Chương 448 - 450
Chương 448: Túi dưỡng thai và bí mật của quả trái cây
—— Vật cần tra, nấm, nằm trong phạm vi điều thứ hai của sách hướng dẫn, muốn tra loại thực vật này, giới thiệu sơ lược cần +999 điểm cặn bã, giới thiệu tỉ mỉ cần +99 999 điểm cặn bã, chọn một trong hai loại giới thiệu, xin quyết định sau năm giây.
Tay Nghiêm Mặc run lên. Có lẽ đây là thứ có giá trị cao nhất từ trước tới giờ mà hắn hỏi sách hướng dẫn.
Cũng may bây giờ điểm cặn bã mà bị tăng vì tra hỏi vật phẩm, sách hướng dẫn đã không còn trừng phạt hắn nữa, nếu không thì hắn thật sự muốn khóc.
Mà có được ưu đãi như vậy là bởi vì trong năm năm này hắn xây dựng trường học và bệnh viện, khi mở rộng thế lực cũng rất chú ý đến việc không bắt giết dã thú bừa bãi, thậm chí cho đưa ra văn bản quy định rõ mùa xuân không được săn thú mẹ và thú con, không được tàn sát những sinh vật xung quanh, cũng không thể bắt cá một cách vô tội vạ, cùng với bất cứ thời điểm nào cũng không được săn giết sinh vật có trí tuệ.
Hơn nữa, thủ lĩnh Cửu Nguyên và các chiến sĩ thủ lĩnh dưới sự yêu cầu của hắn, lục tục mang về một ít bộ tộc có cuộc sống khốn khổ, hoặc mua hoặc cứu một vài nô lệ, chủ động chi viện cho những bộ tộc có cuộc sống khó khăn trong mùa đông, những việc đó cộng lại với nhau, làm giá trị cặn bã của hắn giảm đột phá bảy triệu điểm.
Khi đột phá sáu triệu điểm và bảy triệu điểm, tuy sách hướng dẫn không cho hắn phần thưởng nào, nhưng để cổ vũ, nó đã hủy bỏ việc trừng phạt khi hắn tra vật phẩm.
Mà đây cũng là nguyên nhân Nghiêm Mặc hiện giờ có gan cứ gặp thứ gì đó không biết rõ liền dùng sách hướng dẫn tra hỏi.
Cho dù là thế thì con số này cũng quá đáng rồi đó, giới thiệu sơ lược cần 999 điểm đã quá phận rồi, giới thiệu tỉ mỉ còn cần những 99 999 điểm? Này có khác gì một trăm ngàn điểm?
Một trăm ngàn đó, hắn phải cứu bao nhiêu sinh mệnh, làm bao nhiêu chuyện mới được chứ?
Nghiêm Mặc đau lòng không thôi, nhưng vì điểm số yêu cầu, chứng tỏ giá trị của thứ này không cần phải hỏi, chắc chắn tựa như Vu Quả nói: Cực kỳ quan trọng.
Nghĩ đến việc thứ này rất có thể liên quan đến vấn đề hai đứa con của hắn có được sinh ra hay không, Nghiêm Mặc trực tiếp chọn giới thiệu tỉ mỉ.
Mà chỉ trong 0.1 giây sách hướng dẫn đã thêm cho hắn gần một trăm ngàn điểm cặn bã, cũng rất sảng khoái mà đưa ra thông tin:
—— Cây thủy nham, loài nấm, sống ở nơi có nguồn nước phong phú trong hang động đá vôi và nham thạch, bề ngoài tựa như thực vật lại tựa như khoáng vật, cơ thể mẹ cứng như đá, láng như băng, dạng như quả lê, to nhỏ không đều nhau. Vòng đời dài, không có rễ, không nở hoa, không mọc lá, ba trăm năm mới có một cây nấm chín. Bản thân quả này (nấm) có tác dụng đặc biệt, sau khi chín hái xuống dùng để chứa thai nhi và luyện chế ra một thân xác không hồn phách. Ngoài ra, quả chín rất giàu năng lượng, năng lượng trong nó có thể so với nguyên tinh cấp mười cùng kích thước.
Chú ý 1: Người không có dị năng không thể dùng.
Chú ý 2: Phương pháp trồng hiện nay chưa biết.
Chú ý 3: Khi nấm chín, nếu không hái thì nó sẽ không tự rụng. Sau khi tất cả nấm được hái, cơ thể mẹ một lần nữa tiến vào thời kì sinh trưởng, ba trăm năm sau nếu có điều kiện thích hợp, sẽ lần nữa kết quả.
Chú ý 4: Khuẩn nấm rời khỏi cơ thể mẹ nếu nội trong bảy phút không sử dụng, năng lượng trong nó sẽ tản ra.
Bên dưới là phương pháp sử dụng nấm.
Phương pháp sử dụng thứ nhất: Cung cấp nguồn năng lượng...
Phương pháp sử dụng thứ hai: Giúp chứa thai nhi...
Phương pháp sử dụng thứ ba: Luyện chế ra thân xác không có hồn phách...
Nghiêm Mặc khép hờ hai mắt, đứng bất động một chỗ, Cửu Phong đợi một chốc thì chọt chọt hắn.
Nghiêm Mặc mở mắt ra, ánh mắt phức tạp.
Vu Quả như biết hắn đang phân tâm làm chuyện rất quan trọng nên không quấy rầy hắn, nhưng một sợi dây leo của nó vẫn luôn quấn lấy cây thủy nham, đầu dây leo cứ vòng tới vòng lui trên quả nhân sâm.
"Mặc, ta muốn uống nước." Cửu Phong chẹp chẹp cái miệng nhỏ, nó vẫn chưa quen với cái miệng này, vừa rồi lúc đánh nhau nó muốn dùng miệng mổ, kết quả lại cắn ra một họng đầy lông!
Nghiêm Mặc vừa phân tâm xem giới thiệu của sách hướng dẫn, vừa lấy túi nước từ túi không gian ra, tháo nút lọ đút Cửu Phong uống nước.
Cửu Phong một tay ôm cổ Nghiêm Mặc, một tay vịn đế túi nước, uống ừng ực.
Nghiêm Mặc buông Cửu Phong ra, đi một vòng quanh cây thủy nham, rồi cởi túi không gian xuống úp lên cây thủy nham, cây thủy nham liền biến mất.
Vu Quả kêu to: "A? Sao ba cất nó rồi?"
Nghiêm Mặc lại đeo túi không gian lên hông, thuận miệng hỏi: "Mày biết cách dùng?"
Vu Quả chần chờ: "Ta biết đại khái." Đây là bản năng của nó.
"Ba cần nghiên cứu một chút, chờ khi tất cả mọi người chuẩn bị tốt đã rồi nói, hiện giờ vẫn chưa thích hợp."
"Không thích hợp chỗ nào? Vậy ba tốt xấu gì cũng ăn trước một cái đi, cái này là để bổ sung năng lượng, ba không cần thì ta cần!" Vu Quả gấp.
Nghiêm Mặc ngồi xổm trên mặt đất lật Nguyên Chiến qua: "Sau đó cùng cha mày... khụ, cùng tên ngu ngốc này ngủ một giấc à?"
Vu Quả rầm rì: "Ngủ một giấc thì có gì mà không tốt? Ta đã nói với ba, ăn sớm mạnh sớm, hiện giờ sức mạnh linh hồn của ba đã rất cường đại rồi, nhưng muốn đột phá thì còn thiếu một chút nữa, nếu ăn một quả, ba có thể phá vỡ lá chắn đó, về sau sức mạnh linh hồn của ba sẽ không cần dựa vào khúc ca hay vũ khúc hiến tế cũng có thể thi triển được."
"Hiện giờ sức mạnh linh hồn của ba cũng có thể phóng thích ra ngoài." Nghiêm Mặc cố ý nói. Vu Quả biết rất nhiều, nhưng thằng nhóc này rất xấu xa, ăn thịt của hắn, uống máu của hắn, cắn nuốt tinh thần lực và năng lượng của hắn, mà trước giờ nếu cứ không có lợi thì sẽ không thèm hó hé gì.
"Ba gọi kia là phóng thích sức mạnh linh hồn ra ngoài?" Vu Quả cười nhạo: "Sức mạnh linh hồn phóng thích ra ngoài còn có thể làm vũ khí, làm hộ giáp, ngăn cản thủ đoạn của kẻ địch, cái đó mới gọi là vu. Nếu vu không dùng được sức mạnh linh hồn để câu thông với thiên địa và chư thần ma, không thể chế địch, vậy thì gọi vu làm gì? Lâu thật lâu trước kia, với chút bản lĩnh của ba bây giờ ngay cả Tiểu Vu cũng không bằng. Chờ khi hồn thể của ba hiện ra được như một thật thể, còn có thể khiến nó lên trời xuống biển, khi đó ba mới là Trung Vu. Còn Đại Vu thật sự á..."
Vu Quả đột nhiên nói chậm lại: "Đại Vu thật sự kỳ thật không khác gì thần ma."
Nghiêm Mặc đè nén tâm tình kích động của mình: "Trái cây, trên đời này thật sự có thần ma à?"
Vu Quả trầm mặc một chốc, rồi thần bí lẩm bẩm: "Chẳng phải ba đã cảm giác được sự tồn tại của linh sao? Về phần thần ma... chỉ cần ba sống đủ lâu, vu lực mạnh lên từng bước, thì tự ba sẽ tìm được đáp án."
Nghiêm Mặc cõng Nguyên Chiến lên lưng, có hơi nặng, nhưng vẫn không quá cố sức. Hiện giờ thân thể này của hắn nhìn mặt ngoài thì có hơi yếu, nhưng kỳ thật cõng mấy trăm cân thịt hay củi đốt gì đó, hoàn toàn không thành vấn đề.
Cửu Phong vươn tay muốn ôm.
Nghiêm Mặc hết tay, tay hắn phải nâng tên to con đang hôn mê phía sau, thật sự không cách nào bế nhóc con này nữa.
