46. Italy
Hết chuyện để nói, Tại Trung thả lỏng tinh thần. Cậu từ từ thiếp đi trong lòng Trịnh Duẫn Hạo. Thấy Tại Trung nhắm mắt thở đều đều, Trịnh Duẫn Hạo phất tay ra hiệu đám Hồng Ưng hạ thấp giọng nói. Trịnh Duẫn Hạo chỉnh lại tư thế để có một khoảng trống trước ngực, giúp cậu có tư thế dễ chịu trong lòng hắn.
Sân bay đèn điện sáng trưng, Trịnh Duẫn Hạo ôm Tại Trung đang ngủ say sưa lên chiếc máy bay tư nhân của hắn. Chiếc máy bay lao vào màn đêm xuyên qua đại dương, tới đích đến tiếp theo của Trịnh Duẫn Hạo.
.
.
Roma Italy, đất nước cổ kính ở châu Âu, nơi có bề dày lịch sử và nền văn hóa lâu đời. Ở đất nước này đếm không hết những vị anh hùng, các khu di tích lịch sử.
Tất nhiên, đây không phải là điều Tại Trung quan tâm. Khi cậu mở mắt nhìn cảnh vật bên ngoài xe ô tô, đầu óc cậu bỗng nổ tung. Italy là đất nước Tại Trung quen thuộc đến nỗi cậu cảm thấy giật mình thon thót.
"Tại sao lại đến Italy?". Ngồi trong chiếc xe Cadillac dài, Tại Trung không thèm để ý tại sao Trịnh Duẫn Hạo lại thích loại xe này. Cậu trừng mắt nhìn thẳng vào gương mặt vô cảm của hắn.
Trịnh Duẫn Hạo cúi xuống, vừa vuốt tóc Tại Trung vừa cất giọng lãnh đạm: "Cậu đi theo tôi, sẽ không ai dám làm gì cậu".
Trịnh Duẫn Hạo biết rõ Tại Trung là người mà tổ chức ăn trộm đang tróc nã có thưởng. Italy là nơi có lẽ Tại Trung không muốn đến nhất, cũng là nơi kỵ húy nhất. Vì vậy chẳng cần nói nhiều, Trịnh Duẫn Hạo đưa thẳng Tại Trung vào trong đôi cánh của hắn. Tin chắc tổ chức ăn trộm sẽ không dám động đến cậu.
Nghe những lời kiêu ngạo của Trịnh Duẫn Hạo, Tại Trung đột nhiên cảm thấy yên lòng. Dù sao người ngồi bên cạnh cậu cũng là lão đại của Trịnh gia khét tiếng giang hồ. Nếu hắn không thể bảo vệ cậu, thì hắn về quê cày ruộng cho xong.
Trịnh Duẫn Hạo thấy Tại Trung im lặng. Tưởng cậu vẫn còn lo lắng, hắn cất giọng lạnh lùng với Hồng Ưng ngồi cạnh: "Hủy diệt nó".
Hồng Ưng vâng vâng dạ dạ. Tuy hai người không nói rõ hủy diệt cái gì, nhưng Tại Trung đi theo Trịnh Duẫn Hạo đã lâu, cậu lập tức hiểu ý Trịnh Duẫn Hạo. Tại Trung nắm chặt cánh tay Trịnh Duẫn Hạo: "Đừng, đừng tiêu diệt họ".
Trịnh Duẫn Hạo liếc qua Tại Trung cau mày. Tại Trung trầm mặc một vài giây rồi lên tiếng: "Những người ở đó đều lớn lên cùng tôi. Không phải ai cũng đối xử tệ với tôi. Tôi không muốn vì tôi tất cả bị tiêu diệt. Trịnh lão đại, những người gây chuyện với tôi, tôi sẽ tìm cách tính sổ với họ. Tôi là người thù dai, nhưng người không liên quan gì đến tôi, tôi không muốn họ bị liên lụy. Anh không cần giúp tôi ra mặt đâu. Chuyện cỏn con này tôi có thể tự giải quyết".
Trịnh Duẫn Hạo không đáp lời. Tại Trung im lặng nhìn hắn rồi nở nụ cười rạng rỡ: "Mất công tôi hành đạo bao nhiêu năm nay. Anh đừng hủy hoại danh tiếng của tôi có được không, Trịnh lão đại?".
Chứng kiến bộ dạng nịnh nọt của Tại Trung, Trịnh Duẫn Hạo hừm một tiếng: "Sau này xảy ra chuyện gì đừng tìm tôi đấy".
"Vâng, vâng. Việc của tôi tôi sẽ tự mình giải quyết, tuyệt đối không phiền đến lão đại". Thấy Trịnh Duẫn Hạo nhận lời, Tại Trung liền mỉm cười. Mặc dù không có tổ chức ăn trộm, số mệnh của cậu sẽ khác đi, nhưng cậu đi theo con đường này, tổ chức không hẳn bạc đãi cậu. Không phải tất cả mọi người trong tổ chức đều trở mặt với cậu. Tại Trung không có tư cách, cũng không thù hận đến nỗi phải tiêu diệt cả tổ chức.
.
.
