Truyen3h.Co

Dưới Ngàn Thông

TYMM

h0769216000

24_________Quốc ở lại trong nhà Yên Hoa suốt ba ngày trời, cùng cô dệt vô số mộng đẹp . Những giấc mộng mà cả hai đều cảm thấy gói trong vài ngày là chưa đủ.

Thức ăn thì quả đúng như Quốc ngắm nghía, có thể dư cho cả anh và cô dùng trong một tuần . Nhưng sang đến ngày thứ ba, chừng như thấy tội nghiệp cho cảnh Quốc phải ăn uống đơn điệu nhàm chán với mình, dù anh vẫn vui vẻ với với những bữa ăn đơn giản ấy, nhưng Yên Hoa vẫn không đành lòng.

Sáng vừa dậy, cô bắt anh ngồi lại nghiêm chỉnh để bắt đầu nói chuyện thật nghiêm túc với anh.

- Anh nè, bộ anh không thấy lãng phí khi cứ ở nín trong này với em, công việc thì phó mặc cho mấy người phụ tá làm thay à ?

Quốc cười ruồi:

- Anh đã nói rồi, anh tự cấp giấy phép cho mình một tuần . Ở đúng một tuần bên em rồi tính sau, bây giờ đừng có nói gì với anh về công việc hết, em bé ạ.

Yên Hoa nhăn nhó:

- Nhưng công việc của anh đâu phải bỏ là bỏ. Anh đừng có mà... lười biếng đến thế chứ.

Quốc nhướng mày nhìn cô:

- Em sao vậy ? Lại trở chứng đòi đuổi anh nữa à ?

Yên Hoa lắc đầu:

- Không phải vậy , em... tại em thấy ah cứ ở trong nhà em như vầy, công việc của anh thì bỏ phế...

Quốc ngắt lời:

- Đừng nhắc công việc với anh nữa, anh đang làm cái việc quan trọng và trọng đại nhất đời là đi hỏi vợ đây. Cô nàng ấy chưa chịu là anh chưa về với công việc được đâu.

Yên Hoa nhăn mặt:

- Trời ơi ông thần lì, sao cứ ép em mãi vậy? Sáng nay khi rửa mặt, anh có ngắm gương không ?

- Sao kìa ? - Quốc ngạc nhiên hỏi.

Yên Hoa bĩu môi:

- Thì anh vào soi thử xem. Ba ngày không cạo râu, mặt anh trông nham nhở quá trời, đã vậy bộ đồ anh đang mặc, xin lưu ý với anh là đã ba ngày rồi đấy . Anh đang làm em hối tiếc vì hôm trước mở miệng khen anh đẹp trai đó.

Quốc trợn mắt gầm gừ:

- A, cô vợ nhỏ của anh "láo" thật, dám phê bình ông chồng của mình một cách không khoan nhượng như thế, tội đáng đánh đòn.

Anh chồm lên dọa, làm Yên Hoa vừa chạy quanh phòng để né tránh bàn tay của anh, vừa cười nắc nẻ. Cuộc nói chuyện nghiêm túc lại biến thành trò đuổi bắt quen thuộc mà mấy ngày qua họ cùng đùa mãi không thấy chán.

Cuối cùng, Quốc cũng tóm được Yên Hoa. Anh đẩy cô ngã lên mặt nệm rồi cười vang chiến thắng. Phần thưởng mà anh tự cho mình cho mình có quyền được hưởng là đôi môi thơm của cô. Rời môi nhau , anh mỉm cười hài lòng để cô trên ngực mình. Tóc cô chảy tràn trên người anh thật nhột, nhưng anh để yên trong sự vui thích.

Giọng anh ngập đầy niềm vui:

- Anh đã báo cho đồng nghiệp rằng anh vắng một tuần, dù biết thế nào lúc trở về, công việc cũng sẽ ngập đầu và có biết bao là rắc rối phát sinh, nhưng anh vẫn cảm thấy một tuần cũng chưa đủ đối với hai đứa mình.

Áp má lên ngực anh, cô thầm thì:

- Nhưng anh vẫn phải về với công việc của anh thôi.

Quốc gạt phắt đi:

- Thôi mặc kệ em ạ, công việc gì thì cũng quẳng qua một bên . Đừng nhắc anh về công việc nữa.

Ngắm góc cằm đang mọc một đường viền đen rõ nét của anh, cô đưa tay sờ lên, cảm nhận sự thô rám ở bàn tay mình. Cô buột miệng:

- Thế nếu em nói đồng ý lấy anh thì sao ?

Câu nói của cô làm Quốc mở choàng mắt. Anh nhổm dậy ngơ ngác:

- Em vừa nói gì vậy, Yên Hoa ?

Hơi ngạc nhiên trước phản ứng của anh, cô phân vân một chút khi lặp lại:

- Nếu em đồng ý lấy anh thì sao ?

Quốc trợn mắt nhìn cô. Rồi như hiểu ra cô đang nói thật, anh hét lên một tiếng sung sướng và chồm lên hôn khắp gương mặt cô:

- Tạ ơn Chúa, cuối cùng rồi em tôi cũng đã chịu nhận lời rồi . Thế là con sắp có vợ rồi Trời ạ.

Miệng anh huyên thuyên như người mê sảng:

- Mình sẽ tổ chức sớm hả em. Ừ, sớm chừng nào tốt chừng nấy. Trời ơi, anh mừng quá. Mình sẽ đi đặt tiệc, in thiệp, sắp đồ cưới. Mình sẽ lấy nhau, sẽ có một tuần trăng mật tuyệt vời như mấy ngày qua, ta sẽ quấn quít bên nhau suốt ngày, và sẽ mau mau có vài đứa con thật dễ thương như em, dễ ghét như anh mình sẽ...

Yên Hoa đỏ mặt ngắt lời anh:

- Sẽ sẽ cái gì khi anh không chịu làm? Em yêu anh thật đấy, nhưng nói trước là em không chịu lấy một ông chồng bỏ bê công việc đâu. Yêu em mà anh... lười như thế thì mì gói em cũng không có mà ăn.

Quốc phì cười:

- Cái gì mà em nói thê thảm vậy.

Giọng anh trở nên nghiêm trang lại:

- Nghe anh nói nè. Nếu em đã chịu làm vợ anh rồi thì em sẽ là người kiểm soát mọi quyết định của anh, có nghĩa là anh chiều em tất cả.

Cô nhìn anh nghi ngờ:

- Có thật không đấy ?

- Thật chứ. Anh thề đấy.

Cô trề môi :

- Không cần anh thề đâu, cứ thử xem nhé. Bây giờ em muốn anh đi làm trong ngày hôm nay.

Quốc khựng lại một lúc. Mặt anh chảy dài ủ rũ:

- Em muốn như vậy thật à ?

Cô gật:

- Thật chứ sao không. Anh nghĩ sao ?

Quốc im lặng rồi thở dài:

- Thì... anh đã nói ý em là phải theo rồi mà. Thì... được rồi, anh sẽ về nhà sửa soạn đi làm.

