EDIT ༝ CAOH | GIÓ LỬA - Ha Da Bo Li Ngang
011 - 012
sữa edit • wattpad @nudepxinh
⎯⎯
011: Nữ nhân
Minh San thực sự không ngờ tới, giữa ban ngày ban mặt, vẫn còn ở nơi phòng khách có người qua lại, cha lại cư nhiên dám trực tiếp động thủ ôm cô, trắng trợn táo bạo như vậy, không kiêng dè gì đích thực muốn bức chết cô mà.
Cô hoảng sợ rụt vai lại, giãy giụa theo bản năng, muốn thoát ra khỏi lòng ngực rộng lớn của người đàn ông, nhưng hình thể của hai người trông giống như ngọn núi lớn và viên sỏi nhỏ, chỉ cần hắn túm chặt không buông, căn bản Minh San không thể nào tránh nổi.
Giọng nói của cô run rẩy, cũng không dám quá lớn tiếng, khóc nức nở nói: "Buông con ra đi, cha, mau buông con ra..."
Thích Kỳ Niên cũng không muốn như thế này, là do hắn nhất thời mất kiểm, phản ứng cơ thể nhanh hơn trí óc, chờ lúc hắn lấy lại tinh thần đã ôm người vào trong lòng.
Có lẽ là do khăn tay cô đưa quá thơm, có lẽ là do bộ dáng cô mặc sườn xám quá đẹp, dễ dàng gợi lại ký ức đêm trước cho hắn, huyệt trinh khít kia quá mê hồn, tiến vào một lần đã khó có thể quên.
Có thể thấy được cơ thể nhỏ nhắn của cô giãy giụa dữ dội như vậy, trong lúc nhất thời, tính tình của Thích Kỳ Niên cũng đi lên.
Cô càng tránh hắn càng muốn ôm chặt hơn, còn nửa kéo nửa ôm đưa cô tới trước ghế bành, ôm nàng cùng ngồi lên ghế.
"Đừng lộn xộn." Hắn trầm giọng khẽ quát cô.
Minh San bị ôm ngồi trên đùi hắn, lá gan càng lớn muốn trốn, vặn vẹo muốn đứng lên, eo nhỏ lại bị bàn tay to của người đàn ông túm chặt, một tay hắn ôm eo cô, tay còn lại đè chân cô, chặt chẽ ấn chặt trên đùi mình.
Giữa sự hỗn loạn, Minh San hoảng sợ phát hiện, dưới mông cô có thứ đồ vật đang nhanh chóng biến hoá, rất mau trở nên thẳng đứng cứng rắn chọc giữa chân cô, đã biết qua chuyện phòng the, Minh San liền biết đó là thứ gì, sợ tới mức mất hồn.
"Cha ơi..." Cả người cô run bần bật, đứt quãng nói: "Cha, việc này rõ ràng đã sai, sao người phải mắc thêm lỗi lầm nữa? Thật sự muốn bức chết con gái sao?"
Nghe cô muốn tìm chết, sắc mặt Thích Kỳ Niên thâm trầm, tính tình nóng nảy, đang muốn phát tiết, bàn tay đè trên đùi cô lại truyền đến xúc cảm mượt mà, hắn rũ mắt vừa thấy, làn váy sườn xám vì cô vừa giãy giụa đã trở nên lộn xộn, chỗ xẻ tà chỗ ra phần thịt đùi, lúc này tay hắn còn đặt trên đó. Trong nháy mắt, cơn giận Thích Kỳ Niên lập tức tan thành mây khói, bàn tay to mất khống chế vuốt ve qua lại đùi cô, thậm chí còn hơi nhích lên trên, chậm rãi chui vào chỗ bắp đùi.
Hắn vừa sờ đáy váy cô, vừa trầm giọng cảnh báo: "Đừng để ta nghe được lời muốn chết, con phải bình an thì mẹ con mới có thể tiếp tục sống, nếu con muốn chết, ta sẽ đưa bà ấy đi theo con."
Minh San trừng lớn hai mắt, hốc mắt chứa lệ nóng, nức nở nói: "Bà ấy là mẹ con, cũng là vợ cha!"
Người đàn ông không dao động, mười mấy năm sống trên lưng ngựa, lòng dạ của hắn đã sớm trở nên cứng rắn như bàn thạch, hắn gằn từng chữ: "Cứ thử xem."
Thử xem? Minh San nào dám lấy mạng mẹ mình ra thử?!
Bàn tay to chui vào dưới lớp váy, móng vuốt như câu hồn đoạt mạng, từng chút sờ vào sâu hơn, càng đi vào, Minh San càng run dữ hơn, cuối cùng cả người cô mềm nhũn ở trên người người đàn ông, run bần bật.
