Truyen3h.Co

dục tàn ma ; yoonmin

2

Selinameomeo

"Bài hát cho chương 2 : GRRRLS_nightcore"
.
.
.
.
.
.

Hình ảnh trước mắt cứ mờ ảo, chẳng hiện rõ là  đâu là thực đâu là mơ. Jimin cảm thấy bản thân cậu chẳng thể kiểm soát nổi, không gian cứ như đang bị trôi theo dòng nước, cứ cuốn lấy từng đoạn, thời gian đảo ngược theo tiếng của kim đồng hồ, mọi thứ giống như cậu đã rơi vào hư vô, rơi vào một thế giới khác

Khi Jimin cố kiểm soát tâm trí trong hư vô ấy, cậu thấy bóng dáng của ai đó cứ lúc ẩn lúc hiện. Cậu chẳng thể nào thấy rõ được đó là đàn ông hay phụ nữ, chỉ biết rằng đó là một bóng người đang dần dần tiến lại gần cậu

Nó vẫn đang tiến tới, mỗi lần cái bóng đó lại gần cậu hơn một chút thì cậu cảm giác như có cái gì đấy như đang đè lên ngực mình khiến cậu không tài nào thở nổi. Rốt cuộc, nó muốn làm gì cậu?

Park Jimin đã lùi bước khi thấy cái bóng đấy cứ một ngày tiến lại gần, nhưng cái không gian hư vô ấy cứ giống như quả bóng cao su, cậu chẳng thể nào bước nổi, cảm giác vừa khó thở vừa bứt dứt. Park Jimin vùng vẫy cố thoát ra khỏi nơi quái quỷ này nhưng cậu càng vùng vẫy thế nào cũng không thoát được khỏi cảm giác ngộp ngạt ấy. Cái bóng đó đã tới, nó ngay trước mặt Park Jimin

Park Jimin có thể nghe rõ tiếng thở của nó, áp lực, khó thở, bứt dứt, đến cả vai của cậu như muốn gẫy làm đôi khi đứng trước nó. Park Jimin không biết nó là gì, trước mặt cậu chỉ là cái bóng đen dạng người, cậu ôm ngực mình cố  gắng hít thở, chỉ mang theo cảm giác muốn biết thứ đã làm cho cậu khó chịu nãy giờ là gì

Tiếng thở của nó và cả của Jimin như chung một nhịp, cái thứ bóng đen ấy đã biến thành một dạng chất lỏng nó quấn quanh người của Jimin làm cho cậu không thể cử động, lần này cậu cảm nhận được từng cái lạnh buốt lưng mà cái thứ đó quấn quanh người cậu. Đến khi nó trở lại thành dạng người, à không, chính xác thì đã dần dần hiện rõ nguyên hình.

Jimin khó khăn thở, cậu mở to mắt nhìn thứ trước mắt. Một con quỷ khát máu xuất hiện, nó to lớn, móng vuốt sắc nhọn, và cái mùi hôi tanh xộc thẳng lên mũi của cậu

Tay chân cậu còn chẳng cử động nổi, và con quỷ đấy đang vồ lấy cậu, tiếng kêu của nó như tiếng than khóc đau khổ của hàng người

"đền mạng cho tao...đền mạng cho tao"
.
.
.

Park Jimin bật dậy thở gấp, mồ hôi đã đẫm người. Hoá ra là mơ

Taehyung ngủ chung lều với bạn thân của mình, cậu cũng giật mình khi thấy Jimin như vậy "cậu ổn chứ Jimin? gặp ác mộng à"

Jimin vẫn đang thở dốc, đây là lần đầu cậu gặp ác mộng, từng cảm giác trong giấc mơ ấy Jimin cảm nhận được rất thật, cảm giác khó thở và tức ngực, cơ thể thì không di chuyển được

Jimin ôm ngực, cậu nhìn Taehyung, cơ thể vẫn chưa ổn định mà thở gấp "tớ...gặp ác mộng"

Taehyung nghe xong thì đưa cho bạn thân của mình ly nước sau đó thì vuốt lưng giúp cậu ổn định lại nhịp thở

"uống nước đi, bây giờ thì thấy ổn hơn chưa?"