""Danh tiếng" cậu thì có danh tiếng gì chứ? Trên bạch đạo hay hắc đạo?". Lập Hộ vừa lái xe vừa tươi cười nhìn Tại Trung qua gương chiếu hậu. Hoàng Ưng ngồi bên cạnh nghe thấy câu hỏi bất giác nhếch mép cười. Tại Trung chẳng ở trong giới nào cả, thế mà cậu còn dám lớn tiếng.
Tại Trung lườm Lập Hộ: "Dù sao cũng nổi tiếng hơn các anh". Dù cậu không có tên trong giới bạch đạo lẫn hắc đạo nhưng ít nhiều cậu cũng có chút danh tiếng. Nếu buộc phải nói Tại Trung thuộc đạo nào thì cậu chọn Khôi đạo (màu xám), không trắng không đen.
Tổng kết mãi mới tìm ra đạo của mình là đạo màu xám, Tại Trung thấy nhụt chí hẳn. Cậu tỳ tay lên vai Trịnh Duẫn Hạo, hắn giơ tay vuốt nhẹ tóc cậu. Hành động của Trịnh Duẫn Hạo khiến Tại Trung có cảm giác cậu giống như con mèo bị hắn vuốt ve. Tại Trung nói lãnh đạm: "Tôi không phải là sủng vật".
"Tôi cũng không nuôi sủng vật". Trịnh Duẫn Hạo đáp lạnh lùng. Cái thứ động vật toàn thân đầy lông lá được gọi là sủng vật đó hắn cũng không có hứng thú nuôi dưỡng.
Ngẩng đầu nhìn sắc mặt không hài lòng của Trịnh Duẫn Hạo, Tại Trung liền than thầm. Cậu đã sai rồi, Trịnh Duẫn Hạo đến con người còn không muốn nuôi chứ nói gì sủng vật. Tại Trung liền đổi sang đề tài khác: "Lão đại, chúng ta đi đâu đây?"
"Mafia".
"Gì cơ?". Ba chữ thốt ra từ miệng Trịnh Duẫn Hạo khiến Tại Trung giật bắn người. Cậu mở to mắt nhìn hắn. Ba chữ đó có thể nói bằng một ngữ khí bình thản sao?
Chứng kiến bộ dạng kinh hoàng của Tại Trung, Trịnh Duẫn Hạo cau mày: "Đừng làm ra vẻ như gặp ma thế, khiến tôi mất mặt quá".
Tại Trung chớp chớp mắt. Hoàng Ưng ngồi trước lắc đầu: "Mafia thôi mà, có đáng để cậu kinh ngạc thế không? Chẳng qua cũng chỉ là một tổ chức mà thôi".
Ánh mắt Trịnh Duẫn Hạo lóe một tia tức giận, giống như bộ dạng kinh ngạc của Tại Trung khiến hắn thấy mất mặt. Trong khi đó, câu nói của Hoàng Ưng thoải mái như chẳng có gì quan trọng. Tại Trung nhăn mặt. Lẽ nào Mafia không đáng ngạc nhiên? Là cậu đã đánh giá cao đối phương hay đánh giá quá thấp Trịnh Duẫn Hạo?
.
.
"Bọn họ tuy có thế lực rất lớn nhưng cũng chỉ là một sự tồn tại mà thôi. Có lẽ cậu không biết, trong giới hắc đạo có nhiều thế lực, mỗi thế lực có chỗ đứng và đầu mục riêng. Nhưng thông thường, nhà buôn bán vũ khí là lão đại của các thế lực. Trịnh gia chúng tôi lại là nhà buôn bán vũ khí hàng đầu". Hồng Ưng lúc này mới lên tiếng giải thích cho Tại Trung rõ.
Tại Trung biết Trịnh Duẫn Hạo là lão đại hào môn đứng nhất nhì trên hắc đạo. Có điều, cậu không ngờ vị trí của Trịnh Duẫn Hạo lại cao đến như vậy. Đây là lần đầu tiên cậu nghe nói hắc đạo có quy luật này. Tại Trung cười hì hì với Trịnh Duẫn Hạo: "Có phải do các anh sản xuất vũ khí, thấy ai không vừa mắt liền hủy diệt họ nên mới có thế lực và danh tiếng lớn như vậy?".
Hoàng Ưng và Lập Hộ nghe xong cười ha hả. Hồng Ưng cũng mỉm cười lắc đầu. Tại Trung liền quay sang Trịnh Duẫn Hạo.
Đuôi mắt Trịnh Duẫn Hạo lộ rõ tia vui vẻ, hắn chậm rãi mở miệng: "Có thể nói như vậy".
Tại Trung huýt một tiếng sáo: "Hống hách thật đấy".
Hồng Ưng thấy Tại Trung dễ dàng tin lời, nụ cười trên môi càng rộng hơn. Trịnh Duẫn Hạo ôm ngang người Tại Trung, vỗ nhẹ lên lưng cậu, miệng nở nụ cười hiếm thấy. Đi theo Trịnh Duẫn Hạo bao nhiêu năm, Hồng Ưng chưa bao giờ thấy Trịnh Duẫn Hạo cười tươi như vậy, Tại Trung quả nhiên có bản lĩnh hơn người.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co