Ngắm gương mặt tội nghiệp của anh, cô nhịn không nổi phải phì cười:

- Thôi đừng than vãn nữa, em chỉ đùa thôi, em muốn anh đi làm sớm thật, nhưng hãy để mai. Ngày hôm nay anh dành trọn cho em, được không ?

Quốc sáng mắt:

- Em muốn anh làm gì nào ?

Nhìn vẻ mặt hăm hở cố ý của anh, cô đỏ mặt:

- Ý em là anh tìm cách mở cửa ra, rồi đưa em đi phố, em muốn anh đưa em đi ăn nhà hàng. Mấy ngày qua em biết anh cũng giả vờ nuốt trôi cho em vui chứ anh không có quen ăn uống đơn giản như thế này đâu, em muốn anh có một bữa ăn ra trò nhưng khổ nỗi em lại không có bếp nấu.

Quốc không chối điều cô nhận định, anh gật đầu:

- Ừ, vậy em có đồ nghề sửa xe hay gì không? Để anh phá cái ổ khóa này đã.

Yên Hoa ngạc nhiên:

- Ủa, em tưởng anh sẽ điện đến nhờ nhân viên của anh gọi giúp một người thợ sửa khóa lên đây sửa giùm mình chứ ?

Quốc nhìn cô cười:

- Em khờ. Nhân viên trong công ty của anh đa số là biết em đấy. Mặc dù nay mai em sẽ về làm vợ anh thật, nhưng anh không muốn họ xầm xì về chuyện anh mất tích mấy ngày trong nhà em, để đến nỗi phải gọi thợ sửa khóa đến mới ra được. Anh là đàn ông, họ thêu dệt ra sao cũng được, nhưng anh không muốn họ có dịp tưởng tượng những chuyện không hay cho vợ của anh.

Yên Hoa nghệt mặt hiểu ra, cô nhìn anh cảm động :

- Em thật ngốc quá, chuyện tế nhị như thế mà anh cũng nghĩ cho em. Cám ơn anh.

Quốc kéo cô vào lòng, trầm giọng nói:

- Nói thật cho em biết nhé, với ai anh cũng coi như phá, nhưng riêng đối với em, mọi chuyện anh đều phải suy nghĩ cặn kẽ để không xúc phạm đến em, để bảo vệ em. - Anh cười - Chỉ trừ khi em làm anh nổi điên lên quên hết thì không kể.

Cô nguýt anh:

- Như chuyện chùm chìa khóa quăng cái vèo ra đường đó chứ gì ?

Anh cười cười buông cô ra:

- Nè, có lấy đồ nghề ra cho anh thử phá cửa không? Cứ chì chiết anh thì cho em thêm một buổi ở chung với người rừng đấy.

Yên Hoa bật cười. Cô vào ngăn gủ lục ra vài món thông thường như kềm, búa... Cánh cửa cũng khá mỏng Chừng dăm phút gõ ổ khóa, cuối cùng Quốc cũng đã mở được cửa. Đóng chốt khóa tạm lại xong, anh đưa cô xuống tìm đến cái gara mà hôm trước anh gởi chiếc Corolla của mình.

Suốt buổi sáng hôm đó, anh đưa cô đi rong khắp phố phường. Nắng sáng thật nhẹ, gió mơn man thổi lên làn da mịn của Yên Hoa làm đôi má cô hây hây đỏ như uống phải men. Quốc lái xe mà cứ mãi liếc qua cô vợ sắp cưới ngồi bên cạnh khiến cô nhiều lúc phải kêu lên nhắc anh chú ý nhìn đường.

Anh kéo cô vào siêu thị, nhờ cô chọn giùm anh một bộ quần áo gồm đầy đủ quân âu, áo sơ mi và cả vớ. Cô giúp anh lựa xong, anh vào phòng thay, trút ngay cái bộ đồ "ba hôm" kia ra, đóng bộ mới vào. Trở ra, anh lại trở nên đẹp trai, kênh đời như thường ngày. Mớ râu lởm chởm trên mặt, Quốc nhất định không cạo , anh kề tai cô nói:

- Anh để ý thấy vì râu ria không cạo, em thỉnh thoảng sờ lên mặt anh ngắm nghía. Anh thích như vậy nên anh sẽ giữ nguyên nó. Chừng nào em chán thì anh mới cạo bỏ thôi.

Yên Hoa đỏ mặt với lời anh. Quốc thật khác với cái tính đằm thắm, chừng mực của cô, vậy mà không hiểu sao cô cũng thấy mình yêu anh quá, yêu đến say cả lòng.

Quốc lựa cho Yên Hoa một bộ váy áo rất dễ thương màu hồng nhạt có điểm những hoa nhỏ li ti. Anh bắt cô vào thay ngay để cùng mặc đồ mới giống anh. Ra khỏi siêu thị, họ quẳng vào yên sau gói đồ to đùng là quần áo hai người lúc mặc vào. Ngồi vào xe trong bộ quần áo mới toanh, cả hai cùng nhìn nhau rồi cùng phá lên cười thích chí. Buổi bát phố lại diễn ra thật vui nhộn.

Giờ trưa, Quốc chở Yên Hoa đến một nhà hàng đông khách với những món ăn Tàu thật đậm đà . Anh vừa ăn, vừa nháy mắt ngạo cô làm cô phải cố nín cười, nên cũng quên mất là món ăn có ngon miệng hay không.

Sau bữa ăn trưa là thời giờ dạo qua tiệm kem. Quốc kéo cô đến quầy, chỉ trỏ tùm lum đủ các thứ kem bắt cô chọn. Bốn ly kem cho hai người làm cô sau khi đẩy ly cuối cùng ra, phải thầm nhắc mình có đến một năm mới nên ăn lại thứ vừa lạnh, vừa ngọt, vừa béo như vầy.

Bụng Yên Hoa đang căng cứng vì no, cô muốn díp cả mắt lại khi dựa vào vai anh trên xe. Quốc thích thú với vẻ mặt ngáo quá của cô, anh búng nhẹ mũi cô, hỏi:

- Vợ ơi, bây giờ muốn anh đưa em về nhà anh hay muốn anh đưa đến một chỗ tuyệt vời khác nữa?

Lim dim mắt, cô mỉm cười. Suốt buổi sáng hào hứng quá cô cũng không buồn sửa anh, cũng chấp nhận nghe tiếng gọi lạ tai nhưng tình tứ đó.

- Sao em? Về nhà anh, chịu không? Anh nhớ ra là em sắp làm vợ anh rồi, nhưng chưa biết nhà anh đấy. Ta về đấy nhé, nhà không có ai đâu. Mẹ anh mất rồi, còn ba anh thì đã có gia đình khác, hiện giờ ở Đà Lạt, hôm nào anh sẽ đưa em lên thăm.

Cô mở mắt ra nhìn anh, phân vân một chút rồi cô nói:

- Và anh cũng chưa biết gì về gia đình em phải không ?

