[Edit] Boyfriend and Big Daddy
Chương 5
Rated R in this chapter, read with your own risks
Chương 5
Lee JinKi nhất định rất chân thành khi nói ra những lời đó, mắt anh đỏ lên vì khóc, anh nhắm mắt lại, nghĩ rằng không bị tôi phát hiện, nhưng kì thực tôi đã nhìn rất rõ ràng, rất thương tâm.
". . . Lee JinKi."
Thanh âm bị nụ hôn của anh nuốt trọn, lòng run rẩy, lập tức gắt gao nắm chặt lấy lưng áo anh.
Động tác dần dần trở nên cuồng loạn, người đi đường nhìn thấy chúng tôi hôn nhau như vậy khe khẽ xì xào, tôi xấu hổ nghiêng đầu sang chỗ khác, JinKi biết được liền đem mặt của tôi dấu vào ngực anh, ngăn trở tầm mắt của mọi người.
—–
Chúng tôi đi thuê phòng khách sạn.
Vừa bước vào phòng đã nhanh chóng ôm lấy nhau mà hôn, cuồng nhiệt vội vàng, lỗ mãng ngã xuống giường, quần áo sau đó cũng nhanh chóng bị trút bỏ, trong lòng tôi vụt lên một cơn chấn động, rất nhanh cơ thể trần trụi đã phơi bày trước mắt JinKi.
Lee JinKi thở hổn hển, không đợi tôi đồng ý liền thật mạnh xoay người tôi nằm sấp xuống giường, từ phía sau bất ngờ xâm nhập, tôi nức nở thành tiếng, lập tức dùng sức bám chặt lấy ga trải giường, đau đến nước mắt chảy thành hàng.
Anh nằm trên người tôi thở dốc, dịu dàng lau đi chất lỏng không biết là mồ hôi hay nước mắt trên má tôi, tôi muốn quay đầu lại nhìn anh, lại bị anh ngăn lại, một tay đưa lên che khuất tầm mắt của tôi, một tay giữ chặt lấy thắt lưng của tôi đẩy mạnh động tác. Mỗi lần anh tiến vào đều mang theo đau đớn, mỗi lần tôi đều chỉ biết cúi đầu kêu to, cảm giác toàn bộ cơ thể đều bị anh xâm chiếm, loại cảm giác đau đớn này thật tốt, phần thân dưới dần dần cảm thấy thỏa mãn, tôi nhịn không được cả người run rẩy, nước mắt lẫn mồ hôi rơi xuống ga trải giường.
Thực sự tôi không nghĩ lại cùng Lee JinKi phát sinh sự việc như vậy, bởi vì có những chuyện đã xảy ra muốn quay trở lại như cũ là không hề đơn giản. Nhưng mọi việc hết thảy xảy đến đều rất ngột ngột, khiến tôi không thể khống chế, tôi thích Lee JinKi ôm tôi, thích anh hung hăng giữ chặt lấy tôi, làm cho tôi vừa rối bời hỗn loạn, vừa thuận theo bản năng đón nhận anh...
Chúng tôi thay đổi rất nhiều tư thế, anh xâm chiếm tôi một lần lại một lần nhưng không cho tôi nhìn anh, tôi có chút bất lực vòng tay qua cổ anh, cả người vô lực mềm nhũn.
Đến cuối cùng anh cúi đầu hôn tôi, tôi cảm nhận hương vị mằn mặt nơi đầu lưỡi.
Đó là hương vị của nước mắt, tôi kinh ngạc, tôi kích động, Lee JinKi khóc.
Tôi vội vàng gỡ bàn tay JinKi đang che mắt tôi, mắt anh đỏ hoe, ánh mắt xoáy sâu vào tim tôi, chân thành đau đớn nhưng cũng đầy yêu thương .
"KiBum, anh chờ em rất lâu... Anh thực sự muốn biết phải làm thế nào để rời bỏ em, nhưng anh không làm được."
Giọng nói của JinKi nghẹn ngào, dịu dàng vuốt tóc tôi.
Tôi mở to mắt nhìn anh chằm chằm.
"Khi bắt đầu thích em, anh không có dũng khí thổ lộ... Khi anh quyết định thẳng thẳn, em lại thuộc về người khác... Anh nghĩ em tìm được người yêu em là điều hạnh phúc cho nên không muốn chen vào cuộc sống của em..."
Gương mặt JinKi lộ vẻ đau lòng, "Chính là người đó không biết quý trọng em, anh chờ hai năm, cũng sai lầm hai năm... hối hận hai năm..."
"Anh không muốn tiếp tục chờ đợi, anh không muốn tiếp tục hối hận."
