⇛ vợ ơi ⇚
căn hộ nhỏ nằm trên tầng cao của tòa chung cư thành phố đón nhận những tia nắng cuối ngày đang lịm dần sau những khối bê tông xám xịt. không gian bên trong ngập tràn sự ấm cúng quen thuộc với tông màu gỗ trầm ấm, mùi tinh dầu quế thoang thoảng dịu nhẹ và tiếng tivi phát ra những chương trình tin tức chiều đều đặn. đây là tổ ấm mà trần đăng dương và trần minh hiếu đã cùng nhau vun đắp suốt gần một năm qua, kể từ ngày hai người chính thức đặt bút ký vào tờ giấy kết hôn, ràng buộc cuộc đời nhau bằng một danh phận thiêng liêng.
đối với minh hiếu, cuộc sống hôn nhân này gần như là một giấc mơ có thật. trần đăng dương nhỏ hơn anh một tuổi, nhưng sự trưởng thành, chu đáo và tận tụy của nó lại vượt xa những gì người ta thường nghĩ về một người chồng trẻ. từ việc ghi nhớ sở thích ăn uống nhỏ nhặt nhất, chuẩn bị nước ấm mỗi khi anh đi làm về muộn, cho đến việc âm thầm gánh vác những lo toan lớn nhỏ trong gia đình, đăng dương luôn đạt điểm tuyệt đối trong mắt anh. nó yêu chiều anh bằng một thứ tình cảm nguyên vẹn, nồng nhiệt và không hề có sự giấu giếm.
thế nhưng, cuộc sống hoàn hảo ấy của minh hiếu lại vấp phải một chướng ngại vật mang tên "sức bền" của nó chồng nhỏ. đăng dương có một thể lực dồi dào đến mức đáng sợ. đằng sau gương mặt có phần trẻ con và những cử chỉ nũng nịu thường ngày là một nguồn năng lượng dường như không bao giờ cạn kiệt. mỗi khi hai người bước vào thế giới riêng tư trên chiếc giường ngủ rộng lớn, đăng dương có thể kéo dài cuộc hoan lạc từ mười giờ tối cho đến tận ba giờ sáng hôm sau. đối với một người có nhịp sống công sở đều đặn và thể trạng bình thường như minh hiếu, khoảng thời gian dài đằng đẵng ấy thực sự là một cuộc thử thách thể lực đầy gian nan. mỗi buổi sáng thức dậy với vùng thắt lưng mỏi nhừ và những dấu vết đỏ hồng rải rác trên da thịt luôn là minh chứng rõ ràng nhất cho sự "khỏe khoắn" quá mức của chồng mình.
hôm nay là một ngày làm việc đặc biệt mệt mỏi đối với minh hiếu. đống sổ sách cuối quý cùng những cuộc họp kéo dài ở cơ quan đã vắt kiệt chút năng lượng cuối cùng của anh. bước ra khỏi thang máy, đôi chân anh như đeo chì, mỗi bước đi đều trĩu nặng sự rã rời.
tiếng lách cách của chìa khóa tra vào ổ vang lên cắt đứt sự tĩnh lặng của hành lang. ngay khi cánh cửa gỗ dày dặn vừa mở ra, luồng hơi ấm quen thuộc của gia đình lập tức ùa vào, xoa dịu phần nào sự căng cứng trên các thớ cơ của minh hiếu. trên chiếc ghế sofa dài ở phòng khách, trần đăng dương đang ngồi khoanh chân xem tivi. nghe thấy tiếng động ở cửa, nó lập tức quay đầu lại. đôi mắt đăng dương sáng rực lên khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của người thương. nó nhanh chóng đứng bật dậy, sải những bước chân dài và vững chãi về phía cửa.
không đợi minh hiếu kịp cởi giày, đăng dương đã tiến đến gần. nó dịu dàng gỡ lấy chiếc cặp táp trên tay anh đặt sang một bên cạnh tủ, rồi khéo léo giúp anh cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài đang bám đầy bụi bặm và hơi lạnh của phố thị. động tác của đăng dương vô cùng thuần thục và nâng niu, tựa như đang chăm sóc một báu vật dễ vỡ. ngay sau khi treo chiếc áo khoác lên móc, nó dứt khoát vòng hai cánh tay rộng lớn ôm ghì lấy minh hiếu vào lòng, vùi đầu vào hõm cổ anh hít hà một hơi thật sâu.
"vợ về rồi nè, nhớ anh quá chừng."
giọng nói của đăng dương trầm ấm, có chút nũng nịu đặc trưng mà nó chỉ để lộ ra khi ở riêng với anh. vòng tay nó siết nhẹ, truyền sang cơ thể minh hiếu một luồng nhiệt lượng ấm áp, xua đi cái lạnh lẽo và mệt mỏi bám theo anh suốt cả đoạn đường dài.
minh hiếu thở ra một hơi dài, cả người anh buông lỏng, tựa hẳn tấm lưng vào lồng ngực vững chãi của nó chồng nhỏ. anh không còn chút sức lực nào để đẩy nó ra hay đùa giỡn như mọi khi, chỉ biết để mặc cho đăng dương bế bổng mình lên một cách dễ dàng, bước từng bước vững vàng về phía chiếc ghế sofa mềm mại. đăng dương ngồi xuống trước, rồi điều chỉnh tư thế để minh hiếu ngồi lọt thỏm trong lòng mình, hai chân anh vắt qua đùi nó, đầu tựa sát vào bả vai rộng.
"mệt quá à..." - minh hiếu thầm thì, giọng anh khàn đi vì cả ngày phải nói chuyện với đối tác. anh nhắm nghiền mắt, tận hưởng sự mềm mại của chiếc gối tựa và hơi ấm từ lồng ngực đăng dương đang phập phồng đều đặn sau lưng.
nhìn thấy vẻ mặt phờ phạc và quầng thâm mờ nhạt dưới mắt của anh, lòng đăng dương dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. nó xoay người anh lại một chút để đối diện với mình, đôi bàn tay to lớn mềm mại áp lên hai bên má của minh hiếu, khẽ dùng ngón cái mơn trớn làn da mịn màng.
"vợ mệt hả? em hun hun cho vợ hết mệt nha."
nói rồi, không đợi minh hiếu kịp gật đầu, đăng dương đã ghé sát gương mặt góc cạnh của mình lại gần. nó đặt những nụ hôn nhẹ nhàng, vụn vặt lên khắp gương mặt anh. bắt đầu từ vầng trán rộng, di chuyển qua hai bên bầu mắt đang nhắm hờ, rồi dừng lại thật lâu trên chiếc mũi thanh tú và hai bên gò má đang nóng bừng. tiếng mút mát nhẹ nhàng, ấm áp vang lên giữa phòng khách tĩnh lặng, mang theo một sự xoa dịu kỳ diệu.
những nụ hôn vụn vặt của trần đăng dương dịu dàng tựa như những cánh hoa anh đào rụng xuống, mát lành và mang theo một thứ mùi hương ấm áp quen thuộc của nước xả vải cùng làn da nam tính. trần minh hiếu khẽ hé mở đôi mắt, nhìn gương mặt phóng đại của nó chồng nhỏ ngay sát sạt. dưới ánh đèn vàng ấm áp của phòng khách, từng đường nét trên khuôn mặt đăng dương hiện lên đầy vẻ nhu hòa, đôi mắt lấp lánh thứ ánh sáng trong trẻo của một kẻ đang say đắm trong mật ngọt hôn nhân.
nó khẽ dừng lại sau khi đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi anh, bàn tay to lớn vẫn giữ nguyên vị trí áp lấy đôi gò má mềm mại, ngón tay cái vuốt ve nhè nhẹ như đang nâng niu một báu vật quý giá. ánh mắt nó dạt dào tình cảm, thanh âm trầm ấm vang lên đầy xót xa:
"nhìn vợ mệt em xót quá chừng, để em chăm sóc cho vợ nha."
minh hiếu vừa nghe thấy hai từ "chăm sóc" thốt ra từ khuôn miệng ấy, trong đầu lập tức gióng lên một hồi chuông cảnh giác mãnh liệt. anh đã quá quen với cái gọi là "chăm sóc" của trần đăng dương – một chuỗi những hành động bắt đầu bằng sự ngọt ngào, dịu dàng vô bờ bến nhưng kết cục luôn là việc anh bị hành hạ đến mức thắt lưng rã rời, hai chân run rẩy không thể đứng vững cho đến tận gần ba giờ sáng hôm sau. thể lực dồi dào của nó thiếu niên kém anh một tuổi này thực sự là một thứ vũ khí đáng sợ, nhất là vào những ngày anh vừa trải qua một buổi làm việc kiệt sức như hôm nay.
anh nhíu mày, đưa tay lên yếu ớt đẩy lồng ngực vững chãi của đối phương ra một chút, giọng nói khàn khàn mang theo vẻ kiên quyết nhưng vẫn không giấu nổi sự mệt mỏi:
"chăm sóc cái gì? không làm hôm nay đâu, tao mệt lắm."
đăng dương nghe vậy liền xụ mặt xuống, đôi lông mày rậm hơi nhướng lên, biểu cảm trên gương mặt lập tức chuyển sang chế độ đáng thương thường thấy mỗi khi không đạt được mục đích. nó siết nhẹ vòng tay đang ôm lấy eo anh, cúi đầu tì cằm lên vai anh, giọng nói mang theo chút nũng nịu, khẩn cầu:
"em hứa sẽ nhẹ nhàng mà... em chỉ muốn giúp vợ thư giãn thôi."
