Truyen3h.Co

DTLD _Full

Chương 261 - 263

kuronezumi2035

Chương 261: Tư tế sờ bậy mông người khác không phải tư tế tốt

"Ầm ầm!"

Mặt đất chấn động, không ai dám đứng ở phụ cận, tất cả mọi người đều chạy ra nơi an toàn ở phía xa.

Kỳ Hạo trong lúc rối loạn không ngừng kêu to với cha mình: "Đi vòng qua, tới cái gò đất cao của người Cửu Nguyên, nơi đó là an toàn nhất, không thể để chúng rời đi như vậy! Cốt khí của chúng ta vẫn còn nằm trong tay chúng!" Nếu cứ để Cửu Nguyên đào tẩu như thế, thì thể diện của Ma Nhĩ Càn bọn họ vứt hết đi.

Kỳ Khuê trừng gã, lúc này chẳng ai còn lo đến cốt khí.

Vốn dĩ có thể giải quyết trong hoà bình, nhưng mọi chuyện lại bị thằng con không biết là ngu thật hay ngu giả này phá tới mức không thể cứu chữa, lúc tên tư tế nhỏ kia đưa ra đề nghị dùng muối đỏ đổi lấy người tộc Diêm Sơn, ông đã chịu, nếu Kỳ Hạo thông minh, lúc ấy sẽ không ngại mà đồng ý, tuy Cửu Nguyên chỏ mũi vào rất đáng giận, nhưng bọn họ hoàn toàn có thể chờ ngay sau triệu tập các bộ lạc khác cùng tấn công Cửu Nguyên. Nếu tới vùng đất hoang dã mà phát hiện Cửu Nguyên không dễ tấn công, thì bọn họ cũng có thể sửa tiến công lại thành giao dịch. Chỉ có như vậy, tổn thất của Ma Nhĩ Càn mới được hạ xuống thấp nhất.

Nhưng thằng ngu này lại ỷ vào Thuỷ Thần thương yêu nó! Muốn đánh với chiến sĩ thần huyết cấp cao ngay trước cửa nhà!

Ông không nhúng tay vào việc này là vì muốn xem xem rốt cuộc năng lực của Kỳ Hạo ra làm sao.

Nếu Kỳ Hạo thật sự bắt được người Cửu Nguyên thì không sao cả, còn nếu để vụt ... trong mắt Kỳ Khuê lóe lên tia sáng tàn nhẫn.

Tiếc là bây giờ ông ta chỉ có hai đứa con để làm công cụ, nhưng đứa nào cũng có khuyết điểm, Kỳ Nguyên giỏi làm giao dịch nhưng không đủ quyết đoán, vũ lực cũng không đủ mạnh, Kỳ Hạo thì vũ lực có thừa nhưng trí tuệ không đủ, còn tự cho là thông minh. Nếu thằng con cả của ông vẫn còn, thì ông đâu cần sầu chuyện người thừa kế của Ma Nhĩ Càn, nhưng tên nhóc đó có năng lực mà dã tâm lại quá lớn.

Kỳ Hạo cũng có nỗi khổ trong lòng, hận không thể chửi má nó.

Gã nào biết tên tư tế Cửu Nguyên kia có thể nói chuyện được với Thuỷ Thần, càng không ngờ Thuỷ Thần sẽ vì gã ra lệnh phóng giáo mà tức giận với Ma Nhĩ Càn.

Gã cũng không nghĩ mình thật sự có thể tóm được người Cửu Nguyên, gã chỉ nghĩ có Thuỷ Thần thì dù có xích mích với Ma Nhĩ Càn như thế nào, Cửu Nguyên cũng sẽ không thật sự khai chiến với mình, chỉ cần bọn chúng chịu giao người tộc Diêm Sơn cho gã, gã sẽ thả bọn chúng đi.

Gã đã nghĩ kỹ rồi, đến lúc đó gã còn có thể hào phóng thực hiện hứa hẹn mà Kỳ Nguyên cho chúng, dùng thuyền đưa bọn chúng về.

Từ lâu gã đã phát hiện, cứ đánh một trận, tới khi đối phương sợ rồi cho đối phương chút lợi ích, sau đó đối phương sẽ cảm kích gã, gã đã làm như vậy với nhiều bộ tộc, đều rất có hiệu quả.

Gã nghĩ, Cửu Nguyên cũng sẽ không ngoại lệ.

Nhưng gã không thể nói với ai, mục đích gã nhằm vào Cửu Nguyên chủ yếu là vì phá hỏng mối giao dịch muối đỏ giữa Cửu Nguyên và Kỳ Nguyên.

Hiện giờ, phá hỏng được rồi, về sau chỉ sợ Kỳ Nguyên không thể đổi muối đỏ với Cửu Nguyên được nữa, nhưng tính toán bắt Cửu Nguyên lấy lòng mình thuận tiện cướp mối giao dịch muối đỏ của gã cũng đóng băng.

Qua chuyện hôm nay, về sau cha chắc chắn sẽ không giao nhiều quyền lực cho gã nữa. Mà các bộ tộc khác cũng sẽ cười nhạo gã, càng tệ hơn là, sứ giả Tam Thành cũng có mặt, về sau gã rất khó áp lại Kỳ Nguyên.

Không, gã không thể từ bỏ, nếu gã cứ vậy mà về, thì sau này Ma Nhĩ Càn sẽ không còn chỗ cho gã dung thân!

Kỳ Hạo nhìn Kỳ Khuê rồi lại nhìn tư tế, nghiến răng một cái, thay đổi hướng chạy của chiến thú, muốn chặn Thải thạch lại.

Thải Thạch dẫn người đi vòng tấn công vào hai gò đất cao mà người Cửu Nguyên chiếm lĩnh, bọn họ chưa chắc đã nghe thấy lệnh của Kỳ Khuê. Mà gã không tin tên chiến sĩ cấp cao của Cửu Nguyên sẽ động tay động chân ở cả nơi đó. Chỉ cần gã có thể bắt được một phần lớn chiến nô mà người Cửu Nguyên mua, thì trò chơi hôm nay gã cũng không đến mức thua mất hết thể diện.

Đúng lúc này, bỗng nhiên có người chỉ về phía chỗ ở của bộ lạc Ma Nhĩ Càn, điên cuồng gào lên: "Mau nhìn kìa! Khói! Có ánh lửa! Bộ lạc cháy rồi!"

Kỳ Khuê giận dữ, lúc này ông thật hận người Cửu Nguyên, ngoại trừ người Cửu Nguyên, ông không nghĩ ra được còn có ai lại chạy tới Ma Nhĩ Càn phóng hỏa vào lúc này.

Nhưng cũng không hẳn, Cửu Nguyên chỉ có vài người, đều là những gương mặt xa lạ, không thể tiến vào chỗ ở của Ma Nhĩ Càn mà không bị phát hiện, các chiến nô cũng không tới mức vô dụng như vậy, hơn nữa vừa rồi ông có quan sát, người Cửu Nguyên tựa hồ đều ở đó mà?!

Vậy kẻ nào đã nhân cơ hội gây rối?

Chẳng lẽ có người liên thủ với Cửu Nguyên, nhân cơ hội tấn công Ma Nhĩ Càn?

Tù trưởng Kỳ Khuê càng nghĩ càng sợ, lập tức hạ vài mệnh lệnh, điều động tất cả chiến sĩ chạy tới chỗ ở của bộ lạc, trước tiên cứ bảo vệ nhà mình đã rồi tính tiếp!

Lúc này Kỳ Hạo mắc kẹt giữa hai bề, tiến thối lưỡng nan, đi vây sát chiến nô Cửu Nguyên, hay trở về bộ lạc cứu hoả cứu người, phòng ngừa các bộ lạc khác tấn công?

Kỳ Hạo muốn nghe ý kiến của tư tế, nhưng vừa quay đầu liền thấy Tự Thủy đang sầm mặt mắng chửi một đệ tử.

Phía sau tên đệ tử kia có hai gã nô lệ đi theo, một nô lệ khiêng một cái thùng gỗ, trên miệng thùng gỗ được da thú đậy kín, nhưng Kỳ Hạo vẫn có thể ngửi được thứ mùi quen thuộc của máu tươi.

Kỳ Hạo nhìn chằm chằm cái thùng gỗ, trong lòng trái lo phải nghĩ, cha đã không còn hảo cảm gì với gã, về sau gã sẽ không áp chế Kỳ Nguyên được nữa, gã nên làm cái gì bây giờ?

Nên lui, hay liều mạng tiến về phía trước?

Sau khi nhìn thấy vẻ không hài lòng trên mặt Tự Thủy lúc đối diện với mình, cuối cùng gã hạ quyết định.

Kỳ Hạo nhảy xuống khỏi chiến thú, chạy đến cạnh Tự Thủy, túm lấy cánh tay lão, thấp giọng nói: "Đại nhân, ngài giúp tôi đi!"

Sắc mặt Tự Thủy âm trầm, bước nhanh theo đội quân đi về phía bộ lạc, vừa đi vừa nói: "Sao ta phải giúp cậu? Hiện tại đã hỗn loạn đến mức này, Thuỷ Thần cũng không dễ trấn an nữa."

Hiện tại bọn họ chỉ có thể chờ Thuỷ Thần tự bình tĩnh lại.

"Có phải trong cái thùng kia là máu của Ngư Thần không? Có phải ông muốn giội máu Ngư Thần lên người Cửu Nguyên không?"

Tự Thủy không phủ nhận, chỉ âm trầm nói: "Đã muộn rồi."

"Không muộn!" Kỳ Hạo siết chặt tay lão ta: "Tôi biết ngài có thể sử dụng máu thần để nguyền rủa."

Tự Thủy đột nhiên quay phắt đầu, lạnh lùng nói: "Ai nói với cậu?"

Tim Kỳ Hạo đập thình thịch, nhưng gã vẫn không buông tay Tự Thủy ra, hạ giọng nói: "Anh cả tôi không thân với ông, tôi biết ông không thích anh ta. Có một ngày anh ta đang yên đang lành lại đột nhiên ngã khỏi chiến thú mà chết."

Ánh mắt Tự Thủy lạnh như băng: "Đó là ngoài ý muốn."

"Tôi thấy ông nhận một nhúm tóc từ tay nữ nô của anh ta, đó là tóc của anh ta chứ gì? Bây giờ, nữ nô kia cũng đã chết, bị ông lấy danh nghĩa bất kính với tư tế mà xử tội chết, rồi anh cả tôi cũng chết vào mấy ngày sau."

