Chap 35
Thanh Pháp tan làm về nhà, chỉ có mèo ngồi xổm ở cửa đón cậu.
Hôm nay Trần Đăng Dương tăng ca, hắn chuẩn bị sẵn đồ ăn trong bếp, canh sườn nấu ngô nóng hổi thơm lừng.
Cậu đi vòng quanh rồi rửa một quả xoài to, dùng dao gọt hoa quả vụng về cắt hình hoa xoài, trông cũng khá đẹp.
Thời tiết ngày một lạnh, Thanh Pháp tắm xong đi ra thay chăn, thay cả ga giường vỏ chăn trong phòng ngủ, sau đó ôm đồ bẩn vào phòng giặt ủi.
Điện thoại có âm báo, Thanh Pháp ngó xem, câu lạc bộ hùng biện cậu tham gia hồi đại học đang thảo luận chuyện họp mặt.
Năm nhất đại học cậu từng tham gia câu lạc bộ hùng biện, đến kỳ hai năm hai thì rút lui, vì biểu hiện của cậu trong câu lạc bộ rất tốt, ngoại hình cũng xuất sắc nên mọi người vẫn coi cậu là một thành viên.
Nhóm chat này im lìm đã lâu, không biết tại sao lại rộn ràng hẳn.
Thanh Pháp mở giao diện trò chuyện, tin nhắn nhảy tới tấp làm cậu hoa cả mắt.
Có bạn học nhắn riêng hỏi cậu đi họp mặt không, cậu trả lời là không muốn đi.
Bạn học nói cậu ở ngay Đông Thành, bận rộn cách mấy cũng có thể bận bằng bạn ở nơi khác được sao, mọi người còn định họp lớp, cậu không đi là không nể mặt.
Thanh Pháp vẫn lấy lý do công việc bận, không có thời gian.
Bạn học nói: "Chắc cậu không biết chứ anh Mạnh Loan cũng về rồi. Ngày xưa cậu với đàn anh thân nhau còn gì, đến khi ấy cặp bài trùng các cậu hội ngộ, quá tốt."
Thanh Pháp cười, thảo nào nhóm chat câu lạc bộ hùng biện rôm rả trở lại, hóa ra là Mạnh Loan xuất hiện.
Wechat có lời mời kết bạn mới, ảnh đại diện là đàn bồ câu trên quảng trường, không cài biệt hiệu nhưng Thanh Pháp biết là ai. Bỗng dưng cậu cảm thấy như có một quả núi to đè lên người, khiến cơ thể cậu trở nên nặng trĩu.
Kiều Kiều lẻn vào phòng giặt ủi, rúc trong giỏ quần áo bẩn. Thanh Pháp trông thấy thì nổi cơn tam bành: "Ai cho em vào phòng giặt ủi, người em toàn lông thôi Kiều Kiều!"
Cậu bỏ điện thoại xuống đi bắt mèo, mèo nhảy tót lên tủ quần áo rồi nhảy từ tủ quần áo xuống đất, chạy vọt ra ngoài.
Thanh Pháp đuổi theo mèo, vừa nhốt nó trong lồng thì Trần Đăng Dương về."Anh về rồi hả!" Thanh Pháp nói: "Em tưởng hôm nay anh phải về muộn lắm cơ."
Trần Đăng Dương đến chỗ Thanh Pháp, ôm vai hôn cậu.
Thanh Pháp bị hắn hôn cho lảo đảo, chờ hắn tách ra bèn nói: "Anh tắm trước đi, em hâm nóng cơm rồi mình cùng ăn."
Trần Đăng Dương gật đầu, tắm xong bèn mang quần áo bẩn vào phòng giặt ủi. Hắn ở trong phòng giặt ủi một lúc, sau đó sang bếp thế chỗ Thanh Pháp xào khoai tây thái sợi chua cay, đun một ấm trà hoa quả.
Thanh Pháp tìm điện thoại khắp nơi, nghe thấy tiếng "thùng thùng" phát ra từ máy giặt mới thấp tha thấp thỏm, tìm được chiếc điện thoại ướt dầm dề của mình trong lồng giặt.
"Đăng Dương..." Thanh Pháp lao vào bếp, Trần Đăng Dương hơi bất ngờ khi thấy điện thoại trên tay cậu.
"Em bỏ điện thoại trong quần áo à? Tôi không để ý, cứ thế quẳng hết vào."
Chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách Trần Đăng Dương, hắn cầm điện thoại của cậu lên xem: "Thay cái mới luôn đi."
