"Chim Hoàng Yến trong Chiếc Lồng Vàng" - HE (có H)
Rừng sâu. Một khu rừng biệt lập, nơi ngự trị của những thân cây cổ thụ rêu phong, nơi tiếng suối róc rách hòa cùng tiếng chim hót líu lo, và nơi một chiếc lồng vàng lộng lẫy giam cầm một chú chim hoàng yến. Chiếc lồng không bằng song sắt lạnh lẽo, mà bằng những tấm kính cường lực trong suốt, cao vút, ôm trọn một không gian sống xa hoa như một biệt phủ thu nhỏ giữa lòng thiên nhiên hoang dã.
Và chú chim hoàng yến ấy, không ai khác, chính là Huỳnh Hoàng Hùng, 26 tuổi, một người từng là cảnh sát chìm kiệt xuất, giờ đây là tù nhân tự nguyện của Đỗ Hải Đăng, 25 tuổi, kẻ thống trị ngành chính trị, người đã biến cuộc đời anh thành một bản giao hưởng của quyền lực, dục vọng và một thứ tình yêu méo mó đến đáng sợ.
Hoàng Hùng nhớ rõ ngày đầu gặp Đăng, một ngày cuối thu, khi lá vàng rải thảm con đường dẫn vào một quán bar ngầm. Anh, với vỏ bọc của một tay chơi ngông cuồng, đang theo dõi một đường dây buôn bán ma túy xuyên quốc gia. Hải Đăng, xuất hiện như một bóng ma, đứng lặng lẽ ở góc khuất, đôi mắt sắc lạnh như diều hâu nhưng lại ẩn chứa một tia tò mò, gần như là ngưỡng mộ khi nhìn Hùng.
Hùng nổi bật trong đám đông hỗn loạn ấy, không chỉ bởi vẻ ngoài điển trai, vóc dáng săn chắc được tôi luyện qua những năm tháng rèn giũa khắc nghiệt, mà còn bởi cái khí chất bất cần, nguy hiểm nhưng đầy cuốn hút. Anh di chuyển như một con báo săn mồi, linh hoạt, dứt khoát, từng động tác đều toát lên sự mạnh mẽ và thông minh vượt trội.
Đăng đã bị anh thu hút ngay lập tức. Hùng không biết, dưới vẻ ngoài điềm tĩnh của kẻ nắm giữ quyền lực bậc nhất, Đăng là một kẻ cuồng si, một kẻ săn mồi đích thực. Hắn bắt đầu tiếp cận anh, ban đầu là những lời mời gọi xã giao, sau đó là những cuộc gặp mặt 'ngẫu nhiên' đầy dụng ý.
Hắn ngưỡng mộ trí tuệ sắc bén, sự dũng cảm và tài năng bẩm sinh của Hùng trong việc đối phó với những tình huống nguy hiểm nhất. Hắn khao khát chiếm hữu thứ ánh sáng rực rỡ ấy, biến nó thành của riêng mình.
Hùng đã nhiều lần từ chối Đăng. Anh là một cảnh sát, trái tim anh thuộc về công lý, cuộc đời anh dành cho những nhiệm vụ nguy hiểm. Tình yêu, hay đúng hơn là sự theo đuổi táo bạo và có phần ám ảnh của Đăng, không có chỗ trong thế giới của anh. Nhưng Đăng không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc.
Hắn là một con sói, không bao giờ ngừng săn đuổi con mồi mà hắn đã nhắm đến. Quyền lực của hắn len lỏi vào từng ngóc ngách của xã hội, và Hùng, dù có tài năng đến mấy, cũng chỉ là một cá thể đơn độc giữa mạng lưới quyền lực chằng chịt ấy.
Một ngày, khi Hùng đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, với một thành tích lẫy lừng vừa được công nhận, một lệnh điều chuyển bất ngờ được đưa ra. Anh bị ép buộc thôi việc, với lý do 'không còn phù hợp với môi trường công tác'.
Hùng biết, đó là bàn tay của Đăng. Hắn đã rút anh ra khỏi thế giới mà anh thuộc về. Rồi sau đó, một bản tin chấn động cả giới cảnh sát: Huỳnh Hoàng Hùng, trong khi thực hiện nhiệm vụ, đã hy sinh anh dũng. Gia đình anh chìm trong đau khổ, đồng đội tiếc thương một chiến sĩ xuất sắc. Nhưng đó tất cả chỉ là một vở kịch hoàn hảo, do chính Đăng đạo diễn.