"Chỉ thế à?" Tự Thủy cụp mi, che đi sát ý trong mắt. Ông đã nhìn lầm người, tên Kỳ Hạo này quả nhiên là thằng ngu!

Kỳ Hạo nghiến răng: "Mẹ tôi có nói với tôi, tư tế trong tộc ngoại trừ có thể trấn an Thuỷ Thần, nhờ Thuỷ Thần giúp đánh giết các bộ lạc đối địch, thì còn có bản lĩnh lớn hơn nữa, chính là nguyền rủa. Cho nên khi ông nghe nói Đỉnh Việt mang cốt khí nguyền rủa đến, chẳng những không sợ mà còn muốn tới xem, nhưng sau khi xem ông liền phát hiện mình không thể giải trừ nên mới giao cốt khí cho tư tế Cửu Nguyên, có đúng hay không? Trên tay tôi có tóc người Cửu Nguyên mà nô lệ của Thải Vũ kiếm về, ông có thể..."

Tự Thủy dừng bước chân, không để ý tới xung quanh mà ngắt lời Kỳ Hạo, cười nhẹ một tiếng, nói: "Nhóc, vậy mẹ cậu có nói cho cậu biết rằng, chỉ có tù trưởng của bộ lạc mới có thể ra lệnh cho tư tế lấy máu Ngư Thần để nguyền rủa hay không? Hơn nữa, cậu nghĩ nguyền rủa mà không cần phải trả cái giá gì hay sao?"

Cái giá là gì? Kỳ Hạo nhanh chóng hồi tưởng lại, gã nhớ rõ hình như trước khi anh cả gã chết, cha gã từng hạ lệnh giết năm trăm nô lệ!

Kỳ Hạo nhũn chân, thiếu chút ngã ngồi trên đất.

Không! Không thể nào! Sao cha gã có thể ra lệnh cho tư tế hạ chú giết con mình?

Tự Thủy dùng ánh mắt đồng cảm mà nhìn gã, nhẹ nhàng gỡ tay gã ra khỏi người mình: "Cậu yên tâm, Thuỷ Thần yêu thương cậu, chỉ cần cậu làm một đứa con ngoan thì cậu sẽ sống tốt thôi. Bây giờ ngẫm lại, Kỳ Nguyên so ra còn thông minh hơn cậu nhiều."

Có chiến sĩ phụng lệnh tù trưởng tới tìm tư tế, Tự Thủy liền kêu đệ tử khiêng cái thùng gỗ kia đi theo vị chiến sĩ đó.

Kỳ Hạo đứng ngơ ra một chỗ, tinh thần đột nhiên như bị rút sạch, cả người trở nên uể oải, chiến sĩ chạy qua người gã không biết gã đã xảy ra chuyện gì, nhưng không có ai dám quấy rầy gã, cũng không có ai dám nói chuyện với gã.

Kỳ Nguyên liếc mắt nhìn gã từ phía xa, trên mặt hiện lên một nụ cười lạnh. Tên lỗ mãng háo sắc và hiếu chiến này rốt cuộc cũng vấp phải một tảng đá.

Mọi người đều cho rằng Kỳ Hạo bị đả kích quá mức, nhưng không có ai chú ý tới, Kỳ Hạo rũ đầu xuống, khóe miệng gã hơi nhếch lên.

Ma Nhĩ Càn bên này rối tinh rối mù, Cửu Nguyên bên kia lại rút lui dựa theo kế hoạch đã vạch ra trước đó, mọi chuyện đâu vào đấy.

Nguyên Chiến biến mất không phải là đi đối phó chính diện với Ma Nhĩ Càn, mà là đi cản đội của Thải Thạch.

Trên gò đất cao, Thâm Cốc sau khi nghe báo Nguyên Chiến đã ra hiệu, lập tức cho sáu trăm chiến sĩ che chở ba trăm người không có sức chiến đấu vào trong huyệt động tối đen.

Trên gò cao còn lại một trăm người chạy tới chạy lui làm bộ như có rất nhiều người.

Huyệt động rất hẹp, vách động thô ráp sần sùi, vừa nhìn là biết được tạm thời làm ra, ngoại trừ người đi đầu cầm đuốc, đám người phía sau đều đi trong bóng tối, phải nắm chặt tay nhau, đi kề sát người phía trước.

Sợ bọn con nít không hiểu chuyện mà khóc nháo, nên người lớn đều dùng thứ gì đó nhét vào miệng tụi nó.

Giai đoạn này không kéo dài quá lâu, chủ yếu là vì tránh né đội ngũ chiến sĩ của Ma Nhĩ Càn phòng thủ trên giao lộ.

Chỉ cần đi qua giao lộ này, nhân lực của Ma Nhĩ Càn có hạn, nên sẽ không có một lượng lớn chiến sĩ trông coi, chỉ cần cẩn thận vượt qua nhóm chiến sĩ tuần tra là được.

Chờ chín trăm người đi được một nửa, một trăm chiến sĩ ở lại trên gò đất cao và năm trăm chiến sĩ cầm giáo cũng đuổi theo. Hiện giờ Ma Nhĩ Càn đã đại loạn, sắc trời lại tối đen, hoàn toàn không rảnh lo đến bọn họ.

Chờ Nguyên Chiến đi vào rồi lấp kín cửa thông đạo, thì sẽ không ai biết họ biến mất như thế nào.

Lúc Nguyên Chiến nhìn thấy mấy người Đại Hà dẫn theo bốn tên nô lệ của Ma Nhĩ Càn, không khỏi nhíu mày: "Mặc không lên bờ với các anh?"

Đại Hà lắc đầu: "Chúng tôi không tìm được đại nhân, nhưng đại nhân nói dù thế nào thì cậu ấy ở trong sông cũng sẽ không xảy ra chuyện gì, nên không cho chúng tôi vào sông tìm cậu ấy, chỉ bảo chúng tôi nhất định phải ở cùng cậu."

Nguyên Chiến biết Nghiêm Mặc có không ít tuyệt chiêu bảo mệnh, lại có Cửu Phong, nên hắn cũng không quá lo lắng, nhưng nói không lo lắng cũng không đúng, vì hắn không thấy được người thì trong lòng vẫn cứ bất ổn.

"Bốn tên nô lệ này là sao đây ?"

Đại Hà cười khổ: "Tôi không muốn dẫn bọn hắn theo, nhưng bọn hắn tự đi theo."

Bốn tên nô lệ kia run rẩy, cũng không biết là do lạnh, hay vì sợ hãi, trong đó có một người đánh bạo cầu xin: "Đại nhân, mang chúng tôi đi với, chúng tôi nhất định sẽ không phản bội, sẽ không phản bội tư tế đại nhân, xin cho chúng tôi đi theo làm nô lệ của tư tế đại nhân!"

Nguyên Chiến rất xoi mói những kẻ muốn được ở cạnh Nghiêm Mặc, hắn thấy bốn người này cũng khá cường tráng, nếu không cũng sẽ không bị đưa đi làm tế phẩm cho Thuỷ Thần, nhưng không phải ai được Mặc cứu cũng có thể làm nô lệ của cậu ấy.

Vì làm nô lệ của Mặc, đó không phải là khổ, mà là hưởng phúc!

Đám người Đại Hà cũng không muốn, trong bộ lạc có không biết bao nhiêu người muốn ở cạnh Mặc đại đâu, cái đám mới tới này còn dám nói muốn làm nô lệ của Mặc đại, hoang đường!

Nguyên Chiến bảo Đinh Ninh xếp bốn tên nô lệ này vào trong số những tên nô lệ khác, nhớ chăm hai tên đang bị thương một chút, xong rồi không thèm quan tâm bọn họ nữa.

"Đúng rồi, cái gã Đáp Đáp kia đâu?" Nguyên Chiến nhìn một vòng mà không thấy cái tên to con lắm lông, liền hỏi.

Đám người Đại Hà lập tức nhăn mặt, cái gã đó thật không biết nghe lời gì hết! Thiếu đánh!

Đáp Đáp không nghe biết lời và thiếu đánh hiện tại đang ở chỗ nào?

Nghiêm Mặc ở đâu thì gã ở đó.

Lúc Nghiêm Mặc thấy Thiên Ngô và Cửu Phong sắp đánh nhau liền muốn bơi vào bờ, nhưng sóng quá lớn, một cơn mưa giáo lại sắp ập xuống đầu hắn, bất đắc dĩ, hắn đành phải lặn xuống nước.

Xuống nước, hắn liền theo thói quen mà nín thở, nghẹn hơi, chờ khi hắn cảm thấy không nín được nữa, định dùng kim châm đâm vào huyệt vị của mình như lần trước, để mình tiến vào trạng thái chết giả, rồi mở ra bản năng thở của cây Phản Hồn trong cơ thể, nhưng khi hắn lấy kim châm ra, hắn phát hiện hình như mình dù có nghẹn thì cũng không đến mức khó chịu giống lần trước.

Người bị ngộp thở đều biết, nín thở đến một lúc nhất định nào đó thì sẽ không tự chủ được mà hít vào, đó là bản năng. Dù là người từng được huấn luyện chuyên nghiệp, thì vẫn sẽ nhịn không được mà giãy giụa, muốn trồi lên mặt nước.

Nhưng Nghiêm Mặc vừa mới phát hiện, hắn cho rằng việc nín thở rất thống khổ thế nhưng lại không khổ như tưởng tượng, ít nhất hắn thì không có giãy giụa và muốn trồi lên mặt nước, quá trình lấy kim châm ra và tự hỏi cũng không gấp gáp như lần trước.

Một cái bóng to đang lao tới hắn một cách nhanh chóng.

Nghiêm Mặc mở mắt nhìn, là Đáp Đáp!

Đáp Đáp bơi trong nước rất nhanh, gã bơi tới gần, lượn quanh Nghiêm Mặc một vòng, rồi bày ra một nụ cười không biết là lanh lợi hay ngốc nghếch nữa.

Nghiêm Mặc vươn tay chụp lấy cánh tay gã, hắn nghĩ, bữa trước Đáp Đáp cho hắn ăn ổ năng lượng của một con cá mặt người, mà theo như lời sách hướng dẫn, nếu hắn ăn ổ năng lượng này thì có thể sẽ mở ra được năng lực hô hấp trong nước.