"khồngggg, nay mệt lắm rồi đó!"
minh hiếu kéo dài giọng điệu từ chối, cả người anh nhũn ra, dứt khoát đem toàn bộ trọng lượng cơ thể dựa dẫm vào người đăng dương để chứng minh cho lời nói của mình. anh thực sự không còn một chút năng lượng nào để có thể phối hợp cùng nó trong những cuộc hoan lạc kéo dài hàng giờ đồng hồ. nếu hôm nay gật đầu đồng ý, anh chắc chắn ngày mai bản thân sẽ phải vác một thân xác rã rời đến công sở, và đó thực sự là một cơn ác mộng.
thấy thái độ kiên quyết của người thương, đăng dương không bỏ cuộc. nó khẽ buông lỏng vòng eo anh, lùi lại một khoảng cách nhỏ để có thể nhìn thẳng vào mắt minh hiếu. đôi mắt một mí của nó chồng nhỏ lúc này cụp xuống, khóe môi khẽ trề ra, bày ra một vẻ mặt vô cùng uất ức và tổn thương, tựa như một chú cún lớn bị chủ nhân bỏ rơi:
"vợ không thương em hả..."
nhìn cái điệu bộ dỗi hờn quá mức tương phản với thân hình to lớn, vạm vỡ của đăng dương, minh hiếu vừa buồn cười vừa bất lực. anh khẽ thở dài, vươn tay véo nhẹ vào chiếc má bánh bao của nó một cái rõ đau, giọng điệu tuy cộc cằn nhưng bên trong lại đong đầy sự dung túng, chiều chuộng:
"không thương cưới mày làm gì."
câu trả lời tuy ngắn gọn nhưng lại là liều thuốc ngọt ngào nhất xoa dịu đi sự hờn dỗi của nó chồng nhỏ. đăng dương ngay lập tức nắm lấy bàn tay vừa véo má mình, đặt lên đó một nụ hôn thật kêu, rồi lại tiếp tục sáp lại gần, dùng cả thân hình to lớn bao bọc lấy minh hiếu trên chiếc sofa chật hẹp. nó dụi dụi đầu vào cổ anh, vừa cọ xát vừa thì thầm bằng chất giọng trầm khàn đầy ma mị:
"thì chỉ một chút thôi, nha vợ... em hứa chỉ một chút thôi mà. em sẽ làm hết, vợ chỉ cần nằm yên thôi có được không?"
bầu không khí bên trong căn hộ chung cư cao cấp dường như ngày càng trở nên đặc quánh dưới tác động của những luồng xúc cảm âm thầm luân chuyển. ánh sáng từ màn hình lớn của chiếc tivi treo tường hắt lên những khoảng sáng tối loang loáng, vẽ nên những vệt màu rực rỡ nhưng vô định trên tấm thảm trải sàn dệt bằng sợi len lông cừu mềm mại. trần minh hiếu tựa đầu vào bờ vai vững chãi của trần đăng dương, lắng nghe tiếng nhịp tim đập đều đặn, mạnh mẽ của nó chồng nhỏ vang lên sau lớp lồng ngực săn chắc. dẫu cho cơ thể đang mệt mỏi đến rã rời sau một ngày dài đối diện với hàng tá hồ sơ và những cuộc họp căng thẳng ở cơ quan, anh vẫn cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ khi được bao bọc trong vòng tay quen thuộc này.
thế nhưng, sự bình yên ấy vốn dĩ chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi trước cơn bão. trần đăng dương, với bản tính kiên trì và nguồn năng lượng dồi dào của một thiếu niên đang ở độ tuổi sung mãn nhất, hoàn toàn không có ý định bỏ cuộc dễ dàng như vậy. khi nhận thấy những lời dỗ dành ngọt ngào cùng vẻ mặt uất ức giả vờ vẫn chưa đủ sức lay chuyển sự phòng bị kiên quyết của minh hiếu, đôi mắt một mí của nó chồng nhỏ khẽ lướt qua một tia sáng ranh mãnh. đăng dương khẽ dịch chuyển tư thế, để lồng ngực mình áp sát vào tấm lưng trần đang được bao bọc sau lớp áo sơ mi mỏng của anh, thanh âm trầm thấp lại vang lên, mang theo một điều kiện trao đổi vô cùng hấp dẫn:
"nếu lần này em không giữ lời, em dọn dẹp nhà cửa cả tuần cho vợ luôn. có được không?"
minh hiếu nghe vậy liền khẽ nhướn mày. anh hơi xoay đầu lại, ánh mắt tràn ngập sự nghi ngờ dán chặt vào gương mặt góc cạnh đang kề sát bên tai mình. đôi môi mỏng của anh khẽ nhếch lên, thốt ra lời phản bác đầy tính thực tế nhằm bóc trần sự vô lý trong lời hứa hẹn của đối phương:
"làm hết việc nhà cả tuần? từ lúc cưới về đến giờ mày có cho tao chạm tay vào việc nhà bao giờ đâu?"
nghe thấy lời chất vấn sắc sảo của vợ, đăng dương không những không bối rối mà ngược lại còn khẽ bật ra một tiếng cười khục trong cổ họng. nó nhe răng cười, một nụ cười ranh mãnh và ngập tràn sự đắc ý của một kẻ biết rõ bản thân đã nắm chắc phần thắng trong tay:
"hì..."
chỉ bằng một nụ cười ngắn ngủi ấy, minh hiếu lập tức nhận ra mình đã hoàn toàn rơi vào cái bẫy ngọt ngào do nó chồng nhỏ tự tay giăng sẵn. từ ngày bước chân vào cuộc sống hôn nhân, đăng dương luôn cưng chiều anh như một ông hoàng nhỏ, việc lớn việc nhỏ trong nhà từ nấu nướng, giặt giũ cho đến lau dọn đều một tay nó tình nguyện gánh vác, chưa bao giờ để anh phải bận lòng. chính vì vậy, cái gọi là "hình phạt dọn nhà một tuần" thực chất chỉ là một lời hứa suông đầy tính trêu chọc, bởi dẫu có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đăng dương cũng sẽ không bao giờ để anh phải động tay vào những việc nặng nhọc ấy.
"biết ngay là bị mày lừa mà..". - minh hiếu thở dài một tiếng, giọng điệu mang theo sự bất lực tột cùng trước sự ranh ma của tên nhóc nhỏ hơn mình một tuổi.
nhưng đăng dương không để cho anh có thời gian để suy nghĩ thêm hay tìm cách thoái lui. nó nhanh chóng chộp lấy thời cơ, hai cánh tay to lớn vững chãi một lần nữa vòng qua eo minh hiếu, dứt khoát kéo mạnh cả cơ thể anh lọt thỏm vào lòng mình, ép sát tấm lưng anh dính chặt vào vòm ngực nóng hổi của nó.
"cho em ôm vợ một xíu thôi mà... nha..."
giọng nói của đăng dương lúc này khàn đặc đi vì những luồng dục vọng bắt đầu nhen nhóm trong huyết quản. thế nhưng, cái gọi là "ôm một xíu" của nó chồng nhỏ chưa bao giờ diễn ra theo một cách bình thường cả. đối với một kẻ luôn thèm khát sự đụng chạm da thịt như đăng dương, một cái ôm đơn thuần chưa bao giờ là đủ để thỏa mãn nỗi nhớ nhung sau cả một ngày dài xa cách. bàn tay to lớn, thô ráp của nó từ vị trí đặt ở vòng eo thon gọn của minh hiếu bắt đầu chuyển động đầy ám muội. không một lời cảnh báo, năm ngón tay ấm nóng của đăng dương khéo léo luồn qua vạt áo sơ mi mỏng manh của anh, trực tiếp áp sát vào làn da mịn màng, nhạy cảm nơi mạn sườn.
"dương... ưm..."
minh hiếu giật nảy mình, một luồng điện tê dại xẹt qua sống lưng khiến cả cơ thể anh run lên nhè nhẹ. sự tiếp xúc trực tiếp giữa lòng bàn tay nóng rực của đăng dương và làn da lành lạnh của anh tạo nên một sự xung đột nhiệt độ gay gắt, kích thích mọi giác quan đang mệt mỏi của anh tỉnh giấc. anh vô thức muốn giữ lấy tay nó để ngăn cản sự tiến sâu thêm, nhưng lực tay của đăng dương quá mạnh mẽ, hoàn toàn khóa chặt mọi sự kháng cự yếu ớt của anh.
"không sao đâu mà vợ... em chỉ ôm thôi mà..."- đăng dương thầm thì, giọng nói trầm ấm phả vào vành tai đang đỏ bừng của minh hiếu, mang theo một sự dung túng và chiều chuộng đến nghẹt thở.
bàn tay của đăng dương ở bên trong áo thun của anh bắt đầu di chuyển một cách dạn dĩ hơn. lòng bàn tay thô ráp khẽ miết nhẹ dọc theo đường lằn cơ bụng săn chắc, rồi từ từ trượt lên phía trên, chạm vào vùng ngực nhạy cảm của người thương. mỗi nơi bàn tay nó đi qua đều để lại một vệt nóng rực như muốn thiêu cháy mọi sự kiên định cuối cùng của minh hiếu. anh ngửa cổ ra sau, tựa đầu vào vai nó thở dốc kịch liệt, đôi mắt vốn dĩ đã phờ phạc vì mệt mỏi nay lại nhuốm thêm một tầng sương nước mờ ảo vì tình dục bắt đầu nhen nhóm.
"mày... mày bảo là chỉ ôm thôi cơ mà... hức... đồ thất hứa...." - minh hiếu nghẹn ngào thốt ra lời trách móc, nhưng thanh âm phát ra lại mềm nhũn, không có một chút sức nặng nào của sự răn đe.
đăng dương khẽ cười, nó không trả lời bằng lời nói mà dùng hành động để chứng minh cho sự ngông cuồng của mình. đôi môi mỏng của nó tìm đến hõm cổ ấm áp của minh hiếu, đặt vào đó một nụ hôn thật sâu, mút mát nhẹ nhàng tạo nên một tiếng "chụt" ám muội vang lên giữa phòng khách tĩnh mịch. sự chiếm đoạt dịu dàng nhưng đầy rẫy sự nguy hiểm này khiến minh hiếu hoàn toàn đầu hàng. anh biết, đêm nay, một lần nữa anh lại phải chịu trói trước sự dẻo mồm và thể lực kinh khủng của cậu chồng nhỏ nhà mình.
đêm càng lúc càng trôi về những canh giờ muộn màng, không gian căn hộ chung cư cao cấp chìm vào một sự tịch mịch đến đáng sợ. dưới quầng sáng duy nhất hắt ra từ màn hình tivi, hai thân thể trên chiếc sofa dài dường như đã hoàn toàn hòa làm một. trần đăng dương sau một hồi vuốt ve, trêu chọc bên ngoài áo liền dứt khoát dời môi lên phía trên, ngậm chặt lấy đôi môi sưng đỏ của trần minh hiếu, thực hiện một nụ hôn sâu đầy ngột ngạt.
chiếc lưỡi nóng ẩm của nó chồng nhỏ dạn dĩ càn quét khoang miệng ngọt ngào của anh, cạy mở hàm răng để quấn quýt lấy chiếc lưỡi nhỏ đang vụng về đáp trả. tiếng nước nhóp nhép đầy ám muội vang lên rõ mồn một bên tai, hòa cùng tiếng thở dốc đứt quãng của cả hai tạo nên một bầu không khí vô cùng dâm dĩ. minh hiếu run rẩy cực hạn, đôi tay anh vô thức vòng qua cổ đăng dương, bám chặt lấy bờ vai săn chắc của nó như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa dòng nước lũ của khoái cảm đang không ngừng cuộn trào.
