Truyen3h.Co

ĐT

81. Cướp sa mạc

Judy2609

Ai Cập là mảnh đất thần bí, phong tình vạn chủng với những hạt cát vàng ở khắp mọi nơi. Khi xuống máy bay, Tại Trung phấn chấn hơn lúc nào hết, gương mặt tươi cười rạng rỡ như hoa, trái ngược đám Trịnh Duẫn Hạo và Hồng Ưng đi cùng.

"Xin hỏi đây có phải là lão đại của Trịnh gia không ạ?". Một người đứng đợi ở sân bay từ lúc nào vội vàng tiến lên nghênh đón đoàn người vừa xuống máy bay.

Tại Trung thấy một người đàn ông quấn khăn trắng đúng kiểu đạo Hồi ở Trung Đông đi đến đón đoàn Trịnh Duẫn Hạo. Ông ta kính cẩn hành lễ rồi đi đến bên một chiếc ô tô địa hình đỗ ở vệ đường, đằng sau xe địa hình là vài chiếc xe Jeep.

Hai chiếc xe Jeep mui trần đã được cải tạo trông rất hoành tráng và hoang dã. Ở đất nước này, xe Jeep còn oai phong hơn cả Cadillac hay Ferarri.

Mắt Tại Trung sáng lên khi nhìn thấy xe Jeep. Cậu chen lên trước Hồng Ưng, đi về chiếc xe Jeep đỗ ở đằng sau cùng và nhanh chóng ngồi vào vị trí tài xế. Tại Trung thích loại xe này nhưng chưa từng lái qua. Lái xe Jeep cần sự phối hợp của con người, địa điểm và thời gian. Ở những thành phố lớn xe Jeep không thể đi nhanh, không chỉ bị hít khói bụi mà còn không đạt hiệu quả như mong muốn. Nhưng ở một đất nước bao la rộng lớn như Ai Cập, xe Jeep chính là loại thể thao mui trần đẳng cấp nhất.

.

.

Trịnh Duẫn Hạo hơi cau mày khi nhìn thấy nụ cười rộng đến tận mang tai trên mặt Tại Trung, nhưng hắn không ngăn cản cậu. Hắn không nói một lời nào, cũng không lên chiếc xe địa hình đã được chuẩn bị sẵn cho hắn mà lên xe Jeep cùng Tại Trung. Đây cũng là lần đầu tiên trong đời, Trịnh Duẫn Hạo ngồi loại xe này.

Hồng Ưng và Hoàng Ưng đưa mắt nhìn nhau, đành phải đi theo Trịnh Duẫn Hạo. Người Ai Cập đứng đợi Trịnh Duẫn Hạo ở chiếc xe địa hình thấy vậy hơi sững sờ. Ông ta không thể tin nổi Trịnh Duẫn Hạo lại lên chiếc xe dã chiến bình dân đó. Mặc dù hoài nghi, nhưng ông ta vẫn nhanh chóng đi tới, chui vào chiếc xe Jeep có Trịnh Duẫn Hạo.

Tại Trung huýt sáo, rồ ga lái theo chiếc xe Jeep đi trước dẫn đường. Cậu có bộ dạng ngạo nghễ và hoang dã, khiến người đối diện không hề có cảm giác đây là nhân vật đứng thứ sáu ở Trịnh gia mà giống một tiểu lưu manh hơn. Hơn nữa, cậu mặc bộ quần áo hoa hòe hoa sói màu xanh, giống như đi du lịch ở miền nhiệt đới chứ không phải người đi giải quyết công vụ quan trọng.

Đúng là Tại Trung coi chuyến đi Ai Cập lần này là đi du lịch. Tìm người ư? Trên đời này làm gì có người nào Trịnh Duẫn Hạo không tìm nổi. Chỉ cần có đầu mối, dù đào ba tấc đất hắn cũng moi bằng được người đó ra, Tại Trung khỏi cần lo lắng. Hiếm khi gặp một chuyến đi vừa ý, cậu phải tự tìm niềm vui cho bản thân, tìm lại ba hồn sáu vía đã bị Trịnh Duẫn Hạo dọa chạy mất.

