Chương 4
Năm mười lăm tuổi, không rõ có phải do tác động của việc thay đổi tâm sinh lý tuổi dậy thì hay không, Tử Dị bắt đầu thường xuyên có cảm giác rất khó chịu.
Việc học hành thật sự vất vả, lúc tan học còn có rất nhiều nữ sinh tíu tít xung quanh khiến Tử Dị rất phiền. Phạm Thừa Thừa cùng lớp vô cùng hoang mang mà hỏi "Này, đều là các bạn gái xinh đẹp như thế, cậu còn buồn bực cái gì?"
Tử Dị tay chống đầu, lơ đãng nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ "Nhàm chán, rõ ràng là trong giờ học, thầy đã giải thích rồi, các cậu ấy còn mượn cớ hỏi tớ!"
"Này, nhưng mà tớ thấy lúc giảng bài cho em trai, cậu có phiền đâu." Thừa Thừa đá Tử Dị một cái.
Tử Dị buồn cười nhìn cậu ta, "Nói rất nhiều lần rồi, cậu ấy nhiều ngày tuổi hơn tớ, nên là anh trai tớ."
"Ơ hay, đều bằng nhau mà... Này, nhưng mà tớ nói này, cậu suốt ngày để ý chăm chút anh trai cậu như thế, chính là lãng phí cơ hội để tìm kiếm tình yêu đấy!"
Tử Dị im lặng một lát rồi hỏi "Phạm Không Thiếu này, cậu thấy tớ có cần tìm bạn gái không?"
Vẻ mặt Thừa Thừa vô cùng chắc chắn "Đương nhiên rồi, hơn nữa anh trai cậu ý, tớ thấy cũng cần tìm bạn gái để chăm sóc cho cậu ấy."
Tử Dị nghe xong nghĩ điều này cũng đúng, dù thế nào Chính Đình cũng là một cậu con trai, tương lai sẽ có bạn gái trông nom cậu ấy.
Tuy nhiên, nghĩ đi nghĩ lại, những thói quen của cậu với Chính Đình, hình thành trong nhiều năm như vậy không phải nói thay đổi là có thể thay đổi.
Vì vậy lúc về Tử Dị cố ý không đợi Chính Đình mà đi cùng bạn học.
Chu Chính Đình chạy về đến nhà, nhìn thấy mẹ Chu liền hỏi, "Mẹ, Tử Dị đâu? Kỳ lạ thật, cả ngày rồi không thấy bóng dáng cậu ta."
Mẹ Chu cũng cảm thấy khó hiểu, vài ngày nay Tử Dị hành động rất khác lạ.
Buổi tối ăn cơm, mẹ Chu hỏi Tử Dị, "Tử Dị, sao gần đây con không cùng về với Đình Đình?"
"Dạ... Con cùng bạn ôn tập bài học." Tử Dị hơi nghẹt thở.
"Hừ! Thật không có lương tâm, uổng phí công tớ chờ cậu lâu như vậy..." Chính Đình mồm vẫn còn ngậm cơm, nhồm nhoàm nói.
Ba Chu nhìn đứa con trai bướng bỉnh, không nhịn được, dùng đũa gõ vào bát Chính Đình "Con xem Tử Dị nỗ lực học tập, con nhìn lại con đi!"
Tử Dị cúi đầu lùa cơm, không hề trò chuyện, sau đó Chính Đình bỗng nhiên cầm đũa duỗi tay đến bát Tử Dị, "Bảo bảo, tớ nghĩ miếng thịt bò của cậu ăn tương đối ngon." Chính Đình đang cầm bát tô, ăn một vài hạt cơm, nhìn miếng thịt bò của em trai.
"Đình Đình, con nhìn con ăn kìa! Bảo bao nhiêu lần rồi, không được vừa ăn vừa nói. Con bao nhiêu tuổi rồi hả? Ăn có bát cơm mà vung vãi hết cả!" Mẹ Chu bắt đầu cằn nhằn.
"Ơ hay, tại mẹ cho con cái bát to quá thôi!" Chính Đình tuyệt nhiên không để ý đến lời trách mắng của mẹ, trái lại cắn chiếc đũa, ngắm nghía miếng thịt trong bát của Tử Dị.
