Truyen3h.Co

dry - Taekook Ver

25☆☆

ashnaotter

☆🦦

Thong thả tiến vào trong thân thể của Điền Chính Quốc thật ra rất thoải mái.

Hắn không có gấp như Điền Chính Quốc, tuy rằng kì động dục đã đến, nhưng vài phút trước Kim Thái Hanh đã dùng thuốc ức chế, hiện giờ cả người hắn rất tỉnh táo.

Đương lúc lỗ dâm của Điền Chính Quốc đã chịu không nổi bắt đầu muốn nuốt lấy d/ương v/ật của hắn vào trong, Kim Thái Hanh vẫn còn đang rũ mắt hưởng thụ nụ hôn của cậu.

Không cần phải dùng sức, chỉ cần mở miệng ra, Điền Chính Quốc liền thèm khát mà tự mút mát lấy, mút lấy môi dưới của hắn, nếu hắn với đầu lưỡi ra, chú chó con này lại sẽ càng vui sướng mà ngậm lấy, dùng chiếc lưỡi mềm ướt của cậu ngoan ngoãn mà hầu hạ.

Không hề có kỹ xảo, chỉ là cách biểu đạt phương thức yêu thích như những động vật nguyên thủy, vừa liếm vừa mút, nếu cơ thể Kim Thái Hanh cách cậu ra một khoảng cách, cậu liền khẩn thiết ôm lấy cổ Kim Thái Hanh dán lên thân thể hắn, chóp mũi nặng nề chạm vào chiếc mũi cao thẳng của Kim Thái Hanh, hai chiếc mũi chạm nhau đến biến dạng.

Cứ như là dính keo dán vậy, có làm thế nào cũng không thể thoát khỏi.

Phía dưới của cậu cũng cắn rất chặt, việc nuốt vào đồ vật kia của Kim Thái Hanh thật sự quá khó khăn với cậu, cũng may bị ch/ịch qua một lần rồi sau đó cũng rộng ra một chút, cũng biết điều mà mút mát.

Mặt trên và mặt dưới đều được Điền Chính Quốc mềm mại hầu hạ, Kim Thái Hanh thoải mái đến nóng mặt.

Hắn chậm rãi ch/ịch vào trong, vách thịt mềm mại ướt át ở trong lại từng chút từng chút hút lấy, đầu tiên là hút lấy q/uy đ/ầu của hắn, chỉ nhiêu đây thôi dường như đã hao hết toàn bộ sức lực của Điền Chính Quốc, thở hổn hển, lỗ dâm bất động, sau đó bỗng chốc thít chặt lại, d/ương v/ật của Kim Thái Hanh kẹt nửa vời ở nơi đó.

Kim Thái Hanh đành phải cúi xuống đè lên thân thể Omega.

Sau khi trải qua đánh dấu, bọn họ chính là người thân mật nhất của nhau, pheromone của đối phương chính là sức hấp dẫn lớn nhất, đặc biệt là đối với Điền Chính Quốc.

Đồ vật mà cậu khát vọng lâu như vậy, bây giờ có rồi, quả thật cậu yêu không chịu nổi, cho dù không còn sức lực cũng muốn ráo riết ôm lấy Kim Thái Hanh dán chặt lấy hắn.

Kim Thái Hanh đè lên, cậu thoải mái đến mềm cả người.

Mùi khói thuốc súng bao bọc lấy cậu không một kẽ hở, xâm chiếm mỗi một lỗ chân lông của cậu, làm cậu sướng đến muốn lên đỉnh.

Hai chân cậu kẹp chặt lấy cơ thể Kim Thái Hanh, chiếc lưỡi còn lại chút sức lực duy nhất cũng liều mạng cuốn lấy lưỡi của Enigma không chịu buông.

Kim Thái Hanh bị cậu kích thích hoàn toàn không thoát ra được, tay xoa lên cổ Omega, lòng bàn tay nóng hầm hập, tuyến thể trải qua hai lần đánh dấu đã không còn bằng phẳng, Kim Thái Hanh nhẹ nhàng cọ xát, Omega liền không chịu nổi mà rên rỉ ư a.

