sao trời ở đây cũng xanh, cũng nhuộm đầy sắc sapphire mà cậu chẳng hề thấy rung động, cảm xúc chút nào như khi nằm cùng anh dưới khoảng trời xanh ngọc yên ả thanh bình. Giờ anh đang làm gì thế? Anh có còn nhớ cậu nhiều không? Có còn oán trách cậu nhiều không?... Mỗi ngày trôi qua, vô vàn những câu hỏi về anh như thế dồn dập bủa vây trí óc cậu. Không lúc nào cậu ngừng nghĩ về anh, tìm về với giấc mơ êm đềm của cậu và anh... Để rồi khi bừng tỉnh... chợt nhận ra hiện thực còn quá xa vời.

Tiếng sóng biển vọng lại rì rào êm ái... Cậu nhắm mắt và thả hồn mình vu vơ đến những miền đất lạ, mà nơi cậu đứng sẽ chỉ còn là dải chân trời mong manh vô định. Ở nơi ấy, gửi nỗi buồn với những ưu tư theo cát để sóng đưa đi thật xa, chôn vùi dưới đáy đại dương sâu thẳm, ngày qua ngày lắng đọng thành tầng tầng lớp lớp, rồi ngàn năm sau tan ra cùng bọt biển...

...

Ding Dong! Ding Dong! Ding Dong!

Tiếng chuông cửa ngân vang réo rắt đánh thức cậu khỏi những ảo giác mơ màng. Cậu lật đật chạy xuống cầu thang.

-KiBum, có..._Chị cậu đứng ở cửa lắp bắp

-Bưu kiện chuyển phát nhanh từ SM Town - Đại Hàn Dân Quốc đây!

"Gì thế này? UFO vừa đổ bộ xuống đất Mỹ à?"

Cậu ngẩn người sững sờ, chớp chớp mắt liên tục. Có phải cậu vẫn chưa tỉnh ngủ hay sao...? Không thể tin được!

HeeChul tung tăng nhảy vào với quả kính chuồn chuồn đen to bự che gần kín mặt, áo hoa lòe loẹt và quần bảy sắc cầu vồng tươi rói. Su‎ýt chút nữa không nhận ra thì ốm đòn với hyung ấy rồi.

-Hello tình yêu!

JungSu hu‎ýt sáo và phẩy ngón tay chào theo đúng kiểu cách vương giả qu‎ý tộc - bản tính cố hữu của hyung. Cũng quần quần áo áo "nắng vàng biển xanh" sặc sỡ tưng bừng không kém.

"Hàn Quốc có đại chiến hay sao mà chạy loạn dạt cả sang đây thế này?!"

-Bummie!!! Lâu quá không gặp cậu!

"Hạt đậu nhỏ" RyeoWook lao bổ tới ôm siết lấy cậu mà lắc lắc dữ dội. Cái tên này thỉnh thoảng vẫn hay quá khích như thế. Rồi lần lượt từng người... từng người một của Super Junior bước qua cánh cửa, thoáng chốc đã ních đầy phòng khách nhà cậu. Nhưng... không có anh. Cậu chờ đợi mãi, ngẩn ngơ tìm kiếm, điểm danh đếm đi đếm lại trong đám người nhốn nháo. Vẫn không thấy bóng dáng anh đâu cả. Cậu rũ xuống thất vọng, ngồi thu lu ở một góc ỉu xìu... Sao lại thế? Mọi người đều tới đủ cơ mà. Hay là anh...

-Mong ngóng người ta đến thế thì ngày xưa đừng có dứt áo ra đi tuyệt tình như vậy chứ_HanKyung gí trán cậu thở dài_Nó chờ ở bãi biển ngoài kia đấy.

Mới nghe loáng thoáng có thế cậu đã bật phắt dậy, chạy ào đi như lốc xoáy. Chả cả thèm ngước nhìn chào hỏi hyung lâu ngày mới gặp. Anh em thế đấy, tốt đẹp gớm!

...

-HyukJae!!!_HeeChul bới tung đống đồ hổ lốn rồi gào rống lên thảm thiết

-Gì thế?_HyukJae tất tả chạy đến_ Hyung lại thất lạc mất cái quần đùi nào nữa à? Không có "hàng dự trữ" đâu đấy nhé. Hết quần rồi thì đừng mặc nữa.

-Kem chống nắng, kem dưỡng da, dầu thơm, sữa rửa mặt, sữa tắm... đâu???