Tử Dị ngẩng đầu, nhặt từng hạt cơm vãi trên mặt bàn, sau đó lại gắp thịt vào bát Chính Đình, vừa làm vừa nói với mẹ Chu, "Mẹ à, không sao, lát nữa con dọn dẹp, để cậu ấy ăn đi..."
"Tử Dị, con chiều nó quá đâm ra hư, người ngoài không biết còn tưởng con là anh trai..."
Chính Đình hướng về phía bố mẹ làm mặt hề, sau đó nói với Tử Dị, "Hì hì, ăn ăn!"
Bàn thấp, đùi trái Tử Dị nhẹ nhàng chạm đùi phải Chính Đình.
Hai người liếc mắt nhìn nhau rồi tiếp tục ăn.
Đó là mật hiệu chỉ thuộc về Vương Tử Dị và Chu Chính Đình. Bàn chân chạm bàn chân là "tớ đang tức giận". Đùi chạm đùi là "đừng giận nữa". Tay chạm tay là "tớ không sao đâu".
Tiết trời bên ngoài dần trở nên ẩm ướt, những tiếng ve bắt đầu kêu râm ran ầm ĩ khiến Chính Đình đang vùi đầu vào học phải bịt lỗ tai, "A a a! Phiền muốn chết!"
"Đình Đình, Tiểu Hạo tới!" Mẹ Chu gọi con trai.
"Để cậu ấy vào đi, mẹ..." Chính Đình đột nhiên cầm sách nhào lên giường giống như bị trúng nắng.
"Chính Đình à? Tớ vào được không?" Hoàng Minh Hạo đến nhà Chính Đình để cùng ôn tập, chẳng mấy mà tới đợt thi giữa kỳ rồi.
"Vào đi..." Chính Đình uể oải lười biếng trả lời.
Hoàng Minh Hạo bước vào, có chút ngạc nhiên "Ơ? Tử Dị không có nhà sao?"
"Đừng nhắc đến cậu ta, đồ vô lương tâm đó!" Chính Đình dùng sức và một cái gối đầu vinh quang hi sinh.
"Cậu ta lại trêu chọc gì đến tiểu thiếu gia nhà ta sao?" Minh Hạo tiện tay nhặt sách vở bị Chính Đình làm cho rối loạn lên, nhìn một chút, đúng là của Tử Dị.
"Hừ, mỗi ngày giống như đóa hoa gây họa mà dẫn dụ bươm bướm..."
Tử Dị có sức hấp dẫn đặc biệt với người khác phái, đẹp trai, chững chạc, thành tích tốt, rất tôn trọng nữ sinh, mồm mép không láu lỉnh, về cơ bản thuộc top đẹp trai nhất trường học.
Kỳ thực Chính Đình và Minh Hạo cũng thuộc top mỹ nam trường học nhưng hai tên này, chung quy vẫn chỉ là hai đứa nhóc nghịch ngợm, không biết để ý xung quanh.
Đừng thấy Chính Đình tinh quái lém lỉnh như vậy mà nhầm, thật ra phản ứng của cậu đối với chuyện nam sinh cùng nữ sinh luôn chậm hơn người khác nửa nhịp. Đến Hoàng Minh Hạo còn có thể chê cười mà huênh hoang nói "phải chờ Hoàng đại gia tớ đã lớn rồi, Chính Đình mới có thể dậy thì".
Chính Đình thường lẩm bẩm với bản thân, "Nhìn đám con gái đó, không bằng mình tự đi soi gương còn đỡ oan uổng hơn".
Vì vậy, Vương Tử Dị gần như trở thành nam sinh nổi tiếng và được ngưỡng mộ nhất trường học, hơn nữa từ trước đến nay, cậu đối xử với nữ sinh rất hòa nhã điềm đạm, chỉ cần nhẹ nhàng cười nói đã làm cho một đám nữ sinh la hét chói tai.
"Này? Đây là cái gì?" Minh Hạo giở giở cuốn vở ghi chép của Tử Dị, bỗng nhiên một vật tung bay rơi xuống.
Chính Đình đang vò đầu bứt tai, liền vô cùng nhanh chóng đưa mắt nhìn.