đăng dương vừa hôn sâu, vừa dùng một tay giữ chặt lấy hông anh, kéo sát cơ thể minh hiếu sát lại gần mình hơn nữa, khiến cho khoảng cách giữa hai người hoàn toàn bị xóa nhòa. sự mệt mỏi của một ngày làm việc dài dường như đã bị ngọn lửa dục vọng thiêu rụi không còn một mảnh tro tàn, thay vào đó là sự khao khát được dâng hiến và được chiếm đoạt của hai tâm hồn đang say đắm trong tình yêu.
"vợ... em nhớ anh lắm... cả ngày hôm nay em chỉ nghĩ đến anh thôi..." - đăng dương dứt khỏi nụ hôn, ghé sát tai minh hiếu thì thầm bằng chất giọng khàn đặc, đôi mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào khuôn mặt gợi tình của người thương.
bàn tay của trần đăng dương một khi đã luồn vào bên trong vạt áo của trần minh hiếu thì không còn giữ vẻ rụt rè, dò xét nữa. nó chồng nhỏ tuy kém anh một tuổi nhưng sở hữu một khung xương vững chãi cùng sức mạnh thể chất vượt trội của một người thường xuyên vận động. động tác của đăng dương vừa dứt khoát, vừa thô bạo một cách có chừng mực, trực tiếp kéo ngược chiếc áo sơ mi công sở mỏng manh của minh hiếu lên phía trên ngực anh. chất vải voan mịn màng vốn được là phẳng phiu vào buổi sáng nay đã trở nên nhăn nhúm, co cụm lại thành những nếp gấp hỗn độn xung quanh bờ vai gầy của người thương.
trong quá trình dịch chuyển đầy tính chiếm đoạt ấy, chiếc thẻ nhân viên văn phòng bằng nhựa cứng – vật bất ly thân suốt một ngày dài làm việc của minh hiếu – vô tình vướng vào vạt áo, phát ra một tiếng "lách cách" khô khốc. không một chút do dự, đăng dương đưa tay giật dứt khoát chiếc dây đeo thẻ ra khỏi cổ anh, ném mạnh sang một bên góc sofa không một chút thương tiếc. chiếc thẻ nhựa rơi xuống tấm thảm len, nằm im lìm như một minh chứng cho thấy toàn bộ những ràng buộc, danh phận và quy chuẩn của thế giới công sở bên ngoài đã hoàn toàn bị tước bỏ ngay khi bước vào lãnh địa của nó chồng nhỏ.
sự mát lạnh đột ngột của không khí phòng khách ập vào làn da trần nơi vùng bụng và lồng ngực khiến minh hiếu khẽ rùng mình. cảm giác trần trụi và yếu thế ngay trên chiếc ghế sofa quen thuộc làm dấy lên trong lòng anh một sự hoảng hốt nhẹ. dù sâu trong thâm tâm, anh chưa từng thực sự chán ghét sự đụng chạm của đăng dương, nhưng thể xác rã rời sau một ngày kiệt sức buộc lý trí của anh phải đưa ra phản kháng. minh hiếu dùng chút sức lực nhỏ nhoi còn sót lại của mình, chống hai lòng bàn tay thon dài lên bờ vai rộng lớn của đăng dương, cố gắng khẽ đẩy lồng ngực vững chãi của nó chồng nhỏ ra xa một chút để tìm kiếm khoảng trống hít thở.
ừm, có cố gắng, nhưng thực sự không đáng kể.
đối với một trần đăng dương đang bị ngọn lửa chiếm hữu thiêu đốt, sự chống cự yếu ớt của minh hiếu chẳng khác nào một sự trêu đùa đầy tình tứ. lồng ngực của nó tựa như một bức tường thành vững chãi bằng đá tảng, hoàn toàn bất động trước lực đẩy từ những ngón tay đang run rẩy của anh. không những không lùi lại, đăng dương còn thuận thế rướn người tới trước, ép chặt toàn bộ trọng lượng cơ thể mình lên người minh hiếu, khiến anh chỉ có thể bất lực lún sâu hơn vào những chiếc gối tựa mềm mại của sofa.
"vợ ngoan...đừng đẩy em.." - đăng dương thầm thì bằng chất giọng khàn đặc, đôi môi nó mơn trớn dọc theo đường xương quai hàm sắc sảo của anh, gặm nhấm nhè nhẹ như một cách để xoa dịu cũng như cảnh cáo.
minh hiếu nghiêng đầu tránh né nụ hôn của nó, hơi thở anh dồn dập, lồng ngực phập phồng kịch liệt chạm sát vào khuôn ngực nóng hổi của đối phương. anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng điệu của mình mang theo chút uy nghiêm của một người làm anh, nhưng thanh âm phát ra lại run rẩy, đứt quãng:
"dương... dừng lại... tao đã bảo là hôm nay không muốn... mày... mày không giữ lời..."
"em có làm gì đâu. em chỉ đang giúp vợ cởi bỏ đống quần áo chật chội này ra thôi mà."
đăng dương khẽ cười khẩy, ánh mắt một mí cong lên đầy ranh mãnh.
tâm lý của minh hiếu lúc này rơi vào một trạng thái xung đột dữ dội. một mặt, thể xác anh mệt mỏi đến mức chỉ muốn nhắm mắt ngủ một giấc thật sâu, hoàn toàn không muốn phải đối diện với cuộc hoan lạc kéo dài hàng giờ đồng hồ của đăng dương. mặt khác, sự tiếp xúc da thịt ấm nóng, mùi hương nam tính đầy quen thuộc cùng sự chiều chuộng mang tính áp chế của nó chồng nhỏ lại đang không ngừng khơi dậy những bản năng nguyên thủy nhất sâu trong cơ thể anh. sự tê dại quen thuộc bắt đầu lan tỏa từ nơi thắt lưng chạy dọc theo tủy sống, khiến cho những lời từ chối của anh khi thốt ra chỉ còn là những tiếng rên rỉ vô lực:
"hức... đừng... dương... bỏ tay ra... tao mệt... thực sự mệt lắm..."
nhìn thấy những giọt nước mắt sinh lý bắt đầu lấp lánh nơi khóe mi của minh hiếu, đăng dương khẽ dừng động tác ở tay lại một nhịp. nó nhìn sâu vào đôi mắt đang ngập tràn sự mỏi mệt và cả sự cam chịu của anh, lòng bỗng chốc mềm xuống một chút. đăng dương cúi đầu, dịu dàng hôn đi giọt nước mắt ấm nóng ấy, rồi thì thầm bên tai anh bằng một giọng điệu dạt dào tình ý:
"em biết vợ mệt. thế nên đêm nay vợ không cần phải làm gì cả, cứ giao mọi thứ cho em. em hứa... sẽ thật nhẹ nhàng, được không?"
ngay khi cảm nhận được sự buông lỏng hoàn toàn trong các thớ cơ của người thương, đăng dương không chần chừ thêm một giây phút nào. nó dứt khoát cúi đầu, ghé sát gương mặt góc cạnh của mình xuống và lập tức chiếm trọn lấy đôi môi đang khẽ hé mở của minh hiếu. nụ hôn lần này không còn mang tính chất thăm dò, dỗ dành hay xoa dịu như lúc ban đầu, mà nó là một sự xâm chiếm trực diện, thô bạo và dồn dập, hoàn toàn không chừa cho đối phương bất kỳ một lối thoát hay một cơ hội nào để hít thở.
chiếc lưỡi nóng ẩm của đăng dương dạn dĩ càn quét khắp khoang miệng ngọt ngào của anh, cạy mở hàm răng đang run rẩy để quấn chặt lấy chiếc lưỡi nhỏ của minh hiếu, ép buộc anh phải cuốn theo nhịp điệu mãnh liệt của mình. tiếng nước nhóp nhép đầy ám muội vang lên rõ mồn một giữa không gian tĩnh lặng, hòa cùng tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị bóp nghẹt ngay nơi cổ họng của minh hiếu tạo nên một bản nhạc đầy nhục dục. anh run rẩy cực hạn, cả cơ thể căng cứng rồi lại mềm nhũn ra dưới sức ép của nó chồng nhỏ. hai cổ tay đang bị đăng dương khóa chặt trên đầu vô lực cử động, những ngón tay thon dài đan chặt lấy tay nó như một sự đồng lõa thầm lặng với cuộc hoan lạc này.
trong khi nụ hôn sâu phía trên đang hoàn toàn cướp đi dưỡng khí và lý trí của minh hiếu, bàn tay thô ráp của đăng dương ở phía dưới vẫn không ngừng chuyển động đầy dạn dĩ. sau khi chiếc quần tây công sở bị nới lỏng và kéo xuống một cách dứt khoát, làn da mịn màng nơi vùng hông và đùi trong của minh hiếu hoàn toàn phơi bày dưới không khí mát lạnh của phòng khách. sự tương phản nhiệt độ gay gắt giữa lòng bàn tay nóng rực của đăng dương và làn da lành lạnh của anh tạo nên một luồng điện tê dại chạy thẳng lên đại não, kích thích mọi dây thần kinh nhạy cảm nhất.
bàn tay của đăng dương lướt dọc theo cặp đùi thon dài của anh, khéo léo dùng những ngón tay thô ráp miết nhẹ dọc theo rãnh đùi trong, nơi nhạy cảm nhất của cơ thể minh hiếu. mỗi chuyển động của nó đều mang theo một áp lực nặng nề, vừa như muốn xoa dịu sự căng thẳng của anh, vừa như muốn ép buộc nơi tư mật kia phải chuẩn bị sẵn sàng cho sự thâm nhập sắp tới. sự vuốt ve đầy ám muội và dạn dĩ của đăng dương khiến minh hiếu không thể kiềm chế nổi những phản ứng tự nhiên của thể xác. cơ thể anh vô thức rướn cong lên trên chiếc sofa, hông khẽ đưa về phía trước để tìm kiếm thêm sự đụng chạm từ bàn tay của đối phương, trong khi những tiếng nấc nghẹn ngào liên tục bị nuốt chửng trong nụ hôn triền miên của hai người.
