Truyen3h.Co

ĐT

37. Ấm áp

Judy2609

Tại Trung chửi thầm một câu, sao cậu có thể quên Trịnh Duẫn Hạo là người mềm cứng đều không ăn thua. Thứ hắn muốn, có bao giờ hắn đoạt bằng cách tử tế đâu. Cậu hoàn toàn sai lầm khi nghĩ hắn là người tốt. Tại Trung bất giác lúc lắc đầu không cho Trịnh Duẫn Hạo lấy hoa tai của cậu.

"Cậu còn động đậy nữa, tôi sẽ cắt tai cậu". Trịnh Duẫn Hạo cau mày nhìn Tại Trung. Hắn không có lòng kiên nhẫn chơi trò này với cậu.

Nghe Trịnh Duẫn Hạo cảnh cáo, Tại Trung lập tức ngồm im thin thít. Cậu trừng mắt với Trịnh Duẫn Hạo. Hắn muốn cắt tai cậu thật sao?

Hoa tai của Tại Trung gồm mấy cái vòng dính vào nhau, Trịnh Duẫn Hạo mất một lúc mới có thể tháo ra. Hắn ném cho Hồng Ưng: "Đưa Bạch Ưng nghiên cứu". Hồng Ưng lễ phép đáp lại: "Vâng ạ".

Trịnh Duẫn Hạo cúi xuống nhìn người trong lòng. Tại Trung vẫn trừng trừng ánh mắt bất mãn và phẫn nộ với hắn. Trịnh Duẫn Hạo lên tiếng: "Tôi sẽ bồi thường cho cậu". Vừa nói hắn vừa vỗ lưng Tại Trung như muốn an ủi cậu.

Mặc dù vẻ mặt Tại Trung tỏ ra ấm ức nhưng trên thực tế cậu không mấy tức giận. Tại Trung biết Trịnh Duẫn Hạo là người bá đạo, lấy đồ của người khác có bao giờ hỏi ý kiến? Tức giận với loại người như hắn chỉ tốn công vô ích. Tại Trung không phải chưa từng lĩnh giáo, chút chuyện cỏn con này ăn thua gì. Hơn nữa, chiếc hoa tai là do Tại Trung tự sáng chế, không phải ai cũng có thể phá giải, Trịnh Duẫn Hạo cướp đoạt cũng vô dụng. Ngoài ra, Tại Trung có hai chiếc hoa tai, Trịnh Duẫn Hạo không đến nỗi "đuổi cùng giết tận", lấy đi cả hai. Tại Trung ngỡ ngàng trước hành động của Trịnh Duẫn Hạo, hắn đang an ủi cậu sao? Chắc chỉ là ảo giác của cậu mà thôi.

.

.

"Lão đại, ngoài cửa có người đưa thiệp mời". Tại Trung vừa định mở miệng, bên ngoài có người đi vào. Lập Hộ ngồi gần đó giơ tay nhận tấm thiệp rồi kiểm tra kỹ lưỡng. Phát hiện không có gì bất thường, anh ta liền mở tấm thiệp ra xem.

"Lão đại! Phong gia tối nay mở tiệc, mời lão đại tham dự". Lập Hộ xem xong, nhếch mép nở nụ cười châm biếm.

Nghe vậy, Trịnh Duẫn Hạo hơi nhíu mày, khóe miệng hắn đột nhiên nhếch lên. Hoàng Ưng bỏ ly rượu trên tay xuống: "Phong gia? Chẳng phải là tay sai của Lam Bang sao. Lần này bọn chúng nuốt địa bàn của ai mà dám mở tiệc mừng?"

Hắc Ưng cười lạnh lùng: "Nuốt địa bàn của gia tộc Weishi. Theo tôi thấy, Phong gia bày tiệc với mục đích công bố địa bàn của chúng. Đồng thời, chúng tỏ ý kêu gọi chúng ta nương tay, đừng động đến địa bàn của chúng".

Những ngày vừa qua Trịnh gia tiến hành cuộc càn quét quy mô lớn, hoàn toàn củng cố địa vị lão đại ở Đông Nam Á. Dù Lam Bang có chiếm lấy địa bàn của gia tộc Weishi ở khu vực này, cũng không hề ảnh hưởng đến Trịnh Duẫn Hạo. Vì vậy, chúng đành phải nhún nhường, mở tiệc đãi Trịnh Duẫn Hạo.

Hồng Ưng gằn giọng: "Phong gia vẫn chưa có tư cách bày tiệc mời lão đại. Chúng tưởng có Lam Bang chống lưng, chúng ta sẽ nể mặt chúng, đúng là buồn cười thật".

Nghe đám thuộc hạ nói xong, Trịnh Duẫn Hạo cúi đầu nhìn Tại Trung và cất giọng vô cảm: "Cậu nghĩ thế nào?"

Tại Trung bỗng cảm thấy hết sức khó hiểu. Người này có ý gì nhỉ? Cậu chưa sống trong giới hắc đạo bao giờ, chẳng biết gì về chuyện đuổi giết tranh giành địa bàn. Tại sao hắn lại hỏi ý kiến cậu? Hơn nữa, Tại Trung chỉ nghe nói đến hai gia tộc lớn là Trịnh gia và Lam Bang, những người khác cậu không hề có ấn tượng, bảo cậu phải nói gì đây?

Quay đầu bắt gặp gặp ánh mắt kỳ lạ và mặc nhận của Hồng Ưng, Tại Trung mở miệng nói "Tôi chẳng nghĩ thế nào cả".

