Chương 12
Trên trán Nguyễn Thanh Pháp lấm tấm mồ hôi, đôi gò má ửng hồng, lúc nói chuyện còn bị hụt hơi, không biết là chạy từ chỗ nào tới.
Bánh gatô trong tay cậu kém xa cái bánh gatô sáu tầng trong bữa tiệc sinh nhật, nhưng ngọn nến trên bánh lại sáng vô cùng, dường như có thể thắp sáng cả đôi mắt tăm tối của Trần Đăng Dương.
Nguyễn Thanh Pháp nhìn Trần Đăng Dương, tự mình hát bài hát mừng sinh nhật, giọng hát trong trẻo vang lên trong màn đêm cực kì êm tai, khiến cho mù mịt trong lòng Trần Đăng Dương tan biến không còn chút gì.
"Happy birthday to you... Happy birthday to you... Happy birthday to Dương baby..."
Nghe đến chữ "Dương baby", Trần Đăng Dương không nhịn được phì cười. Anh đi qua mở toang cửa sổ, cúi đầu nhìn Nguyễn Thanh Pháp.
Nguyễn Thanh Pháp ngước mắt, đôi mắt cười thành hai vầng trăng nho nhỏ, dịu dàng nói: "Dương cục cưng, nhanh lên mau ước đi."
Trần Đăng Dương lẳng lặng nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của cậu, im lặng một lúc, anh bỗng nhiên thành kính chắp tay trước ngực, nhắm mắt lại.
Nguyễn Thanh Pháp không biết điều ước của Trần Đăng Dương là gì, nhưng cậu có thể thấy được là lúc ước nguyện, Trần Đăng Dương chưa bao giờ nghiêm túc như bây giờ.
Nguyễn Thanh Pháp không khỏi có chút tò mò, từ trước đến giờ Dương cục cưng muốn gì là có nấy, còn thứ mà cậu ấy muốn có như vậy sao?
Nhưng cậu cũng không hỏi, điều ước nói ra sẽ mất linh, cậu nhất định phải bảo vệ nguyện vọng của Trần Đăng Dương, để nguyện ước của anh trở thành sự thực.
Trần Đăng Dương cầu nguyện xong, mở mắt ra, cùng Nguyễn Thanh Pháp thổi tắt nến.
Nguyễn Thanh Pháp lấy quyển album ảnh từ trong ba lô ra, đưa đến trước mặt Trần Đăng Dương, vui vẻ nói: "Quà sinh nhật!"
Trần Đăng Dương cong môi, nhận lấy album ảnh, tháo cái nơ con bướm ra, muốn trực tiếp mở ra xem.
Nguyễn Thanh Pháp bỗng có chút xấu hổ, vội vàng đè tay anh: "Chờ tớ đi rồi cậu mới được xem."
Trần Đăng Dương biết da mặt cậu mỏng, đành phải nghe theo cậu, đi đến bàn học, trân trọng đặt album ảnh lên trên, phía dưới còn cẩn thận lót một lớp vải nhung mềm mại.
Nguyễn Thanh Pháp không để ý tới hành động nhỏ này của Trần Đăng Dương, cậu cúi đầu lấy ngọn nến đã tắt ra khỏi bánh gatô, không nhịn được nuốt nước bọt, cậu nhoài nửa người qua khung cửa sổ, vui vẻ lắc chân.
Đợi Trần Đăng Dương quay lại, cậu dùng hai tay giơ bánh gatô lên, vui vẻ nói: "Dương cục cưng, chúng ta mau ăn bánh gatô đi."
Trần Đăng Dương nhìn đôi mắt tròn xoe của Nguyễn Thanh Pháp, không nhịn được nở nụ cười đầu tiên trong ngày: "Ừ."
Anh lấy dao nĩa, chia bánh ra làm hai, lấy một nửa ra cho Nguyễn Thanh Pháp, khẽ hỏi: "Sao cậu không đi từ cửa vào?"
"Muộn rồi, tớ không muốn đánh thức ông và bác gái."
Nguyễn Thanh Pháp cầm lấy nĩa, bỏ quả cherry to trên miếng bánh của mình sang cho phần bánh của Trần Đăng Dương, thoáng nhìn đồng hồ, hơi gấp gáp nói: "Ăn mau nào, sắp mười hai giờ rồi."