Jimin cầm lấy ly nước mà uống một cách vội vã, cậu dùng tay lau đi mồ hôi trên trán và cổ, sau khi ổn định xong thì nhìn xung quanh, hình như trời cũng đã sáng rồi

"lần...lần đầu mình gặp ác mộng đấy, chắc vì ngủ ở trong rừng khí CO2 cao nên mới như vậy"

"cậu mơ thấy gì" Taehyung tò mò hỏi

Jimin nhìn Taehyung, cậu không biết có nên kể nó cho Taehyung nghe không. Trong mơ cậu đã thấy con quỷ khát máu đấy, và hình như nó muốn lấy mạng cậu. Đúng là một giấc mơ kỳ lạ, từ trước đến giờ Park Jimin có sợ những thứ ma quỷ đó đâu chứ? chẳng phải nó chỉ có trên phim sao?

Jimin đặt tay lên ngực trái của mình, cậu vẫn cảm nhận tim mình đang đập rất nhanh, nhưng giấc mơ đấy giống thật lắm. Cậu thật sự đã sợ

Taehyung nhìn bạn mình vẫn đang ngẩn ngơ ôm ngực trái thì khó hiểu "cậu mơ cái gì mà giờ thất thần luôn vậy Jimin?"

Jimin bị tiếng của Taehyung kéo về thực tại, cậu ta nhìn Taehyung "mình mơ mình rớt đại học"

"wtf? nếu đó là sự thật thì đúng là ác mộng của Park Jimin rồi ha"

"chắc vậy, mặc dù thường xuyên vắng nhà nhưng bố mẹ mình luôn hy vọng mình có thể đậu trường cảnh sát. Nhưng dù sao đi chăng nữa, giấc mơ đấy chỉ là thứ làm động lực cho mình học hành thôi" Jimin rời khỏi túi ngủ, cậu cầm theo đồ vệ sinh cá nhân của mình

"mình đúng là không hiểu được mấy người học giỏi nghĩ gì mà" Taehyung cũng cầm theo đồ vệ sinh cá nhân của mình rồi đi theo Jimin ra khu vệ sinh nam

Nhưng Taehyung và Jimin chỉ vừa ra khỏi lều đã thấy các bạn tụ lại ở chỗ đốt lửa trại hôm qua

"có chuyện gì vậy các cậu" là lớp trưởng nên Jimin lập tức chạy lại hỏi các bạn trong lớp

Jimin nghe thấy tiếng khóc thút thít của một bạn nữ trong lớp, cô bé đang được các bạn nữ khác ngồi bên cạnh an ủi

Jimin bước tới, nhìn bạn cùng lớp "sao cậu khóc vậy?"

"cậu ấy gặp ác mộng" cô bạn ngồi kế lên tiếng

gương mặt đã ướt đấm bởi nước mắt ngước lên nhìn Jimin, đây là bạn nữ nhỏ người nhất lớp Jimin. Cô nàng này bình thường khá nhút nhát, hôm nay lại ngủ trong rừng thế này chắc chắn là lạ chỗ khó ngủ, khí CO2 trong rừng cũng rất cao nên gây ra kích thích tinh thần.

Jimin thở dài, là lớp trưởng cậu phải đứng giải quyết mọi vấn đề của lớp

"cậu mơ thấy gì mà khóc luôn thế" Jimin ân cần hỏi

Bạn nữ ấy xụt xịt một cái rồi mới trả lời Jimin "mình nằm mơ thiếu gia Min tới bắt mình thế mạng...hic... anh ta nói mình xinh xắn nên bắt đi huhu"

Cả lớp nghe thế thì thở dài bất lực

"mình còn tưởng cậu gặp ác mộng rớt đại học chứ" Taehyung lên tiếng "chứ thiếu gia Min không có thèm bắt cóc mấy đứa nhỏ xíu đâu"

