chương 3
Chương 3: Tầng Sâu Của Im Lặng
Sáng sớm hôm sau, khi Nagano còn chìm trong lớp sương lạnh dày đặc, bao phủ từng mái nhà, từng con phố như một bức màn bí ẩn, Aoi đã có mặt tại sở cảnh sát. Cô ít khi đến sớm đến vậy, thường chỉ khi một vụ án đặc biệt khẩn cấp hoặc khi tâm trí cô không thể tìm thấy chút bình yên nào để nghỉ ngơi.
Chiếc áo khoác dày màu xám tro của cô vẫn còn phủ đầy bụi tuyết đọng lại từ đêm qua, và trong đôi mắt nâu trầm – thường ngày vẫn sắc lạnh và lý trí – giờ đây có một ánh gì đó chưa từng xuất hiện trước đây: thận trọng, và một vẻ lặng lẽ cảnh giác như loài thú săn mồi trước mối hiểm nguy tiềm tàng.
Khi cô đẩy cánh cửa kính mờ dẫn vào phòng điều tra chính, tiếng kẽo kẹt nhẹ phá vỡ sự tĩnh mịch. Morofushi đã ngồi sẵn ở đó, tựa lưng vào ghế, bóng lưng cao lớn in rõ trên nền ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ chưa kịp bừng sáng.
Anh đang châm một tách cà phê nóng hổi, động tác chậm rãi, kiên nhẫn đến bất thường, như thể thời gian đã ngừng lại chỉ để anh hoàn thành nghi thức buổi sáng của mình. Không phải vì anh rảnh rỗi, mà vì anh luôn có cách khiến mọi thứ xung quanh trở nên… tĩnh lặng, một sự tĩnh lặng đầy kiểm soát, đầy uy lực.
“Em đến sớm.”
Không nhìn cô, anh vẫn nhận ra sự hiện diện ấy, như một phản xạ tự nhiên của giác quan, như thể anh đã quen với từng hơi thở, từng bước chân của cô. Giọng anh trầm ấm, mang theo chút hơi nóng của cà phê và một sự bình thản đến đáng ngạc nhiên.
Aoi gật nhẹ. Cô không nói gì, chỉ tháo găng tay da, đặt chúng cẩn thận lên mép bàn. Cô bước đến, rút ra xấp hồ sơ mới còn thơm mùi giấy in và mực. “Tôi nghĩ anh cần xem bản báo cáo khám nghiệm tử thi cập nhật,”
Cô bắt đầu, giọng đều đều nhưng lại mang theo sự cấp bách. “Có một vết rạch rất nhỏ, gần như vô hình, ở sau gáy nạn nhân thứ ba – rất tinh vi, không thể nhìn thấy bằng mắt thường nếu không có kính lúp. Phải là người có kinh nghiệm giải phẫu hoặc kiến thức y tế chuyên sâu mới có thể thực hiện một vết cắt chính xác đến vậy mà không để lại dấu vết rõ ràng.”
Morofushi nhận lấy tập hồ sơ từ tay cô. Ánh mắt anh lướt nhanh trên những con chữ khô khan nhưng chứa đựng thông tin chết chóc. Không một biểu cảm dư thừa nào hiện trên khuôn mặt anh, nhưng Aoi – với sự nhạy bén đặc biệt của mình – vẫn nhìn thấy ánh sáng thoáng qua trong mắt anh.
Đó là thứ thường chỉ xuất hiện khi một mảnh ghép quan trọng khớp vào bức tranh lớn, khi một điểm sáng lóe lên trong màn đêm dày đặc của vụ án.
“Chúng ta có gì về nghề nghiệp của nạn nhân thứ ba?” Morofushi hỏi, ngón tay anh gõ nhẹ vào bìa hồ sơ, tạo ra một âm thanh đều đặn trong căn phòng im ắng.
“Y tá của một bệnh viện tư nhân ở khu vực trung tâm.” Aoi trả lời không chút do dự.