Hồng Ưng và Hoàng Ưng trừng mắt nhìn Tại Trung, Hoàng Ưng ngồi bên cạnh Tại Trung không che dấu sự phẫn nộ. Tại Trung không thèm để ý đến bọn họ. Vẫn là câu nói cũ, Trịnh Duẫn Hạo không lên tiếng, bọn họ không có quyền quản cậu.

.

.

Thấy Tại Trung vui vẻ làm theo ý mình, Trịnh Duẫn Hạo cau mày nhưng vẫn không lên tiếng ngăn cấm. Hắn tựa người vào thành ghế ghế xe Jeep, trầm mặc một lúc mới mở miệng: "Người đâu?".

Người Ai Cập cúi đầu cung kính trả lời: "Trịnh lão đại, tôi không biết. Khúc chuyên gia vốn đi khảo sát ở Kim tự tháp Khufu. Hai ngày trước ông ấy đột nhiên biệt tăm biệt tích. Những nhà khảo cổ đi cùng ông ấy vẫn ở đó, chỉ có Khúc chuyên gia là không thấy đâu cả".

Trịnh Duẫn Hạo tối sầm mặt, hắn cất giọng lạnh lùng: "Nói kết quả". Hắn không cần biết quá trình, chỉ muốn nghe kết quả. Căn cứ vào danh tiếng của người đàn ông có biệt danh Rắn đầu đất ở khu vực, hắn không tin ông ta không có bất cứ tin tức gì.

Nghe giọng nói lạnh đến ba độ của Trịnh Duẫn Hạo và bắt gặp ánh mắt sắc bén của Hồng Ưng, người Ai Cập hơi run run: "Tôi đã tìm ra nơi cuối cùng Khúc chuyên gia đặt chân tới. Khi nhận được điện thoại của Trịnh lão đại, tôi đã cử người đi điều tra nhưng không thấy bóng dáng ông ấy. Trịnh lão đại muốn biết tôi cũng không phải không muốn nói, mà nói ra cũng chẳng có tác dụng".

"Ở đâu?". Thấy người Ai Cập hơi do dự, Hồng Ưng liền lên tiếng hỏi.

Rắn đầu đất phân vân một vài giây: "Ở một nơi cách Kajin hơn một trăm hai mươi cây số về phía Tây, đây là vị trí trung tâm nhất của khu vực sa mạc. Nơi đó rất hoang vu vắng vẻ, có một tòa kim tự tháp chưa được khai quật. Nếu không phải đi tìm Khúc chuyên gia, chúng tôi cũng không biết nơi đó có Kim tự tháp. Có lẽ do ảnh hưởng của động đất nên Kim tự tháp đó bị hủy hoại nghiêm trọng, vì vậy mới không ai để ý đến nó. Tôi nghĩ Khúc chuyên gia là người đầu tiên phát hiện Kim tự tháp, có điều...".

"Nói đi". Nghe đến nơi cuối cùng tìm thấy dấu vết Khúc Vi, giọng nói Trịnh Duẫn Hạo mới bớt lạnh một chút.

Rắn đầu đất nhíu mày: "Những thứ ở bên trong Kim tự tháp đã bị động đến, một số còn thấy ở trên thông đạo bên ngoài Kim tự tháp. Theo suy đoán của chúng tôi, dấu chân ở bên trong là từ hai ngày trước". Nói xong, ông ta thận trọng nhìn Trịnh Duẫn Hạo.

Tại Trung vừa lái xe hóng gió vừa lắng nghe nội dung cuộc đối thoại. Nghe đến đây, Tại Trung nhếch mép cười, đây chẳng phải là hành vi đào mộ trộm đồ hay sao. Chỉ có Khúc Vi mới nghĩ ra chuyện lấy danh nghĩa nhà khảo cổ để quang minh chính đại đào cổ mộ, ông ta quả là nhân tài.

Chứng kiến thái độ thận trọng của Rắn đầu đất, Tại Trung cảm thấy rất buồn cười. Chỉ vì đối diện với Trịnh Duẫn Hạo, ông ta không dám nói lớn tiếng, cũng không dám chất vấn nghi ngờ, mà hết sức cẩn thận. Xem ra, làm Rắn đầu đất cũng không phải dễ dàng.

"Đi Kajin". Trịnh Duẫn Hạo ra lệnh, hắn giữ thái độ bình thản như không có chuyện gì xảy ra.

