Chương 60-end
Lời nói của Duy Minh vô tư bật ra rồi ngay sau đó nó lập tức hối hận. Trong lúc thế này tại sao nó có thể lầm lẫn tai hại như vậy chứ? Duy Minh biết như vậy sẽ làm tổn thương Đầu Đinh lắm. Khung cảnh tươi đẹp trước mặt bây giờ đã không còn ý nghĩa gì, Duy Minh chỉ biết lấm la lấm lét quan sát sắc mặt của Đầu Đinh rồi từ từ tính tiếp mà thôi. Nhưng Đầu Đinh gương mặt không chút cảm xúc lại khiến nó càng thêm bối rối.
Lúc đó, ngay cả Đầu Đinh còn không biết cảm xúc của mình như thế nào nữa huống chi là Duy Minh. Phải nói sao nhỉ? Đau cũng không đau, sốc cũng không sốc, chỉ đơn giản là… đơ! Nếu đau thì lúc hay tin anh hai kết hôn với Duy Minh thì đã từng đau rồi. Nếu sốc thì lúc nghe tin hai người ly hôn cũng đã sốc rồi.
Nhưng chuyện này cũng không nằm ngoài dự tính của Đầu Đinh. Từ buổi tối mấy hôm trước cậu khẽ ôm Duy Minh còn Duy Minh nằm ngủ vẫn gọi tên Thế Long thì Đầu Đinh đã biết mình không còn cơ hội nữa rồi. Nhưng từ đầu đến giờ, Đầu Đinh đều chấp nhận hi sinh và dành tình cảm đơn phương cho Duy Minh, đó là thứ tình cảm cho đi mà không cần nhận lại. Lần này, hai người ly hôn Đầu Đinh tự xem đó là một cơ hội để mình đặt cược một ván cuối cùng. Đặt cược hết tình cảm, công sức để khiến Duy Minh cảm nhận được tình cảm của cậu. Nhưng Đầu Đinh chỉ không ngờ lá bài cuối cùng vừa ngửa ra cũng là lúc phải đón lấy thất bại sớm đến thế.
Chuyến đi này cũng những gì Đầu Đinh đã làm không phải không có ý nghĩa gì, Duy Minh đón nhận những điều đó cũng đã có những phản ứng tích cực. Nhưng có thể trái tim Duy Minh quá nhỏ bé, chỉ vừa vặn chứa được một người mà Thế Long đã là người nhanh chân hơn. Còn bây giờ, muốn “tống cổ” Thế Long ra khỏi trái tim mình không phải là chuyện một sớm một chiều nó có thể làm được. Cũng có thể ví tình cảm của Duy Minh dành cho Thế Long quá vững chắc như một bức tường thành, còn tình cảm của Đầu Đinh tuy chân thành nhưng chưa đủ mạnh để tạo thành những cơn sóng lớn có thể đánh sập bức tường kia. Nên bây giờ, sau mọi nỗ lực của mình, Đầu Đinh hoàn toàn có ngẩng cao đầu đón nhận thất bại một cách vinh quang nhất, vì cậu biết, cậu đã cố gắng hết mình rồi.
Đứng trên cổng Trời, những tia nắng đầu ngày không biết đã lẩn đi đâu mát mà thay từng cơn gió lạnh buốt, không biết vì gió lạnh hay trong lòng Đầu Đinh đang thấy lạnh? Còn Duy Minh chỉ biết im lặng đứng đó, thậm chí dũng khí để tiến lại gần Đầu Đinh một bước cậu cũng không có.
Đầu Đinh nhìn nét mặt run rẩy đó của Duy Minh thì trong lòng lại không nỡ đành phải cười khổ, gãi gãi đầu rồi gượng gạo nói:
- Ưm… cảnh đẹp thật nhỉ? Tiếc là không rủ thêm mọi người ở nhà theo.
Đầu Đinh lên tiếng như đã mở đường cho Duy Minh, nó liền xin lỗi:
- Xin lỗi cậu…
Duy Minh vừa mở miệng xin lỗi đã bị Đầu Đinh gạt phắt đi:
- Ngốc. Có gì đâu mà phải xin lỗi. Đó không phải là lời do miệng cậu nói mà do trái tim cậu phát ra. Nếu có lỗi thì mình mới là người phải xin, vì dù biết trước kết quả sẽ như thế này mà mình vẫn cố chấp.
- Nhưng…
- Không nhưng nhị gì cả!
Đầu Đinh vừa nói vừa kéo Duy Minh vào lòng mình, dường như sợ Duy Minh sẽ nói gì nữa nên cậu đưa tay miệng ra hiệu:
- “Suỵt! Hãy để mình ôm cậu một chút thôi!”
Và đúng như lời hứa, Đầu Đinh chỉ ôm Duy Minh “một chút” rồi dù trong lòng không muốn nhưng cậu vẫn phải buông tay ra, thật nhanh quay người lại rời khỏi cổng Trời. Vừa đi, Đầu Đinh vừa nói mà vẫn không quay đầu lại, giọng cậu lạc hẳn đi giữa muôn ngàn gió núi:
- Mau về thôi, chúng ta sẽ khởi hành sớm đó.
- Ừm… - Duy Minh trả lời nhưng giọng nói vẫn lộ ra một chút ngại ngùng.
Vừa về đến nhà thì cả hai lập tức vào thu xếp đồ đạc chuẩn bị đi ngay. Do đã có xin phép trước nên hôm nay các cô chú chủ nhà bỏ một ngày không lên nương mà ở nhà tiễn Duy Minh và Đầu Đinh đi. Trước khi đi họ còn tặng cho hai người một số đặc sản ở đây nên cả hai cứ cảm ơn rối rít rồi chào tạm biệt.
- Tạm biệt cô chú! Nếu có cơ hội chúng cháu sẽ lên đây nữa ạ! – Duy Minh lễ phép nói.
- Vâng ạ, chúng cháu sẽ lên thăm cô chú và cả nhà sớm nhất có thể nhé. – Lần này đến Đầu Đinh lên tiếng.
- Ừ, các cháu lên đường cẩn thận!
- Mà nè, hôm qua trời mưa, đường không tốt lắm, các cháu nhớ cẩn thận!
- Vâng, chúng cháu biết rồi ạ! Tạm biệt cô chú!
