1
Hoàng Hùng ngồi bệt dưới nền nhà lát gạch bông đã ố màu, vòng tay ôm chặt lấy Hải Châu vào lòng. Em dùng chiếc chăn bông cũ kỹ, đã sờn rách hết bốn góc để bọc lấy cơ thể bé nhỏ đang sốt đến phát run của con trai. Thằng bé mới tròn ba tuổi, gương mặt phảng phất những nét thanh tú, đôi mắt hai mí to tròn nhưng lúc này hai má lại đỏ ửng vì sốt cao, bờ môi nhỏ khô khốc thỉnh thoảng lại mím chặt.
Hải Châu là một Omega lặn, giống như em. Nhưng điều khiến Hoàng Hùng đau lòng nhất là đứa trẻ này sinh ra đã mang một cơ thể yếu ớt. Nó bị thiếu hụt tin tức tố của người cha ngay từ trong bụng.
Quá trình mang thai ba năm trước đối với một Omega đơn thân như Hoàng Hùng chẳng khác nào một cuộc chiến sống còn. Vết cắn vĩnh viễn trên gáy em là kết quả của một đêm phát tình mất kiểm soát với một Alpha cấp cao xa lạ. Dòng tin tức tố bá đạo của hắn sau khi găm sâu vào tuyến thể của em đã liên tục bài xích cơ thể Omega lặn yếu ớt, nhưng đồng thời lại khiến em khát cầu hơi ấm của hắn đến phát điên.
Thiếu đi sự vỗ về che chở và những cái ôm xoa dịu bằng Pheromone của bạn đời trong suốt thai kỳ, Hoàng Hùng đã phải trải qua chín tháng mười ngày nôn nghén đến kiệt sức. Em đã từng ngất xỉu ngay trên sàn nhà trọ, tự mình bò dậy đi bệnh viện cấp cứu khi có dấu hiệu động thai, chịu đựng những cơn đau quặn thắt trong sự cô độc.
Kết quả của những tháng ngày giông bão đó là sự ra đời của Hải Châu, một đứa trẻ sinh non, nhẹ cân và thường xuyên ốm vặt khi thời tiết thay đổi.
"Ba ơi... Châu không đau... Ba... ba đừng khóc..."
Giọng nói ngọng nghịu, thều thào của Hải Châu cắt ngang dòng ký ức xám xịt của Hoàng Hùng. Đứa nhỏ cố gắng mở đôi mắt ngập nước nhìn ba nó. Bàn tay bé xíu, mũm mĩm nhưng hơi run rẩy của nó chầm chậm giơ lên. Những ngón tay ngắn ngủn, nhỏ bé lóng ngóng chạm vào gò má của Hoàng Hùng, vụng về lau đi giọt nước mắt ấm nóng vừa trượt dài xuống cằm em.
Hải Châu hiểu chuyện đến mức khiến người ta phải đau lòng. Từ khi biết nhận thức, nó chưa một lần đòi hỏi đồ chơi mới, chưa một lần quấy khóc đòi ăn bánh ngọt như những đứa trẻ cùng lứa. Nó biết ba nó đi làm từ sáng sớm đến tối muộn, biết mỗi tháng ba đều phải đếm từng tờ tiền lẻ để trả tiền nhà và mua thuốc cho nó. Mỗi lần thấy Hoàng Hùng tủi thân ngồi khóc trong im lặng sau một ngày dài mệt mỏi, đứa nhỏ lại tự giác bò đến, giang hai cánh tay nhỏ xíu ra ôm lấy cổ em, áp cái trán nóng hổi của mình vào má em mà thủ thỉ "Ba ba ngoan, Châu thương ba nhất."
"Ba cũng thương con."
Hoàng Hùng cắn chặt môi để ngăn một tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra. Em áp mặt vào mái tóc mềm mại của con, hít hà mùi sữa trên cơ thể nó. Đồng lương nhân viên văn phòng của em phải co kéo vô cùng chật vật mới đủ tiền thuốc, tiền sữa và tiền thuê nhà. Cuộc sống vất vả là thế nhưng Hoàng Hùng chưa bao giờ hối hận vì đã sinh ra nó. Hải Châu là tài sản lớn nhất, là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữ em lại với cuộc đời này.
Nhưng cuộc sống của một Omega đơn thân có ngoại hình nổi bật ở khu lao động nghèo này chưa từng là dễ dàng. Những ánh mắt soi mói, những lời xì xầm bàn tán về một đứa con hoang không cha luôn bủa vây lấy hai người. Thậm chí, những gã Alpha say xỉn trong khu trọ đôi lần còn có ý đồ sàm sỡ, muốn tiếp cận phòng của em vào ban đêm.
Thế nhưng, có một điều kỳ lạ mà không ai lý giải được.
