EP3
Nghề bồi bàn không khó như Hùng lo sợ.
nếu anh ấy thành thật mà nói, một khi anh ấy đã nắm được cách đánh số bàn và cách máy tính hoạt động thì mọi việc khá dễ dàng - dễ dàng, nhưng mệt mỏi
Cuối cùng khi ca làm việc kết thúc, Hùng thấy mình trở lại phòng phục vụ, nằm dài trên một trong những chiếc ghế dài. Có lẽ là do giờ làm việc, có lẽ là do sự mệt mỏi sau 4 giờ đi tàu và đêm trước đó không ngủ, phấn khích - nhưng anh cảm thấy mình như chết đứng. Ở, về mặt kỹ thuật thì không phải do chân vì anh đang ngồi - điều đó không quan trọng.
"Hôm nay làm tốt lắm!" một giọng nói vang lên từ lối vào, và Hùng ngẩng đầu lên nhìn Quân, anh ấy mỉm cười rạng rỡ với anh. Bằng cách nào đó, anh ấy trông giống hệt như lúc bắt đầu ca làm việc - không một sợi tóc nào lệch khỏi vị trí, chiếc áo sơ mi của anh ấy hoàn toàn không có nếp nhăn và không có vết bẩn.
"Cảm ơn ạ..", Hùng mỉm cười, không biết anh ấy đang nói sự thật hay chỉ nói vui thôi.
Trước khi họ có cơ hội tiếp tục cuộc trò chuyện, Nicky bước vào phòng, và anh ấy nhìn gần giống Hùng . Áo sơ mi của anh chỉ hơi nhăn một chút, tóc anh ấy hơi rối.
"À , anh có thể cho Hùng tiền boa được không?" Quân nói, và Nicky vội vã thò tay vào túi , "Ồ, cái đó!" Anh ấy lấy ra một xấp tiền nhỏ và một vài đồng xu lẻ rồi đưa cho Hùng.
"Đây là - em nên đưa cho mọi người bao nhiêu?" Hùng hỏi - chồng tiền nhỏ đó nặng hơn anh nghĩ, và thật vô lý khi anh làm ra tất cả số tiền đó chỉ trong một ca làm việc.
Nicky vẫy tay và lắc đầu. "Không, hôm nay em sẽ được hưởng tất cả. Truyền thống ca đầu tiên ở đây là vậy - người mới sẽ được hưởng tất cả tiền boa."
Hùng sửng sốt. "Không, cả hai người đều làm việc rất chăm chỉ nên không hợp lý khi em-"
nhưng Quân đã ngăn anh lại. "Không sao đâu! Đừng phá hỏng truyền thống. Anh cũng như vậy khi mới vào đây, Nicky cũng vậy. Ngày mai chúng ta lại chia đều, đừng lo."
Hùng hơi đỏ mặt, nhưng thực ra anh chẳng có việc gì để làm ngoài việc lẩm bẩm cảm ơn và nhét tiền vào túi. Những anh chàng này rất nồng nhiệt và dễ thương, anh không biết phải đền đáp họ thế nào...
và như thể đọc được suy nghĩ của anh, Nicky lại nói: "Nói cho em biết điều này. Chúng tôi đã hứa sẽ đưa em đi chơi, nhưng em có vẻ hơi mệt. Hôm nay chúng ta đóng cửa ở đây và gặp em ở bãi biển tại quán nước nhỏ này nhé - và em có thể mua cho mỗi người một đồ uống. Tụi anh sẽ đưa em ra thị trấn vào một ngày khác khi em không có vẻ như sắp ngất xỉu."
Hùng cười nhẹ. "Nghe có vẻ ổn."
Hùng đứng dậy, nhanh chóng lấy túi và đi ra ngoài, trả lại không gian riêng tư cho 2 anh dọn dẹp
10 phút sau, anh ngồi trên một chiếc ghế đẩu cao tại quầy bar nhỏ, nghịch chiếc quai túi rách trong khi nhìn chằm chằm vào bãi biển.
bằng cách nào đó, cảnh vật trở nên đẹp hơn khi được tắm mình trong ánh trăng, làn nước xanh biếc trông thật hấp dẫn chỉ vài giờ trước giờ đây dường như... chết chóc.
