Truyen3h.Co

<EDIT><SÁT THỦ ĐỊA NGỤC>

Chap 25

baochicutedethuong

Từ quán café, một chiếc xe ô tô đang nhanh chóng lăn bánh trên đường. Trong xe, một không khí yên lặng, ngột ngạt đến khó chịu. Trung Nam và Hoàng còn chưa hết ngạc nhiên vì những điều mình vừa nghe nên bận ngốn hết những thông tin vừa tiếp nhận. Còn Khải, Khải đang chìm vào suy nghĩ của riêng mình. Trong suốt những năm qua, Nguyên đã phải chịu quá nhiều bất công, đau khổ mà Khải không hề biết. Khải chỉ biết trách Nguyên tại sao lại nhẫn tâm đến thế mà không hề trách mình. Chính Khải mới là kẻ vô tâm...

Hoành cũng lặng yên. Vì Hoành đang lo lắng cho người bạn thân của mình. Hoành không muốn chuyện gì xảy ra với Nguyên. Hoành không hề muốn. Hoành sợ, sợ cái viễn cảnh mà Hoành căm ghét nhất lại một ần nữa xảy ra.

Chiếc xe dừng lại trong sân nhà Khải. Chính xác đây là một biệt thự thì đúng hơn. Một khu vườn rộng, một căn nhà xây theo kiến trúc của phương Tây rộng lớn và đẹp đẽ.

Khải bước xuống xe, người quản gia vội vàng ra đón

- Thiếu gia đã về - Người quản gia cúi đầu chào Khải và những người theo sau Khải

- Anh Minh đến chưa ?- Khải lạnh lùng hỏi

- Thưa thiếu gia, bác sĩ Minh đang ở trong bếp. Bác sĩ có dặn bao giờ thiếu gia về thì vào bếp gặp cậu ấy- Người quản gia tường thuật lại

- Thôi được.- Khải nhanh chóng bước vào bếp. Hoành, Nam và Hoàng cũng nhanh chóng đi theo.

Bác sĩ Minh đang ngồi trên chiếc bàn ăn, tay nhâm nhi một tách café đắt tiền.

- Khải, em về rồi à ?- Bác sĩ Minh quay người lại- Cả Hoành, Nam và Hoàng cũng đến sao?- Khải chưa trả lời vội, ngồi xuống ghế rồi ra lệnh cho người hầu lấy đồ uống

- Tình trạng Nguyên sao rồi ?- Khải thở dài

- Thàng bé đã tỉnh lại

- Tỉnh lại rồi sao ?- Khải phấn khích định đứng dậy, chạy lên phòng

- Em đứng lại đi, Nguyên đang tiếp khách- bác sĩ Minh thản nhiên

- Ai vậy ? Cậu ấy mới tỉnh thôi mà ?- Khải tỏ rõ vẻ lo lắng và tiếc nuối

- Thôi, tý chúng ta lên thăm Nguyên cũng được- Hoành nói- Anh Minh anh nói rõ tình trạng của Nguyên bây giờ đi - Cùng lúc ấy người hầu mang lên cho họ 4 cốc trà xanh

Đã tỉnh lại nhưng còn rất yếu cần nghỉ ngơi nhiều- bác sĩ Minh bình thản

- Anh biết vậy nhưng sao còn để cho cậu ấy tiếp khách ?- Khải gắt gỏng

- Em bình tĩnh chút đi

- Nè, cậu ấy ổn rồi mà - Trung Nam xen vào

- Mà cậu ấy có quan hệ gì với cậu đâu ?- Hoàng nói

- Bộ, anh không hiểu gì hết à ? Anh bị thiểu năng phải không ?- Hoành châm chọc

- Em ăn nói lễ phép chút đi . anh hơn tuổi em đấy - Hoàng phân trần

- Nãy giờ nói nhiều như thế anh vẫn chưa hiểu thì chẳng bị thiểu năng thì sao. Ngyên là Roy thế mà anh bảo o có quan hệ gì là sao ?- Hoành liến thắng

- Thế thì đã...- Biết là mình đã sai, không còn gì để cãi lại nên Hoàng bỏ lửng câu

- Đúng là óc bã đậu mà - Hoành cười

- Ai là óc bã đậu đó hả nhóc ?

- Anh chứ còn ai mà không được gọi em là nhóc, ok ?

- Em....

- Em làm sao ? anh không có gì để nói phải không ?- Hoành trêu

- Em...

- Hai người thôi ngay đi- Khải gắt

- Đang trong lúc này mà hai người còn đùa nhau được à ?- Nam cũng trách móc. Hai người kia biết mình đã chọc nhầm tổ ong nên im bặt. Nói rồi Nam quay lại phía anh Minh

- Người Nguyên tiếp là ai mà có vẻ quan trọng vậy hả anh ?

- Rồi các em sẽ biết...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co