duongkieu | giả vờ ngoan ngoãn [cv]
55. Ánh sáng của em
Ngôi nhà cổ của Trần gia rất rộng, có năm lối vào và một khu vườn, đi bộ xuống đó phải mất nửa ngày.
Mấy người Nguyễn Thanh Pháp về nhà cũ ngày 29 Tết. Đến tối, Lục Tuyết Nhu ý tứ dặn dò Nguyễn Thanh Pháp nghỉ ngơi cho thật tốt, dưỡng sức để đối phó với chuyện ngày mai.
Nguyễn Thanh Pháp quay về phòng, cậu ngồi trên giường, ngẩng đầu lên hỏi Trần Đăng Dương, "Mẹ nói thế là có ý gì vậy ạ?"
"Em cũng biết là nhà họ Trần gia đại nghiệp đại," Trần Đăng Dương ngồi xuống ôm lấy eo Nguyễn Thanh Pháp: "Ông nội của anh là trưởng chi chính, mỗi năm vào dịp Tết, mọi người Trần gia đi làm ăn xa đều sẽ trở về nhà cũ."
Nhà họ Trần rất trọng truyền thống, nhiều nơi vẫn duy trì phong tục trước đây.
Mỗi dịp Tết Âm lịch, những người trong gia đình Trần sống rải rác khắp nơi trên thế giới sẽ về ăn Tết bất cứ khi nào họ có thời gian, những người thân thiết với ông nội Trần sẽ sống trong nhà cũ, còn hầu hết những người khác về ở những ngôi nhà khác trong trấn.
Trong số đó, thật sự về thăm ông nội Trần hay tế tổ không được mấy người, còn những người có quan hệ bà con xa chỉ là muốn điểm danh tên trước mặt ông nội Trần mà thôi.
Nhân số bên nhánh ông nội thưa thớt, chỉ có một người con trai là Trần Đạo Lan và cháu trai duy nhất Trần Đăng Dương.
Cũng chính bởi thế mà người nhà Trần Đăng Dương có thể chấp nhận cuộc hôn nhân của hắn với một người đàn ông nhanh như vậy là điều rất đáng quý.
Trở lại chuyện chính.
Nguyễn Thanh Pháp ra được một nỗi áp lực trong lời nói của Trần Đăng Dương về "gia đại nghiệp đại", cậu nhũn người tựa cằm lên vai hắn, "Anh nói xem, sẽ có bao nhiêu người về ăn Tết?"
Trần Đăng Dương bẻ tay đếm như thật trước mặt Nguyễn Thanh Pháp: "Để anh tính xem nào......"
Trần Đăng Dương: "Đâu đó khoảng trăm người."
Đây là số còn lại sau khi từ chối một số người, nếu không từ chối thì hằng năm sẽ có không biết bao nhiêu người dẫn theo gia đình, bạn bè đến đây.
Nguyễn Thanh Pháp ngã nằm xuống giường, dang chân giang tay thành chữ đại (大), ngẩn ngơ nhìn trần nhà.
Cứ nghĩ đến việc ngày mai sẽ phải gặp nhiều người như vậy, cậu cảm thấy hơi choáng váng.
Trần Đăng Dương cũng nằm xuống, an ủi cậu: "Yên tâm đi, ngày mai vẫn sẽ là mẹ ra mặt. Em chỉ cần đi sau mẹ thôi, khi nào mẹ cười thì em cười theo."
"Anh nói thì dễ lắm." Nguyễn Thanh Pháp xoay người nằm trên thân Trần Đăng Dương: "Nhiều người như thế, anh có nhớ hết được không?"
"Này thì quả thật là không thể." Trần Đăng Dương xoa xoa lưng Nguyễn Thanh Pháp: "Đến lúc đó anh sẽ giới thiệu với em vài người, em chỉ cần nhớ rõ bọn họ là được, còn những người khác không cần quan tâm."
Sau đó Trần Đăng Dương nói cho Nguyễn Thanh Pháp biết một số người quan trọng.
Có quan hệ thân thiết nhất cũng chỉ có nhà có hai ông chú họ của Trần Đăng Dương.
