Truyen3h.Co

Đứa Trẻ Này Thật Dễ Nuôi

88

thuoc_he_luoi

Đôi mắt Nhu Nhu sáng bừng, kinh ngạc bật ra một tiếng "Ưm ưm?"

Ba Nhu: "Tất nhiên, làm vậy là không đúng."

Nhu Nhu hơi ngơ ngác. Ba không phải đang gọi đến để trách mắng bé, cũng không phải để "chia cắt" bé với Yến Yến sao?

Bé dè dặt hỏi nhỏ: "Ưm... nhưng, ba không giận sao?"

Ba Nhu: "Con muốn ba giận à?"

Nhu Nhu lập tức lắc đầu quầy quậy, lí nhí: "Không có~"

Lâm Văn Yến nghe giọng bé con vừa nhõng nhẽo vừa tủi thân, trái tim như bị bóp nghẹt.

Cậu dịu dàng xoa lưng bé, nghiêng đầu cọ nhẹ lên mái tóc mềm và đôi tai nhỏ xinh của Nhu Nhu.

Mặc dù không nghe rõ cuộc trò chuyện, nhưng giọng điệu đáng thương của bé con khiến cậu nhíu mày—Ba Nhu sao lại lạnh lùng thế chứ?

Đây vẫn chỉ là một bé con ba tuổi thôi mà!

Ba Nhu: "Lần sau không được giả vờ ốm nữa, nhớ chưa?"

Nhu Nhu chu môi, cằm mềm mại tựa lên vai anh trai, khe khẽ gật đầu: "Nhớ rồi~ sau này sẽ không thế nữa."

Lâm Văn Yến nghe mà xót quá.

Nhưng dù thương cũng không tiện lên tiếng, dù sao đây cũng là chuyện giữa hai cha con họ.

Trong lòng cậu không nhịn được mà oán thầm—

Đã xuyên vào sách rồi, sao không xuyên thẳng thành ba của Nhu Nhu luôn chứ?!

Cậu ôm chặt bé con đang mềm oặt trong lòng, cố gắng truyền thêm một chút ấm áp cho bé.

Nhu Nhu cảm nhận được anh trai đang vỗ về mình, chợt nhớ ra một chuyện quan trọng, dụi dụi vào cổ anh, khẽ khàng năn nỉ:

"Ba ơi, con muốn mời anh về nhà chơi, để bác đầu bếp làm đồ ăn ngon cho anh."

Ba Nhu: "Sau này không được trốn học nữa."

Nhu Nhu lập tức đáp một tiếng "Ưm!" đầy dứt khoát, cả người cũng rung lên vì phấn khích. Bé vui sướng đến mức ngoan ngoãn như một bé cừu nhỏ, giọng mềm nhũn:

"Con yêu ba~"

【Khoan đã? Nếu dịch chuẩn thì có phải chúng ta sẽ được theo Yến Yến đến nhà Nono không?!】

Khi Nhu Nhu bấm nút nhỏ trên đồng hồ, khán giả lập tức ào ào spam:

【Nono, mau hỏi ba xem có thể dẫn chúng tôi theo không?!】

【Nếu đoàn làm phim không cho quay cảnh nhà Nono, tôi sẽ vác dây thừng đến trường quay đấy!】

Cuộc gọi kết thúc.

Lâm Văn Yến ôm bé con, nhẹ nhàng hỏi:

"Bảo bối, ba có phải... có phải đang hỏi chuyện con xin nghỉ sáng nay không?"

Nhu Nhu suy nghĩ một lúc. Ba có hỏi không nhỉ? Hình như là không, nhưng họ có nhắc đến chuyện đó.

Bé gật gật đầu, cái má phúng phính run run đáng thương.

Lâm Văn Yến "Auuu" một tiếng, ôm bé chặt hơn rồi dụi dụi: "Hu hu hu..."

Nhu Nhu bị ôm đến mức cả người mềm oặt dính vào anh trai như một miếng bánh nếp.

Ơ?

Yến Yến sao vậy?

Đôi mắt to tròn ánh lên màu nâu pha chút vàng, chậm rãi chớp chớp. Không lẽ Yến Yến cũng bị ba làm sợ sao?

Hu hu, Yến Yến tội quá đi!

Lâm Văn Yến buông bé ra, đối diện với đôi mắt long lanh kia, giọng cưng chiều dỗ dành:

"Nono bảo bối~ Hay mình ăn chút gì ngọt ngọt nha? Đồ ngọt có thể làm tâm trạng tốt hơn đó~"

Nhu Nhu nhìn chằm chằm anh trai mình, cẩn thận quan sát.

Ba lại làm Yến Yến buồn sao?!

Lâm Văn Yến cúi đầu, nhẹ nhàng chạm trán vào mái tóc mềm mượt của bé:

"Vậy để anh làm món tráng miệng cho Nono nhé~ Bảo bối có muốn ăn gì đặc biệt không?"