Mỗi khi có kẻ mang ý đồ xấu bước đến gần phạm vi ba mét quanh Hoàng Hùng hoặc Hải Châu, một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo và đầy tính đe dọa sẽ đột ngột phóng thích ra từ sau gáy em. Đó là tin tức tố mùi gỗ tuyết tùng ẩn sâu trong vết cắn vĩnh viễn. Mùi hương ấy mạnh mẽ, uy quyền và mang tính độc chiếm tuyệt đối, khiến cho bất kỳ Alpha hay Omega nào ngửi thấy cũng phải rùng mình, đổ mồ hôi hột vì sợ hãi.
Bản năng cảnh báo bọn họ rằng Omega này và đứa trẻ kia thuộc quyền sở hữu của một kẻ ở đỉnh ở tháp xã hội, một kẻ mà chỉ cần một cái nhấc tay cũng có thể nghiền nát bọn họ.
Nhờ có thứ tin tức tố che chở vô hình ấy, Hoàng Hùng và con trai mới có thể bình yên đi qua ba năm sóng gió ở khu ổ chuột này. Em nhớ rõ gương mặt của người đàn ông đêm đó, một gương mặt sắc sảo, ngạo nghễ đến mức dù có nhắm mắt em vẫn hình dung ra được. Nhưng em không biết hắn là ai, cũng chưa từng hy vọng sẽ gặp lại. Đối với em, hắn thuộc về thế giới thượng lưu xa hoa, còn em chỉ là một kẻ dưới đáy xã hội, chật vật từng ngày để sống còn.
Cơn sốt của Hải Châu cuối cùng cũng lui dần sau hai ngày uống thuốc hạ sốt. Nhìn con trai nằm ngủ ngoan trên chiếc nệm cũ, gương mặt nhỏ nhắn tuy còn xanh xao nhưng nhịp thở đã đều đặn, Hoàng Hùng mới nhẹ lòng thở ra một hơi. Em vội vã sửa soạn quần áo, dán một miếng băng ức chế thật dày lên sau gáy để che đi tuyến thể, rồi vội vã bắt xe buýt cho kịp giờ làm.
Hoàng Hùng làm việc tại một công ty xuất nhập khẩu tầm trung. Đồng lương cố định chỉ vừa đủ cho hàng tá chi phí. Để có thêm tiền thưởng, em chấp nhận gánh vác những phần việc nặng nhất, tăng ca muộn và nhẫn nhịn cả những lời mỉa mai soi mói từ những đồng nghiệp xung quanh.
Họ thường xì xầm sau lưng em, bảo em là loại Omega lăng loàn, không chồng mà chửa, loại người dùng nhan sắc để kiếm lòng thương hại.
Hoàng Hùng nghe thấy hết nhưng em chọn cách giả điếc. Sự tự tôn của em không đáng giá bằng hộp sữa bột cho Hải Châu.
Thế nhưng, sự nhẫn nhịn và cam chịu của em lại vô tình nuôi dưỡng lòng tham của kẻ ác. Lão sếp tổng của công ty, một gã Beta trung niên có cái bụng phệ, gã đã tăm tia Hoàng Hùng từ lâu. Gã say mê nước da trắng ngần, đôi mắt phảng phất nét u sầu và vóc dáng mảnh mai, mặn mà của một Omega đã qua một lần sinh nở. Gã biết rõ hoàn cảnh ngặt nghèo của em, biết em đang khốn quẫn vì tiền bạc nên bắt đầu giở trò dụ dỗ.
Ban đầu chỉ là những cái đụng chạm vô tình khi đưa hồ sơ, những lời khen ngợi đầy ẩn ý. Rồi đến một ngày, gã thẳng thừng gọi em vào phòng làm việc, đẩy một chiếc phong bì dày cộm tới trước mặt em.
"Hoàng Hùng này, một mình nuôi con vất vả lắm đúng không? Em chiều tôi một chút. Mỗi tháng tôi chu cấp cho em ba mươi triệu, em không cần phải thức khuya dậy sớm làm báo cáo nữa, con trai em cũng sẽ có tiền vào trường tốt. Thấy thế nào?"
Lúc đó, Hoàng Hùng đã run lên vì nhục nhã. Em nhìn thẳng vào gương mặt dầu mỡ của gã, dứt khoát đẩy chiếc phong bì lại.
"Cảm ơn lòng tốt của Giám đốc. Tôi tự nuôi được con mình."
Sự từ chối thẳng thừng của em khiến gã ghi hận. Gã không tin một kẻ nghèo rách mồng tơi như em lại có thể giữ vững cái gọi là tự trọng được bao lâu.
Một buổi tối muộn vài tuần sau đó, khi cả văn phòng đã tắt đèn ra về, chỉ còn mình Hoàng Hùng ở lại để hoàn thành nốt đống số liệu chuẩn bị cho kỳ kiểm toán. Không gian yên ắng chỉ có tiếng gõ bàn phím lạch cạch và tiếng mưa rả rích ngoài cửa sổ.
Cửa phòng đột ngột mở rồi khóa chặt khiến Hoàng Hùng giật mình. Em ngẩng đầu lên, kinh hoàng nhìn thấy gã Giám đốc đang bước vào, trên người nồng nặc mùi rượu, đôi mắt đỏ ngầu gớm ghiếc không rời khỏi cơ thể em.