Nước mắt không cam lòng im lặng trào ra từ nơi khoé mắt, Minh San nhìn người đàn ông có thân phận ruột thịt với mình, đột nhiên há miệng hung hăng cắn lấy bờ vai của hắn, dùng sức cắn mạnh.
Thích Kỳ Niên kêu lên một tiếng, giống như bị kích thích, tay chui vào váy cô càng thêm quấy chọc bừa bãi, cách lớp quần lót mềm mại dùng sức xoa nắn bướm nhỏ.
"Ưm..."
Nơi mềm yếu mẫn cảm bị xoa bóp, Minh San bất giác rên thành tiếng, còn động tác cắn người không hề nới lỏng, nhưng cô càng cắn chặt, tay người đàn ông lại xoa nắn mạnh bạo hơn.
Rõ ràng là chuyện đê tiện tới vậy, lại dần dần biến thành màn đối kháng đầy mập mờ.
Bả vai bị cắn chảy máu, người đàn ông vẫn như không việc gì, bàn tay tận tình ăn đậu hủ của cô, còn bình tĩnh nói chuyện với cô, "Buổi sáng ta xử lý Hà thị, tối qua là nàng ta hạ dược, bởi vì ta lâu rồi không tìm nàng, hừ, hôm nay hạ xuân dược, ngày mai có thể hạ độc dược, loại người như vậy, chết cũng không đủ."
Hắn ngoài miệng nói chuyện, động tác trên tay không ngừng xíu nào, dần dần thăm dò vào khe quần lót của cô.
"Chuyện ta muốn làm, toàn bộ hai tỉnh Tây Nam không ai dám cản, đồ vật mà ta muốn có, nhất định phải được dâng đến."
Tay hắn chạm đến bướm thịt trơn mịn kia, lại sờ đến khe bướm ướt át, trực tiếp cắm hai ngón tay vào trong.
"Hức!" Minh San run rẩy dữ dội hơn.
Cuối cùng, hắn không nhanh không chậm nói: "Bao gồm cả con nữa, Minh San."
Hết chương 011
⎯⎯
012: Lên đỉnh
Thích Kỳ Niên sinh ra từ gia đình giàu có ở nông thôn, trong nhà có nhiều ruộng đất, khi trẻ em nhà nghèo không đủ ăn đủ mặc, hắn đã có thầy giáo dạy riêng.
Hắn nhận được nền giáo dục chính thống, tất nhiên sẽ hiểu được đạo đức làm người, tôn ti trật tự.
Nhưng hắn cũng từng vác súng ra trận, từ gió tanh mưa máu đi ra, biết rõ thời đại này nạn đói chiến tranh loạn lạc, đống đạo lý kia cũng chỉ để đánh rắm, mạng người như cỏ rác, nói mất là mất, ai còn bận tâm về luân lý lẽ thường?
Chuyện ăn thịt trẻ con còn có thể xảy ra, có thể tìm ai nói lí lẽ đây?
Hắn bất cẩn ngủ với con gái ruột của mình thì sao? Ai có thể quản nổi?
Con gái nói đúng, hắn biết chuyện này là sai trái, sai đến mức thái quá, nhưng hắn lại như bị ma ám, thấy nghiện rồi, còn muốn sai đến cùng.
Minh San cắn bả vai rắn chắc của cha, cắn đến mức hàm răng bắt đầu đau, hắn vẫn không chịu buông cô ra. ngón tay thô ráp cắm vào lỗ łôǹ của cô, tốc độ tăng nhanh thọc ra thọc vào.
Thịt mềm huyệt đạo bị cọ xát liên tục, chỉ trong chốc lát chảy ra chất dịch nhầy nhụa, coi thành chất bôi trơn, ngón tay người đàn ông càng không kiêng nể gì cắm sâu hơn.
Dưới cơn kích thích quá độ, thân thể đang căng ra của Minh San từ từ xụi lơ nhũn xuống, "Ưm.... A...."
"Sướng?" Thích Kỳ Niên dán lên tai hỏi cô, hắn là tay ăn chơi lão luyện, đối với phản ứng của cơ thể con gái rõ như lòng bàn tay.
Cả người Minh San run rẩy, vẫn cắn vai hắn không bỏ ra.
Nhưng cô không hiểu, đau đớn này đối với người đàn ông, chỉ được coi là chút tình thú, không chỉ không khó chịu, còn dễ dàng vực dậy dục vọng của hắn.
"Con ra một lần đi, sau đó cha lập tức thả con." Hắn ở bên tai cô hướng dẫn từng bước, dương vật cọ cọ lên kẽ mông, cũng từng cái ma sát cô.
Tuy vẫn còn ngây thơ, nhưng Minh San mơ hồ có thể đoán được 'ra' ở đây có ý tứ gì, cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Cô lắc mông muốn tránh đi, sau đó đổi lại là sự thọc rút táo bạo hơn của hắn.
"A.... A...."