Đó là hình chụp chung của Tử Dị với một nữ sinh trắng trẻo thuần khiết. Tử Dị hơi cúi đầu xuống, nét mặt có vẻ ngượng ngùng. Nữ sinh kia thoạt nhìn rất dịu dàng và gọn gàng, mỉm cười chúm chím người nép sát, nghiêng đầu về phía Tử Dị.
"Ôi! Em trai của cậu giỏi thật, hoa khôi của trường học chúng ta đó! Hai người thật đúng là xứng đôi..." Hoàng Minh Hạo nói chuyện phiếm.
"Cậu, cậu nói mò cái gì..." Chính Đình nằm trên giường, đôi mắt liếc liếc nhìn ván giường.
"Nói mò gì chứ, em cậu lại không có bạn thân nên việc có bạn gái chắc cũng ko ai biết cả..."
"Cái gì mà bạn gái chứ! Em trai tớ còn nhỏ, cậu, cậu đừng bịa đặt!"
"Cậu làm sao mà cổ hủ thế? Trường học chúng ta có nhiều cặp đôi lắm rồi... Ý tớ là, em trai cậu có bạn gái, cậu ghen tị à? Không thể nào? Cậu sẽ không thích nữ sinh đó chứ?" Minh Hạo thích thú trêu đùa.
"Tớ không có vô lương tâm như cậu ta!" Chính Đình chửi ầm lên, đưa tay lên lồng ngực đang nhói đau của mình.
.....
Bầu trời tháng sáu, giữa cái nắng chói chang của mùa hè, ánh nắng lấp lánh xuyên qua đám lá cây xanh sẫm chạm vào làn da trắng mịn của Chính Đình, làm cậu có chút đau nhức.
"Đình Đình? Con hôm nay làm sao vậy, hồn vía cứ để đi đâu, gần giữa kỳ thi rồi, mau tập trung đi..." Mẹ Chu lo lắng nhìn con trai.
"Con biết rồi!", Chính Đình chọc chọc cơm.
Tử Dị gắp một miếng thịt vào bát Chính Đình, "Ăn nhiều một chút, sắp thi rồi, cậu cần bổ sung dinh dưỡng đó..."
"Ơ hay, cậu ăn của cậu đi, không phải cậu cũng thi sao?" Đột nhiên Chính Đình không thể nhịn nổi nữa.
"Cậu lại làm sao vậy?" Tử Dị đưa tay sờ sờ cái trán của Chính Đình, thấy không hề phát sốt.
"Cậu ăn đi!" Chính Đình đẩy tay Tử Dị ra, cúi đầu ăn kịch liệt.
"Mặc kệ nó! Là nó phiền phức!" Ba Chu nghiêm khắc lên tiếng.
Tay Tử Dị bị đẩy ra, buông xuống một bên ghế tựa.
Chính Đình cắn cắn miệng, lấy tay chạm chạm tay của Tử Dị.
Thành tích học tập của Tử Dị vô cùng tốt, chỉ cần không có gì bất ngờ xảy ra, đậu vào cao trung không thành vấn đề, nhưng mà Chính Đình thành tích không ổn định, phải siêng năng đọc sách mỗi ngày mới được.
Đèn học phát sáng, Chính Đình nằm sấp trên bàn, một chút dàn ý cũng không có, trước mắt tất cả đều là hình ảnh khuếch đại của tấm ảnh đó, nghĩ ngay cả bản thân cũng chưa từng cùng Tử Dị chụp ảnh.
Tử Dị nằm trên giường, lặng lẽ quay sang nhìn bóng lưng nhỏ bé của Chính Đình.
Cũng không biết là qua bao lâu, Chính Đình rút cục cũng vứt bỏ đề bài ấy, không muốn làm chút nào, cứ đi ngủ là được rồi.
Tắt đèn, quay về giường ngủ.
Trằn trọc hồi lâu, Chính Đình liền đứng lên, vịn vào thành lan can giường, âm thầm nhìn sườn mặt nghiêng nghiêng của Tử Dị trong bóng đêm.