-À... Mấy thứ lỉnh kỉnh vớ vẩn đấy em tặng các cô tiếp viên hàng không hết rồi. Quẳng bớt đi cho nhẹ nợ, vứt được bao nhiêu thì vứt.

-CÁI . GÌ ?!!

-Hyung nhìn lại số hành l‎ý của mình đi. Đồ đè chết người ấy chứ. Trong khi tụi em mỗi đứa chỉ được phép mang có 2 cái quần để "phòng thân". Hyung lại còn bảo "Cần gì áo! Con trai cởi trần có sao đâu. Càng khỏe người đẹp da." Thế hyung là con - gì mà mang lắm áo sống đủ kiểu vậy hả?!

-Dù có thế chăng nữa thì thứ bị vứt đi trước phải là cậu chứ không - phải - đồ - của - tôi!

Ngay sau lời tuyên bố phũ phàng ấy, HyukJae lĩnh trọn chiếc guốc mộc của đàn anh bay vèo đến đập thẳng giữa "hồng tâm" trên trán.

-Hyung! HyukJae xỉu rồi. Mắt trắng dã, sùi bọt mép.

-Đem chôn nó luôn đi!

...

Ầm ĩ thế đấy. Mới chân ướt chân ráo đến đã làm loạn nhà người ta rồi. Cái lũ này, chịu yên lặng một chút thì sợ nổi nhọt ở mông hay sao ấy! HanKyung chép miệng ngán ngẩm, thất thểu lại gần ghế salon mà JungSu nằm thẳng cẳng ở đó và đang duỗi chân duỗi tay phơi nắng. YoungWoon và DongHee lại chí chóe chuyện đồ ăn thức uống, giọng SungMin í ới hỏi "DongHae và KiBum đâu?", tiếng la thảng thốt của KyuHyun và đồ đạc rơi vỡ loảng xoảng... Anh cười cười, lật giở những trang tạp chí thời trang đầy màu sắc...

.

.

.

Hôm nay... trời xanh quá.

...

* * *

~ THE END ~

*Author: KiHae_love nhưng mong được gọi là nhím! ^^

*Rating: K

*Disclaimer: KiHae không thuộc về tôi!! ><

*Category: humor

*Pairing : KiHae and DongKi

Summary: DongHaeKiBum

Statu: finish

Một ngày bình nữa đang trôi đi trong ngôi nhà nhỏ trên hòn đảo Bali xinh đẹp. Nơi đó có một gia đình nhỏ sống vô cùng hạnh phúc với một cặp vợ chồng mới cưới và một "cậu bé nhỏ" dễ thương .

.

.

.

_Bố Dong Ki không nghịch với con nữa, vào ăn cơm đi. Lại lăn đùng ra ốm cả hai bố con thì biết tay đấy nhá!

Dong Hae chống hai tay đứng trước cửa hét ầm ra ngoài sân vườn.

_Rồi mà, mẹ Dong Ki đừng hét nữa nghe đau tai lắm.

Ki Bum nhăn nhó bước vào. Mồm nói chuyện với anh nhưng mắt thì nhăm nhe đĩa sườn rán thơm phức trên bàn.

Chát...

_Rửa tay chưa mà ăn?

_Chưa nhưng cũng đâu cần đánh em đau như vậy? Vẫn thù em vì vụ oản tù tì xem ai làm papa Dong Ki hả?

_Ai thèm...HỨ...Mà bố Dong Ki này....

_Gì?

_Nếu anh và Dong Ki rơi xuống biển em sẽ cứu ai?

*chớp chớp mắt*

*vò đầu, bứt tai*

*lườm nguýt*

_Dĩ nhiên là mẹ Dong Ki rồi,còn phải hỏi sao?

*lau mồ hôi hột*

_Thật chứ?

*hớn hở*

_Thật mà...

*gật gật*

*cười cười*

_Ăn cơm thôi nào...Bố Dong Ki ...aaaaa....

_A aaaaaaa...

.

.

.

_Dong ki à, mẹ Dong Ki ngốc thật đấy, Dong Ki là chó dĩ nhiên phải biết bơi rồi. Vì vậy bố không cứu mẹ thì cứu ai phải không Dong Ki? Mẹ Dong Ki cứ ngốc mãi thế này chỉ khổ bố con mình thôi nhỉ? Haizzz...

Ki Bum thở dài nựng yêu chú cún dễ thương có bộ lông màu vàng óng mà cậu và Dong Hae đã mua trong tuần trăng mật. Khẽ đứng dậy, cậu mỉm cười chạy theo dáng người thanh mảnh đang vẫy tay với cậu ở phía cuối bờ cát trắng.

