Truyen3h.Co

Duyên âm

CHƯƠNG 1

linhhoang2k3

Cô là Hạ Linh. Từ nhỏ cô đã không giống như những đứa trẻ khác. Đôi mắt của cô một bên bình thường nhưng còn một bên thì đỏ ngầu như máu.

Gia đình côvà những người xung quanh cho rằng cô là yêu quái,  nói cô sẽ hại chết mọi người nên nhất quyết đòi chôn sống tôi. Lúc đó,  mẹ cô đã ôm cô đi bỏ trốn. Mẹ cô thuê một căn hộ giá rẻ và nuôi cô trưởng thành

Cô còn phát hiện ra,  đôi mắt đỏ ngầu ấy có khả năng nhìn thấy thứ mà những người khác không thể thấy được. Đó chính là những linh hồn chết oan. Họ không thể siêu thoát vì nỗi oán hận quá nhiều. Nỗi oán hận ấy sẽ bóp nát trái tim họ khiến họ trở thành ác linh.

Những linh hồn ấy cứ bám lấy cô, hình dạng của họ méo mó,  bê bết máu,  chân tay bị gãy,  lủng liểng bám lấy cơ thể. Họ khiến cô không thể ăn ngon ngủ yên.

Năm cô 16t,  mẹ cô qua đời , mẹ cô để lại một số tiền đủ để nuôi sống cô . Cô không thể thấy linh hồn của mẹ cô . Cũng có lẽ mẹ cô không muốn cô buồn nên mới không quay về gặp cô. Cũng có lẽ bà đã không còn lưu luyến chốn nhân gian này nữa.

Sau khi mẹ qua đời  , cô chuyển tới khu nhà trọ khác sống. Cô muốn quên đi những kí ức đau buồn nhưng cũng một phần là do bà chủ nhà và những người hàng xóm luôn có ý đuổi khéo cô .

Ngày hôm ấy,  vì chuyển nhiều đồ khiến cả người cô ê ẩm nên cô đi ngủ sớm. Những đến nửa đêm,  cô chợt tỉnh giấc vì nghe thấy tiếng khóc ai oán. Tiếng khóc ấy như có một ma lực nào đó lôi kéo cô khiến cô phải dậy và đi đến nơi phát ra tiếng khóc.

Trời đã khuya,  hành lang lạnh lẽo không một bóng người. Cô đi xuống tầng dưới và dừng lại trước một căn phòng không có người thuê. Cô toan bước đi nhưng tiếng khóc kia cứ thôi thúc cô. Cô thử mở cửa,  kì lạ thay cánh cửa không hề khoá. Cô ngó vào thì thấy một đứa trẻ quần Áo rách rả tơi đang ngồi ở xó nhà gục đầu vào chân khóc.

Cô định bước lại thì đám linh hồn hay quấy rầy cô lúc nhỏ cản cô lại,  nói:

" Đừng lại gần nó.... "

" Thằng bé đó không phải con người..... "

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co