Cô dừng lại một nhịp, như đang sắp xếp lại những mảnh ghép trong tâm trí mình. “Và có một điểm trùng lặp đáng lo ngại. Cả ba nạn nhân, không chỉ riêng người y tá này, đều từng làm việc trong đội ngũ y tế hỗ trợ vụ án bảy năm trước. Tạm thời tôi chưa tìm thấy sự liên hệ trực tiếp nào giữa vai trò của họ và vụ bắt giữ, nhưng cảm giác có gì đó rất… không ổn. Nó giống như một sợi dây vô hình đang kéo họ lại với nhau, kéo họ vào một vòng xoáy chết chóc.”
Morofushi tựa nhẹ lưng vào ghế, tay anh đan vào nhau trên bàn, ngón cái xoa nhẹ ngón trỏ. Anh nhắm mắt vài giây, như đang truy tìm một chuỗi logic bị chôn vùi dưới tầng lớp thời gian, dưới lớp bụi của những ký ức đã cũ. Không khí trong phòng trở nên căng thẳng hơn, như thể chính anh đang cố gắng nối lại những đứt gãy trong quá khứ.
“Người đứng đầu cuộc truy bắt băng nhóm Kanetsu năm đó là Kuroda Tetsuya – cố vấn đặc biệt của lực lượng phòng chống tội phạm, nay đã về hưu.” Giọng Morofushi nhẹ nhàng vang lên, nhưng mỗi từ đều mang sức nặng của thông tin quan trọng.
“Anh muốn tôi gặp ông ấy?” Aoi hỏi, gần như đọc được ý định chưa thốt ra từ trong ánh mắt anh, từ sự im lặng của anh. Sự ăn ý giữa họ, dù mới chớm nở, đã bắt đầu thể hiện rõ ràng.
Morofushi mở mắt, ánh nhìn hướng về cô – thẳng thắn nhưng không áp đặt, một sự tin tưởng vô điều kiện. “Tôi sẽ đi cùng. Nhưng có lẽ em nên là người đặt câu hỏi. Em có một khả năng đặc biệt để khiến người khác mở lòng, một sự tinh tế mà không phải ai cũng có được.”
Aoi ngẩng đầu. “Tại sao?” Cô hỏi, không phải vì không hiểu, mà vì muốn nghe câu trả lời từ chính anh. Cô muốn biết anh nhìn nhận cô như thế nào, anh tin tưởng vào điều gì ở cô.
“Vì em không mang dấu vết của quá khứ. Họ sẽ không phòng bị trước em,” anh nói, giọng anh không chứa một lời khen, cũng không nhẹ nhàng hay xu nịnh – nhưng lại mang theo sự tin tưởng tuyệt đối, một sự công nhận năng lực của cô một cách chân thành. “Em là một tờ giấy trắng, Aoi. Một tờ giấy trắng có thể viết nên sự thật mà không bị ảnh hưởng bởi những định kiến cũ.”
Cô im lặng, ngón tay khẽ chạm vào mép bàn gỗ lạnh lẽo. Cô đã từng làm việc với rất nhiều người, nhiều thanh tra kỳ cựu, nhưng chưa ai từng nhìn vào cô như thể cô có thể đi sâu vào bản chất mọi việc – và là mảnh ghép thiết yếu trong trò chơi nguy hiểm này.
Lời nói của anh, dù đơn giản, lại chạm đến một khía cạnh sâu thẳm trong lòng cô, nơi cô luôn khao khát được công nhận một cách thực sự...
Chiều cùng ngày, hai người đứng trước một ngôi nhà gỗ đơn sơ, ẩn mình giữa những hàng cây tùng cổ thụ trên vùng cao nguyên Nagano. Không khí loãng hơn thường lệ, và những tán thông phía xa như nuốt trọn cả ánh mặt trời vào những khoảng tối sâu hun hút, tạo nên một bức tranh u tịch và đầy suy tư. Mùi nhựa thông và đất ẩm mốc phảng phất trong gió lạnh, gợi lên cảm giác về thời gian và những câu chuyện đã ngủ yên.