"Cửu Phong, nhóc có thể tự đi không?"
Cửu Phong giơ bàn chân nhỏ lên, động tác này làm nó ngã ngồi, nhưng nó vẫn giơ bàn chân lên cao cao.
Nghiêm Mặc đành phải buông Nguyên Chiến xuống, khom lưng xem bàn chân nhỏ của nó: "Sao lại đỏ rần vậy? Rất đau sao? Có phải không quen dùng chân không? Kỳ thật nhóc có thể biến thành móng vuốt... không thể biến hả? Ha ha! Lại đây, tôi thổi thổi cho hết đau."
Nghiêm Mặc cầm bàn chân nhỏ của nó, nhẹ nhàng thổi thổi: "Phù! Phù! Không đau không đau."
Cửu Phong đại nhân lại đổi cái chân khác.
Nghiêm Mặc buồn cười, ngồi xổm xuống, cùng nâng hai chân nó lên thay phiên thổi, hắn vẫn luôn rất kiên nhẫn và tốt tính với trẻ nhỏ, đặc biệt là những đứa trẻ cỡ tuổi này: "Phù! Phù! Cái đau bay đi. Trở về tôi làm cho nhóc một đôi giày nhỏ."
Thổi xong, hắn lấy thuốc mỡ giảm đau ra bôi cho nó, lại tìm một tấm vải mềm bọc hai chân nhỏ của nó lại: "Như vậy sẽ tốt hơn một chút, nếu vẫn đau, tôi sẽ địu nhóc phía trước."
Cửu Phong đại nhân hài lòng, kỳ thật chân nó cũng không phải đau đến mức không chịu nổi, nó có thể khống chế gió, tuy hiện giờ năng lượng của nó có chút khó sử dụng, nhưng để thân thể mình đi đường nhẹ nhàng thì vẫn làm được.
Mặc là tốt nhất! Cửu Phong đại nhân cảm thấy quái hai chân nhỏ mình nuôi vẫn luôn hướng về mình, nó buông chân, bò dậy, giẫm giẫm, vỗ mông, lạch bạch đuổi kịp Nghiêm Mặc, nó còn sợ Nghiêm Mặc đi lạc, vươn móng vuốt nhỏ túm vạt áo hắn.
Nghiêm Mặc xoa xoa cái đầu xù có ba cọng lông chim vàng trên đỉnh của nó, lại lần nữa cõng Nguyên Chiến lên, đi trở về đường cũ.
Đêm nay đã định là một đêm dài.
Lúc Nghiêm Mặc cõng Nguyên Chiến, dẫn theo Cửu Phong đi tới chỗ hẹn, Hậu Nữ vội vàng đi qua đón, trên mặt còn mang theo sự phẫn hận và sợ hãi, thấp giọng nói: "Đại nhân, không ổn rồi, thành Ô Càn đã bắt đầu phái chiến sĩ cốt ra thanh lý các thôn xóm xung quanh, thôn xóm của Vô Giác Nhân ở phía nam đã bị chúng giết sạch!"
"Ồ?" Nghiêm Mặc thấy một đôi trẻ đang ngồi bên đống lửa, hai tay ôm chặt gối. Nói là 'trẻ', nhưng trong đó có một cậu nhóc đã ở độ tuổi thiếu niên.
"Đại nhân, chiến sĩ thần đại nhân, anh ta làm sao vậy?" Hậu Nữ nhìn thấy Nghiêm Mặc cõng Nguyên Chiến, liền đại kinh thất sắc.
"Anh ấy không sao đâu, chỉ là hồn phách rời thể trở về chỗ của Tổ Thần, không bao lâu sẽ tỉnh lại thôi."
Hậu Nữ thở phào: "Vậy là tốt rồi. Đại nhân, lúc các ngài đi chưa được bao lâu, hai anh em kia liền tìm tới, mẹ bọn nó từng là người của thôn Quả Lửa, lần này bọn nó muốn cậy nhờ thôn Quả Lửa, vừa lúc gặp được chúng ta. Chuyện vừa rồi tôi nói với ngài chính là nhờ bọn nó nói cho tôi biết."
Bấy giờ Hậu Sư mới thấy rõ trên lưng Nghiêm Mặc có một người, vội chạy tới muốn hỗ trợ, Nghiêm Mặc lắc đầu, cõng Nguyên Chiến đi qua cạnh đống lửa rồi mới thả người xuống.
Hậu Nữ và Hậu Sư đã chú ý tới Cửu Phong, nhưng thẳng đến giờ phút này, khi nhìn thấy đôi cánh nhỏ sau lưng Cửu Phong và ba cọng lông chim vàng thật dài trên đỉnh đầu nó, Hậu Nữ mới cẩn thận hỏi: "Vị tiểu đại nhân này là?"
"Gọi ta là Sơn Thần đại nhân!" Cửu Phong ngẩng đầu lên kiêu ngạo nói.
Nghiêm Mặc kinh ngạc, phát âm của Cửu Phong tuy hơi quái dị, nhưng nghe vào tai thì hình như không khác gì tiếng của Hữu Giác Nhân. Mà tiếng của Hữu Giác Nhân hiển nhiên là ngôn ngữ thông dụng của tây đại lục, dù là thôn Đất Trũng thì cũng có tiếng địa phương của mình, nhưng bọn họ vẫn biết nói tiếng Hữu Giác Nhân, chẳng qua âm điệu sẽ hơi lạ.
Cửu Phong đắc ý, trong truyền thừa của nó đã có tiếng của mấy quái hai chân này, nó nghe một chút là có thể hiểu, biết phải nói như thế nào ngay, có điều không được thuần thục như khi nói tiếng của đông đại lục.
"Sơn Thần đại nhân!" Hậu Nữ và Hậu Sư không biết Cửu Phong là Sơn Thần gì, nhưng thấy ngoại hình của nó đặc biệt, liền không tự chủ được mà sinh ra vài phần kính sợ với nó, cũng không dám bởi vì nó có ngoại hình của một thằng nhóc ba bốn tuổi mà coi khinh nó.
Hai đứa trẻ kia cũng trộm nhìn Cửu Phong, không biết là bọn nó đột nhiên nhanh trí, hay do Hậu Nữ và Hậu Sư đã dạy bọn nó, vừa thấy Nghiêm Mặc liền cùng nhau tiến lên —— chủ yếu là đứa lớn kéo đứa nhỏ, hướng về phía Nghiêm Mặc mà quỳ xuống, đứa lớn thấp giọng hô: "Đại nhân, cầu xin ngài, cứu bọn con với!"
"Hai đứa đứng lên trước." Nghiêm Mặc kiềm chế để không phải bịt mũi, mùa hè vốn đã nóng bức, tuy ban đêm đỡ hơn một chút, nhưng hai đứa này vừa tới gần hắn, mùi chua và hơi thở hôi rình của nó liền ập vào mặt hắn.
Với tình trạng vệ sinh này, bệnh tình không lan đi mới là lạ!
Nghiêm Mặc không biết sức đề kháng của Cửu Phong có kháng được dịch bệnh này không, nhưng loài chim cũng sẽ bị ảnh hưởng bởi dịch tả, hắn không dám chắc Cửu Phong sẽ không bị nhiễm.
Nhưng dịch tả lại không có thuốc ngừa, chỉ có thể ra tay từ môi trường.
Nhưng bây giờ đang là buổi tối, để Hậu Nữ và Hậu Sư dẫn hai đứa nó đi nguồn nước tắm cũng không thực tế lắm, đành nhịn đến ngày mai vậy. Nước sạch mà hắn mang theo cũng không nhiều lắm, ngoại trừ dùng để uống, còn dùng để chế thuốc nữa, lúc này không thể lãng phí.
Nghiêm Mặc cố ý để Cửu Phong và Nguyên Chiến nằm ở đầu gió, trải nệm da thú chóng ẩm cho Nguyên Chiến, rồi trải cho Cửu Phong và mình, vỗ vỗ cái gối bằng cỏ khô, bảo Cửu Phong ngủ trước.
Cửu Phong cảm thấy cái chăn nhỏ thật hiếm lạ, liền kéo kéo, sau đó lăn qua bên gối của Nghiêm Mặc, gối đầu lên, hai mắt mở to.
Nghiêm Mặc mỉm cười, vỗ nhẹ nó, vẫy tay để hai đứa nhỏ ngồi ở sau đầu gió.
Hai đứa nhỏ thấy hắn mỉm cười dịu dàng như vậy thì chậm rãi thả lỏng.
Nghiêm Mặc đi qua bắt mạch cho từng đứa, hai đứa nhỏ khá may mắn, trước mắt vẫn chưa thấy có dấu hiệu phát bệnh, nhưng cũng không thể ỷ y.
Nghiêm Mặc để hai đứa ngồi xuống, lấy một cái bình nước ra rửa tay, vừa rửa vừa hỏi cậu nhóc thiếu niên: "Hai đứa chạy tới từ thôn xóm phía nam? Thuật lại tình huống kỹ càng cho tôi nghe, chỗ hai đứa có bao nhiêu người sinh bệnh, bao nhiêu người chết, chiến sĩ thành Ô Càn tới thôn xóm hai đứa khi nào, bọn họ làm cái gì? Có hành động gì đặc biệt không? Thôn hai đứa còn bao nhiêu người sống?"
Thằng bé nhỏ hơn một chút liếm liếm môi, lúc trước Hậu Sư đã cho nó ăn, nhưng không có nước, ăn hoa quả cũng không làm nó bớt khát.
Nghiêm Mặc đưa số nước còn dư lại trong bình qua: "Nước này đã nấu qua rồi, có thể trực tiếp uống."
Đứa nhỏ nhìn đứa lớn, thấy anh mình không phản đối mới nhận lấy cái bình uống từng ngụm nhỏ, nó uống rất cẩn thận, cái bình màu đen này thoạt nhìn đã biết rất quý, nó sợ làm rơi vỡ.