Âm thanh này khiến lòng người ngứa ngáy, Kim Thái Hanh cắn răng nhẫn nại, tay hướng lên nắm lấy tóc Điền Chính Quốc.

"Ưm..."

Omega cảm thấy hơi đau, theo sức lực của người đàn ông mà ngẩng cổ lên, Kim Thái Hanh cúi đầu gặm cắn chiếc cổ mảnh khảnh của cậu, thậm chí còn để lại dấu hôn trên đó.

Lỗ nhỏ của Omega căng chặt đến mức khiến hắn khó tiến vào, một tay hắn bóp eo Omega, một tay vẫn nắm tóc của cậu, làm cậu ngửa đầu ra thừa nhận nụ hôn của hắn.

Hắn không hề giống như lúc trước nằm hưởng thụ, mà là tự đòi lấy.

Môi Điền Chính Quốc bị hắn gặm cắn, da cũng bị hắn mút đến muốn rách, trong miệng cũng bị lưỡi của hắn xâm phạm, lưỡi của Kim Thái Hanh vẫn luôn thăm dò sâu bên trong, rất sâu, Điền Chính Quốc có một loại sợ hãi không thể nói trong lòng, cúi đầu muốn thối lui, nhưng đầu đã bị hắn nắm lấy, cậu căn bản không thể nhúc nhích, chỉ có thể để mặc Enigma chạm vào chiều sâu không thể tưởng tượng được.

"Ưm ưm ưmmm...!!!"

Pheromone của Kim Thái Hanh thậm chí còn muốn xâm lấn vào trong cổ họng cậu, cả người Điền Chính Quốc run rẩy, cậu cảm thấy mình muốn ngất đi rồi, quá nhiều pheromone mãnh liệt khiến cho đầu óc cậu không thể nào tỉnh táo nổi.

Dưới thân thật sự không thoải mái, có thứ gì đó cứng rắn đang nhét vào, tuyến tiền liệt bị cọ xát một cách hung hăng, cơ thể Điền Chính Quốc đột nhiên bắn lên.

"Ah ah ahhhh!!" Nhiều quá nhiều quá nhiều quá...

Kim Thái Hanh không dừng lại, hắn cảm thấy lỗ dâm trào ra một lượng lớn dâm dịch tưới ướt q/uy đ/ầu của hắn, quả thật muốn giết hắn.

Omega dưới thân bởi vì khoái cảm mãnh liệt mà tránh né liên tục, nếu không phải Kim Thái Hanh đang gắt gao bóp lấy eo cậu, có khi Omega đã rơi xuống dưới giường.

D/ương v/ật của hắn ma xát với tuyến tiền liệt, lại ma xát đến miệng nhỏ của khoang sinh sản, chạm tới rồi.

Kim Thái Hanh nhìn thoáng nơi hai người đang giao hợp, nơi đó cũng còn coi là sạch sẽ, bởi vì nước dâm của Omega đã bị hắn chặn hết ở trong lỗ dâm.

Nhưng d/ương v/ật của hắn vẫn còn lộ ra ngoài một chút.

Q/uy đ/ầu hắn cảm thấy rốt cuộc cũng chọc tới rồi, có cái gì đó mềm mại đang ngăn cản hắn tiến lên phía trước.

Kim Thái Hanh rũ mắt, hơi chọc thẳng lên phía trước, Omega liền rên rỉ đau khổ.

Trực tràng của Omega đã không thể nuốt thêm nữa.

Kim Thái Hanh lại cúi đầu lần nữa, hôn lên mí mắt của Omega.

Sau đó liền dùng tư thế này, xoay người Omega lại, d/ương v/ật ngoáy ở trong lỗ dâm, tuyến tiền liệt bị nghiền lấy, chuyện này làm cho Điền Chính Quốc sướng đến mức nháy mắt đã lên đỉnh.

