day 1
a/n:
thiết lập phòng số 9
• day 1: hôn
• day 2: bóng bịt miệng, khẩu giao
• day 3: trứng rung, que niệu đạo
• day 4: thủ dâm cho nhau
• day 5: nới rộng
• day 6: cạo lông, thủ dâm
• day 7: mặc đồ nữ, xâm nhập
• day 8: ngạt thở, xâm nhập
• day 9: bịt mắt, im lặng, xâm nhập
• day 10: trói buộc
• day 11 (easter egg): chuyển đổi giới tính
tui lười nên không muốn giải thích chi tiết, vui lòng tự né nếu không thích nội dung đó.
╋━
Hôm nay là ngày đầu tiên Choi Hyeonjun đi làm tại T1. Anh vừa được Lee Minhyung dẫn đi làm quen một vòng toà nhà T1, đồng thời đã chào hỏi hết tất cả nhân viên mình gặp trên đường. Vì tối nay có lịch phát sóng nên anh hơi căng thẳng, không nhịn được mà vào nhà vệ sinh soi gương mấy lần để chỉnh trang lại đầu tóc và tác phong.
Choi Hyeonjun đã xem lịch phát sóng hôm nay, hẳn là sẽ được gặp Lee Sanghyeok. Thật ra anh đã gặp anh Sanghyeok rất nhiều lần trước đây rồi, cũng từng thi đấu cùng nhau, chỉ có điều là với tư cách đối thủ. Không ngờ lần này anh lại có thể làm đồng đội với Thần... chỉ mới nghĩ thôi mà máu trong người anh đã sôi sục, không rõ là do căng thẳng hay là do phấn khích nữa.
Chút nữa... mình có nên đi chào hỏi anh Sanghyeok không nhỉ? Anh ấy trông có vẻ rất thân thiện mà...
Choi Hyeonjun nghĩ thầm.
Rồi ngay khi vừa bước một chân ra khỏi nhà vệ sinh, anh đã đâm sầm vào một người khác, vì chiều cao xấp xỉ nên trán hai người va vào nhau. Đối phương kêu lên "ái da" một tiếng, dường như sợ Choi Hyeonjun ngã nên đưa tay định đỡ lấy, ấy mà trời đất bỗng chốc quay cuồng—
Choi Hyeonjun bị người ta đè lên người, sau khi mở mắt ra thì nghi ngờ rằng bản thân có lẽ vừa xuyên không mất rồi.
Rõ ràng anh mới vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh thôi mà! Sao cảnh vật xung quanh lại thay đổi hoàn toàn vậy!
Anh trưng ra vẻ mặt ngơ ngác, bị một người có hơi quen mắt đè ở trên, mấy ngón tay túm chặt lấy mảnh vải mềm mại bên dưới, lúc này mới nhận ra mình vậy mà lại đang ngồi trên một cái giường.
...Không lẽ bên ngoài cửa nhà vệ sinh lại đặt một cái giường lớn à? T1 rốt cuộc là đội tuyển ma thuật gì vậy? Hơn nữa vừa mới gặp đồng đội mới là đã nằm chung giường với người ta, còn bị đè lên người cứng ngắc như vậy, chẳng phải là có hơi vô lý quá rồi không?
"Ờm... Hyeon..." Choi Hyeonjun nhất thời không biết nên gọi thế nào. Anh nhìn vào đôi mắt rõ ràng cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra của Moon Hyeonjun. Ánh mắt cả hai đều đượm đầy vẻ ngu ngơ ngờ nghệch, "À thì... tuyển thủ Oner, em có thể đứng dậy trước được không?"
"A, à!" Moon Hyeonjun như bừng tỉnh khỏi cơn mộng, bật dậy ngay tức khắc, nhảy xuống khỏi giường, hai tay không biết nên đặt đâu cho phải. Dù sao thì Choi Hyeonjun mới vừa chuyển nhượng sang đây, hai người thậm chí còn chưa kịp chào hỏi một câu đàng hoàng, "Em xin lỗi!"
Sau đó Moon Hyeonjun đảo mắt nhìn một vòng, Choi Hyeonjun đang nằm trên chiếc giường lớn... và một không gian trống trải, ngoài cánh cửa ở phía sau trông có vẻ là nhà vệ sinh ra thì chẳng còn gì nữa.
Đây là chỗ mẹ nào thế... Moon Hyeonjun gãi gãi đầu. Rõ ràng hắn chỉ định đi vệ sinh trong trụ sở thôi mà, sao lại vô duyên vô cớ bị đưa đến phòng khách sạn có giường lớn thế này!
Hai người cứ thế nhìn nhau. Choi Hyeonjun cũng nhìn quanh phòng một vòng rồi do dự hỏi, "Lúc nãy... đáng lẽ anh phải là đi ra từ nhà vệ sinh trong trụ sở mới đúng chứ?"
Moon Hyeonjun càng tuyệt vọng hơn, "Em thì chỉ muốn đi vệ sinh thôi!"