Hòang hôn đang tắt dần ngoài khơi xa...

Một ngày hạnh phúc nữa lại trôi qua...

END

* Author: Là tớ, juky_han

* Pairing: KiBum-DongHae < 1 couple super cute trong lòng tớ ( chỉ đứng sau HanWon)>

* Raiting: Nhẹ lắm. Ai đọc cũng được hết.

* Catelogy: Mini SA ( truyện SA của con nít ý mà)

* Note: Đây là lần đầu tiên tớ viết fic theo thể loại nhí nhảnh này nên có lẽ sẽ không được hay. Ý tưởng của tớ lấy từ một ID của E.L.F Hàn- người đã nhắn tin UFO với Dong Hae " Đừng chơi với Lee Dong Hae"

Dong Hae ăn cắp đấy! Đừng chơi với nó!

Tớ không ăn cắp! Ba dạy Dong Hae phải là người tốt.

Dong Hae ngoan, rất nghe lời ba. Sao không có ai tin tớ vậy?

Trường tiểu học Jeong Sang ở phía Đông Bắc thủ đô Seoul.

Lớp 3/1.

Cậu bé ngồi đấy, tay hí hoáy vẽ vào bức tranh có hình con cá to thật to của mình. Hôm nay Dong Hae cũng rất ngoan. Dong Hae không quậy phá, không nói chuyện trong giờ học, không đuổi bắt trong giờ ra chơi. Cậu bé luôn luôn cố gắng trở thành một học sinh ngoan như lời ba dặn.

Cạch.

Dong Hae ngước lên nhìn nơi phát ra tiếng động. Ki Bum là người thứ hai < sau Dong Hae> vào lớp thật sớm sau giờ ăn trưa. Ki Bum dễ thương ( theo lời của các cô phụ huynh khác) da trắng, mặt tròn. Nhưng có một điểm Ki Bum chẳng dễ thương tẹo nào là Ki Bum rất trầm tính. Ki Bum hầu như không cười. Cậu ấy chỉ luôn ngồi yên một chỗ và đọc những cuốn sách to che hết mặt của cậu. Trưa nào cũng có mỗi Ki Bum và Dong Hae ngồi đấy, nhiều lúc chỉ là những câu hỏi ngu ngơ mà người lớn cho là " Ôi dào! Chuyện của hai đứa con nít." , đôi khi Dong Hae lén quan sát cậu, chỉ là lén thôi, rồi sau đó lại tự cười thầm: " Cậu ấy đẹp thật."

" Dong Hae! Cô giáo gọi cậu kìa."- Soo Young đứng trước cửa lớp gọi Dong Hae, đôi mắt cô bé lén nhìn thật nhanh lên khuôn mặt dễ thương của Dong Hae và dáng ngồi yên lặng của Ki Bum.

" Ah! Tớ đến ngay!"- Dong Hae xếp lại đống giấy bày bừa trên bàn mình và vội đi ra ngoài cửa lớp. Đột nhiên, Ki Bum cũng xếp sách bỏ vào cặp rồi đi ra ngoài.

Lớp học trống trơn. Gió trưa thổi qua cửa sổ. Có chú sâu đo rất nhỏ đang cố bám trụ mình trên sợi tơ mỏng manh treo vắt vẻo trên cành cây.

*

" Thưa cô! Em bị mất tiền!"- Cậu nhóc Jun Jin đứng bật dậy sau một hồi loay hoay lục cặp mình.

" Chuyện này không thể nói bừa được. Em đã tìm kĩ chưa?"

" Dạ thưa cô. Kĩ lắm rồi. Em nghĩ thủ phạm là Dong Hae."

" Tớ á???"- Dong Hae mở to mắt ngạc nhiên.

" Chỉ có bạn ấy hay vào lớp sớm nhất sau giờ ăn trưa?"

" Nhưng... em... em... thưa cô..."- Cậu lắp bắp. Thật ra cậu quá bất ngờ vì lời buộc tội này của bạn mình.

" Cô thử lục cặp bạn ấy xem là sẽ biết thôi ạ."- Jun Jin khẳng định chắc nịch mà không hề để ý đên khuôn mặt ngỡ ngàng của Dong Hae.

Cô giáo tin Dong Hae là học trò ngoan, cô cưng chìu Dong Hae và cả Ki Bum hơn ai hết. Vì vậy, cô quyết định làm theo lời của Jun Jin.