Nói vài lời xong thì cả hai xách túi lớn túi nhỏ ra khỏi nhà. Bọn họ vừa đi vừa ngoái đầu lại vẫy tay lia lịa. Hai cô chú đứng ở trước nhà cũng vẫy tay với bọn họ, có mấy đứa trẻ trong nhà lon ton chạy theo ra tới tận xe. Lúc phải lên xe, Duy Minh và Đầu Đinh đều cúi xuống ôm tụi nhỏ một cái. Không ngờ chỉ có mấy ngày mà mọi người cứ thân thiết như người một nhà vậy, đến lúc chia tay cứ quyến luyến mãi chẳng muốn rời.
+++
Đi chưa được ba mươi phút thì đúng như lời cô chủ nhà nói, đoạn đường rất xấu, thậm chí còn bị một đống đất chắc vừa bị lở tối hôm qua chắn ngang đường nên không chỉ mình xe của nó mà còn rất nhiều xe khác phải nối đuôi nhau đứng đợi. Các xe cùng đứng đợi đã rồng rắn nối đuôi nhau thành một hàng dài đủ màu sắc.
Thấy ngồi trên xe vô cùng buồn chán nên cả hai lục tục xuống xe nhìn ngó xung quanh. Một bên là núi cao vời vợi còn bên kia là vực sâu thăm thẳm. Khung cảnh hai bên đường hoàn toàn đối lập nhau, còn con đường huyết mạch duy nhất lại đang bị tắt nghẽn bởi khối lượng đất lở quá lớn. Duy Minh đi một vòng nhưng vẫn thấy buồn chán nên kiếm một đám đông gần đó để nghe ngóng. Tình cờ, nó nghe một vài bà thím gần đó bàn tán rất sôi nổi:
- Hôm qua thôn bên mưa to ghê lắm bà ơi! Tôi còn nghe nói nửa đêm lũ quét và lở đất làm mấy người mất tích nữa!
- Ừ, tôi cũng nghe vậy đó.
- Nghe mấy bà nói sao ghê quá vậy?
- Hôm qua tới giờ xe cấp cứu chạy qua chạy lại trước cửa nhà tôi suốt. Hồi sáng này nhà tôi còn ngủ thì có mấy người tình nguyện đi gõ cửa từng nhà kêu gọi hiến máu gì đó. Mà tôi thì chả ham, nên đóng quách cửa cho xong.
Duy Minh đứng nghe lỏm một lúc liền nhớ đến chuyện hiến máu. Trong đầu nó chợt nảy ra một ý định, dù sao mình cũng chưa thể về được, nhỡ đâu có người cùng nhóm máu với mình cần cứu thì sao? Ở đây không biết có ai có nhóm máu RH(-) không? Mà nếu có thì với tình trạng giao thông tê liệt như thế này cũng khó mà cung cấp máu kịp thời được, mình có thể giúp thì cứ giúp đi.
Nghĩ như vậy nên nó bèn nói cho Đầu Đinh nghe ý định của mình. Trước tiên, Đầu Đinh liên lạc với bệnh viện đang cấp cứu những người bị tai nạn tối qua. Sau đó, cậu còn biết ở đây không có ngân hàng máu sống nên đang thiếu máu trầm trọng. Bên cạnh các nhóm A, B, O, hay AB thì đặc biệt có một bé trai nhóm máu RH(-) mà ở đây lại không tìm ra được, khi nghe tin Duy Minh có nhóm máu cực hiếm này thì các y tá tỏ vẻ rất vui mừng qua điện thoại, hi vọng Duy Minh có thể đến đó sớm để cứu lấy mạng sống của cậu bé. Thậm chí, họ còn đề nghị nếu phương tiện đi lại không có, bệnh viện cho hẳn một chiếc xe cấp cứu đến để giúp Duy Minh đến đó sớm nhất có thể nhưng Thế Huy đã từ chối vì mình cũng có xe riêng.
Trở lại vấn đề, sau khi Duy Minh nghe Đầu Đinh tường thuật lại tình trạng của em bé kia thì lập tức giục tài xế chở cả hai đến bệnh viện đó. Đầu Đinh thấy tâm trạng gấp gáp của Duy Minh nên trong lòng cũng thấy xốn xang, cậu nhớ đến nhóm máu của mình tuy không phải hiếm nhưng có thêm một chút máu cũng tốt. Nên Đầu Đinh cũng quyết định sẽ hiến máu cho bệnh viện.
Đầu Đinh và Duy Minh đã cố gắng đến bệnh viện nhanh nhất có thể, rất may là lúc họ đến vẫn còn kịp. Các y tá đã đứng sẵn ở cửa bệnh viện để đón cả hai. Vừa đến nơi, bọn họ đã được rút máu xét nghiệm theo đúng quy trình rồi sau đó cùng nằm lên giường chuẩn bị máu. Sau khi đã rút 350cc máu, Duy Minh thấy không yên tâm nên yêu cầu y tá hãy lấy thêm 50cc nữa. Y tá tỏ ra e ngại nhưng Duy Minh rất quả quyết, cam đoan có chuyện gì nó sẽ tự chịu trách nhiệm, còn trước mắt phải cứu em bé kia đã.
Rất may, nhờ có sự hỗ trợ kịp thời của Duy Minh nên ca cấp cứu cứu bé trai đó rất thành công. Nhận được tin tức tốt lành đó Duy Minh và Đầu Đinh đều cảm thấy rất vui, nhưng cả hai cũng không quên phải gấp rút trở về nên ngay sau đó đã rời khỏi bệnh viện.
+++
Trên xe, Đầu Đinh và Duy Minh vừa hiến máu nên sắc mặt không được tươi tỉnh lắm; cộng thêm đoạn đường xấu, lúc chạy xe vừa xốc vừa lắc lư nên vừa lên xe một chút thì cả hai đã thiếp đi lúc nào không biết.
Xe ì ạch đi được khoảng 5km thì đột nhiên Duy Minh và Đầu Đinh bị đánh thức bởi một âm thanh ầm ầm kèm theo mặt đất rung chuyển đáng sợ.
Cả hai còn đang nhíu mày ngơ ngác thì bỗng nhiên một khối đất khổng lồ từ đâu đổ ập xuống, trong phút chốc phần đuôi xe ô tô đã bị đống đất đá vùi lấp. Một đoạn đường ngắn chỉ trong chốc lát đã bị ách tắc, náo loạn, mọi người la hét thi nhau chạy đến giúp đỡ.