Chú của Trần Đăng Dương khi còn trẻ đã ra nước ngoài định cư, con trai và cháu trai ông ấy cũng thành lập doanh nghiệp gia đình ở nước ngoài, nhưng vì trước kia phải bôn ba mà bị thương nặng nên chưa kịp hưởng thụ cuộc sống về già đã qua đời.
Chú của Trần Đăng Dương có hai người con trai là Trần Đạo Lâm và Trần Đạo Thành.
Bọn họ đều trẻ hơn Trần Đạo Lan, nhưng con trai họ lại kết hôn sớm và hiện đã có con.
Trần Đăng Dương nói ngắn gọn cho Nguyễn Thanh Pháp về thành viên gia đình hai người họ hàng của mình để cậu ngày mai gặp người sẽ có cảm giác tự tin.
"Nhưng em không cần lo lắng quá đâu." Trần Đăng Dương hôn lên trán Nguyễn Thanh Pháp: "Ngày mai anh sẽ luôn ở bên cạnh em."
Nguyễn Thanh Pháp còn có thể nói không sao? Nếu cậu đã kết hôn với Trần Đăng Dương thì không thể nào tách biệt ra khỏi gia đình hắn.
Hơn nữa, cậu không phải kiểu người nhẫn nhịn chịu đựng, cậu sẽ nỗ lực để gia đình Trần Đăng Dương chấp nhận mình. Nhưng nếu đối phương thật sự có thành kiến với cậu mà vẫn giữ nguyên như vậy thì cậu cũng sẽ không mặt nóng dán mông lạnh.
Nghiêm túc mà nói thì cậu sống với Trần Đăng Dương, chỉ cần Trần Đăng Dương yêu cậu chiều cậu là được. Người khác không đồng ý thì sao? Đâu có ảnh hưởng gì?
Trần Đăng Dương đại khái biết Nguyễn Thanh Pháp đang nghĩ gì, hắn hôn cậu nói: "Đây mới là bé Pháp của anh chứ."
Không hề đắn đo, không dè dặt lo được lo mất.
Tục ngữ có câu quan tâm quá ắt sẽ bị loạn, làm sao mà Trần Đăng Dương lại không biết Nguyễn Thanh Pháp đang lo lắng vì sợ bản thân sẽ làm không tốt cho được, với tính cách của Nguyễn Thanh Pháp, cậu sao có thể quan tâm đến ý kiến của người khác chứ?
"Anh và em kết hôn thì chỉ có anh và em thôi." Trần Đăng Dương nghiêm túc nói: "Em không cần đặt gánh nặng gia đình anh trên vai, nếu em không thích ứng được thì cứ nói ra, anh cùng sẻ chia với em."
"Nếu việc đưa em về nhà khiến em cảm thấy bị gánh nặng thì chúng ta không cần về nữa."
Hắn hận không thể nói cho cả thế giới biết Nguyễn Thanh Pháp là bạn đời của hắn. Nhưng nếu quá trình nói ra cho cả thế giới biết khiến Nguyễn Thanh Pháp khó chịu, Trần Đăng Dương thà rằng giấu đi còn hơn.
Nguyễn Thanh Pháp là ánh sáng dẫn đường của hắn.
"Em biết rồi." Thật ra Nguyễn Thanh Pháp đã suy nghĩ kỹ: "Em sẽ giữ vững tâm lý."
Cậu nhoẻn miệng cười với Trần Đăng Dương, mặt mày giãn ra thả lỏng.
"Ngoan."
Trần Đăng Dương vuốt trán Nguyễn Thanh Pháp, khen cậu.
Hắn ngẩng đầu hôn Nguyễn Thanh Pháp, môi họ còn chưa chạm nhau, điện thoại của Nguyễn Thanh Pháp vang lên.
Nguyễn Thanh Pháp đứng dậy, móc điện thoại trong túi ra, không hề nè tránh Trần Đăng Dương mà bấm nghe.
Người gọi tới là Giả Vân Gia.
Giả Vân Gia: "Thanh Pháp, sắp đến đêm gia thừa 30 rồi, mày có định về không?"
Nguyễn Thanh Pháp biết Giả Vân Gia hỏi câu này là vì ai, chỉ nói: "Không, năm nay tao ăn Tết ở nhà chồng."