Trần Đăng Dương nghe lời cầm lấy nĩa, xiên một miếng bánh bỏ vào miệng, nhẹ nhàng nhai nhai. Bánh gatô này hẳn là đồ còn thừa nên không có vị bánh mới, Trần Đăng Dương lại cảm thấy chiếc bánh gatô này ngon hơn tất cả các loại bánh gatô mà mọi người mang cho anh tối nay.
Nguyễn Thanh Pháp không chớp mắt nhìn chằm chằm Trần Đăng Dương ăn miếng bánh thứ nhất, đồng hồ vang lên một tiếng, vừa đúng mười hai giờ.
Cậu không nhịn được mỉm cười, thật tốt quá, cậu đã được ở bên Trần Đăng Dương, đã có thể cùng cậu ấy trải qua thêm một sinh nhật.
"Dương cục cưng, cậu mười sáu tuổi rồi!"
"Ừ." Trần Đăng Dương còn đang nhai bánh gatô, ngẩng đầu thì thấy Nguyễn Thanh Pháp đang chăm chú nhìn mình, không tự giác nở nụ cười: "Sao còn nhoài người trên bệ cửa sổ vậy, mau vào trong đi."
"Không vào đâu, lát nữa tớ còn phải về." Nguyễn Thanh Pháp lắc đầu, nhìn Trần Đăng Dương ăn xong miếng bánh kia mới vội vã cầm thìa, cúi đầu cắn một miếng bánh thật lớn.
Cả ngày nay cậu chưa được ăn cơm, vừa rồi vì đi mua bánh gatô mà chạy hết mấy con phố, thật vất vả mới tìm được một tiệm bánh ngọt đang chuẩn bị đóng cửa, mua được một cái bánh gatô nhỏ.
Nguyễn Thanh Pháp Tha nhìn cái bánh nhỏ, không nhịn được có chút áy náy: "Dương cục cưng, sang năm nhất định tớ sẽ tặng cho cậu một cái bánh gatô thật lớn, thật đẹp."
Trần Đăng Dương không quá để ý chuyện bánh gatô, từ đầu tới cuối anh chỉ để ý là ai ăn bánh cùng với mình, chỉ cần được ăn cùng Nguyễn Thanh Pháp, bánh gì anh cũng cảm thấy ngon.
Trần Đăng Dương xoa lỗ tai hơi lạnh của cậu: "Đã trễ như vậy rồi, cậu ngủ lại đây đi đừng về nữa." Dù sao thì Nguyễn Thanh Pháp cũng thường xuyên ngủ lại nhà họ Trần, Nguyễn Đông Lâm và Ngô Vĩnh Quyên hoàn toàn không quan tâm đến cậu, cậu không về một ngày cũng chẳng có vấn đề gì.
Nguyễn Thanh Pháp lại xúc một miếng bánh lớn bỏ vào miệng, nhai nhai rồi nói: "Không được, lỡ mai thím hai về nhà không thấy tớ, lại có lí do mắng tớ một trận."
Nếu như Ngô Vĩnh Quyên biết cậu và Phạm Anh Quân là kiếm cớ rời đi, chắc sẽ lại nổi giận, cậu không về nhà, Ngô Vĩnh Quyên nhất định sẽ mượn cớ để chì chiết cậu.
Trần Đăng Dương khẽ gật đầu, nhìn cậu xúc từng miếng bánh gatô lớn, khẽ nhíu mày hỏi: "Cậu chưa ăn cơm tối?"
Động tác nhai nuốt của Nguyễn Thanh Pháp hơi chậm lại, không phải cậu chưa ăn cơm tối, mà là cả ngày chưa ăn cơm.
Cậu không muốn để Trần Đăng Dương lo lắng, nên không có ngẩng đầu, chỉ nhỏ giọng đáp: "Ăn rồi."
Trần Đăng Dương im lặng nhìn cậu một lúc, thấy cậu xúc bánh ăn xong, còn chưa thỏa mãn liếm liếm môi, lông mày càng nhíu chặt.
Anh quay người lấy bánh ngọt vị cà rốt để dành cho Nguyễn Thanh Pháp trên mặt bàn, mang tới trước mặt cậu.
Nguyễn Thanh Pháp nhìn thấy bánh cà rốt trong tay anh, đôi mắt lập tức sáng lên, cực kì bất ngờ nói: "Cho tớ à?"