Đứa nhỏ uống xong lại đưa cho đứa lớn, đứa lớn uống rất nhanh, còn nói với Nghiêm Mặc: "Cảm ơn đại nhân."
Nghiêm Mặc không định lấy lại cái bình kia, dù sao thì có Nguyên Chiến ở đây, chai lọ vại bình gì đó hắn không thiếu.
Chắc là đứa lớn vừa rồi đã khóc một trận, hai mắt sưng đỏ, uống nước xong thì buông cái bình, trên mặt còn đầy vẻ thù hận mà siết chặt nắm tay trả lời: "Đại nhân, thôn tụi con không còn ai sống cả, chỉ có hai đứa tụi con! Những chiến sĩ Hữu Giác Nhân đó cưỡi chiến thú đến thôn tụi con, bắt thôn trưởng tập trung mọi người lại, rồi hỏi người bệnh ở đâu, cũng nâng ra, thôn trưởng và Đại Vu còn tưởng Hữu Giác Nhân đại nhân tới giúp tụi con chữa bệnh, đều rất vui mừng, những người không chết đều được nâng ra. Nào ngờ..."
Cậu bé chùi nước mắt: "Cha mẹ con thấy những Hữu Giác Nhân đó bịt mặt, còn mang theo cốt đao, lòng thầm sợ hãi, liền giấu con và em trai vào một chồng cỏ, bảo tụi con đừng ra ngoài, rồi dẫn theo anh cả đã sinh bệnh và chị cả đi, bọn họ... Oa oa! Những ác ma mọc sừng đó, bọn họ giết chết thôn trưởng, cha mẹ con, và cả anh chị của con nữa! Giết hết người trong thôn!"
Đứa nhỏ cũng khóc lớn.
Hậu Nữ thầm thở dài, bổ sung: "Đứa nhỏ này lúc ấy rất sợ, tụi nó chờ cho đám chiến sĩ Hữu Giác đó rời đi thật lâu mới dám chui ra khỏi chồng cỏ. Nhưng tụi nó vừa bò ra ngoài liền thấy có lửa lan đến. Mới sợ hãi dẫn theo đứa em mà chạy tới thôn xóm ở phụ cận, lúc quay đầu lại nhìn thì thôn tụi nó đã bị thiêu hủy. Nhưng thôn xóm ở gần tụi nó cũng chỉ còn lại tử thi, một người sống cũng không thấy, hai đứa nó sợ hãi, lại sợ bọn người phóng hỏa kia đuổi theo, suốt đêm chạy qua chỗ chúng ta. Cũng may mạng tụi nó lớn mới không bị dã thú tấn công trên đường đi!"
Nghiêm Mặc gật gật đầu, tiếp tục hỏi hai đứa nhỏ một vài chuyện, liền biết tình hình dịch bệnh của các thôn xóm phía nam nghiêm trọng hơn phía đông. Nếu cứ tiếp tục như vậy, dù thành Ô Càn không phái người tới, thì những thôn dân đó cũng không còn lại bao nhiêu.
Nghiêm Mặc cũng nói sự thật này cho hai đứa nhỏ, ngay sau đó đứng dậy rải một ít thuốc bột đuổi côn trùng ở xung quanh: "Đêm nay chúng ta ở chỗ này qua đêm, chờ tới hừng đông khi chiến sĩ của tôi tỉnh lại, chúng ta sẽ trở về thôn Đất Trũng."
Kỳ thật bọn họ trở về càng sớm thì càng tốt, thành Ô Càn có thể diệt thôn xóm Vô Giác Nhân phía nam, vậy cũng không có lý do để tha cho người ở phía đông.
Chỉ là đường đi vào buổi tối rất khó, không có 'thần thổ địa' Nguyên Chiến thì bọn họ muốn đi nhanh trong đêm ở vùng hoang dã là quá nguy hiểm, hơn nữa tốc độ cũng sẽ không nhanh hơn được, còn không bằng chờ ngày mai Nguyên Chiến tỉnh lại rồi tính.
Hậu Nữ và Hậu Sư vô cùng tin tưởng thần sứ đại nhân, đừng nói là ngủ ngoài vùng hoang vu, mà một chút do dự cũng không có.
Nghiêm Mặc lấy chăn đệm ra, để hai đứa nhỏ và Hậu Nữ Hậu Sư ngủ trước, bảo rằng hắn canh gác trước nửa đêm, Hậu Nữ và Hậu Sư gác từ nửa đêm về sáng.
Hậu Nữ và Hậu Sư hoảng sợ, liên tục nói để Nghiêm Mặc nghỉ ngơi trước, bọn họ gác đêm là được. Cậu nhóc thiếu niên cũng nói muốn gác đêm.
Nghiêm Mặc phất tay: "Tôi cũng phải chế một ít thuốc, nếu các anh muốn gác đêm thì tùy, nhưng ngày mai khi lên đường phải giữ tỉnh táo và đủ tinh thần đấy, nói không chừng chúng ta vừa trở về liền phải thu dọn hành lý chạy nạn đến nơi khác."
Hai đứa nhỏ bị đuổi đi ngủ trước.
Hậu Sư như có chuyện muốn nói, tên này có thể tính là to gan nhất trong các Vô Giác Nhân.
Nghiêm Mặc vừa thấy vẻ mặt của hắn liền biết hắn muốn nói cái gì: "Tôi và chiến sĩ của tôi quả thật có thể đối phó với những chiến sĩ Hữu Giác Nhân đó, nhưng chúng tôi tới nơi này, Bàn A Thần không biết, nếu chúng tôi ra tay, sự tình sẽ bị thần điện Hữu Giác Nhân truyền lên, vị Bàn A Thần kia sẽ phái ra chiến sĩ thần của ông ta tới đối phó với chúng tôi. Đến lúc đó tôi và chiến sĩ của chỉ bận đối phó với những chiến sĩ thần đó, không lo liệu được quá nhiều việc, thì sao còn thời gian để mà cứu người?"
Hậu Sư đập mạnh trán mình một cái, hổ thẹn mà ngồi ở một bên.
Hậu Nữ trừng hắn rồi đi ngủ trước. Đại nhân nói không sai, bọn họ phải dưỡng đủ sức, ngày mai chắc chắn có rất nhiều chuyện phải làm.
Nghiêm Mặc cúi đầu, liền thấy Cửu Phong vừa rồi còn mở to mắt lúc này đã chu cái miệng nhỏ mà ngủ, thằng nhóc này cũng đã mệt mỏi suốt một ngày rồi.
Nghiêm Mặc thấy nó ngủ chảy nước miếng liền cười.
Nhịp thở của Nguyên Chiến vẫn đều đều, Nghiêm Mặc vạch mắt hắn ra kiểm tra, rồi bắt mạch cho hắn, xác định không có việc gì mới lấy dụng cụ ra bắt đầu chế thuốc.
Chờ khi dùng gần hết thảo dược đã mua ở thành Ô Càn, trời cũng sắp sáng.
Nghiêm Mặc lười nhác vươn vai, đứng dậy đi lại cho lưu thông máu một chút, rồi lại đọc kỹ hướng dẫn sử dụng cây thủy nham mà sách hướng dẫn đưa.
Sau khi xem xong, hắn nghĩ Vu Quả nói nó và Đô Đô có thể ra ngoài, chắc là chỉ cây thủy nham có thể luyện thành thân xác không hồn.
Nhưng muốn luyện chế một thân thể có thể cất chứa linh hồn không hề dễ dàng.
Thay vì nói là luyện chế, thì nó giống như nuôi dưỡng hơn.
Đầu tiên, thứ này phải được luyện chế qua, quá trình luyện chế cực kỳ phiền phức, còn rất dễ thất bại.
Tiếp theo, linh hồn muốn tiến vào thân thể vô hồn phải rất cường đại, nếu không, khi tiến vào sẽ có khả năng gây ra hình thái khuyết tật.
Cuối cùng, sau khi thân xác vô hồn dung hợp với linh hồn rồi nếu muốn sống lại cần phải có một lượng năng lượng lớn và một ít vật phẩm đặc thù để tế luyện.
"Không cần phiền toái như vậy!" Vu Quả lên tiếng.
"Mày lại rình coi suy nghĩ của ba." Nghiêm Mặc khoanh tay.
"Không, là chính ba nghĩ quá nhập tâm." Vu Quả giảo biện.
"Mày biết cái quả này phải dùng như thế nào?" Hiện giờ Nghiêm Mặc đã xem nó như con mà nuôi, tha cho nó lần này.
"Chẳng phải ba có cái túi dưỡng thai do Tổ Thần thưởng cho ba sao?" Chắc Vu Quả là đứa duy nhất biết rõ từng tài sản của Nghiêm Mặc, ngay cả Nguyên Chiến cũng không biết nhiều được như nó.
"Ừ."
"Cái túi dưỡng thai kia rất mạnh, ta có thể cảm giác được. Có nó thì không cần luyện chế trái cây, ba chỉ cần để trái cây vào túi, đương nhiên, trước đó ta và Đô Đô mỗi người sẽ tiến vào một quả, rồi ba lại đưa quả vào túi, phải nhanh, cái túi kia có thể giữ cho linh hồn bọn ta không tiêu tan. Rồi ba lại nghĩ cách tế luyện, biến chúng nó thành thân thể của ta và Đô Đô."
"Cái túi kia hữu dụng như vậy?" Nghiêm Mặc không hiểu sao lại thấy phẫn nộ, hắn đột nhiên cảm thấy hết thảy những gì hắn làm đều do sách hướng dẫn khống chế, tỷ như cái túi dưỡng thai kia, tỷ như sự xuất hiện của Vu Quả...
Vu Quả không phát hiện ra tâm tình dị thường của Nghiêm Mặc, còn làm bộ như suy nghĩ vì Nghiêm Mặc, quái đản nói: "Về sau ba chỉ cần dùng cái túi kia đựng bọn ta là được, ta sẽ không chui vào người ba nữa, nghe xong có phải rất vui không?"