Choi Hyeonjun từ từ ngồi dậy, vẻ mặt ngây ngô chỉ tay vào cánh cửa duy nhất trong phòng, "Đó chắc hẳn là nhà vệ sinh."
"Không phải." Moon Hyeonjun gần như phát điên, "Aish, em bị điên rồi sao? Hay em bị ma ám rồi? Rõ ràng là em đang ở trụ sở mà? Đây là cái chỗ quỷ quái gì vậy! Không có lấy một cái cửa sổ, cũng không có thông gió thì biết là không tốt lành gì rồi!"
Choi Hyeonjun trông có vẻ hơi đau đầu, "Không lẽ lối ra ở trong nhà vệ sinh?"
Thôi được, dù sao Moon Hyeonjun cũng đang buồn tiểu, thế là hắn đi tới định mở cửa, ấy mà đột nhiên từ đâu hạ xuống một cái máy chiếu, trên bức tường trắng trước mặt Choi Hyeonjun hiện lên những hàng chữ tiếng Hàn to tướng.
"Xin chào hai bạn.
Hai bạn đã được chọn làm đối tượng thí nghiệm phân tích hành vi. Hai bạn sẽ cần hoàn thành nhiệm vụ mỗi ngày để nhận được ba khẩu phần ăn cho ngày hôm sau, đồng thời tích lũy 10 điểm sau mỗi lần hoàn thành. Muốn kết thúc thí nghiệm cần có 100 điểm.
Để biết thêm thông tin chi tiết, xin vui lòng xem phần 【Xác nhận chi tiết】tiếp theo.
※ Khẩu phần ăn trong ngày đầu tiên sẽ được cung cấp vô điều kiện.
※ Nếu gây rối trật tự thí nghiệm, sẽ áp dụng các hình phạt như trừ điểm, huỷ bỏ khẩu phần ăn tương ứng với nhiệm vụ đã hoàn thành, vân vân.
※ Bất kể là vì lý do gì, một khi xác nhận một trong hai đối tượng tham gia thí nghiệm tử vong, thí nghiệm sẽ ngay lập tức kết thúc.
>> Hy vọng hai bạn sẽ hợp tác để hoàn thành thí nghiệm này <<"
"...Cái gì cơ." Moon Hyeonjun đang vội muốn đi vệ sinh đến nỗi nghi ngờ mắt mình bị mù luôn rồi, hoặc là bị mù chữ nên đọc không hiểu nổi tiếng Hàn, "Không phải chứ... đây là một vụ bắt cóc hả? Bọn này bắt tụi mình đến để làm thí nghiệm trên cơ thể người à? Gọi cảnh sát ngay đi!"
Choi Hyeonjun cau mày, "Không... gì mà tử vong? Chuyện đến mức này thì quá..."
Những hàng chữ trên tường vẫn tiếp tục hiện lên với tốc độ không đổi, hoàn toàn lờ đi lời của hai người họ. Nội dung tiếp theo giới thiệu sơ lược về các lưu ý khi tham gia thí nghiệm, đặc biệt nhấn mạnh đến phòng trao đổi và cách sử dụng điểm số tích lũy, có thể dùng điểm để đổi lấy một số đạo cụ hỗ trợ nhất định.
Là tuyển thủ chuyên nghiệp của Liên Minh Huyền Thoại, mỗi lần biến về mua trang bị đều phải tính toán kỹ lưỡng từng đồng vàng, vì vậy Choi Hyeonjun và Moon Hyeonjun lập tức cảm thấy không hề có lời - bỏ qua việc toàn bộ chuyện này có hợp lý hay không, nếu cần 100 điểm để kết thúc thì tức là mười ngày, nếu mua đạo cụ thì chẳng phải sẽ phải tốn thêm một ngày nữa sao?
Moon Hyeonjun cúi đầu, lục túi toan lấy điện thoại ra để gọi cảnh sát ngay lập tức. Hắn sờ tới sờ lui như bị mắc chứng rối loạn tăng động, cuối cùng mò mãi vẫn không thấy gì mới nhận ra trên người mình vậy mà không còn gì cả. Rõ ràng lúc đến trụ sở để phát sóng hắn còn đeo theo balo, giờ thì ngay cả balo cũng không thấy tăm hơi đâu.
Moon Hyeonjun lộ rõ vẻ hoảng hốt, "Không ngờ bọn chúng không chỉ là thành phần phạm pháp làm thí nghiệm trên cơ thể người mà còn là ăn cướp nữa!"
"...Hả?" Choi Hyeonjun đang đọc phần giới thiệu nên không kịp phản ứng, "Gì cơ?"
"Điện thoại và balo của em đều biến mất rồi!" Mặt mày Moon Hyeonjun đầy khó chịu, "Nếu em mà bắt được tên tội phạm này, em nhất định sẽ..."