Đối với người khác có lẽ chỉ là 'có thể', nhưng đối với hắn vốn đã có thuộc tính năng lượng mộc, thì chắc sẽ cứ thế mà dung hợp năng lực này thôi, như vậy việc 'có thể' hô hấp dưới nước sẽ trở thành 'chắc chắn'.

Năng lực này không tồi, Nghiêm Mặc rất thích.

Trước kia hắn chỉ có thể giống như khúc gỗ mà trôi đi trong nước, nhưng hiện giờ hắn có thể tự nhiên bơi trong nước giống cá, thậm chí là sống được như cá.

Có điều hắn không thở bằng mũi, vậy làm sao để oxi tiến vào cơ thể hắn?

Nghiêm Mặc cẩn thận quan sát thân mình, dưới đáy sông rất tối, chỉ có chút ánh trăng rọi xuống từ bên trên, may là thị giác của hắn đặc biệt, có thể nhờ vào chút ánh sáng nhỏ nhoi này mà quan sát tình huống dưới đáy sông.

Chỉ là nước sông hơi đục, muốn nhìn rõ là điều không thể. Nhưng khi tay hắn xẹt qua da mình, hắn có thể cảm giác được chút bọt khí nổi trên bề mặt da.

Hô hấp qua da?

Muốn thích ứng với cách hô hấp mới còn cần một chút thời gian, Nghiêm Mặc lấy hai miếng vải bông trong túi không gian ra bịt kín mũi mình, tránh để mình vô thức mà thở bằng mũi.

Có lẽ Đáp Đáp thấy cách Nghiêm Mặc dùng miếng vải bông nhét mũi rất thú vị, nên cũng thò tay tới đòi hai miếng, liền bị Nghiêm Mặc tát bay.

Nghiêm Mặc chỉ chỉ phía trước, tỏ vẻ muốn bơi theo đường sông.

Đáp Đáp giữ chặt lấy hắn, xoay hắn sang hướng khác.

Nghiêm Mặc mở bản đồ mà sách hướng dẫn cung cấp ra trong đầu, lúc này mới phát hiện vừa rồi mình bơi ngược hướng.

Lạ thật, sao Đáp Đáp có thể phân biệt được phương hướng dưới đáy sông tối mù?

Hai người yên lặng bơi đi trong sông, tư thế bơi lội của Nghiêm Mặc mới đầu hơi cứng, nhưng hắn thấy Đáp Đáp bơi đến vui sướng như vậy, cũng chậm rãi thả lỏng mình.

Không biết qua bao lâu, tựa hồ như hắn tìm ra được lạc thú khi nương theo những dòng sóng ngầm cuộn dưới đáy nước mà bơi đi, vừa bơi vừa vui vẻ cười.

Những con sóng ngầm dần yên lại, quanh thân bọn họ bắt đầu xuất hiện bầy cá đuổi theo.

Đây vẫn chưa phải đáy sông thật sự, Nghiêm Mặc dựa theo chiết xạ ánh sáng ở mặt nước để đoán, có lẽ bọn họ vẫn chỉ mới ở tầng trên của con sông.

Nhưng chỉ mới là tầng trên, mà lũ cá đã to tới mức làm hắn giật mình, cá dài hơn hai mét có rất nhiều, cứ thế bơi xẹt qua người hắn, bầy cá nhiều tới mức làm hắn có xúc động muốn giăng lưới.

Chắc đây là điểm tốt duy nhất của xã hội nguyên thuỷ, con người không đứng đầu chuỗi thức ăn, mọi sinh vật đều có số lượng phong phú đến mức làm người ta nước miếng chảy ròng.

Tiếng nước ùng ục từ xa vang lên. Một cái bóng đen khổng lồ đột nhiên nhào tới chỗ hắn, bầy cá bốn phía nhao nhao bơi tứ tán.

Nghiêm Mặc liếc mắt một cái liền thấy bốn cái móng vuốt dưới bụng con cá lớn kia!

Thứ này chắc chắn ăn thịt người! Không thể nhàn nhã bơi trong sông nữa, ở thế giới nguyên thủy thì trên bờ không an toàn, dưới nước càng không an toàn, vẫn nên nhanh chóng lên bờ thôi.

Nghiêm Mặc đang nghĩ xem nên làm thế nào để tránh khỏi đòn tấn công của thứ hung hãn kia, thì Đáp Đáp đã vọt đến.

Nghiêm Mặc tay cầm cốt đao, ra sức bơi tới muốn hỗ trợ Đáp Đáp.

Đáp Đáp rống lên, thân thể đột nhiên biến hình!

Nghiêm Mặc không tin vào hai mắt mình, hắn vừa nhìn thấy cái gì?

Hắn vừa tận mắt thấy Đáp Đáp biến thành một con mãnh thú trông rất giống hổ, có đuôi giống rắn, gã quất cái đuôi của mình thật mạnh vào con cá trông như cá sấu kia, khiến nó văng qua một bên, sau đó há to vòm miệng đầy răng nhọn nhào tới cắn cổ nó.

Nước sông lại cuồn cuộn, màu máu đỏ sậm chảy ra khỏi người con cá.

Nghiêm Mặc bỗng nhiên cảm thấy không ổn, hắn cảm thấy chung quanh có không ít ánh mắt dữ tợn nhìn chằm chằm màn vật lộn bên này.

Phải mau chóng rời đi! Nhanh lên bờ thôi!

Nghiêm Mặc bơi tới bên dưới con cá, cầm dao giải phẫu được luyện chế từ hài cốt rạch một nhát.

Bụng con cá lập tức bị mổ ra, nội tạng và máu phọt ra ngoài.

Nghiêm Mặc vỗ con mãnh thú trông giống hổ, sau đó chỉ lên trên.

Con hổ như hiểu ý Nghiêm Mặc, có lẽ gã cũng phát hiện trong sông có hung hiểm, dẹp cả việc hưởng thụ chiến lợi phẩm, vung đuôi sang cuốn lấy Nghiêm Mặc, sau đó dùng tốc độ cực nhanh bơi về phía bờ sông.

Nghiêm Mặc chú ý tới, ở dưới bụng con mãnh thú trông thật kỳ quái đang cuốn lấy mình này hình như còn có vây cá, lúc mở ra liền như mái chèo, điều này làm tốc độ của Đáp Đáp rất nhanh.

"Ào!" Một người một thú lao ra khỏi sông.

Nghiêm Mặc ngẩng đầu nhìn bốn phía, có vẻ như nơi này đã cách Ma Nhĩ Càn khá xa, ở phụ cận không thấy có chiến sĩ tuần tra và quân Ma Nhĩ Càn đóng giữ.

Trong sông có vài con cá hung dữ khác vẫn đuổi theo họ, Nghiêm Mặc không quay đầu lại nhìn nhiều, cắm đầu bò dậy chạy lên bờ sông.

Đáp Đáp hình thú cũng nhảy lên bờ, vừa lên liền lắc người giũ nước.

Trên mặt sông lộ ra mấy cái đầu cá đáng sợ, Nghiêm Mặc giơ ngón giữa với chúng nó, sau đó chạy ra cách bờ sông xa hơn.

Đáp Đáp hình thú thì xoay người lại phát ra tiếng rú quái dị với mặt sông: "Moo ngao --!"

Mấy cái đầu cá liền lặn xuống.

Nghiêm Mặc nhướng mày, sao tiếng kêu này nghe như tiếng Thiên Ngô vậy? Nhìn lại hình thú của Đáp Đáp, hoa văn trên lông chẳng phải rất giống của Thiên Ngô sao? Cái đuôi mãng xà cũng giống Thiên Ngô nốt, có điều trên người Đáp Đáp không có vảy, giống dã thú hơn là cá.

Nghiêm Mặc nhìn chằm chằm hình thú của Đáp Đáp mà tâm can ngứa ngáy, tự nhủ mình chỉ muốn xem một chút, sẽ không phí bao nhiêu thời gian đâu. Nghĩ vậy, tay đã sờ bậy lên người Đáp Đáp, miệng còn phát ra tiếng suỵt nhẹ như đang dỗ dành.

Đáp Đáp hình thú mới đầu thấy Nghiêm Mặc sờ mình, còn rất là vui vẻ, chủ động ngẩng cổ cho hắn sờ, kêu há miệng liền há miệng, kêu mượn đuôi liền đặt đuôi vào lòng người ta, nhưng người này hình như càng sờ càng nghiện, vuốt vuốt một hồi mà như muốn lộn trong lộn ngoài gã để xem.

"Moo ngao --!" Đáp Đáp hình thú dựng lông cổ. Cậu muốn làm gì?

Hai mắt Nghiêm Mặc sáng lấp lánh, hắn cắt một nhúm lông thú của Đáp Đáp, rồi lấy dịch nước bọt của gã, hắn còn muốn xem cái vây cá đã thu lại dưới bụng gã.

Nhưng lúc này Đáp Đáp lại không chịu.

"Đáp Đáp, cho tôi xem đi, nào, ngoan, cho tôi xem đi."

"Cậu muốn xem cái gì?" Một bóng người cao lớn đột nhiên xuất hiện bên người Nghiêm Mặc như u linh.

Hắn ở bên kia gấp muốn chết, gấp đến độ cuối cùng hắn vẫn mặc kệ một ngàn năm trăm người đó, đơn độc mạo hiểm chạy dọc theo bờ sông tìm kiếm, kết quả hắn vừa thấy vụ gì đây?

Trong thời điểm nguy cấp và căng thẳng như vậy, tư tế đại nhân của hắn lại có tâm tình đùa giỡn một con dã thú?

Con dã thú này từ đâu chui ra?

"Moo ngao!" Chắc là Đáp Đáp hình thú cảm thấy mình có nguy cơ bị giết chết, nên lăn một vòng, chỉ trong nháy mắt đã biến về hình người.

Gã to con lắm lông cởi truồng liền xuất hiện.

Gân xanh trên trán Nguyên Chiến lập tức phình lên, hắn không ngạc nhiên vì dã thú có thể biến thành người, hắn chỉ nghĩ, vừa rồi hắn đã tận mắt thấy tư tế nhỏ của hắn sờ mông và vếu Đáp Đáp!

Zombie: Chắc Đáp Đáp đang gào: "Bớ người ta lưu manh quấy rối!!!!"

A Chiến bắt tại trận ông vợ của mình sàm sỡ kẻ khác!!!