"Giám đốc... ông chưa về sao? Sao lại khóa cửa?" Hoàng Hùng đứng bật dậy lùi lại phía sau, chiếc ghế xoay va vào cạnh bàn phát ra tiếng động chói tai.
"Hùng à, em cứng đầu để làm cái gì? Ở đây không có ai đâu, giả vờ thanh cao với tôi làm gì nữa?" Gã cười dâm đãng, vừa nói vừa lao tới như một con thú đói.
"Buông tôi ra! Ông làm cái gì thế! Buông ra!" Hoàng Hùng hoảng loạn hét lên, em dùng hết sức đẩy gã ra nhưng gã Beta to béo này đã dùng cân nặng của mình để ép chặt em vào góc bàn.
Đôi bàn tay thô bạo, dơ bẩn của gã chộp lấy hai vai em, thô bạo xé toạc hai chiếc cúc áo sơ mi trên cùng, để lộ bờ vai gầy và xương quai xanh trắng nõn. Gã cúi đầu, định áp cái miệng hôi hám mùi rượu vào cổ em, khao khát muốn ngửi thử mùi hương của omega.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi sự kinh tởm và phẫn nộ dâng lên tột cùng, nỗi sợ hãi đã mang lại cho Hoàng Hùng một sức mạnh phi thường. Em co chân lên, dùng hết bình sinh đạp mạnh một cú thật hiểm vào bụng gã.
"Á!"
Gã rú lên một tiếng đau đớn, ôm lấy bụng ngã nhào ra đất, mặt mũi vặn vẹo vì đau đớn. Hoàng Hùng không kịp suy nghĩ thêm một giây nào nữa. Em vừa khóc nấc lên vì sợ hãi, vừa quờ quạng vơ lấy chiếc túi xách trên bàn. Một tay em giữ chặt cổ áo sơ mi rách rưới xộc xệch, tay kia đẩy cửa văn phòng, lao thục mạng ra lối thoát hiểm.
Em chạy, chạy điên cuồng dưới cơn mưa tầm tã của thành phố, mặc cho nước mưa lạnh ngắt hòa lẫn với những giọt nước mắt nhục nhã chát đắng trên môi.
Sáng hôm sau, khi Hoàng Hùng còn chưa kịp hoàn hồn sau đêm kinh hoàng đó, một email lạnh lùng từ phòng nhân sự đã gửi thẳng vào hộp thư cá nhân của em.
QUYẾT ĐỊNH SA THẢI
Nhân viên: Huỳnh Hoàng Hùng.
Lý do: Vi phạm nghiêm trọng quy định tác phong công sở, hành hung cấp trên và gây thiệt hại đến uy tín của công ty.
Bàn tay cầm điện thoại của Hoàng Hùng run lên bần bật. Email bồi thường không có một xu, ngay cả tiền lương tháng này của em cũng bị đóng băng với lý do chờ xử lý thiệt hại.
Hoàng Hùng ngồi thụp xuống góc phòng trọ tối tăm, ôm lấy đầu gối khóc nức nở. Tiếng khóc của em nghẹn lại trong cổ họng, đau đớn và bất lực đến cùng cực. Sự mệt mỏi bất công của cuộc đời bủa vây lấy em, siết chặt lấy cổ họng em khiến em không thể thở nổi.
Nhiều lúc, em muốn buông xuôi quá. Em muốn nhắm mắt lại và từ bỏ thế giới tàn nhẫn này.
"Ba ơi..."
Một tiếng gọi nhỏ xíu mềm mại vang lên. Hải Châu từ trên nệm đã tỉnh dậy từ lúc nào. Thằng bé im lặng bò đến bên cạnh em, đôi mắt to tròn ngập tràn sự lo lắng. Nó giang hai cánh tay ngắn ngủn ôm lấy bờ vai đang run rẩy của Hoàng Hùng, dùng những ngón tay bé xíu chạm lên má em, vụng về lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài.
Nhìn đứa con trai nhỏ bé, nhìn gương mặt ngây thơ và hiểu chuyện của nó, trái tim đang rỉ máu của Hoàng Hùng bỗng nhói lên một nhịp. Em ôm chặt con vào lòng, áp mặt vào bờ vai nhỏ của nó, cắn răng ngăn không cho mình gục ngã.
Không. Em không được phép bỏ cuộc.
Khó khăn lắm em mới sinh được một đứa trẻ ngoan thế này. Hải Châu đã không có cha, em tuyệt đối không thể để nó phải chịu thêm bất kỳ sự thiếu thốn hay tổn thương nào nữa. Em là chỗ dựa duy nhất của nó, em phải mạnh mẽ, phải đứng lên để cho con một cuộc sống ấm no đầy đủ.
Gạt đi giọt nước mắt cuối cùng, Hoàng Hùng đứng dậy ôm lấy con trai. Em thu dọn lại đống hồ sơ, bắt đầu chuẩn bị cho một hành trình tìm kiếm con đường sống mới, dù em biết chặng đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội phần.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co