"Vui cái đầu mày! Ba thà để tụi mày ở trong bụng còn hơn làm chuột túi!"
Hắn dám dùng tất cả điểm tín ngưỡng hiện giờ của hắn để cá, điểm cặn bã của hắn mà chưa trừ sạch thì Đô Đô vĩnh viễn cũng không có cơ hội dung hợp với cái quả kia.
Điều này chứng tỏ cái gì? Chẳng phải chứng tỏ về sau hắn phải làm một con chuột túi đeo hai quả trứng bự, hay ít nhất là một quả một cách lâu dài và trường kỳ hay sao?
Sách hướng dẫn đúng là chuyên gia bịp bợm! Chúc mày FA một trăm nghìn năm, rồi mang thai ba nghìn năm nữa! Nghiêm Mặc dựng thẳng hai ngón giữa lên với không trung.
Vừa lúc Cửu Phong đại nhân tỉnh lại, cũng học theo hắn mà giơ ngón giữa, chỉa thẳng hai đầu móng tay bén nhọn lên trời!
"Ầm ầm ——!"
"Xoẹt ——!"
Trong nháy mắt, mặt trời vừa ló dạng lại ẩn vào mây đen, sấm sét lóe lên trong tầng mây như rắn, cuồng phong gào thét, lại thêm vài tiếng sấm kèm tia chớp, mưa to tầm tã buông xuống.
Nghiêm Mặc lau mặt, yên lặng thu hai ngón tay lại. Đệt mẹ ông trời, xem như ông lợi hại!
Chương 449: Dịch bệnh bùng nổ
Không biết Nguyên Chiến là vì bị mưa to xối tỉnh hay là vừa đúng lúc nên tỉnh lại, Nghiêm Mặc vừa đi qua, hắn liền mở mắt.
"Tỉnh rồi? Vậy nhanh chóng xuất phát thôi, những chuyện khác nói với anh trên đường đi."
Nguyên Chiến nhảy dựng lên, đi đến sau lưng Nghiêm Mặc, bỗng nhiên bò lên lưng hắn.
Nghiêm Mặc không kịp phòng bị, thiếu chút nữa bị hắn đè ngã.
"Anh làm gì vậy?" Nghiêm Mặc quay đầu lại trừng.
Nguyên Chiến không nói gì, chỉ ôm chặt hắn, thân thể dính sát vào người hắn.
Nghiêm Mặc cảm thấy cái gì đó chọt chọt lưng mình, liền trở tay nhéo mạnh một cái: "Tôi kích thích gì anh? Hả? Mới sáng sớm lại còn mưa to đó."
"Trời mưa càng tốt, làm càng mát mẻ, chúng ta đã thật nhiều ngày rồi chưa có làm." Nguyên Chiến há mồm gặm cần cổ hắn.
"Thật nhiều ngày là mấy ngày? Có quá năm ngày không? Tránh ra, một đống người ở đây, anh dám xằng bậy là tôi băm anh."
Nguyên Chiến thấp giọng cười, hắn không chút để bụng chuyện bị người ta vây xem, nhưng Mặc lại không muốn: "Tối hôm qua em cõng tôi suốt một đường."
"Sớm biết thế đã quẳng anh ở đó mặc kệ. Khoan đã, tối hôm qua anh vẫn còn tri giác?" Nghiêm Mặc quay đầu lại.
"Ừ, tôi chỉ không thể khống chế được thân mình, nhưng chuyện xảy ra bên ngoài tôi đều biết."
Chẳng trách khi hắn nhìn thấy hai thằng nhóc bỗng dưng nhiều ra lại không lấy làm lạ. Nghiêm Mặc bị hắn cọ đến mức thân thể có chút nóng lên, nếu không phải có nhiều người như vậy ở đây, hắn cũng không ngại quất một phát trong mưa.
Cửu Phong lắc lư đi qua, ngẩng đầu nhìn bọn họ.
Nghiêm Mặc nhanh chóng phẩy tay, đẩy Nguyên Chiến ra.
Nguyên Chiến cũng biết mơ ước không thể thành sự thật, nhưng nghĩ lại vẫn thật khó chịu, cúi đầu nhìn Cửu Phong đại gia nhỏ bên chân, liền vươn tay, chọt!
Cửu Phong không đề phòng, trán bị chọt trúng, thân thể lùn tủn của nó không tự chủ được mà bật ngửa.
"Rầm!"
Tên đàn ông thiếu đạo đức nào đó cười ha ha.
Nghiêm Mặc nhịn cười, bế Cửu Phong mới tỉnh lại còn đang say ke, lau bùn dính trên mặt nó.
Cửu Phong chớp chớp mắt tỉnh lại, cánh run lên, há mồm phun lưỡi dao gió về phía Nguyên Chiến.
Nguyên Chiến ung dung tránh né.
Cửu Phong tức giận nhào tới.
Trong nháy mắt, từ một thằng nhóc biến thành một con chim khổng lồ.
"Tổ tiên ơi! Kia thật sự là Sơn Thần đại nhân!" Ba người Hậu Nữ hít một hơi khí lạnh, thấy Cửu Phong biến hình trong mưa liền nhao nhao quỳ xuống.
Nghiêm Mặc không quản hai tên ấu trĩ kia, khom người xếp đệm chăn lại, còn đệm chăn của hai thằng bé thì cho tụi nó luôn.
Hai đứa rất cảm kích, cuốn đệm chăn lại cột chắc ở sau lưng, đứa nhỏ thì ôm cái bình nước tối qua. Hậu Nữ và Hậu Sư nhìn mà có chút hâm mộ.
Nguyên Chiến thấy Nghiêm Mặc bắt đầu thu dọn, không đùa với Cửu Phong nữa, đi đến cạnh Nghiêm Mặc.
Cửu Phong thấy mình lại có thể biến trở về thành chim thì vui vẻ, tâm tình tốt nên cũng không muốn trả thù tên quái hai chân nào đó.
"Kiệt ——! Mặc, cậu xem, ta lại biến trở về rồi." Trên móng vuốt Cửu Phong còn có hai miếng vải bó chân.
"Rất tốt, Cửu Phong, tôi muốn nhờ nhóc giúp một chút, nhóc bay về phía thành Ô Càn, xem xem ở cửa thành bọn họ có động tĩnh gì không, nếu có nhiều người đi về phía chúng ta, nhóc liền nhanh bay về nói cho tôi biết. Những người khác, chúng ta xuất phát, đi!"
Cửu Phong tỏ vẻ đây chỉ là việc nhỏ, lượn trên không trung một vòng rồi bay về phía thành Ô Càn.
Lúc sau, đoàn người dưới sự dẫn đầu của Nguyên Chiến, dùng tốc độ nhanh nhất chạy về thôn.
Nguyên Chiến có năng lực xác định phương hướng rất mạnh, có lẽ là do mặt đất rất thân quen với hắn chẳng? Phàm là nơi hắn đi qua thì sẽ không thể nào quên. Có hắn dẫn đường, còn có lực tương tác của Nghiêm Mặc, đường vốn rất khó đi đã trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Trở lại thôn Đất Trũng, ông Hách và thôn trưởng thôn Đất Trũng cùng với thôn vu thôn Quả Lửa và thôn Tiền Sơn đều ra đón.
"Nếu bảo mọi người thu thập hành lý, theo tôi lập tức rời đi, mọi người có đồng ý không?" Nghiêm Mặc bước lên trước hỏi.
Mọi người sửng sốt.
Hậu Nữ tiến lên, thuật lại chuyện mà hai đứa nhỏ nói cho mọi người biết.
Mọi người nghe xong, vẻ mặt liền mờ mịt như có mây đen che phủ.
"Chúng tôi đi theo đại nhân thì có thể đến nơi nào? Còn những người bệnh đó phải làm sao đây? Chẳng lẽ chúng tôi phải mang theo bọn họ?"
"Bên ngoài nhiều dã thú như vậy, đường lại khó đi, hiện giờ còn đổ mưa..."
"Chẳng phải các đại nhân của thành Ô Càn đã phong bế đường đi rồi sao? Có lẽ bọn họ sẽ không tới giết chúng ta, để mặc cho chúng ta tự sinh tự diệt."
"Đúng vậy, bọn họ giết hết các thôn xóm phía nam thì không nhất định cũng sẽ giết hết các thôn xóm khác, nếu chúng ta chết hết thì còn ai làm nô lệ cho bọn họ, dâng cung phụng cho bọn họ."
"Dù không có chúng ta, anh cho rằng những Hữu Giác Nhân đó sẽ không có nô lệ để dùng à?"
Mới đầu mọi người chỉ đưa ra ý kiến với Nghiêm Mặc, về sau lại biến thành cãi nhau.
Nghiêm Mặc cũng không định khăng khăng làm theo ý mình, hắn nghiêm túc nghe ý kiến của mọi người xong, cũng cảm thấy lập tức đưa họ đi không được thực tế cho lắm, đầu tiên, những người bệnh phải làm sao để đưa đi chính là một vấn đề lớn. Hắn và Nguyên Chiến dù có thể thì cũng chỉ có bốn cái tay, không cách nào vừa cách ly người bệnh vừa đưa họ đi theo.
Nhưng hắn không nghĩ thành Ô Càn sẽ nhân từ mà tha cho một tai hoạ ngầm lớn như vậy, kiếp trước, những người chăn nuôi gia súc gia cầm, một khi phát hiện ra một lượng lớn gia súc gia cầm bị nhiễm bệnh, dù có một số vẫn còn khỏe mạnh, nhưng để tránh cho dịch bệnh lan ra, bọn họ vẫn sẽ giết sạch.
Ở đây, Vô Giác Nhân trong mắt Hữu Giác Nhân có khác gì đám gia súc gia cầm đó? Hiện giờ thành Ô Càn vẫn chưa phát hiện ra dịch bệnh, một khi phát hiện... tất cả Vô Giác Nhân ở vùng phụ cận chắc sẽ trở thành đối tượng bị giận chó đánh mèo! Chuyện này không liên quan đến người tốt hay người xấu, chỉ là bản năng tự bảo vệ mình của bất cứ một chủng tộc nào khi muốn sinh tồn mà thôi.
