17☆
☆🦦
"Tiến sĩ, có thể nói chuyện chút không?"
Sau khi làm xong công việc rút pheromone ra, Kim Thái Hanh gọi người phụ trách của viện nghiên cứu lại.
Bên cạnh người kia còn có một nhân viên ghi chép đang nói chuyện, vừa hay y cũng tìm Kim Thái Hanh, thế nên ba người cùng nhau vào văn phòng y.
Người phụ trách cầm báo cáo mà nhân viên ghi chép đưa cho y rồi mở miệng: "Kim tiên sinh, lịch kiểm tra thân thể của cậu theo đúng là ba ngày sau."
"Nhưng trong khoảng thời gian này pheromone của anh lại tăng vọt nhanh chóng, có thể nói tình huống cho tôi nghe được không?"
Quốc gia quản chế Enigma vô cùng nghiêm ngặt, vì phòng ngừa pheromone của bọn họ mất khống chế, cho dù là một sự bất thường nhỏ cũng không được bỏ qua.
Kim Thái Hanh vòng tay đặt trên bàn, nhưng thật ra cũng không có ý muốn lừa dối: "Gần đây tôi đã đánh dấu một Omega."
"Đánh dấu tạm thời."
Người phụ trách và nhân viên ghi chép đều không tránh khỏi nhìn hắn một cái.
Dường như mọi người đều biết Kim Thái Hanh không hề có hứng thú với Omega.
Tuy rằng bản thân Enigma rất nguy hiểm, nhưng ai lại từ chối một bạn đời còn chất lượng hơn Alpha chứ.
Lại nói, Kim Thái Hanh cho dù là bề ngoài, hay gia thế và năng lực, đều là có một không hai trên đất nước, cách đối nhân xử thế của hắn cũng vô cùng tinh tế, không ít Omega đánh nhau vỡ đầu cũng muốn được ở bên hắn.
Người ở viện nghiên cứu một mặt là muốn ức chế được pheromone của Kim Thái Hanh, một mặt là muốn đem lợi về cho người nhà của mình, không ít lần giới thiệu cho Kim Thái Hanh rất nhiều Omega có pheromone tương xứng, nhưng đều bị từ chối.
Ngay cả minh tinh đang hot nhất hiện tại là Vũ Duyệt, được mệnh danh là "Omega quyến rũ nhất đế quốc" cũng từng tỏ ý với Kim Thái Hanh. Khi đó trước mặt phóng viên và công chúng, Kim Thái Hanh cũng không từ chối cô, nhưng trong bữa tối lại nói với Omega xinh đẹp kia rằng, hắn không có hứng thú với Omega, hắn chỉ muốn tìm bạn đời Omega.
Cho nên khi Kim Thái Hanh nói hắn đánh dấu tạm thời một Omega, hai người trong văn phòng đều có phản ứng như bị doạ.
Tiến sĩ rất mau lấy lại tinh thần: "Là cậu ấy tạo thành sự ảnh hưởng cho pheromone của anh sao?"
"Đúng vậy."
"Tôi rất thích pheromone của em ấy." Kim Thái Hanh hơi nhíu mày lại: "Có lúc tôi không thể khống chế được chính mình." Không phải chỉ có không thể khống chế, giống như tuỳ tiện hơn, rất nhiều lần hắn không thể hiểu được vì sao mình lại làm ra những hành vi như vậy.
Đặc biệt là buổi tối ngày hôm đó, cho dù bây giờ nhớ lại, hắn cũng không tìm ra được nguyên nhân cho những hành động của chính mình.
Biết rõ rằng Phó Bách Khải là chồng của Điền Chính Quốc, khiến cậu vào lúc đó nhìn thấy chồng mình, sẽ chỉ khiến cậu hổ thẹn hơn, phải chịu sự khiển trách của đạo đức.
Nhưng hắn không chỉ chủ động ôm cậu vào trong lòng, còn động tay động chân với cậu, thậm chí trong lúc cậu cao trào còn để cậu nghe giọng của Phó Bách Khải, đây rõ ràng là đang dẫm đạp sự hổ thẹn của Điền Chính Quốc, đây còn không phải là điều quá đáng nhất.
Thế mà hắn lại ngay vào lúc mình bị pheromone khống chế, còn ôm chặt Điền Chính Quốc vào trong lòng, điều này thật sự không thể hiểu nổi, hắn không thể hiểu vì sao chính mình lại mất khống chế, nếu không phải nhờ trước đó tiêm thuốc ức chế khiến hắn còn lưu lại được chút lí trí, có lẽ Omega sẽ bị hắn vây giữ trong phòng, cuối cùng sẽ phát sinh chuyện không thể cứu vãn nữa.
Kim Thái Hanh hít một hơi thật sâu, cảm thấy xấu hổ về chính mình, vô cùng sỉ nhục hành vi dậu đổ bìm leo kia.