Quốc vô tư gật đầu:

- Ừ, anh chưa biết. Em kể cho anh biết đi.

Yên Hoa im lặng một chút rồi nói gọn:

- Chuyện nhà em cũng đơn giản thôi. Em mất mẹ mấy năm nay thôi, còn ba. Nhưng em và ba không hợp nhau nên em ra ngoài làm việc và ở chung với Tố Trang.

Giọng Quốc trầm trầm:

- Anh hứa sẽ làm người chồng tốt với em, hôm nào em đưa anh về thăm ba nhé, dù chúng mình đã trưởng thành, đủ quyết định việc kết hôn, nhưng có gặp qua cha mẹ xin phép một lời thì cũng không thừa. Anh hứa sẽ xử sự đàng hoàng - Anh cười - để ba em tin tưởng mà gả cô con gái duy nhất cho anh chứ.

Yên Hoa nín lặng, cô cúi mặt giấu tiếng thở dài lo lắng. Quốc chăm chú lái xe nên không để ý. Nếu anh biết được sự thật cô là em gái của Lâm Hương , đứa em nhỏ hơn cả chục tuổi mà cô ta ghét từ khi lọt lòng, anh sẽ nghĩ ra sao nhỉ ? Duyên cũ, tình mới, anh sẽ cảm nhận như thế nào? Chắc là không dễ chịu gì cho anh và cả cho cô khi chuyện được biết. Những suy tưởng đan xen khiến cô thấy buốt cả đầu, cô hơi nhăn mặt.

- Em đang nghĩ gì mà có vẻ đăm chiêu vậy? Không khỏe à?

Câu hỏi của anh làm cô giật mình liền đánh trống lảng:

- Không có. À, hồi nãy anh bảo có chỗ nào tuyệt với gì đó? Sao không đưa em đến đó thử xem.

Quốc tươi ngay nét mặt:

- Ừ, đến chỗ đó nhé, xong rồi anh sẽ đưa em về nhà anh.

Yên Hoa gật đầu ngoan ngoãn. Xe anh chạy thêm mấy khúc quanh rồi ngừng trước một cao ốc lớn làm cắt đứt luồng suy nghĩ miên man của cô. Bước ra khỏi xe, cô ngơ ngác :

- Cái này là...

Quốc vòng qua dắt tay cô bước lên bậc tam cấp, anh cười:

- Em quên rồi sao ? Trong tòa nhà này anh đã từng chứng kiến một hình ảnh tuyệt đẹp mà anh không thể nào quên. Anh không biết trời xui đất khiến thế nào mà anh lại đến đây dự một cuộc họp, để bắt gặp cảnh em đang ngắm qua gương bộ áo cưới dễ thương đó. Em biết không , anh về nhà tương tư mất mấy tuần lễ liền. Đêm đến trong giấc mơ, anh cũng thấy mình ao ước có một cô vợ xinh xắn hệt như em vậy.

Yên Hoa nhớ ra chuyện hôm ấy, cô cũng mỉm cười:

- Chiếc áo đó quả là rất đẹp, đến nỗi em bị cám dỗ nên xí xọn thử nói vào người, chứ người đi thử áo hôm đó là Tố Trang.

Quốc cười:

- Anh biết. Anh cũng thích em có chiếc áo đó. Bây giờ mình đến đó đặt may cho em bộ áo cưới hệt như vậy nhé?

Yên Hoa giật mình:

- Anh nói gì vậy? Gian hàng đó nội bảng giá tiền thuê áo thôi là đã rất đắt rồi, làm sao mình đặt may hẳn một áo được ?

Quốc nháy mắt cười với cô:

- Em không để ý đó thôi, ông chồng của em dù không giàu có nổi tiếng nhưng tiền bạc làm ra cũng không ít. Dự án mà em tham gia chỉ là một dự án nhỏ, anh đích thân theo dự án ngay từ đầu chỉ vì có em đó thôi, chứ công ty anh luôn đảm nhiệm vài dự án lớn hơn nhiều. Anh có tiền đủ nuôi vợ của anh ngày hai bữa ăn nhà hàng, không cần phải ngày ngày nuối mì gói nữa, thì cái áo cưới có gì là ghê gớm đâu. Em đừng có ngại.

Yên Hoa nhíu mày:

- Đành là vậy , nhưng áo cưới mình chỉ mặc một lần thôi mà anh. Vả lại em cũng là một người đi làm, lương tháng lãnh một mà phóng tay sắm một cái áo giá trăm thì... kỳ khôi lắm.

Quốc lắc đầu dứt khoát:

- Chẳng có gì kỳ khôi hết trong chuyện em xài tiền của anh. Làm thân đàn ông ngạo nghễ để làm gì trong khi không nuôi sống nổi vợ mình? Anh nói thật em nhé, mai mối làm vợ anh, em thích thì có thể đi làm cho vui, nhưng tất cả tiền chi dụng trong nhà và tiền em tiêu xài phải là của anh, không có chuyện dè dặt gì ở đây cả.

Choàng qua eo cô, anh thủ thỉ:

- Còn về chuyện áo cưới, thì em nói cũng đúng, áo mặt một lần mua thì phí, nhưng anh muốn em có riêng chiếc áo ấy làm kỷ niệm. Cái áo sẽ là bằng chứng tình yêu của chúng ta, anh chẳng muốn có ai mặc chung nó với em.

Lý luận đầy ích kỷ và áp đặt một cách kỳ quặc, nhưng giọng anh tha thiết quá khiến cô đành nghe theo. Quốc nhớ chỗ thật tài, chỉ một thoáng, anh đã đưa cô đến đúng tiệm áo cưới lộng lẫy đó. Gần cả tiếng đồng hồ cho việc đo đặt và lựa chọn, cuối cùng rồi cũng xong việc đặt áo.

Rời khỏi gian hàng, Quốc bảo cô:

- Bây giờ mình về nhà chứ hả em. Nghỉ một chút rồi ta đi ăn tối. Mình còn phải bàn về đám cưới nữa chứ.

Yên Hoa kinh ngạc:

- Anh làm gì gấp vậy? Chưa gì mà anh đã lên kế hoạch dữ dội thế.

Quốc nghiêm mặt nhìn cô:

- Anh chờ đợi câu trả lời của em lâu rồi, lấy vợ phải gấp chứ, nhất là cô vợ xinh như em vậy . Em chính thức là vợ của anh rồi, anh mới yên lòng.

Quốc đưa tay nhìn đồng hồ, anh lẩm bẩm:

- Chà, thời gian trôi nhanh thật, mấy ngày ở nhà em, anh đâu có thèm nhìn đến giờ giấc nên bây giờ nhìn trời cũng không định được là mấy giờ rồi. Nè em, hôm nào em sắp xếp để anh đến thăm ba em với, anh đang định sẽ...

Câu nói của Quốc chợt tắt ngang khi anh nhận ra Yên Hoa đang chao người đi một cách kỳ lạ.