Chương 262: Suy nghĩ của Nghiêm Mặc

Chưa từng yêu đương nên chú già không phát hiện ra nguy cơ, hên là, tốt xấu gì hắn cũng biết lúc này không phải thời điểm thích hợp để nghiên cứu Đáp Đáp, bắt gặp khuôn mặt cứng ngắc của Nguyên Chiến, hắn còn lấy làm lạ hỏi: "Sao anh lại chạy tới đây? Chẳng phải đã hẹn gặp nhau ở dưới chân ngọn núi sau khu săn thú à? Người đều an toàn cả chưa?"

Đây là dự định mà bọn họ hẹn với nhau sau khi tộc Diêm Sơn chạy ra, trên đường đi dù có chút biến cố, nhưng trên cơ bản vẫn dựa theo kế hoạch này, vì một ngàn năm trăm người, mới đầu bọn họ không tính đối nghịch với Ma Nhĩ Càn. Mà khu săn thú hắn nói chính là cái gò đất cao Ma Nhĩ Càn cho phép các tộc săn thú trong phiên chợ, nơi đó hợp với một dãy núi chạy dài, đi vào trong là núi sâu rừng già.

"Bọn tôi đã tới khu săn thú, nơi đó có rất nhiều dã thú, buổi tối đi lại rất không an toàn, bọn họ cũng cần nghỉ ngơi." Bảo Nguyên Chiến nói 'tôi muốn ngủ với cậu' rất là dễ dàng, nhưng bảo hắn nói mấy lời linh tinh như 'tôi rất lo lắng cho cậu' thì có chút khó, thần kinh của hắn cũng không có thô lắm đâu.

"Anh đang lo lắng cho tôi?" Nghiêm Mặc nhướng mày cười, hắn cũng không đến mức rõ rành rành như vậy mà còn không nhận ra.

Nguyên Chiến không nói gì, thấy Nghiêm Mặc cả người ướt sủng, liền vươn tay cởi quần áo hắn.

Nghiêm Mặc vừa mới lên bờ còn vì việc Đáp Đáp biến thân mà kích động không thôi, đến lúc này mới cảm giác được gió ở bờ sông lạnh tới cỡ nào, thổi qua người hắn liền hắt xì hai cái, sau đó tự lột sạch đồ ướt trên người mình, lấy một bộ dự phòng trong túi không gian ra thay.

Trước kia Nguyên Chiến không để ý đến việc thân thể Nghiêm Mặc bị người ta thấy, rất nhiều người thường hay để mình trần làm việc, nhìn qua cũng không thấy gì, nhưng hiện tại hắn càng ngày càng không thể chấp nhận việc tư tế của hắn đụng chạm người khác, đồng thời cũng không muốn để kẻ khác nhìn thấy thân thể của tư tế mình.

Nguyên Chiến đứng chắn tầm mắt Đáp Đáp.

Đáp Đáp cũng không có ham nhìn đàn ông lõa thể, váy da thú của gã đã rơi vào trong nước khi gã biến thân, thấy Nghiêm Mặc có thể biến ra đồ mặc khô ráo thì cũng chìa tay đòi.

Nghiêm Mặc ném một cái váy da của Nguyên Chiến cho gã dùng.

Nguyên Chiến khó chịu nhưng không nói gì.

Sửa soạn lại xong, ba người lập tức lên đường. Nơi này rất gần với nơi mà đội chiến sĩ của Ma Nhĩ Càn đóng giữ, không phải chỗ thích hợp ở lâu, nếu không phải trời tối, thì chắc bọn họ đã bị đối phương phát hiện rồi.

Hai người Nguyên Chiến và Nghiêm Mặc đều có khả năng nhìn trong đêm, trên trời có trăng có sao, bọn họ có thể thấy rõ tình hình ở phụ cận, đi đường cũng không cần đốt đuốc.

Mà Đáp Đáp thì nhờ có gien dã thú, nên việc hành tẩu trong đêm càng không có chướng ngại nào.

Ba người yên lặng nhanh chóng băng qua khu đóng giữ của quân Ma Nhĩ Càn, đi đường vòng đến một sườn núi cao, lúc này Nghiêm Mặc mới dừng bước, quay đầu lại nhìn.

Thế lửa ở chỗ Ma Nhĩ Càn đã ngừng, hắn cách khá xa, bây giờ lại là đêm tối, nhưng cũng có thể nhìn thấy khói, rõ ràng chỗ ở của Ma Nhĩ Càn đốt không ít đuốc, tựa hồ như còn đang bận rộn và cảnh giác.

"Mãnh sẽ không sao chứ?"

"Chỉ cần không bị chiến sĩ cấp cao phát hiện, hắn sẽ thoát được thôi. Tộc Người Rắn bên kia cậu cũng không cần lo lắng, Mãnh sẽ đưa bọn họ sang đây, tôi đã để lại ký hiệu ở bên đường cho hắn."

Nghiêm Mặc gật đầu: "Năng lực của Mãnh rất hữu dụng, nhưng rất vất vả, chờ anh ta đưa người rắn tới, còn phải nhờ anh ta dẫn người đi qua chỗ của tộc Diêm Sơn, lần này về tôi phải xem xem tộc Phi Sa có ai có năng lực giống anh ta hay không."

"Đường rất xa." Nguyên Chiến không lạc quan được như Nghiêm Mặc. Hắn cũng đã xem qua bản đồ mà Nghiêm Mặc vẽ trên cát, nhìn thì đơn giản, đại khái chỉ cần đi theo con sông lớn là về được tới Cửu Nguyên.

Nhưng trên thực tế, chặng đường này bọn họ phải trèo đèo lội suối, băng qua núi sâu rừng già mà có lẽ chưa ai từng đi qua, phải vượt sông, đi xuyên qua màn khí độc, đối đầu với dã thú, với rắn độc, trùng độc, cây độc, còn có dã nhân. Hơn nữa, nếu Ma Nhĩ Càn phái người truy kích, không biết bọn họ phải tới ngày tháng năm nào mới có thể trở về Cửu Nguyên.

Mãnh từng cằn nhằn với hắn, nói hắn mượn thuyền của Ma Nhĩ Càn đi đường sông đi, bởi vì nếu không phải cậu ta có tốc độ nhanh, không ngại leo núi, thì chẳng biết đã chết mấy lần rồi.

Nguyên Chiến thấy Đáp Đáp tự động phụ trách cảnh giới xung quanh khi bọn họ nói chuyện, bất mãn của hắn đối với gã to con này liền ít đi một chút.

"Cửu Phong hẳn là sẽ dẫn Thuỷ Thần sang đây, đến lúc đó tôi sẽ hỏi nó thử, xem xem có cách nào để chúng ta đi đường thủy không."

"Trừ phi Thuỷ Thần đi theo chúng ta thẳng đến thượng du sông lớn. Nô lệ mà Ma Nhĩ Càn đưa tới nói cho tôi biết, trong nước có thủy quái rất đáng sợ, nếu không có Toàn Quy kéo thuyền, không có tư tế Ma Nhĩ Càn hỏi thiên tượng từ Thuỷ Thần, và khắc lên thuyền chúc phúc cùng uy hiếp của Thuỷ Thần, thì người Ma Nhĩ Càn sẽ không dám đi lại trong nước như thế."

Nguyên Chiến nói tới đây thì hơi dừng lại một chút: "Ngay cả Cửu Phong, nó xem chúng ta như con dân của nó, cậu cũng là nó nuôi, nên nó mới trợ giúp Cửu Nguyên, trợ giúp cậu. Bây giờ cậu đi tìm Thuỷ Thần, thì phải dùng điều kiện gì để Thuỷ Thần đồng ý giúp chúng ta? Cậu nghĩ xem, vì cớ gì mà Thuỷ Thần vẫn luôn ở Ma Nhĩ Càn không chịu rời đi?"

Nghiêm Mặc thở dài, hắn biết Nguyên Chiến đang nhắc nhở mình cái gì: "Bạn tình, thức ăn, Ma Nhĩ Càn có thể cung cấp, chúng ta thì không."

Nguyên Chiến nghĩ thầm nếu không phải ba cái quy củ kỳ quái của cậu, thì chúng ta cũng có thể đấy, một năm, thậm chí là mấy năm, chỉ cần mười hoặc hai mươi tên nô lệ là có thể đổi được sự che chở của Thuỷ Thần, cái giao dịch này cũng rất lời rồi.

Nghiêm Mặc xoa xoa trán, hỏi hắn: "Anh có cách nào không?"

Nguyên Chiến không muốn nói ra quyết định này, nhưng hắn phải nói: "Cậu về trước đi, bộ lạc không thể không có cậu. Tôi dẫn người đi dọc theo bờ sông, cậu có rảnh thì bảo Cửu Phong chở tới đây gặp tôi, đưa muối đỏ gì gì đó cho tụi tôi, nếu nhanh thì có lẽ trước khi mùa đông bắt đầu tôi có thể dẫn người về tới Cửu Nguyên."

"Nếu Ma Nhĩ Càn truy kích các anh thì sao?"

"Trong địa bàn của chúng thì mới bị, chờ khi ra khỏi địa bàn của chúng, chúng sẽ rút về."

Nghiêm Mặc ngửa đầu nhìn sắc trời, trăng non nghiêng nghiêng ẩn vào một dải mây đen, hiện giờ đã là sau nửa đêm.

Trong lòng Nguyên Chiến cũng không muốn tách khỏi Nghiêm Mặc lâu như vậy, Nguyên Chiến nghiêng đầu nhìn vẻ mặt hắn, sau đó vươn tay vuốt ve gò má lạnh lẽo của hắn: "Không cần lo lắng cho người tộc Diêm Sơn, Hắc Kỳ nói tộc Diêm Sơn bọn họ lúc trước cũng từng đi men theo con sông lớn, núi muối của bọn họ hẳn là cách sông lớn không xa, chúng ta chỉ đi đường vòng một chút mà thôi, vừa hay tiếp ứng bọn họ."

"Tôi không lo lắng cho người tộc Diêm Sơn." Thấy Nguyên Chiến không tin, Nghiêm Mặc cầm lấy tay hắn, khẳng định: "Thật đó. Với tôi mà nói người tộc Diêm Sơn không khác gì các tộc khác, anh không cần phải xem bọn họ như đối tượng đặc biệt mà đối xử. Cái tôi đang bận tâm là một chuyện khác."