Rắn đầu đất dường như nắm rõ tính cách và thủ đoạn của Trịnh Duẫn Hạo, ông ta cất giọng trầm trầm: "Bây giờ chúng ta đang trên đường đi tới Kajin. Chúng ta còn cách nơi đó khoảng một trăm bảy mươi cây nữa".

.

.

Trước khi lên máy bay, Hoàng Ưng đã liên hệ với Rắn đầu đất. Dù không nắm được thông tin chuẩn xác nhất, Rắn đầu đất vẫn có thể đoán biết nơi máy bay hạ cánh. Máy bay của Trịnh Duẫn Hạo là máy tư nhân, không đường đường chính chính đi theo tuyến hàng không chính thức và đỗ ở sân bay mà hạ cánh xuống khu vực sa mạc, một nơi hoang vu đồng thời là khu vực Khúc Vi mất tích.

Hệ thống định vị toàn cầu hay thiết bị tối tân nhất đều không có tác dụng ở nơi này. Dù là thiết bị tiên tiến đến mấy, chỉ cần sa mạc nổi cơn gió cát, đều trở nên vô tác dụng. Tại Trung cũng vậy, ban đầu cậu còn lái xe đầy sảng khoái. Dần dần, dưới sức nóng của sa mạc, người Tại Trung dần ướt đẫm mồ hôi.

Sa mạc chỉ một màu cát vàng, đường đi nhấp nhô cao thấp, thỉnh thoảng xuất hiện một hai con lạc đà, tạo thành cảnh tượng độc đáo. Tại Trung hưng phấn tăng tốc độ, ép chiếc xe địa hình phía trước nhường đường, bám theo chiếc xe Jeep đi đầu dẫn đường. Chiếc xe phía trước dường như muốn đua với Tại Trung nên hai xe lao điên cuồng trên sa mạc.

Trịnh Duẫn Hạo ngồi tựa người vào thành ghế xe Jeep. Đường đi lên dốc xuống dốc không bằng phẳng mà Tại Trung lái xe cứ như lái xe đua của cậu. Nghe tiếng lốp xe lạo xạo, Trịnh Duẫn Hạo liền nhắm mắt, khoanh hai tay trước ngực để mặc Tại Trung muốn làm gì thì làm.

Hồng Ưng và Hoàng Ưng đưa mắt nhìn nhau, Tại Trung đúng là khiến lão đại mất hết cả thể diện, nhân vật số sáu của Trịnh gia lại như một kẻ côn đồ. Hai người đảo mắt qua Rắn đầu đất, thấy ông ta khó khăn lắm mới nhịn được cười. Hồng Ưng và Hoàng Ưng đều cảm thấy, uy nghiêm và thanh danh của Trịnh gia đã bị hủy hoại trong tay Tại Trung.

Hoàng Ưng quay đầu sang phía cửa sổ quan sát địa hình, để khỏi nhìn thấy Tại Trung. Càng nghĩ anh ta càng cảm thấy Tại Trung làm mất mặt Trịnh gia. Nhưng lão đại dung túng Tại Trung, để mặc cậu muốn làm gì thì làm thì anh ta cũng đành chịu.

Tuy nơi này là khu vực trung tâm sa mạc nhưng cũng có một vài thị trấn nhỏ, chỉ cần nơi nào có nguồn nước, nơi đó sẽ có con người sinh sống. Thỉnh thoảng, đoàn xe bắt gặp màu xanh, dấu hiệu của sự sống nhưng ít đến mức thảm thương. Đi mấy chục cây số mới gặp một hai người, cả một khu vực rộng mênh mông chỉ một màu cát vàng, không thấy màu sắc nào khác.

.

.

Do đã biết đích đến và cũng biết Rắn đầu đất không còn tin tức cụ thể nên suốt cuộc hành trình, Trịnh Duẫn Hạo không nói một lời nào. Chỉ có Hồng Ưng trò chuyện với Rắn đầu đất, nhằm mục đích tìm kiếm những thông tin hữu dụng đối với bọn họ.

"Ý ông là có cướp sa mạc?". Rắn đầu đất giới thiệu qua về khu vực, Tại Trung mắt tinh tai thính nghe đến hai từ cường đạo, cậu đột nhiên cảm thấy hiếu kỳ vô cùng.