Tất cả những thứ trong cặp của Dong Hae được đổ lên bàn. Đa số đều là bút chì màu và vài thứ vật dụng linh tinh.

" Ah... ví tiền của em."

Cả lớp sửng sốt khi nhìn thấy ví tiền của Jun Jin nằm ngay dưới cuốn tập của Dong Hae. Ngay cả cô giáo cũng không tin vào mắt mình. Chỉ có Ki Bum là ngồi yên như không. Cậu đưa mắt quan sát khuôn mặt tái xanh của Dong Hae, ngay cả khi ngỡ ngàng, khuôn mặt đó cũng rất đáng yêu.

*

Ngày đầu tiên đến trường sau khi vụ việc vừa xảy ra, những cặp mắt khinh khỉnh đều dồn về Dong Hae.

" Đừng chơi với Lee Dong Hae."

" Đừng chơi với Lee Dong Hae."

" Đừng chơi với Lee Dong Hae."

Câu nói ấy như đang dần trở thành một khẩu hiệu của trường tiểu học Jeong Sang và mọi người là những công dân thực hiện tốt khẩu hiệu đề ra.

Ăn trưa một mình.

Ngồi một mình.

Ngủ một mình.

Vẽ một mình.

Học bài một mình.

Lee Dong Hae trở thành một đứa trẻ mang tính cách khác chỉ sau một buổi sáng. Không ai còn thấy nụ cười hiện diện trên gương mặt đáng yêu ấy. Thay vào đó, nó luôn chứa đựng sự buồn bả.

*

" Hức... hức... Tớ không ăn cắp... Sao không ai tin tớ??"

Dong Hae ngồi một mình dưới gốc cây sân sau của trường. Cậu khóc tức tưởi. Những giọt nước mắt thấm vào miệng mặn chát.

" Không ai chơi với tớ... hức... hức... không ai... không ai tin tớ..."

" Này! Đừng dậy đi!"- Một bàn tay khác, lớn hơn tay Dong Hae rất nhiều kéo cậu đứng dậy. Đó là bàn tay của Ki Bum. Ki Bum kéo Dong Hae dậy, đột nhiên ôm chầm lấy cậu nhóc và tựa đầu cậu vào vai mình: " Giờ cậu cứ việc khóc tiếp đi!"

Oa... hu hu...

" Không ai chơi với cậu. Tớ sẽ chơi với cậu. Cậu không cần ai hết. Hiểu chứ? Kim Ki Bum này sẽ bảo vệ cậu."

Lời khẳng định của cậu bé 8 tuổi. Nói rồi, cậu hôn lên đôi môi ngặp nước mắt ấy: " Đấy là đóng dấu cho lời hứa của tớ."

Dong Hae ngoan ngoãn gật đầu. Cậu ngủ thiếp trên vai Ki Bum sau khi vắt kiệt sức mình để khóc. Cậu không sao. Vẫn còn có Ki Bum cơ mà. Ít nhất là ngay lúc này vẫn có một người mà cậu cần đến. Người sẽ bảo vệ cậu như lời cậu ta đã hứa.

" Suốt cả cuộc đời."

*

Jun Jin lọ mọ đến nhà đựng dụng cụ thể dục.

" Ki Bum! Tớ đến rồi."

" Đây là phần thưởng của cậu."- Ki Bum đưa cho Jun Jin chiếc điện tử cầm tay loại xịn nhất mà bất cứ đứa trẻ con nào cũng muốn có.-" Nếu cậu tiết lộ việc này cho ai biết. Nhất là Dong Hae thì cậu nên chuẩn bị sẫn tinh thần để bị dần một trận đi"

" Tớ biết rồi."- Jun Jin cầm theo chiếc điện tử cầm tay và hí hửng đi ra khỏi phòng dụng cụ.

Ki Bum đợi cho Jun Jin đi thật xa mới ra khỏi đó. Cậu có lời hẹn đến công viên giải trí với Dong Hae sau giờ học, như một đôi thật sự. Tất cả đó chỉ mới là sự khởi đầu cho lời hứa.

Tớ xin lỗi Dong Hae!

Tớ là đứa ích kỉ.

Tớ không muốn bất kì ai chạm đến cậu.

Cậu là của tớ.

Mãi mãi là của tớ.

Vì vậy, tất cả bọn con trai và con gái đừng chơi với Lee Dong Hae.

Lee Dong Hae là của Kim Ki Bum.