Trong xe, Thế Huy đầu bê bết máu nhưng vẫn mặc kệ vết thương nhìn sang bên cạnh tìm kiếm Duy Minh. Còn nó không may mắn như thế, phần ghế của Duy Minh bị một phiến đá đập vào, khiến nó bị ngất, cát và mau trộn vào nhau thành từng cục lớn. Nhưng trong lúc đó, Đầu Đinh bỗng không còn thấy đau hay sợ, mà cậu chỉ như điên dại mở cửa mãi mà không ra, nhìn lên trên thì thấy chú tài xế cũng đã ngất nên chỉ còn cách đập vỡ cửa kính. Mọi người từ bên ngoài cũng đang hì hục mỗi người một tay đào bới đất đá xung quanh xe của họ. Đầu Đinh thấy vậy nên tự nhủ mình phải bình tĩnh, sau một hồi vừa đạp, vừa đập thì cánh cửa méo mó cũng đã bị hất tung ra, đất cát văng tung tóe.
Như chỉ chờ có vậy, Đầu Đinh lập tức định bế Duy Minh ra khỏi xe. Nhưng mọi chuyện không đơn giản thế, yên xe phía trước bị va đập nên ngã ra sau vướng chân nó nên Đầu Đinh không tài nào bế ra được. Cậu phải cố hết sức rướn người qua đó, mặc vết thương ở tay, ở trán càng chảy máu nhiều hơn. Nhưng trong lúc này, Đầu Đinh chỉ có thể nghĩ cho Duy Minh chứ không thể nghĩ cho mình được. Cậu vừa cố sức đẩy cái ghế ra vừa thỉnh thoảng áp tai lên ngực trái Duy Minh, từng nhịp đập yếu ớt càng thôi thúc Đầu Đinh phải nhanh hơn nữa, nếu không thì không kịp mất.
Và như có một sức mạnh vô hình nào đó, mọi người bên ngoài chưa kịp vào giúp một tay thì Đầu Đinh đã dùng hết sức mình đẩy được cái ghế ra phía trước, chừa một chỗ đủ rộng để bế Duy Minh ra ngoài. Mọi người xung quanh lại tiếp tục phá xe để đưa chú tài xế ra khỏi đống đổ nát đó.
Lúc này, đã có người gọi xe cấp cứu nhưng do đoạn đường khúc khuỷu và trơn trượt này rất nguy hiểm nên không thể chạy nhanh. Đầu Đinh vừa bế Duy Minh ra ngoài thấy không có xe cứu thương đợi sẵn nên không cần suy nghĩ đã cõng Duy Minh chạy ngược lại hướng ban nãy.
Chạy một đoạn vài trăm mét thì vết thương của Đầu Đinh đã rách ra rất to, máu chảy đầm đìa nhưng cậu vẫn cố gắng xốc Duy Minh trên lưng, vừa chạy vừa nói: “Duy Minh, cậu phải cố lên, sắp đến bệnh viện rồi! Không được bỏ cuộc!”. Những lời nói ấy không biết Duy Minh có nghe được hay không nhưng Đầu Đinh nói vậy như vừa để khích lệ nó mà cũng như đang tự khích lệ mình.
Chạy thêm được một đoạn thì có người trong đám đông ban nãy đã phóng xe máy theo kịp Thế Huy. Người dân tốt bụng này ra hiệu cho Đầu Đinh cùng Duy Minh lên xe nhanh chóng đến bệnh viện. Đầu Đinh lúc nãy quá bối rối nên không kịp nghĩ ra cách này, bây giờ thấy vậy liền đặt Duy Minh lên xe rồi mình ngồi phía ngoài giữ chặt cậu ấy.
Đi được hơn một phần hai đoạn đường thì mọi người mới bắt gặp xe cứu đang chạy ngược lại. Ngay lúc đó, Duy Minh được chuyển lên xe và đưa đến bệnh viện.
Suốt đường đi cho đến trước cửa phòng cấp cứu Đầu Đinh đều không rời Duy Minh nửa bước, chỉ đến khi bác sĩ yêu cầu cậu để Duy Minh vào trong, y tá đưa cậu sang phòng khác để băng bó vết thương thì cậu mới nhớ mình cũng bị thương và chịu buông tay Duy Minh ra.
Sau khi băng bó sơ sơ thì Đầu Đinh bỏ mặc lời dặn của y tá phải ở lại để kiểm tra tiếp mà vội vàng bỏ ra ngoài, sử dụng điện thoại công cộng của bệnh viện gọi cho Thế Long.
- Alô – Đầu dây bên kia chắc Thế Long thấy số lạ nên giọng nói không chút biểu cảm.
- Anh hai… - Đầu Đinh khẽ gọi rồi hít một hơi thật sâu, kể lại vắn tắt tình hình cho Thế Long.
Thế Long nghe xong cũng không tránh khỏi hoảng hốt, giọng nói lạnh lùng cố hữu nay cũng hơi run rẩy. Sau khi dập máy xong, hắn cố gắng bình tĩnh xem xét tình hình và chuẩn bị mọi thứ đến đón Duy Minh.
Do Đầu Đinh nói đường sá không thể đi xe và để tranh thủ thời gian, nên Thế Long đã yêu cầu lão tam liên hệ với Lâm Phong chuẩn bị một chiếc trực thăng có thể đáp xuống ở mọi địa hình, kèm theo một số bác sĩ, y tá có chuyên môn cao nhất thành phố, đồng thời hắn cũng nhớ đến nhóm máu đặc biệt của Duy Minh nên liên hệ với CLB máu hiếm mà Duy Minh tham gia để chuẩn bị nguồn máu RH(-) đó. Khi tất cả sẵn sàng thì trực thăng liền cất cánh.
Ở bệnh viện, Đầu Đinh sau khi liên lạc cho Thế Long đã đến ngồi ở hành lang trước phòng phẫu thuật. Mặc cho mấy cô y tá gần đó thấy vết thương cậu chảy máu quá nhiều nên yêu cầu Đầu Đinh băng bó nhưng cậu vẫn một mực ngồi yên ở đó.
Mấy tiếng sau, đèn cấp cứu đã tắt, các bác sĩ bước ra thông báo tình hình rằng ở đây điều kiện cơ sở vật chất không đủ để thực hiện ca phẫu thuật triệt để nên họ chỉ có thể phẫu thuật cầm chừng cho Duy Minh. Hi vọng cậu ấy sẽ sớm được chuyển viện để có điều trị tốt hơn.
Đầu Đinh nghe thấy vậy liền định xông vào trong nhưng các bác sĩ gần đó đã kịp thời ngăn lại. Tuy bị mọi người ngăn cản nhưng Đầu Đinh vẫn liên tục la hét:
- Buông tôi ra, tôi phải đưa cậu ấy đến bệnh viện tốt hơn.