Một biển sóng đen vỡ ra trên bãi cát nhạt. Mặt trăng treo thấp trên bầu trời đẹp như tranh vẽ, và ngay cả bài hát lớn, khó chịu phát ra từ loa của quán bar cũng không thể phá hỏng bầu không khí bí ẩn tuyệt đẹp này.
Hùng dõi mắt tìm bạn trên bãi cát, nhưng chẳng thấy ai cả. Trên thực tế, toàn bộ bãi biển hầu như chẳng có ai - ngoại trừ, tất nhiên, người pha chế đang rửa cốc và ngân nga theo điệu nhạc ("tequila!") phía sau anh ta.
Hùng không phiền khi ở một mình, nhưng anh cũng hy vọng Quân và Nicky sẽ sớm đến. Suy cho cùng, đây là một thị trấn xa lạ với anh - và anh không biết làm sao mình có thể tìm đường đến nhà nếu không có họ.
Dần dần, một cái bóng bắt đầu di chuyển trên bãi cát. Trong giây lát, ý chí đã đứng thẳng lên đầy hy vọng, nghĩ rằng có thể Quân và Nicky sẽ là những người đi theo sau nó - nhưng rồi anh sớm nhận ra rằng cái bóng đó phải thuộc về một người duy nhất.
và người đó đang tiến gần đến ánh trăng, và do đó sẽ nhìn thấy.
anh ta là một cậu bé cao to, vạm vỡ . Hùng không thể nhìn rõ nhiều nét mặt của anh ta từ xa, anh ta mặc 1 chiếc áo sơ mi trắng sọc xanh,quần bơi đen. Anh ta trông giống như mọi chàng trai khác mà Hùng từng thấy trong ca làm việc của mình -
chỉ có điều, Hùng chắc chắn rằng đây là chàng trai mà anh chưa từng gặp.
...anh sẽ nhớ cậu bé này vì ánh mắt của cậu. Hùng có thể thấy đôi mắt đen của cậu bé nhìn thẳng vào anh - không phải nhìn xuyên qua anh như nhiều người vẫn làm, mà là nhìn anh. Nhìn và suy đoán.
màu nâu sẫm của chúng có ánh lấp lánh tinh nghịch. có gì đó... Juvenal. Hùng không thể nói chính xác, nhưng có gì đó trong chúng khiến anh khó có thể rời mắt....
"Này, xin lỗi vì bọn anh đến trễ mất r - ĐM!" Đột nhiên giọng của Nicky vang lên ngay bên cạnh anh, và anh ngay lập tức rời mắt khỏi chàng trai hấp dẫn kia.
Quân và Nicky đang đứng cạnh anh, và Nicky có vẻ hơi khó chịu , anh nhìn xung quanh ở đó có ai làm cho anh khó chịu không , nhưng ở đó chỉ có 3 người họ...
Vâng, ba người họ và cậu bé và người pha chế rượu "tequila".
Có lẽ anh không còn đếm nữa, vì mắt anh đang nhìn thứ khác...
"Anh sao v?" Hùng hỏi trong sự bối rối, cố gắng nghĩ xem điều gì có thể khiến anh ấy tức giận.
Em đang nhìn Hải Đăng phải không?" Nicky hỏi, giọng có vẻ khó chịu.
"ừm-" Hùng thực sự không biết Hải Đăng là ai. Nicky thở dài, chỉ về phía cậu bé, "thằng nhóc đó!?"
"ừm-" Hùng lại bắt đầu bối rối, "Em đoán vậy?"
"Được thôi, đừng." Nicky quyết định, ngồi xuống chiếc ghế đẩu cạnh anh. Quân ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, và anh ra hiệu cho người pha chế trong khi Nicky nói.