"Chuyện gì?" Giọng Nguyên Chiến nặng nề, rõ ràng còn rất nhiều người đang chờ bọn hắn, nhưng hắn lại nhịn không được mà muốn thân mật với tư tế nhỏ của mình ngay vào lúc này, bởi vì ngày sau bọn hắn sẽ phải xa nhau một thời gian dài.

Cúi đầu, dùng chóp mũi cọ cọ trán Nghiêm Mặc, cọ một hồi rồi cọ xuống chóp mũi hắn.

Nghiêm Mặc ngửa đầu, bỗng nhiên muốn phì cười, tư thế bọn hắn trông cứ như đang hôn môi ấy.

Nói đến hôn môi, tên mọi rợ kia liền há mồm cắn môi hắn một cái.

Nghiêm Mặc dùng trán đẩy đẩy trán hắn: "Đừng nghịch, nói chính sự nào."

Đáp Đáp lén dòm hai người, liếm liếm môi, gã cũng muốn tham gia! Trong mắt gã, thân thiết chính là phải cãi nhau ầm ĩ, ôm nhau, rồi anh cắn em một cái, em cắn anh một cái.

Nguyên Chiến lại cắn Nghiêm Mặc cái nữa, lần này là vành tai.

Nghiêm Mặc không biết vì sao mình lại không đẩy hắn ra, thẳng đến khi đối phương cắn một hồi liền cắn tới cổ hắn, còn dùng sức mút, rất có xu thế nếu cứ tiếp tục cắn thì sẽ thuận tiện làm một chút chuyện dâm loạn cho mà xem, vì thế Nghiêm Mặc ra sức kéo cái đầu sắp dính vào ngực mình của đối phương, rồi nâng lên.

"Tôi có một ý tưởng... rốt cuộc anh có muốn nghe hay không?!" Nghiêm Mặc quát lớn xong lại quay đầu: "Đáp Đáp, nhìn cái gì? Không được nhìn! Cảnh giới xung quanh cho tôi!"

Đáp Đáp thấp giọng ngao một tiếng, bò lên một tảng đá lớn rồi ngồi xổm trên đó, nhưng hai mắt gã thỉnh thoảng vẫn quét về phía hai người.

Nghiêm Mặc đang bận nên không để ý, chứ nếu hắn để ý, nhất định sẽ rất kinh ngạc khi phát hiện hai mắt Đáp Đáp trong đêm tối có ánh sáng xanh lục phản xạ.

Đột nhiên Nghiêm Mặc hít ngược một hơi, cái tên gia súc này! Hắn lập tức không khách khí nữa, móc kim châm ra đâm một nhát lên ót người nào đó.

Nguyên Chiến đau tới mức nhe răng, không thể không buông miệng, trước khi tách ra còn lưu luyến không rời mà liếm cái 'hạt gạo' kia một cái.

Nghiêm Mặc túm lấy tai hắn nhéo mạnh: "Sao anh không xem xem hiện giờ là lúc nào hả?"

Người nào đó rầm rì, lúc nào? Cậu có thời gian đứng ở bờ sông sờ soạng thằng khác, mà tôi liếm cậu hai cái cậu lại không có thời gian sao? Nghĩ mà khó chịu, thế là hắn lại tóm lấy người nọ cắn thêm vài cái nữa.

Nghiêm Mặc mặt không cảm xúc lau sạch nước miếng trên má, tàn nhẫn mà đâm một kim lên bộ phân đang nhô thật cao của ai đó.

"Ngao!" Nguyên Chiến hú lên quái dị, thiếu chút nữa nhảy dựng.

Đáp Đáp hết hồn hết vía, đứng bật dậy.

Cách đó không xa truyền đến tiếng dã thú gầm, có mùi tanh truyền ra từ rừng cây.

Bọn họ đã đứng ở chỗ này lâu lắm rồi, nơi đây không thể để lại nữa, Nguyên Chiến kéo lấy tay Nghiêm Mặc bỏ chạy, Đáp Đáp cũng nhanh chóng đuổi kịp.

Lần này ba người họ chạy một mạch tới nơi nhóm người của mình đang ở.

Đó là một sườn núi khuất gió, Nguyên Chiến rất thông minh mà mượn địa thế này làm ra một cái hang, bọn họ chỉ cần canh gác ở cửa hang là có thể nhóm lửa bên trong mà không bị Ma Nhĩ Càn phát hiện.

Lúc Nguyên Chiến và Nghiêm Mặc tiến vào, đa số người đều đang ngủ.

Thấy Nguyên Chiến và Nghiêm Mặc vẫn bình yên vô sự, người phụ trách canh gác đều nhỏm dậy, vẻ mặt vui mừng.

Nghiêm Mặc ra hiệu cho bọn họ nhỏ giọng, để người canh gác không đánh thức mọi người dậy.

Người canh gác kích động gật đầu, rồi vội vàng nhường chỗ cho bọn họ ngồi xuống nghỉ ngơi, có người còn đưa thức ăn nước uống tới cho bọn họ.

Đám người Đại Hà và Thâm Cốc rất cảnh giác, chỉ cần một động tĩnh thôi là có thể tỉnh lại, lúc nhìn thấy Nguyên Chiến và Nghiêm Mặc thì rất vui mừng, vội vàng đứng lên, lặng lẽ đi đến cạnh bọn họ ngồi xuống.

Nghiêm Mặc ăn xong rồi vẽ lại bản đồ địa hình trên mặt đất một cách đơn giản dựa theo bản đồ mà sách hướng dẫn cung cấp, nhưng chờ sau khi vẽ ra, hắn mới phát hiện những người này không hiểu ý nghĩa của ký hiệu bản đồ, nên chỉ có thể lựa chọn phương thức khác.

Hắn dùng gậy gỗ chấm vào nước rồi vẽ một cái khe quanh co khúc khuỷu trên đất, nói: "Đây là con sông lớn."

Thả một cục đá ở trung du sông lớn, nói tiếp: "Đây là Ma Nhĩ Càn."

Sau đó hắn dùng mấy cọng cỏ dại thay thế cho đồng bằng và trảng cỏ, dùng mấy cành cây cắm trên mặt đất thay thế cho rừng, dùng bùn nặn thành hòn đất để làm núi, cứ như vậy phát họa ra một tấm bản đồ cát đơn giản nhất.

Có tấm bản đồ địa hình này, việc giải thích sẽ trực quan hơn nhiều.

Mới đầu đám người Nguyên Chiến vẫn chưa hiểu ý hắn, chờ khi hắn vừa làm vừa nói liền hiểu ra.

Nguyên Chiến và Thâm Cốc là những người nhạy bén trong việc đánh giặc, nên cơ hồ là ngay lập tức cảm giác được tầm quan trọng của bản đồ cát.

Điều làm Thâm Cốc kinh ngạc nhất là, sao Nghiêm Mặc có thể biết được địa hình và lộ tuyến từ Cửu Nguyên đến Ma Nhĩ Càn? Anh cảm thấy cậu tư tế thiếu niên này là một sự tồn tại khó mà tin nỗi.

Đầu tiên là cái túi thần kỳ có thể chứa được rất nhiều thứ, tiếp theo là cốt khí mà cậu ấy lấy ra, còn có năng lực giao tiếp với Sơn Thần Cửu Phong và Thuỷ Thần Thiên Ngô, hiện giờ cậu ấy còn vẽ ra một tấm bản đồ mà có lẽ chỉ có thần mới biết được.

Thứ gọi là bản đồ này lúc mới nhìn thì thấy tựa hồ như rất bình thường, nhưng đối với dân bản xứ mỗi khi ra cửa đều không vượt quá phạm vi trăm dặm quanh chỗ ở của mình mà nói, thứ này quả thực giống như thần dụ vậy.

Nguyên Chiến cũng rất kinh ngạc khi thấy Nghiêm Mặc vẽ ra tấm bản đồ này, đây là lần thứ hai, có điều hắn không thể hiện vẻ kinh ngạc của mình trên mặt, mà chỉ giấu ở đáy lòng.

Nghiêm Mặc hoàn toàn không biết mình lại làm cho mọi người chấn động một lần nữa, nghiêm túc chỉ vào bản đồ địa hình, giải thích: "Mọi người nhìn vào cái bàn cát này cũng có thể thấy được, đầu tiên, chúng ta không có khả năng đi men theo đường sông mãi."

Thì ra thứ này gọi là bàn cát, mọi người lập tức nhớ kỹ danh từ mới.

"Địa thế dọc đường sông là từ cao đến thấp, có khi còn băng qua rừng, có khi thì vòng quanh núi, có khi sẽ chảy vào lòng đất, nếu chúng ta cứ đi theo đường sông, thì sẽ đi một vòng rất xa, tốn rất nhiều ngày mới có thể trở lại Cửu Nguyên."

Mọi người gật đầu.

Nguyên Chiến dùng gậy gỗ chỉ vào bản đồ địa hình: "Nếu đi thẳng, chúng ta sẽ phải qua băng rất nhiều ngọn núi, còn phải băng ngang một cái hồ lớn. Đây là rừng à? Kéo dài từ đây tới đây?"

Nghiêm Mặc: "Ừ. Đơn giản mà nói, không có con đường nào dễ đi cả, không, phải nói, căn bản là không có đường, chúng ta sẽ phải đối đầu với dã thú, trùng độc trong núi sâu rừng già. Hơn nữa, đường xá quá xa, dù chúng ta có thể trở về thì cũng tốn rất nhiều thời gian."

Hắc Kỳ và Thanh Lộc cũng đi qua.

Nghe vậy, lòng Hắc Kỳ đầy sợ hãi, thấp giọng nói: "Chúng tôi vốn không chỉ có bấy nhiêu đây tộc nhân, có thể đi được tới đây thì đã chết hết gần một nửa. Bởi vì đường quá khó đi, sau khi chúng tôi tới Ma Nhĩ Càn rồi, dù sống khổ như vậy nhưng cũng không dám rời đi."

Đám người Thâm Cốc cũng không bài xích nhóm người Hắc Kỳ, đối với bọn họ mà nói, người tộc Diêm Sơn và bọn họ cũng đồng cảnh ngộ, chẳng qua bọn họ bị diệt tộc trước khi gặp được tư tế nhỏ hảo tâm của Cửu Nguyên. Tất cả mọi người đều giống nhau, đương nhiên không có gì để mà bài xích.

Đại Hà nhìn trái nhìn phải, chần chờ hỏi: "Cửu Phong đại nhân có thể chở từng nhóm chúng ta về không?"