Lời còn chưa dứt, đoạn giới thiệu trên tường đã tự động chuyển sang trang tiếp theo, là phần giới thiệu hình phạt. Ngay sau đó là những đoạn video giám sát kinh hoàng, ghi lại cảnh các đối tượng tham gia thí nghiệm chết đi. Cách tử vong không hề đơn điệu, có người chết đói, có người bị tra tấn đến chết vì không hoàn thành nhiệm vụ đúng thời hạn, có người vì muốn tự mình ra ngoài mà lựa chọn tàn sát lẫn nhau... Tóm lại cảnh nào cũng đều trông vô cùng kinh khủng, phía trên còn có dòng chữ màu đỏ cảnh báo hậu quả của việc vi phạm quy tắc.
"..."
Choi Hyeonjun có phần bị dọa sợ, Moon Hyeonjun thì đứng sững tại chỗ như bị điểm huyệt. Đến khi đoạn video đã phát được hơn nửa thì hắn mới bừng tỉnh, lập tức quay đầu nhìn sắc mặt Choi Hyeonjun rồi đứng trước giường để chắn tầm nhìn của anh. "Anh đừng xem nữa! Mấy cái này chắc hẳn đều là dùng AI tạo ra để dọa người thôi!"
Ánh mắt của Choi Hyeonjun mất tiêu cự đôi chút, hồi lâu sau mới chậm chạp tập trung được vào mặt Moon Hyeonjun. Thế giới nội tâm của anh vốn rất mềm yếu, bình thường chỉ cần thấy ai đó bị thương nhẹ thôi cũng cảm giác như chính mình đang bị đau, nên nhìn thấy mấy cảnh tượng đẫm máu như thế thật sự là...
Hơn nữa còn chân thực đến vậy, hoàn toàn không giống sản phẩm do AI tạo ra chút nào.
Nhưng Moon Hyeonjun đã chắn tầm nhìn của anh, đoạn video chẳng bao lâu cũng đã kết thúc. Hắn hơi nghiêng đầu liếc nhìn bằng khóe mắt, lúc ấy mới tránh sang chỗ khác, để Choi Hyeonjun tiếp tục đọc những dòng chữ trên tường.
"Vui lòng hoàn thành một trong hai nhiệm vụ sau.
Điểm thưởng sau khi hoàn thành: 10 điểm.
Phần thưởng: đồ ăn.
Đối tượng thí nghiệm A: Moon Hyeonjun.
Đối tượng thí nghiệm B: Choi Hyeonjun.
Nhiệm vụ 1: Đối tượng thí nghiệm B sử dụng dụng cụ chỉ định để lấy 600ml máu của đối tượng thí nghiệm A.
Nhiệm vụ 2: Đối tượng thí nghiệm A và B hôn nhau trong 10 phút.
Thời hạn hoàn thành nhiệm vụ: 1:59:59"
"..."
Moon Hyeonjun đang buồn tiểu đến mức chỉ có thể dựa vào lòng hiếu kỳ mãnh liệt cùng bản năng sinh tồn mới cố nhịn được để đọc hết những dòng chữ kia, ngay sau đó là máy chiếu loé sáng rồi biến mất một cách thần kỳ, nhưng nội dung nhiệm vụ vẫn còn được giữ lại trên tường. Moon Hyeonjun không nói không rằng mở cửa nhà vệ sinh chạy thẳng vào trong.
Choi Hyeonjun: "...Gì vậy trời."
Moon Hyeonjun không nói thêm gì nhiều, chỉ bảo là phải gọi cảnh sát tóm cho bằng được kẻ chủ mưu. Choi Hyeonjun nhìn chằm chằm vào mấy dòng chữ trên tường, mãi sau mới muộn màng cảm nhận được một cơn sợ hãi.
Anh vốn là kiểu người hiểu chậm hơn người khác nửa nhịp, nhiều chuyện thường không thể nghĩ thông ngay được, cũng không hiểu vì sao ngày đầu tiên mình đến T1 đi làm, chỉ đơn giản là đi vệ sinh thôi mà đã bị giam giữ, còn là cùng với một người đồng đội mới chưa kịp chào hỏi đàng hoàng...
Căn phòng này bốn bề kín mít, thậm chí không có lấy một cái cửa sổ, chỉ có đúng một cánh cửa. Moon Hyeonjun đã đi vào đó rồi mà không thốt lên câu cảm thán nào, rất có khả năng đó thật sự là nhà vệ sinh. Cảm giác này cứ như đang bị nhốt trong cỗ quan tài vậy.
...Mình là đang gặp phải hiện tượng siêu nhiên nào đó sao? Mà lại còn là ở cùng tuyển thủ Oner... Nghĩ kỹ thì đó dường như là phần dễ chấp nhận nhất hiện tại. Dẫu sao thì cũng có người bên cạnh, hơn nữa ban nãy còn được người ta bảo vệ đôi chút, nếu có chuyện gì xảy ra, hai người họ cùng đối mặt thì chắc là... sẽ không đáng sợ đến thế đâu nhỉ?
Nhưng... giữa việc lấy máu hoặc hôn nhau thì quá...
Moon Hyeonjun mở cánh cửa duy nhất trong phòng rồi bước ra, vẻ mặt trông có chút nghiêm trọng, trên tay cầm theo một cái khay. Choi Hyeonjun nhìn lướt qua, tuy không thật sự quen thuộc với loại dụng cụ đó nhưng cũng đoán được đại khái là dụng cụ hỗ trợ lấy máu.