Ông Kuroda Tetsuya – người đàn ông từng là biểu tượng của ngành điều tra Nagano, một huyền thoại sống – trông già hơn rất nhiều so với những bức ảnh trong hồ sơ. Khuôn mặt ông hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và những gánh nặng của quá khứ. Nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, sắc bén, và sâu thẳm – như thể ông ta biết họ đến đây là vì điều gì, và ông đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi.
“Tôi vẫn luôn nghĩ… sẽ có ngày có người quay lại vì vụ án đó,” Kuroda cười nhạt, một nụ cười đầy mệt mỏi nhưng cũng đầy sự chấp nhận. Ông rót trà nóng mời hai người, hơi ấm bốc lên làm mờ đi một phần khuôn mặt đã in hằn dấu vết năm tháng.
“Và tôi đoán, có những bí mật chẳng thể nào chết đi cùng năm tháng. Chúng cứ đeo bám, day dứt, cho đến khi bị phơi bày.”
Morofushi không lên tiếng. Anh giữ một khoảng cách nhất định, im lặng và quan sát, để Aoi làm chủ cuộc trò chuyện. Cô đặt tập hồ sơ xuống bàn gỗ cũ kỹ, giọng cô không run, nhưng đủ nhẹ để thăm dò, đủ tự tin để khơi gợi.
“Ông từng phụ trách cuộc bắt giữ nhóm Kanetsu – băng nhóm khét tiếng hoạt động ở vùng núi phía tây. Nhưng có một thành viên chưa từng được nhắc đến trong báo cáo chính thức. Một người trong đội y tế hỗ trợ, phải không thưa ông Kuroda?”
Kuroda không phản ứng ngay lập tức. Ông chỉ lặng lẽ châm một điếu thuốc, hít sâu và thở ra một làn khói trắng mờ, hòa tan vào không khí lạnh. Đôi mắt ông khép hờ, như đang nhìn vào một khoảng không vô định, hoặc có thể ông chỉ đang lục lọi trong những ngăn ký ức đã khóa chặt.
“Cô ấy tên là Shirase Mika. Biến mất ba ngày sau cuộc truy bắt. Không có xác, không có hồ sơ tử vong. Chỉ là… biến mất như chưa từng tồn tại,” Aoi tiếp lời, giọng cô trở nên dứt khoát hơn, từng lời từng chữ như khắc sâu vào không khí.
Ánh mắt Kuroda khẽ dao động. Một cái chớp mắt rất nhanh, rất khẽ, nhưng không thoát khỏi sự quan sát tinh tường của Aoi. Một tia đau đớn, hoặc có lẽ là hối tiếc, thoáng qua trong đáy mắt ông.
Morofushi lúc này mới cất lời, giọng anh nhẹ nhưng rõ ràng, như một lưỡi dao sắc bén cắt xuyên qua lớp vỏ bọc dày cộm của sự im lặng: “Ông đang che giấu điều gì, thưa ông Kuroda? Ba mạng người đã chết. Chúng tôi cần sự thật.”
Một khoảng im lặng nặng nề kéo dài trong căn phòng. Chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc và tiếng gió rít bên ngoài. Sau đó là một câu đáp, đủ khiến căn phòng lạnh đi vài độ, đủ để làm rung chuyển mọi thứ Aoi đang tin tưởng: “Shirase Mika không chỉ là y tá.
Cô ta là người yêu của thủ lĩnh Kanetsu. Là người hai mặt, và là kẻ phản bội chúng tôi từ bên trong. Cô ta đã cung cấp thông tin cho Kanetsu, khiến chúng tôi mất đi một số đặc vụ và suýt nữa đã thất bại toàn diện.”
