Truyen3h.Co

EBOOK-MINDSET

CÁCH GIẢI QUYẾT?

happyend1



Các đứa trẻ là nạn nhân, nếu chỉ có một mình, thưởng không thể ngăn chặn nạn bạo hành học đường, nhất là khi những kẻ bắt nạt hay có nhiều người đứng sau ủng hộ. Nhưng trường học lại có thể làm được điều đó – bằng cách thay đổi tư duy trong trường học.

Văn hóa trường học thường đề cao, hay thậm chí chấp nhận, lối Tư Duy Cố Định. Họ chấp nhận rằng một số đứa trẻ giỏi hơn những đứa khác và cảm thấy có quyền được bắt nạt chúng. Những văn hóa ấy cũng cho rằng một số đứa trẻ vốn dĩ đã biệt lập, và họ không thể làm gì để giúp những đứa trẻ như vậy.

Nhưng một số trường giảm thiểu đáng kể vấn nạn này bằng cách chống lại môi trường phán xét và tạo ra môi trường của sự hợp tác và phát triển cá nhân. Stan Davis, một nhà trị liệu, cố vấn trường học, và chuyên viên tư vấn, đã phát triển một chương trình chống lại nạn bạo hành học đường rất hiệu quả. Lấy nền tảng từ những nghiên cứu của Dan Olweus, một nhà nghiên cứu từ Na Uy, chương trình của Davis giúp những đứa trẻ hay bắt nạt thay đổi, hỗ trợ các nạn nhân, và khích lệ những người ngoài cuộc tới giúp đỡ các nạn nhân. Chỉ trong vài năm, hiếp đáp về mặt vật lý trong trường của ông đã giảm còn 7% và trêu chọc giảm còn 47%.

Darla, một học sinh lớp 3, bị thừa cân, vụng về, và là một đứa trẻ dễ khóc. Cô bé dễ bị bắt nạt tới nỗi một nửa lớp hà hiếp cô, đánh cô và gán cho cô những cái tên tục tĩu hàng ngày – và chúng còn ủng hộ lẫn nhau. Vài năm sau, nhờ chương trình của Davis, vấn nạn này đã chấm dứt. Darla đã học được những kỹ năng giao tiếp tốt hơn và còn có cả bạn. Sau đó Darla vào học cấp 2, và một năm sau, quay lại và kể lại những gì đã xảy ra. Các bạn từ trường cấp một của cô đã hiểu cô hơn. Họ giúp cô kết thêm bạn và bảo vệ cô khỏi những người muốn hiếp đáp cô.


Davis còn thay đổi cả những kẻ hay bắt nạt nữa. Thực tế, những đứa trẻ đã giúp đỡ Darla ở trường cấp 2 cũng chính là những đứa đã từng bắt nạt cô trước đây. David đã làm như sau. Đầu tiên, khi kiên trì áp dụng những kỉ luật trong trường, ông không đưa ra những lời nhận xét vào nhân cách hay phẩm tính của những học sinh ấy. Thay vào đó, ông làm chúng cảm thấy được yêu mến hơn và được chào đón hơn khi ở trường.

Sau đó ông khen chúng mỗi khi chúng có một tiến bộ nào đó. Nhưng ông vẫn không khen chính bản thân chúng; ông khen những nỗ lực chúng đã bỏ ra. "Thầy thấy là con đã không dính vào mấy vụ đánh nhau nữa. Điều đó nói lên rằng con đang thực sự cố gắng để thân thiện hơn với các bạn." Bạn có thể thấy Davis đã dẫn dắt những học sinh này thẳng tới Tư Duy Phát Triển. Ông đang giúp chúng nhìn những hành động cũng mình như những nỗ lực để tiến bộ. Ngay cả khi trước đây chúng không cố tình thay đổi, giờ đây chúng có thể cố gắng chủ động làm điều đó.

Stan Davis từng tích hợp những nghiên cứu của chúng tôi về lời khen, sự chỉ trích, và tư duy vào chương trình của ông, và nó đã gặt hái được những thành công nhất định. Sau đây là lá thư tôi nhận được từ ông:

Kính gửi giáo sư Dweck,

Nghiên cứu của cô đã thay đổi hoàn toàn cách tôi làm việc với lũ trẻ. Tôi đã và đang nhìn thấy những kết quả tích cực từ sự thay đổi trong cách dùng từ của tôi khi tôi đưa ra phản hồi cho các học sinh. Năm tới, cả trường chúng tôi sẽ lên kế hoạch tạo ra động lực cho học sinh dựa trên những phản hồi mang Tư Duy Phát Triển.

Kính thư, Stan Davis.


Haim Ginott, nhà tâm lý học cho trẻ con nổi tiếng, cũng kể về cách các giáo viên có thể định hướng những đứa trẻ hay bắt nạt tránh xa khỏi những phán xét, và tập trung vào sự tiến bộ và lòng trắc ẩn. Sau đây là lá thư của một giáo viên gửi tới một đứa trẻ 8 tuổi – một cậu bé hay bắt nạt các bạn trong lớp. Bạn hãy chú ý rằng, cô không có ý là cậu bé là một người xấu, và cô bày tỏ sự tôn trọng bằng việc nhắc tới khả năng lãnh đạo của cậu bé, bằng cách dùng những từ ngữ lớn lao, và bằng cách nhờ cậu bé đưa ra lời khuyên cho mình.

Gửi Jay,

Mẹ của Andy nói với cô rằng con trai cô ấy đã có một năm không vui vẻ gì. Bị gọi bằng những cái tên xấu xí và bị tẩy chay đã làm con cô ấy rất buồn và cảm thấy cô độc. Cô rất quan tâm tới vấn đề này. Kinh nghiệm làm lớp trưởng của em ở lớp làm cô nghĩ em có thể cho cô lời khuyên. Cô rất quý khả năng đồng cảm với những ai phải chịu đựng những điều như vậy ở em. Hãy gửi cô những gợi ý về cách chúng ta có thể giúp Andy nhé.

Thân mến, Cô giáo của em.

Trong một bài báo trên tờ New York Times về nạn bạo lực ở trường học, Eric Harris và Dylan Klebold được nhắc tới những "thiếu niên biệt lập". Đúng là hai người này, hai người từng là nạn nhân, không hòa hợp với những người xung quanh. Nhưng những kẻ hay bắt nạt chưa bao giờ được những người trong trường nhắc tới như những người biệt lập cả. Họ thậm chí còn định nghĩa và thống trị cả nền văn hóa trong trường học cơ mà.

Suy nghĩ một số người có quyền được ngược đãi người khác không phải là một suy nghĩ lành mạnh. Stan Davis chỉ ra rằng trong xã hội, chúng ta luôn phản đối những ý kiến cho rằng người ta có quyền được đối xử tệ với người da đen hay được


quấy rối phụ nữ. Vậy tại sao chúng ta lại chấp nhận ý kiến có người được quyền bạo hành những đứa trẻ?

Nếu chúng ta chấp nhận ý kiến đó, chúng ta đồng thời đã xúc phạm những đứa trẻ hay bắt nạt. Chúng ta nói với chúng rằng chúng ta không nghĩ chúng có thể làm gì hơn ngoài việc hiếp đáp người khác, và từ đó bỏ lỡ cơ hội trở thành những người tốt hơn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co