Moon Hyeonjun trông rất khó chịu, "Em đang đi vệ sinh nửa chừng thì tự dưng bị cái này rơi trúng đầu! Quá đáng thật luôn đó!"
Choi Hyeonjun: "..." Tuyển thủ Oner cũng quá là thoải mái rồi đi!
Choi Hyeonjun ôm theo một chút hy vọng cuối cùng, lên tiếng hỏi, "Trong nhà vệ sinh có..."
"Lối ra ạ?" Moon Hyeonjun bình thản nhìn thẳng vào anh, "Không có gì cả, chỉ có bồn cầu với vòi sen, hình như còn có cả sữa tắm với mấy vật dụng linh tinh, và ngoài cái khay từ trên trời rơi xuống này thì không còn gì nữa."
Moon Hyeonjun nhíu mày, đi đến ngồi xuống mép giường. Vừa nãy hắn đi gấp quá nên chưa kịp đọc kỹ nhiệm vụ, giờ mới cẩn thận đọc lại, nhưng lại đi lệch hẳn khỏi trọng tâm, "Sao lại là lấy máu của em?"
Choi Hyeonjun: "Chắc là ngẫu nhiên thôi? Kiểu ai là A ai là B ấy..." Anh hơi lo lắng, "Thể trạng của tuyển thủ Oner có tốt không? Anh nghe nói em đang tập gym, còn từng thấy các tuyển thủ khác đăng ảnh cơ bắp của em..."
"À cái đó..." Biểu cảm của Moon Hyeonjun có phần gượng gạo, "Thật ra... thể chất của em không được tốt lắm, dễ bị bệnh. Nhưng em cũng có chút sức mạnh." Hắn gãi đầu, "...Ảnh đó anh cũng xem rồi ạ."
Choi Hyeonjun nghiêm túc nói, "Không phải là tuyển thủ Oner đã ghim tấm ảnh đó lên đầu Instagram à?" Anh ngẫm nghĩ một chút, "Ghim chung với ảnh vô địch."
Moon Hyeonjun: "..."
Moon Hyeonjun hơi líu lưỡi, "Đã chụp rồi thì em phải đăng lên chứ..."
Hai người cứ thế tán gẫu linh tinh vài câu, đồng hồ đếm ngược hai tiếng trên tường đã trôi đi mất mười phút. Choi Hyeonjun hơi hoảng, "ơ?" một tiếng, "Thời gian trôi qua nhiều vậy rồi, tụi mình..."
Choi Hyeonjun không biết phải mở lời thế nào. Nếu nói đến chuyện lấy máu thì dù sao cũng là máu của Moon Hyeonjun, sao anh có thể vô tư yêu cầu người ta hy sinh kiểu đó được chứ? Thực tế là 600ml máu đã vượt xa lượng thường thấy ngay cả khi hiến máu, tuy anh không hiểu rõ nhưng dựa vào suy luận thông thường, lấy nhiều như vậy chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, dù thể trạng của Moon Hyeonjun có tốt hay không thì chuyện này cũng không thích hợp.
Nhưng nếu đề xuất hôn nhau thì lại... quá kỳ quặc. Cả hai là đồng nghiệp không quá thân thiết, thậm chí chỉ mới trở thành đồng đội chưa được mấy ngày, đến chỗ làm chưa kịp ngồi xuống ghế, chưa chào hỏi nhau câu nào mà đã phải hôn nhau... chưa kể cả hai còn là đàn ông...
Nhưng thời gian đếm ngược là hai tiếng, chỉ có tổng cộng mười hai khung mười phút, mà họ đã để lãng phí mất một khung rồi, nếu còn tiếp tục do dự thì e là lại lãng phí thêm một khung nữa. Mà sau đó nhỡ thất bại vài lần khi thử lấy máu hay hôn nhau, thời gian chắc chắn sẽ không đủ, như vậy thì oan uổng quá!
Sao có thể vì một chuyện như này mà chết chứ... Anh vừa mới tới T1, còn chưa có cơ hội đánh trận nào cùng với anh Sanghyeok nữa mà.
Moon Hyeonjun do dự quay đầu, nhìn sắc mặt của Choi Hyeonjun, "Anh..."
Đương nhiên hắn không muốn bị lấy máu, tự dưng bị mất đi 600ml máu thì ai mà chịu cho nổi... Nhưng hôn thì cảm giác quá mạo phạm rồi nhỉ, chỉ là so với bị mất máu, chuyện môi chạm môi lại không tổn hại gì đến cơ thể, cùng lắm là hôn xong rồi quên đi, hai người không nói ra thì cũng sẽ không ai biết cả.
Cả hai đều đã suy nghĩ xong xuôi, cùng lúc chậm rãi cất tiếng.
"Em không muốn lấy máu."
"Lấy máu không tốt cho sức khỏe đâu..."
"..."