Bạn nữ đó nghe nói vậy thì lại càng khóc to hơn, Taehyung liền bị một bạn nữ đứng gần đá vào chân một cái khiến cậu ta đau mà thét lên

"đáng đời cậu lắm, nếu không phải vì câu chuyện của cậu thì Ha Eun đâu có sợ đến vậy"

Taehyung ôm chân đau nhìn bà chằn của lớp "Nè! chính các cậu đề cử mình kể mà, giờ đổ tội hả. Mà trong ngủ trong rừng gặp ác mộng là bình thường mà, ngay cả lớp trưởng cũng gặp ác mộng đấy thôi"

Ha Eun kia lau nước mặt rồi nhìn Jimin "cậu cũng nằm mơ thấy thiếu gia Min sao lớp trưởng?"

Jimin nghe thế thì thấy hơi chột dạ, cậu ta gãi đâu tránh né câu hỏi "à..ờ...mình gặp ác mộng thiệc...nhưng mà mơ là bị rớt đại học thôi"

"vậy thì đúng là ác mộng với cậu ha..."

Jimin chẳng biết nói gì nữa, cậu cười trừ...cậu ta có mơ thế thật đâu

"thôi được rồi, đó là chỉ là giấc mơ thôi, mấy cậu dìu cậu ấy vào lều nghỉ ngơi một chút đi, mình sẽ nói với giáo viên cho" Jimin dặn dò mấy bạn nữ khác "bữa trưa hôm nay cứ để mấy bạn nam chuẩn bị, các cậu cứ ở cạnh cậu ấy nhé"

Cả lớp đều nghe theo lời của Jimin cũng giải tán dần và chuẩn bị cho ngày cắm trại

Jimin và Taehyung đi ra phía vệ sinh khu nam để vệ sinh cá nhân. Những giọt sương lấp lánh vấn còn trên lá cây, có ánh nắng len lỏi qua từng mà chiếu vào khiến cho bước tranh buổi sáng của khu rừng đầy tươi sáng và phấn khởi.
Park Jimin cảm thấy may mắn vì mình được thưởng thức không khí buổi sáng ở trong rừng. Dù chưa gì đã phải giải quyết vấn đề của lớp, nhưng mà cũng êm xui rồi

"mới sáng sớm mà lớp trưởng Park đã phải vất vả rồi" tên nhóc béo tối qua vẫy tay với cả hai khi thấy Jimin và Taehyung đều cùng đi tới khu vực vệ sinh cá nhân

Jimin không trả lời, tập trung đánh răng, mấy thằng đực rựa thì chỉ nên nói ít thôi

Taehyung thì khác, cậu ta đang đứng cạnh Jimin miệng vẫn đầy kem đánh răng vui vẻ đáp lại "hôm qua ngủ ngon chứ nhóc? có bị gặp ác mộng không?" câu nói nửa đùa của Taehyung khiến cho Jimin lườm quýt một cái

"Taehyung à, được ngủ trong rừng là phước phần của thần linh ban tặng cho chúng ta cơ hội hoà mình vào thiên nhiên đấy, nên mình đã rất tận hưởng"

Taehyung nghe xong thì cười đầy khoái chí với cậu bạn cùng lớp, một cậu thì trông có vẻ gầy hơn đứng bên cạnh cậu béo, hình như có vẻ khá mệt mỏi, cậu ta đã than vãn rằng "nè, lần tới mình sẽ không bao giờ ngủ chung với tên béo ụt ịt này nữa đâu. Cả đêm nó ngáy ầm ầm như xe tăng vậy, mình chưa kịp hoà mình với thiên nhiên đã phải ngủ với lợn rồi" 

Cậu Kim lại được một phen cười với đám bạn của mình "nếu các cậu ngủ ngon thì mình thấy mừng vì câu chuyện của mình không làm các cậu mất ngủ rồi, hôm nay chúng ta lại chơi thật vui nhé"

"cậu nói mình mới nhớ đấy Taehyung, câu chuyện của cậu thật đáng sợ, làm sao cậu biết rõ thế?"