Nhu Nhu lắc đầu, hai tay áp lên má anh trai, giọng lắp bắp đầy lo lắng:

"Yến Yến đừng làm~ Nono... ưm, ba!"

Bé còn khó chịu hơn cả lúc nghĩ rằng ba sẽ trách mắng mình.

Hai bàn tay nhỏ xíu vội vàng bấm bấm đồng hồ lần nữa.

Cuộc gọi vừa được kết nối, bé cúi đầu, giọng lí nhí nhưng nghiêm túc:

"Ba làm Yến Yến sợ rồi... ưm, ba ~ cần rất rất nhiều đồ ngọt đó~"

Ngữ khí vừa lo lắng vừa căng thẳng.

Ba Nhu: "Ừ, ba sẽ bảo chú Allen gửi sang."

Ngừng một chút, anh nói tiếp: "Con giúp ba xin lỗi anh đi."

Nhu Nhu: "Ưm ưm!"

Lâm Văn Yến chẳng hiểu sao lại có thêm một cuộc gọi nữa.

Nhìn bé con sốt sắng đến mức sắp khóc, cậu nhẹ nhàng hỏi:

"Bảo bối? Rốt cuộc có chuyện gì vậy?"

Nhu Nhu ôm lấy cổ anh trai, giọng nức nở: "Ưm~~ Ba với Yến Yến làm hòa đi~"

Lâm Văn Yến nghe giọng điệu đáng yêu này mà bàng hoàng: "Hả?"

【Sau một hồi gà vịt nói chuyện, Yến Yến không những được một đống yêu thương mà còn nhận được lời xin lỗi từ ba Nhu?】

【Ba Nhu thật sự xin lỗi chỉ vì con trai nói ông làm anh trai sợ à?】

【Một người ba có thể tự do chuyển chế độ từ "dập máy con trai" sang "cưng con trai lên trời"!】

Lâm Văn Yến định vào bếp làm tráng miệng nhưng không được phép.

Bị Nhu Nhu kéo đi chơi cầu trượt.

Khoảng nửa tiếng sau, cậu mới hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Bếp trưởng Trương cùng vài nhân viên tiệm bánh mang đến rất rất nhiều đồ ngọt.

Chiếc bàn dài trong phòng ăn, ngoài lần ăn lẩu ngày đầu tiên ra, thì đây là lần thứ hai nó trở nên nhộn nhịp như vậy—giờ đã biến thành một buổi triển lãm bánh kẹo.

Lâm Văn Yến ghé tai hỏi nhỏ bếp trưởng Trương: "Chuyện gì đây ạ?"

Ông chỉ về phía bé con đang đứng bên cạnh bàn.

Nhu Nhu nhón chân, cố với lấy một chiếc bánh hình khối rubik, cẩn thận nâng lên rồi đưa cho anh trai.

"Yến Yến~ ăn ngọt ngào ~"

——Tâm trạng Yến Yến phải tốt lên nhanh nhanh nha!

Lâm Văn Yến cúi xuống, vòng tay ôm lấy bé, nhẹ giọng hỏi:

"Bảo bối, em bảo ba mua nhiều như vậy để anh ăn à?"

Nhu Nhu ngoan ngoãn gật đầu.

Lâm Văn Yến nhìn bàn đầy ắp đồ ngọt, nghiêng đầu cười:

"Nhưng mà, có hơi nhiều một chút không? Ăn không hết sẽ bị hỏng đó."

Nhu Nhu nhíu mày, mắt sáng rỡ: "Cho Hạo Hạo ăn nữa!"

Hạo Hạo cũng nói ba rất dữ.

Rồi còn anh trai của Hạo Hạo nữa.

Ba thật là, làm sợ nhiều người quá rồi đó.

May mà bánh kẹo đủ nhiều.

Lâm Văn Yến chạm nhẹ vào chóp mũi bé con, cười khẽ:

"Ngốc ơi, lúc nãy để anh làm cho rồi."

Nhu Nhu nũng nịu nhào vào lòng anh trai, ôm chặt lấy cánh tay anh.

Không chịu đâu~

Nếu là Yến Yến làm, vậy thì không cho mọi người ăn!

Hạo Hạo nhìn bàn đầy bánh ngọt, phấn khích đến suýt nhảy cẫng lên.

"Woah! Anh mua hả?"

Lâm Văn Yến cắn một miếng bánh Basque hạt dẻ cười trên tay, chọc chọc nhóc con:

"Ba của Nhu Nhu mua đó."

"Ồ!" Hạo Hạo tròn xoe mắt nhìn Nhu Nhu, "Nhu Nhu à~ Ba em hung dữ thế mà cũng mua nhiều bánh vậy sao?"

Nhu Nhu chóp chép miệng, vị kem béo ngậy tan ra, hai má phồng lên trông đáng yêu vô cùng, đôi mắt to tròn ánh lên chút ngơ ngác.

— Ba hung dữ thì không thể mua bánh sao?