Trần Đăng Dương khẽ cốc đầu cậu một cái: "Mấy thứ như cà rốt không cho cậu thì cho ai?"
"Cũng đúng nhỉ." Nguyễn Thanh Pháp không khỏi cười cười, có hơi ngớ ngẩn nói: "Tớ còn tưởng là mọi người ăn hết bánh ngọt rồi."
Nhà họ Trần từ trên xuống dưới không có ai thích ăn cà rốt, chỉ mình cậu thích ăn.
Cậu cầm thìa, cẩn thận từng li từng tí xúc một miếng bánh cà rốt bỏ vào miệng, nhẹ nhàng nhai hai cái, không khỏi híp mắt lại vì được ăn ngon: "Ăn ngon ghê, vị cà rốt vừa đủ, vừa mềm lại vừa ngọt."
"Cậu thích là được, hôm nay mẹ tớ đã học cách làm món này từ đầu bếp, mẹ tớ bảo nếu như cậu thích, sau này sẽ lại làm cho cậu ăn."
Trần Đăng Dương nhớ lại cảnh hôm nay anh lén lút trộm một cái bánh cà rốt, bị mẹ bắt quả tang, không khỏi có chút ngượng ngùng.
"Dì thật tốt." Đôi mắt Nguyễn Thanh Pháp lấp lánh ánh sao, nếu như không phải Ninh Mật Hương ngủ rồi, cậu nhất định phải chạy lên lầu cảm ơn bà.
Trần Đăng Dương bất mãn nhíu mày: "Chỉ có mẹ tớ tốt thôi à? Tớ không tốt sao?"
Nguyễn Thanh Pháp vừa nghĩ tới chuyện hôm nay suýt nữa đã lỡ sinh nhật của Trần Đăng Dương, lập tức thấy áy náy, cho nên hôm nay miệng càng ngọt ngào, nghe Trần Đăng Dương nói vậy lập tức ngoan ngoãn nói: "Dương cục cưng cũng tốt, Dương cục cưng là cục cưng tốt nhất trên thế giới này."
Trần Đăng Dương cười cười, khẽ hỏi: "Kết quả xem mắt hôm nay thế nào? Sao điện thoại lại tắt máy?"
"Điện thoại tớ hết pin." Nguyễn Thanh Pháp đã hơi no, tốc độ ăn bánh cũng chậm lại, cậu muốn tinh tế cảm thụ hương vị của bánh cà rốt: "Còn chuyện xem mắt..."
Nguyễn Thanh Pháp không khỏi nhớ tới lời nói ban nãy của Phạm Anh Quân. Phạm Anh Quân muốn giúp cậu, đây chính là lựa chọn tốt nhất hiện giờ.
Nhưng Nguyễn Thanh Pháp vừa nghĩ tới cảnh đính hôn với Phạm Anh Quân, đã cảm thấy có chút không thoải mái trong lòng. Phạm Anh Quân rất tốt, nhưng để làm bạn đời thì dường như anh lại thiếu một chút gì đó.
Nguyễn Thanh Pháp không khỏi có chút lo lắng, lấy thái độ của Trần Đăng Dương với Phạm Anh Quân mà nói, nếu như anh biết được Phạm Anh Quân muốn cùng cậu đính hôn, cậu sẽ phải dọn đến nhà Phạm Anh Quân ở, Nguyễn Thanh Pháp cảm giác được là Trần Đăng Dương sẽ lại tức giận.
Trần Đăng Dương nhìn Nguyễn Thanh Pháp cắn thìa nửa ngày không nhúc nhích, dường như đang suy nghĩ cái gì đó, anh liền đưa tay bóp khuôn mặt mềm mại của cậu: "Không được giấu giếm tớ."
Nguyễn Thanh Pháp ngước mắt nhìn anh một lát, đành phải thành thật thuật lại lời của Phạm Anh Quân với anh.
Đúng như cậu dự đoán, Trần Đăng Dương nghe cậu nói xong, lông mày lập tức nhăn thành một đống, không thèm nghĩ ngợi đã nói: "Từ chối anh ta."
Nguyễn Thanh Pháp cũng không do dự nhiều khẽ gật đầu. Cậu đính hôn với Phạm Anh Quân có vẻ không tốt lắm, mặc dù cậu cũng không biết rốt cuộc là cái gì không tốt.
