Trash talk
Gió biển vẫn còn vương trong những lọn tóc đen nhánh, mùi muối biển mờ nhạt chưa kịp phai đi khi con tàu hướng về Moscow đã đang lăn bánh đều đều trên đường ray, đều đến mức người ta có thể quên mất thời gian đang trôi đi một cách uể oải ngoài khung cửa sổ. Trong toa riêng nhỏ, ánh sáng vàng nhạt của bóng đèn hắt xuống cái bàn gỗ ép dày cộp giữa hai giường đơn.
Một chiếc giường bị chiếm trọn bởi một khối lông to bằng cả một người trưởng thành — Solnyshko nằm cuộn tròn, cái đuôi màu cam bông xù khẽ phe phẩy theo từng tiếng cái động cơ già cỗi của con tàu gầm gừ qua ống khói. Daniel nằm ở giường đối diện, một tay gác lên trán, mắt hướng thẳng lên trần nhà. Danielle ngồi trên bàn, lưng dựa cửa sổ, chân duỗi thoải mái. Cô rít một hơi thuốc lá, khói lượn quanh mái tóc đen, phản chiếu thứ ánh sáng vàng mờ mờ từ cái đèn tù mù trong khoang, che đi phần nào nét mặt cô.
Daniel lên tiếng trước, giọng không quá to nhưng đủ để truyền đến tai cô qua tiếng tàu chạy ầm ầm:
"You're quiet today."
"I'm hungover."
"You were the one who said 'let's finish the bottle' like it's anything but vodka 60 degree."
"And you didn't stop me."
Cô cười khẽ, hơi khói tan ra cùng một tiếng cười mệt mỏi. Daniel khẽ nghiêng đầu nhìn cô, có điều gì đó trong đáy mắt cậu làm cô phải rời tầm nhìn đi, không dám đối diện.
"You always talk a lot," cậu nói sau cùng. "But you never tell much."
Danielle khẽ nhướn mày, đôi mắt màu hổ phách sẫm nheo lại một chút như đang toan tính điều gì.
"That's because there's not much worth telling..."
"I don't believe that."
"You shouldn't."
Cô dừng lại một nhịp, đưa điếu thuốc đã cháy gần hết lên môi.
"You know what's funny? People think my deadpan humour is a personality... It's not. It's a coping mechanism."
Daniel im lặng ngồi dậy, dựa lưng vào cửa sổ.
"When I joke, I don't have to explain anything. No one asks if you're okay when you're just kidding. It's easier that way."
"Got that."
"Did you?"
Cậu khẽ gật đầu, lại nhìn xuống đôi tay chai sạn của mình, nắm lại, rồi mở ra, ngón út tay trái có một đốt từng bị lệch, giờ không thể cử động bình thường được nữa.
"Yeah. Silence does the same."
Cô quay sang nhìn, hơi nhướn mày, đuôi lông mày bên phải có một vết sẹo rất mờ đã bị tóc mái và một cái khuyên che đi.
"Silence?"
"It's not peace. It's... pressure. You keep everything in, it doesn't bother anyone, and they call you calm. But it's not calm. It's... suppression."
Cô nhìn cậu một lúc, như cân nhắc xem có nên hỏi tiếp không, rồi hạ giọng:
"How long...?"
Daniel bật cười khẽ, kiểu cười mỉa mai đến tám phần là học từ cô.
"Since I stopped throwing punches, I guess."
"You fought?"
"A lot. High school. Dumb, angry kids trying to find meaning in their bruises."
Cô nghiêng đầu, khẽ thở ra làn khói mờ.
"And then?"
"Cars. Street racing, outskirts of Moscow. At least when you crash, you know it's your own fault and your own problem."
"You don't look like it."
"Neither do you."
Danielle nhếch mép, lại là nhếch mép, nhưng lần này sâu hơn, lộ ra một bên răng nanh nhọn hoắt. Cô đưa tay gõ tàn thuốc ra ngoài cửa sổ dù cái gạt tàn để ngay trước mặt cô.
"Mine were motorbikes. Less metal, more bones."
"That's... worse."
"Better," cô đáp, giọng bình thản. "You feel closer to dying. Makes living seems more worthy."
Daniel nhìn cô, khóe miệng khẽ nhếch lên, ánh mắt như có như không giống đang nhìn thấy một đồng hoa cúc trắng đã cháy thành tro.
"That's the most Danielle thing I've heard today."
"You say that like it's a compliment."
"It is."
"Then thanks."
Cô ngả đầu ra sau, thở khói thành một dải mờ. Bên ngoài, khung cảnh bị bỏ lại đằng sau lướt qua khung cửa sổ, mờ nhòe thành những mảng màu ảm đạm. Con tàu vẫn lao đi trong buổi chiều muộn, tiếng bánh sắt va vào đường ray nghe đều như nhịp đập của một trái tim chai sần, máy móc.
Daniel đưa tay gác lên trán, mắt khép hờ, đôi mắt màu hồ phách nhạt dường như tối đi, vẩn đục.
"Funny, isn't it? We try so hard to move forward, and ended up always circles back."
Danielle nhìn ra ngoài, nơi ánh tà dương cuối cùng đang bị nuốt dần bởi màu đen của màn đêm đang dần buông.
"Maybe that's what it means to go home."
Không ai nói thêm gì. Trong toa, chỉ còn tiếng tàu và tiếng gừ gừ đều đặn của Solnyshko, con mèo vẫn hay vẫy vãy tai, coi cái khuyên bạc như một chiếc huân chương danh dự.
Đêm buông xuống giữa lòng nước Nga, phủ lên hai con người từng chạy đua với mọi thứ — với tốc độ, với chính những suy tư của bản thân — và bây giờ, lần đầu tiên, họ chỉ để mặc cho thế giới đưa họ đi, từ từ, và yên ả.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co