EP8
"Anh cứ đi trước đi. Em đóng cửa cho."
có lẽ anh ấy đã hơi vội vàng một chút. vị khách cuối cùng vừa mới rời đi, Nicky không kịp đóng cửa nhà hàng trước khi Hùng thốt ra những lời đó. anh ấy nói những lời đó một cách dứt khoát, cả Quân và Nicky đều quay về phía anh ấy.
"Không, không! Sao mà được ," Nicky nói, "Em đã làm nhiều việc hơn cả tụi anh cộng lại, và đây mới là ngày thứ hai của em. Về nhà đi!"
"Không!" Hùng khăng khăng, và có lẽ giọng anh hơi lớn. Anh cần đưa họ ra khỏi đó, nếu không họ sẽ thấy Đăng đến đón anh...
"Ủa em? Em không muốn về nhà hả?" Quân hỏi, nhìn anh nghiêng đầu, "Anh thấy là em muốn đi về lắm rồi"
Hùng không thể phủ nhận điều đó, nhưng anh đã có kế hoạch - và anh biết nếu 2 anh ấy nhìn thấy Đăng, họ sẽ lại nói với Hùng rằng anh ta tệ đến mức nào. và có lẽ nếu họ nói lại lần nữa, anh sẽ bị thuyết phục... và anh thực sự không muốn bị thuyết phục. Anh muốn cho Đăng một cơ hội vì họ sẽ sống chung một nhà trong hai tháng và có Đăng làm bạn sẽ tốt hơn nhiều.
"Em chỉ , ừm," tâm trí anh đấu tranh để tìm ra một cái cớ có thể biện minh cho hành vi kỳ lạ của mình, "em muốn chắc chắn rằng mình có thể làm được. Anh biết đấy, trong trường hợp một ngày nào đó em cần đến."
"Được rồi..." Quân chậm rãi nói, "vậy tụi anh sẽ ở lại với em."
"Không, 2 anh về trước đi! Em muốn chắc chắn rằng em có thể tự mình làm được."
lời bào chữa của anh nghe có vẻ yếu ớt, ngay cả với anh. Cả Quân và Nicky đều quay sang nhìn nhau, trao đổi ánh nhìn kỳ lạ. Hùng thực sự có thể thấy bánh xe đang quay trong đầu họ, cố gắng tìm một lời bào chữa cho hành vi của mình. Lại có ai mà lại muốn làm việc nhiều hơn vào kỳ nghỉ hè chứ?
"2 anh , em hứa là em đã biết cách làm việc rồi. Hôm qua mấy anh đã chỉ em cách khóa cửa rồi, và em cũng rất giỏi trong việc dọn dẹp . Việc này sẽ không mất quá 20 phút đâu."
phần đó thực sự đúng. Hùng thực sự rất giỏi dọn dẹp, anh ấy đã luyện tập rất nhiều. trước đó, anh ấy dành mỗi ngày sau giờ học để đảm bảo ngôi nhà sạch bong: bởi vì ngay cả một hạt bụi trên một trong những cửa sổ cũng khiến bố anh ấy phát điên, và khi bố anh ấy tức giận-
ý chính là anh ấy biết cách vệ sinh và vệ sinh thật sạch.
anh ấy thực đẩy họ ra khỏi cửa, và họ cười nhẹ. "Được rồi, được rồi!" Nicky nói khi họ đến cửa. Anh sắp rời đi thì quay lại nói với Hùng lần nữa,
"Lần sau tụi anh sẽ dẫn em đi chơi, như đã hứa , OK chưa!"
Hùng gật đầu, mỉm cười. "Rồi rồi. Em cảm ơn trước nha!"
Các anh chàng mỉm cười và vẫy tay, và cuối cùng Hùng chỉ còn lại một mình trong nhà hàng.
...
đúng như anh ấy dự đoán, việc đóng cửa mất khoảng 25 phút - và anh ấy khá chắc chắn rằng bà chủ chưa bao giờ thấy nhà hàng trông sạch sẽ như thế này.
Anh ta ngồi ở một trong những chiếc bàn bên ngoài, sốt ruột nhìn quanh bãi biển gần như vắng tanh. Anh ta đang ở đâu?
Đã một tiếng trôi qua kể từ khi đóng cửa, khi Đăng hứa sẽ gặp anh ta, khoảng 30 phút trong số đó dành cho việc dọn dẹp và thuyết phục Quân và Nicky rời đi - nhưng thời gian còn lại sẽ dành để ngồi bên ngoài.
Anh ấy thực sự cảm thấy mình như một thằng ngốc, ngồi một mình trên bãi biển lúc 10:30 tối. Thậm chí tệ hơn - ngồi một mình trên bãi biển lúc 10:30 tối chờ một chàng trai.
Anh ta cựa quậy trên ghế một cách không thoải mái. Đây có thực sự là điều anh ta làm trong kỳ nghỉ hè không? Anh ta có thực sự bỏ rơi hai người bạn mà anh ta kết bạn chỉ để chờ một anh chàng thậm chí còn không xuất hiện không?