Rắn đầu đất có mối quan hệ qua lại với thuộc hạ của Trịnh Duẫn Hạo nhiều năm, ông ta biết rõ Trịnh Duẫn Hạo là người thế nào. Hôm nay Trịnh Duẫn Hạo đưa theo một người đến đây lại dung túng cho cậu ta muốn làm gì thì làm, chắc chắn người này không phải nhân vật tầm thường. Lăn lộn nhiều năm trong nghề, Rắn đầu đất là người biết nhìn mặt mà bắt hình dong.

Tại Trung đột nhiên lên tiếng hỏi, ông ta liền gật đầu: "Đúng vậy, Ai Cập vốn là một đất nước có nhiều tôn giáo, đồng thời cũng là đất nước tồn tại các thế lực địa phương tương đối phức tạp, xuất hiện cướp sa mạc cũng chẳng phải là chuyện đáng ngạc nhiên".

"Thời đại này vẫn còn tồn tại cường đạo?" Tại Trung lẩm bẩm. Trong ý thức của cậu, cường đạo xuất hiện ở thế kỷ mười tám, bây giờ đã trở thành đồ cổ. Vậy mà ở đây lại có cường đạo, đúng là không thể tin nổi.

Rắn đầu đất bật cười: "Tại sao không thể có?"

Tại Trung gật đầu. Đúng rồi, trộm đạo từ cổ chí kim thời nào chẳng có, chỉ có điều bây giờ thiên hạ thay đổi cách gọi, bây giờ hình như gọi là hắc đạo. Dù sao cũng chỉ là những hành động đốt nhà, giết người, cướp của... ý nghĩa và thao tác vẫn không thay đổi, chỉ là thủ đoạn cao siêu hơn mà thôi.

Nghĩ đến đây, Tại Trung đột ngột quay sang Hoàng Ưng. Chuyện khác không bàn đến, chỉ riêng vụ dùng thuốc nổ phá hủy nhà người khác chính là phong cách cường đạo đúng nghĩa. Tại Trung cảm thấy cậu hình như cũng trở thành một thành viên cường đạo. Mặc dù Tại Trung không hề thích sử dụng biện pháp mạnh cưỡng ép người khác nhưng cậu vẫn có cảm giác "gần mực thì đen".

Hoàng Ưng sa sầm mặt, trừng mắt với Tại Trung: "Cậu nghĩ tôi là..."

"Nằm xuống". Hoàng Ưng còn chưa nói hết câu, Trịnh Duẫn Hạo đột ngột mở mắt cất giọng đanh thép. Nói xong hắn nhanh chóng nhoài người về phía trước, túm đầu Tại Trung ấn xuống.

Hồng Ưng và Hoàng Ưng đi theo Trịnh Duẫn Hạo nhiều năm, vừa thấy Trịnh Duẫn Hạo mở miệng, cả hai lập tức cúi rạp người xuống. Hoàng Ưng ngồi bên cạnh Tại Trung còn túm tay cậu điều chỉnh vô lăng ô tô đánh sang một bên, chiếc xe Jeep đi ngoằn ngoèo về một phía.

Rắn đầu đất cũng phản ứng rất nhanh. Trịnh Duẫn Hạo mở miệng, ông ta cùng lúc dường như cũng phát giác điều gì đó, vừa hét "mau tránh đi" vừa tụt người xuống sàn xe.

Chỉ trong giây lát, một tiếng nổ cực lớn truyền đến, luồng hơi nóng như năng lượng mặt trời đột nhiên từ đằng sau cuồn cuộn thổi tới, khiến không khí xung quanh như tăng thêm mấy độ.

Tại Trung bị Trịnh Duẫn Hạo ấn đầu, cậu vẫn chưa kịp phản ứng đã nghe thấy tiếng nổ, một hơi nóng như muốn thiêu cháy người cậu và tiếng của mảnh vỡ bay lạo xạo.

Trịnh Duẫn Hạo ở đằng sau che chắn cho Tại Trung. Vài giây sau vụ nổ, hắn kéo cổ Tại Trung lên, cất giọng trầm trầm: "Mau lái xe đi".

Tại Trung đi theo Trịnh Duẫn Hạo một khoảng thời gian không ngắn, lại từng trải qua nhiều nguy khốn, vì vậy cậu không nghĩ ngợi lập tức nhấn ga, đánh tay lái, vượt qua chiếc xe Jeep đằng trước lao về trung tâm sa mạc.