Anh tỉnh dậy trong một căn phòng xa hoa lộng lẫy, bốn bề là kính trong suốt, nhìn ra khu rừng xanh ngút ngàn. Không còn tiếng còi xe, không còn mùi khói bụi thành phố, chỉ có tiếng chim hót và tiếng suối chảy. Cửa khóa trái. Căn phòng đó, chính là chiếc lồng vàng của anh. Và kẻ giam giữ anh, chính là Đỗ Hải Đăng.
Giữa nuông chiều và hành hạ
Những ngày đầu, Hùng điên cuồng phản kháng. Anh đập phá, la hét, tìm mọi cách để thoát ra. Anh không thể tin được cuộc đời mình lại bị tước đoạt một cách trắng trợn như vậy.
Anh đã thử phá cửa, tìm kiếm bất kỳ lối thoát nào, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Căn biệt phủ này được xây dựng kiên cố, với hệ thống an ninh tối tân, và Đăng, như một bóng ma, luôn xuất hiện đúng lúc, dùng ánh mắt sắc lạnh và nụ cười nửa miệng để chế ngự anh.
Hắn không dùng vũ lực quá mức, mà dùng một thứ quyền lực vô hình, một sự kiểm soát tuyệt đối khiến anh cảm thấy nghẹt thở.
"Anh không thoát được đâu, Hùng à. Đây là nơi anh thuộc về"
Đăng thì thầm, vuốt ve mái tóc rối bù của anh sau một nỗ lực bỏ trốn thất bại. Giọng hắn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự chiếm hữu đáng sợ.
"Anh có gia đình, đúng không? Anh muốn họ bình yên chứ?"
Lời nói của Đăng như một mũi dao xuyên thẳng vào tim Hùng. Anh còn gia đình, còn cha mẹ già, còn em gái nhỏ. Hắn quyền lực, hắn có thể làm bất cứ điều gì. Nỗ lực phản kháng của anh như muối bỏ biển. Anh là một chú chim hoàng yến, bị cắt đứt đôi cánh, bị nhốt trong chiếc lồng vàng không lối thoát.
Cuộc sống của Hùng trong căn biệt phủ ấy là một sự pha trộn kỳ lạ giữa sự nuông chiều và sự hành hạ. Đăng cung phụng anh mọi thứ. Quần áo đẹp nhất, thức ăn ngon nhất, sách báo, nhạc cụ, mọi thứ anh muốn đều được đáp ứng. Hắn đối xử với anh như một báu vật, một món đồ chơi quý giá mà hắn không ngừng cưng nựng.
Nhưng Hùng biết, đằng sau sự nuông chiều ấy là bản chất máu S của Đăng. Hắn thích nhìn thấy sự bất lực trong mắt anh, thích nghe tiếng rên rỉ yếu ớt của anh khi bị tra tấn thể xác.
Những trận đòn roi không để lại vết sẹo rõ ràng, nhưng chúng để lại những vết hằn sâu trong tâm hồn anh. Đăng không đánh anh bằng vũ lực thô bạo, mà bằng những cách thức tinh vi hơn. Hắn sẽ nắm chặt cổ tay anh, ép anh quỳ xuống, dùng lời nói để đâm sâu vào nỗi sợ hãi của anh. Hắn sẽ dùng dây trói anh vào giường, buộc anh phải chấp nhận sự chi phối của hắn, buộc anh phải nhìn hắn với ánh mắt sợ hãi và phục tùng.
Hắn sẽ ép anh phải chơi những trò chơi mà anh không muốn, bắt anh phải tuân theo những luật lệ mà hắn đặt ra. Và khi anh vùng vẫy, hắn sẽ siết chặt hơn, cho đến khi anh chỉ còn biết run rẩy và cầu xin. Hắn thích nhìn thấy sự yếu đuối của anh, sự khuất phục của anh.
Và rồi là dục vọng. Đăng là một kẻ có ham muốn tình dục cao, và Hùng là đối tượng duy nhất của hắn. Những đêm dài, căn phòng kính chìm trong sự hoang dại của bản năng. Hắn chiếm hữu anh một cách tuyệt đối, không cho anh bất kỳ lối thoát nào. Những cuộc làm tình ban đầu giữa họ là sự cưỡng bức rõ ràng, đầy sự giằng xé và nước mắt của Hùng.