Thế rồi không kịp gọi anh, cô ngã nhào xuống trong vòng tay đỡ của Quốc. Anh hốt hoảng kêu tên cô, như vô hiệu. Nét mặt cô xanh mét như ký ức hôm nào khiến Quốc rùng mình. Anh bồng xốc cô lên rồi đi như chạy ra khỏi tòa nhà.

Nắng chiều vẫn còn rực rỡ, ánh lên màu áo hồng của cô, nhưng không ánh lên được gương mặt xanh tái của cô.

Để cô vào xe, Quốc lái như điên trên đường. Anh vừa bấu chặt lấy vô lăng xe, vừa nghiến răng cầu nguyện. Em sẽ không sao, phải không Yên Hoa? Phải không cô vợ bé nhỏ của anh? Cầu xin Chúa phù hộ cho chúng ta. Em sẽ không sao mà, anh phải tin điều đó.

Lời cầu xin của Quốc tan loãng trong gió chiều. Anh không biết được ơn trên nghe thấu không , nhưng anh vẫn cứ lẩm bẩm thành kính, như một cách để trấn tĩnh mình.

Nắng đã nghiêng bóng về phía tây. Hiu hắt, phai màu.

25_____Yên Hoa tỉnh lại. Thoạt đầu cô như ngơ ngác không nhận ra nổi người đang cúi xuống bên cô là ai, trước mắt cô loang loáng một màu trắng lạnh lẽo và bệnh hoạn. Cô kêu lên sợ hãi mà không biết mình đang kêu tên Quốc. Anh nắm lấy tay cô khàn giọng vỗ về:

- Anh đâu Yên Hoa. Không sao đâu em, em tỉnh lại là không sao rồi.

Mất một lúc cô mới mơ hồ nhận ra anh bên cạnh Giọng cô sũng ướt:

- Anh ơi, sao em lại ở đây? Đây là đâu vậy ?

Quốc trả lời:

- Đây là bệnh viện, hồi chiều em té xỉu, anh đưa em vào đây.

Những lời nói của anh không dễ dàng gì đến trí của cô ngay, cô kéo tay anh ra hiệu đỡ mình ngồi dậy. Quốc nói:

- Em cứ nằm yên đi, bác sĩ khuyên thế.

Cô nhăn mặt:

- Em không muốn nằm, em muốn ngồi dựa vào anh.

Quốc ngần ngừ một chút rồi cũng chiều ý. Anh đỡ cô ngồi tựa vào vai mình. Nhắm mắt định thần giây lát, rồi Yên Hoa mở mắt ra, cô có vẻ tỉnh táo hơn dù vẫn còn yếu ớt.

- Em bị bệnh gì vậy anh ?

Quốc im lặng. Cô ngạc nhiên hỏi lại. Anh đành trả lời:

- Bác sĩ chưa phán đoán hẳn Yên Hoa ạ. Khi nãy người ta đã chụp hình đầu của em rồi, vẫn chưa có kết quả.

Yên Hoa chép miệng:

- Chụp hình mà làm gì, chắc em lại yếu trong người thôi, anh đưa em về đi, chút nữa là em tỉnh lại ngay, những lần trước cũng thế mà.

Quốc không để ý đến lời cô yêu cầu, anh nói:

- Em đã nhiều lần bị như thế này rồi à? Bao nhiêu lần em nhớ không?

Thở nhẹ, cô nghĩ một chút rồi kể:

- Nếu nói cho đủ thì hồi nhỏ em đã hay bị xỉu rồi. Lần ấy xỉu giữa sân trường, trong buổi lễ chào cờ, nhưng chỉ một lúc là tỉnh ngay, ý tá nhà trường nói em bị choáng nắng, sau đó mỗi lần chào cờ em đều được miễn xuống sân, anh thấy có ngộ không ?

Quốc không cảm thấy ngộ, anh đang cau mày nghe cô kể tiếp:

- Sau đó em còn xỉu một lần nữa trong lớp vào giờ thi, làm phòng thi náo loạn cả lên, mấy thầy sợ muốn chết, người ta bảo em bị bệnh tim, nhưng em không tin, chỉ là yếu trong người nên thế thôi, cả hai lần em đều không cho mẹ hay. Thế rồi cũng hết , nhưng năm cuối trung học, em khỏe mạnh lắm, thi chạy việt dã nữa đó.

- Vậy rồi sau này? - Quốc hỏi.

Yên Hoa nhún vai:

- Thì em hết luôn, mãi đến hôm vừa rồi đưa đoàn khác đi Quảng Bình, có lẽ tại em mệt quá chịu không nổi, nên quỵ giữa đường , sức còn chưa hồi phục nên về đến sân bay lại ngã lăn ra lần thứ hai. Đây chỉ là vì em yếu sức thôi, nghỉ ngơi vài ngày là em tỉnh ngay thôi mà.

Quốc nén một tiếng thở dài, anh gật đầu:

- Ừ, anh biết, anh chỉ lo xa nên hỏi em vậy thôi. Hôm đó ở phi trường về, em không có khám bác sĩ lại sao?

Cô lấy làm lạ:

- Không có, mà... sao hả anh? Bộ... em có bệnh nặng à ?

Quốc lắc đầu:

- Đâu có. Anh chỉ hỏi kỹ vậy thôi. Chứ bác sĩ còn chưa định bệnh, anh đâu có biết gì mà nói.

Yên Hoa nhìn quanh rồi hỏi anh :

- Mấy giờ rồi anh?

Quốc không cần liếc qua đồng hồ:

- Hơn chín giờ rồi em.

Cô phàn nàn:

- Chà, em làm mất đi mấy tiếng đồng hồ rồi, mình về nhà đi anh, đi ăn tối. Em chắc là anh đang đói bụng lắm, từ nãy đến giờ anh chẳng cười nổi kìa. Để em cột lại tóc rồi mình về.

Câu nói của cô nhắc anh kịp thời, anh liền nở nụ cười:

- Anh đâu có đói bụng, hay là em ở đây đi, mai hẵng về, nhân tiện để bác sĩ khám cho kỹ xem cái bệnh phiền toái nào để uống thuốc cho dứt một lần cho rồi. Anh sẽ ở đây với em cho vui.

Cô quay người nhìn anh kinh ngạc:

- Sao ở lại đây? Em đâu có bệnh gì? Em ghét mùi bệnh viện lắm, anh đưa em về nhà đi.

Quốc ngập ngừng:

- Nhưng cũng tội nghiệp mấy ông bác sĩ chưa có...

- Em không có bị gì đâu, bây giờ em khỏe rồi nè, nếu anh lo xa cho em quá như vậy thì em hứa bữa nào rảnh rỗi, em sẽ đi khám tổng quát một lần, được chưa?

Quốc không biết phải thuyết phục sao cho cô hiểu. Anh càng thuyết phục, cô lại càng cương quyết đòi về. Cuối cùng, anh cũng đành chiều ý cô.