Thông qua kính chiếu hậu, Tại Trung thấy chiếc xe địa hình đi đằng sau xe cậu đã biến thành biển lửa. Giữa sa mạc hoang vắng, ngọn lửa càng trở nên hùng tráng đến nhức mắt, khiến Tại Trung từ tâm trạng đi du lịch đổi sang trạng thái đào thoát trong chốc lát.

Chiếc xe bị nổ vốn là xe chuẩn bị cho Trịnh Duẫn Hạo, là chiếc xe duy nhất phù hợp với thân phận Trịnh Duẫn Hạo, cũng là loại xe do chính Trịnh Duẫn Hạo chọn lựa. Trịnh Duẫn Hạo không có sở thích đặc biệt, tuy nhiên hắn là người ở trên cao nên thường sử dụng những thứ phù hợp với địa vị của hắn. Nếu không phải Tại Trung nhìn trúng chiếc xe Jeep này, nếu không phải Trịnh Duẫn Hạo bỏ xe địa hình theo Tại Trung lên xe Jeep, không cần nghĩ cũng biết hậu quả như thế nào.

.

.

Tiếng súng, tiếng đạn pháo kịch liệt vọng tới. Có hai chiếc xe Jeep không biết xuất hiện từ lúc nào, liên tục bắn đạn pháo vào đoàn xe của Trịnh Duẫn Hạo. Cuối cùng chỉ còn lại hai chiếc xe Jeep vốn là xe dẫn đường và xe của Tại Trung.

Lại là tiếng nổ kịch liệt, dù Tại Trung lái xe với tốc độ cao nhất nhưng cậu vẫn có thể nghe rõ tiếng nổ ở ngay đằng sau. Hỏa lực hung hãn phát ra từ vũ khí tiên tiến nhất, đám Trịnh Duẫn Hạo không cần nhìn cũng có thể đoán người trong xe ở đằng sau lành ít dữ nhiều.

"Trò gì thế không biết?" Tại Trung mở to mắt, hai tay nắm chặt vô lăng. Cậu chỉ biết nhấn ga phóng xe về phía trước mà không hề biết sẽ lái đi đâu. Vừa nhắc đến cướp sa mạc là gặp ngay, số cậu đen đủi thật.

Trịnh Duẫn Hạo quay đầu về phía sau, phát hiện hai chiếc xe Jeep bám theo rất sát. Đám người ở trên xe Jeep đó tương đối hung hăng, chúng còn vác khẩu đạn pháo trên vai nhằm thẳng vào xe của bọn hắn.

Bùng, lại là một tiếng nổ kinh thiên động địa. Qua gương chiếu hậu, Tại Trung thấy một xe Jeep bị trúng đạn. Cảnh tượng diễn ra như xem phim quay chậm, chiếc xe bốc cháy lộn một vòng trong không trung, vẫn còn chưa rơi xuống đất, xe Jeep nổ tung và biến thành những mảnh sắt vụn bay khắp bốn phương tám hướng.

Tuy Tại Trung không dưới một lần vào sinh ra tử với Trịnh Duẫn Hạo nhưng đây là lần đầu tiên cậu thu vào mắt toàn bộ cảnh tượng hủy diệt. Tại Trung cảm thấy lạnh toát đến xương tủy, nhưng đồng thời cậu cũng trấn tĩnh hơn lúc nào hết.

Tại Trung đạp ga hết cỡ, chiếc xe Jeep lao điên cuồng trên sa mạc. Tại Trung biết nếu cậu đi theo đường thẳng sẽ trở thành mục tiêu của đạn pháo ở đằng sau, nhưng nếu cậu lái xe ngoằn ngoằn ngoèo ngoèo sẽ bị xe Jeep cùng loại của đối phương bắt kịp. Đến lúc đó cả đám người sẽ rơi vào tay cường đạo. Chỉ trong vài giây, trong đầu Tại Trung hiện ra một loạt phương án và cậu bắt đầu phán đoán một cách lạnh lùng.

"Phía trước là hồ nước mặn, cậu không thể đi về phía đó". Rắn đầu đất cầm súng nhìn chằm chằm và chiếc xe Jeep đuổi theo phía sau, ông ta nói giọng đầy tức giận với Tại Trung. Phía trước là hồ nước mặn đã khô cạn, mặc dù xung quanh không có cát vàng nhưng đất bùn ở đó rất mềm, nếu bị lún xuống sẽ khó thoát thân.