Đăng sẽ siết chặt lấy anh, hôn anh một cách thô bạo, để lại những dấu răng trên cổ, trên vai anh như một lời khẳng định quyền sở hữu. Hắn thích nhìn thấy sự run rẩy, sự chống cự yếu ớt của anh, rồi sau đó là sự buông xuôi, sự dâng hiến trong bất lực.
Hắn sẽ thì thầm những lời lẽ trần tục, thô tục vào tai anh, ép anh phải gọi tên hắn, phải cầu xin hắn, phải thừa nhận rằng anh chỉ là một món đồ chơi dưới sự kiểm soát của hắn. Hắn sẽ dùng dây lụa trói cổ tay anh vào đầu giường, để anh không thể trốn thoát, buộc anh phải đối mặt với từng cử chỉ chiếm hữu, từng nụ hôn sâu đến tận tâm can.
"Nhìn em đi, Hùng"
Đăng sẽ gằn giọng, đôi mắt sâu thẳm đầy dục vọng.
"Hãy nhìn vào mắt em và nói anh là của ai"
Hùng sẽ quay mặt đi, nước mắt lăn dài. Anh ghê tởm chính bản thân mình, ghê tởm sự yếu đuối của cơ thể đang phản bội anh. Nhưng Đăng sẽ không buông tha. Hắn sẽ dùng ngón tay nâng cằm anh lên, ép anh phải đối diện với ánh mắt cháy bỏng của hắn.
"Nói đi, Hùng! Anh là của ai?"
"Em... em là của anh"
Hùng sẽ thì thào, giọng nghẹn ngào, đôi lúc bật ra tiếng nấc. Đó là một lời thú nhận đầy nhục nhã, nhưng cũng là một cách để kết thúc sự dày vò.
Dần dần, những đêm làm tình của họ không chỉ còn là sự cưỡng ép. Đăng bắt đầu khám phá cơ thể Hùng với sự dịu dàng hơn, đôi khi, hắn sẽ vuốt ve mái tóc anh, hôn lên trán anh sau khi mọi thứ kết thúc. Hắn sẽ ôm anh thật chặt, vỗ về anh chìm vào giấc ngủ. Hắn sẽ hỏi anh có đau không, có mệt không. Những hành động đó, dù nhỏ bé, nhưng lại như những tia nắng len lỏi vào chiếc lồng kính u tối của Hùng.
"Anh ổn không?"
Đăng hỏi sau một đêm cuồng nhiệt, khi Hùng vẫn còn thở dốc.
Hùng không trả lời ngay. Anh nhìn lên trần nhà kính, nhìn những vì sao lấp lánh qua tấm chắn trong suốt.
"Anh không biết" anh thì thào.
"Anh không biết mình đang ở đâu nữa"
Đăng siết chặt lấy anh.
"Anh đang ở đây, với em. Đây là nhà của anh"
Hùng nhắm mắt lại. Nhà. Một từ thật xa xỉ. Anh nhớ về căn hộ nhỏ của mình, về mùi thuốc lá của cha, mùi nước hoa của mẹ, về tiếng cười đùa của em gái. Anh đã biến mất khỏi cuộc đời họ như một ảo ảnh.
"Họ... họ nghĩ anh chết rồi" Hùng nói, giọng đầy chua chát.
Đăng hôn lên tóc anh.
"Đó là cách tốt nhất, Hùng. Họ sẽ được bình yên. Anh sẽ được bình yên, ở đây, với em"
Bình yên? Bị giam cầm mà bình yên ư? Hùng đã từng nghĩ vậy. Nhưng rồi, anh nhận ra, Đăng đã tạo ra một thế giới riêng cho anh, một thế giới mà ở đó anh được bảo vệ khỏi mọi hiểm nguy, khỏi mọi nỗi lo toan của cuộc sống. Anh được chăm sóc tỉ mỉ, được cung phụng mọi thứ. Và, anh là trung tâm của vũ trụ của Đăng.
Bên ngoài khu rừng biệt lập, cuộc sống vẫn tiếp diễn. Phạm Anh Quân, đội trưởng của Hùng, không bao giờ tin vào cái chết của anh. Anh Hùng quá giỏi, quá thông minh, không thể chết một cách dễ dàng như vậy. Quân đã âm thầm điều tra, dù biết rằng có một bàn tay vô hình đang che giấu mọi thứ. Anh đau đáu nỗi day dứt, nỗi lo lắng cho người đồng đội, người mà anh luôn xem như em trai.