"Tôi kiến nghị mọi người tốt nhất vẫn nên chuẩn bị di dời, thành Ô Càn có thể giết sạch một vùng, đương nhiên cũng có thể giết sạch một vùng khác, chờ họ đuổi tới thì có muốn chạy cũng đã muộn."
"Nhưng..." Thôn vu thôn Tiền Sơn do dự. Không có ai muốn rời khỏi vùng đất mà mình đã sinh sống đời đời, bọn họ vất vả lắm mới chiếm được một khối địa bàn giữa sự chèn ép của dã thú và Hữu Giác Nhân, cứ như vậy mà bỏ, không ai biết được cuộc sống về sau sẽ như thế nào.
"Chỉ là chuẩn bị sẵn sàng mà thôi, dù sao thì so với không chuẩn bị cái gì vẫn tốt hơn." Nghiêm Mặc nói hết lời, những gì cần nói hắn đều nói, cuối cùng làm như thế nào vẫn là do bọn họ.
Mặt khác, hắn cũng nhìn ra những người này đều muốn hắn đưa ra một hứa hẹn rõ ràng —— hứa hẹn rằng sẽ bảo vệ bọn họ. Nhưng hắn không muốn dễ dàng nói ra lời hứa đó, bởi vì hắn không hy vọng đến lúc đó có người vì cứu không kịp mà quay đầu lại hận hắn.
Hắn cứu người, nói trắng ra chỉ xuất phát từ bản năng chức nghiệp và một chút chủ nghĩa nhân đạo mà thôi, còn nữa, điều chủ yếu là vì giảm giá trị cặn bã, chứ hắn cũng không xem những người này là trách nhiệm của hắn.
Nghiêm Mặc nói xong liền đi xem bệnh người, mặc kệ người thành Ô Càn có tới hay không, chuyện cần làm vẫn phải làm.
Thôn trưởng và thôn vu ba thôn tụ đầu lại với nhau sau khi Nghiêm Mặc rời đi, mang vẻ mặt khổ sở mà bàn bạc những chuyện sau đó.
Nghiêm Mặc kiểm tra người bệnh của thôn Đất Trũng xong thì chạy tới thôn Quả Lửa.
"Chúng ta đi kiếm hai con thú cưỡi." Nghiêm Mặc vừa đi vừa nói chuyện. Bọn họ không có dị năng tốc độ, dù có năng lực khác trong người thì cũng không nâng cao được bao nhiêu tốc độ.
"Lần trước em nói với tôi gió hình thành như thế nào?" Nguyên Chiến càng muốn tự mình giải quyết vấn đề này, từ lúc tỉnh lại sau khi ăn thứ quả kia, hắn cảm thấy năng lượng trong người tràn đầy, tựa hồ như cái gì cũng có thể làm được.
Nghiêm Mặc dựa theo cách hiểu của mình mà giải thích nguyên nhân và quá trình hình thành gió, sau đó nói: "Trước khi anh có thể khống chế gió, chúng ta cần thú cưỡi."
"Chẳng phải có Cửu Phong rồi à?"
"Nó là ông lớn." Nghiêm Mặc cười: "Lại nói, hiện giờ thấy cái dáng dấp con nít của nó, anh cưỡi được nó không?"
Nguyên Chiến thầm nghĩ mình cưỡi được đó: "Đúng rồi, em có Cốt Điểu mà."
"Tôi chỉ có Cốt Điểu hình thể lớn, cái đó chỉ hơn ở trọng lượng vận chuyển chứ không hơn ở tốc độ, mà bay trong cự ly ngắn thì không thích hợp."
"Vậy sao em không luyện chế ra một cái cốt khí có thể đi đường?"
Nghiêm Mặc dừng bước, Nguyên Chiến cũng dừng bước.
Nghiêm Mặc vỗ vỗ trán: "Được rồi, anh nói đúng, tôi hẳn là nên quan tâm tới cốt khí nhiều hơn một chút."
Ngẫm lại, từ sau khi hắn tới thế giới này kỳ thật học được không ít tri thức hữu dụng, hơn nữa, những tri thức đó dù là để tự vệ hay tấn công đều rất xuất sắc. Nhưng hình như hắn vẫn luôn ứng dụng những kiến thức về y học tương quan, còn mấy cái cốt khí và chú thuật mà Chú Vu dạy cho hắn đều để sang một bên.
Khi Nghiêm Mặc và Nguyên Chiến chạy tới thôn Quả Lửa không lâu, Cửu Phong liền kêu lảnh lót trên không trung.
Nghiêm Mặc dùng kèn báo vị trí của mình, rồi bảo Nguyên Chiến leo lên chỗ cao.
Cửu Phong tinh mắt, khứu giác lại nhạy, rất nhanh đã tìm được họ.
Ngài chim mang về một tin tức cực kỳ không xong: "Kiệt! Mặc, ta nhìn thấy một đội binh lính Hữu Giác Nhân cưỡi chiến thú chạy qua bên này, rất nhiều người!"
Từ khi Cửu Phong biến thành quái hai chân, bây giờ nó không gọi con người là quái hai chân nữa.
Nguyên Chiến thấy Cửu Phong không tiếc hao phí năng lượng mà biến thành hình người chỉ để nhào vào lòng Nghiêm Mặc làm nũng, không nhịn được mà mí mắt giật liên tục, càng nhìn con chim này càng không vừa mắt.
"Cửu Phong, có thể phiền nhóc truyền tin tức này cho mấy thôn vu kia không?"
Cửu Phong chỉ chỉ Nguyên Chiến: "Bảo hắn đi, ta bảo hộ cậu."
Nguyên Chiến nhướng mày.
Nghiêm Mặc bóp bóp cái mũi Cửu Phong: "Tên ngu ngốc đó không biết nói tiếng nơi này, cho anh ta đi truyền tin, những người đó đều nghe không hiểu."
Nguyên Chiến quyết định từ hôm nay phải bắt đầu học tiếng của Hữu Giác Nhân, hắn không tin mình không học được!
"Nhưng ta mệt quá à." Cửu Phong nói thật, hiện giờ nó vẫn chưa khống chế tốt việc biến thân cho lắm, vì thế rất tốn năng lượng.
Nghiêm Mặc vừa nghe thấy liền đau lòng, đổi lại nhờ hai thanh niên chân cẳng mau lẹ của thôn Quả Lửa qua thôn Tiền Sơn và thôn Đất Trũng truyền tin, nếu có thể thì thuận tiện thông báo cho những thôn xóm khác ở phụ cận càng tốt.
Hai người kia không dám trì hoãn nữa mà đi ngay.
Cửu Phong vui vẻ, nằm trong lòng Nghiêm Mặc lăn một vòng rồi một vòng.
Nghiêm Mặc rửa tay sạch sẽ, kiên nhẫn đút nó uống nước rồi lại đút nó ăn thịt và hoa quả.
Nguyên Chiến thì ngoảnh mặt làm thinh, bỗng nhiên muốn hai thằng con của mình ra đời chậm chậm lại.
Nếu đã biết tin, bọn họ sẽ không thể mặc kệ, từ đường xá mà nói, thôn Tiền Sơn sẽ là nơi đầu tiên mà binh lính thành Ô Càn ghé thăm.
Nghiêm Mặc chia thuốc cho đệ tử của thôn vu, cẩn thận dặn dò hắn chú ý một ít hạng mục công việc, sau đó dẫn theo Cửu Phong và Nguyên Chiến chạy tới thôn Tiền Sơn.
Tuy đoán được thành Ô Càn sẽ phái người tới giải quyết, nhưng bọn họ phái người đi nhanh như vậy vẫn làm Nghiêm Mặc có hơi kinh ngạc. Hắn cho rằng các thôn xóm ở phía đông cách thành Ô Càn khá xa, thành Ô Càn dù có ra tay thì cũng sẽ chờ đến khi người sống sót của các thôn muốn đánh vào tuyến đường bị phong tỏa.
Lúc này Nghiêm Mặc vẫn chưa biết, sở dĩ thành Ô Càn ra tay với các thôn xóm phía đông nhanh như vậy, là vì ba nguyên nhân tạo ra, hơn nữa còn có liên quan đến hắn.
Đầu tiên, tên quản lý Hồ của cửa hàng cốt khí Hồ Đức bực tức vì Nghiêm Mặc nương nhờ Y Phàm đại sư, ôm tâm lý tiểu nhân mà quấy phá, khi biết 2 người đi chung với hắn là người của thôn Đất Trũng, gã lập tức báo tin này cho vệ binh phụ trách trị an trong thành. Muốn mượn tay những vệ binh đó trừng trị thôn Đất Trũng, rồi uy hiếp và khống chế Nghiêm Mặc có năng lực biện cốt.
Quản lý Hồ tưởng tượng rất đẹp, gã cho rằng chỉ cần vệ binh bắt được Hậu Nữ và Hậu Sư thì gã có thể tìm Nghiêm Mặc đưa điều kiện, nếu Nghiêm Mặc muốn mình và Hậu Nữ Hậu Sư không sao, vậy phải phục vụ cho gã.
Tiếp theo, hành vi đột nhiên biến mất tối hôm qua của họ làm lãnh đạo cấp cao của thành Ô Càn cảnh giác, dưới sự yêu cầu kiên quyết của Ma Cam, họ đã tra được Hậu Nữ và Hậu Sư là người của thôn Đất Trũng —— khi vệ binh trong thành biết cấp trên đang tìm mấy người này thì chủ động dâng tin, vì thế thành chủ liền cho Ma Cam dẫn đầu đoàn quân đến thôn Đất Trũng bắt người.
