Truyen3h.Co

Dụ thụ ( misthy _ tóc tiên )

4.

mhdayy910

Misthy vuốt ve cơ thể của nàng rồi đặt nàng xuống giường. Cô mặc lại quần áo cho mình rồi ngồi bên cạnh nàng.

"Chị định uống thuốc gì mà lại uống nhầm thuốc này?"

"Nhức đầu, buổi chiều chị rất nhức đầu."

"Vậy bây giờ còn nhức đầu không?" - Cô đưa tay ra xoa bóp 2 bên thái dương cho vợ, ân cần xoa.

"Hong, mà giờ nhức cái khác." - Tóc tiên chu chu cánh môi lên, vẻ giận dỗi.

Misthy bật cười, chăm chú xoa thái dương cho nàng, mãi đến khi nàng ngủ thiếp đi, cô mới nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh, để nàng gối đầu lên tay mình rồi mới an tâm chìm vào giấc ngủ.

.

.

.

Sáng hôm sau, Tóc tiên thức dậy bởi ánh sáng bên ngoài chiếu vào khung cửa sổ. Nàng lấy tay che mắt rồi nhìn người bên cạnh mình đang ngáy. (O.O)

Misthy là 1 bác sĩ danh tiếng được người ta ái mộ, cô đứng đắn bao nhiêu nàng không cần biết, nàng chỉ biết chồng mình có 1 thói quen vô cùng xấu không thể bỏ đó chính là khi ngủ, bàn tay luôn đặt ở ngực nàng mới chịu ngủ ngon. Còn nếu không đặt ở ngực thì sẽ là....là nơi đó. Nàng thì cưng chiều chồng nên mặc cho cô làm càn. Nàng thật sự đã dạy hư ông chồng này rồi.

"Thy~ dậy đi..."

"Ưm....chị hành em cả đêm rồi....cho em ngủ..." - Cô kéo sát nàng với mình hơn, tay vẫn ở trên ngực nàng mà xoa xoa.

"Thy không phải em có hẹn với mọi người sang đây ăn tiệc sao?"

Misthy bỗng chốc nhớ ra, thật ra đầu tuần có hẹn 2 bác sĩ đồng ánh quỳnh và minh hằng sang đây ăn 1 buổi tiệc nướng. Đồng ánh quỳnh và minh hằng là bạn thân thời sinh viên của cô, bây giờ làm chung 1 viện.

Misthy ngóc đầu dậy, mỉm cười chồm qua đặt lên môi vợ nụ hôn.

"Chào buổi sáng cục cưng !"

"Chào buổi sáng, bác sĩ Lê và đừng hư hỏng nữa, lấy tay em ra khỏi ngực chị !" - Tóc tiên trừng mắt với chồng rồi đánh nhẹ vào bả vai cô, trực tiếp dùng tay đẩy cái bàn tay hư hỏng ấy ra khỏi bầu ngực chi chít dấu răng của mình.

Misthy nhe răng cười rồi tiến tới bế vợ vào phòng tắm.

Đặt nàng trên bồn rửa mặt, cô đi ra ngoài lấy tuýp thuốc mỡ vào. Mở rộng 2 chân nàng ra, cô khẽ nuốt khan, sao đỏ au vậy nè trời ? Đứa nào ác ôn mạnh tay vậy ?? Ủa ??? Ủa, mình mà =)))

Ơ....nhưng tại hồi tối nàng rù quyến cô chứ bộ, cô là bác sĩ tốt bụng nên mới giúp nàng. Trong một phút, cô tự thấy mình thật vĩ đại.

"Đỏ quá vậy nè, thấy chưa ? Tại chị đó."

Misthy tặc lưỡi, vạch vạch 2 mép thịt ra xem kĩ hơn một chút

"Gì, em chơi xong rồi đổ thừa cho chị hả ?? Huhuhu....em hỏng có thương người ta..."

Ơ cái tình huống gì đây ?? Sao bây giờ thành ra cô là người có lỗi vậy ? Không phải là tại nàng sơ sẩy uống nhầm thuốc nên mới thành ra như vậy sao ? Haizzz, thật là khó chiều.

"Thôi thôi, là tại em, là tại em. Thương nha, đừng khóc. Tại em hết....không có đổ thừa, tại em xót thôi." - Cô bóp ra ít thuốc rồi lách vào hoa nguyệt non mềm đang sưng đỏ đó, rồi xoa vào.