Trịnh Duẫn Hạo sa sầm mặt, cất giọng lạnh lùng: "Lần sau cậu còn nói vậy, tôi sẽ đưa cậu đến "Hắc lao" ở châu Phi". Nghe Trịnh Duẫn Hạo nói câu đó, Tại Trung nhìn hắn bằng ánh mắt nghi hoặc.

"Hắc lao là trại tập trung của Mafia Ý". Thấy Tại Trung có vẻ không hiểu, Hoàng Ưng lập tức lên tiếng giải thích. Tại Trung liền nhăn mặt. Không đến mức đó chứ, cậu chỉ nói mỗi câu không nghĩ gì cả đã bị đưa đi trại tập trung. Tại Trung bất giác toát mồ hôi lạnh. Cậu nở nụ cười nịnh nọt với Trịnh Duẫn Hạo. Cậu sẽ ghi nhớ vụ này, lần sau kiểu gì cậu cũng phải cố nặn ra ý nghĩ gì đó.

"Đi, tại sao không đi, Phong gia là cái thá gì mà muốn chúng ta nể mặt". Trịnh Duẫn Hạo nhếch mép, gương mặt hoàn toàn lạnh lùng vô cảm. Hắn còn chưa có ý động đến địa bàn của người khác, người khác tự đem đến miệng hắn, hắn chẳng có lý nào không nhận.

Hồng Ưng đi theo Trịnh Duẫn Hạo đã lâu. Trịnh Duẫn Hạo không cần nói rõ anh ta cũng nắm bắt suy nghĩ của lão đại. Anh ta nở nụ cười lạnh lùng, Phong gia chỉ là muỗi.

Chứng kiến cảnh tượng này, Tại Trung cười hì hì theo họ. Nhân lúc Trịnh Duẫn Hạo không để ý, cậu liền gắp vội một miếng thịt cua nhét vào miệng. Dù sao đối với Tại Trung, việc mở rộng địa bàn không quan trọng bằng một miếng thịt.

"Ai cho cậu ăn hả?" Giọng nói lạnh lẽo pha chút nộ khí vang lên bên tai Tại Trung. Cậu giật mình mắc nghẹn. Trịnh Duẫn Hạo vỗ mạnh lên lưng cậu, Tại Trung liền nhổ miếng cua ra ngoài và ho khù khụ. Ngực bị Trịnh Duẫn Hạo đập mạnh lại dội lên một cơn đau.

Tại Trung còn chưa dứt cơn ho, hai tay cậu bị Trịnh Duẫn Hạo bẻ quặt ra phía sau lưng, cổ tay bị giữ chặt đau nhức. Tại Trung bất giác thở hổn hển trong lòng Trịnh Duẫn Hạo.

"Không cho phép cậu động đến những thứ này trong hai tháng. Nếu tôi biết được, tôi sẽ phế hai bàn tay cậu". Trịnh Duẫn Hạo nói bằng một giọng vô cùng nghiêm khắc.

"Tại sao? Dù tôi có làm sai, chết cũng phải chết minh mạch. Tôi đã làm sai điều gì mà đến cơm anh cũng không cho tôi ăn". Nhìn thái độ nghiêm khắc của Trịnh Duẫn Hạo, Tại Trung tỏ ra không phục. Chuyện gì cũng có thể bàn, tại sao hắn lại cướp đi sở thích duy nhất của cậu?

"Đồ hải sản có tác dụng không tốt đến việc hồi phục vết thương. Ở thời điểm này, tốt nhất cậu ăn những thứ nhẹ và nhạt thôi, vết thương sẽ mau lành hơn. Dù sao viên đạn cũng nằm ở gần tim cậu". Thấy Tại Trung cãi lại Trịnh Duẫn Hạo, Lập Hộ liền lên tiếng giải thích.

Tại Trung cứng họng. Từ trước đến nay chưa có ai nói với cậu bị thương nên ăn gì, không nên ăn gì. Cậu chỉ biết nếu bị thương cũng phải cố nhịn, vì tỏ ra đau đớn cũng chẳng có người nào bôi thuốc hay lo lắng cho cậu. Cậu luôn phải cắn răng chịu đựng nỗi đau đớn cả ngày lẫn đêm. Tổ chức có quá nhiều thành viên, chẳng ai chú ý đến cậu trai nhỏ người ít tuổi này.

Vì vậy, Tại Trung chỉ biết chịu đựng. Ở một nơi chỉ toàn con trai sống với nhau, con trai với thể trạng yếu ớt khó có thể đối kháng đám con trai khoẻ mạnh hơn. Nhưng muốn ăn no bụng thì phải cướp đoạt, phải cố sống cố chết. Tại sao Tại Trung lại thích ăn uống như vậy, vì cậu nhận thức được tầm quan trọng của miếng ăn. Vừa bị thương lại vừa bị đói, hậu quả chỉ có một, mà cậu vẫn chưa muốn chết. Vì vậy, ngay từ nhỏ Tại Trung đã thích các món ăn ngon, cậu giữ thói quen này tới tận ngày hôm nay.

Ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đầy nộ khí của Trịnh Duẫn Hạo, Tại Trung cất giọng dịu dàng hiếm thấy: "Tôi biết rồi, tôi sẽ nghe lời anh. Anh bỏ tay tôi ra đi, đau quá".

Trịnh Duẫn Hạo hừm một tiếng, giơ tay kéo bát cháo đến trước mặt Tại Trung: "Ăn đi". Nói rồi, hắn thả hai tay Tại Trung.

Tại Trung gật đầu, một tay cầm bát cháo, một tay từ từ xúc cháo đưa lên miệng. Đây là lần đầu tiên trong đời cậu cảm thấy cháo trắng cũng rất ngon.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co