Thanh Pháp đành vậy, lấy máy sấy tóc sấy điện thoại trong tâm trạng phiền muộn, Mạnh Loan đáng ghét, vừa xuất hiện đã báo hại cậu một chiếc điện thoại.
Ăn cơm xong, Thanh Pháp dùng điện thoại của Trần Đăng Dương tìm kiếm cách xử lý điện thoại vào nước, người Trần Đăng Dương gọi mang điện thoại mới đến cũng gõ cửa.
Cậu lắp thẻ SIM vào trước nhưng vẫn hy vọng điện thoại cũ có thể sống lại, trong đó vẫn còn một ít tài liệu và ảnh.
***
Thanh Pháp không đi họp mặt câu lạc bộ hùng biện, một buổi sáng nọ cậu mơ một giấc mơ.
Trong mơ là cuộc thi hùng biện, Mạnh Loan phát biểu ở lượt thứ tư cuối cùng, trình bày quan điểm bên mình đồng thời chỉ ra lỗ hổng của đối thủ, ngôn từ sắc bén cực kỳ lôi cuốn.
Khi anh ta đứng trên sân khấu, tất cả ánh đèn đều rọi vào anh ta, biểu cảm tự tin, ánh mắt kiên định mà ấm áp, vừa dứt lời cả khán đài cùng reo hò khen hay.
Thanh Pháp nhìn Mạnh Loan chăm chú, chốc thì cảm thấy mình ngồi cạnh Mạnh Loan, có thể ngửi được mùi trên người anh ta, chốc lại cảm thấy mình cách anh ta xa vời vợi, vỗ tay theo mọi người một cách máy móc.
Trong mơ Thanh Pháp nghe thấy tim mình đập thình thịch.
Ngoài trời đổ mưa, Thanh Pháp tỉnh dậy mò mẫm điện thoại, mới gần 7 giờ. Hôm nay là cuối tuần nên cậu có thể ngủ nướng, nhưng giấc mơ đó phá đám tâm trạng tốt của cậu, cậu không ngủ được nữa.
Thanh Pháp trở mình, kéo tay Trần Đăng Dương chui vào lòng hắn. Ưu điểm của trời lạnh là thế này, hai đứa chen chúc sưởi ấm cho nhau.
Trần Đăng Dương ôm eo cậu, do vừa tỉnh ngủ nên giọng khàn gợi cảm: "Sao em?"
Thanh Pháp đáp: "Em muốn kể cho anh chuyện của Mạnh Loan."
"Chẹp." Trần Đăng Dương xoa gáy cậu: "Ở trên giường của tôi nhớ về người đàn ông khác, thích hợp không?"
Hai tay Thanh Pháp ôm cổ Trần Đăng Dương, nói bên tai hắn: "Anh này, em đang không vui mà."
Trần Đăng Dương mở mắt, Thanh Pháp nằm trên người hắn, mặt mũi ỉu xìu.
Ánh mắt hắn hơi sa sầm, ngón cái miết mạnh bờ môi hồng hào của cậu: "Được, em nói đi, tôi nghe."
Thanh Pháp gối lên ngực Trần Đăng Dương, chậm rãi sắp xếp từ ngữ.
Mạnh Loan là đàn anh hơn Thanh Pháp hai khóa, cậu quen anh ta từ năm nhất đại học. Anh ta rất nổi tiếng trong trường, vẻ ngoài đẹp trai gia đình có điều kiện, đã vậy còn giỏi giang, cư xử hòa nhã, xử sự chín chắn.
Trước đó Thanh Pháp chưa từng gặp ai như Mạnh Loan. Sự ưu tú của anh ta liên quan đến tuổi tác, kiến thức và trải nghiệm. Nếu bây giờ Thanh Pháp quay về trường, có lẽ cậu cũng là người cư xử hòa nhã xử sự chín chắn.
Nhưng khi ấy Thanh Pháp chân ướt chân ráo lên đại học, Mạnh Loan là người xuất sắc nhất trong mắt cậu.
"Lần đầu em ăn đồ Nhật là anh ta đưa em đi, bọn em đều thích đánh bida, sau đó anh ta rủ em vào câu lạc bộ hùng biện, em không biết gì về hùng biện, cũng là anh ta dạy em. Trong một cuộc thi, em với anh ta hùng biện ở lượt đầu tiên với lượt thứ tư, kết quả toàn thắng, có người chụp ảnh bọn em làm trang bìa tạp chí trường, giật tít là cặp bài trùng của câu lạc bộ hùng biện."
