Truyen3h.Co

[DuongKieu] Thơm

ôm

moonzangho

!!: abo

--

Trong căn phòng tối om, mọi thứ hỗn độn như vừa bị con hổ lớn nào đó càn quét. Đăng Dương mệt mỏi gục xuống bàn làm việc, những vụn giấy vò nát bị hắn vứt lung tung khắp sàn, máy tính vẫn sáng lên những nhịp điệu chạy dọc màn hình nhưng chẳng có âm thanh nào vang lên.

Ừm hắn thừa nhận là mình mất cảm hứng, mất ý tưởng để viết nhạc rồi chẳng còn nốt nhạc nào có thể cứu thân hắn nữa. Không gian im bặt làm nỗi thất vọng về chính mình càng dâng cao trong lòng, những suy nghĩ tiêu cực và sự tự ti cứ thế tràn vào bủa vây tâm trí.

Tất cả cũng vì lũ nhà báo có tay viết nhưng không có não để suy nghĩ kia, mọi cố gắng của bản thân đều bị đạp đổ chỉ vì mấy chữ ngu ngốc.

"Dương Domic bị bắt gặp khi hẹn hò với LK"

"Dương Domic bị chỉ trích khi chỉ trình diễn tốt kỹ thuật nhảy còn hát thì để fan"

"Dương Domic..."

Càng nghĩ lòng càng thắt lại, tim phổi cứ thế phập phồng thở dốc. Không còn hơi sức để giải thích hắn đành nhắm mắt làm ngơ, mặc cho dư luận có dẫm đạp mình như thế nào, hắn ghim chặt trong lòng gói gọn mọi nỗ lực của bản thân vào sản phẩm sắp tới, nhưng rồi cuối cùng thì sao? Thôi bỏ đi.

Cố gắng nhấc cái đầu nặng trịch lên, mái tóc bạch kim bị vò đến xù lông, xơ rối. Gồng cơ vác thân thể to lớn của mình ra khỏi phòng, đôi mắt phượng giáo giác tìm kiếm hình bóng quen thuộc, nhưng chẳng thấy. Có điều mũi tên chó lớn này ngửi thấy được mùi rượu nho nhè nhẹ tỏa ra từ phòng ngủ. Bản tính tò mò trỗi dậy liền mon men đẩy khẽ cánh cửa gỗ lim như thể nó đang cố che giấu báu vật của bản thân.

Chắc hẳn là báu vật, đập vào mắt là cơ thể nhỏ phập phồng theo từng nhịp thở, nó cuộn tròn trong mớ quần áo của hắn, tay nhỏ nắm chặt cái áo thun đến nhăn nhúm in hằn dấu ngón tay, chiếc sơ mi chán phèo mà ngày thường hắn chê lên chê xuống giờ đang xộc xệch trên người đứa nhỏ trắng tinh kia cũng trở nên phóng khoáng và đẹp đẽ đến lạ. Mùi rượu cứ thế xộc thẳng vào mũi kích thích mọi giác quan cùng lúc khơi dậy thêm bản tính của một tên engima vốn sẵn không bình tĩnh.

Nhè nhẹ bước đến bên giường, vuốt đi mớ đồ che kín gương mặt sắc sảo đỏ lựng, hơi thở cứ phả ra nóng ran đến cháy da thịt. Hắn bật cười với hình ảnh đáng yêu trước mắt có vẻ đứa nhỏ này tự say với pheromone của chính mình mất rồi, mà cũng phải thôi bình thường hắn mới dụ em uống được hai ly quay đi quay lại đã thấy dụi đầu làm nũng đòi đi ngủ chứ nói gì đến cảnh phát tình phải tắm mình trong biển men hương do bản thân tự tạo ra.

Khẽ xoa xoa một bên má xinh, ai kia cũng cảm thấy hơi mát tiếp xúc lên da thịt mà dễ dãi áp mặt nhỏ lên tay lớn nhõng nhẽo đòi được nuông chiều.

- anh

- ừm, em đến kỳ sao không nói anh?

- anh đang làm việc mà.. Em không làm phiền anh được

- không phiền, ngược lại toàn làm anh lo

Việc sức khỏe Thanh Pháp yếu ai mà không biết? Cơ thể nhỏ gầy mảnh mai như cành đào suốt ngày chạy nhong nhong từ sân khấu này đến trường quay kia, ăn uống thì chẳng đâu vào đâu, mắng cho thì lại ỷ được yêu chiều mà đánh trống lảng ậm ừ vài cái cho qua.

Còn nữa, cục bột này giỏi chịu đựng vô cùng, chỉ được cái làm hại bản thân. Không cần nói đến sức đề kháng hay kỳ phát tình gì đó quá phức tạp đi, mà rõ ràng như việc em bị pháo sáng bắn trúng mặt trước bàn dân thiên hạ, bao nhiêu người lo lắng, thương cảm thay em vậy mà con bé này chỉ cười tươi một cái rồi mạnh miệng bảo không sao. Có tức điên lên không.