"Câm miệng". Tại Trung quát Rắn đầu đất, bây giờ chỉ có thể lái xe về hướng đó, cậu ghét nhất bị người chỉ chỉ chỏ chỏ trong lúc cậu điều khiển xe. Nếu cậu không thể bình tĩnh, chỉ e là chưa kịp đến Hồ nước mặn, cả đám sẽ đi thẳng xuống địa ngục điểm danh với Diêm vương.

"Cậu...." Rắn đầu đất cau mày không hài lòng.

Trịnh Duẫn Hạo đưa mắt qua Rắn đầu đất: "Không được quấy nhiễu cậu ấy".

Trịnh Duẫn Hạo từng ngồi xe do Tại Trung lái vài lần. Mỗi lần đối mặt với nguy hiểm, hắn cũng không hề chỉ huy hay bắt cậu phải làm thế này thế nọ. Tại Trung là vua xe tự nhiên sẽ có bản lĩnh của một vua xe. Chỉ biết lái xe nhanh và đánh cược cả mạng sống để giành vị trí đầu không phải là bản lĩnh của vua xe. Chính vì vậy, Trịnh Duẫn Hạo mới không bao giờ can thiệp, hắn luôn có lòng tin với Tại Trung.

Qua gương chiếu hậu, Tại Trung thấy người đàn ông trên xe Jeep phía sau đang vác khẩu đại bác nhằm thẳng vào xe của cậu. Tại Trung nghiến răng đánh tay lái, chiếc xe đi chệch sang hướng khác tránh một quả đạn pháo bay sượt qua trong gang tấc.

Mặc dù đối phương có vũ khí tối tân, hệ thống nhắm bắn chính xác nhưng Tại Trung vẫn hết lần này đến lần khác thoát được. Khoảng cách giữa xe của Tại Trung và xe Jeep đuổi theo phía sau mỗi lúc một xa. Người trên xe Jeep đuổi theo thấy mãi không nhằm trúng xe của Tại Trung liền bắn bừa, những tiếng nổ lớn liên tục vang lên trên sa mạc.

Khói lửa bao vây xe của Tại Trung, thân xe cậu bị trúng đạn. Mặc dù vậy, Tại Trung vẫn lái xe ngoằn ngoèo như cá bơi dưới nước tiến về phía trước.

.

.

Đúng lúc này, sa mạc nổi cơn bão cát, khiến đám Tại Trung không mở nổi mắt. Cát vàng như cơn mưa dội xuống, chui vào tóc vào quần áo vào mắt của mỗi người, khiến họ không thể mở mắt.

"Khốn khiếp". Tại Trung nhắm tịt hai mắt, tay vẫn giữ chặt vô lăng. Giống như Trịnh Duẫn Hạo có thể phát giác ra nguy hiểm trong giây lát, Tại Trung bây giờ lái xe cũng là dựa vào cảm giác. Cảm giác này Tại Trung mất mười mấy năm tôi luyện, cộng thêm sự chỉ huy của Trịnh Duẫn Hạo nên Tại Trung dù không nhìn thấy đường vẫn lái xe như bình thường.

"Đi về bên phải". Trịnh Duẫn Hạo cất giọng lạnh lùng vô cảm.

Tại Trung đánh tay lái theo sự chỉ dẫn của Trịnh Duẫn Hạo, chỉ nghe thấy đằng sau lại phát ra tiếng nổ, một luồng không khí nóng cuộn tới. Do tác động của cơn bão cát, chiếc xe đuổi theo không nhìn thấy rõ xe Tại Trung nên lại bắn bừa.

Trịnh Duẫn Hạo sống nhiều năm trong mưa bom đạn, hắn rành vũ khí và đạn dược hơn bất cứ ai hết. Cảm giác và thính giác của hắn nhiều lúc còn nhạy bén hơn cả thị giác. Tất cả những bản lĩnh này đều tự hắn rút kinh nghiệm từ thực chiến.

"Đám người này là ai?" Hồng Ưng ngồi thụp xuống sàn xe nên không nhìn rõ đối phương.

"Tôi không biết". Rắn đầu đất nằm bò ra ghế sau, tay bám chặt vào cửa xe.