- Không được, giao thông không cho phép chúng tôi làm điều đó! Chúng ta phải chờ thôi.
- Chờ? Chờ đến bao giờ? Các người bảo cậu ấy có thể chờ được bao lâu? Các người...
Đầu Đinh đang la hét thì chợt cảm thấy bắp tay đau nhói, ngay lập tức, liều thuốc mê được y tá tiêm vào đã khiến cậu đang trong cơn kích động ngủ thiếp đi ngay lập tức.
+++
Trên trực thăng, bầu không khí vô cùng căng thẳng. Thế Long ngồi ở một góc, ánh mắt sắc lạnh nhưng nếu nhìn kĩ sẽ ánh lên tia nhìn sợ hãi, bàn tay liên tục nắm chặt rồi thả lỏng không biết bao nhiêu lần. Đi cùng với Thế Long lần này chỉ có lão tam, còn lão nhị và lão tứ có nhiệm vụ chuẩn bị một phòng phẫu thuật tốt nhất ở Thiên Vũ, thậm chí, giải phóng sân thượng của bệnh viện và chuẩn bị băng ca, nhân viên ở đó để trực thăng có thể đáp xuống ngay trong khuôn viên bệnh viện. Các bác sĩ, y tá đang có mặt tại đó cũng cảm thấy vô cùng áp lực bởi bầu không khí nặng nề này.
Cứ thế, trực thăng thẳng tiến theo hướng bay đã định, những âm thanh do cánh quạt phát ra thật ầm ĩ và lạnh lùng đến đáng sợ.
+++
Lúc Đầu Đinh tỉnh dậy thì thấy mình đang nằm trên trực thăng, xung quanh là một cô y tá đã sát trùng và băng bó vết thương lại cho cậu. Đầu Đinh biết mình đang trên đường về nhà nhưng vẫn không an tâm nhìn sang bên phải liền thấy Duy Minh đang nằm ở đó, trên máy bay, các bác sĩ có kinh nghiệm vẫn đang tranh chấp mạng sống của Duy Minh với tử thần.
Lại mấy tiếng trôi qua, trực thăng đã vượt qua hàng ngàn cây số cả đi và về. Lúc chuẩn bị đáp xuống đã làm cho bệnh viện một phen náo loạn. Nhưng Thế Long không quan tâm điều đó, chuyện hắn quan tâm bây giờ chính là mạng sống của Duy Minh có được cứu hay không mà thôi.
Nhìn từ xa, sân thượng của bệnh viện Thiên Vũ đã hoàn toàn trống trải, lão nhị đang ra hiệu có thể hạ cánh, kế bên đó là lão tứ và các nhân viên y tế chuẩn bị từ lâu. Trực thăng vừa đáp xuống thì Duy Minh cũng được chuyển xuống băng ca, mọi người ba chân bốn cẳng đẩy nó vào trong, thang máy VIP cũng đã sẵn sàng. Từng giây từng phút quý báu đều được Thế Long và mọi người tranh thủ sắp xếp cho nó.
Tất cả bây giờ chỉ trông mong vào Duy Minh có được may mắn hay không mà thôi.
Ko biết phải nói sao nữa, Bin đã biết rồi xóa, rồi lại viết rồi xóa nhưng vẫn ko thấy hài lòng. Kịch bản thì có trong đầu nhưng khi viết ra thì ko giống như tưởng tượng, ko biết sao nữa. Híc!
Lần này thì ko biết HE hay SE đây. Còn ngoại truyện Bin tính viết cũng ko biết sao nữa. nếu HE thì sẽ có cuộc sống 5 năm, 7 năm hay thậm chí là 10 năm sau của hai người; còn ngược lại, ngoại truyện sẽ là những dày vò và hành trình vượt qua nỗi đau của TL khi mất DM! Biết phải làm sao đây
Duy Minh đã vào phòng phẫu thuật rất lâu. Liên tục nhiều giờ đồng hồ trôi qua, Thế Long và Đầu Đinh đều ngồi chờ phía bên ngoài nhưng không ai nói với ai lời nào. Mỗi người ngồi một đầu của băng ghế tạo ra một cách vô hình giữa hai anh em. Đầu Đinh muốn mở miệng nói gì đó nhưng cổ họng đắng chát không thể thốt thành lời. Còn Thế Long hai tay đan chặt vào nhau, đường gân xanh lộ rõ từ cánh tay lên đến cổ, đôi mắt nhắm hờ nhưng chân mày luôn nhíu lại.
Đây là dãy phòng đặc biệt nên rất ít người qua lại, không gian gần như tĩnh lặng tuyệt đối vô hình càng tạo nên áp lực nặng nề cho hai anh em bọn họ.
Đồng hồ cứ chậm rãi gõ từng nhịp từng nhịp, trên hành lang vắng lặng chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc, tích tắc nghe thật não nề nhưng cũng không kém phần căng thẳng. Không hiểu sao Thế Long lại thấy đèn báo trước phòng phẫu thuật sáng đến nhức mắt đến vậy. Nửa hắn muốn đèn tắt để biết kết quả cuộc phẫu thuật, nhưng một nửa lại không muốn, vì hắn sợ phải nghe tin xấu…
Rồi thì cái gì đến cũng sẽ phải đến, sau mấy tiếng đồng hồ luôn sáng thì đèn cấp cứu cũng đã vụt tắt, báo hiệu ca phẫu thuật đã kết thúc. Ngay lúc đó, cả Thế Long và Thế Huy đều đứng lên theo quán tính và chạy vội đến trước mặt các vị bác sĩ từ bên trong bước ra. Nhìn dáng vẻ của ai cũng rất căng thẳng và mệt mỏi vì phải trải qua một ca phẫu thuật phức tạp kéo dài. Nhưng trên gương mặt của họ vẫn không lộ một chút biểu cảm càng khiến cho Đầu Đinh và Thế Long thêm lo lắng.
Dù Thế Long rất giỏi trong việc đoán suy nghĩ của người khác nhưng trong tình cảnh này hắn không thể phỏng đoán được điều gì, định mở miệng hỏi mấy lần nhưng sợ phải nghe lời thoại quen thuộc “Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức…” nên mãi vẫn không thể thốt nên lời. Còn Đầu Đinh thì không kịp nghĩ nhiều đến thế, cậu nhóc sốt sắng hỏi ngay, vừa hỏi vừa dùng hai tay lay mạnh vai của bác vị bác sĩ:
- Bác sĩ, tình hình sao rồi?