Author: Yuuki (gọi tớ là Yuu cũng đc ^^)

Rating: 13+

Disclaimer: Không thuộc về tôi, được chưa???

Pairing: HaeEun, HaeBum ( :)) )

Thể loại: SA (chắc rồi), Sad.

Note: Đây là cái one short hoàn chỉnh đầu tiên mà Yuu từng viết... Bỏ viết từ cách đây khá lâu rồi nên có lẽ cũng chẳng được hay như đã mong muốn, nhưng hy vọng mọi người sẽ góp ý thêm cho cách viết và cách xây dựng nhân vật của Yuu.

Cảm ơn rất nhiều ^^!

---

Almost Lover

Link nhạc đi kèm: Almost lover

Ánh nắng hiếm hoi rọi vào thành từng vệt nhỏ li ti trên tấm thảm sàn màu rêu đã bạc.

Mở mắt và tỉnh dậy, mọi vật xung quanh vẫn như ngày hôm qua, vẫn như ngày hôm trước, vẫn như những gì đã và đang hiện hữu...

Con người vẫn thế...

- Dậy rồi à?

- ................ *Cười*

- Tớ đi trước nhé!

- ................. *Cười*

Cánh cửa phòng xập lại.

Con người vẫn thế, đúng vậy, chỉ có trái tim là thay đổi ...

Your fingertips across my skin

The palm tree swaying in the wind...

Lại vùi đầu vào đống chăn gối. Cậu không hề có chút ý định nào sẽ rời khỏi giường. Chẳng biết từ lúc nào mà cậu đã thành đứa chỉ thích ngủ ngày như thế này cơ chứ?

Nghĩ vu vơ...

Cười vu vơ...

Gối vẫn ướt đẫm từ giấc mơ đêm qua...

Điên rồi thật?...

Suy nghĩ và tưởng tượng vu vơ...

Môi vẫn cười,

Nhưng mắt nhòe lệ...

Chua chát...

Tiếng thổn thức bật ra thành lời, bay vào không gian để rồi bỗng chốc tan biến trong tiếng lá xào xạc ngoài cửa sổ...

Images...

"Uhm... Uhm..."

*Lăn bên này lăn bên kia*

"Hyukkie ah, em sao thế?" - Tiếng anh nhẹ nhàng vang lên từ bên kia căn phòng.

"Hae ah...!!!"

Cậu ngồi thẳng dậy nhìn vào cái quầng sáng màu vàng cam choi chói từ chiếc bàn gỗ nơi anh đang ngồi làm việc.

"Không ngủ được hả?" - *Gật gật*

"Là tại anh hả?" - *Nghĩ nghĩ một khắc rồi nhún vai và lắc lắc*

Anh tiến tới bên giường và ngồi xuống cạnh cậu. Khẽ vuốt những sợi tóc mảnh vương trên má, anh thầm thì thật nhẹ:

"Để anh hát ru cho em nhé?"

Cậu chỉ khẽ mỉm cười và rồi giọng anh cất lên ngay sau đó, trầm trầm, réo rắt, mang theo những nốt nhạc trầm...

Một giai điệu nhẹ nhàng và dễ ngủ, nhưng hình như phảng phất chút buồn, cậu nghĩ thế.

Trong ánh đèn mù mờ của chiếc đèn bàn đã được anh vặn nhỏ đi độ sáng, cậu nhìn vào mắt anh và mơ hồ cảm nhận một nét buồn trong đôi mắt đẹp ấy. Cũng có thể chỉ là tưởng tượng mà thôi, có thể...

"Anh này, lâu rồi anh chưa hôn em đúng không?" - cậu hỏi khi chính mình cũng không còn ý thức được điều mình đang nói, độ tỉnh táo của cậu giảm đi dần dần theo những câu hát của anh mà cậu không hiểu nghĩa.

Hình như anh ngừng lại không hát nữa. Cậu cố mở mắt để nhìn anh, và rồi cậu thấy và cảm nhận được một nụ hôn nhẹ được đặt lên má mình.

"Ngủ đi em"

Anh thì thầm thật khẽ và mỉm cười, điệu hát dang dở lại tiếp tục vang lên êm dịu.

Đọng lại cuối cùng trong mắt cậu là nụ cười của anh, bởi liền sau đó cậu bị kéo vào những giấc mơ đang chập chờn xuất hiện. Cậu đem theo nụ cười ấy vào những giấc mơ của mình, thật kì lạ, cậu nghĩ nó là một nụ cười buồn...