Nghiêm Mặc lắc đầu, không nói đến việc Cửu Phong có đồng ý hay không, hắn không muốn khiến người Cửu Nguyên nghĩ rằng Cửu Phong là thú cưỡi có thể tùy ý sai sử, địa vị của Sơn Thần đại nhân phải là trác việt, huống chi...

"Đường xá quá xa, tuy Cửu Phong lợi hại nhưng vẫn chỉ là chim non, sức lực của nó có hạn, một lần chở không được bao nhiêu người, cũng không thể bay tới bay lui mãi, hơn nữa nếu không có tôi, thì bất cứ ai nó cũng sẽ không chở."

Sợ mọi người không hiểu, Nghiêm Mặc lại nói tiếp: "Cửu Phong chở nhiều nhất chỉ được mười người một lần, ở đây có một ngàn năm trăm người, tộc Diêm Sơn thì có hai trăm, tổng cộng là một ngàn bảy trăm người. Nói cách khác, Cửu Phong phải bay qua bay lại một trăm bảy mươi lần. Đại Hà, chúng ta tốn bao nhiêu ngày để tới đây?"

Đại Hà sờ sờ mũi: "Gần ba ngày."

"Ừm, vậy một chuyến bay qua rồi quay lại là sáu ngày, đó còn là vào thời điểm Cửu Phong có nhiều sức lực nhất. Chờ tới lần bay thứ hai, thứ ba, nó sẽ cần thời gian nghỉ ngơi nhiều hơn. Cho dù chúng ta tính bình quân một chuyến qua lại là tám ngày, thì một trăm bảy mươi lần, giữa quảng thời gian đó không được ngừng nghỉ, thì sẽ tốn một ngàn ba trăm sáu mươi ngày, biết con số này nghĩa là bao lâu không?"

Người Cửu Nguyên đã học đếm đều bắt đầu tính nhẩm, có người thì lấy nhánh cây tới làm phép tính trên mặt đất, đám người Thâm Cốc và Đáp Đáp chỉ biết ngây ngốc nhìn Nghiêm Mặc.

Nghiêm Mặc nói ra đáp án: "Gần bốn năm."

Mọi người: "A!"

Kỳ thật Cửu Phong một lần chở được không chỉ có mười người, khi bọn họ tới, Cửu Phong bay rất thảnh thơi, thấy chỗ nào vui vui liền dừng lại chơi một chút, nếu Cửu Phong bay hết toàn lực thì chỉ trong một ngày là có thể đến nơi, hoàn toàn không thành vấn đề gì, nhưng Nghiêm Mặc không muốn để Cửu Phong mệt, Cửu Phong chắc chắn cũng sẽ không chịu.

Nguyên Chiến quả quyết nói: "Đừng nghĩ tới Cửu Phong, các anh có thấy Ma Nhĩ Càn dùng Thuỷ Thần Thiên Ngô để kéo thuyền bao giờ chưa? Sơn Thần chỉ có thể hiến tế, chỉ có thể khẩn cầu, chứ không thể để mặc chúng ta tùy ý sai sử, nếu không có Mặc, Cửu Phong căn bản sẽ không theo chúng ta tới Ma Nhĩ Càn."

Đại Hà cười gượng, Nghiêm Mặc vỗ vỗ vai anh, ý nói anh đừng để trong lòng, bọn họ có suy nghĩ như vậy cũng là bình thường.

"Cho dù Cửu Phong có đồng ý thì thời gian cũng quá dài, hơn nữa số người ở lại càng ít thì càng không an toàn, bốn năm, biến cố quá lớn, còn không bằng mọi người đi cùng nhau."

Mọi người nhất tề gật đầu.

"Nhưng tôi và thủ lĩnh không thể cứ mãi đi theo mọi người, Cửu Nguyên còn chờ chúng tôi trở lại."

Nghiêm Mặc vừa nói thế, đám người Hắc Kỳ lập tức biến sắc, nhưng vẻ mặt của Thâm Cốc thì lại không chút thay đổi, anh nghĩ, tư tế đại nhân nói như vậy hẳn là đã có sắp xếp.

Nghiêm Mặc nhìn về phía Nguyên Chiến, những lời sau đây mới là trọng điểm: "Tôi không kiến nghị mọi người cứ đi như vậy để về."

Nguyên Chiến nhìn bản đồ, tựa hồ như đã hiểu ra cái gì đó, ngẩng đầu: "Cậu có ý định gì?"

Nghiêm Mặc cười cười, hắn hỏi Hắc Kỳ trước: "Vị trí chính xác của tộc Diêm Sơn là ở chỗ nào?"

Hắc Kỳ nhìn bản đồ một hồi, sau khi xác định với Thanh Lộc thì chỉ vào một vị trí đại khái: "Chỗ này."

Nghiêm Mặc chỉ vào bản đồ, hỏi lại: "Phạm vi săn thú xa nhất của Ma Nhĩ Càn ở chỗ nào? Cũng chỉ đến đây."

Lần này Hắc Kỳ có thể chỉ rõ: "Đến tận khu rừng này, núi muối của chúng tôi nằm phía trước khu rừng, kỳ thật, nơi này vốn cũng không phải lãnh địa của bọn họ, nhưng sau khi bọn họ phát hiện ra chúng tôi thì phái người tới đó mấy bận, nhưng chưa từng tiến sâu vào rừng."

Nghiêm Mặc chỉ vào cụm hồ to to nhỏ nhỏ ở phía sau khu rừng, rồi vẽ một vòng quanh dãy núi: "Đây là khu nửa bồn địa, nguồn nước phong phú, khí hậu chắc cũng không tệ, rất thích hợp cho con người sinh sống."

Nguyên Chiến nhìn chằm chằm khu nửa bồn địa với rất nhiều hồ nước lớn nhỏ kia, giọng điệu hơi tăng cao: "Ý cậu là, muốn thành lập một bộ lạc mới ở chỗ này?"

"Đúng vậy!"

Chương 263: Suy nghĩ điên rồ của Nghiêm Mặc

Vừa nói xong, cả hang động to như vậy liền im ắng, không nghe thấy tiếng nói chuyện nào.

Trong bầu không khí yên tĩnh, tiếng gỗ cháy lép bép vang lên, cách đó không xa là tiếng hít thở, tiếng xoay người, thỉnh thoảng còn có tiếng nói mớ, mọi âm thanh bỗng trở nên rõ ràng.

Tiếng côn trùng kêu và bước chân thú đi bên ngoài cũng vang dội dị thường.

Người đủ tư cách ngồi bên đống lửa này đều đang suy nghĩ.

Nguyên Chiến không tán thành và ủng hộ đề nghị của Nghiêm Mặc, hắn nghĩ rất sâu xa, vấn đề đặt ra cũng rất sắc bén.

"Tuy Ma Nhĩ Càn không thường xuyên tới nơi này, nhưng có núi muối, bọn chúng chắc chắn sẽ phái một lượng lớn chiến sĩ và muối nô đến đóng chiếm. Nếu chúng ta xây bộ lạc ở đây, chỉ có một mảnh rừng để ngăn cản bọn chúng thì chưa đủ."

"Không chỉ có rừng rậm." Nghiêm Mặc chỉ vào hai đống đất nối liền nhau ở cạnh cụm hồ đang hướng mặt về phía rừng, lại chỉ vào đống đất dài đối diện cụm hồ, nói: "Tôi nói rồi, đây là một vùng đất nửa bồn địa, những mặt hướng về phía Cửu Nguyên và Ma Nhĩ Càn đều có núi, mặt hướng về Cửu Nguyên là núi cao, núi non và rất dài, dưới tình huống hoàn toàn không có đường đi, muốn làm gì cũng rất khó khăn. Nhưng dãy núi này cũng vừa lúc chặn khối khí lạnh và gió to thổi tới từ vùng đất hoang dã."

Nghiêm Mặc nói rất nhiều từ mà bọn họ chưa từng nghe qua, nhưng kỳ quái là lời hắn nói bọn họ đều hiểu.

Không có ai hỏi vì sao, tựa hồ như bọn họ cảm thấy bất luận chuyện gì mà cậu tư tế thiếu niên này làm đều là đương nhiên.

"Mặt hướng về Ma Nhĩ Càn cũng có núi, nhưng không cao lắm, mà nằm ngang và chạy dài, khắp nơi đều là rừng rậm, nguy hiểm chằng chịt, có một tấm chắn thiên nhiên tốt như vậy, chúng ta chỉ cần phòng thủ ở một cửa là được." Nghiêm Mặc chỉ vào hai đống đất nối liền khác.

"Mà mặt hướng về con sông lớn thì không có gì chia cắt hết, mặt hướng về phía đông nam cũng là một khu đất bằng. Tuy bên con sông lớn có nguy hiểm sẽ bị tấn công vào bờ, nhưng đồng thời cũng rất tiện cho chúng ta khi lợi dụng con sông. Chúng ta chỉ cần xây một khu quân sự đóng giữ ở bờ sông, người Ma Nhĩ Càn muốn tấn công cũng không phải dễ, thậm chí chúng ta còn có thể lũng đoạn những người đến từ thượng du theo đường sông, không cho các bộ lạc khác qua lại với Ma Nhĩ Càn. Mặt hướng về phía đông là đồng bằng lớn, phần đó sẽ là nơi để chúng ta phát triển."

Nguyên Chiến co gối lại, một tay gác bên trên, dáng ngồi rất khí phách bệ vệ, câu hỏi cũng sắc bén không kém: "Nhân thủ thì sao? Có phải cậu muốn dùng muối đỏ để đổi một lượng lớn chiến nô với bộ lạc Hoàng Tinh ở bên kia bờ sông hay không?"

Nghiêm Mặc thừa nhận mình có cái suy nghĩ này.

Nguyên Chiến lắc đầu: "Chúng ta giao dịch nhiều nô lệ như vậy chỉ trong một thời gian ngắn ở Ma Nhĩ Càn, phàm là các bộ lạc lớn tham gia phiên chợ đều đã đề phòng chúng ta, mua nhiều nô lệ từ bộ lạc Hoàng Tinh nữa là rất khó."

Nghiêm Mặc đáp: "Chúng ta có thể thu các bộ tộc dã nhân ở phía đông nam, hoặc dùng muối đỏ để thuê chiến sĩ của bọn họ tới giúp chúng ta đánh giặc."