"Tao quên mất giờ mày không còn là người độc thân nữa." Giả Vân Gia dừng một chút, có hơi do dự, khoảng mấy giây sau mới nói: "Giữa trưa, mẹ mày có đến tìm tao. Bà ấy rất quan tâm mày, hỏi tao tin tức về mày, hy vọng năm nay mày có thể về nhà đón năm mới."
Cho đến tận bây giờ, Giả Vân Gia vẫn cảm thấy mâu thuẫn giữa Nguyễn Thanh Pháp và gia đình cậu ta không phải là không thể hòa giải được. Trương Dao thường xuyên hỏi cậu ta một vài chuyện về Nguyễn Thanh Pháp, lúc nhắc đến cậu, bà rất buồn bã và áy náy.
Vốn dĩ Giả Vân Gia không muốn nói chuyện này với Nguyễn Thanh Pháp, cậu ta là bạn thân của Nguyễn Thanh Pháp, cậu ta chọn tin tưởng Nguyễn Thanh Pháp.
Chỉ là Nguyễn Thanh Pháp đã ba năm không về nhà ăn Tết. Lúc trưa Trương Dao đến tìm cậu ta, cậu ta có thể cảm nhận được Trương Dao sắp khóc.
Vì thế cậu ta do dự một lúc lâu, cuối cùng vẫn quyết định gọi cho Nguyễn Thanh Pháp.
Giả Vân Gia lại nói: "Pháp, dù sao bà ấy cũng là mẹ mày, nhượng bộ bà ấy cũng chẳng có gì đáng xấu hổ. Mày cứ cố chấp như vậy làm gì?"
Giọng điệu của Nguyễn Thanh Pháp không chút cảm xúc: "Vậy nên hôm nay mày đảm đương làm thuyết khách à?"
Nguyễn Thanh Pháp sao có thể không biết Giả Vân Gia đang nghĩ gì, không chỉ Giả Vân Gia nghĩ như vậy, mà hầu hết những người quen biết cậu cũng đều nghĩ như vậy.
Trương Dao ngoài mặt làm bộ tốt đến mức người khác đều cho rằng cậu phản nghịch bỏ nhà ra đi, không biết nghe lời và có lỗi với Trương Dao.
Giả Vân Gia lẩm bẩm, còn đang suy nghĩ nên thuyết phục Nguyễn Thanh Pháp thế nào, chợt nghe thấy trong điện thoại truyền đến giọng nói của một người khác: "Muốn Thanh Pháp về nhà cũng được thôi, để bọn họ tự mở miệng ra mà nói."
Giọng Trần Đăng Dương trầm thấp, cho dù Giả Vân Gia nghe qua điện thoại vẫn có thể cảm nhận được một áp lực vô hình.
Cậu ta nuốt nước bọt, hơi ngập ngừng nói: "Trần Đăng Dương, anh lớn hơn Thanh Pháp, trưởng thành hơn Thanh Pháp, anh nên hiểu tình cảm của bố mẹ dành cho con cái. Vậy anh nên thuyết phục Thanh Pháp thay vì mù quáng dung túng cậu ấy."
Nói xong, Giả Vân Gia tựa như đã cạn kiệt hết sức lực.
Ánh mắt Trần Đăng Dương tối sầm lại, trực tiếp hỏi: "Có phải cậu cảm thấy rằng mình đang nghĩ cho Thanh Pháp không?"
"Đúng vậy." Giả Vân Gia thẳng lưng nói rất khí thế: "Tôi đây là bạn từ nhỏ đến lớn, nhất định phải vì lợi ích của cậu ấy. Nếu giờ cậu ấy cứ như vậy, sau này nhất định sẽ hối hận. Không có bố mẹ nào mà không thương con mình cả."
Trần Đăng Dương hỏi: "Cậu có biết Thanh Pháp đã xảy ra chuyện gì không?"
Tiếp tục hỏi: "Cậu có bao giờ cảm nhận được những tổn thương Thanh Pháp từng phải chịu đựng chưa?"
Giả Vân Gia bị hỏi đến không nói nên lời, há hốc mồm nhưng mãi không biết nên trả lời như thế nào.