Trong cái thế giới cổ tích nhiều sắc màu với tiếng nhạc từ bài hát ru của anh vang lên dìu dặt, cậu bỗng nghe văng vẳng đâu đó thật mơ hồ, ba tiếng

"Mianhae..."

You sang me Spanish lullabies,

The sweetest sadness in your eyes...

Clever trick.

I never wanna see you unhappy.

I thought you'd want the same for me...

Cậu tỉnh dậy cũng là khi tiếng chuông cửa ngân lên lần thứ hai. Khẽ nhăn mặt và nhoài người ra lấy chiếc di động đặt trên chiếc bàn con cạnh giường, cậu bật nó lên - 10 giờ sáng, đã ba tiếng từ lúc Hae đi, chắc không phải để quên chìa khóa nên không vào được chứ?

Tiếng chuông cửa lần thứ ba.

- Đến đây! Đến đây!

Cậu chùi vội giọt nước mắt cuối cùng còn vương lại nơi khóe mắt, dấu vết của sự luyến lưu sau những hình ảnh vừa lướt qua trong cơn mơ vừa xong, và lao ra phía cửa.

"Cạch"

Cửa bật mở và đứng trước mặt cậu là một cậu trai khác với khuôn mặt rất đẹp. Nét bầu bĩnh đáng yêu vẫn còn toát lên nơi gò má. Mái tóc đen tuyền được cắt tỉa ngắn gọn và cẩn thận ôm sát vào khuôn mặt thiên thần đó. Một cái đẹp khiến người ta ganh tỵ. Chỉ là, hình như cậu không quen người này. Cậu cố lục lại trong ký ức xem đã có từng gặp khuôn mặt này ở đâu chưa, nhưng chịu thua, cậu ta là người xa lạ.

Cậu nở một nụ cười tới người con trai lạ, chắc vẫn ngốc nghếch như mọi khi (theo lời nhiều người nói)

- Cậu là...?

- À vâng, chắc hẳn anh là Eunhyuk? Tôi là Ki Bum, Kim Ki Bum, uhm..., là bạn của Dong Hae.

Cậu ta mỉm cười, ngượng ngùng, một nụ cười đáng yêu và đẹp đến xúc động. Nhưng riêng với Eunhyuk, khi cậu ta nở nụ cười ấy thì cũng là lúc nụ cười trên khuôn mặt cậu tắt dần, thế chỗ bằng một cái nhếch môi vụng về và gượng gạo.

Kim Ki Bum - cậu biết rõ cái tên này, rất rõ...

- Donghae đã ra ngoài mất rồi, từ sáng ấy.

- Ồ không sao! - Ki Bum có vẻ chẳng mấy để ý tới thái độ gượng gạo trên khuôn mặt cậu - Donghae nói hôm nay tôi có thể tới và chuyển bớt đồ của anh ấy mang sang bên kia trước vì hôm nay có anh ở nhà. Uhm... Chắc hẳn Hae cũng đã nói trước với anh...? - Lại cười.

Uhm, hình như có, trong bữa tối vội vã ngày hôm qua, Donghae cũng đã nhắc đến điều tương tự như thế. Chỉ có điều cậu không nghĩ nó là ngay sáng hôm nay.

- Mời cậu vào nhà, phòng Donghae nằm ở bên tay trái.

Cậu lại cười, mặc dù chính cậu cũng thấy buồn nôn với nụ cười giả dối ấy. Nhưng còn sự lựa chọn khác sao?

Công cuộc thu dọn rốt cuộc cũng nhanh chóng hơn cậu nghĩ. Một tiếng rưỡi và hơn nửa tủ đồ cùng toàn bộ chồng sách vở của anh được vác ra khỏi nhà - căn nhà đã từng là của cậu và anh. Cậu trai kia chào cậu và ra về, trong khi cậu thì vẫn đứng trân trân ở bậc cửa với khuôn mặt vui vẻ tiễn khách giả tạo mà cậu khoác lên cho mình, chỉ ngoại trừ đôi mắt cậu vẫn dán vào túi đồ mà Kibum đang ôm trên tay. Cậu cảm giác được nhiều thứ cùng ào vào bủa vây lấy cậu, đó là kí ức, là cảm giác đớn đau và mất mát.

Những ngày cuối cùng ở bên anh sao?

Cậu lại nhếch môi cười, một nụ cười nhạt thếch.

Một cái gì đó mặn đắng vừa chảy vào khóe môi.