Một vị bác sĩ khá lớn tuổi chậm rãi kéo khẩu trang xuống, trầm tĩnh nói:
- Xin lỗi An thiếu gia, chúng tôi đã cố gắng hết sức…
Thế Long vừa nghe đến đây đã không thể trụ vững phải chống tay vào tường, cảm thấy như cả đất trời trước mặt đều sụp đổ.
Trong lúc Thế Long mấp máy môi chưa thể nói gì thì vị bác sĩ ấy đã nói tiếp:
- … nhưng hiện tại vẫn chưa thể nói được gì. Cậu Duy Minh hiện đã lâm vào tình trạng hôn mê sâu. Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi.
Sau đó, bác sĩ nói gì thì Thế Long cũng không nghe được nữa. Cảm xúc lúc này của anh như người vừa từ cõi chết trở về. Tuy Duy Minh vẫn còn hôn mê nhưng vẫn còn hi vọng. Thế Long từng nghe ai đó nói rằng giây trước đừng tuyệt vọng thì giây sau ắt sẽ có hi vọng. Đúng! Dù chuyện gì có xảy ra thì An Thế Long vẫn sẽ luôn lạc quan hi vọng, không bao giờ từ bỏ cơ hội. Vì thế, anh thầm nhủ trong lòng: “Duy Minh, em cũng không được từ bỏ hi vọng nhé, anh sẽ luôn bên em!”
+++
Lúc Duy Minh tuy còn hôn mê nhưng đã qua cơn nguy kịch thì Thế Long mới dám báo cho bà nội và Khánh My biết. Ngay lập tức, hai người một lớn một nhỏ đã nhanh chóng có mặt tại bệnh viện, nét mặt vô cùng lo lắng, đặc biệt là bà nội.
Bốn người đều muốn gặp Duy Minh nhưng chỉ có thể nhìn nó đang nằm im trong phòng kín, đầu bị băng bó khiến cho bà nội và Khánh My không kìm được nước mắt. Đầu Đinh cố gắng lắm mới ngăn được tiếng thở dài, khẽ ôm lấy vai An lão phu nhân như an ủi. Cả bốn người bọn họ cứ đứng bên ngoài nhìn vào trong như thế rất lâu nhưng tất cả đều im lặng, thỉnh thoảng vang lên tiếng nấc của Khánh My, tiếng thở dài nghẹn ngào của bà nội.
Mọi người đứng lặng lẽ như thế cho đến khuya, vị bác sĩ thấy vậy liền khuyên:
- An lão phu nhân, các vị thiếu gia và cô Khánh My cũng nên giữ gìn sức khỏe. Bây giờ cũng khuya rồi, mọi người nên về nhà nghỉ ngơi đi, chứ đứng đây mãi cũng không thể làm được gì. Các vị cứ yên tâm, chúng tôi sẽ dốc hết sức mình để chăm sóc cho cậu Duy Minh.
Giọng nói dịu dàng ấy vang lên đã cắt đứt dòng suy nghĩ của mọi người, Thế Long nghe vậy liền day day hai bên thái dương rồi xoay qua nói với mọi người:
- Đúng đó bà nội, bà lúc này ăn ngủ không đủ giấc, Khánh My cũng đã mệt rồi nên về nghỉ ngơi đi. Còn Thế Huy nữa, em cũng bị thương nên đừng lái xe, cứ bảo tài xế của anh đưa về là được. Vết thương của em sẽ có người đến nhà chăm sóc, không cần phải ở lại bệnh viện.
- Nhưng… - Đầu Đinh ấm ức lên tiếng, cậu cũng rất muốn được ở bên cạnh Duy Minh mà.
- Em về đi. – Thế Long không kìm được nên giọng nói có chút gay gắt. Lời nói vừa nói ra đã khiến anh hối hận nên vội vàng nói tiếp – Anh đã đủ phiền lắm rồi. Em ngoan ngõan về nhà đi.
Thấy ba người đó đã ra về nhưng còn Thế Long vẫn ở lại nên bác sĩ khẽ hỏi:
- Vậy còn cậu?
- Tôi sẽ ở đây, không đi đâu hết! – Giọng nói lạnh lùng ấy của Thế Long sặc mùi đe dọa kiểu như “Biến! Đừng làm phiền tôi lúc này” nên khiến vị bác sĩ tốt bụng kia rụt cổ vội vàng đi mất.
Bác sĩ đi rồi chỉ còn một mình Thế Long ở lại trên hành lang vắng. Lúc này Thế Long không biết nên làm gì, ngay lúc này hắn cảm thấy mình bất lực thực sự, cảm giác nhìn người mình thương yêu nhất nằm đó mà bản thân mình không thể làm gì thật khó chịu.
Thế Long thầm ước giá mà mình quyết đoán hơn trong chuyện tình cảm, không làm Duy Minh buồn phiền thì kết cục đã không như thế này. Nhưng chữ “giá mà” ấy không thể thay đổi được gì, hắn có thể làm gì đây ngoài việc buồn đau, tiếc nuối?
Cứ như thế, Thế Long đứng đó và tự chìm trong mớ cảm xúc hỗn độn chính mình tạo ra, hắn không biết làm gì hơn ngoài tự trách mắng bản thân và mãi nhìn Duy Minh đang nằm đó. Giờ đây, Duy Minh phải băng bó khắp nơi nhưng nhìn thế nào thì hắn cũng thấy nó như một thiên thần đang say ngủ. Đồng thời, nhìn điện tâm đồ cứ lên rồi lại xuống giống như tình cảm của hai người vậy, có lúc lên cao rồi cũng có lúc xuống thấp, nhưng quan trọng đến cuối cùng họ vẫn giữ được độ ấm cho tình cảm đó. Vì sao ư? Vì tình yêu không cần phải “sôi” ở một trăm độ, vì lúc đó, tình yêu sẽ bị bốc hơn nên chỉ cần âm ấm là đủ. Nhưng Thế Long tự thấy mình đã thất bại trong vai trò người giữ lửa tình yêu, đã có lúc Thế Long chập chờn bất định để ngọn lửa ấy hạ nhiệt. Bây giờ, người phải trả giá là anh, điều này không làm Thế Long hối hận, nhưng đáng giận hơn là anh đã kéo theo cả Duy Minh thành ra như bây giờ.
Thế Long vừa đứng trông chừng Thế Long vừa tự dày vò mình bởi suy nghĩ như vậy. Suốt đêm, Thế Long cứ đứng yên như một pho tượng lạnh lùng, ánh mắt đăm đăm nhìn về phía Duy Minh nằm trên giường bệnh.