Hơi thở của Tử Dị đều đặn tràn sức sống, Chính Đình nghe thấy tiếng trống trong lồng ngực mình đập dồn dập "Tử Dị, đó là bạn gái của cậu sao? Tử Dị... kỳ thật bạn ấy không đẹp đâu, cậu suy nghĩ lại được không? Tử Dị à... cậu bảo tớ làm sao mà không phát bệnh đây, trong lòng nóng như thời tiết lúc này vậy, oi bức khó chịu chết đi được..."
Trong quá trình chuẩn bị thi, ánh mặt trời nóng hầm hập diễu võ dương oai trên cao, Chính Đình cảm thấy, ngay cả trái tim của mình cũng đã bị sấy đến bốc khói.
Tử Dị mỗi ngày đều giúp Chính Đình ôn tập, cậu nhóc thì lại luôn mồm "Cậu đi ra ngoài mà xem TV đi, dù sao tớ cũng có thể tự mình đậu được."
"Không được, tớ phải giúp cậu ôn thi thì mới yên tâm..." Tử Dị vừa xem đáp án, vừa cho Chính Đình sửa bài thi.
Chính Đình nghe xong, trong lòng chán nản nhưng cũng rất thoải mái, chiếc mũi không chịu thua kém cũng sụt sịt.
...
Vòng thi cuối cùng kết thúc, học sinh ào ạt ùa ra cổng trường như ong vỡ tổ.
Chính Đình từ phòng thi tầng 1 đi ra, mắt liếc thấy chiếc cầu thang phía sau liền chạy tới, phi lên tầng 2, Tử Dị thi ở tầng này.
Chạy đến bậc cầu thang gần cuối cùng, vẫn là không thể nhấc chân lên tiến vào hành lang được.
Tử Dị đang quay lưng về phía cậu, đối diện là bạn hoa khôi trường học kia, tóc vẫn dài như thế, vẫn dịu dàng và nhỏ nhẹ như thế, mỉm cười đưa cho Tử Dị một chai nước khoáng ướp lạnh, cậu ấy đón nhận, ngẩng đầu lên uống từng ngụm từng ngụm, nữ sinh kia ánh mắt ấm áp đủ khiến trái tim người ta mềm nhũn.
Chính Đình thấy thật kỳ lạ. Chai nước mát kia, rõ ràng là Tử Dị uống, sao tim mình lại lạnh lẽo mãnh liệt đến vậy?
Mặt đất bị ánh nắng chiếu trở nên nóng rát, Chính Đình không nghĩ gì, cởi dép sandals, cầm lên, chân trần dẫm lên đường quốc lộ vừa hướng về nhà mà đi, vừa lẩm bẩm nói, "Như vậy sẽ không còn lạnh nữa..."
Tử Dị từ sau vội vàng đạp xe tới, bắt kịp được Chính Đình, giận không thể đánh vào mông cậu ta.
"Cậu điên rồi à?! Lại muốn làm cái gì? Không phải tớ đã nói cậu chờ tớ ở trước cổng sao?!" Tử Dị nóng giận nói.
"Ha ha, Tử Dị... Hôm nay, tớ muốn ngồi phía trước..." Chính Đình ngẩn ngơ hồi lâu, mở miệng nói câu đầu tiên.
"Nhấc chân!" Tử Dị nghiêm mặt.
Bàn chân trắng nõn của Chính Đình đã phủ một lớp bụi đất, cũng may là không có việc gì. Tử Dị thở phào nhẹ nhõm, đẩy xe lên.
"Ngồi lên đi..." Bất đắc dĩ nói.
"Ừm, hì hì... Tử Dị, cậu đừng có tốt với tớ như vậy nhé, hì hì..." Chính Đình ngoan ngoãn nói, sau đó ngồi lên thanh ngang phía trước xe đạp.
Để giữ vững tay lái, Tử Dị đem Chính Đình áp vào trong ngực, gió nóng thổi qua xe đạp, thổi bay tóc Tử Dị, quét vào hai gò má ửng hồng của Chính Đình.
Xe đạp đi qua đường lớn ngõ nhỏ, từng bụi dành dành bắt đầu nở hoa chào mùa hạ, sắc hoa lướt nhanh qua không gian thanh xuân của cả hai, để lại trong lòng mỗi người là nội tâm bức bối xuyên suốt những năm tháng tuổi trẻ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co