Người duy nhất có thể cung cấp cho Quân những mảnh ghép của sự thật chính là Hoàng Kim Long, anh họ của Đăng và cũng là người yêu của Quân. Long là một người trầm tính, ít nói, nhưng lại có cái nhìn sâu sắc về mọi việc. Anh biết rõ bản chất của Đăng, biết rõ sự ám ảnh của Đăng đối với Hùng.
"Đừng cố gắng tìm Hùng nữa, Quân"
Long đã từng khuyên Quân, giọng anh đầy mệt mỏi.
"Cậu ấy... cậu ấy đã có cuộc sống riêng rồi"
Quân siết chặt tay Long.
"Anh đang nói gì vậy? Hùng đã chết! Anh ấy hy sinh trong nhiệm vụ!"
Long lắc đầu, ánh mắt thoáng buồn.
"Đó chỉ là vỏ bọc. Đăng... Đăng đã đưa Hùng đi rồi"
Quân sững sờ.
"Cái gì? Đưa đi? Anh ta... anh ta đã bắt cóc Hùng ư?"
Long thở dài, rồi kể cho Quân nghe mọi chuyện, từng chút một, về sự ám ảnh của Đăng, về cách hắn đã sắp đặt mọi thứ để Hùng biến mất khỏi thế giới. Long không đồng tình với hành động của Đăng, nhưng anh biết, không ai có thể cản Đăng khi hắn đã quyết tâm.
"Đăng yêu Hùng, theo cách của riêng nó"
Long nói, giọng anh có chút cam chịu.
"Nó đã tìm kiếm Hùng rất lâu, và giờ thì nó không muốn buông tay"
"Yêu mà lại giam cầm ư?" Quân gầm lên, lòng đầy phẫn nộ.
"Đó là bệnh hoạn!"
Long vỗ vai Quân.
"Anh biết. Anh cũng đã nói chuyện với nó rất nhiều lần rồi. Anh đã khuyên nó nên nhẹ nhàng hơn, nên để Hùng có sự lựa chọn. Nhưng em biết đấy, Đăng là người thế nào"
Quân cảm thấy một nỗi đau xé lòng. Hùng, người đồng đội mà anh luôn tin tưởng, đang bị giam cầm bởi một kẻ điên rồ. Anh muốn lao đến, muốn giải cứu Hùng, nhưng anh biết mình bất lực. Quyền lực của Đăng quá lớn, và việc đối đầu trực diện chỉ có thể đẩy Hùng vào nguy hiểm hơn.
Trở lại chiếc lồng kính, Hùng và Đăng đang dùng bữa tối. Ánh nến lung linh trên bàn ăn, phản chiếu trên những tấm kính trong suốt. Bữa ăn thịnh soạn, nhưng Hùng chỉ gắp vài miếng rau.
"Anh không thích món này sao?"
Đăng hỏi, đôi mắt hắn dò xét.
"Không, chỉ là không có cảm giác ngon miệng"
Hùng đáp, giọng anh trầm ổn hơn nhiều so với những ngày đầu.
"Anh vẫn nhớ thế giới bên ngoài sao?"
Đăng hỏi, buông dao dĩa, ánh mắt hắn nhìn thẳng vào anh.
Hùng ngẩng đầu.
"Anh đã từng có một cuộc sống"
"Và bây giờ anh cũng đang có một cuộc sống"
Đăng nói, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh.
"Một cuộc sống mà anh không cần phải lo lắng về những nhiệm vụ nguy hiểm, không cần phải đối mặt với cái chết mỗi ngày. Anh có em, Hùng. Em sẽ bảo vệ anh"
Hùng nhìn hắn, trong mắt anh có một tia phức tạp.
"Bảo vệ, hay giam cầm?"
Đăng cười khẽ.
"Cả hai. Anh nghĩ xem, nếu anh vẫn là một cảnh sát chìm, liệu anh có được sống an yên như thế này không?"
Hùng im lặng. Anh biết, Đăng nói đúng. Cuộc đời anh khi còn là cảnh sát chìm là những chuỗi ngày lo lắng, những đêm không ngủ, những lần đối mặt với cái chết cận kề. Bây giờ, mọi thứ đều biến mất. Anh được an toàn, được sống trong xa hoa, nhưng lại mất đi tự do.