Nguyên Chiến bị cách nói này hấp dẫn: "Thuê?" Giơ tay: "Cậu không cần giải thích, tôi hiểu ý cậu, nhưng cậu có thể dùng muối đỏ để thuê chiến sĩ thần huyết cấp năm trở lên không? Chúng ta chỉ giao dịch được chiến nô bình thường mà thôi, cao nhất cũng sẽ không vượt qua cấp bốn, từ cấp năm trở lên cậu mơ đi."

Thâm Cốc chen vào nói: "Những sứ giả Tam Thành tới thu mua xương cốt rất coi trọng chiến sĩ cấp năm, nếu phát hiện ra ai thì sẽ lập tức dẫn đi. Nghe nói lúc trước Ma Nhĩ Càn có chiến sĩ cấp năm, được sứ giả Tam Thành dẫn đi, chiến sĩ cấp năm kia sau khi trở về liền biến thành chiến sĩ thần huyết, còn dạy cho người Ma Nhĩ Càn phương pháp huấn luyện mới. Sau đó chiến sĩ cấp bốn, cấp năm ở Ma Nhĩ Càn xuất hiện càng ngày càng nhiều, Ma Nhĩ Càn mới nhanh chóng mạnh lên."

Nghiêm Mặc tò mò, tạm thời hỏi lạc đề: "Vậy sau khi Ma Nhĩ Càn xuất hiện chiến sĩ cấp năm, sứ giả Tam Thành trở lại dẫn bọn họ đi nữa không?"

Thâm Cốc lắc đầu: "Tôi không biết rõ lắm, chắc là không. Có điều, người ta truyền rằng phàm là bộ lạc có nhiều chiến sĩ cấp năm trở lên đều có qua lại với Tam Thành."

Nghiêm Mặc trầm ngâm, theo như hắn phát hiện, các chiến sĩ có thể tự lên tới cấp bốn đều có nhiều khả năng thức tỉnh năng lực huyết mạch, tỷ như Hào. Như vậy hắn có thể hiểu là, khi không có phương pháp huấn luyện thích hợp, người có thể lên tới cấp năm đều có thiên phú cực tốt hay không? Đồng thời, nếu người đã thức tỉnh năng lực huyết mạch từ sớm, liệu có dễ lên cấp năm hơn những người khác không? Tỷ như A Chiến.

Mà sứ giả Tam Thành đi khắp thiên hạ thu mua xương cốt, đồng thời còn để lưu ý đến những chiến sĩ có thiên phú tốt đó, một khi phát hiện liền dẫn đi, có phải bởi vì Tam Thành cũng rất coi trọng những chiến sĩ thần huyết với thiên phú tốt đó không?

Những người này được Tam Thành dẫn về, hẳn là có người dạy họ tiến thêm một bước trong phương pháp huấn luyện, nếu có thể bồi dưỡng được, thì giữ người lại Tam Thành, nếu bình thường thì thả người đi.

Đương nhiên, Tam Thành không lý nào lại làm một vụ mua bán không có ích lợi như vậy, chiến sĩ thần huyết có thiên phú tốt thì được ở lại Tam Thành như lực lượng dự trữ, người được thả đi cũng có thể xem bộ lạc bọn họ là một bộ lạc phụ thuộc Tam Thành.

Cho dù những bộ lạc đó có phép huấn luyện liền huấn luyện ra nhiều chiến sĩ cấp năm hơn, hay thậm chí là cấp sáu, thì bọn họ cũng không thể đánh lại Tam Thành. Tương phản, nếu Tam Thành yêu cầu bọn họ xuất binh, bọn họ lại không thể từ chối, thậm chí còn cảm thấy vinh hạnh khi được Tam Thành yêu cầu phái binh trợ giúp.

Nghĩ đến đây, Nghiêm Mặc có một vấn đề: "Bộ tộc Thổ Nhai và Biên Khê ở phụ cần Ma Nhĩ Càn cũng có chiến sĩ cấp năm, vậy sứ giả Tam Thành có dẫn bọn họ đi không?"

"Có." Thâm Cốc gật đầu: "Thổ Nhai đã từng có một chiến sĩ như vậy, người nọ cũng mang phương pháp huấn luyện về, nhưng tộc bọn họ không xuất hiện nhiều chiến sĩ cấp năm và cấp sáu như Ma Nhĩ Càn, có lẽ sứ giả Tam Thành và Ma Nhĩ Càn đã hứa hẹn gì đó với nhau, như việc không qua lại với Thổ Nhai. Còn tộc Biên Khê..."

Thâm Cốc tỏ vẻ mình không biết nhiều về tộc Biên Khê: "Bộ tộc này khá đặc biệt, hình như bọn họ có phương pháp huấn luyện của riêng mình, tộc nhân bọn họ cũng từng được dẫn đi, nhưng sau khi trở về thì họ nói phương pháp huấn luyện của Tam Thành vô dụng với bọn họ, hình như Tam Thành cũng từ bỏ bọn họ. Bọn họ có rất nhiều chiến sĩ cấp năm, nhưng cấp sáu thì không biết có bao nhiêu, có người nói bọn họ không có chiến sĩ cấp sáu nào cả."

Nghiêm Mặc lại hỏi: "Ma Nhĩ Càn và Thổ Nhai có truyền thụ phương pháp huấn luyện mà bọn họ học được từ Tam Thành cho các bộ tộc khác không? Tam Thành có cho phép không?"

"Ai lại nói chuyện tốt như vậy cho các bộ tộc khác?" Thâm Cốc nhếch khóe miệng, đáy mắt trong suốt bỗng hiện sự căm hận tới tận xương tủy: "Chẳng những không, mà bọn họ còn không cho phép các bộ tộc phụ cận xuất hiện chiến sĩ từ cấp năm trở lên, Thổ Nhai may mắn, sức tấn công của bọn họ không mạnh, sau khi Ma Nhĩ Càn mạnh lên, chỉ cần phát hiện ra ở phụ cận có bộ tộc nào xuất hiện chiến sĩ cấp năm, thì sẽ lập tức phái người tấn công bộ tộc đó, giết chết vị chiến sĩ cấp năm kia, rồi biến cả bộ tộc ấy thành nô lệ."

"Bộ tộc anh vì thế mà biến mất?"

Thâm Cốc bi thương gật đầu.

Nghiêm Mặc cách anh ta hơi xa nên không thể vỗ vai anh an ủi, chỉ có thể hàm hồ nói một câu: "Về sau vẫn sẽ còn cơ hội."

Còn cơ hội gì? Thâm Cốc không hỏi, nhưng cảm xúc của anh lại nhanh chóng bình ổn lại, ánh mắt cũng trở nên kiên định, anh tin tưởng cậu tư tế thiếu niên này. Từ khi thấy cậu thiếu niên không đành lòng nhìn nô lệ bị ngược đãi mà ra giá cao để mua họ về, anh liền nghĩ, anh sẽ trung thành với người này, cũng sẽ chỉ trung thành với một chủ nhân như vậy.

Lúc này, Nghiêm Mặc mới hiểu được hàm nghĩa những gì mà Nguyên Chiến nói với mình lúc trước, lời của trưởng lão tộc Tức Nhưỡng để lại trước khi chết: 'Nếu trong bộ lạc xuất hiện chiến sĩ cấp năm trở lên, thì phải đến Tam Thành.'

Mà hắn cũng lại lần nữa khẳng định, phương pháp huấn luyện chiến sĩ của Tam Thành chắc chắn không bằng phép huấn luyện sơ cấp và trung cấp mà sách hướng dẫn thưởng cho hắn.

Quay lại đề tài ban đầu, Nghiêm Mặc tổng kết: "Nói cách khác, muốn xây một bộ lạc mới thì nan đề lớn nhất là nhân thủ, mà bức thiết nhất là chiến sĩ từ cấp năm trở lên, đúng không?"

Nguyên Chiến gật đầu: "Tôi với cậu đều không thể ở bộ lạc mới một thời gian dài, không có chiến sĩ cấp cao thì sẽ không thể áp chế được Ma Nhĩ Càn, mà một khi chúng ta rời đi, Ma Nhĩ Càn sẽ chiếm lấy thành quả vất vả của chúng ta."

Nguyên Chiến muốn nói thay vì tự dằn vặt như thế, còn không bằng trực tiếp đưa người về, vất vả thì có hơi vất vả đó, nhưng so ra còn tốt hơn là tất cả đều chết sạch.

Nghiêm Mặc có cái suy nghĩ điên cuồng này, hắn không biết có thể thực hiện được hay không, nhưng nếu thực hiện được, thì vấn đề Cửu Nguyên thiếu chiến sĩ, bộ lạc mới thiếu chiến sĩ cấp cao đều có thể giải quyết, thậm chí về sau dù Ma Nhĩ Càn có nhìn chằm chằm bọn họ chảy nước miếng, thì chúng cũng sẽ không dám tùy ý xâm lược.

Nhưng trước đó, hắn phải bảo vệ bộ lạc mới ấy đã.

"Biên Khê."

"Hửm?" Nguyên Chiến đột nhiên ngẩng đầu: "Cậu nói Biên Khê? Sao lại đột nhiên nhắc tới..."

Nguyên Chiến liền nhớ ra điều gì đó, sửa miệng hỏi: "Cậu muốn họ?"

Nghiêm Mặc gật đầu với hắn: "Chiến sĩ thủ lĩnh tộc Biên Khê đã nói trong đợt giao dịch cốt khí, ai có thể khiến anh ta trở thành chiến sĩ cấp cao, thì tộc Biên Khê sẽ gia nhập bộ lạc người đó. Mà anh biết trên tay tôi có thứ gì."

Đám người Nguyên Chiến còn đỡ, Thâm Cốc thì nheo mắt lại, nhiệt huyết và hưng phấn bắn ra từ trong mắt cơ hồ không thể giấu được.

Hắc Kỳ và Thanh Lộc thì nhìn nhau, cũng nhìn thấy vẻ kích động trên mặt nhau. Thanh Lộc siết chặt nắm tay, khó khăn lắm mới ngăn được miệng mình không tọc mạch hỏi nhiều. Hắc Kỳ thì nhìn lén cậu thiếu niên, ánh mắt vô cùng phức tạp.

Nghiêm Mặc không nhìn những người khác, hắn chỉ nhìn Nguyên Chiến: "Không chỉ tộc Biên Khê, cho tôi hai tháng, tôi có thể tạo ra ít nhất một trăm chiến sĩ thần huyết trong số một ngàn năm trăm người này!"

