Truyen3h.Co

[ DuongKieu ] Một phần ba

Chap 46

xzxq1005

Thanh Pháp về nhà, trong nhà trống trải, Kiều Kiều nằm nhoài trên nóc tủ lẳng lặng nhìn Thanh Pháp.

Cậu đi qua xoa đầu nó, sau đó cởi áo khoác về phòng ngủ.

Cậu không bật đèn, lên giường đắp chăn che kín đầu, cuộn tròn người ngủ thiếp đi trong mùi hương của Trần Đăng Dương.

Lúc tỉnh giấc là hơn 11 giờ, Thanh Pháp cảm thấy mình đã mơ rất nhiều nhưng ngủ dậy lại quên hết, cổ họng ngứa rát, đầu đau như búa bổ.

Phòng ngủ bật đèn đầu giường không sáng lắm, Trần Đăng Dương mang nước ấm và thuốc vào: "Em sốt rồi."

Không biết hắn về từ bao giờ, mặc quần áo ở nhà, không còn khuynh hướng chống đối xã hội như ở quán bar.

Thanh Pháp ngồi dậy, nhận nước ấm và thuốc Trần Đăng Dương đưa. Hắn vén tóc sờ trán cậu: "Muốn ăn gì không."

Cậu lắc đầu, uống thuốc rồi uống hết cốc nước ấm, tay chân nặng nề không có sức.

Trần Đăng Dương bảo cậu nằm xuống ngủ tiếp.

Thanh Pháp đau đầu không ngủ được.

Trần Đằng Dương đi ra lại quay vào, kê ghế ngồi cạnh giường xem máy tính bảng.
Thanh Pháp mở mắt nhìn hắn, nhìn lâu mắt bắt đầu mỏi, chớp chớp vài lần vẫn cảm thấy khô.

Trần Đăng Dương bỏ máy tính bảng xuống rồi sáp lại xoa má Thanh Pháp, lòng bàn tay hắn có vết chai mỏng, lướt trên da hơi nhột.

"Tôi mơ một giấc mơ." Trần Đăng Dương cất tiếng: "Trong mơ em nói tôi không tốt với em."

"Anh tốt mà." Thanh Pháp khẽ giọng: "Vấn đề là ở em."

Cậu nằm nghiêng, gối đầu lên một tay: "Đăng Dương, anh có thất vọng về em chút nào không?"

Trần Đăng Dương nhìn gương mặt đỏ bừng của cậu: "Đấy chỉ là suy nghĩ, em không nói ra thì không tính."

"Nhưng anh biết." Thanh Pháp đáp: "Đâu khác gì đã nói ra."

"Dù nói ra rồi cũng có thể giả vờ không rõ."

Vợ chồng gần mặt cách lòng, cha con không thích nhau, người yêu nhau cân nhắc lợi và hại, tất cả mối quan hệ thân mật đều có điều khó coi.

Thanh Pháp không nói nữa, lấy tay dụi mắt.

Trần Đăng Dương kéo tay cậu nhét vào trong chăn: "Trước khi hẹn hò Hàng Nghênh Nhất đã lo em không chịu nổi tôi, cậu ta nói tôi suy xét quá nhiều, hiểu quá rõ người khác, người như vậy quá đáng sợ, không thích hợp yêu đương."

"Kiều, em cảm thấy tôi đáng sợ không?"

"Chắc cũng hơi hơi." Thanh Pháp đáp: "Trước đây Nhan Ngôn từng bảo em, người yêu với nhau đừng chơi trò huỵch toẹt, huỵch toẹt quá không hay."

Trần Đăng Dương bật cười: "Tôi thấy trong chuyện tình cảm, cậu ta chín chắn hơn em rất nhiều."

"Nhưng Đăng Dương, tình cảm mà anh muốn chắc chắn không phải như thế này, có đúng không?"

Thanh Pháp nhìn hắn: "Yêu chính là yêu, không phải tình yêu cân đo đong đếm, không phải tình yêu giả câm giả điếc, không phải tình yêu sau khi có được mọi thứ thì dùng để dệt hoa trên gấm. Tình yêu thương hay nhịn nhục, tình yêu thương không bao giờ suy tàn."

Trần Đăng Dương lặng người: "Tôi không đòi hỏi nhất định phải thế, tôi không theo đuổi tình yêu cao cả hoàn hảo, thứ tôi muốn là một người cụ thể. Mà chỉ cần là người thì không có ai hoàn hảo."

Thanh Pháp lắc đầu: "Em không hiểu, như thế có phải tạm bợ không." [1]Trần Đăng Dương sững người, không ngờ lại không trả lời được.
[1] Ý ở đây là không có được thứ hoàn hảo nhất như mong muốn thì đành tạm bợ thế này

Thanh Pháp thở dài thườn thượt: "Tình yêu của em hời hợt, tình yêu của anh sâu sắc, vậy phải làm sao?"