Trần Đăng Dương hơi bực bội vò tóc, thấy Nguyễn Thanh Pháp gật đầu, mới thấy dễ chịu hơn một chút.
Phạm Anh Quân vậy mà dám thừa dịp anh không chú ý, bắt cóc thỏ con, thật là đáng ghét.
Anh chỉ cần nhớ lại quãng thời gian Nguyễn Thanh Pháp ở nhà Phạm Anh Quân đã cảm thấy buồn bực khó chịu, chỉ muốn ôm Nguyễn Thanh Pháp vào trong ngực, mạnh mẽ xoa nắn một hồi, bắt nạt cậu đến khóc mới chịu bỏ qua.
Nguyễn Thanh Pháp cảm nhận được sự biến hóa trong cảm xúc của Trần Đăng Dương, ngẩng đầu nhìn anh, bỗng nhiên nghĩ ra chuyện gì đó, cái mũi không tự giác ngửi ngửi, hơi kinh ngạc nói: "Dương cục cưng, sao hôm nay tớ không ngửi được mùi pheromone của cậu vậy?"
Lúc ở cùng với cậu, Trần Đăng Dương chưa bao giờ kiềm chế pheromone của mình, cậu nhớ là mấy ngày trước pheromone trên người Trần Đăng Dương còn rất nồng, giống như đóa hoa thỏa thích nở rộ tỏa mùi ngát hương, vừa đậm đà vừa nồng nhiệt.
Nhưng hôm nay pheromone của Trần Đăng Dương rất nhạt, gần như là không có, rất sạch sẽ trong lành.
Dương cục cưng đưa tay sờ gáy: "Tớ cũng không biết, hôm nay pheromone rất lạ."
Thật ra không chỉ có chuyện pheromone là kì quái, ngay cả tâm trạng của anh cũng rất kì lạ. Dạo gần đây cứ xao động bất an, dường như trong cơ thể có một thứ gì đó vẫn luôn ẩn nấp giờ muốn thoát ra ngoài, nóng lòng muốn phá kén, khao khát vượt ra khỏi trói buộc. Cho nên hiện giờ trong cơ thể anh luôn có cảm giác bị giằng xé, khiến anh bực bội vô cùng.
"Có thời gian thì đi bệnh viện kiểm tra một chút đi." Nguyễn Thanh Pháp lo lắng nhìn anh.
"Ừ." Trần Đăng Dương ngoài miệng đồng ý, nhưng trong lòng lại không coi việc pheromone thay đổi là việc lớn, anh ghét nhất là bị pheromone khống chế, cho nến không giống như Omega bình thường chú trọng việc pheromone bất thường.
Nguyễn Thanh Pháp hiểu rõ anh, biết là anh sẽ không đi kiểm tra pheromone nên định ngày mai sẽ đến nhà họ Trần nói cho Ninh Mật Hương một tiếng, để Ninh Mật Hương dành thời gian đưa Trần Đăng Dương đi bệnh viện.
Nguyễn Thanh Pháp không tiếp tục nói chuyện về pheromone nữa, cậu vỗ vỗ mặt mình: "Nếu thím hai mà biết tớ và anh Quân không đính hôn với nhau, có lẽ sẽ tiếp tục sắp xếp cho tớ đi xem mắt, không biết là nhà bà ấy có bao nhiêu con cháu nữa."
Trần Đăng Dương giúp cậu lau đi vụn bánh dính trên mép, híp mắt nói: "Tớ đã nghĩ ra cách đối phó chú hai và thím hai của cậu rồi, yên tâm đi, ông nội sẽ giúp tớ, cậu chỉ cần cố gắng kéo dài thêm mấy ngày là được."
Nguyễn Thanh Pháp hơi kinh ngạc chớp chớp mắt: "Cách gì vậy?"
Trần Đăng Dương không nhiều lời nữa, chỉ nói: "Mấy năm nay chú hai nhà cậu làm ăn tay chân cũng không sạch sẽ, cậu không cần phải để ý đâu, để cho tớ xử lý."
Nguyễn Thanh Pháp ngoan ngoãn gật đầu, mặc dù cậu không hiểu những chuyện này, nhưng Trần Đăng Dương từ trước đến giờ luôn rất thông minh, Trần Đăng Dương nói anh sẽ xử lý, Nguyễn Thanh Pháp lập tức tin ở anh.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co