Truyen3h.Co

DuyAnh ; The End.

✮ 5.

xxhnism

     Trong màn đêm đặc quánh, nơi ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống những vỉa hè ẩm ướt, Quang Anh đã lạc bước. Cuộc đời dường như đã đẩy anh vào một ngã rẽ không lối, một hành trình vô định mà anh không tài nào nắm bắt được phương hướng. Anh chỉ mong sao được chìm đắm trong những giấc mộng màng, nơi những lời thủ thỉ đắm say dành trọn cho một kẻ mà anh đã xem là điên dại trong tình yêu. Đêm đó, sự cô đơn và nỗi khắc khoải đã tôi luyện nên một lớp vỏ mỏng manh của sự yếu đuối. Anh tự nhủ rằng, mình chỉ khao khát được đắm mình trong một thứ tình yêu cuồng nhiệt, một thứ tình yêu có thể cuốn phăng anh đi, dù biết rằng nó có thể là một lời nguyền.

     Rồi Đức Duy xuất hiện. Anh không đến như một ánh sao băng rực rỡ, mà giống như một làn sương đêm huyền bí, len lỏi qua những kẽ hở của sự tỉnh táo. Ánh mắt Đức Duy, sâu thẳm và mang một vẻ gì đó vừa mê hoặc vừa nguy hiểm, đã ngay lập tức cuốn lấy tâm trí Quang Anh. Anh nhận ra, từ khoảnh khắc đó, mình đã bị mắc kẹt trong một mê trận tình cảm mà anh chưa từng chuẩn bị trước.

     Quang Anh nhớ lại những lời mình đã thốt ra, những lời lẽ không phải xuất phát từ sự lý trí, mà từ cơn say men rượu và sự tổn thương chất chứa bấy lâu.

     "Lại đây đi em yêu, cho anh thấy tình yêu độc dược mang tên em, để anh được si mê đến lụi tàn."


     Giọng anh lúc ấy vừa nồng nàn, vừa run rẩy, như thể anh đang tự mình trao đi linh hồn mình vào vòng tay của Đức Duy. Anh đã mượn hơi men whisky để chuốc lấy cơn say, một cơn say không chỉ đến từ men rượu, mà còn là sự buông thả tất cả những phòng bị của trái tim.

     Anh hiểu rõ, mình đã đi chệch khỏi quỹ đạo của chính mình, đã lạc lối trong màn đêm u tối. Anh đã bước vào một nơi mà lẽ ra anh phải sợ hãi, nhưng trớ trêu thay, chính nơi tăm tối nhất ấy lại là nơi anh tìm thấy một linh hồn tội lỗi.

     Linh hồn ấy, dịu dàng đến mức khiến anh choáng váng, và lại mang một vẻ nhu mì như thể nó được sinh ra để thương xót và níu giữ một kẻ lạc lối như anh. Đức Duy, anh là sự dịu dàng tội lỗi ấy.

     Tình yêu của Đức Duy không mang màu sắc của ban ngày, an toàn và ngọt ngào. Tình yêu của anh mang màu sắc của đêm khuya, của những lời thì thầm bí mật, của những lời hứa hẹn được giấu kín dưới ánh trăng tà. Nó vừa là liều thuốc giải độc, vừa là chất độc mạnh nhất, khiến Quang Anh vừa muốn vồ lấy, vừa sợ hãi tan vỡ.

     Những buổi tối sau đó, họ cùng nhau lang thang trong những góc khuất của thành phố. Những câu chuyện của họ không bao giờ là những lời tâm tình nhẹ nhàng. Chúng là những tuyên ngôn về sự chấp nhận cái hư vô, về việc cùng nhau chấp nhận sự điên rồ của cảm xúc. Đức Duy nhìn Quang Anh bằng ánh mắt như thể anh đã nhìn thấu mọi góc khuất nhất của tâm hồn anh, những vết nứt mà Quang Anh đã cố gắng che giấu bằng lớp vỏ bọc kiêu hãnh.

     "Quang Anh này."

      Đức Duy từng nói, giọng anh trầm ấm như nhung, "Anh có biết không, anh giống như một bông hoa nở rộ trong cơn bão vậy. Đẹp đẽ, nhưng cũng mong manh và dễ bị tổn thương."