Cứ thế, bọn họ đều chọn phương án hôn nhau, và căn phòng không hiểu sao lại rơi vào trạng thái tĩnh lặng. Hai người ngồi đó nhìn đối phương, đột nhiên không biết phải nói gì nữa.
Sau đó họ cùng lúc thấy mặt người kia dần đỏ lên. Moon Hyeonjun vội vàng quay mặt đi, bầu không khí bất chợt trở nên ngượng ngùng. Hắn lắp ba lắp bắp, "600... 600ml nghe có vẻ nhiều quá... với, với cả em hơi sợ đau."
Choi Hyeonjun cúi đầu gật gù đồng tình, "Đúng thế... mà nếu chỉ mình em phải hy sinh thôi thì không công bằng cho lắm."
Tuy gọi chuyện hôn nhau là "hy sinh" thì nghe có vẻ hơi kỳ, nhưng bị ép phải hôn người khác dẫu sao cũng đâu thể coi là đặc ân gì chứ!
Choi Hyeonjun từ từ bò về phía Moon Hyeonjun đang ngồi. Hắn nhận ra thì lập tức quay đầu lại, đối mắt với người anh đã tiến lại gần hơn mình rất nhiều kia. Choi Hyeonjun trở tay không kịp nên chỉ có thể mở to mắt, trông vừa ngây thơ lại vừa đáng thương.
"Cái đó..." Moon Hyeonjun bắt đầu nói năng lộn xộn, "Em là con trai."
Choi Hyeonjun hơi ngơ ngác đáp, "Anh, anh biết mà."
"Anh cũng là con trai." Moon Hyeonjun nhất quyết nói mấy câu thừa thãi đến cùng.
Choi Hyeonjun từ tốn đáp, "Anh cũng biết mà..."
Ánh mắt của Moon Hyeonjun dần dà rơi xuống đôi môi trông có vẻ hơi khô nhưng lại mang sắc hồng rất đẹp của Choi Hyeonjun. Vừa nghĩ đến chuyện lát nữa sẽ hôn người này, hắn vô thức nuốt nước bọt, "Anh, anh không để tâm chứ? Chuyện hôn em..."
Moon Hyeonjun bỗng dưng bắt đầu tự đánh giá bản thân: Hắn chắc cũng không đến nỗi xấu đâu nhỉ? Gương mặt, vóc dáng... thậm chí là thành tích thi đấu nữa. Dù không biết tại sao chuyện này lại liên quan tới cả thành tích, nhưng dù sao hắn cũng đã giành được hai chức vô địch, thế thì giá trị của hắn trong chuyện hôn hít cũng không đến nỗi thấp? Vậy thì nếu Choi Hyeonjun hôn hắn một cái cũng không tới mức anh phải chịu thiệt thòi nhỉ...
Choi Hyeonjun cảm thấy vấn đề vốn dĩ không phải là có để tâm hay không... Bởi nếu thật sự được lựa chọn, anh thà mình đang ngồi trong phòng phát sóng đánh rank còn hơn. Thời gian leo rank quý giá như vậy mà anh lại phải ở đây hôn người ta, đúng là lỗ đến trăm phần trăm, kiểu gì cũng là một pha lỗ vốn cực kỳ nặng!
Nhưng cuối cùng Choi Hyeonjun vẫn ấp úng, "...Không, không để tâm đâu."
Tim Moon Hyeonjun đập loạn xạ hết cả lên, "Vậy... vậy bắt đầu nhé?"
Choi Hyeonjun không còn câu trả lời nào khác, "Ừm."
Moon Hyeonjun rũ mắt, nhìn đăm đăm vào đôi môi vẫn chưa khép hẳn vì căng thẳng của Choi Hyeonjun. Hắn chầm chậm tiến lại gần, cảm nhận hơi nóng từ hô hấp của anh truyền sang, trong tiết trời mùa đông lại nóng rát quá thể. Choi Hyeonjun luống cuống tay chân, đầu óc xoay mòng mòng, nghĩ xem hôn nhau thì phải làm gì, song điều duy nhất anh nhớ được chỉ là phải nhắm mắt, thế là anh bèn ôm tâm thế liều chết mà nhắm mắt lại thật chặt.
Môi Moon Hyeonjun vội vàng chạm vào môi Choi Hyeonjun một cái, ấy mà anh còn chưa cảm nhận được gì thì đã thấy toàn thân mình nhẹ bẫng, bởi Moon Hyeonjun đã bật dậy ra bên mép giường thở hổn hển. Anh mở mắt ra, thấy hắn đi lòng vòng ở cuối giường trong trạng thái thần kinh căng như dây đàn, giống hệt một chú chó đang nôn nóng chờ được dắt đi dạo.
Đầu óc Moon Hyeonjun rối tung rối mù, lắp bắp lảm nhảm, "Em xin lỗi em căng thẳng quá em không biết mình bị làm sao nữa em—"
Trên tường đột ngột hiện lên một hàng chữ: "Thời lượng hôn không đủ, không được tính là hoàn thành nhiệm vụ."