Người phụ trách nhìn Kim Thái Hanh bằng ánh mắt phức tạp, dùng bút ghi chép điều gì đó.
"Lần đánh dấu này là ngoài ý muốn sao?"
Kim Thái Hanh không nói lời nào mà chỉ gật đầu, khí áp rất thấp.
"Vậy cậu muốn hoàn toàn đánh dấu cậu ấy sao? Hoặc là đã sinh ra ý tưởng này rồi?"
Lần này Kim Thái Hanh dừng lại mấy giây, giống như đang tự hỏi.
Nhưng rất nhanh hắn liền lắc đầu: "Không thể."
Cuối cùng hắn cầm một bình thuốc nhỏ đi ra khỏi viện nghiên cứu.
Đây là pheromone hắn lấy được từ người phụ trách, là pheromone của hắn.
Thứ này uống nhiều sẽ nghiện, bình thường đều sẽ được viện nghiên cứu bảo quản kĩ, nếu không phải do Kim Thái Hanh có quan hệ với người bên trong, thật sự không thể lấy được.
Tuy rằng không nhiều lắm, nhưng đủ để Điền Chính Quốc trải qua khoảng thời gian cuối cùng này.
Hắn nâng tay lên xem đồng hồ, lúc này chắc là Điền Chính Quốc đang đi làm, hắn lái xe thẳng về biệt thự.
Thật ra hai ngày nay Kim Thái Hanh không về nhà.
Hắn lo lắng mình lại không thể khống chế mà làm ra chuyện gì đó đối với Điền Chính Quốc.
Hơn nữa, lần trước hắn làm ra những chuyện như vậy với Điền Chính Quốc, làm cho Omega sợ hãi hắn, hiện tại nếu tiếp cận cậu, sẽ chỉ làm cho Omega cảm thấy không khoẻ và sợ hãi.
Chỉ có thể tạm thời dùng đồ của hắn để thay thế pheromone, giữ khoảng cách với hắn.
Vốn dĩ chỉ muốn lấy dịch pheromone đưa cho bảo mẫu rồi rời đi, không nghĩ tới vừa mới mở cửa nhà, hắn đã ngửi thấy mùi pheromone cam cúc kia.
Trong nháy mắt Kim Thái Hanh liền muốn xoay người rời đi, nhưng hắn đã không làm vậy, bởi vì Điền Chính Quốc đã chú ý tới pheromone của hắn, rất nhanh liền đi đến trước cửa.
"Kim tiên sinh..."
Kim Thái Hanh gật đầu với cậu: "Hôm nay về sớm vậy sao?"
"Ừm, thân thể có hơi không khoẻ, nên xin về sớm."
Nói xong, Điền Chính Quốc cũng không biết nói gì nữa, xấu hổ đứng cũng không được đi cũng không xong.
Kim Thái Hanh bước vài bước lại gần cậu, đưa thứ trong tay cho cậu: "Thứ này tôi lấy ở bệnh viện, pha với nước rồi uống, cũng không khác pheromone của tôi mấy đâu." Nói xong lại có chút không an tâm: "Một lần đừng uống quá nhiều."
Tuy rằng không biết là thứ gì, nhưng Điền Chính Quốc vẫn nhận lấy: "Ừm, cảm ơn Kim tiên sinh..."
"Việc tôi nên làm."
Kim Thái Hanh ở bên cạnh bỏ tay vào trong túi áo khoác, đây là báo trước hắn chuẩn bị ra ngoài.
Điền Chính Quốc sốt ruột trong lòng, đột nhiên mở cửa: "Kim tiên sinh..."
Kim Thái Hanh nhìn cậu: "Còn chuyện gì nữa sao?"
Điền Chính Quốc cúi đầu, thật ra cậu biết mấy ngày nay Kim Thái Hanh đang tránh mặt cậu, cậu cũng biết Kim Thái Hanh làm như vậy là vì cậu, cảm thấy cậu sợ hắn nên cố tình duy trì khoảng cách.
Một lúc lâu Điền Chính Quốc cũng không nói chuyện, Kim Thái Hanh cũng không thúc giục, cứ như vậy im lặng đứng trước mặt cậu chờ cậu nói chuyện.
"Kim tiên sinh, hôm nay anh, hôm nay có muốn ở lại nhà ăn cơm không?"
Kim Thái Hanh ngơ ngác, hắn cũng không ngờ tới chuyện này.
Nhưng hắn chú ý bàn tay đang cầm chiếc bình của Omega vì căng thẳng mà trắng bệch ra.
"Đúng vậy." Hắn đột nhiên cởi áo khoác, thay giày ở trước huyền quan: "Hôm nay không có chuyện gì, không cần phải ăn ở bên ngoài."
Điền Chính Quốc sửng sốt, trong lòng khó tránh nhẹ nhỏm thở ra, thế nhưng vẫn có thói quen giống như lúc ở nhà mình, thuận tay nhận lấy áo khoác của Kim Thái Hanh, treo lên trên giá áo.