Thủ tục bệnh viện vừa xong, anh đỡ cô lên xe. Theo lời cô, anh ghé qua một quán ăn nhỏ. Mặc dù bụng quả đang đói và tô hủ tiếu Nam Vang cũng khá ngon làng, nhưng anh không tài nào nuốt trôi.

Nhìn cô ăn chén súp một cách nhỏ nhẹ, anh xót cả lòng . Phỏng đoán của bác sĩ khi nãy cũng còn mơ hồ, anh nhất định phải chờ ngày mai lấy kết quả hình chụp não bộ của cô mới thật là kết luận chính xác.

Liếc nhìn gương mặt đã dần bớt màu tái của cô, anh thầm thở dài. Câu Trời đừng bao giờ đổ tai vạ lên cô vợ bé nhỏ của anh. Cô mỏng manh, dễ thương quá, cái đầu đang nghiêng nghiêng đáng yêu như vậy, chắc không thể nào chứa một khối u khốn kiếp nào đâu.

Quốc không tin lời của người bác sĩ mặt còn trẻ đó, anh nhất định phải chờ đến ngày mai.

Ôi, ngày mai là một tương lai báo điềm lành hay dữ, anh cũng không biết được. Nhưng từ bay giờ cho đến ngay mai, còn đến hơn mười tiếng đồng hồ dài đăng đẳng, anh phải cố vượt qua cơn ám ảnh ghê sợ đang lởn vởn quanh anh và Yên Hoa.

Cơn ám ảnh có hình dáng mơ hồ của một khối u nhỏ thôi, nhưng ác nghiệt vô cùng.

26__________Yên Hoa lại ngất đi một lần nữa vào sáng hôm sau trong nhà Quốc. Lần này đến hơn nửa ngày trời cô mới tỉnh lại. Khi mở mắt và nhớ lại mọi việc, cô đã hối lỗi nói với Quốc:

- Chắc em có bệnh gì đó thật, em xin lỗi vì hôm trước không nghe lời anh ở lại bệnh viện để khám cho kỹ. Vậy bây giờ mình đi khám có được không anh?

Quốc nhìn cô một thoáng rồi gật đầu. Anh đưa cô khám tổng quát tất cả thật kỹ lưỡng. Nào là đo huyết áp, xét nghiệm máu, chụp hình tùm lum. Sau rốt anh lại nhét tất cả các kết quả khám nghiệm vào chung một phong bì to và nói với cô:

- Chẳng biết mấy ông bác sĩ học hành sáu bảy năm trời làm cái gì, bao nhiêu là bác sĩ mà tìm hoài không ra căn bệnh của em. Họ chỉ còn nước giải thích rằng em bị bẩm sinh như vậy, xúc động thái quá làm em yếu nên ngất đi thôi.

Anh nở nụ cười:

- Còn anh thì chắc là em hồi hộp chuyện đám cưới nên liên tục ngất. Em cứ tin tưởng anh, về làm vợ ah chẳng có gì đáng sợ lắm đâu mà em phải hoảng đến độ ngất đi như thế.

Câu đùa của anh lúc ấy làm cô thật sự vui. Sau đó, anh nhất định bắt cô ở lại nhà mình, với lý do cô còn yếu mà phải leo mấy tầng lầu không tốt. Bên anh, anh sẽ săn sóc cô tiện hơn, dù gì họ cũng sắp kết hôn rồi.

Mấy ngày ở nhà anh thật hạnh phúc. Quốc chiều chuộng cô mọi thứ, đến độ đôi khi cô cảm thấy mình trở nên đổi tính nhõng nhẽo quá chừng, vậy mà anh vẫn tươi cười mà chiều cô.

Thế nhưng càng lúc cô càng nhận ra có một điều gì đó đang xảy ra với anh, anh nói đúng hơn là giữa anh và cô.

Anh trở nên trầm tư một cách kỳ lạ. Những câu hỏi bất chợt của cô, anh phải mất đến cả phút mới trả lời được. Những nồng ấm anh dàng cho cô vẫn nguyên vẹn, nhưng dường như nụ cười trên môi anh đang phảng phất một uẩn khúc gì đó, khiến cho đôi khi nó trở nên méo xệch.

Đã hai chiều nay, trong khi cô tắm, hình như anh vào phòng làm cái gì đó khác thường. Hôm qua vào nửa đêm, cô giật mình tỉnh giấc không thấy anh bên mình, cơn gió lạnh và nỗi sợ hãi cô đơn làm cô ngồi dậy đi tìm.

Khi cô vừa gõ nhẹ lên cánh cửa phòng làm việc và gọi tên anh nho nhỏ, cô lạ lùng khi thấy giọng anh ngưng bặt, rồi có tiếng cúp máy điện thoại thật nhanh, anh bước ra với một gương mặt tự nhiên một cách giả tạo, giải thích cho cô biết rằng anh chờ một cú gọi liên hệ làm ăn của người nước ngoài. Cô chấp nhận lời anh, và để anh đưa mình trở lại phòng ngủ.

Chiều nay, khi từ nhà tắm ra, cô lại nghe được một đoạn của cuộc điện đàm từ văn phòng đóng kín cửa. Giọng Quốc có vẻ nóng nảy:

- Ngoài ông ấy ra, không ai có thể giúp chúng tôi cả. Hy vọng mỏng manh, tôi chỉ còn biết cậy vào ông ấy. Tối nay, tôi sẽ lại gọi điện, tôi sẽ lại kiên nhẫn kêu gọi ông ấy giúp đỡ, những thù ghét năm xưa đã qua quá lâu rồi mà, tôi không tin rằng ông ấy nỡ bỏ mặc.

- ...

- Tôi đành cậy nhờ anh vậy. Anh lo mọi việc trong ngoài giùm tôi nhé. Bây giờ tôi chẳng còn tâm trí đâu nghĩ đến chuyện khác nữa. Cuộc đời tôi đã mất mát nhiều quá rồi, cô ấy là điều duy nhất còn lại mà có chết tôi cũng cố giữ lấy. Anh hãy hỗ trợ tôi phần nào công việc...

Những câu sau chuyển qua việc bàn tính về một dự án nào đó trong có vướng mắc. Yên Hoa lui về phòng. Cô ngồi trước gương vừa chải tóc vừa suy nghĩ. Mớ tóc suông cô chỉ lước nhẹ lược vào lần đã thẳng thớm, trong đầu cô như vẫn còn đan xen vào nhau rối rắm quá. Cô quyết định đêm nay chờ nghe cho bằng được cuộc điện đàm trong đêm của anh.

*******

Đêm đã khuya, gió lùa vào khe cửa từng cơn buốt giá. Quốc đã rón rén rời đi rồi. Yên Hoa đợi vài phút, rồi cô mới trỗi dậy, nhẹ bước theo chân anh.