đăng dương khẽ dừng lại nụ hôn sau một khoảng thời gian dài chiếm đoạt, kéo theo một sợi chỉ bạc mỏng manh dưới ánh đèn mờ. nó áp trán mình vào trán của minh hiếu, hơi thở dồn dập, khàn đặc phả lên gương mặt đẫm mồ hôi và nước mắt của người thương. ánh mắt một mí lúc này hoàn toàn nhuốm một tầng màu sắc tăm tối của dục vọng, dán chặt vào đôi môi sưng đỏ và gò má nóng bừng của anh.
"vợ... em đã bảo là em sẽ nhẹ nhàng mà... anh thấy có thích không?"
đăng dương thầm thì bằng chất giọng khàn đặc, đôi bàn tay ở phía dưới vẫn tiếp tục chuyển động một cách dứt khoát, hướng thẳng đến mục tiêu cốt lõi.
những chấn động cơ thể kịch liệt trên chiếc sofa phòng khách chật hẹp dần khiến trần minh hiếu rơi vào trạng thái quá tải. mặt da của ghế ma sát với làn da đẫm mồ hôi của anh, tạo nên một cảm giác vừa dính rít vừa khó chịu, khiến anh khó khăn ngọ nguậy hông để tìm kiếm một điểm tựa thoải mái hơn. sự chật chội của không gian xung quanh dường như càng bóp nghẹt thêm dưỡng khí vốn đã ít ỏi của cả hai.
trần đăng dương khẽ dừng lại nhịp hông, lồng ngực săn chắc phập phồng kịch liệt sát bên tai anh. nó nhận ra sự bức bối của người thương, ánh mắt một mí tối sầm đi vì dục vọng dồn nén nhưng bên trong vẫn đong đầy sự quan tâm, cưng chiều tuyệt đối. nó ghé sát môi vào vành tai đỏ bừng của minh hiếu, khàn giọng thầm thì:
"em đưa vợ vào phòng nhé."
chưa kịp để minh hiếu thốt ra bất kỳ một lời từ chối hay đồng ý nào, đăng dương đã dùng sức mạnh thể chất vượt trội của mình dứt khoát luồn tay xuống dưới gáy và đùi anh, bế bổng cả cơ thể dính dấp của minh hiếu lên khỏi chiếc sofa. cú nhấc người đột ngột làm minh hiếu theo bản năng hốt hoảng vươn hai tay vòng qua cổ nó chồng nhỏ để giữ thăng bằng, cả người rướn sát vào vòm ngực vững chãi của đối phương.
đăng dương không để cho anh có thời gian định thần. nó ngay lập tức cúi đầu, một lần nữa tìm đến đôi môi sưng đỏ, ướt át của minh hiếu để ngậm chặt lấy. nụ hôn lần này mang tính chất vỗ về nhưng vẫn tràn đầy sự chiếm đoạt dứt khoát, nuốt chửng những tiếng thở dốc vụn vặt của anh vào sâu trong khoang miệng mình.
trong khi vẫn đang mải miết dây dưa với cánh môi mềm mại của vợ, đăng dương sải những bước chân dài đầy vững chãi, trực tiếp bế anh rời khỏi phòng khách mờ tối, bước vào căn phòng ngủ quen thuộc của hai người.
căn phòng ngủ hiện ra dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn ngủ đặt nơi góc bàn trang điểm, hắt lên những quầng sáng màu hổ phách dịu nhẹ, đủ để phác họa nên những đường nét quen thuộc của tổ ấm riêng tư. không gian nơi đây rộng rãi hơn hẳn phòng khách, ngập tràn mùi hương tinh dầu oải hương thoang thoảng – thứ hương liệu dịu nhẹ mà đăng dương đã cẩn thận chuẩn bị từ trước để giúp người thương dễ dàng đi vào giấc ngủ. thế nhưng, sự yên bình thường nhật ấy lúc này đã bị xáo trộn hoàn toàn bởi những nhịp thở dồn dập, nóng hổi của hai cơ thể đang gắn kết không rời.
trần đăng dương sải bước chân vững chãi đến bên cạnh chiếc giường lớn. nó chậm rãi và nâng niu đặt trần minh hiếu xuống mặt đệm lò xo mềm mại, lớp ga trải giường bằng lụa satin mát lạnh tiếp xúc với làn da đẫm mồ hôi của anh tạo nên một sự rùng mình khẽ khàng. thế nhưng, ngay khi tấm lưng của minh hiếu vừa chạm giường, đăng dương cũng lập tức đổ người xuống theo, dùng cả thân hình vạm vỡ của mình phủ lên trên, một lần nữa khóa chặt mọi khoảng trống giữa hai người. nó tì cằm lên vai anh, mái tóc ngắn cọ xát vào làn da cổ nhạy cảm của minh hiếu, rồi khẽ cất tiếng gọi bằng chất giọng trầm ấm, ngân dài đầy nũng nịu:
"vợ ơi~"
cái chất giọng miền bắc đặc trưng, trầm ấm và có chút kéo dài của trần đăng dương vang lên sát bên tai, khiến toàn bộ cơ thể minh hiếu vô thức run rẩy. giọng nói ấy vốn là thứ mà anh cực kỳ yêu thích, nhưng trong những hoàn cảnh nhạy cảm như thế này, nó lại trở thành một vũ khí chí mạng khiến anh không cách nào chống đỡ nổi. minh hiếu không trả lời nổi, anh chỉ biết nghiêng đầu sang một bên, cố tránh đi hơi thở nóng hổi đang liên tục phả vào làn da cổ nhạy cảm của mình. lúc nào cũng vậy, bất kể là khi nó muốn đòi hỏi hay khi nó đang chuẩn bị trừng phạt anh, đăng dương luôn dùng cái giọng điệu đầy dính người và trêu chọc ấy để khiến anh mềm lòng rồi triệt để đầu hàng.
"sao không trả lời em? vợ ghét em gọi thế à?" - đăng dương khẽ nhếch môi, nó cố tình cúi xuống cắn nhẹ một cái vào thùy tai đang đỏ rực của anh, tạo ra một kích thích trực tiếp khiến minh hiếu khẽ nấc lên.
"ưm... dương... mày đừng có dùng cái giọng đấy với tao..." - minh hiếu nghẹn ngào, giọng nói run rẩy đứt quãng khi hai tay anh vô thức bám chặt vào bả vai nó
"tao... tao mệt thật mà... mày đã hứa là chỉ ôm một lát thôi..."
"thì em vẫn đang ôm vợ đấy thôi." - đăng dương cười trầm đục, tiếng cười khàn đặc gằn trong lồng ngực gân guốc truyền thẳng sang lồng ngực đang phập phồng dồn dập của anh
"nhưng mà ôm thôi thì không đủ ấm. em muốn sưởi ấm cho vợ từ bên trong cơ thể anh cơ."
nói rồi, nó không để minh hiếu có thêm thời gian để thích nghi với sự trêu chọc ấy. bàn tay to lớn của đăng dương trượt xuống, nhanh chóng tháo bỏ chiếc thắt lưng da cùng chiếc quần tây vướng víu còn sót lại trên người anh, ném thẳng chúng xuống sàn nhà không thương tiếc. sự trần trụi đột ngột ở phần thân dưới tiếp xúc với không khí mát mẻ của phòng điều hòa khiến minh hiếu khẽ rùng mình, anh cố gắng khép chặt hai chân lại để bảo vệ bản thân theo bản năng:
"dương... không được... đừng nhìn... xấu hổ lắm..."
"có gì mà xấu hổ? chúng ta kết hôn gần một năm rồi, có chỗ nào trên người anh mà em chưa chạm qua đâu?"
đăng dương dùng đầu gối thong thả nhưng đầy dứt khoát chen vào giữa hai đùi anh, ép hai chân minh hiếu phải tách rộng ra, hoàn toàn mở rộng trước tầm mắt của nó
"nhìn xem, vợ của em đẹp thế này, em ngắm cả đời cũng không chán."
nhìn ánh mắt vẩn đục dục vọng của người chồng nhỏ tuổi đang khóa chặt lấy mình, minh hiếu biết mọi lời kháng cự lúc này đều trở nên vô nghĩa. anh cắn chặt môi, hai tay chuyển sang che đi khuôn mặt đang đỏ bừng vì xấu hổ, để mặc cho đăng dương tiếp tục những hành vi chiếm hữu sâu sắc hơn.
bàn tay của đăng dương không ngừng chuyển động, nó nhẹ nhàng lướt dọc theo đường cong của mạn sườn, xoa nắn vùng eo thon thả rồi đột ngột nhấn mạnh ngón tay vào nơi nhạy cảm phía dưới. sự va chạm chuẩn xác và thô bạo khiến minh hiếu giật nảy mình, một tiếng rên rỉ nghẹn ngào bật ra từ kẽ tay đang che mặt:
"á... ưm... hức... dương... đau... chậm thôi..."
"ngoan, thả lỏng ra nào vợ. em đang rất nhẹ nhàng mà." - đăng dương khàn giọng dỗ dành, nó vươn tay kéo hai bàn tay đang che mặt của anh ra, ghim chặt chúng xuống mặt nệm, ép anh phải đối mặt trực tiếp với nó
"nhìn em này, hiếu. nói cho em nghe, anh có thích em làm thế này không?
"không... không thích... mày khốn nạn... ưm..." - minh hiếu uốn cong sống lưng, cố gắng tránh né những ngón tay đang liên tục khuấy động bên trong mình, nhưng sự kích thích quá lớn từ những chuyển động điêu luyện của nó chỉ càng khiến anh thêm tê dại, những giọt nước mắt sinh lý thi nhau trào ra, lăn dài bên thái dương.
"miệng nói không thích nhưng chỗ này của anh lại đang ngậm chặt ngón tay em này" - đăng dương nhếch môi nở một nụ cười ranh mãnh đầy trêu chọc, nó gia tăng tốc độ chuyển động của bàn tay ở phía dưới, đồng thời cúi xuống chiếm lấy đôi môi đang run rẩy của anh trong một nụ hôn sâu đầy ngấu nghiến.
rần đăng dương thở dốc, nó cố gắng điều chỉnh lại nhịp độ chuyển động của bàn tay phía dưới để người thương có thời gian thích nghi, nhưng sự khít khao và ấm nóng nơi tư mật của trần minh hiếu giống như một chất xúc tác mãnh liệt, liên tục bào mòn đi chút kiên nhẫn cuối cùng của người chồng nhỏ tuổi. nó nhìn ngắm gương mặt đang đẫm nước mắt sinh lý của anh, đôi môi sưng đỏ khẽ hé mở phát ra những âm thanh nghẹn ngào khiến lòng nó ngứa ngáy không thôi.