Kẻ có hỏa lực mạnh như vậy tuyệt đối không phải là cướp sa mạc. Cướp trên sa mạc xuất hiện và biến mất rất nhanh, bọn chúng một khi cướp được đồ là bỏ đi ngay. Tuy chúng cũng giết người nhưng không có khí thế, đặc biệt là hỏa lực mạnh như đám người ở đằng sau. Rốt cuộc những người này là ai?

"Kẻ có bom loại hình mới nhất. Chú thử nghĩ xem là ai?" Hồng Ưng nói lạnh lùng.

"Shit, Lam Bang". Hoàng Ưng đấm mạnh vào ghế xe.

Bọn chúng sử dụng loại bom mới nhất trên thế giới hiện nay. Ngoài Trịnh gia, chỉ Lam Bang mới có khả năng sản xuất loại vũ khí này. Hơn nữa, Ai Cập là địa bàn của Lam Bang, không cần nghĩ cũng có thể đoán đám người được gọi là cướp sa mạc rốt cuộc là ai?

"Tôi không nói cho ai biết Trịnh lão đại đến đây, ngay cả thuộc hạ của tôi, tôi cũng không tiết lộ". Rắn đầu đất hoảng sợ khi nghe cuộc đối thoại giữa Hồng Ưng và Hoàng Ưng.

"Câm miệng". Trịnh Duẫn Hạo đột nhiên mở miệng, tiếng ồn ào làm hắn không thể tập trung để phán đoán. Lời của Trịnh Duẫn Hạo khiến mấy người im bặt.

Thấy Trịnh Duẫn Hạo không tỏ ra tức giận trong câu nói vừa rồi, Rắn đầu đất biết hắn không trách tội ông ta. Thật ra, mọi người đều hiểu, động thái của Trịnh gia không phải là bí mật đối với Lam Bang, chỉ cần mật thiết chú ý là có thể suy đoán ra. Hơn nữa, Khúc gia gây chuyện lớn như vậy, nếu Lam Bang không đoán ra Trịnh Duẫn Hạo đi đâu, bọn họ không xứng là đối thủ nhiều năm của Trịnh Duẫn Hạo.

"Xe không ổn rồi, cứ đi thế này không phải là cách". Cảm thấy xe Jeep lắc lư dữ dội, Tại Trung mở miệng thông báo tình hình.

"Em nói đi". Trong lúc Hồng Ưng và Hoàng Ưng còn đang nhăn nhó chưa biết tính sao, Trịnh Duẫn Hạo cất giọng lạnh lùng. Hắn không hỏi Tại Trung nên làm thế nào mà muốn trực tiếp nghe kế hoạch của cậu.

"Trong lúc tôi quay đầu xông về phía bọn chúng, các anh liệu có thể giết hết không?" Tại Trung nhắm mắt, giọng nói của cậu lạnh lẽo chưa từng thấy.

Hồng Ưng và Hoàng Ưng lập tức hiểu ý của Tại Trung. Một khi không trốn được thì phải quay đầu phá vòng vây. Tên lửa đạn pháo chỉ có sự uy hiếp ở cự ly xa, một khi tiến lại gần chúng không những không có tác dụng mà ngược lại có thể trở thành vật cản chí mạng.

Quyết định của Tại Trung chính xác tuyệt đối, nhưng nhiệm vụ sau đó hoàn toàn dựa vào bọn họ. Giết sạch đối phương trong cơn bão cát không phải là một nhiệm vụ đơn giản. Chỉ cần sai một ly, cả đám bọn họ có thể mất mạng.

"Có thể". Trịnh Duẫn Hạo cất giọng lạnh lùng đầy bá khí.

Hồng Ưng và Hoàng Ưng đồng thời gật đầu. Nếu không có bản lĩnh, bọn họ không thể sống đến ngày hôm nay. Rắn đầu đất ngồi bên cạnh tỏ ra vô cùng nghiêm túc. Được kề vai sát cánh tác chiến cùng Trịnh Duẫn Hạo, ông ta có chết cũng không hối tiếc.

Nghe Trịnh Duẫn Hạo nói vậy, Tại Trung lập tức phanh kít xe, quay đầu một trăm tám mươi độ. Sau đó cậu nhấn ga phóng xe về hướng ngược lại.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co