Người phía sau lại không có động tĩnh gì, Điền Chính Quốc quay đầu lại, thấy Kim Thái Hanh đang nhìn mình, nhưng khi cậu quay đầu lại hắn lại nhìn sang một bên.
Điền Chính Quốc dừng lại, mới phát hiện vừa rồi mình vừa làm ra nhiều hành động hơi mờ ám.
Cậu không biết làm sao mà đứng tại chỗ, xấu hổ chuyển đề tài: "Dì làm cơm sắp xong rồi, tôi đi xem thử." Nói xong liền vội vội vàng vàng bỏ chạy.
Kim Thái Hanh đứng tại chỗ, nghiêng đầu nhìn chiếc áo treo ở trên giá, thật lâu sau mới dời tầm mắt.
----
Sau khi ăn cơm xong, Kim Thái Hanh nhận được điện thoại của đối tác hợp tác.
Hắn nói vài câu liền ra cửa, xoay người nhìn Điền Chính Quốc đứng ở một bên.
Chuyện tối ngày hôm đó có lẽ đã tạo thành sự ảnh hưởng đến Omega, lúc ăn cơm, Kim Thái Hanh muốn giống như bình thường ngồi ở vị trí bên cạnh Điền Chính Quốc, thế nhưng người nọ nháy mắt trở nên cứng đờ.
Nhưng mà rất nhanh lại trở nên bình thường, cho dù là hắn gạt cậu về giới tính thật sự của mình hay là lúc làm lơ sự phản kháng của cậu để làm nên những hành động vũ nhục đó thì tất cả cũng là do hắn sai trước, hơn nữa những hành động mình làm ra với Omega thật sự quá đáng sợ, Điền Chính Quốc phản cảm như vậy cũng không kỳ lạ gì.
Nhưng hắn luôn chú ý tới rằng Điền Chính Quốc cứ luôn nhìn lén hắn, hình như muốn nói gì đó.
Hắn đi tới cửa, cầm lấy áo khoác trên giá.
Phía sau truyền đến tiếng bước chân của Omega, động tác của Kim Thái Hanh tự nhiên cũng thả chậm lại, như để cho Điền Chính Quốc có cơ hội mở miệng.
Nhưng mãi đến khi hắn thay giày rồi Omega vẫn không nói gì.
Kim Thái Hanh mở cửa, nhìn cậu một cái: "Vậy tôi đi trước."
Điền Chính Quốc ngơ ngác gật đầu: "... Được."
Rõ ràng vẻ mặt như muốn nói gì đó với hắn, nhưng lại không mở miệng.
Kim Thái Hanh nâng chân tính bước ra ngoài, rồi lại thu về.
Hắn nhìn Điền Chính Quốc: "Tuyến thể của em đại khái mấy ngày nữa là có thể hoàn toàn hồi phục."
"Đồ vừa rồi có thể giúp em chịu đựng..." Hắn dừng lại một chút: "Sau này tôi sẽ không trở về nữa."
Kim Thái Hanh nhìn Điền Chính Quốc cấu tay vào nhau, vì thế đi vài bước đến trước mặt Omega.
"Rất xin lỗi." Tuy rằng hắn đã xin lỗi cậu rất nhiều lần, nhưng nghĩ đến sau này có khi hai người sẽ đường ai nấy đi, mặc dù trên đường ngẫu nhiên có gặp nhau, có lẽ Omega sẽ trốn tránh mà làm như người xa lạ, Kim Thái Hanh cảm thấy có lẽ nên nói xin lỗi thêm lần nữa với Điền Chính Quốc.
Dù sao tất cả trách nhiệm đều là tại hắn.
Nói xong đang chuẩn bị đi, Điền Chính Quốc lại gọi hắn lại.
"Kim tiên sinh!"
Cậu nhìn vào đôi mắt của Kim Thái Hanh, lại cúi đầu: "Kim tiên sinh..." Điền Chính Quốc cũng biết hai người sau này hai người sẽ không còn gặp nhau nữa, muốn nói gì đó: "Trong khoảng thời gian này vô cùng... cảm ơn anh đã chiếu cố..."
Cậu vẫn như cũ cảm thấy Kim Thái Hanh là người tốt.
Một lúc lâu Kim Thái Hanh cũng không có động tĩnh gì, Điền Chính Quốc ngẩng đầu lên nhìn thấy Kim Thái Hanh đang nhìn thẳng vào mình, ánh mắt hai người đối diện nhau, Kim Thái Hanh cười: "Không cần cảm ơn."
Kim Thái Hanh rời khỏi biệt thự.
Mặt hắn không biểu cảm đi đến hầm xe, rất kì lạ, trong đầu óc hắn lúc nãy trống rỗng, không một lý do.
Trong khoảnh khắc kia hắn đột nhiên chú ý tới, ở đuôi mắt phía trên mí mắt của Điền Chính Quốc, có một nốt ruồi nhỏ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co