Anh vừa bắt đầu nghĩ rằng có lẽ anh nên về nhà - quên hết mọi chuyện này đi - thì bóng dáng quen thuộc của Đăng tiến đến từ cổng.
"Này!" Đăng nói, tiến đến đứng cạnh Hùng. Anh ta không có vẻ gì là hối lỗi, không có câu " Xin lỗi vì đã để anh đợi lâu như vậy, Hùng". Không có lời bào chữa nào. Chỉ mỉm cười, như thể không có chuyện gì xảy ra. Như thể anh ta không đến muộn một tiếng đồng hồ.
"Sẵn sàng chưa?" anh hỏi, vẫn thản nhiên như thường lệ.
"Cậu biết là giờ đóng cửa là 9:30 mà, đúng không?" Hùng nói, không muốn bỏ qua điều này. Anh chắc rằng có rất nhiều người sẵn sàng đợi Đăng , nhưng anh không phải là một trong số họ. Đăng trông có vẻ bối rối, nụ cười dần biến mất trên khuôn mặt anh.
"Ừ..." anh ấy nói.
"và cậu còn nhớ đã hứa sẽ gặp tôi lúc đóng cửa không?"
Sự nhận ra hiện rõ trên khuôn mặt của Đăng. Anh đưa tay lên cổ, trông gần như xấu hổ.
"Ồ. Tôi xin lỗi.... Tôi quên mất thời gian tiệm sẽ đóng cửa...."
Hùng muốn tranh luận thêm về vấn đề này. Anh ghét mọi người đối xử với thời gian của anh như thể nó kém giá trị hơn thời gian của họ... tại sao anh phải chờ đợi lâu như vậy.
nhưng có điều gì đó trong đôi mắt đen của Đăng nhìn anh, chiếc áo sơ mi xanh nhạt tung bay trong gió đêm, khiến cơn giận của anh tan biến,anh ấy không thích điều đó.
không phải ở đây dành cho các chàng trai, để cãi vã....
"Không sao đâu, chúng ta đi thôi."
thị trấn nhỏ chỉ cách bãi biển vài phút đi bộ.
Nó thậm chí còn chẳng phải là một thị trấn, chỉ là một vài tòa nhà thấp và một quảng trường thị trấn. Mặt đất được lát bằng gạch đỏ, và mỗi ngôi nhà có một màu phấn khác nhau. xanh lam, xanh lá cây, đỏ.... thật tuyệt đẹp. giống như thứ gì đó bước ra từ một cuốn sách. và mặc dù nó nhỏ, thực sự nhỏ, nhưng Hùng chỉ có thể so sánh với thị trấn cũ của mình.
Hùng không khỏi kinh ngạc nhìn chằm chằm, chậm rãi ngắm nhìn mọi thứ họ đi qua. Từng chậu cây, từng bức tranh graffiti trên từng bức tường.
"Anh thích nó chứ?" Đăng hỏi khi họ đến gần quảng trường, Đăng thông báo với mọi người ở giữa thị trấn. Hùng vội vàng gật đầu, "Rất, rất thích."
Đăng cười tươi. "Tôi đã có cảm giác là anh sẽ nói thế. Nó đẹp, nhưng rất nhàm chán."
Nghe vậy, Hùng không nhịn được cười. "Nếu anh thấy việc này nhàm chán thì đừng bao giờ đến quê tôi."
Đăng cũng cười, gật đầu. "Đã ghi nhận. Bây giờ, anh muốn đi đâu?"
Hùng dừng lại để suy nghĩ về điều đó. Anh ấy muốn đi đâu? Anh ấy không biết nơi này... nhưng thay vì để Đăng quyết định, anh ấy nhận ra rằng anh ấy có một nơi muốn đến...
"ừm, có hiệu sách nào gần đây không? Tôi thực sự cần một cuốn sách mới để đọc."
"Được thôi," Đăng nói, "thực ra nó ở ngay bên kia đường." Anh ấy chỉ vào một tòa nhà nhỏ màu vàng ngay bên kia đường. Hùng lại sửng sốt. Đây thực sự là nơi đẹp như tranh vẽ nhất mà anh từng thấy trong đời. Nó trông cũ kỹ, nhưng vẫn trong tình trạng tốt: hoa mọc khắp nơi, và chỉ có một ngọn đèn duy nhất chiếu sáng. Nó thực sự hoàn hảo.
"Ý anh là sao?" Đăng hỏi, vẻ bối rối, "Bộ có gì không ổn với anh hả?"
"Không, không!" Hùng giải thích. Anh hơi đỏ mặt khi nhận ra giọng mình tệ đến mức nào, "chỉ là... mọi thứ ở đây đều hoàn hảo, nên tất nhiên tòa nhà đẹp nhất xung quanh là hiệu sách."
Đăng không trả lời, và phải mất vài giây Hùng mới nhận ra rằng anh đã dừng lại. Anh chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào Hùng, trông rất suy nghĩ.
"Cái gì thế?" Hùng hỏi, mặt càng đỏ hơn. Anh ấy đã làm điều gì ngu ngốc sao?