Cậu hỏi hắn, giống như hắn có thể giải quyết mọi việc trên đời: "Chúng mình còn có thể ở bên nhau không?"

Trần Đăng Dương không đưa ra được đáp án, hắn lựa chọn im lặng, chìm sâu vào suy tư.

Vậy là Thanh Pháp biết đáp án cho câu hỏi.

**
Thanh Pháp xin nghỉ ốm hai ngày không đi làm, ngày thứ ba đến công ty bị phó giám đốc Phí mỉa mai phê bình một trận.

Thanh Pháp không sao cả, quay về bàn bật máy tính mở đơn xin thôi việc.
A Nhã khuyên cậu nhịn, tốt xấu gì cũng làm đến cuối năm còn lấy thưởng năm. Cậu từ chối lòng tốt của A Nhã, nộp đơn xin thôi việc lên trên, ông chủ phê chuẩn rất nhanh.

Thu dọn rời công ty, Thanh Pháp sang trung tâm thương mại gần đó lấy đồ.
Trung tâm thương mại đang có hoạt động, màn hình lớn liên tục chiếu mặt của Minh Gia Ngọc, fan xúm lại chật như nêm cối.

Thanh Pháp đứng trước màn hình lớn nhìn một chốc, hai bạn nữ đi qua hỏi cậu có phải fan của Minh Gia Ngọc không. Cậu đáp không phải, có lẽ họ cảm thấy mình hiểu lầm nên cho Thanh Pháp một tấm banner của Minh Gia Ngọc, bảo cậu rảnh rỗi có thể tìm hiểu về cậu ta.

Say mê tuổi trẻ luôn nồng nhiệt và chân thành.

Lấy đồ xong, Thanh Pháp ra bờ sông hóng gió. Cậu gọi điện cho Nhan Ngôn, Nhan Ngôn đang sắp đồ chuẩn bị về nhà.

Cậu ta đã xin nghỉ ở chỗ làm mới với lý do công việc không lý tưởng, không có tương lai phát triển. Tiếp theo phải làm gì vẫn chưa nghĩ ra, nhưng cậu ta muốn bớt chút thời gian về thăm bố.

Thanh Pháp kể rằng mình không còn hy vọng thăng chức, lãnh đạo nhảy dù không thân thiện, vì thế cậu nộp đơn xin thôi việc chạy lấy người.

"Một phần ba cuộc đời, tình yêu sự nghiệp đều thất bại." Nhan Ngôn còn rất vui vẻ: "Hai đứa mình đúng là bạn khố rách áo ôm."

Thật sự càng những lúc thê thảm càng có thể cười được, Thanh Pháp ném sỏi: "Mới một phần ba à, cảm giác sắp sống hết một đời rồi."

Nhan Ngôn phì cười: "Mày với Đăng Dương, xem như chia tay?"

"Chia tay trong hòa bình." Thanh Pháp lí nhí: "Tao cảm thấy tao với Đăng Dương đều cần suy nghĩ kỹ càng."

Nhan Ngôn: "Nói vậy là mày đá Trần Đăng Dương rồi, chúc mừng mày, cuối cùng cũng không phải người bị đá nữa."

Thanh Pháp cúi đầu lặng thinh.

"Không nỡ?" Nhan Ngôn không hề bất ngờ.

"Không nỡ." Thanh Pháp nói: "Sẽ không có ai giống Đăng Dương nữa."

Nhan Ngôn: "Nếu đã không nỡ sao còn chia tay?"

"Vì tao không biết nên làm sao." Thanh Pháp đáp: "Tao sợ cứ lần lữa mãi, đến cuối cùng lại thành ra xấu hổ như Cố Thành Xuyên. Nếu bây giờ chấm dứt, có lẽ sau này Đăng Dương nghĩ về tao, biết đâu sẽ nghĩ tao tốt hơn một chút."

Cũng đúng, trước đây cảm thấy hai người dây dưa nhất quyết không buông là có thể có kết quả, lúc này nhìn lại chẳng thà cắt đứt sạch sẽ ngay từ đầu, tự dưng lỡ làng người ta bao nhiêu năm.

"Thôi, chia tay thì chia tay." Nhan Ngôn nói: "Không phải chỉ hơi đẹp trai, học vấn hơi cao, khí chất hơi cuốn hút thôi sao, có cái gì đâu."

Thanh Pháp ôm ngực, buồn muốn chết.

Buổi tối về nhà, Thanh Pháp soạn vali mà Kiều Kiều cứ nhảy vào, bây giờ nó rất béo, nằm ra là thành một vũng.