Bế gọn đứa nhỏ vào lòng, tên engima này thả pheromone của mình ra bao bọc lấy thân thể trắng muốt, mùi biển hòa lẫn với rượu vang tạo nên cảm giác lâng lâng dễ chịu. Thanh Pháp giấu mặt mình vào bờ ngực săn chắc mất tự trọng mang pheromone của mình quấn lấy hắn như câu dẫn con cá lớn. Đăng Dương cố gắng giữ lại chút lý trí cuối cùng vuốt dọc sống lưng giúp bạn nhỏ ổn định cảm xúc, nhưng mùi rượu cứ thế nồng hơn sau từng cái chạm.

Thanh Pháp cáu bẳn nhìn hắn đã bật đèn xanh vậy rồi còn vờ vịt làm giá? Thôi vậy đành chủ động cho rồi, cánh tay dài vòng qua câu chặt lấy cổ kéo hắn vào nụ hôn sâu đầy gợi tình, khi dứt ra còn không quên hôn phớt qua cái chóp mũi cao như phẫu thuật thẩm mỹ kia. Thành công lấy đi suy nghĩ cuối cùng của hắn, đôi tình nhân cứ vậy cuốn lấy nhau vào bể dục, mùi hương ngập tràn căn phòng nồng nàn đến nỗi ám hết vào chăn gối và tủ đồ của cả hai vậy nên từ nay đừng ai thắc mắc vì sao Thanh Pháp lại có mùi mạnh như Alpha(*) còn Đăng Dương lại có chút ngòn ngọt của một omega xinh đẹp.

--

Tiếng thở dốc và giọng rên rỉ ngọt ngào hòa vào nhau khiến người nghe không khỏi ngượng nghịu đỏ mặt, cảnh tượng cũng chẳng thể xuân tình hơn khi cơ thể to lớn của Đăng Dương như muốn che lấp tấm lưng mỏng của Thanh Pháp, hạ bộ nhấp thêm vài cái lút cán rồi đem hết hạt giống của mình phóng ra chiếc bao cao su mỏng tanh trong suốt.

Tên khổng lồ này hạ thấp đầu mình xuống dụi vào chiếc cổ trắng nõn của mèo nhỏ phía dưới thân làm nó cụp mắt cảnh giác.

- đừng.. Vẫn chưa phải lúc..

- anh không định đánh dấu, nhưng nếu có thể nó sẽ giúp em tốt hơn

- nhưng nếu mọi người biết chuyện hai đứa mình sẽ rất tệ cho anh

- tốt cho sức khỏe của em là được, vậy đánh dấu tạm thời nhé?

- mm vâng..

Đứa trẻ này vẫn luôn như vậy vẫn luôn đặt lợi ích của người thương lên đầu, tự mình dìm bản thân sau ánh hào quang của người khác, bởi em biết một engima cao quý như hắn nếu công khai quen omega hèn mọn em đây sẽ bị đánh giá không ít. Chuyện xã hội chấp nhận omega được vươn lên như mọi người khác đã là kỳ tích, em không thể tham lam thêm đoạn nào nữa.

Người lớn gọi đây là hiểu chuyện, là một đứa trẻ ngoan còn trong mắt Đăng Dương hành động này chính là ngốc nghếch. Càng nghĩ càng bực hắn chỉ mong nó có thể ích kỷ một chút, đanh đá với người xấu như cách em hạnh họe mỗi lần hắn bắt đi khám bệnh, một chút thôi cũng được để cuộc sống này biết em cũng là con người, cũng cần được nâng niu.

Mọi suy nghĩ miên man được dồn lại vào vết cắn sâu trên chiếc cổ trắng nõn, dòng pheromone hương biển mạnh mẽ được truyền vào tuyến thể nồng vị rượu làm hắn thêm say tình mềm nhũn cả người. Bên này cũng trở nên ổn định hơn khi vừa được đánh dấu liền yên yên ả ả ngủ thiếp đi.

Đăng Dương nuông chiều mang em đi tắm, dọn dẹp sạch sẽ giường ngủ rồi đặt bạn nhỏ nhà mình ngay ngắn vào mớ chăn gối mềm mại, cùng lúc ôm chặt eo nhỏ trong vòng tay, tâm không yên mà rộn rạo phấn khích, ắt hẳn là có cảm hứng cho sản phẩm mới rồi.

(*): Tại sao mình cho Dương là engima mà đoạn này mình lại lấy mùi của Alpha. Là vì mùi của engima chỉ mạnh và đậm khi thực sự toát ra từ engima mà thôi, còn đã pha vào mùi của Omega thì sẽ bị giảm sự uy lực của pheromone nên chỉ dừng ở mức Alpha thui🌷

--

Song lai la vi em 😍😉😉
Có sai chính tả hay j thì hoan hỉ nha tại lười kiểm lợi quó😾

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co