"a... nhẹ thôi... dương... tao xin mày..."
tiếng cầu xin nhỏ xíu, đứt quãng của minh hiếu vang lên giữa căn phòng ngủ yên tĩnh, mang theo cả sự bất lực lẫn chút nức nở. hai bàn tay anh bị nó ghim chặt trên mặt nệm khẽ cựa quậy, những đầu ngón tay run rẩy vô lực như muốn tìm kiếm một chút khoan dung từ đối phương.
nghe thấy giọng điệu yếu ớt của vợ, đăng dương không rút tay ra, ngược lại nó càng áp sát cơ thể mình xuống, vùi mặt vào hõm cổ đẫm mồ hôi của anh mà cắn nhẹ một cái như để trừng phạt. nó gằn giọng, chất giọng miền bắc trầm đặc chứa đựng sự dồn nén đến cực hạn:
"em đang cố kìm chế lắm rồi đấy vợ ạ. anh còn câu dẫn em bằng cái giọng này nữa thì đừng trách sao ngày mai không bước xuống giường nổi."
nói rồi, đăng dương dứt khoát buông hai cổ tay của minh hiếu ra, nhưng không phải để buông tha anh, mà là để nó nhanh chóng cởi bỏ lớp áo thun vướng víu cuối cùng trên người mình. thân hình vạm vỡ, săn chắc với những múi cơ lưng ẩn hiện của người chồng nhỏ tuổi hoàn toàn áp sát, phủ chặt lấy minh hiếu. mất đi sự trói buộc ở tay, minh hiếu theo bản năng lập tức quàng tay qua ôm lấy bờ vai rộng lớn của đăng dương, mặt áp vào ngực nó để trốn tránh ánh mắt nóng rực như muốn thiêu đốt kia.
bàn tay của đăng dương di chuyển xuống phía dưới, ngón tay nó bất ngờ gia tăng lực đạo, chuyển động theo một tần suất nhanh và dứt khoát hơn. nó thấu hiểu từng điểm nhạy cảm trên cơ thể của minh hiếu sau gần một năm chung sống, thế nên mỗi một cái chạm, mỗi một cái nhấn ngón tay đều chuẩn xác đến mức khiến minh hiếu giật nảy mình, sống lưng uốn cong lên khỏi mặt nệm êm ái.
"ưm... hức... aa... dương... nhanh quá... tao... tao không chịu nổi..."
minh hiếu nấc nghẹn, đôi chân trần vô thức cọ xát vào hai bên hông nó để tìm điểm tựa, nhưng hành động đó lại vô tình tạo thành một sự đáp trả đầy nhiệt tình. đăng dương thở dốc nặng nề, nó không để anh có cơ hội suy nghĩ thêm, một tay nâng một bên chân anh lên gác qua hông mình, tay còn lại nhanh chóng đưa thứ nóng rực đã sớm mất kiên nhẫn của mình đến sát nơi tư mật của anh.
"em không chịu nổi nữa rồi, vợ ngoan, chịu đựng em một chút nhé."
chưa kịp để minh hiếu chuẩn bị tâm lý, đăng dương đã dứt khoát nhấn mạnh hông, trực tiếp tiến vào bên trong cơ thể anh một cách mạnh mẽ nhất.
"á... ưm...!"
minh hiếu trợn tròn mắt, một tiếng hét thất thanh bị bóp nghẹt nửa chừng nơi cổ họng. cả cơ thể anh căng cứng, hai tay bấu chặt vào lưng đăng dương đến mức móng tay găm sâu vào da thịt nó qua lớp da trần. sự lấp đầy đường đột và to lớn khiến anh cảm thấy như toàn bộ các giác quan của mình đều bị tê liệt trong giây lát, khoái cảm mãnh liệt xen lẫn sự đau rát ban đầu khiến nước mắt anh trào ra không ngừng, thấm đẫm vào chiếc gối nằm.
đăng dương giữ nguyên tư thế tiến vào sâu nhất ấy trong vài giây, nó cúi xuống liên tục hôn lên những giọt nước mắt vương trên khóe mắt và má anh, dịu dàng dỗ dành bằng giọng khàn đặc:
"thả lỏng ra nào vợ... anh khít quá... em đau..."
"hức... đau... mày là đồ khốn... đã bảo... đã bảo nhẹ nhàng mà..." - minh hiếu nghẹn ngào mắng nhiếc, nhưng giọng nói nhũn nhặn không có chút lực sát thương nào.
mỗi một nhịp thúc dứt khoát của trần đăng dương đều đưa cả hai chìm sâu hơn vào một cơn bão khoái cảm không lối thoát. sự nóng rực và khít khao bên trong cơ thể trần minh hiếu quấn chặt lấy nó, như một chất xúc tác mãnh liệt liên tục bào mòn đi chút kiên nhẫn cuối cùng của người chồng nhỏ tuổi. nó thở dốc nặng nề, lồng ngực gân guốc phập phồng liên tục tì sát lên khuôn ngực đang phập phồng dồn dập của anh. dưới sự va chạm trực tiếp và mạnh mẽ này, minh hiếu hoàn toàn vỡ vụn, anh không còn giữ nổi bất kỳ sự tự chủ nào nữa.
"ưm... hức... a~ dương..."
tiếng gọi tên nó nghẹn ngào, mang theo cả tiếng nấc run rẩy bật ra khỏi đôi môi sưng đỏ của minh hiếu. hai tay anh quàng chặt qua cổ nó, những đầu ngón tay bấu chặt vào bờ vai rộng lớn của đăng dương như một cách duy nhất để bám víu giữa cơn sóng tình đang dồn dập ập đến.
đăng dương nghe thấy tiếng gọi đứt quãng của người thương thì ánh mắt càng thêm vẩn đục. nó khẽ giảm tốc độ một chút, nhưng mỗi nhịp nhấn hông vẫn đi sâu đến tận cùng, tạo nên một sự ma sát điên cuồng khiến da đầu minh hiếu tê dại. nó nghiêng đầu, ghé sát bờ môi nóng hổi vào vành tai đang đỏ ửng của anh, cất giọng trầm đặc chứa đựng sự dính người đặc trưng:
"em nghe nè vợ."
"nh... nhẹ..." - minh hiếu nấc lên, hai má đỏ bừng vì xấu hổ và cả sự quá tải về cảm giác. anh yếu ớt lắc đầu, mái tóc mềm rối bời xòa ra trên chiếc gối đẫm mồ hôi
"dương... chậm thôi... tao... tao rã rời hết rồi..."
nhìn bộ dạng phục tùng và mềm nhũn đầy đáng thương của anh, đăng dương khẽ nhếch môi nở một nụ cười ranh mãnh. nó không lập tức chiều theo ý anh, ngược lại còn cố tình thúc mạnh hông một cái thật sâu vào điểm chí mạng, ép minh hiếu phải cong người lên rên rỉ, rồi nó mới khàn giọng đưa ra điều kiện đầy ranh ma:
"gọi em là gì nào? gọi đúng thì em mới nhẹ nhàng với anh được."
minh hiếu cắn chặt môi, đôi mắt mọng nước ngập tràn sương mù nhìn người đàn ông đang áp chế hoàn toàn mình ở phía trên. anh thừa biết cái tính xấu này của nó, lúc nào vào cuộc cũng phải ép anh nói ra những lời đáng xấu hổ mới chịu buông tha. sự tra tấn ngọt ngào từ cái hông đang khẽ xoay nhẹ của đăng dương khiến minh hiếu không thể chịu đựng thêm nổi một giây nào nữa. anh nghẹn ngào thốt lên, thanh âm vô cùng nhỏ bé và nhu thuận:
"chồng..."
tiếng "chồng" phát ra từ khuôn miệng sưng đỏ của minh hiếu giống như một mồi lửa ném vào kho xăng đang chực chờ bùng nổ của đăng dương. đồng tử của nó co rút lại, toàn bộ mạch máu trong người như sôi sục lên trước sự ngọt ngào và quyến rũ đến tột cùng của người thương. nó không kìm chế nữa, cúi rạp người xuống chiếm đoạt lấy đôi môi anh trong một nụ hôn sâu đầy ngấu nghiến, nuốt trọn những tiếng rên rỉ nghẹn ngào tiếp theo vào trong khoang miệng quấn quýt.
bàn tay to lớn của đăng dương trượt xuống siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của minh hiếu, nâng một bên đùi thon dài của anh gác chặt lên hông mình để mở rộng góc độ. nó bắt đầu tăng tốc độ lên mức chóng mặt, những cú thúc đẩy dồn dập, mạnh mẽ và liên tục giáng xuống nơi sâu nhất của anh. tiếng va chạm da thịt thô bạo, ám muội vang lên liên hồi trong không gian phòng ngủ tĩnh mịch, hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của đăng dương và tiếng khóc nấc vỡ vụn của minh hiếu.
"a~ ưm... hức... nói dối..." - minh hiếu nghẹn ngào, hai mắt nhắm nghiền, những giọt nước mắt sinh lý thi nhau trào ra bên khóe mi. anh yếu ớt dùng những ngón tay bấu chặt vào bả vai trần của nó, cố tìm một chút công lý trong bất lực
"mày bảo... gọi xong... sẽ nhẹ nhàng mà... đồ lừa đảo..."
nhìn dáng vẻ uất ức nhưng vô cùng quyến rũ của vợ, đăng dương không nhịn được mà bật ra một tiếng cười trầm thấp dính người. nó cúi người sát xuống, áp lồng ngực gân guốc sưởi ấm cho cơ thể đang khẽ run lên của anh, chất giọng miền bắc đặc trưng ghé sát bên tai thì thầm đầy cưng chiều:
"em có nói dối vợ đâu, tại giọng vợ ngọt quá mà. nghe anh gọi thế thì làm sao em kiềm chế nổi nữa."
dứt lời, nó không để anh có cơ hội mắng mỏ thêm câu nào. đăng dương cúi xuống, há miệng trực tiếp ngậm lấy bả vai tròn trịa, trắng ngần của minh hiếu. nó không dùng lực quá mạnh để làm anh đau, chỉ dùng răng day nhẹ, liếm láp làn da mịn màng đã lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng như một cách đánh dấu chủ quyền đầy tham lam. sự kích thích đồng thời từ nụ hôn ướt át trên vai và những cú nhấn hông liên tục, chuẩn xác ở phía dưới khiến minh hiếu hoàn toàn vỡ vụn.