Qua nửa phút, Nhu Nhu mới bĩu môi, ra sức chỉ về phía anh trai: "Ba mua cho Yến Yến~"

Hạo Hạo và Vương Bác Hồng cùng quay sang nhìn Lâm Văn Yến đầy thắc mắc.

"Khụ khụ—"

Lâm Văn Yến suýt thì sặc.

Nhu Nhu vội vàng vỗ nhẹ vào ngực anh, chớp mắt lo lắng: "Yến Yến?"

Lâm Văn Yến bế nhóc con "nói ít hiểu nhiều" này đặt lên đùi, giải thích với hai tên nhóc kia:

"Là... thôi, bỏ qua quá trình đi, dù sao cũng là hiểu lầm thôi."

Vương Bác Hồng mở hộp bánh có dán chữ "Anglas Chocolate", cười trêu:

"Nhưng mà là một hiểu lầm rất ngọt ngào đấy chứ?"

Lâm Văn Yến: "...Không phải, thật ra là mua cho Nhu Nhu, đúng không Nhu Nhu?"

Nhu Nhu nghiêm túc lắc đầu, nhíu mày giải thích: "Là mua cho Yến Yến!"

Lâm Văn Yến thấy nhóc con bỗng cuống lên, vội xoa dịu:

"Được được được, cho anh, cho anh mà."

Nhưng chợt nhận ra có gì đó sai sai.

"Không đúng nha! Sao cứ có cảm giác anh lên show chỉ để ăn bám em, từ quần áo đến đồ ăn vậy chứ?"

Vương Bác Hồng bật cười thành tiếng.

【Haha, cuối cùng Yến Yến cũng nhận ra à?】

【Nhu tổng: Yến Yến~ tự giác một chút đi, ngày mai đi mẫu giáo với tớ nào!】

Nhu Nhu vui vẻ ngả người vào khuỷu tay anh trai, ngửa đầu chun chun má, khoe hai cục thịt mềm mềm.

Lâm Văn Yến hừ khẽ: "Cố ý làm nũng!"

Lúc muốn nựng thì không cho nựng.

Anh xúc một muỗng bánh kem đầy ú ụ đưa vào miệng—

Tên nhóc xảo quyệt này, ăn sạch luôn cho rồi!

Lúc này, điện thoại rung lên.

Lâm Văn Yến cầm lấy.

Nhóc con trong lòng tò mò nhướn đầu lên.

Anh vòng tay qua vai nhỏ của nhóc, mở WeChat: "Nào, xem có hiểu không?"

Cặp mắt tròn xoe sắp trợn ra khỏi hốc mắt đến nơi.

Sau đó, ngoan ngoãn lắc đầu.

Lâm Văn Yến thì thầm:

"Lúc em nói chuyện với bố bằng tiếng Đức, anh nghe không hiểu. Giờ anh nhắn tin, em cũng không đọc được chứ gì? Hừ hừ~"

Nhu Nhu chọc chọc miếng bánh ngọt, "Hừ!"

Không quan tâm, dù không hiểu vẫn phải xem!

Cứ thế cúi đầu, trừng mắt nhìn chăm chú.

Nhìn ngố cực kỳ.

Lâm Văn Yến bật cười, mở tin nhắn của Tiểu Trúc.

【Anh Văn Yến, chị Chương nói, có một cơ hội làm giàu trong một đêm dành cho anh】

Lâm Văn Yến ôm nhóc con, một tay gõ chữ:

【Thật sự có thể phát tài sao?】

Tiểu Trúc:

【Đúng vậy! Là sáng tác ca khúc chủ đề cho một bộ phim mới! Là đạo diễn nổi tiếng nhất trong thế hệ thứ tám, giành được vô số giải thưởng đó. Nhưng khá phức tạp, yêu cầu đọc kịch bản phim trước. Anh có muốn thử không?】

Lâm Văn Yến dù gì cũng phải kiếm tiền nuôi nhóc con mà!

【Được, hỏi chị Chương xin kịch bản giúp anh.】

Tiểu Trúc: 【Oaaa! OK!】

【Nhưng mà, anh Văn Yến, không ngờ anh còn biết sáng tác nhạc! [bái phục] [bái phục]】

Lâm Văn Yến còn chưa kịp trả lời, một ngón tay mũm mĩm trắng trẻo đã chọt vào màn hình, nhấn lên emoji bé xíu kia.

Dễ thương quá đi mất~

Anh quăng luôn điện thoại, nhanh như chớp chụp lấy mặt nhóc con, kéo vào lòng, phấn khích reo lên:

"Aaa! Bắt được hai má bánh bao của Nono rồi!"

Nhu Nhu: Hôm nay nhiệm vụ bảo vệ bánh bao má thất bại X

-----------------------------

Chuyện là: Tình hình là tui bị tư bản bắt cóc 14 tiếng lận, nên là ra chương hơi chậm nha. Xin lỗi làm mọi người khó chịu.

Nên hôm nay lên 3 chương luôn nha các bae của bé!!! 

(ノ ' з ') ノ

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co