Aoi siết nhẹ bàn tay đặt trên đùi, cảm giác kinh hoàng xen lẫn sửng sốt. Sự thật này quá tàn nhẫn, quá bất ngờ.
“Và cô ấy vẫn chưa chết,” Kuroda nói thêm, giọng ông trở nên kiên quyết hơn, pha lẫn chút cay đắng. “Nếu ba người từng vạch mặt cô ta trong nội bộ đều chết, thì người tiếp theo sẽ là tôi. Cô ta đang quay lại để hoàn thành màn trả thù của mình.”
Morofushi nhìn Aoi, ánh mắt anh trao đổi nhanh một tín hiệu, như ra hiệu cho cô phải hành động.
“Chúng ta phải tăng cường bảo vệ cho ông ngay lập tức,” Aoi nói ngay, trong lúc đầu óc đang quay cuồng vì dòng sự thật bất ngờ, nhưng vẫn giữ được sự chuyên nghiệp. Cô đã từng đối mặt với nhiều kẻ thù, nhưng một kẻ thù ẩn mình trong vỏ bọc tình yêu và sự phản bội, lại là một cấp độ hoàn toàn khác.
Morofushi đứng lên, kết thúc cuộc nói chuyện. Khi hai người ra khỏi nhà, trời đã sẩm tối. Tuyết bắt đầu rơi nhiều hơn, từng bông, từng bông lớn dần, như những giọt nước mắt lạnh giá của bầu trời. Nhưng không ai lên tiếng, cả hai đều chìm đắm trong những suy nghĩ của riêng mình, trong gánh nặng của sự thật vừa được phơi bày.
Cho đến khi Morofushi nhẹ nhàng mở lời, giọng anh phá tan bầu không khí nặng nề:
“Em ổn chứ?”
Aoi khẽ gật đầu, rồi lại lắc. “Tôi chưa rõ. Mọi thứ như bị đảo lộn, như thể tôi vừa bước vào một mê cung mà lối ra bị che phủ bởi những lớp tuyết dày đặc.”
Morofushi quay sang, ánh nhìn kiên định, sâu lắng của anh một lần nữa chạm vào cô, mang theo sự trấn an lạ kỳ. “Dù sự thật có sâu đến đâu, dù bóng tối có dày đặc thế nào, tôi cũng sẽ cùng em đi đến tận đáy. Chúng ta sẽ cùng nhau kéo kẻ đó ra ánh sáng.”
Aoi không trả lời. Nhưng bàn tay cô vô thức buốt lạnh, run nhẹ. Đó không phải là sợ hãi, mà là một cảm giác hỗn loạn của nhiều cảm xúc đan xen: bất ngờ, lo lắng, và cả một sự tin tưởng lạ lùng dành cho người đàn ông đứng cạnh mình.
Và lần đầu tiên, khi Morofushi khẽ mở bàn tay ra, cô đã để yên – không rút lại. Một sự tiếp xúc nhẹ nhàng, thoáng qua, nhưng đủ để hai tâm hồn đang chất chứa những gánh nặng chạm vào nhau.
.
Tối đó, cô ngồi bên cửa sổ phòng gác mái của mình, ánh đèn vàng nhạt phản chiếu trong ly trà đang nguội dần, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên nền kính mờ sương.
Cô mở lại hồ sơ Shirase Mika. Từng dòng chữ, từng bức ảnh mờ nhạt đều ám ảnh cô. Cô không khỏi cảm thấy như bóng dáng người phụ nữ đó… đang quay trở lại từ một ngăn tối nào đó của ký ức Nagano, mang theo một làn hơi lạnh lẽo, đầy chết chóc.
Bóng tối không luôn mang hình hài dữ tợn. Có khi, nó mang khuôn mặt của một tình yêu cũ, một lời thề phản bội, hay một vết sẹo mãi không lành…
.
.
.
Chỉ đăng tại Wattpad ___-
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co