Văn phòng anh đóng kín, nhưng cô căn cứ vào âm lượng gió rít gọi mưa bên ngoài mà mở hé cánh cửa. Mưa đã bắt đầu rào rào bên ngoài trời. Cánh cửa dù hé một chút thôi, nhưng cũng đủ cho cô nghe giọng nài nỉ dai dẳng của Quốc :

- ... Chú hãy giúp con, chỉ một lần này thôi, con xin chú. Con biết trong chuyện ngày xưa con thất hứa với chú, nhưng chú hãy nghĩ đến tình thân giữa ba má con và chú xưa kia mà giúp con một lần, chỉ một lần này thôi.

Có lẽ đầu dây bên kia noi gì, anh im lặng lắng nghe, rồi sau đó cố hạ giọng thuyết phục:

- Con biết chú đang có chuyện trọng đại, con cũng biết những cuộc hội thảo Y khoa bên đó là quan trọng lắm, nhưng xin chú giúp con với, bệnh tình cô ấy đã sắt đi đến giai đoạn ngặt nghèo rồi, con không thể đưa mắt nhìn cô ấy yếu dần mòn đi để rồi có một ngày nào đó cô ấy ngã xuống và rời bỏ con. Bác sĩ ở đây bảo hy vọng mỏng manh lắm, họ không hề đưa ra một sự cam kết khả dĩ nào đáng tin cậy. Con không cần ai hết, chỉ xin có chú giúp con thôi.

Yên Hoa ngồi phịch xuống ngoài khung cửa, đầu cô ong ong một tiếng chuông vụn vỡ. Anh đang nói đến cô đó sao? Có phải anh đang đề cập đến cô? Có phải vì cô mà mỗi đêm anh phải van nài một người nào đó ở nơi xa về chạy chữa cho cô? Vì cô mà một con người kiêu ngạo, độc đoán như anh phải chịu hạ mình van cầu kẻ khác

Anh từng ngày từng giờ lo lắng cho cô, vậy mà cô vô tâm không nhận ra, cứ thản nhiên trước những đau khổ của anh.

Giọng Quốc nghẹn ngào như đang tắm trong dòng nước mắt chảy xuôi:

- Con xin chú, con thật sự cầu xin chú. Chú giúp con một lần này, mãi mãi con không bao giờ quên ơn chú. Đó là vợ con, là vợ của con chứ không phải bất kỳ một người vô danh xa lạ nào khác, con chỉ có mỗi cô ấy thôi. Con không cần chú giới thiệu ai cả, chỉ mong chú về đây giúp con. Nếu chú có muốn con dập đầu trước mộ Lâm Hương ngàn lần con cũng chịu, chỉ xin chú cứu với vợ con với.

Quốc bật khóc. Tiếng khóc và những câu anh nói làm cô tê dại cả tâm trí. Cô đã hiểu ra anh đang cầu khẩn ai. Nước mắt cô chảy tràn trên mặt, nước mắt làm mờ hình ảnh Quốc đang sụp xuống trên nền gạch khi cô đẩy cửa bước vào. Anh chết sững khi thấy cô.

Ngồi xuống bên anh, cô lau nước mắt cho anh, lau cả nước mắt mình. Rồi sau đó, đón lấy máy trong tay anh, cô hít một hơi dài để cố lấy bình tĩnh. Đầu dây bên kia, giọng nói vẫn vang vang như khuyên giải:

- Cháu có nghe tôi nói không? Đừng quá lo lắng, tôi đã giới thiệu cho cháu ba người đó là học trò ưu tú nhất của tôi, tuy giải phẫu cắt bỏ một khối u ác tính trong não có phức tạp, nhưng họ sẽ làm hết sức mình mà, đừng lo. Tôi thật tình không có thù hận gì cháu, tôi thật sự rất muốn giúp cháu, nhưng cuộc hội thảo đang vào giai đoạn cốt lõi quan trọng, tôi không thể nào vắng mặt được. Tôi thành thật rất muốn...

Cô nghe giọng mình nấc nghẹn ngắt lời ông:

- Ba!

Và rồi tiếng khóc òa vỡ trong tiếng gọi của cô. Đầu dây bên kia im bặt. Cả Quốc đang ôm lấy cô cũng sững người nhìn lại.

Giọng ba cô hối hả :

- Ai vậy? Xin hỏi ai ở đầu dây vậy ?

Yên Hoa quệt nước mắt một cách vụng về, cô nức nở:

- Là con đây. Con xin lỗi ba, con không biết là mình bệnh nặng như thế.

Giọng ông Lâm Hải lắp bắp hốt hoảng:

- Yên Hoa? Là... con phải không? Tại sao... tại sao con lại ở nhà Đoàn Quốc ?

Cô nghẹn ngào:

- Con là vợ của anh Quốc, chúng con sắp cưới nhau. Con xin lỗi ba, ngoài ba ra, con sẽ không giải phẫu dưới tay người học trò nào của ba đâu, nếu ba không về kịp, tụi con sẽ tổ chức đám cưới gấp mà đành thiếu ba.

Quốc ứa nước mắt gật đầu khi cô nhìn anh dò hỏi. Nắm lấy bàn tay khỏe mạnh của anh chìa ra cho mình, cô cố bình tĩnh để nói tiế , nhưng nước mắt cứ tràn xuống ngăn giọng nói của cô:

- Con không biết bệnh của mình nguy hiểm ra sao, nhưng con còn sống một ngày là tụi con bên nhau một ngày, chỉ mong những tháng ngày ngắn ngủi đó là trọn vẹn để không bao giờ hối tiếc. Con xin ba tha lỗi cho con.

Giọng ông Lâm Hải kêu lên gấp rút trước khi cô cúp máy:

- Yên Hoa, con ráng đợi ba, bã sẽ về ngay, về lập tức. Yên Hoa, chờ ba...

Buông ống nghe, cô quay qua Quốc, anh xót xa lau gương mặt đẫm ướt của cô rồi dìu cô về phòng. Đêm đó, cả hai thức trắng, dầu anh dỗ cô ngủ giữ sức, nhưng cô không chịu.

Cô kể anh nghe về sự ích kỷ lạm quyền của bà chị cùng cha khác mẹ, về nỗi ấm ức mà cô mang hộ người mẹ hiền lành của mình từ lúc hiểu chuyện. Cô kể về những ác cảm cô dành cho sự nhu nhược của cha, dẫn đến nỗi bất hòa nhẹ nhàng mà khó phôi pha giữa hai cho con cô.

Cô ra đời, sống tự lập, thỉnh thoảng vẫn nhớ đến cương vị của ông, vẫn thèm một mái ấm gia đình đúng nghĩa, nhưng cuộc đời vẫn trôi qua lãnh đạm và thờ ơ như mối bất hòa kia khó thể hàn gắn được.

Quốc im lặng nghe cô kể, mà thấy cô cũng là một khách bộ hành luôn lang thang tìm bóng nắng như mình. Anh tiếc sao không gặp gỡ để có cô sớm hơn, để anh có thể ở bên cô che chở cho cô, đồng hành với cô qua những con đường dài gập ghềnh kia.

