Truyen3h.Co

dopelgängers

Casual

dainndwayne

Không ai nhớ chính xác từ khi nào mà vòng tròn bạn bè của họ bắt đầu chồng chéo lên nhau. Có thể là từ lúc Daniel kéo Danielle vào server Discord của nhóm cậu, "cho vui thôi." Hoặc có thể là khi một đứa bạn của Danielle tình cờ thấy trạng thái của Daniel trên Instagram và comment:

"Wait— Why does this guy look like Dani with a hair cut??"

Từ đó, bạn của người này dần xuất hiện trong nhóm chat của người kia.

Chẳng ai biết ai là "bạn của ai" nữa, chỉ biết rằng hai chữ Dan xuất hiện trong tin nhắn nhiều đến mức mọi người phải nghĩ cách phân biệt.

Và thế là biệt danh ra đời:

f/Dan và m/Dan.

Danielle ban đầu phản đối kịch liệt.

Daniel thì thấy buồn cười, nên cố tình gọi cô như thế trước mặt bạn bè chỉ để chọc.

Nhưng dần dần, cái tên ấy trở thành một phần tự nhiên của họ — như một trò đùa riêng, mà cả nhóm cũng vô tình bị cuốn vào.

Điều buồn cười là, giữa họ chẳng còn cảm giác "khác giới" nào cả.

Không phải vì cố tình, mà vì thật sự chẳng ai quan tâm.

Cả hai cùng nói chuyện thẳng thắn, cùng trêu nhau không kiêng dè, rồi lại cùng cãi vã những chuyện nhỏ nhặt như hai đứa bạn thân — rồi cuối cùng vẫn gọi nhau để kể lể linh tinh đủ thứ trên trời dưới đất.

Daniel: "You act like a boy sometimes."

Danielle: "You act like a girl sometimes."

Daniel: "Maybe that's why people confuse us."

Danielle: "Nah, that's just the universe being lazy with character building."

Cả hai cười.

Và cứ thế, "Casual" trở thành một vùng an toàn vô hình mà không cần cố gắng. Không nhắn tin cũng thấy thiếu. Không nói chuyện cũng thấy lạ. Nhưng cũng chẳng ai nghĩ xa hơn — hoặc ít nhất, họ giả vờ là như vậy.

Daniel: "Funny. I forget you're a girl sometimes."

Danielle: "Good. I forget you're a boy all the time."

Daniel: "Guess that makes us even."

Danielle: "Guess that makes us us."

Danielle chạy bộ buổi chiều muộn, tai nghe không dây gõ nhịp trên mấy cái khuyên tai, mồ hôi làm vài sợi tóc con lưa thưa dính bết vào trán. Còn Daniel thì thường nhắn tin khi đang ngồi cạnh cửa sổ, ánh đèn trong phòng phản chiếu lên màn hình điện thoại.

Anh bảo mình bị mất ngủ. Cô nói cô cũng vậy.

Dần dần, những tin nhắn chuyển thành cuộc gọi.

Danielle thường gọi khi đang nấu ăn — con dao phay chạm thớt nghe cộp cộp đều đặn qua loa. Daniel không nói quá nhiều, chỉ thỉnh thoảng đáp, giọng hơi khàn, hơi vướng chút mệt mỏi, nhưng đều. Cậu nghe tiếng nước sôi, tiếng nồi chảo va nhau, và mùi hương tưởng tượng của bữa tối âm thầm len lỏi trong giọng cô.

"You're cooking again?"

"Mhm?"

"It's late."

"You're running again."

Một khoảng im lặng, rồi cả hai cùng cười nhẹ. Thậm chí còn không hẳn là một tiếng cười — chỉ là một hơi thở bật ra, nghe như một dấu chấm nhỏ giữa cuộc trò chuyện dài vô tận.

Họ nói về việc học, về bạn bè, về những thứ chẳng ai quan tâm trừ họ. Danielle kể rằng cô học chuyên Tự nhiên, nhưng ghét phải suy luận. Daniel đáp rằng cậu học chuyên Anh, nhưng phát âm thì tệ đến mức chính cậu còn thấy khó chịu. Mọi chuyện chỉ dừng ở đó — đơn giản, yên, không buồn cười, nhưng lạ là dễ chịu.

Một tối, khi Daniel đang chơi game và cô đang khuấy nồi nước sốt, Danielle nói,

"I'm thinking about moving to Moscow for university."

Anh không trả lời ngay. Tiếng thở của cậu đều, nhịp, và khi dừng lại, chỉ có hơi thở và mơ hồ nhịp tim vọng qua đường truyền.

"You should."

"Should I?"

"You'd like it here. It's quieter than people think."

Cô cười nhẹ, không chắc là cậu có nghe thấy. Ngoài trời, tuyết chưa rơi, nhưng gió từ cửa sổ rít qua khe rèm. Cô đặt cái muôi xuống, tay khẽ chạm vào mặt đá lạnh lẽo của bàn bếp.

"You know, I could use a roommate," cậu nói, giọng bình thường như thể chỉ đang nhắc đến chuyện thời tiết.

"You could?"

"Yeah. Two Dans under one roof, what could possibly go wrong?"

Lần này, không ai cười. Có gì đó hơi nặng trong không khí, không phải khó xử, chỉ là... có chút dày hơn thường lệ.

"Everything." cô đáp, giọng vẫn đều.

"Exactly," cậu nói.

Một khoảng im lặng dài.

Bên ngoài, tiếng xe trôi qua dưới đường, rồi biến mất.

Cô cúi xuống, tắt bếp. Cậu vẫn chưa rời khỏi màn hình.

Không có lời tạm biệt.

Chỉ có hai chấm sáng trên màn hình — hai người, hai thành phố, cùng giờ, cùng thức, cùng yên.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co