Nguyên nhân thứ ba là hai thanh cốt kiếm và cốt đao mà Nghiêm Mặc bán ra. Vì bốn người Nghiêm Mặc đã rời đi nên không biết Ma Cam tới bắt bọn họ và nhóm người mua đao kiếm của Nghiêm Mặc xảy ra xung đột, cuối cùng còn náo loạn tới mức thành chủ và thần điện biết chuyện.
Đại Vu Ma Yết của thần điện bảo Bố Hoa và Cốt Khí Sư cấp sáu đưa cốt đao và cốt kiếm cho ông ta xem, vị Đại Vu này có con mắt thứ ba bẩm sinh tuy chưa đạt tới cảnh giới Đại Cốt Khí Sư, nhưng cũng đã có thể luyện chế ra cốt khí cấp mười, hơn nữa, nhờ có con mắt thứ ba, tất cả mọi người đều biết chỉ cần ông ta muốn, việc ông ta trở thành Đại Cốt Khí Sư chỉ là vấn đề thời gian.
Vị Đại Vu này nhìn hai thanh vũ khí mà rất lấy làm kinh ngạc, lập tức hỏi người luyện chế ra nó ở đâu.
Kỳ thật Y Phàm đại sư vẫn chưa nhìn thấy hai thanh vũ khí đó, thẳng đến lúc này mới có cơ hội nhìn kỹ, vừa nhìn liền lộ ra vẻ mặt y hệt Đại Vu Ma Yết.
"Nếu ta không nhìn lầm, không nói đến thủ pháp luyện chế như có được truyền thừa cổ xưa hoàn chỉnh, chỉ nói tới khúc ma cốt dùng để luyện chế này có chứa năng lượng cực kỳ thuần túy, dùng loại ma cốt này luyện chế cốt khí, dù không phải cốt bảo, thì nó cũng có thể tự khôi phục lại khi bị tổn hại. Nếu có thể dùng nguyên tinh kích phát, vậy chắc chắn sẽ luyện chế ra cốt bảo không tồi." Y Phàm đại sư mang theo ba phần tiếc hận mà bình luận.
Đại Vu Ma Yết cũng nghĩ như vậy, hơn nữa ông ta còn phát hiện một điểm, điểm này lại không thể nói rõ.
"Ma Cam, dù thế nào cũng phải tìm được bọn họ!" Đại Vu Ma Yết hạ lệnh: "Nhớ kỹ, bắt sống!"
Thành chủ cũng vậy: "Nếu không phải sử dụng cốt bảo, cách chúng biến mất nghe rất giống chiến sĩ ma Vô Giác Nhân ở vực sâu ác ma, ta muốn biết chúng từ đâu tới, ta tuyệt đối không cho phép ở phụ cận thành của mình xuất hiện kẻ đến từ vực sâu!"
"Nói không chừng dịch bệnh của Vô Giác Nhân lần này có liên quan đến bọn chúng."
"Đúng, nhất định dịch bệnh là do đám ác ma đó mang đến!"
"Kệ đi, dù sao cũng là Vô Giác Nhân hại chết Vô Giác Nhân."
Y Phàm đại sư rất muốn giải thích giúp học đồ của mình vài câu, nhưng lời nói đến bên miệng lại nuốt trở vào, ông cũng lo lắng Nghiêm Mặc và chiến sĩ của hắn thật sự đến từ vực sâu Ác Ma.
Ma Cam nhận lệnh của thành chủ và thần điện, dẫn thủ hạ cường đại nhất của mình và một chiến đội đánh về thôn Đất Trũng.
Trước khi Ma Cam ra khỏi thành, Bố Hoa đã rèn luyện xong mà thấy Trát La còn chưa rời giường, bất đắc dĩ đi tìm gã.
Vừa đẩy cửa ra, phòng trong liền truyền đến thứ mùi tanh tưởi của bãi nôn và phân.
Bố Hoa bịt mũi, trong phòng truyền ra tiếng rên rỉ.
Bố Hoa giương mắt nhìn, liền thấy Trát La nằm co ro trên giường.
Bố Hoa cố chịu đựng thứ mùi khó ngửi trong phòng, vội vàng hỏi: "Trát La, cậu làm sao vậy? Khó chịu chỗ nào?" Vừa hỏi vừa bước nhanh đến trước giường.
Lúc này Trát La chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ vụn vặt.
Chờ khi thấy rõ bộ dáng Trát La, Bố Hoa liền chấn động. Tên thanh niên cường tráng mới hôm qua còn tung tăng nhảy nhót gây sự khắp nơi, nhưng qua một đêm lại như mắc bệnh nặng, cả người vô lực, tứ chi lạnh ngắt, môi khô nứt, hốc mắt lõm sâu, mặt mày xám xanh.
Điều đáng sợ nhất là, Trát La không phải người duy nhất mắc bệnh!
Bố Hoa thấy Trát La biến thành như vậy thì vội vàng đi kêu những người khác, đồng thời bảo người hầu đi tìm thần thị.
Nhưng hắn chỉ gọi được Đơn Đốn tới, còn hai thanh niên khác lại không xuất hiện, đợi khi tìm được bọn họ mới phát hiện hai người này cũng thê thảm hệt như Trát La, trong đó có một người đỡ hơn được một chút, nhưng lại hầu như không thể rời khỏi bô.
"Lộc cộc, lộc cộc!" Tiếng chân của chiến thú đi trên đường đất vang lên, hất văng bùn đất, Ma Cam thà đội mưa to còn hơn là giảm tốc độ.
Theo bước chân của chiến đội Ma Cam ngày càng gần thôn Tiền Sơn, trong thành Ô Càn, số người tìm nhà xí, tìm bô cũng dần dần nhiều lên, mới đầu chỉ là ba bốn người, chờ khi có người đi trên đường nhịn không được, ngồi xổm xuống đại tiện ngay ven đường, cái ly bằng xương màu bạc mà Đại Vu Ma Yết thích nhất bị tôi tớ không cẩn thận làm rơi trên nền đá bóng loáng như gương, vỡ thành vài mảnh.
Nước mưa như lời nguyền rơi xuống, có người đang súc rửa bô dưới mưa ở trước nhà, có người thì giặt ra trải giường vì bị người bệnh nôn vào, nước sinh hoạt dơ bẩn chảy xuôi theo dòng nước, từ chỗ cao xuống chỗ thấp, lại bị người đi đường trong mưa giẫm đạp, mang vi khuẩn vào nhà...
Chương 450: Thần thoại được hình thành như thế đấy
Mưa to tạnh vào trưa hôm đó.
Mưa vừa dứt, nhiệt độ lập tức tăng lên, hơi ẩm bốc lên dính vào người, vô cùng khó chịu.
Với nhiệt độ và độ ẩm như vậy...
Nghiêm Mặc đã chuẩn bị tinh thần phải nhìn cảnh vô số người chết đi.
Cùng thời gian đó, bầu không khí trong phủ thành chủ thành Ô Càn vô cùng áp lực, trên mặt mọi người không có chút ý cười.
Ma Cam và chiến đội hắn dẫn đi mất tích.
Chờ đến tối, thành chủ thành Ô Càn không nhận được tin tức báo về thì nôn nóng bất an, không màng đêm tối mà phái thêm nhân thủ ra ngoài tìm Ma Cam, lúc này vẫn chưa có ai ý thức được dịch bệnh đã bắt đầu lan vào thành.
Một đêm trôi qua, trong thành đã có không ít người nhiễm bệnh, nhưng vẫn không ai thèm để tâm.
Sáng hôm sau, nhóm nhân thủ thứ hai mà thành chủ phái đến các thôn xóm phía đông vẫn không trở về, lần này thần điện cũng đã ngồi không yên, Ma Yết tự mình hạ lệnh, cho người hộ vệ trung thành của mình dẫn thần thị đi tìm đứa con trai độc nhất.
Tối hôm sau, Ma Yết thấy hộ vệ và thần thị chẳng những không truyền tin về mà ngay cả một lời cảnh báo cũng không truyền lại, rốt cuộc không chờ được nữa, lập tức đi tìm thành chủ bàn bạc.
Khi hai quản lý cấp cao nhất trong thành Ô Càn nói chuyện với nhau, người phụ trách vệ binh của thành – Lạp Hãn cầu kiến.
"Thành chủ, Đại Vu, trong thành có chuyện rồi!"
Nghiêm Mặc và Nguyên Chiến lúc này đang làm gì?
Bọn họ lại lần nữa tách ra, Nguyên Chiến phụ trách xử lý những kẻ đến bắt người, giết các chiến sĩ thành Ô Càn, Nghiêm Mặc thì được đám người Hậu Nữ dẫn đường, truyền bá cách chữa bệnh ra những khu vực xung quanh.
Nghiêm Mặc chọn hai mươi nam nữ trong thôn Đất Trũng để thành lập đội cứu viện, lấy thao tác thực tế làm chuẩn, giải thích một cách dễ hiểu nhất cho bọn họ về việc phòng chống dịch bệnh, lại dạy bọn họ những kiến thức khi chăm sóc và trị bệnh cho người mắc bệnh tả.
Hắn dẫn theo hai mươi người này, đến từng thôn xóm, trước tiên nói chuyện với thủ lĩnh và thôn vu của những thôn xóm này, rồi để hai mươi người đó bắt đầu công tác phòng chống dịch bệnh và dạy lại kiến thức cho những người khỏe mạnh của thôn đó, Nghiêm Mặc thì phụ trách trị liệu riêng cho những người mắc bệnh nặng và chế thuốc.
Mỗi lần Nghiêm Mặc đến một thôn khác, hắn sẽ để lại hai người của thôn Đất Trũng, rồi dẫn theo hai người của thôn đó bổ sung vào đội cứu viện, luôn duy trì số lượng là hai mươi người.
Cứ như vậy, một thôn rồi một thôn lần lượt được trị liệu, mắt thấy tình hình bệnh dịch của các thôn xóm phía đông đã được khống chế.
Dịch tả nghe thì đáng sợ, nếu không được trị liệu sẽ có nguy cơ tử vong cao tới năm mươi phần trăm, nhưng một khi được trị liệu, muốn khỏi hẳn cũng không khó.