Đó thật sự là cuộc sống đại học phong phú đầy màu sắc, Thanh Pháp hiểu biết thêm rất nhiều, càng hiểu nhiều càng cảm thấy mình rụt rè hèn nhát, mà Mạnh Loan ngày càng tỏa sáng.
"Không ai tỏ tình với ai, cứ thế bên nhau một cách tự nhiên." Thanh Pháp nói.
Trần Đăng Dương vân vê tai cậu: "Sau này sao lại chia tay."
Thanh Pháp im lặng rất lâu mới đáp: "Mạnh Loan ra nước ngoài, sau khi anh ta đi em mới biết. Lễ Giáng sinh năm thứ hai anh ta gửi cho em một bưu thiếp, là ảnh anh ta du lịch châu Âu, cũng báo với em anh ta hẹn hò rồi."
Họ mơ mơ hồ hồ bên nhau rồi mơ mơ hồ hồ chia tay. Thanh Pháp không thể tìm anh ta chất vấn, ngay cả tư cách và lập trường tìm anh ta chất vấn cũng không có.
Về sau Thanh Pháp đi trong ngôi trường không có Mạnh Loan, ít nhiều cũng sẽ cảm thấy mình của trước đây tự đa tình, hệt một trò cười.
"Lúc đối diện với cậu ta, em tự ti không?"
Thanh Pháp nhìn Trần Đăng Dương: "Chắc có một chút."
"Chỉ một chút?" Trần Đăng Dương cười nói: "Bây giờ em gặp cậu ta vẫn căng thẳng như chuột thấy mèo."
Thanh Pháp không đáp lời.
Trần Đăng Dương cảm thán: "Thanh niên ngạo mạn xấu xa, tận hưởng khoái cảm chi phối cảm xúc của người khác, chơi đùa người ta trong lòng bàn tay."
Trần Đăng Dương luôn nói trúng tim đen: "Cậu ta không thích em, chỉ là em quá đáng yêu, vừa vặn trở thành đồ chơi bị cậu ta chọn."
Thanh Pháp ủ rũ: "Sau này em nghĩ thông suốt rồi."
Cậu đi làm, quen biết nhiều người xuất sắc hơn, cũng từng gặp nhiều người xấu xa hơn.
Mạnh Loan không còn tỏa sáng trong lòng cậu, nhưng khi đối mặt với Mạnh Loan, tâm trạng căng thẳng sợ sệt vẫn sót lại.
Thanh Pháp xụ mặt nằm sấp trên người Trần Đăng Dương: "Dương, em buồn phiền quá à."
Trần Đăng Dương vuốt ve lưng cậu, thật sự muốn làm chết Thanh Pháp trên giường.
Nhưng hắn vẫn dùng giọng biếng nhác đầy ý cười: "Thế em muốn sao?"
Thanh Pháp nghĩ ngợi: "Em muốn ăn sườn ướp muối tiêu."
Trần Đăng Dương xoa mặt cậu: "Được, tối về làm cho em."
***
Cuối tuần Trần Đăng Dương vẫn phải lên trường, trường tổ chức tọa đàm mời một số giám đốc công ty đến diễn thuyết, Trần Đăng Dương nhìn thấy Mạnh Loan trong số đó.
Giảng viên phụ trách sắp xếp buổi tọa đàm cho Trần Đăng Dương biết, Mạnh Loan là giám đốc trẻ tuổi nhất được mời, cũng được sinh viên yêu thích nhất.
"Thanh niên tài giỏi, sự nghiệp thành công mà, giới trẻ săn đón lắm."
Trần Đăng Dương mỉm cười, không tiếp lời.
Kết thúc toạ đàm, một chủ nhiệm trong học viện kéo Trần Đăng Dương lại, giới thiệu anh và Mạnh Loan với nhau.
"Tôi mới biết hoá ra giám đốc Mạnh với giáo sư Trần tốt nghiệp cùng một trường, hai cậu còn là bạn cùng trường đấy"
Trần Đăng Dương hơi ngạc nhiên, Mạnh Loan cười nhẹ: "Lúc tôi nhập học, giáo sư Trần đã tốt nghiệp rồi."
"Trùng hợp thật." Trần Đăng Dương lạnh nhạt đáp."
"Đúng là trùng hợp." Mạnh Loan nói: "Theo kỳ vọng của người nhà, tôi luôn cảm thấy mình học xong sẽ ở lại trường dạy học, lập nghiệp cũng là chuyện bất ngờ."