Minh San mới biết được, cha chỉ đơn giản dùng hai ngón tay, là có thể dìm cô vào trong dầu sôi lửa bỏng, chết không được sống cũng không xong.
Ngón tay kia ở lỗ łôǹ nhanh chóng ra vào, hắn thật sự không nên làm gì thêm ở chỗ này, nhưng nhìn đứa con gái mặt mũi đỏ bừng vì bị hắn chịch bằng hai ngón tay, ánh mắt mê ly, hắn cũng không thể dừng lại, chỉ có thể banh hai đùi cô ra, ngón tay quấy mạnh bạo hơn.
Cuối cùng Minh San không chịu đựng nổi, thả lỏng hàm răng tha cho vai hắn, hé miệng nhẹ giọng 'ưm ưm'.
Lần này khác biệt với lần tối hôm qua, hôm qua chỉ thấy đau đớn, nhưng hiện tại không đau nữa, chỉ còn khoái cảm sung sướng xa lạ che lấy tất cả, làm cô vừa hổ thẹn vừa quẫn bách, mất tự chủ rên ra tiếng.
"A... Ưm..."
Hạ thể như đang bốc cháy, toàn thân nổi hết cả da gà, cả người như muốn hỏng mất.
Giọng người đàn ông trầm bổng cười, trêu chọc hỏi: "Nứng rồi?"
Lời này lập tức khiến Minh San xấu hổ lẫn giận dữ, cô cắn chặt răng, sau đó bắt đầu vặn vẹo.
Nhưng ngón tay của cha không biết nhấn vào nơi nào, làm thân thể của cô như bị sét đánh trúng, kịch liệt run rẩy sau đó vươn người lên cao.
"Áaa..."
Chỗ sâu trong hoa huyệt đột nhiên phun ra dòng chất lỏng, tất cả đều phun lên tay người đàn ông.
Thân mình Minh San liền xụi lơ, thấy cha rút tay ướt đẫm từ dưới váy cô ra, xong lấy khăn tay cô đưa kia, từ tốn lau sạch, sau đó lại dùng khăn tay đó lau đi vùng giữa chân của Minh San.
Sắc mặt Minh San vừa hồng vừa trắng, cũng không biết nên đối diện với hắn thế nào.
Tại gia yến, hai cha con khoan thai tới muộn, những người khác đều không dám hỏi nhiều, cười cười hầu hạ đại soái ngồi xuống.
Ngược lại có Minh Lệ mười ba tuổi đang tò mò đánh giá Minh San, không rõ tại sao đại tỷ đột nhiên thân mật với cha tới vậy.
Nhị di thái biết thừa cơ, lôi kéo con trai Minh Huy nâng ly chúc mừng đại soái, Minh Huy còn đọc một bài thơ chúc thọ chọc đại soái cười ha ha.
Còn tứ di thái không có con, chỉ có thể giả tươi cười, trong lòng lại tức tối, âm thầm trừng mắt với Nhị di thái vài lần.
Chỗ Minh San ngồi cách cha xa nhất, khiến cô an tâm hơn, màn dâm loạn ở phòng khách kia, làm thân thể cô tê dại, có chút thất thần, căn bản không nghe thấy bọn họ đang nói cái gì.
Chỉ lúc ngẫu nhiên ngẩng đầu, liền thấy cha đang cầm khăn cô đưa, thong thả ung dung xoa miệng.
Minh San tức khắc túng quẫn bất an, cái khăn kia vừa mới cọ qua nơi tư mật của cô cơ mà!
Bữa tiệc gia đình, Minh San ăn đến mức cả tinh thần và thể xác đều mỏi mệt, trở lại trong viện, đầu tiên phân Tiểu Thanh khoá trái cửa viện lại, buổi chiều có ai tới cũng không tiếp.
Chỉ có khoá cửa, cô mới thấy yên tâm.
Buổi tối khách khứa tụ tập tại phủ đại soái, tiền viễn tiếng ồn ào nối liền không dứt, đã trễ như vậy, việc xã giao của Thích đại soái là không thể tránh khỏi.
Bởi vì ban đâm mẹ ho khan liên tục, Minh San ở trong phòng bà ngây ngốc đến canh hai, đột nhiên nghe được có tiếng động từ trong viện truyền đến, đưa tai nghe kỹ lại thì không nghe nữa, Minh San cũng không quá để ý tới.
Chờ sau khi Lâm thị say giấc, Minh San dặn dò Tiểu Thanh trông nom bà cẩn thận, mới xoay người về lại sương phòng.
Vừa đóng cửa lại, bóng đen cao lớn phía sau cửa đột nhiên nhào tới, mang theo thân toàn mùi rượu, nhanh chóng vây lấy cô.
"Á!"
Minh San sợ hãi tức mức hét ra tiếng, tiếp theo sau đó, miệng cô đã bị bịt kín.
Hết chương 012
⎯⎯
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co