Điều này làm cho Kim Thái Hanh sửng sốt một chút, hắn nhíu nhíu mày, không thể ngờ tới, thân thể mẫn cảm của Điền Chính Quốc có thể chịu nổi hắn ch/ịch mấy lần chứ?

Có thể như vậy nên trong nháy mắt, hắn muốn dừng lại hành động của mình, đương nhiên, chuyện này chỉ là ý nghĩ trong nháy mắt, rất nhanh hắn liền đè Omega xuống dưới thân.

Kim Thái Hanh cong thân thể liếm láp sau cổ cậu, sau đó chậm rãi mở miệng ra, lại một lần nữa dùng hàm răng đâm thủng tuyến thể của Điền Chính Quốc, tiếp tục dẫn pheromone vào cơ thể cậu.

Điền Chính Quốc vừa mới bắn ra giờ đây d/ương v/ật lại liên tục rỉ nước, cả cơ thể đều căng chặt, chỉ có hậu huyệt là trở nên mềm xốp.

Kim Thái Hanh hơi rút d/ương v/ật của mình ra một chút, nước ở nơi bọn họ giao hợp lại chảy ra ngoài.

Đột nhiên, hắn đâm mạnh vào sâu bên trong.

"a ahhhhh___!!!!"

Điền Chính Quốc thấy cơ thể mình như bị điện giật, một trận đau đớn chạy qua toàn thân, sau đó lại trở nên tê dại.

Không đợi cậu kịp thích ứng, d/ương v/ật cương cứng lại tiếp tục hướng vào trong mà đâm.

Lần này đến lần khác.

Điền Chính Quốc không kêu được, phía sau cổ vẫn còn đang bị người kia rót pheromone cuồn cuộn vào không ngừng, nhưng cậu đã không còn cảm nhận được nữa, cậu bây giờ đến cả tay chân đều vặn vẹo run rẩy, bây giờ ngay ở chỗ bụng nhỏ, vừa trướng vừa nóng, người đàn ông đè trên cậu đã thọc d/ương v/ật tới đó rồi.

Muốn chết, cậu sắp chết rồi...

Kim Thái Hanh vẫn không chịu dừng, từng chút từng chút cứ hướng vào phía trong mà đâm, mà thọc, hắn đâm sâu đến nỗi có thể nhìn thấy hoàn chỉnh được d/ương v/ật của hắn ở nơi đó.

Cứ liên tục va chạm như thế, Điền Chính Quốc đã nửa tỉnh nửa mê, không có cử động gì cả, chỉ là mỗi lần hắn đâm lút cán, cậu liền vô lực phát ra vài tiếng rên rỉ thống khổ.

Đột nhiên, cả người cậu co rút lại, đồng tử mở to, cơ bắp cả cơ thể cũng ráo riết xiết chặt.

Đâm vào rồi___

Kim Thái Hanh đã đâm tới một chiều sâu không thể nào tưởng tượng nữa, nơi đó mềm hút đến kì lạ, làm cho hắn thiếu chút nữa không nhịn được mà bắn ra.

Bụng dưới của hắn và mông của Điền Chính Quốc dán chặt với nhau.

D/ương v/ật của hắn hoàn toàn vùi sâu vào trong thân thể của Omega.

Kim Thái Hanh chậm rãi buông cổ Omega ra, nhẹ nhàng mà liếm láp trên đó.

Omega chôn mặt ở trong chăn, ở chỗ kia ướt nhẹp, có lẽ là nước mắt của cậu.

Kim Thái Hanh cảm thấy Điền Chính Quốc quá thích khóc, có lẽ tuổi tác của cậu và Phó Bách Khải có lẽ không cách nhau bao nhiêu, đều khoảng 24-25 tuổi, sao lại thích khóc như vậy chứ.

Hắn xoay mặt Omega lại, quả nhiên mắt đã hồng, hai mắt vô thần, giống như một kẻ khờ.