"ưm~... chồng ơi... đừng..." - minh hiếu nấc lên, giọng điệu nhũn nhặn mang theo sự cầu xin yếu ớt. tiếng "chồng" thứ hai thốt ra trong cơn mê muội không còn sự gượng ép như ban đầu, mà hoàn toàn là một phản xạ tự nhiên khi anh muốn tìm kiếm sự dung túng từ người đàn ông đang áp chế mình.
nhưng tiếng gọi ấy chỉ càng làm phản tác dụng. đăng dương rời khỏi bả vai anh, để lại trên làn da trắng ngần một dấu hôn đỏ thẫm ám muội. ánh mắt nó tối sầm, vẩn đục hoàn toàn bởi khát khao chiếm hữu. nó vươn tay khóa chặt lấy hông minh hiếu, ép buộc anh phải duy trì góc độ mở rộng nhất, rồi dứt khoát tăng tốc độ thúc đẩy lên mức chóng mặt. tiếng va chạm da thịt thô bạo, trầm đục vang lên liên hồi hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của đăng dương và tiếng khóc nấc đứt quãng của minh hiếu dưới ánh đèn ngủ vàng mờ ảo.
mặt nệm giường êm ái lún sâu và rung động theo từng nhịp độ điên cuồng của hai thân ảnh quấn quýt. minh hiếu cảm thấy đầu óc mình trống rỗng hoàn toàn, cả thế giới như chỉ còn lại sự nóng rực và áp bức của người chồng nhỏ tuổi đang khảm sâu vào cơ thể mình. sự ma sát mạnh mẽ đưa cả hai đến gần hơn với giới hạn cuối cùng. đăng dương gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, nó nhấn mạnh hông vào nơi sâu nhất, giữ chặt lấy eo anh rồi giải phóng toàn bộ sự khao khát bị kìm nén vào bên trong người thương.
"á... ưm... dương...!" - minh hiếu hét lên một tiếng nhỏ rồi hoàn toàn nhũn người ra, hai tay buông thõng khỏi cổ nó, cả cơ thể run rẩy một đợt kịch liệt rồi đổ ập xuống mặt nệm, đôi mắt mờ đục nhìn trân trân vào khoảng không trước mặt, hơi thở đứt quãng thành từng nhịp nặng nề.
trần đăng dương khẽ chống nghiêng người, một tay chống lên gối làm điểm tựa, tay còn lại thong thả vân vê những lọn tóc đẫm mồ hôi đang bết dính bên thái dương của trần minh hiếu. nó nhìn ngắm làn da đỏ ửng vì dư âm của trận hoan ái vừa rồi, ánh mắt vốn đã dịu đi đôi chút sau khi giải phóng nay lại một lần nữa nhen nhóm lên những đốm lửa dục vọng rực cháy. cái hông ấm nóng của nó vẫn áp sát vào đùi anh, hoàn toàn không có ý định rút lui hay nới lỏng sự kiềm tỏa.
nó ghé sát khuôn mặt điển trai của mình vào hõm cổ anh, hít hà mùi hương dịu nhẹ trộn lẫn với mùi mồ hôi ám muội đặc quánh trong không khí, rồi bật ra thanh âm kéo dài đầy nũng nịu bằng chất giọng miền bắc đặc trưng của mình:
"vợ ơi~ một lần nữa nhé?"
thanh âm trầm ấm, dính người ấy vừa vang lên đã khiến minh hiếu lập tức rùng mình. anh cố gắng mở đôi mắt mệt mỏi, mờ đục vì sương nước để nhìn người chồng nhỏ tuổi đang tràn đầy sinh lực ở phía trên. đầu óc anh vốn đang trống rỗng giờ đây lập tức bị kéo về với thực tại đáng sợ. một hiệp vừa rồi đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của anh, vùng hông và thắt lưng truyền đến cảm giác mỏi nhừ ê ẩm vô cùng rõ rệt. anh thừa biết cái gọi là "một lần nữa" của trần đăng dương chưa bao giờ kết thúc trong vòng ba mươi phút, nó là một cái bẫy ngọt ngào sẽ kéo dài dai dẳng cho đến tận khi ánh bình minh ló rạng bên ngoài ô cửa kính.
"không mà... dương... không làm nữa..." - minh hiếu lắc đầu nguầy nguậy trên chiếc gối mềm, hai tay yếu ớt đẩy vào lồng ngực vững chãi của nó, cố gắng tạo ra một khoảng cách an toàn dù biết việc đó hoàn toàn vô ích
"tao mệt lắm rồi... buồn ngủ nữa... ngày mai tao còn phải đi làm sớm..."
nhìn dáng vẻ từ chối quyết liệt nhưng lại vô cùng mềm yếu của người thương, đăng dương không những không thu hồi ý định mà ngược lại, khóe môi nó khẽ trễ xuống tạo thành một biểu cảm đầy uất ức. nó cố tình nới lỏng lực tay, dịch chuyển người ra sau một chút như thể bị tổn thương sâu sắc lắm, đôi mắt một mí cụp xuống đầy vẻ tủi thân:
"vợ không thương em... lúc nào anh cũng chỉ nghĩ đến công việc với đi làm thôi. em ở nhà chờ anh cả ngày, thế mà anh chỉ cho em được một lần rồi đòi đi ngủ. anh hết thương em thật rồi chứ gì?"
cái nét diễn sâu đầy quen thuộc ấy của người chồng nhỏ tuổi lại một lần nữa được đem ra sử dụng. dẫu biết rõ tám mươi phần trăm đây là chiêu trò của nó để ép anh mềm lòng, nhưng trước gương mặt điển trai đang bày ra vẻ đáng thương tội nghiệp kia, minh hiếu vẫn không cách nào cứng rắn nổi. anh thở dốc, lồng ngực phập phồng dồn dập, vội vàng lên tiếng giải thích vì sợ nó suy nghĩ lung tung thật:
"ưm... không phải... tao thương mày mà... dương... tao chỉ là... a~!"
lời giải thích của minh hiếu còn chưa kịp hoàn thiện thì một cơn tê dại đột ngột đã đánh thẳng vào đại não của anh. lợi dụng lúc anh đang bận tâm giải thích và mất cảnh giác, đăng dương đã dứt khoát dùng hai tay khóa chặt lấy vòng eo thon thả của anh, nâng cao hông anh lên rồi dứt khoát thúc mạnh phần dưới vào sâu tận cùng nơi tư mật một lần nữa. sự xâm nhập đường đột, mãnh liệt và đầy thô bạo khiến minh hiếu giật nảy người, sống lưng uốn cong lên khỏi mặt nệm êm ái, tiếng hét thất thanh bị biến đổi thành một tiếng rên rỉ run rẩy dài thượt.
nhìn bộ dạng hoàn toàn bị đánh bại và phục tùng của người thương dưới thân mình, đăng dương khẽ nhếch môi nở một nụ cười ranh mãnh đầy thỏa mãn. nó ghé sát tai anh, khàn giọng thì thầm bằng chất giọng trầm đặc đầy tính chiếm hữu:
"vậy là vợ đồng ý rồi nhé. chính anh vừa bảo không phải là không thương em cơ mà."
"mày... đồ khốn... ưm... hức... tao không có..." - minh hiếu nghẹn ngào, hai tay vô thức bấu chặt vào bả vai trần của nó, móng tay găm sâu vào da thịt đăng dương để tìm kiếm chút điểm tựa trong cơn bão khoái cảm vừa mới bắt đầu lại.
"em không nghe thấy anh nói không đồng ý, em chỉ nghe thấy anh bảo thương em thôi." - đăng dương cười trầm đục, tiếng cười gằn trong lồng ngực gân guốc truyền qua cơ thể minh hiếu khiến anh tê dại
"ngoan nào, đã lỡ bắt đầu hiệp mới rồi thì phải phối hợp với em cho trọn vẹn chứ, vợ yêu."
nói rồi, nó không để anh có thêm bất kỳ một giây phút nào để kháng cự hay oán trách. đăng dương cố định chặt chẽ vùng hông của minh hiếu bằng hai bàn tay to lớn của mình, ép chân anh gác chặt lên hông nó, rồi dứt khoát tăng tốc độ thúc đẩy dồn dập. những cú nhấn hông mạnh mẽ, thô bạo và liên tục giáng xuống điểm nhạy cảm nhất bên trong cơ thể anh, triệt để đập tan chút phòng thủ yếu ớt cuối cùng của người thương.
rần đăng dương cúi người xuống, tiếp tục chặn đứng những lời oán trách yếu ớt của trần minh hiếu bằng một nụ hôn sâu, nồng nàn và đầy tính chiếm hữu. nó mút mát cánh môi dưới sưng đỏ của anh, quấn quýt lấy chiếc lưỡi nhỏ đang cố tránh né nhưng vô vọng. sự mềm mại và ngọt ngào quen thuộc từ cơ thể người thương giống như một loại độc dược dễ gây nghiện, khiến nó càng lúc càng chìm sâu vào sự cuồng nhiệt, hoàn toàn phớt lờ đi sự mệt mỏi của anh.
khi minh hiếu đã bắt đầu hụt hơi, hai má đỏ bừng và ngực phập phồng liên tục vì thiếu khí, đăng dương mới chịu dứt khỏi đôi môi anh. nó từ từ trượt môi xuống, rải những nụ hôn vụn vặt nhưng nóng bỏng dọc theo đường xương quai hàm sắc sảo, rồi dừng lại ở vùng yết hầu đang khẽ lên xuống của anh. nó há miệng, dùng răng day nhẹ lên vùng da nhạy cảm quanh yết hầu, tạo ra một vết cắn nhỏ vừa đủ để để lại dấu vết đỏ hồng ám muội.
"ưm... hức... dương..."
minh hiếu run lên, lồng ngực rướn cao khi cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể. sự tấn công dồn dập từ cả phía trên lẫn những cú thúc mạnh mẽ, nhịp nhàng từ phía dưới của đăng dương khiến anh không thể nào chống đỡ nổi. nó thong thả di chuyển nụ hôn xuống thấp hơn, dừng lại nơi xương quai xanh tinh xảo của minh hiếu. nó mút mạnh một cái thật sâu, cố tình để lại thêm một dấu vết ấn tượng màu đỏ thẫm rõ rệt ngay trên làn da trắng ngần, như một cách đánh dấu quyền sở hữu tuyệt đối của người chồng nhỏ tuổi.
"ưm... chồng ơi~"
tiếng gọi ngọt ngào, mang theo âm điệu miền nam dịu dàng và có chút nức nở của minh hiếu một lần nữa vang lên. sự bất lực trước thể lực đáng kinh ngạc của đăng dương khiến anh phải gạt bỏ hoàn toàn sự kiêu hãnh thường ngày, chỉ biết dùng tiếng gọi đầy thân mật này để mong nó thương xót mà nương tay.