"Này, Hùng- có rất nhiều anh chàng hấp dẫn ở đây. Ý anh là, k biết chắc có phải v k nhưng họ trông cũng đẹp trai. Dù sao thì, em có thể chọn. Chỉ là. không. phải thằng Đăng."
Hùng cười, sự vô lý trong lời nói của anh ấy chẳng có chút ý nghĩa nào.
"Anh,mắt em vô tình nhìn cậu ta khi cậu ấy bước qua, em thậm chí còn chưa chào cậu ấy-?"
"Em không biết cậu ta rồi... Đăng là... nếu không có từ nào hay hơn thì cậu ta là một đứa kiểu... Cậu ta đã ngủ với hầu hết mọi chàng trai trong thị trấn: con trai, con gái, bất cứ ai có thể thở được. Cậu ta không phải là mẫu người mà em muốn ở bên đâu."
Hùng theo bản năng quay sang Quân, đợi anh ấy cười để bác bỏ câu nói vô lý của Nicky, nhưng anh ấy chỉ gật đầu.
"Ảnh nói đúng.."
Thành thật mà nói, ngay cả khi lúc này cậu không nhìn chằm chằm vào anh ấy thì-" Nicky bắt đầu.
" Em đang nhìn chằm chằm nó à?" . "K em chỉ liếc nhìn cậu ấy thôi-"
-kể cả nếu Hùng không nhìn chằm chằm vào cậu ta, "anh cũng đã cảnh báo em rồi," Nicky tiếp tục một cách bướng bỉnh, "bố mẹ anh ta sở hữu mỏ neo nên cậu ta nghĩ rằng cậu ta sở hữu cả thị trấn- mà thực ra là nó đúng. chỉ cần- tránh xa nó ra. Em sẽ không muốn dính líu gì đến một gã như thế đâu."
Hùng muốn cười, nhưng anh gật đầu. Không phải là có nhiều nguy hiểm đâu - anh ở đây để làm việc vì Chúa và bên cạnh đó, những gã trai giàu có, nóng bỏng thường không thèm liếc nhìn anh.
"Được thôi, em sẽ tránh xa Đăng. Hứa!," anh nói, và Nicky gật đầu khinh thường.
Quân đẩy những chiếc ly đựng đầy chất lỏng màu hồng về phía họ (mà Hùng không hề để ý đến người pha chế đưa cho anh) và mỉm cười.
"Rồi! Giờ thì..-" anh ấy nâng ly, và Nicky và Hùng cũng vội vàng làm theo, "Chúc mọi người có một mùa hè tuyệt vời, không có cô hồn đến phá quán!."
Họ chạm ly vào nhau, âm thanh và tiếng cười của họ vang vọng khắp bãi biển vắng vẻ,
Buổi tối với Quân và Nicky vui hơn Hùng mong đợi - và ngay cả khi kiệt sức, họ vẫn ở lại quán bar nhỏ cho đến tận quá nửa đêm.
anh ấy thực sự, thực sự thích dành thời gian bên họ. họ khiến anh cảm thấy được chào đón, được thuộc về.
có vẻ như họ thực sự chân thành muốn dành thời gian cho anh ấy.
một ngày nọ ở công việc mới, anh đã cảm thấy thoải mái như ở nhà hơn bao giờ hết khi còn ở thị trấn cũ.
Vì vậy, khi họ cuối cùng đưa anh ấy đến ngôi nhà lớn mà ngay phía sau bãi biển, với những cửa sổ kính lớn và viền đá cẩm thạch trắng hoàn hảo, Hùng đã vô cùng vui sướng đến nỗi gần như đang lơ lửng trên không trung.
Anh ấy ôm tạm biệt hai chàng trai và bắt đầu gõ nhẹ vào cánh cửa cao.
anh ấy cảm thấy hơi tệ khi phải về muộn vào ngày đầu tiên đi làm; nếu anh ấy đánh thức sếp mình dậy thì sao hoặc tệ hơn nữa, nếu họ không thức dậy thì anh ấy sẽ không thể vào được-
nhưng cơn lo lắng của anh đã bị gián đoạn khi cánh cửa mở ra bởi một người phụ nữ tóc nâu mặc áo choàng xanh nhạt, với nụ cười ngọt ngào trên môi.