Bước chân của Moon Hyeonjun dừng lại, "...Cái này mà cũng biết được luôn, bộ có ai đang theo dõi tụi mình hả?" Hắn nói xong lại giật mình, "Không lẽ lúc em đi vệ sinh cũng bị nhìn thấy rồi!"
Choi Hyeonjun: "..."
Trái tim vốn còn đang đập bình bịch của Choi Hyeonjun giờ đây dần dần bình ổn lại nhờ phản ứng của Moon Hyeonjun, thậm chí anh còn vô cớ thấy hắn có chút dễ thương. Thế nên khi Moon Hyeonjun quay đầu lại nhìn Choi Hyeonjun, thứ đối diện với hắn là đôi mắt ngập tràn ý cười của anh.
Lời đến bên miệng Moon Hyeonjun đột nhiên bị mắc kẹt, "Tụi mình vẫn, vẫn..." Hắn khó khăn lắm mới nhớ ra mình muốn nói gì, "Tiếp tục nhé...?"
Choi Hyeonjun gật đầu, "...Ừm."
Đã có trải nghiệm chạm nhẹ như chuồn chuồn lướt nước khi nãy, lần này dường như Moon Hyeonjun đã hạ quyết tâm. Hắn quỳ một gối lên giường, tay nâng cằm Choi Hyeonjun rồi cúi xuống tiếp cận, dịu dàng và khẽ khàng chạm môi.
Chỉ là môi kề môi, không có bất kỳ động tác tiến thêm bước nào nữa. Moon Hyeonjun cứ khom người như vậy, lúc đầu chưa chắc đã thấy gì nhưng nếu kéo dài thì ắt hẳn sẽ bị mỏi. Choi Hyeonjun đưa tay vỗ nhẹ vào eo hắn, do đang bị chặn miệng nên không thể nói chuyện. Moon Hyeonjun bèn quỳ nốt cả đầu gối còn lại lên giường, ôm lấy eo Choi Hyeonjun kéo lại gần rồi cắn nhẹ môi anh một cái để đáp lại.
"Ưm..." Choi Hyeonjun kêu một tiếng nhỏ xíu.
Moon Hyeonjun dường như khẽ cười, hàng mi cả hai chạm vào nhau. Choi Hyeonjun nhìn thời gian trên tường qua khoé mắt, giơ một ngón tay ra hiệu "1" với Moon Hyeonjun. Hắn lại cắn anh lần nữa, anh không chịu thua liền cắn trả làm hắn bật cười. Tiếng cười rung lên trong lồng ngực hắn, truyền qua môi răng đến với anh. Môi họ đều hơi hé mở, chẳng hiểu sao lại cứ mang theo nụ cười như vậy mà trao đổi với nhau một chút nước bọt.
...Hình như, cảm giác cũng không tệ lắm.
Giữa môi răng Choi Hyeonjun có một hương vị ngọt ngào khó tả, Moon Hyeonjun muốn hỏi có phải anh vừa ăn đồ ngọt hay không, sao mà hôn anh thôi mà hắn cũng thấy hơi đói rồi. Tay Choi Hyeonjun có chút mất thăng bằng nên túm lấy quần áo của Moon Hyeonjun, động tác kéo ấy làm hắn chệch mất trọng tâm. Vì sợ nụ hôn này kết thúc, hắn chỉ có thể ngả người về phía trước, thế là cứ vậy mà đè hẳn anh xuống giường.
Hôn nhau trên chiếc giường lớn thế này...
Cảm giác chẳng khác gì màn dạo đầu của một chuyện xấu vậy.
Moon Hyeonjun miên man suy nghĩ, không hiểu sao muốn liếm môi của mình, ấy thế mà trong trạng thái thất thần lại liếm lên môi Choi Hyeonjun.
Đôi mắt anh đột ngột mở to, đầu lưỡi mềm mại của hắn liếm qua khiến cả người anh run rẩy. Trong thoáng chốc, Moon Hyeonjun dường như không kiềm chế được nữa - nếu chỉ dán sát môi vào nhau như vậy trong mười phút... thì hình như không thể gọi là hôn.
Đã... đã đến nước này rồi, lát nữa giải thích sau vậy.
Chiếc lưỡi mềm mại của hắn đột nhiên sấn tới làm Choi Hyeonjun có chút bối rối. Nhưng Moon Hyeonjun thật sự rất đẹp trai, mà thực ra hôn nhau vốn dĩ cũng rất đã, anh không cảm thấy có chút gì là không thích, bị hắn đè như vậy cũng không khó chịu. Anh cứ thế dè dặt thò lưỡi ra theo phản xạ, thuận theo sự chiếm đoạt của hắn.
...Dễ chịu, dễ chịu quá, với tuyển thủ Oner...
Đến lúc này thì chẳng còn ai đếm thời gian mười phút gì nữa, Choi Hyeonjun đã không còn nhìn thấy những con số trên tường, dù có mở mắt thì cũng chỉ thấy trần nhà. Tay Moon Hyeonjun cưỡng chế nắm chặt cổ tay anh đè xuống giường, trong chuyện này lại bộc lộ sự mạnh mẽ không hợp với tính cách của mình, mà là giống dáng vẻ khi đi rừng gánh đội rồi càn quét khắp bản đồ trong game hơn.