đăng dương khựng lại một nhịp rất nhỏ, nó khẽ ngẩng đầu lên khỏi xương quai xanh của anh, ánh mắt dính người nhìn thẳng vào gương mặt đẫm sương nước của minh hiếu. nó bật ra một tiếng thì thầm khàn đặc, dạt dào sự cưng chiều:
"em nghe này vợ."
"cho anh..." - minh hiếu nghẹn ngào, giọng nói đứt quãng thành từng nhịp, đôi mắt mọng nước nhìn nó đầy khẩn khoản. hai tay anh đang ôm lấy bả vai nó khẽ bóp nhẹ, cố gắng truyền tải thông điệp cầu xin sự giải thoát
"cho anh... ra... tao chịu hết nổi rồi... dương..."
thế nhưng, nhìn dáng vẻ đáng thương và phục tùng hoàn toàn của người thương dưới thân mình, đăng dương lại nở một nụ cười ranh mãnh. nó cố tình trêu chọc bằng cách giữ chặt hông ở nơi sâu nhất bên trong cơ thể anh, không hề nhúc nhích, trực tiếp chặn đứng mọi sự giải tỏa của minh hiếu. nó nhướng mày, giả vờ như không hiểu bằng tông giọng kéo dài đầy trêu chọc:
"cho cái gì cơ? vợ nói gì em chẳng hiểu."
"mày... hức... đừng có giả vờ..." - minh hiếu nấc lên, cả người anh khẽ giật nảy khi cảm nhận được sự to lớn của nó vẫn đang khảm sâu bên trong mình nhưng lại không chịu chuyển động để giúp anh giải tỏa
"dương... cho tao... ra... tao sắp điên mất..."
"em đâu có giả vờ. tại vợ nói nhỏ quá, với lại chỗ này của vợ đang siết chặt lấy em thế này, làm sao em tập trung nghe anh nói được." - đăng dương thì thầm sát bên tai anh, nó cố tình dùng ngón tay cái miết nhẹ lên một bên hông đang nhạy cảm của minh hiếu, ép anh phải cong người rên rỉ
"anh phải nói rõ ràng ra thì em mới giúp anh được chứ."
sự dày vò đầy ngọt ngào nhưng cũng cực kỳ tàn nhẫn của đăng dương khiến minh hiếu hoàn toàn suy sụp. anh biết nếu mình không nói ra những lời đáng xấu hổ theo ý nó, tên nhóc này sẽ thực sự giữ nguyên tư thế này để tra tấn anh đến sáng. anh nhắm chặt mắt, để mặc cho những giọt nước mắt sinh lý lăn dài, thốt ra câu nói đầy bất lực:
"chồng... chồng ơi... cho anh ra... anh xin em..."
nghe thấy câu trả lời ngoan ngoãn ngoài mong đợi cùng tiếng xưng hô đầy nũng nịu của minh hiếu, đăng dương không thể kiềm chế thêm được nữa. ánh mắt nó tối sầm lại, rực cháy một ngọn lửa dục vọng mãnh liệt. nó khóa chặt lấy eo anh, dứt khoát tăng tốc độ thúc đẩy lên mức cao nhất từ trước đến nay. những cú nhấn hông thô bạo, liên tục và sâu sắc giáng xuống điểm nhạy cảm nhất bên trong cơ thể anh, trực tiếp đưa cả hai cùng chạm đến đỉnh điểm của sự cuồng nhiệt ngay trong đêm muộn.
tiếng thở dốc dồn dập cuối cùng cũng dần hạ nhiệt, để lại trong căn phòng ngủ một bầu không khí đặc quánh sự ám muội và nóng bỏng. trần minh hiếu nằm rũ rượi trên mặt nệm êm ái, cả cơ thể anh như một sợi dây đàn bị căng quá mức rồi đột ngột buông lỏng, hoàn toàn rã rời không còn một chút sức lực. hai mắt anh nhắm nghiền, mi mắt run rẩy vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt sinh lý chưa kịp khô, thấm đẫm vào chiếc gối mềm dưới đầu. lồng ngực phập phồng lên xuống thành từng nhịp đứt quãng, cố gắng hít thở chút dưỡng khí trong lành để xoa dịu đi sự quá tải của các giác quan.
ngay bên cạnh anh, trần đăng dương vẫn giữ nguyên tư thế áp sát, lồng ngực vững chãi, nóng rực của nó tì nhẹ lên bả vai anh. nó không hề tỏ ra mệt mỏi sau hai hiệp hoan ái kịch liệt kéo dài, ngược lại, tinh thần nó dường như còn phấn chấn và tràn đầy năng lượng hơn cả lúc ban đầu. nó cúi xuống, dịu dàng hôn lên vầng trán đẫm mồ hôi của minh hiếu, rồi trượt dần xuống hai bên má, dịu dàng liếm láp đi những vệt nước mắt còn vương lại.
nó khẽ cười, chất giọng miền bắc đặc trưng trầm ấm vang lên bên tai anh, mang theo sự tự hào và yêu chiều không giấu diếm:
"vợ giỏi quá."
"ưm~"
minh hiếu chỉ biết phát ra một tiếng rên rỉ yếu ớt, nghẹn ngào từ sâu trong cổ họng để đáp lại. tiếng thở dài bất lực và mệt mỏi của anh hòa cùng tiếng điều hòa rì rầm chạy trong đêm muộn. anh mệt đến mức không buồn nhấc nổi một ngón tay, chỉ muốn nhắm mắt lại ngay lập tức để chìm vào giấc ngủ sâu, mặc kệ cho người chồng nhỏ tuổi có đang ôm ấp hay vuốt ve mình thế nào đi chăng nữa. anh nghĩ rằng sau khi nó đã được thỏa mãn đến hai lần, nó sẽ buông tha cho anh để cả hai cùng đi ngủ.
thế nhưng, suy nghĩ của minh hiếu đã hoàn toàn sai lầm trước thể lực đáng kinh ngạc của trần đăng dương.
cảm nhận được sự khít khao và ấm áp nơi tư mật của anh vẫn đang vô thức co bóp nhẹ nhàng bao bọc lấy mình, đăng dương khẽ rùng mình một cái. ánh mắt nó vừa dịu đi chưa được bao lâu nay lại một lần nữa tối sầm lại, vẩn đục những dục vọng chiếm hữu nguyên thủy nhất. nó cúi sát xuống, ngậm lấy vành tai đỏ rực của anh, khàn giọng thì thầm bằng một tông giọng vừa kéo dài vừa nũng nịu nhưng lại chứa đựng một lời đe dọa đầy ngọt ngào:
"giọng vợ ngọt quá làm em lại lên mất rồi, bắt đền vợ đấy."
lời nói của đăng dương giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào chút lý trí đang mơ màng của minh hiếu. anh giật nảy mình, đôi mắt mệt mỏi đột ngột mở to, nhìn chằm chằm vào gương mặt điển trai đang kề sát bên cạnh. cảm nhận rõ rệt sự biến đổi kích thước đầy chân thực và nóng rực của thứ đang khảm sâu bên trong cơ thể mình một lần nữa trỗi dậy, minh hiếu hoàn toàn hoảng hốt.
"không... dương... tha cho tao... tao mệt lắm rồi..." - minh hiếu nấc nghẹn, giọng điệu run rẩy lạc hẳn đi. hai tay anh yếu ớt bám lấy bờ vai rộng lớn của nó, cố gắng đẩy ra nhưng đăng dương giống như một bức tường thành vững chắc, hoàn toàn không hề dịch chuyển một centimet nào.
"em đã bảo là em bắt đền vợ mà." - đăng dương nhếch môi nở một nụ cười ranh mãnh, nó cố tình dùng hông nhấn mạnh một cái vào nơi sâu nhất, ép minh hiếu phải cong người lên rên rỉ
"ai bảo vợ cứ dùng cái giọng ngọt xớt ấy gọi 'chồng ơi' làm gì. em nghe xong làm sao mà chịu nổi cơ chứ."
"tao... tao không cố ý... dương... ngày mai tao còn phải đi làm... xin mày đấy..." - minh hiếu nghẹn ngào cầu xin, nước mắt lại bắt đầu có dấu hiệu trào ra vì sự bướng bỉnh và dồi dào sinh lực của người chồng nhỏ tuổi.
"ngày mai em xin nghỉ phép cho anh, được chưa? tối nay anh cứ ngoan ngoãn chiều em đi đã."
đăng dương khàn giọng ra lệnh, nó không để anh có thêm cơ hội phản kháng, dứt khoát khóa chặt hai cổ tay anh ghim lên đỉnh đầu, đồng thời nâng một bên đùi thon dài của anh gác lên hông mình để mở rộng góc độ.
những cú nhấn hông tàn nhẫn và dồn dập của trần đăng dương một lần nữa kéo trần minh hiếu rơi vào vòng xoáy của dục vọng không lối thoát. làn da của anh đỏ ửng lên dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, từng thớ cơ trên cơ thể đều căng cứng theo từng chuyển động thô bạo của người chồng nhỏ tuổi. cảm giác mệt mỏi ban đầu đã hoàn toàn bị lấn át bởi sự tê dại lan tỏa từ vùng thắt lưng chạy dọc khắp sống lưng, khiến anh không thể kiểm soát nổi hành vi của chính mình.
"a~ nhanh..."
tiếng nấc nghẹn ngào cùng lời thúc giục đầy vô thức thoát ra từ đôi môi sưng đỏ của minh hiếu. trong cơn mê muội, anh đã hoàn toàn đầu hàng trước khoái cảm cực hạn, hai tay bám chặt vào bả vai trần của đăng dương, ngón tay găm sâu vào da thịt nó để tìm kiếm một điểm tựa giữa những đợt sóng tình liên tục dập dìu. anh không còn nghĩ được gì đến việc ngày mai phải đi làm hay cơ thể đã quá tải đến mức nào, lúc này anh chỉ muốn nó lấp đầy khoảng trống sâu thẳm bên trong mình một cách nhanh chóng nhất.
nghe thấy lời thúc giục đầy táo bạo từ người thương, đăng dương khựng lại một nhịp rất nhỏ, khóe môi nó nhếch lên thành một nụ cười ranh mãnh, chứa đầy sự đắc ý của một kẻ đã hoàn toàn làm chủ cuộc chơi. nó ghé sát khuôn mặt đẫm mồ hôi của mình vào tai anh, khẽ cắn nhẹ lên vành tai đang nóng bừng của minh hiếu, khàn giọng trêu chọc bằng chất giọng miền bắc đặc trưng đầy dính người:
"vợ nói gì cơ? nhanh hơn á, em chiều ý vợ nhé."