"JongHyun biết anh thích em, sau khi em chia tay chính anh nhờ JongHyun giúp chúng ta hẹn gặp, để em biết đến sự tồn tại của anh... Bằng không anh không biết làm thế nào để tiếp cận em"
"Có thể hay không... Lần này đừng mất nhau, đừng hối hận nữa."
Đầu óc tôi trống rỗng, hơi thở dồn dập, ngực giống như bị bóp nghẹt, trái tim quặn đau. Những lời nói bên tai khiến suy nghĩ của tôi hỗn loạn.
Lee JinKi do dự vài giây, ngữ khí thận trọng, ánh mắt biểu lộ đau thương.
"Ở bên anh nhé."
Lời nói của anh lúc đó nghe như khẩn cầu, mang theo ý hỏi, ánh mắt không hề rời khỏi tôi, khóe mắt tôi đẫm nước mắt nóng hổi.
Ngạo mạn chầm chậm ngồi dậy bắt đầu mặc quần áo, cũng không trả lời anh.
Lee JinKi nhìn tôi chằm chằm, anh không thấy biểu tình của tôi lúc đó, chỉ thấy tấm lưng lạnh lẽo của tôi, không khí căng thẳng đến cực điểm.
Tôi trầm mặc, đưa tay lau nước mắt, chỉnh lại gương mặt tái nhợt.
Căn phòng giống như chết lặng, tôi không nói lời nào, dường như nghe tiếng trái tim JinKi vỡ vụn, mặt xám như tro tàn, bao nhiêu hy vọng dần dần biến mất.
Anh suy sụp đứng lên.
"... Anh hiểu rồi" Giọng nói của anh khàn khàn, cười khổ lắc đầu.
Tôi quay lưng không nhìn JinKi, nhưng cảm thấy từng trận bi thương, muốn quay đầu nhìn anh, nhưng dường như toàn thân không chút sức lực, tôi ngồi bên giường không hề nhúc nhích.
Lee JinKi đứng lên, đến cửa phòng thì dừng lại.
Anh ngăn cản tiếng khóc.
"Thực xin lỗi." Nói xong Lee JinKi liền rất nhanh rời khỏi, bỏ lại tôi một mình, không khí lạnh như băng vây lấy cơ thể.
Lee JinKi liền như vậy đi rồi, tôi cúi đầu nước mắt không ngừng rơi xuống.
Thật lòng có chút oán hận anh, nếu lúc trước anh dũng cảm một chút bất kể hậu quả, nếu lúc trước người cùng với tôi là anh, hiện tại có lẽ đã không phải chịu khổ sở như vậy, hiện tại có lẽ tôi sẽ là người hạnh phúc nhất. Tôi hận anh quá kiên trì, hận anh quá vị tha, càng hận anh trầm mặc yên tĩnh ở đó bao nhiêu năm quan tâm tôi...
Tôi che mặt, đau đớn vỡ òa.
Tôi nhận ra mình không thể rời bỏ anh.
Lee JinKi bằng phương thức đặc biệt của anh trân trọng tôi, không oanh oanh liệt liệt, cũng không đường hoàng thu hút, nhưng là tình yêu khiến người khác phải ngưỡng mộ, yên lặng ấm áp, kéo dài không dứt, ổn định an tâm, là tình yêu đáng trân quý nhất.
Lee JinKi là người có thể khiến tôi tin tưởng trao cuộc đời còn lại cho anh.
Lee JinKi, lúc này đây... Chúng ta đừng đánh mất nhau nữa.
Tôi hoang mang rối loạn đuổi theo ra khỏi phòng, chạy thật nhanh xuống lầu, vội vàng ra ngoài khách sạn, tôi lo lắng tìm kiếm, hai mắt mơ hồ, rốt cục nhìn thấy JinKi.
JinKi một mình đi bộ, cô đơn cúi đầu, người con trai ấy khi có tâm sự có thói quen cúi gằm mặt xuống, lúc này bóng dáng anh cô quạnh khiến lòng tôi quặn lại nhưng cũng sôi trào cảm giác muốn chạy thật nhanh đến bên anh.
Ở ngã tư đường rất nhiều xe cộ qua lại, náo nhiệt ồn ào, tôi đứng giữa đám đông dùng hết tất cả khí lực gọi tên anh.
"Lee JinKi!"
Anh ở đằng xa dường như sững sờ một chút, không dám tin quay đầu lại.
Tôi nhìn anh cười, tình cảm giấu kĩ trong lòng muốn thổ lộ với cả thế giới, dưới ánh mặt trời tình yêu chân thành của chúng tôi trao đến đối phương, không che dấu, cũng không hối hận.Sau này khi chúng tôi kết hôn, ở bên nhau thật lâu vẫn cảm thấy xúc động khi nhớ lại ngày hôm đó
Đó là ngày chúng tôi hẹn ước.
"Lee JinKi, đưa em về làm phu nhân thuyền đánh cá của anh đi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co