Ha... Đầu óc Moon Hyeonjun gần như trống rỗng. Môi lưỡi mềm quá... con trai cũng có thể mềm mại như vậy sao? Cả cơ thể cũng vậy... Muốn, muốn thử bóp một cái...
Thế là hắn thuận theo bản năng mà bóp lấy eo anh.
Có một vài phản ứng hoàn toàn là do cơ thể tự phát sinh, vì quá đỗi tự nhiên nên Moon Hyeonjun gần như không nhận ra. Nhưng nếu cứ bị một vật cứng cọ cọ vào chân, nếu không mất cảm giác thì Choi Hyeonjun không thể nào làm ngơ được.
Sao lại cứng vậy... còn, còn cộm lên lớn như thế... chỉ là hôn thôi mà...
Choi Hyeonjun cảm giác như một thế kỷ đã trôi qua, không chỉ môi bị Moon Hyeonjun hôn đến đẫm ướt mà ngay cả trong mắt cũng ngập đầy sương nước, cảm tưởng như chỉ cần chớp mắt một cái là có thể sẽ khóc luôn vậy. Moon Hyeonjun cọ xát với lực không mạnh, dường như là hành động trong vô thức, nhưng Choi Hyeonjun lại có chút hoảng hốt. Cuối cùng anh cũng gom đủ sức lực, đưa tay mềm nhũn của mình đẩy nhẹ vai hắn một cái.
Mắt Moon Hyeonjun trở nên u tối, khẽ "hửm?" một tiếng trầm thấp, lúc này mới chịu rời môi khỏi anh đôi chút, trán kề trán, "...Sao thế ạ?"
...Cái gì vậy! Sao giọng em ấy lại như thế này! Tự nhiên lại trở nên khàn khàn mà còn quyến rũ chết người nữa!
Choi Hyeonjun cứng họng trong một khắc, lồng ngực phập phồng dữ dội, đôi mắt long lanh ngậm nước, "Thời gian, thời gian đã đủ chưa?"
Moon Hyeonjun cứ như bị kích hoạt bởi từ khóa, "vèo" một cái bật khỏi người Choi Hyeonjun, quay lưng về phía anh, đứng ở cuối giường như thể đang bị phạt đứng. Hắn không dám cúi đầu nhìn phản ứng quá quắt ở thân dưới của mình, lúc này thật sự rất muốn tự tát cho bản thân một cái.
Hắn cố gắng làm ra vẻ mặt nghiêm túc, nhìn chằm chằm đồng hồ đếm giờ trên tường, hồi lâu sau mới lắp bắp, "Đủ... đủ rồi? Ba, ba mươi tư phút."
"..."
Cả hai đều không biết nên nói gì cho phải, rồi trên tường lập tức hiện lên dòng chữ "nhiệm vụ hoàn thành", đồng thời thông báo phần thưởng đã được phát, tổng cộng tích lũy được 10 điểm.
Moon Hyeonjun như chạy trốn mà lao vào nhà vệ sinh, chắc hẳn là để làm công tác tư tưởng cho bản thân. Choi Hyeonjun nghe thấy bên trong vang lên tiếng nước chảy. Một lúc sau, Moon Hyeonjun mới từ trong đi ra, mặt mũi đầy nước. Khi mở cửa, hắn vấp phải thứ gì đó ở ngưỡng cửa, hoá ra là đồ ăn.
Choi Hyeonjun và Moon Hyeonjun đều trông ra vô cùng kinh ngạc, hoàn toàn không biết thứ này xuất hiện từ khi nào.
Moon Hyeonjun cầm đồ ăn lên nhìn nhìn, lảng tránh ánh mắt, "Là, là gà rán. Anh ăn trước đi."
Hai bên gò má của Choi Hyeonjun vẫn còn vương sắc đỏ, không biết nói gì nên chỉ đành nhận lấy, hơi do dự, "Ở đây không có bàn... tụi mình ăn trên giường à? Vậy thì không được sạch sẽ cho lắm..."
Moon Hyeonjun thấy anh như thế có hơi dễ thương, cười cười, "Tạm chấp nhận như vậy nhé? Chắc là ngồi ăn ở mép giường?"
Cũng chỉ còn cách đó thôi. Thế là Choi Hyeonjun chậm chạp dịch người đến mép giường - anh bị hôn đến nhũn hết cả chân rồi.
Cả hai đều ngầm hiểu rằng sẽ không nhắc gì đến nụ hôn đã vượt xa thời lượng được giao kia, cùng ngồi cạnh nhau ăn gà rán. Choi Hyeonjun có chút lo lắng, "Ngày mai... ngày mai sẽ là nhiệm vụ gì nhỉ?"
"Em không biết nữa." Moon Hyeonjun phát huy đức tính cái gì cũng không biết của mình, "Nhưng binh đến thì tướng chặn thôi? Không sao đâu, rồi tụi mình cũng sẽ vượt qua được mà."