Anh hẳn là Hùng, tôi là chủ của Anchor. Chúng tôi đã nói chuyện qua điện thoại!" Người đó nói và đưa tay ra bắt tay Hùng. Anh ấy nắm lấy tay người đó, mỉm cười ngại ngùng.
"Vâng, cảm ơn ạ vì đã tiếp đón tôi. Tôi rất xin lỗi vì đã về muộn như vậy-"
Họ vẫy tay chào anh, rồi lại mỉm cười. "Đừng xin lỗi. Xin hãy vào đi!" và họ nhường đường cho anh.
Anh vội vã bước vào, để họ đóng cửa lại.
"vậy, phòng của cậu là cửa đầu tiên trên tầng hai. Cứ thoải mái ra vào, đi lại trong nhà theo ý muốn - tôi muốn cậu tận hưởng kỳ nghỉ của mình nhiều nhất có thể. bất kỳ đồ giặt nào cũng có thể được để trong giỏ trong phòng của cậu, chúng sẽ được trả lại cho cậu đã giặt sạch và gấp gọn. dịch vụ dọn phòng đến hai lần một tuần, thứ hai và thứ tư, và tiền lương của bạn sẽ được trả vào ngày cuối cùng của kỳ nghỉ của bạn. có câu hỏi nào không?" Bà chủ nói, thông tin tuôn ra khỏi miệng cô ấy quá nhanh đến nỗi Hùng hầu như không thể theo kịp.
"K-không, tôi nghĩ là tôi hiểu rồi. Cảm ơn cô!" anh đáp lại, và cô lại mỉm cười một lần nữa.
"Tôi sẽ đi ngủ đây. Rất vui được gặp bạn!" cô ấy nói. "Cô cũng vậy," Hùng đáp lại, và cô ấy gật đầu khi bắt đầu đi xuống hành lang.
Hùng giữ chặt chiếc túi của mình hơn một chút và bắt đầu
bước lên cầu thang lớn ở giữa phòng. Anh thầm cảm ơn
Chúa vì mình đang đi đôi giày thể thao đó, bởi vì anh thậm chí không thể tưởng tượng được việc cố gắng đi lên một cách nhẹ nhàng với đôi dép như đôi mà Nicky đã đi, và tưởng tượng về việc tắm nước ấm chỉ trong khoảng 5 giây, về việc cuối cùng cũng được ngủ - và khi anh tưởng tượng, anh đã lên đến tầng hai và luồn qua cánh cửa đầu tiên một cách nhẹ nhàng nhất có thể.
Anh thở phào nhẹ nhõm và quay mặt về phía căn phòng anh sẽ ở - nhưng, đây không thể là nơi này được.
Nó rất lớn, ít nhất phải gấp đôi phòng anh ở nhà. Có một tấm kính lớn dẫn ra một sân hiên nhỏ, và những bức tường màu xanh nhạt được dán đầy áp phích của các ban nhạc và phim ảnh.
nhưng đó không thể là phòng của cậu bé được - bởi vì trên sàn nhà trước chiếc giường lớn, đang ngồi trước chiếc tivi lớn, có hai chàng trai.
một chàng trai đang cầm điều khiển từ xa, thổi bay một số thây ma trên tivi - cậu ta thậm chí còn không thèm liếc về phía Hùng.
nhưng cậu bé ngồi cạnh anh, dựa vào khung giường với bộ điều khiển cầm hờ trên tay, mặc chiếc áo sơ mi trắng và nhìn thẳng vào mắt anh với nụ cười tinh quái, chính là Đăng.
Hùng đã loạng choạng đi thẳng vào phòng của Hải Đăng...
__________________________
Chap này dài dữ luôn:))) viết sụm nụ , nếu có sai chính tả thì tớ xl , tại viết hơi hấp tấp :))) enjoyed this episode ❗🤏
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co