Tuy thời gian uống thuốc ngắn, người bệnh cũng không lập tức khỏi hẳn, nhưng thấy Nghiêm Mặc và đội chữa bệnh của hắn, những người sống sót của các thôn xóm đó vốn cho rằng mình đã bị thành Ô Càn, bị thần vứt bỏ, tâm tình hoàn toàn khác đi.
Nghiêm Mặc không cố ý quảng cáo thân phận thần sứ của mình, cũng không cần hắn phải quảng cáo, người thôn Đất Trũng mừng vì thần sứ giáng lâm xuống ở thôn bọn họ, dù thôn vu đã cảnh cáo bọn họ không được tùy tiện để lộ thân phận thần sứ của Nghiêm Mặc, nhưng bọn họ hoặc ít hoặc nhiều vẫn để lộ ra một ít, còn cố ý nói với người khác: Trên đời này không chỉ có một vị thần ma, Bàn A Thần chỉ là thần che chở cho Hữu Giác Nhân, trên ông ta còn có Tổ Thần Bàn Cổ, đó mới là ngọn nguồn của tất cả sinh mệnh.
Có lẽ Vô Giác Nhân đã bị áp chế quá lâu, từ sớm đã bất mãn vị Bàn A Thần kia chỉ phù hộ Hữu Giác Nhân, lúc này nghe nói còn có một vị Tổ Thần, tất cả đều tin.
Có người còn nói: "Tôi đã nói sao trên đời này chỉ có một vị thần cơ chứ, Hữu Giác Nhân bọn họ có thần, Vô Giác Nhân chúng ta chắc chắn cũng có thần."
"Đúng vậy, mắc gì tổ tiên chúng ta khi chết chỉ có thể tiếp tục làm nô lệ cho Hữu Giác Nhân, hoặc chỉ có thể tới vực sâu Ma Quỷ? Chúng ta hẳn cũng có nơi để đến sau khi chết. Người anh em, cậu nói đúng không?"
Người thôn Đất Trũng thấy không thể trả lời mấy vấn đề này, liền lớn gan đi qua hỏi Nghiêm Mặc, tỷ như Hậu Sư.
Nghiêm Mặc liền thuận miệng phổ biến gia phả của thần ma ở đông đại lục cho hắn biết.
Hậu Sư nghe xong thì cảm thấy tự hào khi mình là 'người tỉnh táo nhất thế gian'.
Những người khác nghe Hậu Sư kể lại xong cũng cảm thấy nơi vẫn luôn khuyết thiếu trong linh hồn trước kia đã được lấp đầy, nhất là các thôn vu. Bọn họ thờ phụng linh hồn tổ tiên, nhưng vì bị tư tưởng của Hữu Giác Nhân hạn chế, bọn họ vẫn luôn cho rằng địa vị của Vô Giác Nhân vốn nên thấp hơn Hữu Giác Nhân, thần linh luôn ưu tiên phù hộ cho Hữu Giác Nhân trước rồi mới đến phiên Vô Giác Nhân.
Nhưng có thật là vậy không? Bọn họ hoài nghi, bọn họ không cam lòng, nhưng bọn họ lại không tìm được bất cứ chứng minh gì cho việc Hữu Giác Nhân sai.
Mà hiện giờ thần sứ xuất hiện, chính miệng cậu ấy nói với bọn họ, bọn họ không phải kẻ đáng thương không có gốc gác, cũng không phải nô lệ trời sinh, càng không thấp kém hơn Hữu Giác Nhân, địa vị của bọn họ và Hữu Giác Nhân trong mắt Tổ Thần là bình đẳng.
"Tổ Thần có trước cả thế giới, sau đó Tổ Thần dùng thân thể mình tạo ra thế giới, và thai nghén ra Phụ Thần cùng Mẫu Thần. Phụ Thần chính là mặt trời, Mẫu Thần chính là mặt trăng, bọn họ một người chưởng quản ban ngày, một người chưởng quản ban đêm. Phụ Thần và Mẫu Thần kết hợp lại thai nghén ra các chư thần khác..."
"Chúng ta khi chết đều sẽ trở về với vòng tay của Mẫu Thần, chịu thẩm phán ở đó, rồi sống lại, sau khi chết ở nơi đó, chúng ta lại đến các thế giới khác..."
"Thiên đạo chính là ý chỉ của Tổ Thần, Phụ Thần làm chủ quy tắc trong cuộc thẩm phán, Mẫu Thần làm chủ luân hồi của các sinh mệnh..."
Nghiêm Mặc cho rằng hắn chỉ đang chữa bệnh, nhưng hắn không biết mình đã mang đến thứ vũ khí đáng sợ nhất, nó còn có hiệu quả hơn cả trị liệu, đó là tín ngưỡng.
Khi biết được cội nguồn của mình, tựa như cây có gốc rễ, dù bọn họ có đi đến đâu thì cũng sẽ không còn bất an nữa, bởi vì bọn họ biết cội nguồn của mình ở nơi nào, và cái gì là cội nguồn.
Nhóm Vô Giác Nhân đã biết lai lịch của mình —— bọn họ biết mình cũng là con của thần, thì bắt đầu dần dần ưỡn ngực thẳng lưng, đây giống như sự khác nhau giữa con cái của người thường và con cái của nô lệ, rõ ràng đều là người, nhưng tâm lý bản thân lại hoàn toàn khác nhau.
Một ngày, hai ngày trôi qua, gia phả của nhóm thần ma bên đông đại lục được truyền đi với tốc độ còn đáng gờm hơn cả dịch bệnh, nó lan ra các thôn xóm Vô Giác Nhân ở xung quanh, càng truyền càng xa, càng truyền càng rộng, chuyện về một vị thần sứ tên Mặc cũng nhờ vậy mà lan truyền.
Mới đầu, gia phả của nhóm thần ma này có lẽ vẫn chưa mang đến hiệu quả ngay lập tức, nhưng mồi lửa đã được cài vào.
Sau lại, những đó Vô Giác Nhân đó còn nghĩ: Hữu Giác Nhân có Bàn A Thần của họ, thì sao Vô Giác Nhân lại không thể có một vị thần của riêng mình?
Những Vô Giác Nhân có suy nghĩ như vậy nhìn về phía Nghiêm Mặc với ánh mắt càng ngày càng mãnh liệt.
Đó là thần sứ, Tổ Thần đích thân sai thần sứ Vô Giác tới trợ giúp Vô Giác Nhân, tuy sức mạnh của cậu ấy bị áp chế, nhưng cậu ấy và chiến sĩ thần của cậu ấy lại có thể trực tiếp gặp mặt Tổ Thần, còn có những năng lực kỳ dị mà không cần dùng đến cốt khí, nếu bọn họ không phải thần thì là cái gì?
Nghiêm Mặc đã nhận ra thái độ của các thôn dân đối với hắn, nhưng cũng nhờ vậy mà công tác của hắn thuận lợi hơn rất nhiều, sau vài ngày hắn không cần phải thuyết phục những thôn dân đó nữa, có thôn nhận được tin còn đi đón bọn họ.
Có điều, thỉnh thoảng độ sùng kính này cũng sẽ mang đến cho hắn một chút phiền toái, tỷ như lúc này.
Đây đã là sáng ngày thứ tư từ khi họ trở về khu thôn xóm phía đông, Nghiêm Mặc dẫn đội chữa bệnh đến một thôn xóm từ khi trời còn chưa sáng, thẳng đến lúc mặt trời lên tới đỉnh đầu mới đến được cái thôn tên là Bạch Sơn.
Nghiêm Mặc nhận lấy bình nước mà thôn vu thôn này cung kính dâng lên, thấy là nước lã nên không uống, liền để qua một bên.
Vị thôn vu có tuổi đáng làm ông nội hắn kia thấy hắn buông bình nước xuống thì hốc mắt đỏ ửng, có chút sợ hãi và buồn tủi nói: "Đại nhân, đây là nước sạch, tôi đã tự mình đi lên dòng suối trên đỉnh núi để lấy về."
Nghiêm Mặc bất đắc dĩ: "Dù là nước sạch cỡ nào, trong lúc có dịch bệnh bùng nổ, vẫn nên uống nước chín thì tốt hơn."
Lão thôn vu bùm một tiếng quỳ xuống, trán dán đất, sợ hãi không thôi mà thỉnh tội hắn.
Nghiêm Mặc sợ giảm thọ, chỉ đành tự mình nâng lão thôn vu dậy: "Ông đừng như vậy, tôi biết ông có ý tốt, nước này tôi có thể uống, nhưng đưa cho những người khác vẫn nên đun sôi rồi mới có thể dùng."
Nghiêm Mặc ra sức nâng ông lão dậy, lười nói nhiều, đơn giản cầm cái bình nước lên uống ừng ực mấy hớp.
Nước suối lại ngọt lành ngoài dự đoán.
"Nước ngon!" Nghiêm Mặc khen.
"Đại nhân!" Lão thôn vu chảy nước mắt, ông đơn thuần là kích động. Thì ra không phải đại nhân ghét bỏ ông, ông nhớ kỹ, về sau nhất định phải uống nước đã nấu chín!
Nghiêm Mặc buông bình nước, vỗ vỗ lưng ông: "Được rồi, dẫn chúng tôi đi xem người bệnh trước đã. Thôn các ông có tổng cộng bao nhiêu người? Hiện giờ có bao nhiêu người nhiễm bệnh? Người chết xử lý như thế nào?"
Lúc này, ở thành Ô Càn.
Một ngày rưỡi! Chỉ một ngày rưỡi!
Từ khi có người tới bẩm báo tình hình trong thành bất ổn, bệnh dịch của Vô Giác Nhân hình như đã lây cho Hữu Giác Nhân, đến bây giờ, Hữu Giác Nhân khắp thành đều phát bệnh, cũng chỉ nội trong một ngày rưỡi mà thôi!