"Có... có lẽ là vậy."
Thực ra Choi Hyeonjun, người chỉ vì một nụ hôn mà đã suýt mất kiểm soát, luôn có cảm giác nhiệm vụ ngày mai sẽ còn quá đáng hơn nữa. Mà mười phút hôn môi cũng dài quá rồi... mặc dù bọn họ đã hôn còn lâu hơn thế.
"Đừng lo." Moon Hyeonjun nghiêm túc nói. Hắn vỗ nhẹ lên đùi Choi Hyeonjun, lòng bàn tay nóng hổi khiến anh rùng mình, "Nếu là một nhiệm vụ quá đáng... thì cứ lấy máu của em đi."
Choi Hyeonjun lập tức lắc đầu, "Sao có thể như vậy được! Sức khỏe là quan trọng nhất!"
Moon Hyeonjun mỉm cười nhìn anh, nhưng ánh mắt lại vô thức rơi xuống bờ môi bị mình hôn đến đỏ mọng, và trong chốc lát quên mất luôn bản thân định nói gì.
...Thật sự rất muốn... tiếp tục...
Ê! Moon Hyeonjun đột ngột quay phắt đầu đi chỗ khác. Mày điên rồi hả Moon Hyeonjun! Bảo hôn mười phút mà mày hôn đến tận ba mươi tư phút thì thôi đi, mày còn, mày còn cương lên nữa chứ, bây giờ lại—
Choi Hyeonjun bất chợt lên tiếng, "Cái đó... em... chỗ đó..."
Theo ánh nhìn của anh, ánh mắt hắn lia xuống giữa hai chân mình.
"..."
"Chết!" Moon Hyeonjun "vụt" một cái đứng bật dậy, "Xin lỗi, em xin lỗi! Em, em dạo này cũng không biết vì sao em..."
Thế là hắn lại một lần nữa chạy trốn vào nhà vệ sinh, lần này còn ở trong đó lâu hơn.
Choi Hyeonjun đỏ mặt đến mức trông cứ như mắc bệnh gì đó, nhưng anh chỉ từng nghe đến bệnh đau mắt đỏ, chắc chẳng có cái gọi là bệnh đỏ mặt đâu. Anh nghĩ tuyển thủ Oner đúng là tràn trề sinh lực, là vì thể chất quá khoẻ... hay là vì đã rất lâu rồi không được giải tỏa nên mới dễ bị kích động như vậy?
Bản thân Choi Hyeonjun cũng là đàn ông, biết bộ phận đó thường vốn rất khó kiểm soát nên cũng không nghĩ nhiều, mà ít nhiều gì anh cũng cảm thấy có hơi ngượng, nhất là khi hai người còn vừa hôn nhau. Nhưng nếu đều là đàn ông con trai thì chắc là có lẽ đại khái là... không sao đâu nhỉ? Dù sao thì cũng an toàn hơn so với việc lấy máu...
...Nhưng tuyển thủ Oner hôn giỏi thật đấy.
Dừng lại đi Choi Hyeonjun không được nghĩ nữa! Mau mau nghĩ tới cấm chọn của T1 đi! Nghĩ xem sau này đánh rank thì sẽ tập luyện tướng gì! Nghĩ xem làm sao để phối hợp với tuyển thủ Oner tốt hơn, nâng cao độ ăn ý giữa đường trên và rừng!
Nhưng nếu đã hôn rồi thì chắc sẽ thân thiết hơn nhỉ? Đã hôn nhau rồi thì nhất định sẽ gần gũi hơn nhỉ? Huống hồ còn dễ chịu đến vậy...
A cái gì vậy chứ! Dừng lại dừng lại ngay! Não ơi mày điên rồi hả không được nghĩ nữa!
Khi Moon Hyeonjun tắm xong, toàn thân ướt sũng bước ra ngoài thì Choi Hyeonjun đã quấn chăn nằm sẵn trên giường. Anh không có điện thoại để nghịch, mà theo đồng hồ sinh học thì chưa ngủ được nên chỉ đành mở to mắt chờ Moon Hyeonjun ra để cùng trò chuyện.
Nhưng Moon Hyeonjun hoàn toàn không thể đối mặt nổi với anh, ngặt nỗi ở đây chỉ có đúng một cái giường, anh thậm chí còn chu đáo chừa sẵn cho hắn một nửa chỗ nằm, nên hắn không làm gì được ngoài bước đến với tâm trạng sầu não, chui vào trong chăn.
...Cầu trời cho bộ phận nào đó đừng làm hắn mất mặt nữa.
Mắt Choi Hyeonjun sáng lấp lánh, "Hay là tụi mình trò chuyện đi?"
Cũng chỉ còn cách đó thôi. Moon Hyeonjun đáp, "...Được ạ."
Thế là Choi Hyeonjun đem ra chủ đề mà mình đã suy nghĩ suốt từ nãy đến giờ, "Vậy tụi mình nói về cấm chọn của T1 nha?"
"...Dạ?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co