Anh đã hiểu vì sao thời gian vừa rồi, cô né tránh tình yêu của anh. Lâm Hương cũng bị một chứng bệnh bẩm sinh, nhưng cô ta viện vào căn bệnh đó mà ràng buộc gượng ép biết bao nhiêu người. Còn cô, cô vợ yếu đuối của anh, cô chỉ có lòng tự trọng và sự ngây thơ, những cũng cố đứng thẳng mà sống.

Cô nằm trong lòng anh, cố hít lấy mùi da thịt thân quen của anh mà ghi khắc vào lòng. Giọng Quốc khàn khàn, nhưng dịu dàng với cô:

- Em đã nói ra điều mà anh vẫn muốn nói. Nếu chú ấy về kịp, thì ta sẽ nghĩ đến chuyện giải phẫu để cầu một tia hy vọng cho sự sống, còn nếu không, ngày mốt mình sẽ tổ chức đám cưới, em có chịu không ?

Yên Hoa mơ màng cười:

- Dạ được, em chỉ ước...

- Em ước gì ?

Cô cười nho nhỏ:

- Em vẫn luôn ước ngày mình lấy chồng, sẽ mặc áo trắng làm đám cưới trong nhà thờ, tiếc là không thực hiện được rồi. Nhưng em cũng không buồn đâu, vì thật sự chú rể là anh.

Quốc hơi trầm ngâm giây lát rồi anh cười:

- Anh nghĩ cũng không hẳn không là thuyết phục cha cố được. Ngày mai anh sẽ đi xin thử xem.

Cô tựa má vào người anh cảm động:

- Lúc nào anh cũng chiều em. Có một câu hỏi mà từ lâu em khó trả lời được, tại sao anh lại yêu em đến thế nhỉ ?

Khẽ vuốt nhẹ bờ vai cô, anh thầm thì trả lời:

- Làm sao mà giải thích hay ước lượng được tình yêu hả em? Nếu em nói vậy thì anh có thể thắc mắc tương tự là sao em, một cô gái ngoan ngoãn dễ thương như vậy mà lại yêu một gã ngạo mạn quá quắt như anh? Anh biết mình vênh váo và khó ưa lắm dưới mắt người đời, anh không thèm sửa, cứ càng khó ưa thêm, như là bản tính của anh vốn vậy.

Anh mỉm cười nhẹ nhàng:

- Thế rồi em đến, anh hoang mang khi thấy mình không còn là mình, anh thấy mình không muốn trở thành tên cao ngạo đáng ghét nữa, mà anh muốn có em cùng chia sẻ vui buồn, cùng an ủi xoa dịu nỗi đau của nhau. Anh không muốn mình là kẻ độc hành kiêu hãnh nhưng đơn độc nữa, mà mong ước đến cháy bỏng là có em trong đời.

Giọng Yên Hoa nhẹ như gió thoảng:

- Dù chỉ có em trong một thời gian ngắn ngủi.

Quốc lắc nhẹ đầu:

- Anh mặc kệ. Em nói đúng, chúng ta có nhau một ngày, thì cùng hạnh phúc một ngày. Anh sẽ cùng em giữ lấy niềm hạnh phúc ấy để không bao giờ lụi tàn. Và vẫn mong ơn trên cho chúng ta hạnh phục không chỉ một ngày, một tháng, mà là một đời bên nhau.

Mưa đã ngớt từ lâu, bờ vai Yên Hoa ấm lại trong vòng tay Quốc. Cô thiếp đi, chìm vào giấc mơ đẹp đẽ cũ. Vẫn trước bàn thờ Chúa ba ngôi, vẫn khăn voan, áo trắng. Quốc cúi xuống hôn lên môi cô một nụ hôn trói buộc đời cô vào anh. Cô mơ hồ thấy trên cao, tượng Chúa như mỉm cười khoan dung, không trách phạt chi mối tình si dại của họ.

Giấc mơ êm đềm quá, Yên Hoa thoáng nụ cười trên môi. Cô vẫn ru mình với giấc mộng đẹp, không biết Quốc đang gượng nhẹ hôn lên môi mình. Anh ngắm cô ngủ bình yên mà nén một tiếng thở dài xót xa.

Đêm đang chuyển dần, nhường chỗ cho ánh sáng mỏng manh đầu ngày.

27 ed___________

Băng ca đưa Yên Hoa ra trước, ông Lâm Hải theo sau. Quốc chờ chực trước cửa phòng giải phẫu với gương mặt lo lắng . Anh chụp lấy tay ông:

- Ba, ba ơi! Yên Hoa...

Anh nín thở khi thấy ông gật đầu mệt mỏi nói:

- Ca mổ thành công, con đừng quá lo.

Nỗi vui mừng khiến Quốc bóp lấy tay ông mà lắc:

- Con cám ơn ba . Tạ ơn Trời Phật.

Rồi buông tay ông, anh hối hả theo người y công đẩy băng ca đi dọc hành lang về phòng. Ông Lâm Hải đứng nhìn cảnh tượng ấy mà xúc động. Dặn dò người học trò phụ tá vài câu, ông lê chân xuống vười hoa.

Ngồi một mình trên băng ghế đá, ông mới dám thư giãn mọi ý chí và cơ bắp của mình.

Chưa bao giờ trong con đường nghề nghiệp, ông lại cầm con dao mổ với áp lực đè nặng đến như thế. Cứ nghĩ đến thân hình bất động trên giường mổ kia là đứa con gái duy nhất còn lại của mình là ông muốn run từng mạch máu.

Ông đã đối xử bất công với Yên Hoa trong suốt cuộc đời nó, mỗi lần nhớ lại, ông vẫn tự dằn vặt. Đứa con gái nhỏ của ông có một khối u ác tính từ lúc nào, ông là bác sĩ chuyên ngành mà vẫn vô trách nhiệm không biết tới. Giờ đây, mạng sống của nó chỉ còn tia hy vọng mỏng manh, ông không cố giữ bình tĩnh để cứu nó thì làm sao còn gặp mẹ nó dưới suối vàng mà biện minh.

Cũng may là cố gắng của ông cũng đạt được kết quả. Ca mổ đã thành công.

Ông nghĩ đến người thanh niên đang săn sóc bên cạnh con gái ông mà mỉm cười hài lòng.

Đoàn Quốc thật sự có duyên nợ một cách kỳ lạ với gia đình ông. Xưa kia ông vẫn biết nó không thích Lâm Hương, nhưng cũng cứ vịn vào tình bè bạn giữa hai gia đình mà ép nó. Bây giờ chứng kiến tình yêu của nó và Yên Hoa ông mới thấy con gái mình quả không vô phúc. Một đứa con trai ngang tàng như vậy mà chịu quỳ lụy trước sự sống còn của con gái ông thì tình yêu quả là có sức mạnh vô biên.

Hội thảo ở Bỉ chắc là vẫn diễn ra tốt đẹp dù thiếu vắng ông, nhưng ông hài lòng vì mình có mặt ở đây kịp thời trong lúc này. Ông sẽ chờ cho đến khi con gái ông bình phục, chờ cho đến khi con gái ông thành hôn. Được nhìn nó rạng rỡ trong ngày cưới, đó chính là phần thường dành cho ông.