-Flash back-

- Eunhyuk này, tớ định sẽ chuyển nhà.

Câu nói vừa dứt cũng là lúc cậu quay lại nhìn anh trân trối.

- Chuyển... chuyển nhà ư? - Khó khăn lắm cậu mới có thể mở mồm ra nói, và nói rồi thì cũng chỉ được ba từ cụt lủn vậy mà thôi.

- Uh, tớ nghĩ rồi, dù gì chúng ta cũng chỉ còn là bạn, cứ tiếp tục sống chung thế e rằng... Uhm, tớ lo sẽ hơi bất tiện một số mặt.

Cậu quay lại với nồi nước đang lục bục chuẩn bị sôi trên bếp, dồn hết sức mình để đôi tay thôi run rẩy và đôi chân không chực khuỵu xuống nền nhà. Điều cậu sợ nhất là đây...

- Vậy... vậy cậu đã tìm được nhà chưa?

Cậu cố gắng bắt giọng mình tự nhiên nhất có thể, che dấu những giọt nước mắt ngốc nghếch đang lăn dài trên má, rơi cả xuống nồi mỳ đang sôi ùng ục bên dưới mà không dám đưa tay lên lau.

- Tìm được rồi! Và tớ nghĩ đó là một chỗ khá tốt! - Anh nói với vẻ hồ hởi - Nay mai sẽ có người đến giúp tớ chuyển đồ.

"Mai? Mai ư? Anh mong được thoát khỏi em nhanh thế sao, Hae?"

Nỗi đau chẹn ngang cổ họng cậu, ngăn cậu nói ra thêm bất cứ từ nào nữa. May mắn thay, tiếng chuông điện thoại vang lên từng hồi và cậu chạy ù ra phòng khách sau khi đã lí nhí được vài tiếng:

- Hae à, cậu ăn đi, tớ ra nghe điện thoại.

Có tiếng cậu đóng cửa phòng khe khẽ.

Có tiếng nức nở bị bít kín dưới những lớp chăn gối dày.

Có tiếng trái tim ai lại vừa vỡ ra thêm một mảnh.

Lại một đêm mất ngủ...

"Mì hôm nay hình như hơi mặn?"

Goodbye my almost lover.

Good bye my hopeless dream.

I'm trying not to think about you,

Can't you just let me be?

So long my luckless romance

My back is turned on you

Should've known you bring me heartache.

Almost lovers always do...

-End Flashback-

Từng bông tuyết trắng xóa bay bay vương vào mái tóc đen, vương lên gò má mềm của cậu.

Lạnh...

Cậu bước đi giữa không gian náo nhiệt và đầy màu sắc lấp lánh từ các cửa hàng hai bên đường. Họ đã đang giăng lên những chùm kim tuyến nhiều màu rực rỡ, những hàng đèn Neon xanh-đỏ treo lẫn vào những quả châu lấp lánh trông lại càng lung linh. Lại một mùa Giáng sinh nữa sắp đến.

Cô đơn...

Chân cậu vẫn tất tả những bước tiếp, nhưng rồi nó sững lại khi cậu nhận ra mình đang đứng tại quảng trường lớn nơi người ta dựng lên cây thông to đẹp nhất và bắt đầu treo những chùm đèn trang trí đầu tiên.

Nhìn ngắm...

Mỉm cười...

Những kí ức về một mùa Giáng sinh ấm áp năm trước vẫn vẹn nguyên trong cậu.

Đây là nơi anh đã dùng bàn tay ấm áp của mình dắt cậu đến, và rồi cả hai đứa cùng hòa mình vào một điệu nhảy khiến người khác phải trầm trồ và vỗ tay khen ngợi.

Cậu nhớ anh đã kết thúc điệu nhảy của cả hai đứa bằng một cái ôm thật chặt và rồi đặt lên môi cậu một nụ hôn ngọt ngào.

Cũng chỉ là ký ức...

Chân cậu khuỵu xuống mặt đường buốt giá khi cậu nhận ra bờ má mình đã ướt đẫm những hàng nước chảy ra từ nỗi đau.

Cậu cũng nhớ rõ chính nơi đây tròn một tháng trước, bàn tay ấm áp của anh đã rời khỏi tay cậu. Anh nhìn cậu với ánh mắt buồn mà bấy lâu nay cậu thường mơ hồ cảm nhận. Nụ hôn ngọt ngào dối trá cuối cùng đến theo những lời nói mà cậu tin đã ghim chặt vào tim cậu đến bật máu.