Nhưng đó là bố mẹ của Thanh Pháp, bọn họ sao có thể khiến Thanh Pháp phải chịu tổn thương?
"Nếu như cậu cái gì cũng không biết thì lấy tư cách gì để xin Thanh Pháp tha thứ nhượng bộ?" Trần Đăng Dương hỏi câu cuối cùng.
Không đợi Giả Vân Gia trả lời, Trần Đăng Dương trực tiếp cúp điện thoại.
Khi nhìn thấy ánh mắt của Nguyễn Thanh Pháp, hắn thản nhiên cười nói: "Tín hiệu kém quá nên tự động ngắt máy rồi."
"Tắt rồi thì thôi." Nguyễn Thanh Pháp giơ ngón cái lên với Trần Đăng Dương: "Đăng Dương vừa rồi anh đẹp trai quá trời!"
Cậu nhào đến, rúc vào trong lòng Trần Đăng Dương, không hề cảm thấy đau buồn hay thất vọng mà thậm chí còn có chút vui mừng.
Từ khi cậu rời khỏi nhà họ Nguyễn, xung quanh không ai có thể hiểu được vì sao cậu làm vậy, Giả Vân Gia không phải là người đầu tiên khuyên nhủ cậu thoả hiệp với gia đình và chắc chắn cũng không phải người cuối cùng.
Chỉ có Trần Đăng Dương hoàn toàn đứng về phía cậu, bất kể là tình huống gì hắn sẽ luôn đứng về phía cậu.
Nguyễn Thanh Pháp rất vui, người này là Trần Đăng Dương, Trần Đăng Dương mà cậu quan tâm nhất.
Về phía Giả Vân Gia có làm cậu buồn không á?
Không có đâu.
Nguyễn Thanh Pháp đã sớm biết được suy nghĩ của Giả Vân Gia.
Giả Vân Gia từ nhỏ đã sống trong một gia đình hạnh phúc, đối với cậu ta, bố mẹ là chỗ dựa vững chắc nhất trên thế giới. Cho nên cậu ta không hiểu vì sao Nguyễn Thanh Pháp lại quyết liệt với bố mẹ mình như vậy, hơn nữa Trương Dao thể hiện bên ngoài rất tốt, trước mặt Giả Vân Gia tỏ ra hối hận và yêu thương, điều này càng khiến Giả Vân Gia càng khó hiểu.
Trong mắt Giả Vân Gia, Trương Dao đã lùi lại vô số bước, vô cùng khiêm tốn, vì sao Nguyễn Thanh Pháp không thể lùi một bước?
Vì thế mâu thuẫn giữa Nguyễn Thanh Pháp và Giả Vân Gia tự nhiên nảy sinh.
Mâu thuẫn này chính là một quả bom nổ chậm điều khiển từ xa chôn vùi trong tình bạn của họ và người điều khiển chiếc điều khiển từ xa chính là Trương Dao.
Đôi lúc Nguyễn Thanh Pháp tự hỏi liệu cậu có phải là con ruột của Trương Dao hay không, tại sao bà lại muốn tước đoạt mọi thứ của cậu?
Gia đình, bạn bè......
Bà sẽ chen chân vào và phá huỷ tất cả, khiến cậu trở nên cô độc.
Nguyễn Thanh Pháp vẫn không hiểu mục đích của Trương Dao là gì.
Trước kia Nguyễn Thanh Pháp vẫn luôn phải chật vật với vấn đề này, sau đó lại cả người bầm tím những vết thương hết lần này đến lần khác. Nhưng có lẽ bởi vì bị thương quá nặng nên Nguyễn Thanh Pháp dần quen, vết thương đóng vảy thành kén, cậu không còn cảm thấy đau đớn nữa.
Chết lặng sao?
Có lẽ là không, ít nhất trong trái tim cậu luôn có một nơi mà ánh sáng có thể chiếu rọi.
Nguyễn Thanh Pháp ngẩng đầu nhìn về phía Trần Đăng Dương, khoé miệng mỉm cười hàng mi cong cong.
Ánh sáng của cậu cuối cùng cũng toả sáng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co