Taehyung nở một nụ cười đầy gian xảo "đôi khi phải có chút bí mật thì mới thú vị, bao giờ thích hợp thì mình kể cho nghe"

Sau chuyến cắm trại tất cả học sinh đều trở về nhà vào lúc trời tối. Có thể nói, suốt những năm đi học thì buổi cắm trại của lớp 12 là đáng quý nhất. Vì dù gì các bạn chỉ có vọn vẹn hai ngày một đêm để vui chơi, trải nghiệm, cùng nhau tạo nên kỉ niệm ở tuổi học trò và sau đó là vùi đầu vào sách vở để chuẩn bị cho kỳ thi đại học

Park Jimin có bố mẹ là cảnh sát và luật sư, đã thế còn là con một nên cậu rất ý thức được việc học rất quan trọng, suốt 12 năm đi học cậu đều là lớp trưởng và thành tích luôn đứng nhất lớp

Tính cách của Jimin và cậu bạn thân họ Kim hoàn toàn trái ngược nhau, trong khi Taehyung thì rất hoạt bát, cậu ta lúc nào cũng vui vẻ lạc quan, à còn ồn ào nữa thì Jimin lại rất điềm tĩnh, khiêm tốn. Chắc điểm chung để hai người họ chơi chung là học giỏi và đẹp trai

Nhưng Jimin lại nghĩ ông trời bắt họ chơi với nhau là để Park Jimin kịp biến thành người ngăn cản nhà khoa học điên Kim Taehyung thì có. Vì những thứ mà Taehyung luôn tin vào đại loại như là mấy cái ma cỏ mà cậu ta luôn mang đi hù đám con gái thì Jimin chẳng tin lắm, cơ bản mà nói "trăm nghe không bằng mắt thấy" mà có thấy đi chăng nữa thì cũng chỉ là trò đùa của ai đó

Jimin đi bộ từ trường ra bến xe buýt để trở về nhà sau chuyến cắm trại, chẳng biết đám con trai trong lớp lấy đâu ra sức mà tụi nó còn rủ nhau đi hát karaoke, đã thế đứa bạn thân của cậu cũng ham vui mà đi theo, còn cậu sau hai ngày quản lý cái lớp hơn 40 chục con người, gào hét đủ kiểu thì đã sắp không còn dạng người rồi nên chọn đi về nghỉ ngơi. Jimin đeo tai nghe ngồi đợi ở bến xe buýt như thường ngày, đồ đạc có hơi nhiều một chút vì Taehyung có nhờ cậu mang cả balo của nó về, nên giờ dòm cậu thật tay xách nách mang

Sau khi lên được xe buýt cậu liền gục vào cửa kính, đúng là một ngày đầy mệt mỏi. Lúc này Jimin nhắm mắt tranh thủ làm một giấc trên xe thì hình ảnh của giấc mơ hôm qua hiện lên trong đầu của cậu

"đèn mạng cho tao..."

tiếng nói từ đâu vang vọng, lạnh lẽo hơn bao giờ hết

Jimin vỗ vào mặt mình để khiến cậu tỉnh táo hơn. Park Jimin ghét phải thừa nhận điều này rằng cậu thật sự sợ, cậu biết mình không chỉ gặp ác mộng mà còn giống như Taehyung nói với cậu bạn béo là bị "bóng đè". Vì cậu không thể thở được và cơ thể không thể di chuyển

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, có thể là do ngủ sai tư thế nên mới xảy ra hiện tượng đấy thôi, Jimin tự trấn an mình.

"thiếu gia Min chết rồi biến thành ma quỷ trở về trả thù sao? nghe kiểu gì cũng thấy ngớ ngẩn. Nếu thật sự có ma thì mình sẽ giải thích cho con ma đó hiểu vì sao nó không tồn tại"
.
.
.
.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co