Thanh Pháp dịch nó sang chỗ khác nó lại nhảy vào, bắt chéo hai chân nằm sải lai, giương đôi mắt xanh nhìn Thanh Pháp.

Trần Đăng Dương đi từ ban công vào nhà, trên người có mùi thuốc lá hăng hắc, hai ngón tay đang kẹp một điếu thuốc.

Thanh Pháp không hay thấy hắn hút thuốc, hắn không nghiện thuốc lá, họa hoằn lắm mới hút một điếu.
Nét mặt hắn biếng nhác xa cách trong khói thuốc lượn lờ, mang sự hấp dẫn trí mạng.

Sao Đăng Dương đẹp thế, Thanh Pháp nghĩ mình thật sự rất thích Trần Đăng Dương.

Cậu kéo vali, nhìn Trần Đăng Dương: "Em đi đây."

Trần Đăng Dương dập điếu thuốc trên tay: "Cần tôi đưa em đi không?"

Thanh Pháp lắc đầu: "Không cần, em gọi taxi rồi."

Trần Đăng Dương gật đầu, có vẻ đang suy tư điều gì.

Kiều Kiều ngồi xổm trên vali Thanh Pháp để ở cửa, cậu hết cách đành nhốt nó vào lồng. Nó kêu nhỏ nhẹ ngọt ngào làm Thanh Pháp tan nát cõi lòng.

Trần Đăng Dương lặng lẽ đi sau Thanh Pháp, cậu đứng trước cửa, buồn bã khôn nguôi.

Cậu thật sự không nỡ, bước ra khỏi cánh cửa này thì Trần Đăng Dương không còn là của mình nữa, hắn tốt như thế không còn quan hệ gì với mình nữa rồi.

Hắn sẽ tìm được tình yêu hắn mong muốn sao, trong trời tuyết rơi lãng đãng, hắn có còn cô đơn không?

"Đăng Dương." Thanh Pháp ngoảnh đầu, tha thiết nhìn hắn: "Chia tay rồi có thể làm bạn không?"

Yêu cầu của hắn đối với bạn bè, chí ít cũng không quá cao chứ.

Trần Đăng Dương xỏ tay trong túi: "Tôi muốn làm tình với em, sao có thể làm bạn."

Thanh Pháp hậm hực, cậu biết tâm trạng Trần Đăng Dương không tốt, cũng biết nguyên nhân chính khiến tâm trạng hắn không tốt là mình.

"Vậy, em đi đây."

Đã là lần thứ hai cậu nói câu này.

Trần Đăng Dương lạnh lùng nhìn cậu, bịn rịn không nỡ là thế cũng không nói muốn ở lại.

Lẽ nào chia tay không phải cậu đề nghị, lẽ nào muốn đi không phải quyết định của cậu, thái độ của cậu hiện giờ là đang trông đợi hắn tỏ ra đau khổ triền miên, làm đề tài để nửa đêm cậu mơ về hay sao?

Thanh Pháp, em đúng là người tốt.

"Mang điện thoại chưa?" Trần Đăng Dương hỏi.

Thanh Pháp ngơ ngác: "Mang đây rồi, điện thoại chắc chắn không quên."

Trần Đăng Dương gật đầu.
Hắn tiến lên một bước áp tay bưng mặt Thanh Pháp, ngón cái mân mê má cậu, lưu luyến như dĩ vãng đã từng.

"Nguyễn Thanh Pháp." Trần Đăng Dương gọi cả họ lẫn tên cậu, Thanh Pháp ngước mắt nhìn hắn, hắn không nhắn nhủ gì mà chỉ cười nói: "Đi đi, Kiều."

Cửa đóng kêu đánh "cạch", trong nhà lặng ngắt như tờ.

Trần Đăng Dương lại rút một điếu thuốc đưa lên miệng, nghiến răng cắn mạnh đầu lọc.

Hắn đến chỗ lồng mèo, mở cửa lồng thả Kiều Kiều đang kêu không ngừng nghỉ, Kiều Kiều mon men cạnh chân hắn rồi nhanh chóng chạy đi.

Trần Đăng Dương mặc kệ, vào phòng tìm bật lửa, lòng dạ hơi buồn bực.
Hắn không tìm thấy bật lửa, nhưng trên tủ đầu giường có một chiếc thuyền giấy, bên trong là ghim cài áo ngọc lục bảo hình chim én.

Trần Đăng Dương ngẩn ngơ.
Hắn ngồi xuống mạn giường, không biết Thanh Pháp học được cách gấp thuyền giấy từ khi nào, cũng không biết cậu chuẩn bị quà tạm biệt từ bao giờ.

Hắn gỡ thuyền giấy, bên trên có nét chữ của Thanh Pháp.

"Hy vọng anh tìm được nơi anh sẵn lòng dừng chân, hy vọng anh không còn cô đơn."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co