"không... ưm... hức... không phải..". - minh hiếu vội vàng lắc đầu phủ nhận, nhưng sự chuyển động điên cuồng ở phía dưới đã không cho anh cơ hội để giải thích thêm bất kỳ lời nào.
đăng dương không để anh kịp lấy lại hơi, nó dứt khoát siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của minh hiếu, kéo sát vùng hông của anh dán chặt vào cơ thể mình, rồi bắt đầu tăng tốc độ thúc đẩy lên mức chóng mặt. những cú nhấn hông thô bạo, liên tục và vô cùng dứt khoát giáng thẳng xuống điểm nhạy cảm nhất bên trong cơ thể anh, tạo ra một sự ma sát điên cuồng khiến minh hiếu chỉ biết ngửa cổ thở dốc, đôi mắt mờ đục nhìn trân trân lên trần nhà, nước mắt sinh lý thi nhau trào ra bên thái dương.
"vợ ơi nhìn em này."
chất giọng trầm ấm, khàn đặc của trần đăng dương vang lên giữa những tiếng thở dốc dồn dập, nó cố tình cúi thấp người để gò má râu quai nón lún phún mồ hôi cọ xát vào làn da cổ mịn màng của trần minh hiếu. bàn tay to lớn của nó luồn xuống dưới gáy anh, nâng nhẹ đầu anh lên khỏi chiếc gối ướt đẫm để ép anh phải đối diện với ánh mắt đang rực cháy ngọn lửa dục vọng của mình. nó muốn nhìn thấy sự phục tùng, muốn thu trọn vẻ mặt mê muội, đẫm nước mắt của người thương vào tầm mắt.
minh hiếu lúc này hai mắt đã nhòe đi vì sương nước, tầm nhìn mờ ảo chẳng thể tập trung vào tiêu điểm. cơ thể anh bị những cú thúc dứt khoát, mạnh mẽ của đăng dương làm cho chao đảo dữ dội trên mặt nệm. nghe thấy lời yêu cầu đầy tính chiếm hữu của người chồng nhỏ tuổi, anh khẽ nấc lên một tiếng, gắng gượng dùng chút sức lực mỏi mệt còn sót lại để lườm nó, đôi môi sưng đỏ mấp máy đầy hờn dỗi:
"ưm... hức... nhìn cái con khỉ..."
tiếng mắng yếu ớt không chút lực sát thương ấy vừa thốt ra đã bị tiếng rên rỉ ngọt ngào phía sau nuốt chửng khi đăng dương đột ngột thúc mạnh hông vào nơi sâu nhất. cả người minh hiếu co rúm lại, móng tay găm chặt vào bả vai rộng lớn của nó đến mức bật đỏ. anh mệt đến mức đầu óc muốn đình trệ, vậy mà tên nhóc này vẫn còn đủ sức để mè nheo, đòi hỏi anh phải tương tác bằng mắt với nó.
đăng dương nghe thấy câu mắng mỏ của vợ thì không những không giận, ngược lại khóe mắt nó khẽ cong lên thành một nụ cười ranh mãnh, đầy chiều chuộng nhưng cũng không kém phần nguy hiểm. nó khựng lại một nhịp, giữ nguyên sự liên kết khăng khít ở phía dưới rồi cúi xuống ngậm lấy vành tai đang nóng bừng của anh, dùng răng day nhẹ lên thùy tai nhạy cảm như một lời cảnh cáo ngầm:
"miệng độc quá nhỉ? anh muốn bị phạt không?"
câu hỏi mang theo tông giọng miền bắc trầm thấp, đầy tính áp bức của nó khiến sống lưng minh hiếu lập tức lạnh toát. anh thừa biết cái gọi là "phạt" của trần đăng dương đáng sợ đến mức nào. nếu bây giờ anh còn bướng bỉnh thách thức nó, đêm nay chắc chắn sẽ trở thành một cơn ác mộng ngọt ngào kéo dài đến tận năm giờ sáng, và ngày mai anh sẽ không có cách nào lết nổi xuống giường chứ đừng nói là đi làm.
"kh... không muốn... dương... tao sai rồi..."
minh hiếu vội vàng sửa sai, giọng nói nhũn nhặn mang theo sự cầu xin rõ rệt. anh chủ động vươn hai tay ôm lấy cổ nó, kéo sát khuôn mặt điển trai của nó xuống để dâng lên một nụ hôn làm hòa yếu ớt
"nhẹ... nhẹ một chút... chồng ơi..."
sự chuyển biến thái độ nhanh chóng cùng tiếng gọi "chồng" đầy nũng nịu của minh hiếu giống như một liều thuốc kích thích cực mạnh tiêm thẳng vào huyết quản của đăng dương. đồng tử nó co rút lại, toàn bộ mạch máu trong người như sôi sục trước sự ngọt ngào và quyến rũ đến tột cùng của người thương dưới thân. nó không kìm chế nữa, cúi rạp người xuống chiếm đoạt lấy đôi môi anh trong một nụ hôn sâu đầy ngấu nghiến, nuốt trọn mọi tiếng khóc nấc tiếp theo của anh vào trong khoang miệng quấn quýt.
trần đăng dương thở dốc một hơi thật dài, nó từ từ rút lui khỏi sự khăng khít ấm nóng của trần minh hiếu rồi nằm sụp xuống bên cạnh. cả căn phòng lúc này chỉ còn lại tiếng điều hòa chạy rì rầm và tiếng thở dốc đầy mệt nhọc của hai cơ thể vừa trải qua một trận kịch liệt kéo dài. nó đưa tay lên, dứt khoát vuốt ngược mái tóc đẫm mồ hôi của mình ra sau trán, để lộ gương mặt góc cạnh sắc sảo vẫn còn vương nét dục vọng chưa tan hết.
sau khi điều hòa lại nhịp thở, đăng dương nghiêng người sang, chống một tay lên gối để chống đỡ cơ thể. bàn tay còn lại của nó bắt đầu nhàn nhã hạ xuống, lướt nhẹ từ bả vai tròn trịa xuống mạn sườn, rồi thong thả vuốt ve theo từng đường cong cơ thể mềm mại, nóng rực của minh hiếu. lòng bàn tay ráp nhẹ của nó lướt đến đâu, làn da nhạy cảm của minh hiếu lại khẽ run lên đến đó theo phản xạ. nó nhìn ngắm thân ảnh đang nằm rũ rượi trên nệm, khẽ cúi đầu sát bên tai anh, cất giọng trầm khàn nũng nịu dính người:
"vợ của ai mà xinh ngon thơm như này nhỉ?"
nghe câu nói trêu chọc mang theo sự cưng chiều trắng trợn ấy, minh hiếu vốn đang nhắm nghiền mắt để hồi sức liền khẽ động đậy mi mắt. anh mệt đến mức không buồn nhấc nổi một ngón tay, chỉ có thể nghiêng đầu sang hướng khác để né tránh ánh mắt nóng bỏng như muốn ăn tươi nuốt sống mình của người chồng nhỏ tuổi. hai má anh vẫn đỏ bừng, lồng ngực phập phồng lên xuống thành từng nhịp yếu ớt, thanh âm thốt ra từ đôi môi sưng đỏ vừa khản đặc vừa đầy uất ức:
"tránh... tránh ra... mày bớt nói mấy câu trêu chọc đấy lại đi..."
"em khen thật lòng mà, có trêu anh đâu." - đăng dương bật ra tiếng cười trầm ấm trong lồng ngực gân guốc, nó cúi xuống hôn một cái thật kêu lên má anh, bàn tay ở phía dưới vẫn không chịu yên phận mà tiếp tục bóp nhẹ bên hông đầy nhạy cảm của người thương
"anh xem, toàn thân anh chỗ nào cũng thơm, chỗ nào cũng làm em thích đến phát điên lên được. em mà không giữ chặt, lỡ có đứa khác cướp mất vợ em thì sao?"
"điên khùng... ai thèm cướp..." - minh hiếu bất lực thầm thì, anh mệt đến mức mi mắt trĩu nặng, chỉ muốn ngay lập tức chìm vào giấc ngủ. thế nhưng sự mơn trớn liên tục từ bàn tay to lớn của đăng dương cùng với nhiệt độ nóng rực từ cơ thể nó áp sát bên cạnh khiến anh không cách nào hoàn toàn thả lỏng được. anh khẽ cựa quậy, cố gắng né tránh bàn tay đang có xu hướng trượt xuống thấp hơn của nó
"dương... đừng nghịch nữa... tao buồn ngủ thật rồi... tắm... bế tao đi tắm..."
nhìn dáng vẻ mệt mỏi rã rời, hai mắt đã sắp díu lại của vợ, đăng dương lúc này mới thực sự cảm thấy xót xa. nó biết đêm nay mình đã hành hạ anh hơi quá đà, nếu còn tiếp tục đòi hỏi thì ngày mai minh hiếu chắc chắn sẽ không thể bước chân ra khỏi giường nổi. nó khẽ thở dài đầy dung túng, rút bàn tay đang trêu chọc ra rồi vòng qua ôm trọn lấy vòng eo thon thả của anh, kéo sát cả cơ thể mềm nhũn của minh hiếu vào lòng ngực ấm áp của mình.
"được rồi, em không nghịch nữa. em bế vợ đi tắm nhé, tắm nước ấm cho đỡ mỏi người."
đăng dương thì thầm, giọng điệu dịu dàng hơn hẳn, nó dứt khoát luồn tay xuống dưới khoeo chân và lưng anh, bế bổng cả cơ thể trần trụi của minh hiếu lên một cách dễ dàng.
minh hiếu theo bản năng vòng tay qua cổ nó, tựa cằm lên bả vai rộng lớn của người chồng nhỏ tuổi, hai mắt nhắm nghiền phó mặc toàn bộ cơ thể cho nó chăm sóc. đăng dương sải những bước chân vững chãi hướng về phía phòng tắm quen thuộc, nơi nó đã chu đáo xả sẵn một bồn nước ấm áp từ trước, sẵn sàng dọn dẹp và vỗ về người thương sau một đêm dài cuồng nhiệt.
"em thương vợ nhất."
;
hehehe secret nhân 2 ngày bé híu mở concert
tại lời chúc của em dương tới anh híu đã làm tui rung động 💓
mọi người đọc vui vẻ ạaaa
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co