"Eunhyuk à, anh xin lỗi... Mình chia tay nhé?"

Ngắn gọn.

Vậy là kết thúc.

Cậu ngã gục vào lòng anh, cảm nhận được cả thế giới trong mình vỡ vụn.

"Cảm ơn em đã luôn bên cạnh anh. Anh sẽ không quên những gì đã có giữa chúng ta." - Anh thì thầm với giọng trầm buồn quen thuộc - những lời dối trá cuối cùng...

We walked along a crowded street

You took my hand and danced with me.

Images...

And when you left you kissed my lips

You told me you'd never, ever forget

These images.

No...

Em không bao giờ muốn nhìn thấy anh buồn.

Và em cũng đã từng hy vọng anh cũng sẽ mong muốn điều tương tự đó cho em.

Nhưng có lẽ chỉ là sự mong chờ ngu ngốc...

Goodbye my almost lover.

Good bye my hopeless dream.

I'm trying not to think about you,

Can't you just let me be?

So long my luckless romance

My back is turned on you

Should've known you bring me heartache.

Almost lovers always do...

Anh đã nói chúng ta sẽ trở lại là những người bạn.

Em đã mỉm cười và gật đầu với anh.

Dẫu cho có là giả dối.

Em chấp nhận đánh đổi với nỗi đau để tự dối lòng

Mình vẫn được phép bên cạnh anh với tư cách một người bạn.

Anh có biết hằng đêm em vẫn thao thức với nỗi đau vây kín?

Khi siết chặt vòng tay vào chú Cá nhỏ anh đã từng tặng em.

Anh có biết những kỷ niệm hạnh phúc khi bên anh vẫn luôn hiện lên như thước phim quay chậm chập chờn trước mắt.

Để rồi nó cũng chính là nhát dao đâm thẳng vào trái tim vốn đã nát rời từng mảnh của em.

Đau lắm, Hae à...

Lại chìm vào những cơn ác mộng vói những lời dối lừa tàn nhẫn.

Nụ hôn của anh, bài hát của anh...

Nụ cười của anh, lời nói của anh...

Tất cả, tất cả ám ảnh em hằng đêm trong những giấc mơ không đầu không cuối...

Để rồi sáng mai tỉnh dậy với đôi mắt đã sưng vù và sự mệt mỏi đến rã rời...

Ám ảnh...

Mệt mỏi...

Đau đớn...

Chán chường...

Em thật sự muốn quên đi tất cả...

I cannot go to the ocean,

I cannot drive the street at night,

I cannot wake up in the morning,

Without you on my mind.

So you've gone and I'm haunted

And I beg you are just fine...

Did I make it that easy to walk right in and out

Of my life...?

Goodbye my almost lover.

Good bye my hopeless dream.

I'm trying not to think about you,

Can't you just let me be?

So long my luckless romance

My back is turned on you

Should've known you bring me heartache.

Almost lovers always do...

...

- Hyukie à! Nhìn kìa! Biển đẹp quá.

Cậu khẽ nheo mắt nhìn ra nơi màu vàng rộm của cát được màu xanh vô bờ ôm ấp.

Biển...

- Hyukie ahhh!!!! Dừng xe xuống đây nhé!!! Hyung muốn ngắm biển một chút xíu thôiii!!! - Tiếng Heechul tiếp tục vang lên hớn hở.

- Không! Hyung đi tiếp cho em. Chúng ta đang vội mà.

Tiếng cậu lạnh lùng vang lên dứt khoát, chấm dứt mọi ảo tưởng.

Heechul đạp số, tăng tốc, trong khi mồm vẫn càu nhàu vài câu kiểu "Đồ ky bo, đồ khỉ già lạnh lẽo" hay cái gì đó tương tự như thế. Chiếc xe phóng vụt đi trong thờ ơ với bãi biển xanh trải đầy nắng lấp lánh nơi dưới kia.

Cậu mấp máy môi khi đôi mắt đã nhắm nghiền:

"Hae à, anh hãy luôn hạnh phúc nhé!"

Nơi bãi biển tràn nắng, bóng một người nhỏ nhắn đổ dài trên bãi cát vàng đơn độc...

So you've gone and I'm haunted

And I beg you are just fine...

Did I make it that easy to walk right in and out

Of my life...?

Goodbye my almost lover.

Good bye my hopeless dream.

I'm trying not to think about you,

Can't you just let me be?

So long my luckless romance

My back is turned on you

Should've known you bring me heartache.

Almost lovers always do...

END.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co