"Không có gì". Đăng đáp... , và Đăng chỉ nhún vai rồi tiếp tục bước đi, như thể không có chuyện gì bất thường vừa xảy ra. Như thể đây chỉ là những điều bình thường mà mọi người vẫn nói.
May mắn cho Hùng là anh ấy không phải nói thêm điều gì nữa - vì chỉ một lát sau họ đã vào cửa hàng.
"ôi trời."
Bên trong cũng đẹp không kém. Những giá sách cao ngất ngưởng, sách ở khắp mọi nơi, không một bóng người ngoại trừ một bà già ngồi sau quầy, và một con mèo vằn khổng lồ đang ngủ trên một cuốn tiểu thuyết về tội ác và hình phạt.
và mọi người đều biết, một hiệu sách thì tuyệt vời - nhưng một hiệu sách có một chú mèo sống thì còn tuyệt vời hơn nữa.
"Tôi vui vì anh thích nó," Đăng cười khi Hùng chạy nhanh đến một trong những giá sách, ngay lập tức xem qua những cuốn sách.
"ôi trời, họ có 'perks of being a wallflower' !" Hùng thở hổn hển, nhặt cuốn sách nhỏ từ đống sách. "Đó có phải là thứ anh muốn đọc không?" Đăng hỏi, và Hùng thực sự cảm thấy bị xúc phạm.
"Không, đó chỉ là cuốn sách hay nhất mọi thời đại. Tôi có khoảng ba bản ở nhà. Sao cậu lại chưa đọc Perks??"
Đăng nhún vai. "Tôi không phải là người thích đọc sách. Tôi thường đến đó", anh chỉ vào một kệ truyện tranh chỉ chứa không quá 25 cuốn.
Hùng không nhịn được cười. "Thật sao? Anh viết thơ nhưng chỉ đọc truyện tranh Marvel thôi à?"
"Ờm..." Đăng đáp lại, và Hùng cười lớn hơn nữa.
"Tôi biết là hơi kỳ lạ. Tôi chỉ... tôi không biết." Đăng tiếp tục, và một lần nữa anh ấy chỉ trông... yếu đuối. Thực sự là xấu hổ. "Vâng, điều đó có nghĩa là anh chưa tìm đúng cuốn sách", Hùng không nhìn Đăng khi nói, vẫn đang lướt qua các giá sách, "tôi không nghĩ có ai không thích sách. Đặc biệt là những người viết thơ trên bãi biển. Anh chỉ cần tìm đúng cuốn sách là được".
Anh ta không đợi phản ứng của Đăng, thậm chí không nhìn phản ứng của anh ta. Anh ta chỉ cầm một cuốn sách từ đống sách, vẻ mặt buồn bã, kiểm tra lại mặt sau của nó trong vài giây rồi gật đầu.
"Cái này tuyệt lắm. Đi thôi."
"woah, thế à? Anh không muốn... xem thêm à?" Đăng hỏi, và Hùng lắc đầu.
"Nó nằm trong danh sách của tôi. Tôi đã định đọc nó từ lâu rồi và bên cạnh đó, nếu tôi xem thêm nữa thì tôi sẽ bị kẹt ở đây trong nhiều ngày."
Đăng lại nhìn anh với ánh mắt kỳ lạ và trầm ngâm, rồi lại nhún vai. Đôi mắt đen của anh trông thậm chí còn sáng hơn dưới ánh sáng ấm áp của cửa hàng...
Họ bắt đầu đi về phía quầy và đặt cuốn sách xuống.
"Chỉ thế này thôi hả, 2 bạn ?" người phụ nữ nói, và Hùng vừa định gật đầu thì Đăng xen vào.
"Tổng cộng là 234 ngàn", người phụ nữ nói, nhưng trước khi Hùng kịp rút ví, Đăng đã đặt tờ 500 ngàn nhàu nát lên quầy.
"Đừng từ chối. Quà làm quen của tôi, và một trong số đó là của tôi!" anh ta nói. Hùng không thể làm gì khác ngoài việc mỉm cười như một thằng ngốc. Làm sao Đăng có thể vừa là một thằng khốn nạn vừa là người ngọt ngào nhất trên đời cùng một lúc? Làm sao anh ta có thể từ chối khi anh ta vừa có được một cuốn sách mà anh ta muốn đọc từ lâu và nhờ người khác đọc cuốn sách yêu thích nhất của anh ta?
đặc biệt là khi người đó là Hải Đăng...
Người phụ nữ bỏ những cuốn sách vào hai chiếc túi màu nâu và đưa cho hai cậu bé, hai cậu bé cảm ơn bà và rời khỏi cửa hàng.
Tuy nhiên, trước khi họ có thể đi, Hùng quay sang Đăng.
"Ừm, nhân tiện cậu bao nhiêu tuổi?" . "24?" Đăng trả lời "Ờm..tôi 25"
Đăng chỉ mỉm cười, ồ , vậy là anh lớn hơn tôi 1 tuổi...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co