     Quang Anh chỉ cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Đức Duy, vì ánh mắt anh luôn có sức nặng của một lời phán xét dịu dàng, buộc anh phải đối diện với chính sự hư hỏng của mình. Anh đã không còn sợ hãi nữa. Nỗi sợ hãi về tương lai, về sự đánh mất, về việc không đủ tốt để được yêu thương, tất cả dường như đã tan chảy trong sự hiện diện của Đức Duy. Anh chấp nhận nó, Đức Duy ạ. Anh sẵn lòng đón nhận lời nguyền này, lời nguyền của một thứ tình yêu không có lối thoát.

     Họ cứ thế, cùng nhau trôi dạt. Giữa sự dịu dàng đáng ngờ và sự chiếm hữu mãnh liệt, họ đã tìm thấy một nơi trú ẩn chung, một thung lũng sâu thẳm mà chỉ có hai linh hồn lạc lối mới có thể cùng nhau an nghỉ.

      Nhưng rồi, những câu hỏi cũ lại trỗi dậy. Phải chăng, cái lời lẽ của người đời luôn khắc sâu vào tâm trí ta, rằng cuộc đời này là một hành trình nghiệt ngã, đòi hỏi ta phải nghiến qua những cơn mưa sa bão tố, phải tự nhốt mình trong cái lạnh thấu xương của khổ ải trần thế, chịu đựng những ngọn lửa thiêu đốt tưởng chừng vô tận, mới xứng đáng nhận lấy một lần chiêm ngưỡng ánh sao lấp lánh?

     Thế nhưng, những lời vàng ngọc ấy, khi được soi rọi bằng ánh mắt của sự thức tỉnh, lại trở nên mỏng manh như hư ảnh. Ánh sao kia, rốt cuộc, cũng chỉ là một khối vật chất đã trải qua chu kỳ lụi tàn từ hàng triệu năm ánh sáng xa xôi, một minh chứng cho sự vô thường đến mức tuyệt đối; hay tệ hơn, nó chỉ là một ảo ảnh tinh vi, một lời dụ dỗ ngọt ngào được dệt nên để dẫn dụ những tâm hồn còn non dại, những kẻ chưa từng nếm mùi vị của sự thật tàn khốc, băng qua vực thẳm của ảo vọng.

      Quang Anh vẫn mãi vật lộn với những nỗi niềm vô định, những khoảng trống không tên mà tâm trí không thể gọi tên được. Anh lạc lối giữa miền thế gian này, lạc trong dòng chảy cuồn cuộn của những cảm xúc yêu thương người khác mà không bao giờ trọn vẹn. Anh lạc trong sự hoang mang vô tận, cái cảm giác chênh vênh, mờ mịt mông lung của một kiếp người đang vật vã tìm kiếm ý nghĩa giữa vòng xoáy của thực tại.

     Anh đã từng khao khát, một niềm ước vọng cháy bỏng đến mức gần như là lời than vãn, rằng nếu chỉ có thể nào, trái tim này được thôi mang sự nhạy cảm đến mức đau đớn; nếu tâm hồn này được thôi quá mức tế vi, để rồi một ngày nào đó, ánh sao kia không còn là nỗi ám ảnh vương trên mí mắt, sương sớm cũng chẳng còn đọng lại trên vành mi thơ ngây.

     Anh ước mong rằng, linh hồn này sẽ không còn bị xé nát từng mảnh bởi những mảnh vỡ sắc lẹm của một hiện thực khắc nghiệt. Anh chỉ mong một ngày được phép tự tay đặt dấu chấm hết cho một cuốn tiểu thuyết mang tựa đề là "Đời Vô Nghĩa."

      Nhưng dường như, định mệnh, hay có lẽ là một bàn tay vô hình của tạo hóa, lại không hề cho phép anh. Tình yêu với Đức Duy, dù là "độc dược" hay "sự dịu dàng tội lỗi", vẫn là sợi dây duy nhất níu giữ anh lại với thế giới này, một thế giới mà anh vừa khao khát thoát ly, vừa sợ hãi sự trống rỗng tuyệt đối.

                                         _______________________

          "Lầm đường trong đêm tối, gặp được sự dịu dàng tội lỗi."
;

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co