vụn tình thơ
Em là hoa nở rực rỡ, là núi xuân,
là sắc trời xanh khói mưa phong kín cả một mùa Huế.
Bên cầu Trường Tiền, cạnh sông Hương,
mỗi khung ký ức xanh non khắc ghi năm tháng,
từng dòng thâm tình hạ bút, đều có liên quan đến em.
Em là trăng sáng, là gió mềm,
là cánh anh đào rơi đầy trời lãng mạn,
khẽ khàng đáp xuống tim tôi, nơi khóe mày.
Em là yêu thích vô cớ, là tương tư đầy ắp.
Là thơ trong nét bút gầy guộc của tôi,
là ngàn sông vạn suối rơi rớt nơi phương xa,
em mang theo gió xuân, vượt qua hoang nguyên của tôi.
Tương tư hóa bệnh, thuốc thang khó chữa.
Canh Tý vừa sang, chỉ cần tôi khẽ gọi tên họ của em,
đã thấy đó là, bài tình thơ nhỏ đẹp nhất trần gian.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co