Chủ nhiệm cười nói: "Thế giám đốc Mạnh với giáo sư Trần giống nhau phết."
Mạnh Loan nhìn Trần Đăng Dương, hắn chỉ cười không nói.
Bên này đã xong, Trần Đăng Dương ra khỏi hội trường, Mạnh Loan gọi giật hắn lại rồi đi theo.
"Hôm nay giáo sư Trần rảnh không?" Mạnh Loan hỏi: "Có tiện cho tôi mời anh với Thanh Pháp một bữa không."
Trần Đăng Dương chưa trả lời Mạnh Loan đã nói tiếp: "Quan hệ của tôi và Thanh Pháp, không biết cậu ấy từng nhắc với anh chưa."
Trần Đăng Dương xem giờ rồi đáp: "Tôi từng nghe Thanh Pháp nói cậu là đàn anh của em ấy, hồi đại học đã giúp đỡ em ấy rất nhiều."
Mạnh Loan biết thừa Thanh Pháp sẽ không thú thật với Trần Đăng Dương, anh ta cười: "Tôi hẹn Thanh Pháp mấy lần, cậu ấy đều nói không có thời gian. Có lẽ Thanh Pháp có hiểu lầm với tôi, nếu giáo sư Trần tiện, tôi muốn mời hai người bữa cơm để tháo gỡ hiểu lầm."
Trần Đăng Dương hứng thú dạt dào nhìn Mạnh Loan: "Thanh Pháp đã tốt nghiệp mấy năm, giám đốc Mạnh vẫn muốn tháo gỡ hiểu lầm với em ấy, chắc hẳn quan hệ của hai người rất tốt."
Mạnh Loan mỉm cười sâu xa: "Ở đại học quan hệ của chúng tôi thật sự rất tốt, sau khi ra nước ngoài tôi cũng thường nghĩ về Thanh Pháp."
Anh ta khéo léo bày tỏ với thái độ lưu luyến: "Về sau tôi gặp rất nhiều người, nhưng không ai giống Thanh Pháp."
"Không dễ lừa giống Thanh Pháp sao?" Trần Đăng Dương nhìn Mạnh Loan.
Mạnh Loan sượng mặt trong thoáng chốc, Trần Đăng Dương cười nói: "Mấy trò này dỗ dành Thanh Pháp còn được, mang đến trước mặt tôi, kêu tôi vạch trần như bây giờ thì xấu hổ lắm."
Mạnh Loan gượng gạo: "Tôi không biết giáo sư Trần đang nói gì."
Giọng Thanh Pháp vang lên gần đó: "Đăng Dương!"
Mạnh Loan xoay người sang, Thanh Pháp nhìn thấy Trần Đăng Dương rồi mới biết có cả Mạnh Loan, nụ cười trên mặt nhạt đi.
Cậu bước đến cạnh Trần Đăng Dương, hắn xoa tay cậu: "Chào giám đốc Mạnh?"
Thanh Pháp không biết tại sao Mạnh Loan lại đứng với Trần Đăng Dương, nhưng cậu vẫn nghe lời: "Chào đàn anh."
Mạnh Loan không đáp.
Trần Đăng Dương nói: "Đàn anh của em muốn mời tôi với em ăn cơm, em muốn đi không?"
Mạnh Loan nhìn Thanh Pháp, có Trần Đăng Dương ở bên nên cậu rất có can đảm từ chối anh ta, chẳng buồn viện cớ nữa.
Trần Đăng Dương cười nói với Mạnh Loan: "Vậy chúng tôi xin phép đi trước, tạm biệt."
Hắn và Thanh Pháp lên xe, Thanh Pháp cài dây an toàn, nghĩ đến biểu cảm sượng trân của Mạnh Loan thì chợt cảm thấy cũng không khó đối diện với Mạnh Loan lắm.
Trần Đăng Dương hỏi: "Về nhà không?"
"Về nhà." Thanh Pháp vẫn đang chờ Trần Đăng Dương thực hiện lời hứa ban sáng: "Sườn ướp muối tiêu, sườn ướp muối tiêu."
Nhìn nét mặt Thanh Pháp, Trần Đăng Dương bật cười.
Thanh Pháp không được ăn sườn ướp muối tiêu, phòng ngủ còn chưa kịp vào đã bị Trần Đăng Dương làm chết đi sống lại ở phòng khách.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co