Mà tìm hiểu ra ngọn nguồn, mới phát hiện trong thành có không ít người nhiễm phải chứng bệnh đồng dạng, tất cả chỉ diễn ra trong vòng ba ngày.
Đây mới là ngày thứ tư, nhưng tình trạng đáng sợ này đã sắp vượt tầm kiểm soát.
Thành chủ thành Ô Càn một tay chống tay vịn ghế, một tay ôm trán, gã rất mệt mỏi, mặt gầy đi trông thấy.
"Thành chủ, bệnh tình đã không khống chế được nữa." Tổng quản bước nhanh vào, há mồm nói. Thành chủ đã sớm ra lệnh cho ông ta, không được giấu diếm bất cứ tin tức gì.
Thành chủ thành Ô Càn ngẩng đầu: "Bên thần điện cũng không có biện pháp?"
Tổng quản lắc đầu, hai ngày nay ông ta cũng không ngủ ngon, mắt đã thâm quầng: "Đại Vu Ma Yết đang nghĩ biện pháp, nhưng ông ấy là Cốt Khí Sư, không phải dược sư, những thần thị am hiểu dược vật trong thần điện đều đang liều mạng tìm thảo dược trị bệnh, nhưng hiệu quả không ổn. Mặt khác..."
"Nói."
Tổng quản theo bản năng mà hạ giọng: "Quý tộc trong thành đã bắt đầu thu thập hành lý rời khỏi thành Ô Càn."
Thành chủ thành Ô Càn nhíu chặt mày, trên mặt hiện vẻ tức giận rõ ràng, nhưng rất nhanh sau đó gã lại nhịn xuống: "Người muốn đi thì cứ cho đi. Ông đi truyền lời của ta, từ hôm nay trở đi, thành Ô Càn chỉ mở hai cửa thành, tất cả những người muốn rời đi chỉ được đi bằng cửa thành Bắc."
"Vâng."
Thành chủ thành Ô Càn nhắm mắt lại: "Hôm nay có người chết không?"
Tổng quản gật đầu: "Có.".
"Là bởi vì dịch bệnh?"
"Không phải, người nhiễm bệnh trước mắt mặc dù có người hôn mê bất tỉnh, nhưng thật sự bệnh tới chết thì vẫn chưa xuất hiện. Mà người chết..."
"Nói!"
Tổng quản sợ tới mức thân thể run lên, vội nói: "Đại đa số người chết là các Vô Giác Nhân sống trong thành, có vài Hữu Giác Nhân thấy Vô Giác Nhân sinh bệnh, sợ bọn họ lây cho mình mà giết rồi mang thi thể đi thiêu hủy."
"Hồ đồ!" Thành chủ siết chặt nắm tay, bỗng nhiên đứng bật dậy: "Ai bày đầu? Loại chuyện này sao có thể làm công khai? Trong thành có bao nhiêu Vô Giác Nhân? Bọn họ tính giết hết à?"
"Vâng... em trai ngài – Á Sắt đại nhân bảo mọi người làm như vậy..." Tổng quản ấp a ấp úng.
Vẻ mặt thành chủ lập tức âm trầm xuống: "Bảo nó tới gặp ta! Ngay lập tức!"
"Vâng."
Tổng quản lui ra, thành chủ lại cho người hầu đi mời Đại Vu Ma Yết.
Đại Vu Ma Yết tới nhanh hơn em trai gã, vừa tiến vào liền nói: "Ta biết anh tìm ta làm gì, Đại Vu của những tòa thành ở gần chúng ta đều không am hiểu việc chữa bệnh và thảo dược, ta đã phái người tới thành Minh Nguyệt ở lãnh địa tộc Bạch Giác, Đại Vu Bạch Giác thành Minh Nguyệt là dược sư, hơn nữa còn là một Đại Dược Sư, nếu là y, hẳn sẽ có biện pháp đối phó với dịch bệnh này."
"Thành Minh Nguyệt? Xa như vậy? Dù có thể thuận lợi tìm được vị Đại Dược Sư kia thì thời gian qua lại phải mất bao lâu?" Thành chủ vẫn nhíu chặt đầu mày.
"Có cốt bảo phi hành, nhanh thì bốn ngày là có thể qua lại. Nhưng sợ là..." Đại Vu Ma Yết do dự một chốc vẫn nói: "Sợ là vị Đại Dược Sư này đã ra ngoài hái thuốc, không có ở thành Minh Nguyệt."
"Dù y có ở thì thời gian bốn ngày vẫn là quá lâu, ta nghe nói có vài người mắc bệnh đã sắp không chống chọi được nữa?"
"Trước mắt vẫn chưa có người chết, nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy thì khó nói."
Thành chủ đi qua đi lại, đột nhiên dừng bước, xoay người hỏi: "Các ông có sử dụng phương pháp mà Y Phàm đại sư nói hay không?"
"Ý anh là phương pháp trị liệu mà Vô Giác Nhân kia nói cho ông ta? Dùng muối ăn rang lên bỏ vào nước sôi quấy cho người bệnh uống?" Đại Vu Ma Yết lắc đầu: "Hiện giờ vẫn chưa xác định hai Vô Giác Nhân kia rốt cuộc đến từ đâu và mục đích tới thành Ô Càn là gì, ai dám dùng phương pháp mà chúng nói chứ?"
Thành chủ: "Có thể dùng Vô Giác Nhân thử nghiệm trước."
"..." Ma Yết Đại Vu ngầm đồng ý.
"Mặt khác, ta sẽ phái người tới phía đông xem, ông yên tâm, ta nhất định sẽ cho người đưa Ma Cam về." Kỳ thật trong lòng thành chủ cảm thấy Ma Cam và những chiến sĩ đó đã lành ít dữ nhiều, nhưng vì Đại Vu, gã chỉ có thể nói như vậy, cũng chỉ có thể phái cao thủ đi tìm Ma Cam trong tình huống thiếu thốn nhân thủ hiện giờ.
Bởi vì nhân thủ không đủ, hơn nữa dịch bệnh đã lan vào trong thành, gã không thể không rút các chiến đội đã phái đi xử lý các thôn xóm về.
Ma Yết lo cho con trai độc nhất của mình: "Ta muốn đi theo."
"Không được!" Thành chủ quả quyết không cho: "Ông là Đại Vu, sao có thể mạo hiểm như vậy? Ta sẽ tăng số nhân thủ, lần này để Ô Càn Á Sắt dẫn đội đi, mang theo hai thần thị nữa."
Đại Vu Ma Yết thở dài, thành chủ phái cả em trai mình ra, ông còn có thể nói gì?
Ở nơi khác, Nguyên Chiến đang canh giữ con đường bị phong tỏa phía đông, tâm tình cực kỳ không tốt, hắn không muốn tách khỏi tư tế đại nhân của mình, nhưng Mặc nói, chỉ đưa những Vô Giác Nhân khỏe mạnh rời khỏi phạm vi thành Ô Càn nhất định sẽ bị Tổ Thần trừng phạt, hắn cũng không muốn vứt bỏ nhiều người bệnh như vậy, mà vì cứu những người bệnh đó, hắn cần thời gian và môi trường an toàn, chuyện này phải dựa vào chiến sĩ cấp mười là hắn đây.
Trên thực tế, Nguyên Chiến giải quyết đám chiến sĩ mà thành Ô Càn phái ra không có gì khó khăn.
Cốt khí của đối phương dù có lợi hại thì cũng không thể làm hắn trầy miếng da, hắn muốn bắt người cũng rất dễ dàng, những người đó dù có hộ giáp và cốt khí hộ thân lợi hại thì cũng chỉ có thể giãy giụa trong một đoạn thời gian mà thôi.
Ba ngày rưỡi, kẻ địch khó giải quyết nhất mà hắn gặp phải là Ma Cam và tên thần thị tới cùng, không phải vì vũ lực của chúng mạnh, mà là cốt khí của chúng có điểm làm hắn khó lòng phòng bị, trong đó có cái cốt bảo phi hành của Ma Cam, nếu không phải nhờ Cửu Phong canh trên không trung thì chắc đã để tên đó đào tẩu thành công rồi.
Mà cốt khí trong tay tên thần thị kia lại có thể tạo ra màn sương mù rộng và dày, hộ vệ chúng mang theo lại giỏi đánh lén, nếu đổi lại là người bình thường thì nói không chừng đã thật sự thua dưới tay chúng.
Nguyên Chiến đánh xong đương nhiên là tịch thu cái cốt bảo phi hành kia và cốt bảo của tên thần thị, ừm, hắn chặn đường đánh cướp ở chỗ này, điều duy nhất làm hắn thích thú là lột sạch của cải trên người bọn chiến sĩ và quý tộc tới từ thành Ô Càn.
Nguyên Chiến nói lột sạch thì đúng là nghĩa lột sạch thật sự, hắn bảo Cửu Phong đưa cốt khí, cốt tệ và nguyên tinh cướp được về cho Nghiêm Mặc, còn quần áo và giày dép của đám Hữu Giác Nhân này thì chồng chất ở ven đường, để những thôn dân Vô Giác Nhân tới khiêng về.
Những thôn dân Vô Giác Nhân đó vui muốn chết, lúc trước một ngày chỉ dám tới một chuyến, hiện giờ thì hận không thể một ngày tới ba bận.
Đến giữa trưa, lúc Nguyên Chiến đang cân nhắc xem nên làm thế nào để phóng lửa và nước ra tạo thành gió, thì ở con đường phía tây xuất hiện một đại đội.
Rất tốt, người đưa cốt khí và cốt tệ lại tới nữa. Nguyên Chiến cười dữ tợn, hai cái răng nanh nhọn nhọn lộ ra ngoài, thân thể chìm xuống đất, biến mất tắm.
Đúng vậy, bạn không nhìn lầm đâu, đường đường là một chiến sĩ cấp mười mà giải quyết mấy con tép riu này toàn dựa vào đánh lén, không có lần nào đánh chính diện cả.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co