Thế nhưng trong lòng Kim Thái Hanh lại nhảy loạn, hắn mạnh mẽ lại lần nữa xoay thân thể Omega quay lại hướng về phía mình.

Cứ bị Kim Thái Hanh lăn qua lộn lại như vậy, Omega đã không còn chút sức lực nào nữa, cho dù Kim Thái Hanh có muốn làm gì cậu cũng không thể phản kháng, cổ họng cứ phát ra tiếng hừ hừ, d/ương v/ật đang tí tách chảy ra những giọt t/inh d/ịch ít ỏi lúc này đang đại biểu cho cảm thụ của cậu.

Kim Thái Hanh mạnh mẽ xoay mặt cậu qua để đối diện với mình, cặp mắt dại ra kia đang phản chiếu khuôn mặt hắn, khuôn mặt đỏ lên.

Omega thở gấp, hơi ngốc ngốc.

Kim Thái Hanh dừng lại.

Không biết vì sao, hắn đột nhiên cảm thấy gương mặt này xinh đẹp cực kì, đôi mắt, chiếc mũi, lông mày, rõ ràng không khác biệt gì so với trước đây, nhưng Kim Thái Hanh lại cảm thấy thật xinh đẹp, vừa sắc tình vừa xinh đẹp, ngay cả nốt ruồi màu đỏ nâu kia cũng thật xinh đẹp.

Thân dưới của Kim Thái Hanh thong thả di chuyển, hắn duỗi tay muốn bắt lấy tay Điền Chính Quốc, lại không cẩn thận đụng phải vật cứng cứng trên tay. Kim Thái Hanh nghiêng đầu nhìn qua, liền nhìn thấy một chiếc nhẫn màu bạc đang sáng lấp lánh trên ngón áp út của Điền Chính Quốc.

Đại não Kim Thái Hanh kêu ong ong, bình tĩnh lại, ánh mắt ở trên phức tạp khó có thể suy nghĩ.

Hắn híp mắt nhìn chỗ mà Điền Chính Quốc đeo nhẫn đã lâu, bên tai không biết từ lúc nào phát ra tiếng ù ù, làm cho lòng hắn rối loạn, tự hỏi về những hành động của chính mình.

Sau khi Điền Chính Quốc bị hắn mang về nhà, vốn dĩ hắn muốn đi đến viện nghiên cứu một chuyến, hắn không thể động dục trong tình huống có Omega ở đây được, bởi vì hắn sẽ làm ra những sự tình không thể cứu rỗi.

Nhưng sau khi Omega tỉnh lại, chính hắn lại vẫn luôn ở cùng một chỗ với Omega.

Kim Thái Hanh cau mày, nhìn về mặt Điền Chính Quốc.

Thật lâu sau đó, lỗ dâm thích ứng được với d/ương v/ật, Điền Chính Quốc bắt đầu có cảm giác, khó chịu mà hừ hừ, cậu mệt mỏi nâng tay lên, muốn ôm lấy người đàn ông trước mặt.

Nhưng người đàn ông lại chẳng có động tác gì.

Dường như rất lạnh nhạt mà nhìn cậu.

Điền Chính Quốc không rõ đã xảy ra chuyện gì, Omega trong kì động dục vô cùng ỷ lại vào bạn đời của mình, giờ phút này bạn đời lại coi thường cậu làm cậu sinh ra cảm giác bất an và sợ hãi, cậu chớp chớp mắt, trong ánh long lanh ánh nước: "Kim tiên sinh..."

Kim Thái Hanh vẫn nhìn cậu, không có động tác gì.

Hắn nhìn Omega bị hắn coi thường bắt nạt đến mức khóc ra tiếng, trong lòng lại có một loại thỏa mãn không thể nói thành lời.

Một lúc lâu sau, hắn mới thong thả vươn tay ôm Omega vào trong ngực, sau đó nắm lấy tay Điền Chính Quốc, tháo nhẫn trên tay cậu xuống.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co