"Ưm....thy...không cần sâu như vậy... ưm...em...a...rút ra...thy à....chị giết em....ưm..." - Tóc tiên đánh mạnh vào bả vai cô, khi cảm thấy ngón tay cô càng ngày càng đi sâu vào nơi nữ tính của mình. Bây giờ mà chỗ đó rỉ ra chút nước nào là nàng sẽ tự tử cho coi, thật là mất mặt.

Thoa thuốc xong, nàng được cô vệ sinh cá nhân cho, rồi mặc vào 1 bộ đồ thật kín đáo. Thứ nhất là để che đi dấu vết hoan ái, thứ 2 là vì....tên ĐAQ kia rất háo sắc.

Dưới bếp, trong khi misthy xào cho nàng món mì yêu thích, thì nàng lại ở phía sau mà đu lên lưng cô, tay bấu chặt lấy cổ cô, tì cằm lên bả vai cô y như 1 con thằn lằn đeo vách tường. Mà cô cũng không thấy khó chịu gì, ngược lại càng thấy vô cùng thoải mái, mặc kệ nàng đang bám trên người mình. Buổi chiều, đang ngồi trong nhà thì có tiếng chuông cửa.

Tóc tiên nhanh nhảu chạy ra, thấy 2 người trước mặt mình thì vui vẻ chào hỏi.

"Chào 2 người, 2 người vào nhà đi."

"Tiên, chào em, em thật xinh đẹp. Á...!" - Đồng ánh quỳnh đi vào trong, không quên khen 1 câu, lập tức bị người bên cạnh véo vào eo một cái rõ đau.

Đồng ánh quỳnh đi vào bên trong, gặp misthy đang ngồi ở sofa liền ngồi xuống, 4 người ngồi ở đó nói chuyện.

"Bác sĩ Lê, hôm qua nghe viện trưởng nói vợ cậu bị bệnh. Hèm....Bệnh gì vậy? Nặng lắm sao? Chắc bác sĩ Lê đây đã
"khám" kĩ lắm rồi. Dấu đỏ vẫn còn trên cổ kìa."

Tóc tiên giật mình nhìn xuống cổ, quấn cổ áo cao hơn. Nhưng cuối cùng lại phát hiện là không hề có, biết rõ người kia châm chọc mình liền gục mặt rồi xấu hổ.

"Nè nè ! Mình là bác sĩ đứng đắn không giống như cậu đâu." - misthy ôm bả vai nàng, nhìn nàng cưng chiều rồi liếc mắt đứa bạn thân.

"Đúnh đắn? Đứng đắn đến nỗi đem 1 tiểu sủng vật về nhà nuôi nhốt." - đồng ánh quỳnh trề miệng, lấy li nước trên bàn uống.

"Không phải nuôi nhốt. Là chăm sóc, là chiều chuộng, là cưng nựng. Đúng không bảo bối???" - Cô nhìn sang phía vợ mình hỏi 1 câu.

*Gật đầu lia lịa*

"Hứ, cả bệnh viện ai cũng biết bác sĩ Lê đây cưng chiều vợ của mình rồi. Không cần khoa trương như vậy đâu." - minh hằng cũng ngán ngẩm nhìn bạn mình, không biết cô gái nhỏ kia có ma thuật gì mà có thể trói được bác sĩ Lê kia nữa.

Ngồi đó 1 tí, cả 4 người ra vườn sau để nướng đồ ǎn.

Misthy cầm que thịt nướng cho chín hẳn rồi thổi phù phù đưa cho vợ. Đồng ánh quỳnh  thì cầm 2 que tôm nướng trên tay ăn ngồm ngoàm. Minh hằng liếc xéo người yêu của mình, chồng người ta thì nướng cho vợ ăn, còn người yêu mình thì chỉ lo ăn.

Hừ...!

Ăn uống còn chưa đủ, đi vào trong đem ra 3 chai rượu đắt tiền. Nhưng chỉ có misthy và Đồng ánh quỳnh uống, còn 2 người kia chỉ uống 2 ít nước trái cây.

Đồng ánh quỳnh cầm li rượi trên tay lèm bèm.

"Bác sĩ Lê. ..thật là cậu có sở thích... hức....nuôi nhốt sủng vật mà mình không biết...hức....nha !!"

"Hửm ?...." - misthy nhấp thêm một ngụm rượu, ăn thêm miếng sườn nướng rồi nhìn bạn mình.

"Hồi trước thì nuôi nhốt sủng vật xinh đẹp dương hoàng yến....hức...bây giờ là Tóc tiên....cậu thật có số hưởng nha....hức...!" - đồng ánh quỳnh bây giờ không phân biệt đúng sai, phát biểu 1 câu xanh rờn.

*Cạch* - Li nước trên tay nàng rơi xuống....

_________________________________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co