*******

Yên Hoa nằm trên giường bệnh, đang rúc rích cười theo câu chuyện khôi hài Quốc kể. Chợt anh kêu lên như vừa phát hiện ra điều gì :

- Ý, em ơi! Hình như nằm trong đây dưỡng bệnh mà em mập ra một chút đấy nhé. Không khí trong đây chắc thích hợp cho em lắm, vậy cứ ở đây thêm vài tháng nữa cho...

Cái véo của Yên Hoa làm anh suýt nhảy nhổm. Anh vừa cười khoái chí trước gương mặt lườm nguýt của cô, vừa phân bua:

- Ở đâu mà có cô vợ dữ quá như vậy không biết. Chưa chi đã ăn hiếp chồng rồi.

Yên Hoa nghinh mặt:

- Ai biểu chưa chi anh đòi bỏ em trong đây cả tháng, đã biết là em sợ nhất mùi bệnh viện rồi, hôm nay em nhất định về nhà.

Búng nhẹ mũi cô, anh cười:

- Ba em đang làm thủ tục, đừng lo anh bỏ em lại đây, anh đùa với em thôi, nhưng mà hôm nay em hồng hào thật đó.

Quệt vào gò má cô, anh nheo mắt nhỏ giọng:

- Anh thích em có gò má ửng hồng như vầy ghê, nhìn cứ muốn...

Yên Hoa cười sặc sụa nghiêng người né gương mặt anh. Có tiếng gõ nhẹ và cửa phòng xịch mở khiến cả hai vội vàng nghiêm trang lại.

Ông Lâm Hải bước vào cười:

- Thủ tục làm xong rồi, tụi con chuẩn bị đi, mình xuất viện.

Yên Hoa cười thật tươi:

- Con cám ơn ba, vậy là sắp thoát khỏi đây rồi.

Quốc mau mắn gom lại mấy vật dụng lỉnh kỉnh trên bàn. Ông Lâm Hải ngồi bên giường vuốt tóc đứa con gái, rồi ngập ngừng một chút, ông tằng hắng lên tiếng:

- Quốc à, con... định đưa Yên Hoa về đâu trước?

Cả Yên Hoa và Quốc đều khựng người, họ nhìn nhau. Quả thật họ chỉ nghĩ đến chuyện đưa cô về nhà anh, mà quên mất cô còn một mái gia đình đã vắng bóng cô gần hai năm trời.

Yên Hoa nhìn Quốc, thấy anh gật đầu nhè nhẹ, cô nói:

- Ba ạ, con sẽ về nhà mình, có ba chăm sóc, con không sợ gì cả. Mai mốt về làm vợ anh Quốc, con cũng sẽ về thăm ba thường.

Nụ cười mãn nguyện nở ra trên môi ông Lâm Hải. Ông gật đầu rồi quay qua Quốc.

- Quốc để Yên Hoa về nhà vài hôm nhé, đám cưới mới rước dâu qua nhà con.

Quốc khẽ cười:

- Dạ cảm ơn ba.

- Đám cưới đã định ngày nào chưa Quốc? - Ông Lâm Hải hỏi.

Khẽ liếc Yên Hoa, anh trả lời :

- Dạ hai mươi tháng sau ạ.

Yên Hoa giật mình kinh ngạc:

- Gì mà sớm vậy anh? Sao hôm trước mình đã tính là ba bốn tháng nữa mà ?

Quốc phân bua một cách khổ sở:

- Tổ chức sớm cũng tốt chứ em, áo cưới anh đã lấy về từ lâu rồi. Cứ treo trước giường ra vào nhìn thấy hoài, làm sao anh chờ nổi thêm mấy tháng nữa.

Cô nhăn nhó sờ lên cái khăn mỏng trùm đầu:

- Nhưng tóc em đã kịp mọc lại đâu ?

Quốc mau mắn đáp:

- Đừng lo vợ ơi, anh có mua cho em đến ba bộ tóc giả đẹp và tự nhiên lắm. Mình cứ đám cưới đi chứ chờ mọc lại tóc thì chờ đến bao giờ? Đã muốn thì làm đại chứ để lâu... rủi có gã cà chớn nào đâu vô sớt em đi thì sao ?

Yên Hoa lườm anh:

- Có ba ở đây mà cứ nói bậy, em nằm đây mặt mũi xấu xí, tóc tai trụi lũi thì ai mà thèm tranh với anh?

Quốc gân cổ cãi:

- Ai nói với em là không có, anh để ý thấy cái tên bác sĩ học trò ruột gì đó của ba cứ viện cớ mà ghé thăm bệnh hoài, thấy cặp mắt hắn nhìn em mà anh muốn ứa gan. Không tính cưới em gấp sao được.

Ông Lâm Hải bật cười:

- Trời đất ơi, lúc bệnh hoạn thì ôm nhau khóc sướt mướt, hứa hẹn ở bên nhau một ngày là giữ hạnh phúc một ngày gì đó nghe mùi mẫn quá trời, còn bây giờ mới mạnh khỏe lại một tí, hai đứa lại cãi vã là nghĩa làm sao?

Yên Hoa phân bua:

- Ba cũng thấy đó, ảnh cứ...

Ông Lâm Hải khoát tay:

- Thì con cứ chiều nó đi, đâu có sao. Nó nói cũng đúng, đám cưới sớm cũng tốt mà.

Quốc vỗ tay reo lên:

- Hoan hô ba, ba thật là tuyệt vời.

Yên Hoa nguýt anh nhưng cũng đành phì cười chấp nhận. Dẫu sao, cô cũng yêu anh quá. Ở bên anh sớm cũng là nối tiếp sự hạnh phúc mà cả anh lẫn cô đều mong mỏi đấy thôi.

Thế là quên cả chuyện xuất viện, hai người quay qua bàn tính về đám cưới sắp tới.

Một đám cưới có thể làm bất ngờ khách mời từ hai phía, một đám cưới kỳ diệu vì cô dâu vừa vượt qua rào chắn của tử thần. Một đám cưới mà chú rể sẽ làm ngạc nhiên quan khách với phong thái dịu dàng chiều vợ hết mực. Và cô dâu cũng sẽ tuyệt đẹp, rạng rỡ với mấy kiểu tóc đẹp được đổi cầu kỳ. Nếu Tố Trang về dự kịp, chắc chắn sẽ được cô dâu nháy mắt giải thích đủ nghe:

- Tóc giả đó nhỏ ơi.

Tiếng cười vang vui mừng của Yên Hoa hòa chung với tiếng cười của Quốc làm ông Lâm Hải cũng ảnh hưởng. Ông khép cửa lại và bước dọc hành lanh rộng. Nụ cười mãn nguyện nở thật tươi trên môi ông.

Nắng xuân lại về rọi sáng lung linh bóng lá. Gió đùa vui với những cánh hoa, như những bàn tay vẫy gọi một ngày xuân đẹp.

HẾT


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co