Hôm sau, tình hình ca phẫu thuật của Duy Minh không có biến chứng xấu nên đã được chuyển qua phòng chăm sóc đặc biệt. Tranh thủ lúc mọi người ở nhà vào thăm, Thế Long đã nhanh chóng về chuẩn bị chút đồ đạc để “trường kì kháng khiến” rồi lại vào ngay.
+++
Đã mấy ngày trôi qua, Duy Minh vẫn chưa tỉnh dậy. Theo lời bác sĩ thì bây giờ Duy Minh đã hoàn toàn qua cơn nguy kịch, nhưng cậu ấy đang lâm vào tình trạng hôn mê sâu, ngay cả bác sĩ cũng không thể biết được khi nào sẽ tỉnh dậy. Mọi chuyện chỉ có thể trông đợi vào sự chăm sóc của gia đình và ý chí nghị lực của cậu ấy mà thôi.
Vì điều đó nên Thế Long nhất định phải ngày ngày bên cạnh chăm sóc Duy Minh. Phòng bệnh của Duy Minh có một giường cho người nhà bệnh nhân tiện chăm sóc nên Thế Long quyết định sẽ ở đó. Ngoài ra, hắn còn kê thêm một chiếc bàn nhỏ để giải quyết các công việc của AJ. Ngoài thời gian làm việc thì Thế Long luôn ngồi bên cạnh giường của Duy Minh, thủ thỉ kể đủ thứ chuyện từng xảy ra giữa hai người cho nó nghe.
Hôm nay là một ngày phải giải quyết rất nhiều chuyện ở công ty, Thế Long dù rất mệt mỏi nhưng vẫn qua ngồi bên cạnh Duy Minh, dịu dàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nó. Đôi bàn tay ấy vốn đã nhỏ nhưng thời gian qua Duy Minh nằm hôn mê nên càng nhỏ bé, mỏng manh hơn. Làn da đã hơn một tuần không tiếp xúc với anh nắng mặt trời nên trông rất nhợt nhạt, thậm chí có thể thấy được những mạch máu dưới da. Nhìn Duy Minh nằm im trên giường bệnh, băng gạc đã được tháo bỏ hết, bây giờ nhìn thật sự rất giống một thiên thần đang say ngủ, một giấc ngủ say sưa khiến người đối diện cũng thấy rất thanh thản, nhưng xen lẫn trong cảm giác thanh thản ấy có chút gì đó rất đau lòng không thể diễn tả thành lời.
Thế Long vừa dịu dàng cầm tay vừa âu yếm nhìn Duy Minh như thế. Đột nhiên, hắn chợt nhớ đến quyển nhật kí mà Nhi cho mình nhờ chuyển lại cho Duy Minh.
Rất tò mò về những gì Duy Minh đã viết trong đó nên Thế Long không kìm lòng được, lén lút mở ra xem. Hắn phát hiện, Duy Minh bắt đầu viết nhật kí từ khi Khánh My về nước, có lẽ lúc đó, nó quá nhiều suy nghĩ nhưng không biết chia sẻ cùng ai nên chỉ còn cách viết nhật kí mà thôi.
“Ngày… tháng… năm…
Hôm nay là một ngày vui buồn lẫn lộn. Biết được anh đã dành cho mình một kì nghỉ tại Paris mà mình hạnh phúc quá đi. Nhưng Khánh My trở về rồi, mình phải làm sao đây? Hạnh phúc nhỏ nhoi của mình đang bị đe dọa ư?”
Chuyện này là sao? Thế Long ngỡ ngàng khi đọc trang đầu tiên, hóa ra Duy Minh đã biết chuyến du lịch đáng lẽ đã dành cho cậu ư? Vậy khi mình thông báo sẽ đi cùng Khánh My thì chắc chắn Duy Minh sẽ rất đau khổ. Thế Long ơi, mày đúng là một thằng chồng tồi!
“Ngày… tháng… năm…
Thế Long hỏi mình có muốn để Khánh My đi du lịch với anh không, sao mình có thể trả lời không được chứ? Nhưng… tim mình đau lắm. Cố gắng đi vào bếp để khóc một mình thì lại bị Đầu Đinh phát hiện. Trước mặt cậu nhóc mình đã khóc hết nước mắt. Như vậy còn đỡ hơn sau này không còn nước mắt nữa thì so với việc muốn khóc mà không thể khóc cái nào đau đớn hơn?”
“Ngày… tháng… năm…
Yêu là chờ đợi. Chờ đợi sáng sớm được thức dậy cùng anh, chờ đợi anh đi làm về thưởng thức món ăn mình nấu, chờ đợi anh ôm em ấm áp. Nhưng kết quả của sự chờ đợi ấy là gì? Là sự hụt hẫng. Nhưng nhờ vậy mình mới phát hiện hụt hẫng… một cảm giác thật tuyệt, tuyệt đến độ cười ra nước mắt”
Mỗi trang nhật kí, mỗi dòng chữ nắn nót của Duy Minh như một mũi dao đâm thẳng vào trái tim Thế Long. Hắn không ngờ đằng sau nét mặt vui vẻ, hoạt bát kia luôn ẩn chứa một nội tâm sâu sắc cùng bao nỗi niệm day dứt đến vậy. Nhưng Thế Long vẫn cố gắng đọc tiếp…
“Ngày… tháng… năm…
Hôm nay tao rất đau, hạnh phúc sắp vụt khỏi tầm tay tao rồi nhật kí ơi. Mỗi khi tao đau, tao thường ngồi im lặng, không phải suy nghĩ, cũng không phải thẫn thờ. Ngồi… chỉ để không ngã quỵ!”
“Ngày… tháng… năm…
Đôi khi em nói “Em không sao!” nhưng trong lòng đang ước anh sẽ nhìn vào mắt em, ôm em vào lòng “Anh biết là không phải như vậy?”. Nhưng đáng tiếc, có đôi lúc điều ước mãi mãi chỉ là điều ước mà thôi!”
“Ngày… tháng… năm…
Hôm nay em phát hiện ra một điều rằng em luôn sai, em là người có lỗi. Lỗi lớn nhất là đã để cho trái tim yêu anh quá nhiều. Nhưng tình cảm của anh dành cho em, ưm, em phải nói như thế nào nhỉ. Nó đẹp tựa như bông tuyết vậy, rất đẹp nhưng cũng rất mong manh. Bông hoa tuyết lung linh nhưng chỉ có thể ngắm nhìn từ xa, không có cách nào để trao tặng hay đón nhận, vì khi chạm vào nó sẽ tan ngay”
Đến đây, bẵng đi gần một tuần Duy Minh không viết nhật kí nữa. Đây chính là thời gian Thế Long và Khánh My đi du lịch, cũng là lúc cha vợ gặp tai nạn qua đời. Lúc này chắc Duy Minh rất đau khổ, đến nỗi không thể viết nhật kí được.