"A!" Không biết là ai mất khống chế mà phát ra tiếng kêu sợ hãi đầy kích động, nhưng đang là ban đêm nên vẫn biết kiềm chế mà chỉ kêu nho nhỏ.

Nguyên Chiến vẫn rất bình tĩnh: "Vậy cũng phải tốn hai tháng, một mình tôi không thắng nổi toàn lực tiến công của Ma Nhĩ Càn. Huống chi, có chiến sĩ thần huyết thì cũng không thể lập tức trở thành sức chiến đấu."

"Cho nên chúng ta cần tộc Biên Khê, cả tộc Người Rắn nữa." Nghiêm Mặc đáp.

"Nếu chúng ta nhờ tộc Người Rắn hỗ trợ, cậu dùng cái gì để trao đổi?"

"Muối đỏ. Chỉ cần tộc Người Rắn phái chiến sĩ tới chi viện cho chúng ta, thì sau này giá cả giao dịch muối đỏ cho bọn họ sẽ khấu trừ một nửa dựa theo mức giá giao dịch với các tộc khác."

"Ma Nhĩ Càn cũng có thể lấy muối đỏ ra trả, để kéo người rắn và các tộc khác cùng tấn công chúng ta."

"Cửu Nguyên rất xa, còn là nơi hoang dã trong miệng bọn họ, các bộ tộc khác chưa chắc đã chịu ra cái giá lớn như vậy, còn không biết có thể đánh thắng được chúng ta hay không. Mà tộc Người Rắn chỉ cần bày vẻ, phái một ít chiến sĩ qua thôi, chứ không cần bọn họ thật sự đánh nhau với Ma Nhĩ Càn, bọn họ còn có được giá muối rẻ, tôi nghĩ chỉ cần đầu não của bọn họ không phải tên ngu thì sẽ biết nên chọn cái gì."

Nguyên Chiến nhìn tư tế của mình chăm chú: "Cho dù tộc Biên Khê đồng ý gia nhập Cửu Nguyên, thì chúng ta cũng chưa chắc có thể khống chế được họ."

"Không cần khống chế, bọn họ mạnh lên, thì chiến sĩ của chúng ta cũng sẽ mạnh lên, cấp năm thăng lên cấp sáu không dễ, nhưng cấp ba thăng lên cấp bốn, cấp bốn lên cấp năm thì không khó như vậy. Chúng ta chỉ thiếu một lượng lớn chiến sĩ từ cấp năm trở lên, chỉ cần cho tôi chút thời gian, tôi sẽ nghĩ ra cách bù vào khuyết điểm này. Chỉ cần một năm, chiến sĩ cấp năm của Cửu Nguyên đảm bảo không ít hơn Ma Nhĩ Càn."

"Thí dụ bọn họ thăng cấp, thì chiến sĩ Cửu Nguyên làm sao đây?" Cái hai người nói đến hiện giờ thì chỉ cần là chiến sĩ Cửu Nguyên đều biết đang ám chỉ nhóm người định cư ở bên hồ Thanh Uyên.

Nghiêm Mặc nhịp nhịp ngón tay trên đầu gối, nhả ra hai chữ: "Xây đường."

Xây một con đường nối từ Cửu Nguyên đến bộ lạc mới, không phải đường thủy, mà là đường bộ.

Đây cũng là một ý tưởng điên rồ toát ra trong đầu Nghiêm Mặc khi hắn bị ép đến mức không còn cách nào khác

Mà có Nguyên Chiến, có chiến sĩ tộc Tức Nhưỡng khống chế đất, hơn nữa còn có keo bùn, cũng không phải không thể làm được.

Nguyên Chiến nghe đến đấy, liền phất tay bảo người quanh đống lửa đi nghỉ ngơi đi, những lời sau đây hắn không muốn cho người khác nghe được.

Không nói tới những người bị bắt phải rời đi mang theo bao nhiêu sóng gió trong lòng sau khi nghe Nguyên Chiến và Nghiêm Mặc nói chuyện, chỉ nói tới hai người Nguyên Chiến và Nghiêm Mặc.

Nguyên Chiến lập tức lột cái dáng vẻ bình tĩnh cẩn thận của một thủ lĩnh ra, vươn vai, rồi dựa vào người bên cạnh, đặt hết trọng lượng toàn thân lên cậu thiếu niên trông nhỏ hơn hắn không chỉ một vòng.

Nghiêm Mặc bị hắn đè ngã sang một bên, vỗ đầu hắn một cái: "Nặng muốn chết! Cút xéo."

Nguyên Chiến không thèm quan tâm, hắn duỗi tay ra, ôm lấy eo cậu thiếu niên, để cậu thiếu niên có thể ngồi thẳng, còn tay kia thì cầm một nhánh cây vẽ trên mặt đất: "Chúng ta bàn một chút về những chuyện phải làm đi."

Thấy Nguyên Chiến nói tới chính sự, Nghiêm Mặc mới cất kim châm: "Rồi, mời nói."

Nguyên Chiến vẽ một chữ số Ả Rập trên mặt đất: "Đầu tiên, chúng ta phải đi trước Ma Nhĩ Càn, đến chỗ của người tộc Diêm Sơn."

"Đúng vậy."

"Nhưng tôi không thể rời khỏi đội ngũ này, nên đành phải nhờ Mãnh dẫn tộc nhân của họ đi tìm họ, để bọn họ thu dọn đồ đạc trốn vào rừng trước, sau đó chúng ta sẽ đuổi qua."

"Chỉ có như vậy."

"Nếu tộc Diêm Sơn không tin chúng ta, hoặc không muốn làm bộ tộc phụ thuộc của chúng ta, thì không quan tâm tới họ nữa."

Nghiêm Mặc không chút do dự gật đầu: "Được."

Nguyên Chiến rất hài lòng: "Thứ hai, nếu chúng ta đuổi đến kịp, có thể tiến vào rừng trước Ma Nhĩ Càn để hội hợp với người tộc Diêm Sơn, nếu không thể, thì có lẽ chúng ta phải đánh một trận với Ma Nhĩ Càn ở bìa rừng."

"Chúng ta có thể tránh đội quân mà Ma Nhĩ Càn phái ra, không nhất định phải đánh nhau."

"Thứ ba, đây cũng là bước khó nhất mà chúng ta sắp đối mặt, chúng ta không biết gì về khu rừng đó, cho dù đã có phương hướng, nhưng vẫn có khả năng gặp phải nhiều nguy hiểm ở bên trong. Nếu cậu không muốn chết quá nhiều người, thì lúc này cậu không thể rời đi." Có Mặc ở đây, ít nhất còn có thể cứu được những người bị động vật mang độc cắn, hoặc vô tình bị thương.

Nghiêm Mặc gật đầu.

Nguyên Chiến hỏi: "Nếu ba người rắn kia chịu tới thì không chừng chúng ta có thể giảm bớt một ít nguy hiểm gặp phải trong rừng nữa. Mà bọn họ có chịu tới hay không, chỉ cần chờ đến khi Mãnh về là biết."

Hai ngày sau, Mãnh lần theo ký hiệu Nguyên Chiến để lại đã đuổi kịp bọn họ, còn dẫn theo Bạch Nham, Bạch Lê và Bạch Thịnh.

Cửu Phong cũng dẫn Thiên Ngô chạy tới chơi. Nghiêm Mặc định gặp Thiên Ngô lần nữa, muốn tranh thủ kiếm chút hảo cảm đối với sinh vật có trí tuệ cổ xưa trường thọ này.

Khi ba người rắn tới, Nghiêm Mặc tỏ vẻ mình rất hoan nghênh, đồng thời đề cập đến chuyện dùng muối đỏ để thuê các chiến sĩ người rắn cho Bạch Nham nghe.

Bạch Nham rất do dự, nói chuyện này anh ta không thể quyết định được.

Nghiêm Mặc lại đưa ra một lựa chọn: "Nếu các anh phái một đội buôn đến Cửu Nguyên chúng tôi muốn giao dịch, thì cùng chúng tôi về Cửu Nguyên xem một chút, sau này muối đỏ mà chúng tôi cung cấp cho tộc Người Rắn sẽ giống như muối đỏ mà nội bộ Cửu Nguyên được hưởng."

Đội buôn, nội bộ... Lời của Nghiêm Mặc có thể khiến người khác trực tiếp hiểu được, Bạch Nham tỏ vẻ anh sẽ đưa hai đề nghị của Nghiêm Mặc về cho tộc Người Rắn, rồi tộc trưởng và Đại Vu bọn họ sẽ quyết định.

Có lẽ Bạch Nham lo nếu còn ở lại nữa thì sẽ bị hai người Nghiêm Mặc lừa cho tham chiến quá, nên giao nhiệm vụ truyền tin lại cho Bạch Lê có hảo cảm với Nghiêm Mặc nhất, để anh ta nhanh chóng chạy về báo với tộc Người Rắn.

Bạch Lê chớp chớp mắt với Nghiêm Mặc, vung vẩy cái đuôi, nhanh chóng trườn vào bụi cỏ.

Đồng thời, Mãnh vừa mới ăn no ngủ ngon một giấc, vừa tỉnh lại đã túm Hắc Kỳ chạy tới chỗ ở của tộc Diêm Sơn.

Mãnh rất mệt, nhưng cậu cũng biết lúc này không thể than vãn, trước khi đi, Mặc có gọi cậu lại, cắt ngón tay ngay trước mặt cậu, rồi đút cho cậu năm giọt máu, sau đó ban chúc phúc của Tổ Thần cho một mình cậu.

"Nếu trên đường đi anh cảm thấy mình sắp thăng cấp, thì đừng gượng ép chạy tiếp, tìm một chỗ nấp, so với anh, tôi thà vứt bỏ tộc Diêm Sơn."

Mãnh cảm động đến rối tinh rối mù, lúc ấy chỉ cảm thấy cả người như trào ra một cổ sức mạnh sử dụng mãi không hết, vỗ ngực bộp bộp bảo Nghiêm Mặc yên tâm: "Cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ không để mình chết đâu! Mặc đại, máu cậu cho tôi uống..."

"Suỵt, đừng nói cho người khác nghe."

Mãnh gật đầu lia lịa, cậu họa có điên mới nói cho người khác nghe! Ngay cả anh cậu, cậu cũng không nói đâu!

Hắc Kỳ đi đằng trước đột nhiên mở miệng hỏi Nghiêm Mặc: "Tôi có thể nói chuyện với cậu chốc lát không? Chỉ một chốc thôi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co