"Em có bao giờ hối hận vì đã làm thế này không?"
Hùng hỏi, giọng anh trầm hẳn xuống. Đăng siết chặt tay anh.
"Không bao giờ. Em sẽ không bao giờ hối hận vì đã có được anh, Hùng. Dù có phải làm bất cứ điều gì"
Hùng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Đăng. Anh thấy sự chiếm hữu, sự điên cuồng, nhưng anh cũng thấy một thứ tình yêu mãnh liệt đến đáng sợ.
Những cuộc làm tình của họ dần thay đổi. Không còn là sự cưỡng bức hoàn toàn. Hùng đôi khi sẽ đáp lại những cái chạm của Đăng, những nụ hôn của hắn. Anh đã quen với cơ thể hắn, với cách hắn chiếm hữu anh. Đăng nhận ra sự thay đổi đó. Hắn bắt đầu dịu dàng hơn, kiên nhẫn hơn, cho phép Hùng có quyền lựa chọn hơn một chút.
Một đêm nọ, sau khi cả hai đã thấm mệt, Đăng ôm Hùng vào lòng, hôn nhẹ lên trán anh. Hắn cảm nhận được sự thả lỏng của Hùng, sự tin tưởng mà anh dành cho hắn.
"Anh biết không, Long đã nói với em rất nhiều"
Đăng thì thầm. Hùng nhướn mày.
"Anh họ em?" Đăng gật đầu.
"Anh ấy luôn khuyên em nên nhẹ nhàng với anh. Anh ấy nói, tình yêu không nên là sự giam cầm. Nhưng em không làm được"
Hắn thở dài.
"Anh ấy là người duy nhất hiểu em, và cũng là người duy nhất dám nói thẳng với em"
Hùng cảm thấy một chút bất ngờ. Anh không nghĩ Đăng lại có thể chia sẻ những suy nghĩ như vậy.
"Anh ấy nói gì nữa?"
"Anh ấy nói, nếu em muốn anh yêu em, em phải để anh tự nguyện. Nhưng em sợ, Hùng. Em sợ anh sẽ rời bỏ em"
Hùng im lặng một lúc lâu. Anh biết, Đăng đang bộc lộ sự yếu đuối của mình.
"Em biết, anh có quyền lực. Anh có thể làm bất cứ điều gì"
"Nhưng anh không thể ép buộc trái tim anh, đúng không?"
Đăng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh. Hùng thở dài.
"Anh không biết nữa. Có lẽ, anh đã quen với cuộc sống này rồi. Có lẽ, anh đã chấp nhận nó"
Lời nói đó của Hùng như một làn gió mát thổi qua trái tim Đăng. Hắn ôm chặt lấy anh hơn, hôn lên môi anh, một nụ hôn không còn sự thô bạo, mà đầy sự trân trọng và biết ơn.
"Anh sẽ không hối hận chứ?"
Đăng hỏi, giọng hắn run rẩy.
Hùng vòng tay ôm lấy cổ hắn, kéo hắn lại gần hơn.
"Anh không biết, Đăng. Anh chỉ biết, bây giờ, anh muốn ở bên em"
Đó không phải là một lời tuyên bố tình yêu nồng cháy, nhưng đó là một sự chấp nhận. Một sự chấp nhận đầy đau đớn, nhưng cũng đầy hy vọng. Trong chiếc lồng kính xa hoa này, giữa những đêm cuồng nhiệt và những cuộc trò chuyện thầm kín, tình yêu của họ đã nảy nở, một thứ tình yêu kỳ lạ, được xây dựng trên sự chiếm hữu và sự buông xuôi, nhưng lại chân thật đến không ngờ.
Hùng đã học cách thích nghi với cuộc sống của một chú chim hoàng yến trong lồng vàng. Anh vẫn có những nỗi buồn, những nỗi nhớ về thế giới bên ngoài, nhưng anh cũng tìm thấy sự an toàn, sự yêu thương và sự quan tâm từ Đăng.
Anh biết, mình sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi chiếc lồng này, nhưng có lẽ, anh cũng không còn muốn thoát nữa. Anh đã tìm thấy một loại tự do khác, một sự tự do trong chính sự ràng buộc của Đăng. Và có lẽ, đây chính là hạnh phúc của anh, hạnh phúc của chú chim hoàng yến trong chiếc lồng vàng lộng lẫy, mãi mãi thuộc về kẻ săn mồi của mình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co