Ngày… tháng… năm…
Cha ơi, ở nơi xa xôi nào đó cha có thấy con không? Cha có thể cho con biết con nên làm gì không? Thật sự con quá mệt mỏi rồi. Hôm nay là ngày hai người đó sẽ trở về, có lẽ con nên buông tay đúng không cha? Vì con cứ sống mãi cho người khác, sợ người khác bị tổn thương, để rồi ngoảnh lại người tổn thương nhất lại chính là mình!”
“Ngày… tháng… năm…
Có lẽ nên dừng lại khi mọi thứ đã vượt xa nỗi buồn. Khi những lời giải thích chẳng thể nói ra, đã đến lúc khoảng cách quá xa để nói ra tất cả. Đã đến lúc em trở lại đúng vị trí của mình, và anh cũng vậy. Trở lại cái thời mà ta thường gọi nhau là NGƯỜI LẠ ấy! Nếu có một điều ước ngay lúc này, em ước rằng thời gian sẽ quay ngược trở lại, em sẽ gửi tình yêu trở về với nắng, phiền anh thế là đủ rồi. Nơi thuộc về em là những cơn mưa, ướt át và lạnh lẽo.”
“Ngày… tháng… năm…
Anh biết không, yêu thương đôi lúc chính là sự cho đi, cho đi mà không cần nhận lại. Yêu thương đôi lúc là dừng lại, dừng lại để ai đó được yên vui.
Đây là những dòng cuối em được viết ở nhà họ An. Sáng mai thôi em sẽ ra đi. Mang theo nỗi nhớ, em đi đến cuối con đường. Lòng mỉm cười, “Ừ, thì em sẽ mãi bơ vơ”. Anh nhớ nhé, em từ bỏ không phải vì đã hết yêu anh, mà vì đó là điều làm anh hạnh phúc.”
“Ngày… tháng… năm…
Rời khỏi nhà họ An em rất không đành lòng. Lúc quay lưng bước đi, em chợt phát hiện mình lưu luyến nơi này không phải chỉ vì anh, mà còn vì bà nội, vì Thế Huy và Khánh My nữa. Tuy đây là nơi từng cho em nhiều đau đớn, nhưng em sẽ mãi không quên được nơi này”
“Ngày… tháng… năm…
Đêm nay không biết là đêm thứ mấy em đã tự hỏi, nếu buông tay là đánh mất tất cả, thì nắm chặt liệu có được gì không? Em không thể tìm ra câu trả lời nhưng em đang nắm chặt quá khứ, bỏ thì tiếc, mà càng xiết lại càng đau”
Đọc đến đây, một người mạnh mẽ như Thế Long cũng không tài nào kìm được nước mắt. Hắn đặt quyển nhật kí xuống, ngước lên nhìn gương mặt rất bình yên của Duy Minh, nói khẽ bằng giọng nghẹn ngào: “Em ngốc lắm, tại sao ngoài miệng toàn nói chỉ xem anh là bạn? Gì mà “em sẽ không kết hôn với người em yêu”? Tất cả đều do em gạt anh, đợi em tỉnh dậy, hãy xem anh trừng phạt em như thế nào nhé!”
Nói xong, Thế Long khẽ đặt lên môi Duy Minh một nụ hôn khẽ như cánh bướm non. Đôi môi ấy tuy nhợt nhạt nhưng đối với hắn vẫn rất ấm áp và ngọt ngào.
- Từ hôm nay, mỗi ngày anh cũng sẽ bắt đầu viết nhật kí.
Việc này có vẻ rất trẻ con nhưng Thế Long đã nói là sẽ làm, hắn lấy quyển nhất kí của Duy Minh ra, bắt đầu viết từ trang cuối cùng trở lên. Hắn muốn sau này Duy Minh tỉnh dậy sẽ đọc được những gì mà hắn đã trải qua, muốn Duy Minh hiểu được tấm chân tình của mình.
“Ngày thứ nhất, em vẫn còn hôn mê… Lần đầu viết nhật kí, anh không biết phải viết gì nữa? Ừm… anh chỉ mong em sớm tỉnh dậy thôi.”
“Ngày thứ hai, em vẫn còn hôn mê… Em vẫn chưa tỉnh à? Anh rất nhớ em!”
“Ngày thứ ba, em vẫn còn hôn mê… Nếu em còn không tỉnh anh sẽ giận em đó!”
“Ngày thứ tư, em vẫn còn hôn mê… Anh ra lệnh em phải tỉnh dậy ngay cho anh, em mà chậm trễ thì đợi đấy, xem anh sẽ trị tội em như thế nào”
“Ngày thứ năm, em vẫn còn hôn mê… Hôm nay không thèm kêu em tỉnh dậy nữa. Nhưng lúc dọn dẹp lại phòng ngủ thấy hộp điều ước của em. Anh biết điều ước của em là gì rồi nhé, nhưng em yên tâm, đừng sợ vì thế mà nó không linh nghiệm. Vì anh có thể nói với em rằng “Ngốc, anh yêu em!”
…
“Ngày thứ hai mươi lăm, em vẫn còn hôn mê… hôm nay anh nghe được một câu chuyện, có hai vợ chồng cùng leo qua một quả đồi, một người đi nhanh, một người đi chậm, kết quả là họ lạc mất nhau. Anh xin lỗi vì anh đã đi quá nhanh bỏ mặc em, nhưng xin em hãy tỉnh lại, và anh sẽ trân trọng cơ hội này để nói với em rằng anh yêu em”
“Ngày thứ ba mươi sáu, em vẫn còn hôn mê… bức thư trước khi ra đi em nói rằng không có em anh vẫn sống được? Ừm, em nói rất đúng. Chẳng phải hai mươi sáu năm trước đây không có em mà anh vẫn sống đó sao? Nhưng không có em, anh sẽ không thể sống tốt được, cuộc sống của anh sẽ buồn chán đến chết mất. Anh nhớ em ngốc nghếch, nhớ em nhõng nhẽo, nhớ em ngủ nướng…”
“Ngày thứ bốn mươi chín, em vẫn còn hôn mê… Khi mình không còn là vợ chồng của nhau nữa, anh từng lo em sẽ không ổn. Nhưng bây giờ anh mới biết, người thực sự không ổn chính là anh”
“Ngày thứ năm mươi tám, em vẫn còn hôn mê… khoảng trống của em để lại, dù cho cả thế giới cũng không thể lắp đầy…”
“Ngày thứ sáu mươi, em vẫn còn hôn mê… Chắc em đang rất hối hận vì đã yêu anh? Nhưng hãy cho anh cơ hội để sửa sai mọi lỗi lầm”
+++
“Tách! Tách! Tách!”, từng giọt nước mắt của Duy Minh rơi khi nó đọc được những dòng này.
Chính xác! Nó đã tỉnh dậy, đơn giản như chú gấu thức dậy sau kì nghỉ đông. Cảm giác đầu tiên nó cảm thấy là toàn thân tê cứng vì đã lâu không vận động, đặc biệt là cánh tay trái. Thì ra ngước mắt lên thì nó lại thấy Thế Long đang gối đầu lên tay trái của mình ngủ ngon lành.
Duy Minh không nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra, cũng không biết mình đang ở đâu nhưng chỉ cần thấy Thế Long ở đây thì nó đã cảm thấy rất an lòng, trong phút chốc, nó như quên hết mọi chuyện không vui trước đây. Không kìm được, Duy Minh lén lút đưa tay lên vuốt lại mấy sợi tóc đang rũ trước trán Thế Long, cố gắng nhìn thật kĩ người đàn ông mà nó rất mong nhớ này.
Cánh tay đang vuốt ve Thế Long chợt khựng lại khi thấy Thế Long đang cầm bút, trên giường còn có quyển nhật kí của nó viết dở. Không lẽ những gì mình viết Thế Long đều đã đọc được sao? Vậy là… Chết rồi! Mình phải làm sao đây? Duy Minh rất lo lắng, nhưng càng bất ngờ hơn khi phát hiện nửa sau quyển nhật kí của mình là những dòng tâm sự của Thế Long.
Khi đọc xong những dòng nhật kí ấy, Duy Minh lại rơi nước mắt, giọt nước mắt chứa chan cả niềm vui lẫn nỗi buồn. Ngay lúc đó, nó cầm lấy cây bút mà Thế Long đang viết, tuy bàn tay đã cứng đơ nhưng Duy Minh vẫn cố gắng viết vài dòng nguệch ngoạc ở nửa đầu quyển nhật kí: “Em không cần một thế giới thật to, vì bước chân em ngắn sao đuổi theo anh kịp. Em chỉ cần một thế giới thật nhỏ, đủ để em nắm chặt và bắt kịp anh thôi”
Sau đó nó lại viết chen vào bên dưới dòng cuối cùng của Thế Long rằng: “Không hối hận, dù có như thế nào em cũng không hối hận. Cho đến hơi thở cuối cùng em cũng chỉ yêu anh mà thôi!”
Duy Minh định đặt bút xuống, nhưng lại lưỡng lự, trong đầu nó nảy ra ý định nên bèn giở sang một trang mới, nắn nót từng chữ: “Ngày thứ sáu mươi mốt, em đã tỉnh dậy…”
Viết xong, Duy Minh trả mọi thứ trở về vị trí cũ, còn mình lại tiếp tục ngắm Thế Long đang ngủ.
+++
Mãi đến bốn giờ chiều, Thế Long mới chịu tỉnh dậy, vì từ sáng đến trưa anh phải giải quyết rất nhiều công việc.
Vừa tỉnh dậy, Thế Long đã thấy quyển nhật kí quen thuộc đặt bên cạnh. Anh chợt nhớ ra lúc nãy mình định viết nhật kí cho Duy Minh thì mệt quá nên đã ngủ quên mất.
Bởi vậy, Thế Long mở nhật kí ra định viết tiếp.
“Ngày thứ sáu mươi mốt, em đã tỉnh dậy…”
Thế Long lật qua trang tiếp theo, đang ghi được mấy chữ “Ngày thứ sáu mươi hai,…” thì đột nhiên hắn nhíu mày, hốt hoảng lật lại trang trước, dụi dụi mắt mấy lần mà vẫn thấy dòng chữ “Ngày thứ sáu mươi mốt, em đã tỉnh dậy…” hiện rõ mồn một. Thêm vào đó, đây chính lại chữ viết của Duy Minh. Chẳng lẽ…
Thế Long cố gắng lấy hết bình tĩnh, chầm chậm ngẩng đầu lên nhìn người đang nằm trên giường bệnh. Duy Minh đang nửa nằm nửa ngồi, nụ cười rạng rỡ hơn cả mặt trời đang lấp ló ngoài kia.
Thấy vậy, nhưng Thế Long vẫn chưa thể tin được, hắn lại dụi mắt thêm mấy lần nữa, sau đó còn dùng tay đánh mình thật mạnh. Đau! Rõ ràng là thấy đau nên không thể là mơ được. Nhưng nếu đây là thật thì… Thế Long ấp úng mãi không biết phải nói gì.
- Chẳng phải anh đòi trị tội em sao? – Duy Minh vừa nói vừa cười, giọng điệu vô cùng tinh nghịch.
- …
Thế Long im lặng đúng một phút, trên gương mặt của anh có rất nhiều cảm xúc mà Duy Minh không thể đoán được hết. Không biết Thế Long đã nghĩ gì nhưng ngay lúc đó, hắn vội vàng bế bổng Duy Minh lên vai chạy nhanh ra khỏi bệnh viện.
+++
- Á á á, anh định đưa em đi đâu? Anh thật sự muốn trị tội em à?
- Em không được nói nhiều, chúng ta phải đăng kí kết hôn lại ngay lập tức.
- Oa oa, bây giờ em rất mệt, không thể ngồi máy bay mấy tiếng qua Hà Lan được đâu!
- Ai bảo phải ra nước ngoài mới có thể đăng kí kết hôn?
- Hả? Là sao…?
- Là bây giờ chúng ta đến Ủy ban nhân dân thành phố… - Thế Long đang nói giữa chừng liền dừng lại, bỏ Duy Minh vào xe rồi nói tiếp – Nhanh lên, sắp năm giờ rồi, nếu không hôm nay đăng kí không kịp mất!
Nói xong, Thế Long lập tức phóng xe đến thẳng Ủy ban Nhân dân thành phố, đây có thể xem là một cách “trị tội” mang mùi vị “đặc sản” của An Thế Long được không?
--- THE END ---
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co